***
Ngọn lửa trại vẫn bập bùng cháy, vươn những lưỡi lửa đỏ cam lên bầu trời đêm đầy sao. Trong khoảnh khắc ấy, Long cảm thấy như cả thế giới đang dừng lại, chỉ còn lại cậu và Linh, và ngọn lửa định mệnh đang cháy rực rỡ. Ánh mắt Long khóa chặt lấy Linh, như một lời hứa thầm kín, rằng đêm nay, mọi thứ sẽ thay đổi. Một chương mới của tuổi thanh xuân, rực rỡ và đầy hứa hẹn, đang chờ đợi họ. Long đã sẵn sàng cho lời thổ lộ. Cậu đã sẵn sàng để cùng Linh bước vào một tương lai mà cậu hằng mơ ước, một tương lai rực rỡ hơn cả nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời.
Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói củi ấm nồng quyện với mùi cỏ đêm se lạnh len lỏi vào buồng phổi. Trái tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng ý chí lại kiên định hơn bao giờ hết. Cậu định tiến lại gần Linh, định nắm lấy tay cô ấy, định thì thầm điều gì đó vào tai cô ấy trước khi Hùng kịp bắt đầu bài hát. Nhưng rồi, một tiếng hò reo vang dội từ phía sân khấu chính đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Ngọn lửa khổng lồ ở trung tâm Công viên Bình Minh, nơi vừa nãy còn là một đống củi khô, giờ đây đã bùng cháy rực rỡ, chiếu sáng cả một khu vực rộng lớn. Những lưỡi lửa nhảy múa điên cuồng, vẽ nên những hình thù kỳ ảo trên nền trời đêm quang đãng, như chào đón một sự kiện trọng đại.
Hàng trăm học sinh từ các lớp, các khối, tất cả đều đang reo hò phấn khích, vây quanh ngọn lửa như những con thiêu thân bị hấp dẫn bởi ánh sáng. Tiếng củi nổ lách tách hòa cùng tiếng nhạc sôi động từ dàn loa di động và tiếng trống cajon dồn dập, tạo nên một bản giao hưởng náo nhiệt của tuổi trẻ. Mùi BBQ thơm lừng từ những quầy đồ ăn vặt bay phảng phất trong gió, kích thích mọi giác quan. Cảm giác mát mẻ của gió biển Hạ Long về đêm xoa dịu làn da, nhưng không thể xoa dịu được ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực Long. Khu vực lửa trại chính là một biển người, những khuôn mặt rạng rỡ phản chiếu ánh lửa, những nụ cười tươi tắn và ánh mắt lấp lánh niềm vui. Cổng đá cổ kính của công viên dường như cũng đang mỉm cười, chứng kiến sự kiện đặc biệt này.
Long lùi lại một chút, hòa lẫn vào đám đông đang di chuyển không ngừng. Cậu muốn tìm một khoảnh khắc riêng tư, một không gian yên tĩnh hơn để nói ra những lời cậu đã ấp ủ bấy lâu. Nhưng trong cái khung cảnh náo nhiệt này, điều đó dường như là bất khả thi. Ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi Linh, người đang đứng cùng Mai và Lan, miệng cười tươi rói khi Hùng bắt đầu gảy đàn guitar. Linh đẹp rạng ngời trong ánh lửa, mái tóc đen óng ả của cô ấy như được dát vàng bởi những tia sáng đỏ cam, đôi mắt to tròn long lanh hơn bao giờ hết. Long cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát cháy bỏng được đến bên cô ấy, được nắm lấy tay cô ấy và kéo cô ấy ra khỏi cái ồn ào này.
"Này Long, sao đứng đực ra đó? Lên quẩy với anh em đi chứ!" Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp, xuất hiện bên cạnh Long như một cái bóng, vỗ mạnh vào vai cậu. Giọng cậu bạn thân lanh lảnh, pha chút hóm hỉnh. Hùng mặc chiếc áo phông của lớp, vai đeo cây đàn guitar đã cũ, trông thật đúng chất nghệ sĩ đường phố.
Long chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo. "Cậu cứ hát đi, tớ đứng đây nghe là được rồi."
Hùng nhướn mày, nhìn Long với vẻ khó hiểu. "Lạ à nha, bình thường cậu đâu có bỏ qua mấy vụ văn nghệ thế này. Có chuyện gì hả?" Hùng cố gắng nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của Long, nhưng ánh lửa bập bùng khiến cậu ta khó mà đọc được cảm xúc thật của bạn mình.
Trong khi Long đang loay hoay với lời giải thích, một giọng nói khác vang lên, đầy tự tin và có chút ngạo nghễ. "Linh, tiết mục sắp tới là lớp mình đó, em ra gần sân khấu xem cho rõ hơn không?"
Nguyễn Trọng Tùng, với mái tóc tạo kiểu sành điệu và bộ quần áo thể thao hàng hiệu, đã xuất hiện bên cạnh Ngọc Linh từ lúc nào. Cậu ta cúi xuống, thì thầm vào tai Linh, cử chỉ có vẻ thân mật quá mức cần thiết. Linh hơi giật mình, nhưng cô ấy vẫn mỉm cười lịch sự. Ánh mắt Tùng sắc sảo, nhưng khi nhìn Linh thì lại trở nên ngọt ngào, cố tỏ ra lịch thiệp. Cậu ta thậm chí còn không thèm liếc nhìn Long, như thể Long không hề tồn tại trong không gian này.
Long cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên trong lồng ngực. Tùng lại xuất hiện rồi. Cậu ta luôn biết cách chen ngang vào những khoảnh khắc mà Long cho là của riêng mình với Linh. Sự tự tin của Tùng, vẻ ngoài phong độ và cách cậu ta không ngừng thể hiện sự quan tâm đặc biệt với Linh, tất cả đều là những mũi dao vô hình đâm vào lòng Long. Nhưng chính sự khó chịu ấy lại càng củng cố thêm quyết tâm của Long. Cậu không thể để mất Linh, không thể để Tùng có cơ hội. "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long", và Long không muốn để bất kỳ đám mây nào che khuất đi ánh nắng của riêng cậu và Linh. Cậu phải hành động, và phải hành động ngay lập tức. Cảm giác căng thẳng trong Long càng lúc càng tăng lên, như sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ để bật tung.
***
Đêm lửa trại tiếp tục trôi đi trong không khí sôi động và náo nhiệt. Sau những bài hát mở màn đầy hứng khởi của Hùng và các bạn, những tiết mục văn nghệ khác bắt đầu được trình diễn trên sân khấu dã chiến. Tiếng nhạc điện tử, tiếng guitar acoustic, tiếng hát của học sinh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bữa tiệc âm thanh không ngừng nghỉ. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội mỗi khi một tiết mục kết thúc. Hương khói củi và mùi đồ nướng vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của đêm hội. Bầu trời đêm Hạ Long vẫn quang đãng, những vì sao lấp lánh như những viên kim cương được rải lên tấm vải nhung đen tuyền, nhưng dường như chẳng ai còn chú ý đến vẻ đẹp ấy nữa, tất cả đều bị cuốn hút vào ánh lửa và không khí sôi động của bữa tiệc.
Long đứng lẫn trong đám đông, vẫn giữ một khoảng cách nhất định với Linh. Cậu không thể cứ thế mà lao đến và kéo cô ấy đi. Điều đó sẽ làm cô ấy khó xử, và Long không muốn gây ra bất kỳ rắc rối nào cho Linh. Cậu cần một cơ hội khéo léo hơn, một khoảnh khắc mà cả hai đều cảm thấy tự nhiên để nói chuyện. Nhưng Tùng, giống như một cái bóng dai dẳng, vẫn bám sát Linh. Cậu ta liên tục tìm cách bắt chuyện, kể những câu chuyện cười, hay bình luận về các tiết mục văn nghệ để giữ sự chú ý của Linh.
Long nhìn thấy Tùng đang cố gắng nói chuyện riêng với Linh. Cậu ta nghiêng người lại gần cô ấy, khuôn mặt điển trai có vẻ hơi sốt ruột. "Thật ra, anh có chuyện này muốn nói với em từ lâu rồi..." Giọng Tùng nhỏ lại, nhưng Long, đứng không quá xa, vẫn có thể nghe thấy một phần. Cậu ta dùng ánh mắt tha thiết nhất để nhìn Linh, như thể muốn thôi miên cô ấy.
Linh khẽ nhíu mày, nhưng cô ấy vẫn giữ nụ cười trên môi. Cô ấy có vẻ không muốn kéo dài cuộc trò chuyện riêng tư này. "Có gì thì anh cứ nói ở đây cũng được mà, mọi người đang vui thế này..." Linh nói, giọng trong trẻo nhưng đầy tinh tế, khéo léo từ chối ý định của Tùng. Ánh mắt cô ấy lướt qua đám đông, và không biết vô tình hay cố ý, nó chạm vào ánh mắt của Long. Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, nhưng Long cảm thấy như một dòng điện chạy qua người. Trong ánh mắt lấp lánh của Linh, cậu nhìn thấy một chút bối rối, một chút tò mò, và cả một chút gì đó giống như sự chờ đợi. Cô ấy có nhận ra ý định của Long không? Hay cô ấy chỉ đơn thuần là cảm thấy khó chịu với sự đeo bám của Tùng?
Long cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cậu muốn lao đến, muốn hét lên rằng Tùng hãy tránh xa Linh ra. Nhưng Long là người đàn ông trầm tính, cậu không thể hành động bồng bột như vậy. "Linh... Liệu cô ấy có cảm nhận được không?" Long thầm hỏi chính mình. Cậu tự nhủ, cô ấy phải cảm nhận được chứ, những rung động mà họ đã chia sẻ, những ánh mắt, những cái chạm tay vô tình... Chẳng lẽ Linh không nhận ra sự khác biệt trong thái độ của Long những ngày qua?
Cậu cố gắng tìm một khe hở trong đám đông, một con đường nhỏ để tiếp cận Linh. Nhưng không khí quá náo nhiệt, mọi người di chuyển liên tục, khiến Long khó mà chen chân vào. Tùng, như một chướng ngại vật vững chắc, vẫn đứng chắn giữa Long và Linh. Cậu ta không ngừng nói, không ngừng tìm cách thu hút sự chú ý của cô ấy. Long cảm thấy bất lực, nhưng cũng đồng thời cảm thấy một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng. Ngọn lửa ấy không phải là sự ghen tuông mù quáng, mà là sự thôi thúc phải bảo vệ, phải giành lấy điều thuộc về mình.
Hoàng Thảo Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính, dường như cũng nhận ra sự căng thẳng trong không khí. Cô ấy khẽ chạm vào tay Linh, ra hiệu. Linh mỉm cười với Mai, rồi lại quay sang Tùng. "Em xin lỗi anh Tùng, em muốn đi xem bạn Mai biểu diễn một chút." Linh nói một cách khéo léo, rồi kéo Mai và Lan di chuyển ra xa Tùng. Long thở phào nhẹ nhõm. Tùng có vẻ hơi hụt hẫng, nhưng cậu ta không thể làm gì hơn ngoài việc nhìn theo bóng Linh.
Long thấy Linh đi cùng Mai và Lan, họ đang hướng về phía rìa đám đông, nơi có vẻ yên tĩnh hơn một chút. Cậu thấy ánh mắt Linh lướt qua cậu một lần nữa trước khi cô ấy quay đi. Lần này, Long không còn cảm thấy bối rối hay khó chịu nữa. Thay vào đó, một sự quyết tâm mới trỗi dậy. Đây rồi, cơ hội của cậu. Tùng đã bị bỏ lại phía sau. Bây giờ là lúc.
Cậu hít một hơi thật sâu, để không khí mát lạnh của đêm Hạ Long tràn vào phổi, giúp cậu trấn tĩnh lại. Cậu cảm nhận tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng nhạc ồn ào xung quanh dường như mờ đi, chỉ còn lại âm thanh của chính mình. Long tự nhủ, đây là khoảnh khắc quyết định, là cơ hội cuối cùng để cậu không phải hối tiếc. "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát," cậu thầm nghĩ, "giờ là lúc con sóng ấy phải mạnh mẽ vỗ vào bờ, không thể chần chừ thêm nữa."
***
Khi các tiết mục văn nghệ dần kết thúc và không khí sôi động của đêm lửa trại bắt đầu lắng xuống, đám đông học sinh cũng dần tản ra. Một số quay về khu vực lều trại để nghỉ ngơi, một số khác lại tụ tập thành từng nhóm nhỏ xung quanh những đống lửa phụ đang cháy liu riu, trò chuyện và chia sẻ cảm xúc. Tiếng nhạc không còn dồn dập nữa, thay vào đó là những bản ballad nhẹ nhàng, du dương, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những rặng cây trong Công viên Bình Minh. Bầu trời đêm đã trở nên tĩnh lặng hơn, những vì sao lấp lánh như hàng triệu con mắt đang dõi theo, và ánh trăng vàng vọt bắt đầu chiếu sáng vằng vặc xuống mặt hồ nước yên ả, tạo nên một khung cảnh lãng mạn đến nao lòng. Mùi khói gỗ từ lửa trại vẫn còn vương vấn, nhưng đã dịu đi, nhường chỗ cho mùi cỏ đêm và mùi đất ẩm đặc trưng của một đêm khuya.
Linh cùng Mai và Lan đã di chuyển đến khu vực gần hồ nước, cách xa đám đông ồn ào. Nơi đây có những hàng ghế đá được đặt dưới bóng cây, và một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua hồ, tạo nên một góc riêng tư, yên bình. Ánh trăng chiếu rọi xuống mặt hồ, tạo ra những dải sáng bạc lấp lánh trên mặt nước, đẹp đến mê hoặc. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây gần đó, thêm vào bản hòa tấu tĩnh mịch của đêm.
"Linh, cậu thấy Long có vẻ lạ lạ từ nãy giờ không?" Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân tinh tế và trầm tính của Linh, lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Cô ấy khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt thông minh nhìn về phía Linh, sau đó lại lướt qua phía sau lưng họ, nơi Long đang lặng lẽ tiến đến. Mai là người rất nhạy cảm với cảm xúc của bạn bè, và cô ấy đã nhận ra sự căng thẳng đặc biệt giữa Long và Linh suốt buổi tối.
Ngọc Linh khẽ giật mình. Cô ấy đang mải mê ngắm ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ, tâm trí vẫn còn vương vấn về những ánh mắt mà Long đã dành cho cô ấy, về câu nói "vào đúng khoảnh khắc" mà cậu ấy đã thốt ra. "Ừm... tớ cũng thấy vậy..." Linh thừa nhận, giọng nói nhỏ nhẹ, có chút mơ hồ. Cô ấy quay đầu lại, ánh mắt không kìm được mà tìm kiếm Long. "Cậu ấy có vẻ đang nghĩ gì đó rất quan trọng."
Vũ Thanh Lan, cô bạn năng động và hoạt bát, vẫn giữ vẻ vô tư. "Chắc Long lại nghĩ ra chiêu trò gì mới để trêu cậu chứ gì. Cậu ấy ấy mà, lúc nào cũng bí ẩn." Lan cười khúc khích, nhưng ánh mắt cô ấy cũng thoáng qua vẻ tò mò.
Long, đứng cách đó không xa, đã nghe rõ cuộc trò chuyện của ba cô gái. Lời nói của Mai và Linh như một sự xác nhận cho những gì cậu ấy đang cảm thấy. Linh đã nhận ra. Cô ấy đang chờ đợi điều gì đó. Cảm giác lo sợ trong Long dường như tan biến đi một nửa, thay vào đó là một sự dũng cảm mới mẻ. Cậu biết mình không thể lùi bước nữa. Đây là thời điểm, đây là khoảnh khắc mà cậu đã chuẩn bị bấy lâu.
Cậu hít một hơi thật sâu, để lồng ngực căng tràn không khí. Trái tim cậu đập mạnh đến nỗi cậu tưởng chừng như có thể nghe thấy nó vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm. Từng bước chân của Long trở nên chậm rãi hơn, vững chắc hơn khi cậu tiến lại gần ba cô gái. Cậu cảm nhận được cái lạnh se của gió đêm mơn man trên da thịt, nhưng ngọn lửa quyết tâm trong lòng cậu thì đang bùng cháy dữ dội. Cậu biết rằng lời thổ lộ này có thể thay đổi tất cả, có thể đưa mối quan hệ của cậu và Linh lên một tầm cao mới, hoặc cũng có thể phá vỡ mọi thứ. Nhưng Long đã quá mệt mỏi với việc che giấu cảm xúc của mình. Cậu không muốn phải hối tiếc.
Ánh mắt Long khóa chặt lấy bóng lưng của Linh. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô ấy dưới ánh trăng mờ ảo càng khiến cậu cảm thấy cô ấy mong manh và cần được bảo vệ. Cậu biết, đây là cơ hội cuối cùng của đêm hội này. Sáng mai, mọi người sẽ thu dọn đồ đạc và trở về với cuộc sống thường nhật. Nếu cậu không nói ra bây giờ, có lẽ cậu sẽ phải chờ đợi rất lâu, hoặc tệ hơn, cơ hội sẽ không bao giờ đến nữa.
"Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời," Long thầm nhắc lại câu nói ấy trong đầu. Cậu muốn nơi này không chỉ cất giữ những rung động, mà còn chứng kiến sự bùng cháy của một tình yêu đích thực. Cậu đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thứ. Cậu đã sẵn sàng nói ra.
Khi Long còn cách Linh vài bước chân, Mai và Lan quay lại, ánh mắt họ dừng lại ở cậu. Có lẽ họ đã cảm nhận được sự hiện diện của cậu, hoặc có lẽ họ đã hiểu ý định của Long. Mai khẽ gật đầu, như một lời động viên thầm lặng. Lan mỉm cười nhẹ, rồi cả hai cô gái khẽ lùi lại, tạo một khoảng không gian riêng tư cho Long và Linh.
Long dừng lại ngay phía sau Linh. Cậu cảm thấy đầu óc trống rỗng, nhưng trái tim thì lại như muốn nổ tung. Giờ đây, chỉ còn Long và Linh, và bầu trời đêm đầy sao chứng kiến. Cậu đã sẵn sàng cho lời thổ lộ, cho khoảnh khắc sẽ thay đổi cuộc đời cậu mãi mãi. Cậu đã sẵn sàng để biến "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát" thành một con sóng lớn, cuồn cuộn và mạnh mẽ, cuốn trôi mọi rào cản.
Long hít một hơi cuối cùng, rồi khẽ gọi tên cô ấy, giọng trầm ấm và hơi run. "Linh..."