Rực rỡ thanh xuân
Chương 248

Đêm Trắng Của Lời Thổ Lộ

3035 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc cuộc đấu tranh nội tâm của Long về việc có nên thổ lộ tình cảm với Linh vào đêm lửa trại cuối cùng hay không.,Làm nổi bật sự trưởng thành của Long, từ một người giấu kín cảm xúc đến việc đối mặt và đưa ra quyết định táo bạo.,Củng cố động lực và quyết tâm của Long, thiết lập tâm lý vững chắc cho lời tỏ tình ở Chương 250.,Cho Long hồi tưởng lại những khoảnh khắc quan trọng với Linh và cả những nỗ lực của Tùng, từ đó củng cố niềm tin vào tình cảm của mình.,Duy trì nhịp độ 'rising_action' bằng cách tăng cường căng thẳng nội tâm và sự mong đợi của độc giả.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng
Mood: Nghiêm túc, nội tâm, lãng mạn, hồi hộp, quyết đoán
Kết chương: [object Object]

Mùi đất ẩm và lá khô xộc vào mũi Tùng khi cậu ta phủi bụi đứng dậy, bóng lưng đơn độc chìm vào màn đêm. Khi những bước chân nặng nề ấy khuất dạng về phía lều, một tâm hồn khác trong khu trại dã ngoại lại đang bắt đầu một cuộc hành trình nội tâm không kém phần giằng xé. Trần Hoàng Long, sau khi cùng nhóm bạn trở về lều, đã không thể nào chợp mắt. Trong khi những người bạn khác đã chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày dài hoạt động và cảm xúc, cậu vẫn trằn trọc, đôi mắt thao láo nhìn lên trần lều tối đen. Mọi âm thanh của khu trại đã lắng xuống, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích như bản nhạc nền u tịch của rừng đêm, tiếng gió rì rào luồn qua tán lá cây, và từ xa xăm, tiếng sóng biển Hạ Long vỗ về vào bờ cát, nghe như một lời thì thầm của vũ trụ.

Cảm thấy không thể tiếp tục nằm yên, Long nhẹ nhàng kéo khóa lều, lách mình ra ngoài. Cậu không muốn đánh thức ai, cũng không muốn có ai đó nhìn thấy vẻ mặt đầy suy tư của mình lúc này. Ánh trăng non yếu ớt treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải một lớp bạc mỏng lên những tán lá cây, vẽ nên những bóng đổ kỳ ảo trên mặt đất. Hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương được rải vô tình lên tấm nhung đen của bầu trời đêm Hạ Long, chúng dường như đang dõi theo từng bước chân của cậu. Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi lá cây khô và cả mùi khói lửa trại còn vương vấn trong không khí. Một làn gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc, khiến cậu rùng mình nhẹ.

Cậu không đi về phía biển, cũng không trở lại khu vực lửa trại mà mọi người vừa quây quần. Thay vào đó, Long rẽ vào con đường mòn nhỏ dẫn sâu vào một khoảng rừng thông gần bãi biển. Những cây thông cao vút đứng sừng sững, thân cây sẫm màu như những bóng ma trầm mặc giữa đêm khuya. Cậu đi mãi cho đến khi tìm thấy một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá rậm rạp như một mái nhà tự nhiên. Long ngồi xuống, tựa lưng vào thân cây sần sùi, cảm nhận sự vững chãi và lạnh lẽo của nó. Từ đây, cậu có thể lắng nghe rõ hơn tiếng đêm, tiếng gió, tiếng sóng, nhưng tất cả đều trở thành những âm thanh nền, không thể xua đi mớ cảm xúc hỗn độn đang bủa vây trong lòng.

Đã đến lúc rồi, Long biết. Đêm mai, đêm lửa trại cuối cùng, sẽ là cơ hội duy nhất. Cơ hội để cậu nói ra tất cả những gì đã cất giấu bấy lâu nay. Nhưng liệu cậu có nên? Liệu cậu có đủ dũng khí để làm điều đó?

"Liệu mình có nên...?" Long thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chính cậu cũng khó nghe thấy, như một làn khói tan biến vào không khí đêm. Câu hỏi ấy như một con dao hai lưỡi, cứa vào lòng cậu. Một mặt, khao khát được thổ lộ, được chính thức nắm giữ tình cảm của Linh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những ánh mắt, những nụ cười, những cử chỉ vô thức của cô ấy trong những ngày qua, đặc biệt là khoảnh khắc hoàng hôn hôm trước, đã gieo vào lòng cậu một niềm hy vọng mãnh liệt. Long cảm thấy mình như một con thuyền đang lênh đênh giữa biển lớn, và Linh chính là ngọn hải đăng duy nhất, rực sáng dẫn lối. Cậu muốn được neo đậu, muốn được bình yên bên ngọn hải đăng ấy.

Nhưng mặt khác, một nỗi sợ hãi vô hình cũng ghì chặt lấy cậu. Nỗi sợ bị từ chối. Nỗi sợ làm hỏng đi thứ tình bạn trong trẻo, đẹp đẽ mà cậu và Linh đã cùng nhau vun đắp suốt những năm tháng thanh xuân này. Nếu Linh không chấp nhận, mọi thứ sẽ thay đổi như thế nào? Liệu ánh mắt cô ấy nhìn cậu có còn trong veo như trước? Liệu những tiếng cười hồn nhiên ấy có còn vang lên khi hai đứa ở bên nhau? Long siết chặt tay thành nắm đấm, cảm nhận sự đau nhói từ móng tay ghim vào da thịt. Cậu luôn là người sống lý trí, luôn tính toán cẩn thận mọi nước đi trong cuộc đời, nhưng với Linh, mọi lý lẽ đều trở nên vô nghĩa. Tình cảm này, nó như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng đủ sức bào mòn những lớp vỏ bọc kiên cố nhất của cậu.

"Nhưng nếu Linh từ chối thì sao?" Câu hỏi thứ hai vang vọng trong tâm trí, mang theo một nỗi lo lắng đến nghẹt thở. Cậu đã từng chứng kiến nhiều mối tình học trò tan vỡ vì lời tỏ tình không thành. Tình bạn biến mất, sự ngại ngùng thay thế, và rồi cả hai trở thành người xa lạ. Long không thể chịu đựng được ý nghĩ đó. Linh là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu, giống như hơi thở, như ánh sáng. Mất đi cô ấy, dù chỉ là mất đi tình bạn, cũng sẽ là một khoảng trống không gì bù đắp nổi.

Tuy nhiên, ngay sau đó, một suy nghĩ khác lại trỗi dậy, mạnh mẽ và quyết liệt hơn cả nỗi sợ hãi. "Nhưng nếu không nói, mình sẽ hối hận cả đời." Long nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cậu biết rõ tính cách của mình. Cậu là một người ít khi thể hiện cảm xúc ra bên ngoài, luôn giữ mọi thứ trong lòng. Nhưng lần này, nó khác. Tình cảm dành cho Linh đã lớn đến mức không thể kìm nén thêm được nữa. Nếu cậu bỏ lỡ cơ hội này, nếu cậu để đêm lửa trại cuối cùng trôi qua mà không nói ra điều gì, liệu cậu có thể sống bình yên với chính mình? Cậu sẽ mãi mãi day dứt, mãi mãi tự hỏi "nếu như...". Và sự hối hận đó, Long tin, còn đáng sợ hơn cả nỗi sợ bị từ chối. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không thể để lại những tiếc nuối không đáng có. Đây là Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, và cậu muốn khắc ghi tình cảm này một cách trọn vẹn nhất.

Cậu mở mắt ra, nhìn lên bầu trời đầy sao. Một ngôi sao băng vụt qua, để lại một vệt sáng mỏng manh rồi tan biến vào hư vô. Long tự hỏi, liệu cuộc tình của cậu và Linh có giống như ngôi sao băng kia, rực rỡ một khoảnh khắc rồi vụt tắt? Hay nó sẽ là một vì sao bền vững, trường tồn mãi mãi trên bầu trời? Cậu biết, câu trả lời nằm ở chính cậu, ở dũng khí của cậu.

***

Trong không gian tĩnh mịch của rừng thông, những dòng hồi ức của Long bắt đầu lướt qua tâm trí cậu như một thước phim quay chậm, rõ nét và đầy cảm xúc. Cậu nhắm mắt lại, và hình ảnh Ngọc Linh hiện lên rõ ràng, chân thực đến từng chi tiết.

Lần đầu tiên cậu gặp cô ấy là ở sân trường cấp ba, dưới bóng cây phượng vĩ. Cô ấy, với mái tóc dài đen óng ả, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, ngay lập tức thu hút sự chú ý của cậu. Long, một người vốn lạnh lùng và ít biểu cảm, đã không thể rời mắt khỏi cô gái hoạt bát ấy. Đó là một khởi đầu đơn giản, nhưng lại là nền móng cho tất cả những gì sẽ đến sau này. Hồi ức ấy mang theo mùi hương của hoa phượng và tiếng cười trong trẻo của tuổi học trò.

Những buổi học nhóm căng thẳng rồi cũng hiện về. Long vẫn nhớ rõ những lần Linh cau mày khi gặp bài toán khó, rồi đôi mắt cô ấy sáng bừng lên khi cậu kiên nhẫn giảng giải. Cậu nhớ cách cô ấy gật gù lắng nghe, mái tóc khẽ chạm vào vai cậu, và mùi hương dịu nhẹ từ cô ấy khiến trái tim Long đập nhanh hơn một nhịp. Long đã luôn tìm thấy niềm vui trong việc nhìn thấy cô ấy hiểu bài, nhìn thấy nụ cười hài lòng và ánh mắt biết ơn của cô. Những khoảnh khắc ấy không chỉ là học tập, mà còn là sự sẻ chia, là sự gắn kết mà cậu không thể gọi tên.

Và rồi, những trận bóng đá nảy lửa. Linh luôn là người cổ vũ nhiệt tình nhất. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay của cô ấy giữa đám đông ồn ào luôn là động lực lớn nhất của Long trên sân cỏ. Cậu vẫn nhớ như in ánh mắt sáng rực của cô khi cậu ghi bàn, nụ cười tươi roi rói của cô khi cậu chiến thắng. Cậu đá bóng không chỉ vì đam mê, mà còn vì muốn nhìn thấy nụ cười ấy, muốn nghe thấy tiếng cổ vũ ấy. Mỗi lần cô ấy nói "Cậu cố lên nhé, Long!", lòng cậu lại ấm áp lạ kỳ.

Long khẽ cười khi nhớ về nụ cười của Linh, nụ cười ấy như ánh nắng Hạ Long, rực rỡ và đầy sức sống. Nhưng rồi nụ cười ấy chợt tắt, thay vào đó là hình ảnh của Linh khi cô ấy bị thương. Khoảnh khắc ấy, tim Long như ngừng đập. Cậu lao đến bên cô, nỗi lo lắng bao trùm lấy tâm trí. Long đã chăm sóc cô ấy, đã nắm tay cô ấy, đã nhìn thấy sự yếu đuối của cô ấy và cả sự tin tưởng tuyệt đối mà cô ấy dành cho cậu. Trong những giờ phút ấy, cậu nhận ra rằng Linh không chỉ là một người bạn, mà còn là một phần máu thịt, là người cậu muốn bảo vệ, muốn che chở bằng cả cuộc đời mình.

Và rồi, cảnh hoàng hôn hôm trước. Long mở mắt, những hình ảnh ấy rõ ràng đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi ấm từ ánh nắng cuối ngày, cảm nhận được làn gió nhẹ mơn man trên da. Cậu và Linh ngồi cạnh nhau, ngắm nhìn mặt trời đỏ rực từ từ lặn xuống biển. Một khoảnh khắc tĩnh lặng, nhưng lại tràn ngập những cảm xúc không lời. Ánh mắt Linh nhìn cậu, đầy ngại ngùng nhưng cũng ẩn chứa một điều gì đó sâu sắc, khiến tim Long đập dồn dập. Cậu đã nhìn thấy sự rung động trong đôi mắt ấy, sự chân thật không thể chối cãi. Cậu đã cảm nhận được một sự kết nối vô hình, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào. Đó là thời điểm Long nhận ra rằng tình cảm của cậu không phải là đơn phương, mà nó đã được đáp lại, dù chỉ là những dấu hiệu tinh tế nhất.

Nhưng bên cạnh những hình ảnh đẹp đẽ của Linh, những ký ức về Tùng cũng hiện lên, như một lớp bóng mờ. Long khẽ cau mày khi nhớ về sự 'tuyên chiến' của Tùng, về những nỗ lực không ngừng nghỉ của cậu ta để tiếp cận Linh. Từ những món quà đắt tiền, những lời tán tỉnh ngọt ngào, cho đến việc cố gắng thể hiện bản thân trong mọi hoạt động. Nhưng Long cũng nhớ rõ, Linh luôn giữ một khoảng cách nhất định, luôn kiên định từ chối những tình cảm mà cô không hề mong muốn. Cô ấy không bao giờ để Tùng vượt quá giới hạn của tình bạn. Linh đã từng nói với Long, giọng kiên quyết nhưng vẫn dịu dàng: "Tớ chỉ coi Tùng là bạn thôi, Long à. Cậu ấy tốt, nhưng không phải người tớ tìm kiếm." Những lời ấy của Linh, cùng với hình ảnh Tùng cô độc dưới hoàng hôn mà cậu vô tình chứng kiến, đã củng cố thêm niềm tin trong Long. Cô ấy đã chọn cậu, dù chưa một lời tỏ tình chính thức nào được thốt ra.

Long mở mắt hoàn toàn, những hình ảnh trong tâm trí dần tan biến, thay vào đó là cảnh đêm tĩnh mịch của rừng thông. Cậu cảm nhận được tiếng côn trùng rả rích, tiếng sóng vỗ nhẹ, tiếng gió rì rào. Khứu giác của cậu vẫn còn vương vấn mùi đất ẩm, lá cây khô, thoang thoảng khói. Xúc giác của cậu cảm nhận được cái lạnh se của gió đêm, và cả sự căng thẳng trong cơ thể. Những hồi ức ấy không chỉ là những kỷ niệm đơn thuần, chúng là những mảnh ghép hoàn hảo, vẽ nên bức tranh tình cảm giữa cậu và Linh. Chúng là bằng chứng, là lời khẳng định cho tình yêu mà cậu đang giữ trong tim.

***

Sau chuỗi hồi ức sống động ấy, Long cảm thấy một luồng năng lượng mới chạy dọc khắp cơ thể. Cậu đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên quần áo. Cái lạnh buốt của hơi sương đêm thấm vào da thịt không còn khiến cậu rùng mình nữa, thay vào đó là một sự tỉnh táo đến lạ. Bầu không khí tĩnh lặng xung quanh cậu dường như trở nên căng thẳng hơn, như thể cả vũ trụ đang nín thở chờ đợi quyết định của cậu.

Long bắt đầu bước đi loanh quanh dưới những tán thông, bước chân ban đầu còn nặng nề, nhưng rồi dần trở nên dứt khoát hơn. Cậu nắm chặt tay, cảm nhận sự chai sạn của lòng bàn tay. Đây là cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội nhất mà cậu từng trải qua. Một bên là nỗi sợ hãi, nỗi sợ về một tương lai không chắc chắn, nỗi sợ bị từ chối, nỗi sợ làm hỏng đi tình bạn đẹp đẽ. Long, vốn là người ít khi bộc lộ cảm xúc, việc phải nói ra những lời từ tận đáy lòng mình là một thách thức không hề nhỏ. Bản tính trầm lặng, kín đáo của cậu như một bức tường kiên cố, ngăn cản cậu tiến về phía trước. Cậu cắn môi, cảm nhận vị chát của máu nhẹ nhàng lan trong miệng.

"Mày đang sợ cái gì hả Long?" Long tự hỏi chính mình, giọng nói nội tâm gằn lên. "Sợ bị từ chối? Sợ mất đi Linh? Nhưng nếu không nói, mày sẽ mất cô ấy mãi mãi." Câu hỏi ấy như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cậu giật mình. Cậu đã thấy Tùng chấp nhận buông bỏ, đã thấy sự đau đớn của cậu ta. Long không muốn trở thành một Tùng thứ hai, người chỉ biết đứng nhìn và hối tiếc.

Bên kia cán cân, là khao khát mãnh liệt được Linh chấp nhận, được chính thức bước vào thế giới của cô. Hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Linh, ánh mắt lấp lánh như sao trời, và cả những cử chỉ quan tâm vụng về của cô ấy dành cho cậu cứ hiện lên, tiếp thêm sức mạnh. Long muốn được đường đường chính chính nắm tay cô ấy, muốn được gọi cô ấy là "người yêu", muốn được cùng cô ấy vẽ nên một tương lai rực rỡ hơn cả nắng Hạ Long. Cậu muốn được cùng cô ấy trải qua những thăng trầm của cuộc đời, từ những buổi học đại học căng thẳng cho đến những khoảnh khắc bình yên bên bờ biển Hạ Long quen thuộc.

"Đây là cơ hội duy nhất." Long thì thầm, lần này giọng cậu đã rõ ràng hơn, không còn là tiếng thì thào nữa. "Đêm lửa trại cuối cùng. Không thể bỏ lỡ." Cậu biết, đêm mai sẽ là một cột mốc quan trọng, không chỉ cho tình yêu của cậu và Linh, mà còn cho cả tuổi thanh xuân của hai người. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nó cần được vun đắp, cần được khẳng định.

Long ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, hàng ngàn vì sao vẫn lấp lánh như đang cổ vũ cậu. Cậu cảm thấy một luồng dũng khí bùng lên trong lồng ngực, thiêu đốt mọi nỗi sợ hãi. Ánh mắt cậu từ bối rối, đầy lo lắng dần chuyển sang kiên định, rực cháy một ngọn lửa quyết tâm. Cậu không còn là Long của những ngày đầu, người luôn giấu kín mọi cảm xúc. Cậu đã trưởng thành, đã học được cách đối mặt với những gì mình muốn, với những gì mình cảm nhận.

"Phải làm thôi, Long." Cậu tự nhủ, giọng nói nội tâm mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết. Quyết định đã được đưa ra. Không còn do dự, không còn sợ hãi. Chỉ còn lại một khao khát duy nhất: được thổ lộ tình cảm, được cùng Linh bước vào một chương mới của tuổi thanh xuân. Quyết định này không chỉ là một lời tỏ tình, mà còn là lời khẳng định cho sự trưởng thành của chính cậu, cho niềm tin vào tình yêu mà cậu và Linh đã cùng nhau xây dựng. Dù con đường phía trước có thể sẽ đầy thử thách, nhưng Long biết, cậu đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả, miễn là có Linh ở bên cạnh. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mặn của gió biển Hạ Long trên môi, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên khóe môi. Đêm nay, cậu đã tìm thấy dũng khí. Đêm mai, cậu sẽ trao đi trái tim mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ