Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mặn của gió biển Hạ Long trên môi, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên khóe môi. Đêm nay, cậu đã tìm thấy dũng khí. Đêm mai, cậu sẽ trao đi trái tim mình. Với quyết tâm sắt đá ấy, Long quay người, sải bước trở lại khu vực trại chính. Mỗi bước chân của cậu giờ đây không còn sự nặng nề, do dự mà thay vào đó là sự dứt khoát, mạnh mẽ, như một mũi tên đã được bắn khỏi cung, chỉ còn hướng về phía trước. Bầu trời đêm vẫn trải dài ngàn sao, nhưng trong mắt Long, mỗi vì tinh tú đều như đang reo vui, chúc mừng cho sự trưởng thành của cậu.
***
Khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng, nơi các nhóm tập trung chuẩn bị cho đêm lửa trại, đã trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Hàng chục gian hàng nhỏ san sát nhau, được trang trí bằng đủ loại đèn lồng rực rỡ sắc màu: đỏ, vàng, xanh, tím, lung linh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Những chiếc bàn nhựa kê tạm trên vỉa hè giờ đã chật kín người. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng gọi món í ới, tiếng xèo xèo của đồ nướng trên bếp than hồng, tiếng lách tách của dầu sôi trong chảo, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động của đêm hội. Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi lẩu nghi ngút khói, mùi hải sản tươi rói, mùi trà sữa ngọt ngào và các món ăn vặt đa dạng lan tỏa khắp không gian, kích thích mọi giác quan.
Long tiến vào khu vực nhóm mình. Cậu cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng ánh mắt cậu không kìm được mà lướt nhanh tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Và rồi, cậu thấy Linh. Cô đang cười nói vui vẻ cùng Thảo Mai, mái tóc dài óng ả buông xõa trên vai, phản chiếu ánh đèn lồng rực rỡ. Nụ cười của Linh như một bông hoa đêm vừa hé nở, tỏa sáng rạng rỡ giữa không gian mờ ảo. Lòng Long khẽ thắt lại. Cậu cảm thấy một dòng điện nhẹ chạy qua cơ thể, nhắc nhở cậu về lý do của sự quyết tâm vừa rồi.
Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và đôi mắt híp khi cười, là người đầu tiên phát hiện ra Long. Cậu ta vẫy tay gọi lớn, giọng lanh lảnh, pha chút trách móc: "Long ơi, đi đâu mà mất hút vậy? Làm mọi người lo muốn chết!" Dù là trêu chọc, nhưng trong ánh mắt Hùng vẫn hiện rõ vẻ quan tâm chân thành. Hùng biết Long thường có những lúc trầm tư một mình, nhưng lần này cảm giác lo lắng lại khác.
Long chỉ khẽ cười, bước đến gần hơn. "Tớ đi dạo một chút thôi." Cậu trả lời, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh. Ánh mắt cậu, dù cố gắng che giấu, vẫn không thể rời khỏi Linh.
Thảo Mai, với cặp kính cận trên sống mũi và vẻ mặt tinh tế thường thấy, nhìn Long dò xét. "Cậu ổn chứ, Long? Trông cậu có vẻ... khác." Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự quan sát. Cô ấy không chỉ nhìn vẻ ngoài, mà còn cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Long. Một sự thay đổi tinh tế đến mức chỉ những người thân thiết nhất mới có thể nhận ra.
Long khẽ gật đầu, cố gắng che giấu sự bồn chồn trong lòng. "Tớ ổn mà." Rồi cậu chuyển hướng câu chuyện, ánh mắt lại lướt qua Linh, người đang nheo mắt nhìn cậu với vẻ tò mò. "Mọi người đang chuẩn bị gì vậy?"
Linh, sau một thoáng ngạc nhiên khi thấy Long xuất hiện, nở một nụ cười nhẹ nhõm. "Cậu về là tốt rồi. Tớ đang giúp Mai chuẩn bị đồ ăn vặt. Lại đây giúp một tay đi!" Giọng Linh trong trẻo, cao và rõ ràng, như một lời mời gọi dịu dàng. Cô không hỏi thêm về việc Long đã đi đâu, mà chỉ tập trung vào hiện tại, vào sự hiện diện của cậu.
Long cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong lòng ngực. Cậu bước đến, tham gia cùng nhóm. Cậu giúp đỡ việc sắp xếp các món ăn nhẹ, chuẩn bị củi khô cho lửa trại chính. Dù tay chân bận rộn, nhưng ánh mắt cậu vẫn thường xuyên tìm kiếm Linh. Khi cô không để ý, cậu lại dừng lại lâu hơn một chút, ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, sự tập trung của cô khi sắp xếp đĩa trái cây, hay cách cô vuốt nhẹ mái tóc dài ra sau tai. Mỗi cử chỉ nhỏ của Linh đều khiến trái tim Long đập nhanh hơn một nhịp. Cậu tự hỏi, liệu Linh có cảm nhận được ánh mắt cháy bỏng mà cậu đang dành cho cô không? Liệu cô có hiểu được những gì đang sục sôi trong lòng cậu không?
Không khí xung quanh Long dường như đặc quánh lại với những cảm xúc chưa được gọi tên. Nỗi hồi hộp, sự mong chờ, và cả một chút sợ hãi vẫn còn len lỏi. Nhưng giờ đây, chúng không còn là những bức tường ngăn cản, mà là những gia vị, những thách thức mà cậu sẵn sàng đối mặt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nó không chỉ có những ngày bình yên mà còn có những khoảnh khắc bùng cháy, những quyết định định mệnh. Và Long biết, cậu đang đứng trước một trong những khoảnh khắc ấy.
***
Khi đêm xuống sâu hơn, khoảng 8-9 giờ tối, không khí tại khu cắm trại trở nên thanh bình và lãng mạn hơn bao giờ hết. Sau bữa ăn nhẹ và vài vòng trò chuyện rôm rả, các nhóm bắt đầu di chuyển về khu vực lửa trại chính. Long và Linh vô tình tách nhóm khi cùng đi lấy thêm một ít củi khô từ kho gần đó. Con đường nhỏ dẫn ra khu vực lửa trại được thắp sáng mờ ảo bởi những chiếc đèn lồng trang trí treo lơ lửng trên những cành cây. Ánh sáng vàng cam dịu nhẹ hắt lên những bóng cây lay động, tạo thành những hình thù huyền ảo trên mặt đất.
Không khí im lặng bao trùm lấy hai người, nhưng không phải là sự xa cách hay ngượng nghịu. Đó là một sự tĩnh lặng đầy mong đợi, như thể cả vũ trụ đang nín thở chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra. Tiếng nhạc từ xa vọng lại từ khu lửa trại chính, xen lẫn tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng gió xào xạc qua những tán lá cây khô. Mùi hoa cỏ dại thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm sau một ngày nắng và chút khói thoang thoảng từ những bếp lửa nhỏ đã tàn.
Linh đi bên cạnh Long, cô cảm nhận được sự im lặng khác thường từ cậu. Từ lúc Long quay lại, cô đã thấy cậu có gì đó khác lạ. Ánh mắt Long trở nên sâu hơn, có một ngọn lửa ẩn chứa bên trong mà cô chưa từng thấy. "Long này... cậu có chuyện gì sao?" Linh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm chân thành. Cô quay sang nhìn cậu, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn lồng. "Tớ thấy cậu hơi lạ từ lúc cậu quay lại."
Long khẽ lắc đầu, hít sâu một hơi. Cậu cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng. Tim cậu đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. "Không có gì..." Cậu nói, ánh mắt cố tránh đi, nhưng vẫn không giấu được sự bồn chồn. Cậu không thể nói ra ngay lúc này. Đây không phải là khoảnh khắc mà cậu đã hình dung.
Linh không dễ bị đánh lừa. Cô nhìn thẳng vào mắt Long, chờ đợi một lời giải thích. "Chuyện gì khiến cậu suy nghĩ nhiều vậy? Trông cậu cứ như sắp... bùng nổ ấy." Cô nói, pha chút lo lắng và cả sự tò mò. Linh cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang tỏa ra từ Long, một thứ gì đó sắp sửa được giải phóng.
Long nhìn Linh, ánh mắt cậu giờ đây không còn che giấu được nữa. Chúng tràn đầy tình cảm và một sự quyết tâm mãnh liệt. Cậu muốn nói, muốn thét lên tất cả những gì cậu đã giữ kín bấy lâu. Nhưng cậu biết, khoảnh khắc ấy cần phải thật đặc biệt, thật hoàn hảo. "Chuyện quan trọng lắm..." Giọng cậu trầm ấm, chứa đựng một lời hứa hẹn. "Tớ sẽ nói với cậu sau, Linh à. Vào đúng khoảnh khắc." Lời nói của Long tuy ngắn gọn, nhưng sức nặng của nó thì không hề nhỏ. Nó như một lời cam kết, một lời hẹn ước cho một điều gì đó trọng đại sắp sửa diễn ra.
Khi họ đến gần kho củi, cánh cửa gỗ hơi kẹt. Long vươn tay ra mở, và trong khoảnh khắc ấy, tay cậu khẽ chạm vào tay Linh. Một cái chạm nhẹ nhàng, vô thức, nhưng đủ để một dòng điện nhẹ chạy qua cả hai. Xúc giác của họ dường như được khuếch đại, cảm nhận rõ ràng sự ấm áp từ làn da đối phương. Linh khẽ rụt tay lại, gò má ửng hồng. Long cũng cảm thấy tim mình lỡ mất một nhịp, nhưng ánh mắt cậu vẫn kiên định nhìn vào cô. Cử chỉ ngắn ngủi ấy như một lời khẳng định thầm lặng cho những gì họ đang cảm nhận. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang chứng kiến khoảnh khắc ấy, giữ lại trong mình những cảm xúc tinh khôi nhất.
Khi họ đã gom đủ củi, Long và Linh quay trở lại con đường nhỏ. Bước chân họ chậm rãi hơn, không khí vẫn tĩnh lặng nhưng cảm xúc lại dâng trào. Linh cứ suy nghĩ mãi về lời Long vừa nói. "Vào đúng khoảnh khắc." Khoảnh khắc nào? Điều gì quan trọng đến mức cậu phải che giấu kỹ đến vậy? Cô không thể không cảm thấy tò mò, và một chút hồi hộp len lỏi trong lòng. Linh cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa mới, một cánh cửa mà cô chưa biết sẽ dẫn đến đâu, nhưng trực giác mách bảo cô rằng nó sẽ rất quan trọng.
Long đi bên cạnh Linh, hơi thở cậu vẫn còn dồn dập. Cái chạm tay vừa rồi như một lời thúc giục, một bằng chứng sống động cho những gì cậu đang cảm nhận. "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát", Long thầm nghĩ. Những con sóng ấy giờ đây đang cuộn trào mạnh mẽ, sẵn sàng vỗ vào bờ, sẵn sàng bộc lộ tất cả. Cậu biết, thời điểm đã đến rất gần. Chỉ cần chờ đợi thêm một chút nữa.
***
Cuối cùng, Long và Linh cùng nhóm bạn đã quay lại khu vực lửa trại chính. Ngọn lửa trại khổng lồ đã được đốt lên, bập bùng thắp sáng cả một góc trời, xua tan cái lạnh giá của màn đêm. Tiếng củi nổ lách tách, tiếng hát tập thể của đám đông hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng, tạo nên một bản hòa tấu sống động. Từ xa, tiếng sóng biển vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long quen thuộc vọng lại, như một lời thì thầm của đại dương. Mùi khói củi ấm nồng quyện với mùi BBQ thơm lừng, mùi sương đêm se lạnh và mùi cỏ khô, len lỏi vào từng ngóc ngách của khu trại. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt mọi người, tạo nên những cái bóng nhảy múa huyền ảo, khiến không gian trở nên ấm cúng và đầy ma mị.
Cả nhóm Long, Linh, Hùng, Mai tìm một chỗ ngồi gần ngọn lửa. Hùng vẫn giữ vẻ hài hước thường ngày, cậu ta cầm cây đàn guitar cũ kỹ và khuấy động không khí bằng những bài hát quen thuộc.
"Long, Linh, hát bài này đi! Bài 'Tuổi Hồng' của lớp mình đó!" Hùng vui vẻ mời gọi, ánh mắt híp lại đầy tinh quái. Cậu ta biết Long và Linh là tâm điểm của sự chú ý, và cũng là những người có tiếng hát hay trong lớp.
Linh cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh trong ánh lửa. Cô nhìn Long, ánh mắt lấp lánh trêu chọc. "Cậu Long, cậu Hùng, hai người song ca đi!"
Long mỉm cười nhẹ. Cậu nhìn Linh, ánh mắt kiên định, như muốn nói điều gì đó quan trọng hơn cả lời hát. Ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt cậu, như thắp lên ngọn lửa trong chính lòng cậu. Nụ cười rạng rỡ của Linh, đôi mắt to tròn, vẻ mặt hoạt bát của cô trong ánh lửa bập bùng khiến trái tim Long thổn thức dữ dội. Mọi nỗi sợ hãi còn sót lại trong cậu dường như tan biến vào hư không, chỉ còn lại một cảm giác mạnh mẽ, một quyết tâm không thể lay chuyển.
Đây là khoảnh khắc. Đây là lúc cậu phải làm điều đó.
"Được thôi..." Long nói nhỏ, giọng trầm ấm, như tự hứa với bản thân, nhưng ánh mắt cậu hướng về Linh đầy ẩn ý và quyết tâm. Lời nói của cậu như một lời thề nguyền thầm kín, chỉ dành riêng cho cô. Cậu nắm chặt tay, cảm nhận sự chai sạn của lòng bàn tay, và cả sự run rẩy nhẹ nhàng. Cậu khẽ hít sâu, để ánh lửa sưởi ấm trái tim đang thổn thức của mình. Cậu đã sẵn sàng.
Ngọn lửa trại vẫn bập bùng cháy, vươn những lưỡi lửa đỏ cam lên bầu trời đêm đầy sao. Trong khoảnh khắc ấy, Long cảm thấy như cả thế giới đang dừng lại, chỉ còn lại cậu và Linh, và ngọn lửa định mệnh đang cháy rực rỡ. Ánh mắt Long khóa chặt lấy Linh, như một lời hứa thầm kín, rằng đêm nay, mọi thứ sẽ thay đổi. Một chương mới của tuổi thanh xuân, rực rỡ và đầy hứa hẹn, đang chờ đợi họ. Long đã sẵn sàng cho lời thổ lộ. Cậu đã sẵn sàng để cùng Linh bước vào một tương lai mà cậu hằng mơ ước, một tương lai rực rỡ hơn cả nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời.