Rực rỡ thanh xuân
Chương 26

Khoảng Cách Vô Hình

2996 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự bối rối và lo lắng của Long khi nhận thấy thái độ xa cách bất thường của Ngọc Linh sau tin đồn.,Diễn tả nội tâm phức tạp, sự hụt hẫng và lảng tránh của Ngọc Linh khi đối mặt với Long, do ảnh hưởng của lời đồn thổi.,Thiết lập một khoảng cách cảm xúc nhỏ nhưng rõ ràng giữa Long và Ngọc Linh, làm tăng thêm yếu tố xung đột trong giai đoạn 'rising_action'.,Thúc đẩy Long phải suy nghĩ và có thể hành động để làm rõ vấn đề, đồng thời khiến Ngọc Linh phải đối diện với cảm xúc thật của mình.,Tiếp tục củng cố vai trò quan sát và hỗ trợ của nhóm bạn (Hùng, Mai).
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Tense, bối rối, day dứt, tinh tế, nội tâm
Kết chương: [object Object]

Ngày mới bắt đầu với ánh bình minh rực rỡ trải vàng trên những mái ngói đỏ của trường Ánh Dương, nhưng trong lòng Long, một tầng mây xám xịt vẫn chưa tan. Cậu đã về nhà với một mớ bòng bong trong đầu, cái cảm giác hụt hẫng khi Linh bỏ đi một cách vội vã, không một lời giải thích, cứ day dứt mãi không thôi. Suốt đêm, hình ảnh Linh lướt qua cậu như một bóng ma, ánh mắt né tránh của cô nàng cứ ám ảnh Long. Cậu chưa từng thấy Linh như vậy, chưa bao giờ cô nàng lại xa cách và gượng gạo đến thế. Một cảm giác bất an cứ thế gặm nhấm Long, khiến cậu thao thức mãi đến gần sáng.

Sáng hôm sau, tiếng chuông vào lớp vang lên giòn giã, xua tan đi sự tĩnh lặng của hành lang. Học sinh ùa vào lớp như đàn ong vỡ tổ, mang theo không khí ồn ào, náo nhiệt. Long, với dáng người cao ráo, bước vào lớp với ánh mắt tìm kiếm quen thuộc, và rồi cậu thấy Linh. Cô nàng đã ngồi vào chỗ, cúi gằm mặt xuống cuốn sách giáo khoa dày cộp, mái tóc đen dài xõa xuống che khuất gần hết khuôn mặt. Khác hẳn với mọi ngày, Linh không quay sang cười chào Mai hay Lan, cũng không hề liếc nhìn về phía bàn của Long. Một cảm giác khó chịu, một dự cảm không lành len lỏi trong lòng Long. Cậu lặng lẽ về chỗ, ngồi ngay phía sau Linh. Mùi phấn bảng thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy sách mới, một mùi hương đặc trưng của những năm tháng học trò, nhưng hôm nay, nó lại mang một chút gì đó nặng nề, u ám.

Giờ học Toán bắt đầu, thầy giáo say sưa giảng bài, tiếng phấn cọt kẹt trên bảng đen, tiếng bút viết sột soạt trên giấy. Long cố gắng tập trung, nhưng ánh mắt cậu cứ vô thức dõi theo bóng lưng nhỏ nhắn của Linh. Cô nàng vẫn chăm chú nhìn vào sách, thỉnh thoảng lại đưa tay ghi chép, nhưng Long có cảm giác, sự chăm chú đó chỉ là một lớp vỏ bọc. Cô không còn những cử động tinh nghịch, những cái quay đầu nhẹ nhàng để trao đổi ánh mắt hay khẽ thì thầm một câu hỏi khó như mọi khi. Sự im lặng của Linh trong giờ học hôm nay như một vết rạn nứt trong bức tranh bình yên thường nhật.

"Linh, chỗ này cậu hiểu không?" Long khẽ thì thầm, cố gắng giữ giọng thật nhỏ để không làm ảnh hưởng đến các bạn xung quanh. Cậu đưa ngón tay chỉ vào một bài toán phức tạp trên trang sách của mình, hy vọng cô nàng sẽ quay lại, hay ít nhất là đưa mắt nhìn cậu.

Linh khẽ giật mình nhẹ, rụt vai lại một chút. Cô nàng không quay đầu, chỉ khẽ gật gật rồi trả lời bằng một giọng lí nhí, gần như không nghe thấy. "À... tớ... tớ hiểu rồi." Cô nói, giọng nói không còn trong trẻo và nhiệt huyết như mọi khi, mà có chút khàn khàn, mệt mỏi. Đôi vai Linh hơi rụt lại, như một cánh hoa đang cố khép mình trước cơn gió lạ.

Long nhíu mày, cảm giác bất an càng dâng lên mạnh mẽ. Cậu khẽ đưa tay lên, như muốn chạm vào vai Linh, một hành động vô thức mà cậu thường làm khi cô nàng gặp khó khăn hay cần sự chú ý. Nhưng ngay khi những ngón tay Long chỉ còn cách vai Linh vài cen-ti-mét, cô nàng lại rụt nhẹ người, như thể cảm nhận được cái chạm sắp tới và muốn né tránh nó. Long khựng lại, bàn tay cậu lơ lửng giữa không trung rồi từ từ hạ xuống. Một cảm giác hụt hẫng, bối rối trào dâng trong lòng cậu. "Có chuyện gì vậy nhỉ? Cô ấy sao thế?" Long tự hỏi, ánh mắt cậu vẫn dõi theo bóng lưng Linh, nhưng giờ đây, bóng lưng ấy lại như một bức tường vô hình, ngăn cách cậu với cô. Sự xa cách này không phải là Long chưa từng trải qua, nhưng với Linh, nó lại mang một ý nghĩa khác. Cậu đã quen với sự gần gũi, sự hoạt bát của cô nàng, giờ đây mọi thứ dường như bị đảo lộn. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc Linh, thường ngày vẫn khiến Long cảm thấy bình yên, hôm nay lại trở nên mờ nhạt, như chính tâm trạng của cô nàng. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng tháng Tư vẫn rực rỡ như mọi khi, phủ lên sân trường một màu vàng ấm áp. Nhưng trong không gian lớp học, đặc biệt là quanh chỗ Linh, Long chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo, xa cách đến lạ. Cậu thở dài, lòng nặng trĩu. Cậu biết, có điều gì đó không ổn. Cậu không thể cứ để mọi chuyện như thế này được.

***

Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi giữa trưa vang lên, xé tan không khí căng thẳng trong lớp học. Học sinh ùa ra khỏi chỗ, tiếng nói cười rộn ràng lan khắp hành lang. Long nhanh chóng thu dọn sách vở, ánh mắt cậu không rời khỏi Linh. Cậu quyết định phải nói chuyện với cô, phải làm rõ mọi chuyện. Long đứng dậy, định bước đến chỗ Linh, nhưng cô nàng đã nhanh hơn. Ngay khi tiếng chuông vừa dứt, Linh đã bật dậy, gần như chạy đến chỗ Thảo Mai và Thanh Lan đang đứng ở cửa lớp. Hai cô bạn thân của Linh có vẻ đã đợi sẵn cô, và ngay lập tức, một cuộc trò chuyện sôi nổi bắt đầu.

Long bước nhanh theo họ ra hành lang, hy vọng có thể chen vào. Hành lang rộng rãi của trường Ánh Dương hôm nay chật kín học sinh. Tiếng giày dép lẹt quẹt trên sàn gạch, tiếng cười nói, tiếng xì xào bàn tán của học sinh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của tuổi học trò. Ánh nắng chói chang từ bên ngoài hắt vào, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí.

"Linh, cậu..." Long gọi, giọng cậu hơi lớn hơn một chút để át đi tiếng ồn ào xung quanh. Cậu cố gắng bắt kịp cô nàng, nhưng Linh lại khéo léo lách qua một nhóm bạn đang đứng nói chuyện, rồi nhanh chóng nhập vào nhóm của Mai và Lan. Cô nàng quay lưng lại với Long, như thể đang mải mê trò chuyện, hoàn toàn lờ đi sự hiện diện của cậu. Cậu thấy Linh cười nói, khuôn mặt cô nàng vẫn xinh đẹp rạng rỡ, nhưng nụ cười ấy không còn vẻ hồn nhiên, vô tư như mọi khi. Có một chút gì đó gượng gạo, một sự cố gắng che giấu cảm xúc.

"Mai này, hôm qua tớ đọc sách thấy..." Long nghe thấy Linh nói, giọng cô nàng hơi cao và nhanh, như đang cố lấp đầy khoảng trống nào đó. Cô nàng không hề quay đầu lại, không hề liếc nhìn cậu một lần. Long cảm thấy hụt hẫng. Cậu đứng chôn chân giữa hành lang đông đúc, nhìn theo bóng lưng của Linh đang dần xa. Cảm giác bị phớt lờ, bị bỏ rơi đột ngột ập đến. Cậu chưa bao giờ trải qua cảm giác này với Linh.

Đúng lúc đó, Hùng từ đâu xuất hiện, vỗ nhẹ vào vai Long. "Gì đấy Long? Đứng thẫn thờ ra đấy làm gì? Hay đang ngắm gái lớp nào à?" Hùng cười hóm hỉnh, nhưng khi thấy vẻ mặt trầm tư của Long, nụ cười trên môi cậu bạn cũng tắt dần. "Ủa, có chuyện gì à? Trông cậu cứ như bị ma làm ấy."

Long thở dài, ánh mắt cậu vô thức tìm kiếm Hùng, như tìm một chiếc phao cứu sinh trong mớ hỗn độn cảm xúc của mình. "Hùng, Linh sao thế nhỉ? Tớ gọi mà cô ấy cứ lảng tránh. Sáng giờ cậu ấy cứ lạ lạ." Cậu nói, giọng trầm xuống, đầy vẻ bối rối.

Hùng gãi đầu, đôi mắt híp lại nhìn theo hướng Linh đang đi với Mai và Lan. "Tớ cũng không biết nữa. Hôm qua cậu ấy cũng trầm hẳn đi. Mà cậu ấy có kể gì cho Mai với Lan không nhỉ?" Hùng nói, rồi quay sang nhìn Long. "Có chuyện gì à? Hai cậu có cãi nhau không?"

Long lắc đầu. "Không hề. Tớ cũng không hiểu tại sao. Hôm qua tớ hỏi thì cậu ấy chỉ bảo mệt thôi, rồi bỏ về luôn. Sáng nay cũng vậy." Cậu chợt nhớ lại câu chuyện về tin đồn mà Hùng đã thoáng nhắc đến hôm qua. Có lẽ nào... "Mà hôm qua cậu nói có tin đồn gì về tớ và... ai đó phải không?" Long hỏi, giọng cậu hơi ngập ngừng.

Hùng nhăn mặt suy nghĩ. "À, đúng rồi. Tớ có nghe loáng thoáng mấy đứa con gái lớp mình xì xào, bàn tán gì đó về cậu với con Hà lớp bên. Nhưng mà tớ thấy linh tinh ấy mà. Chắc bọn nó rỗi hơi không có gì làm nên bịa chuyện thôi." Hùng xua tay, tỏ vẻ không quan tâm. "Mà sao tự nhiên cậu lại hỏi chuyện này?"

Ánh mắt Long chợt lóe lên một tia sáng. "Tin đồn sao?" Cậu lẩm bẩm. Vậy ra, đó là lý do? Linh đã nghe thấy những lời đồn đó? Cảm giác khó chịu ban nãy bỗng chuyển thành một sự lo lắng, pha lẫn chút tức giận. Tức giận vì những lời đồn vô căn cứ đã làm ảnh hưởng đến Linh, và tức giận vì Linh lại tin những lời đó, mà không chịu hỏi thẳng cậu.

"Thôi đi mà Long. Mấy chuyện đó thì quan tâm làm gì. Cậu với Linh có gì thì cứ nói thẳng với nhau là xong. Mấy cái lời thì thầm trong hành lang này ấy mà, nghe làm gì cho mệt." Hùng vỗ vai Long, cố gắng pha trò để xua đi bầu không khí căng thẳng. "Thôi, đi ăn thôi. Đói bụng quá rồi. Hay là cậu mời tớ một bữa để tớ tư vấn tình cảm miễn phí cho cậu nha?"

Long không nghe lọt tai lời Hùng nói. Cậu vẫn đứng đó, ánh mắt dõi theo bóng Linh đang khuất dần ở cuối hành lang. Cậu biết, câu chuyện này không đơn giản chỉ là "mấy chuyện linh tinh" như Hùng nói. Với Linh, có lẽ nó đã trở thành một gánh nặng, một điều gì đó khiến cô nàng phải lảng tránh cậu. Một sự quyết tâm mới lại nhen nhóm trong lòng Long. Cậu sẽ phải làm rõ mọi chuyện, bằng mọi giá. Cậu không thể để những lời đồn vô căn cứ này phá hỏng mối quan hệ của cậu và Linh, mối quan hệ đang chớm nở, rực rỡ như nắng Hạ Long.

***

Buổi chiều, sau giờ học, không khí trong lớp học có phần lắng đọng hơn. Những tia nắng hoàng hôn bắt đầu buông xuống, xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên bàn học. Buổi học nhóm như thường lệ vẫn diễn ra, nhưng hôm nay, nó bao trùm bởi một không khí gượng gạo, nặng nề. Long, Linh, Hùng, Mai và Lan ngồi quây quần lại, nhưng sự ăn ý, vui vẻ thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một khoảng cách vô hình.

Long ngồi cạnh Linh, cố gắng giữ vẻ bình thản. Cậu lấy ra một bài tập Vật Lý khá phức tạp, loại bài mà Linh thường hay nhờ cậu giảng giải. "Chỗ này cậu vẫn chưa hiểu rõ đúng không? Tớ giảng lại nhé." Long nói, giọng cậu trầm ấm như mọi khi, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ thăm dò. Cậu cố gắng bắt gặp ánh mắt Linh, hy vọng nhìn thấy sự tò mò hay nét bối rối quen thuộc.

Nhưng Linh chỉ cúi gằm xuống vở, mái tóc dài che khuất gần hết khuôn mặt. Cô nàng khẽ lắc đầu. "À... tớ hiểu rồi. Cậu cứ sang phần khác đi." Giọng Linh lí nhí, không chút cảm xúc. Cô nàng không hề ngẩng đầu lên, tránh né mọi ánh mắt. Bàn tay cô nàng cầm bút, nhưng dường như không viết gì. Thảo Mai và Thanh Lan ngồi đối diện, nhìn nhau đầy lo lắng. Cả hai đều nhận ra sự căng thẳng bao trùm không gian nhỏ bé này. Hùng thì cố gắng pha trò. "Ê, Long, cậu giảng bài hay đến mức Linh còn không cần nghe nữa kìa. Chắc sắp thành siêu nhân rồi!" Hùng cười hì hì, nhưng tiếng cười của cậu bạn lại lạc lõng, không thể xua tan đi sự im lặng khó chịu.

Long nhìn Linh, trái tim cậu thắt lại. Cậu biết cô nàng đang nói dối. Linh chưa bao giờ là người dễ dàng từ bỏ một bài toán khó, đặc biệt là khi cậu đang sẵn lòng giúp đỡ. Cậu cảm nhận được sự xa cách của cô nàng, một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa hai người. Long khẽ thở dài, quyết định đi thẳng vào vấn đề. "Cậu ổn chứ, Linh?" Cậu hỏi, giọng cậu trầm xuống, chất chứa sự lo lắng.

Linh khẽ giật mình, đôi vai cô nàng run lên nhẹ. Cô từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt to tròn long lanh của cô lướt qua Long một cách vội vã, rồi lại cúi xuống ngay lập tức. Cô không dám nhìn thẳng vào Long, sợ rằng nếu nhìn vào đôi mắt hổ phách ấy, cô sẽ không thể kìm nén được cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. "Tớ... tớ ổn mà. Chỉ là hơi mệt thôi." Cô nói, giọng nói không còn vẻ trong trẻo mà có chút run rẩy, khàn khàn.

Long đặt tay lên cuốn sách Vật Lý của Linh, bàn tay cậu khẽ chạm vào mép bìa sách. Cậu muốn thu hút sự chú ý của cô, muốn cô nhìn vào cậu, muốn cô nói ra tất cả những gì đang khiến cô bận lòng. Nhưng Linh lại rụt nhẹ tay khỏi cuốn sách, như một phản xạ tự nhiên, né tránh cái chạm nhẹ nhàng của Long. Hành động nhỏ bé ấy như một nhát dao cứa vào lòng Long. Cậu cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc, một nỗi đau âm ỉ.

Mai, với ánh mắt tinh tế, nhìn thấy tất cả. Cô khẽ chạm vào tay Lan, ra hiệu cho Lan im lặng. Cả hai cô gái đều cảm nhận được sự phức tạp trong mối quan hệ của Long và Linh. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm và lãng mạn, nhưng đôi khi, những con sóng ấy cũng có thể cuốn đi những hạt cát nhỏ, hay mang theo những điều không mong muốn.

Long thở dài, ánh mắt cậu đầy vẻ thất vọng và bối rối. Cậu không biết phải làm gì nữa. Cậu đã cố gắng tiếp cận, cố gắng hỏi han, nhưng Linh cứ khép chặt lòng mình, dựng lên một bức tường kiên cố mà cậu không thể nào xuyên thủng. Cậu cảm thấy bất lực. Mùi hương của sách vở, mùi phấn bảng, tất cả đều trở nên nhạt nhòa trong tâm trí Long. Cậu chỉ cảm nhận được một khoảng trống, một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa cậu và Linh. Sự im lặng giữa hai người bây giờ còn đáng sợ hơn cả những lời đồn thổi kia. Nó là một dấu hiệu của sự xa cách, của những điều không thể nói ra.

"Thôi, hôm nay chắc đến đây thôi. Mọi người cũng mệt rồi." Long nói, giọng cậu trầm hơn thường lệ, chứa đựng một nỗi buồn khó tả. Cậu đứng dậy, thu dọn sách vở. Hùng, Mai và Lan cũng đứng dậy theo, không khí vẫn còn nặng trĩu.

Linh vẫn ngồi yên tại chỗ, đôi mắt cô nàng dõi theo bóng Long khuất dần sau cánh cửa lớp. Trái tim cô nàng đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết, cô đang làm tổn thương Long, nhưng cô không biết phải làm sao. Lời đồn về Long và Hà cứ luẩn quẩn trong đầu cô, như một cái gai nhọn, khiến cô không thể nào đối diện với cậu. Cô sợ phải hỏi, sợ phải nghe câu trả lời. Cô sợ rằng những rung động tinh tế mà cô dành cho Long, những cảm xúc cô đã cố gắng che giấu, sẽ bị lộ ra, và rồi sẽ bị tan vỡ bởi những lời đồn vô căn cứ đó. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, giờ đây lại như một bức tranh nhuốm màu u buồn.

Long rời khỏi lớp, bước đi trên hành lang vắng lặng. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, nhưng trong lòng Long, chỉ có một màu xám xịt. Cậu biết, cậu không thể để mọi chuyện tiếp diễn như thế này. Cậu sẽ phải tìm hiểu cho ra nhẽ. Cậu sẽ phải đối mặt với Linh, và đối mặt với bất cứ điều gì đã khiến cô nàng thay đổi. Cậu sẽ không để những lời thì thầm trong hành lang, hay bất cứ ai, phá vỡ mối quan hệ đặc biệt giữa cậu và cô. Tình yêu đầu đời, dù trong trẻo đến mấy, cũng cần sự dũng cảm để vượt qua những con sóng lớn. Và Long biết, đây chỉ mới là khởi đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ