“Long…” cô khẽ gọi tên cậu ấy, giọng nói vẫn còn run rẩy, nhưng đã chứa đựng một niềm hạnh phúc vô bờ bến. Âm thanh thoát ra từ vòm họng cô gái nhỏ bé dường như mang theo cả sức nặng của một ngàn vì sao, lấp lánh và đầy ma mị trong màn đêm tĩnh mịch. Tên cậu ấy, chỉ một từ đơn giản, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, một ý nghĩa mà trước đó, Linh chưa từng dám nghĩ tới, chưa từng dám định hình trong tâm trí mình. Cả thế giới dường như nín thở, chờ đợi những gì cô sắp nói ra, chờ đợi khoảnh khắc định mệnh sẽ thay đổi tất cả.
Đôi mắt to tròn của Linh vẫn ngấn nước, nhưng không còn là những giọt lệ của sự bối rối đơn thuần, mà là hơi nước mờ mịt của cảm xúc vỡ òa, của niềm hạnh phúc quá đỗi bất ngờ. Cô nhìn Long, nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách đang khóa chặt vào mình, và trong đó, cô thấy một sự chân thành đến mức đáng sợ, một tình yêu không hề che giấu, không hề toan tính. Ánh trăng Hạ Long đêm nay dường như cũng ngừng trôi, đổ xuống mặt hồ một con đường bạc lấp lánh, phản chiếu lên khuôn mặt ngây thơ của Linh, làm nổi bật lên nét bối rối đáng yêu và sự e ấp của tình đầu. Gió đêm khẽ lướt qua, mang theo hơi ẩm từ mặt hồ và hương hoa dại thoang thoảng, tạo nên một bản hòa tấu dịu êm, một phông nền hoàn hảo cho khoảnh khắc ngàn vàng này.
Linh đứng bất động, mọi giác quan như bị tê liệt, chỉ còn lại trái tim đang đập liên hồi, mạnh đến mức cô có thể nghe thấy từng nhịp đập rộn ràng trong lồng ngực mình. Long, người con trai mà cô đã xem là bạn thân, là tri kỷ, là người hùng thầm lặng bấy lâu nay, giờ đây lại đứng trước mặt cô, bày tỏ tình cảm một cách rõ ràng và mãnh liệt đến vậy. Những kỷ niệm bỗng ùa về như một thước phim quay chậm: từ những buổi học nhóm căng thẳng, những lần cậu ấy kiên nhẫn giảng bài khó, đến những trận bóng đá nảy lửa mà cô nhiệt tình cổ vũ, rồi cả những lần cậu ấy đứng ra bảo vệ cô khỏi những lời đồn thổi ác ý. Tất cả, tất cả đều được xâu chuỗi lại, và giờ đây, chúng trở thành những mảnh ghép hoàn hảo cho bức tranh tình yêu mà Long vừa vẽ ra.
Trong tâm trí Linh, một cuộc chiến nội tâm dữ dội đang diễn ra. Một bên là niềm hạnh phúc vỡ òa, là cảm giác được yêu thương, được trân trọng mà cô đã vô thức khao khát. Một bên là sự bối rối, là nỗi lo lắng về những thay đổi lớn sắp tới. Mối quan hệ của họ sẽ không còn là tình bạn vô tư, trong trẻo như trước nữa. Từ giờ, nó sẽ là tình yêu, với những kỳ vọng, những thử thách mới, những trách nhiệm mà cô chưa từng nghĩ mình phải đối mặt. Liệu cô có đủ dũng khí để bước vào thế giới đó cùng Long không? Liệu cô có thể đáp lại tình cảm sâu sắc ấy một cách trọn vẹn nhất không?
Long vẫn giữ nguyên ánh mắt nhìn Linh, nhưng giờ đây, có một chút lo lắng xen lẫn trong vẻ kiên định ấy. Cậu ấy hít một hơi thật sâu, đôi vai rộng khẽ trùng xuống, bàn tay nắm chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Cậu ấy đã nói ra tất cả, đã đặt cả trái tim mình vào lời nói ấy, không chút giấu diếm. Giờ đây, mọi thứ phụ thuộc vào Linh. Mỗi giây phút chờ đợi trôi qua đều dài như một thế kỷ, như một sợi dây vô hình đang kéo căng giữa hai người, thử thách giới hạn của sự kiên nhẫn và hy vọng. Không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng gió đêm khe khẽ thì thầm và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát xa xa, như đang kể một câu chuyện tình yêu cổ tích. Ánh đèn lờ mờ từ khu lửa trại cách đó khá xa, giờ chỉ còn là những đốm sáng lập lòe, không đủ sức xua đi bóng tối bao trùm lấy không gian riêng tư của Long và Linh. Nơi đây, dưới ánh trăng dịu dàng và hơi thở của thành phố biển Hạ Long, mọi thứ trở nên chân thật đến lạ thường.
***
Trong khi Long và Linh đang chìm đắm trong khoảnh khắc định mệnh của riêng họ, một bóng người cao gầy đang ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp cách đó không xa, đủ gần để nghe và nhìn thấy. Nguyễn Trọng Tùng, với mái tóc tạo kiểu sành điệu giờ đây hơi rối bời, đôi mắt sắc sảo thường ngày lại tràn ngập một nỗi đau đến tột cùng. Cậu ta đã rời khỏi khu lửa trại từ lúc Long nắm tay Linh đi, nhưng thay vì trở về lều, một bản năng khó hiểu đã thôi thúc cậu ta đi theo, để rồi giờ đây phải chứng kiến cảnh tượng này. Cứ như thể một sợi dây vô hình đã kéo cậu ta đến đây, buộc cậu ta phải đối mặt với sự thật phũ phàng nhất.
Ánh trăng chiếu qua kẽ lá, phản chiếu nét mặt Tùng, giờ đây không còn vẻ phong độ, tự tin thường thấy mà thay vào đó là sự đau khổ, tuyệt vọng đến tột cùng. Cậu ta nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cảm giác đau rát nhưng không thể sánh bằng nỗi đau đang cào xé trái tim. "Không... không thể nào!" Tùng thầm thì trong cổ họng, giọng nói khản đặc, như thể có ai đó đang siết chặt lấy cổ họng cậu. "Long... Linh... Tại sao lại là anh ta? Tại sao không phải là mình?" Trái tim cậu ta như vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh, từng mảnh sắc nhọn găm vào tận sâu thẳm tâm hồn.
Tùng nghiến răng ken két, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn đang chực trào. Cậu ta đã cố gắng rất nhiều, đã bày tỏ tình cảm của mình một cách công khai, đã dùng mọi cách để Ngọc Linh nhìn về phía mình. Từ những món quà đắt tiền, những hành động ga lăng, đến việc luôn xuất hiện đúng lúc cô cần. Cậu ta đã nghĩ, với tất cả những gì mình có, mình sẽ là người chinh phục được trái tim cô. Nhưng giờ đây, tất cả đều tan biến như bong bóng xà phòng. Lời thổ lộ của Long, tuy chỉ là những tiếng thì thầm trong gió, nhưng lại vang vọng trong tai Tùng như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc mọi hy vọng cuối cùng của cậu.
Mùi không khí trong lành của Hạ Long đêm nay, mùi ẩm của hơi nước từ hồ, mùi hoa dại thoang thoảng, tất cả đều trở nên thật khó chịu, như đang bóp nghẹt lấy lồng ngực Tùng. Cậu ta cảm thấy lạnh lẽo, một cái lạnh thấu xương không phải vì gió đêm, mà là cái lạnh từ bên trong, từ sâu thẳm tâm hồn đang tan nát. Cậu ta nhớ lại ánh mắt của Long khi nắm tay Linh rời đi, sự kiên quyết, dứt khoát đó đã báo trước tất cả. Và cậu ta cũng nhớ ánh mắt của Linh, sự tin tưởng tuyệt đối khi cô đi theo Long. Giờ đây, tất cả những dự cảm tồi tệ nhất đều đã trở thành hiện thực.
Tùng gục đầu xuống, mái tóc sành điệu giờ đã che khuất đôi mắt đỏ hoe. Cậu ta không muốn tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Không muốn tin rằng tình yêu mà cậu ta dành cho Linh bấy lâu nay lại không có kết quả. Cậu ta đã từng nghĩ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, sẽ từ từ bồi đắp nên một tình yêu đẹp. Nhưng con sóng của cậu ta, giờ đây lại bị một con sóng khác mạnh mẽ hơn cuốn trôi đi tất cả. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại trở thành nơi chôn giấu một trái tim tan vỡ. Những ánh đèn xa xôi từ khu trại nhấp nháy, như đang chế giễu sự thất bại của cậu. Tùng cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt trước khoảnh khắc định mệnh này, khoảnh khắc đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của ba người họ.
Sự hiện diện của Tùng, dù không được Long và Linh biết đến, nhưng lại tạo ra một lớp kịch tính ngầm, một điềm báo cho những rắc rối tiềm ẩn. Trái tim tan vỡ của cậu ta không chỉ là sự đau đớn nhất thời, mà có thể là động lực cho những hành động khó lường sau này. Khoảnh khắc này sẽ là bước ngoặt không thể quay lại trong mối quan hệ của cả ba. Tùng đã mất đi Linh, và cậu ta sẽ phải tìm cách chấp nhận sự thật đau lòng này. Cậu ta siết chặt vạt áo, cố gắng nuốt xuống những tiếng nấc nghẹn ngào, đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng hai người đang đứng cạnh bờ hồ, như muốn khắc sâu hình ảnh đó vào tâm trí, để không bao giờ quên nỗi đau này.
***
Sau một khoảng lặng dài, tưởng chừng như vô tận, Linh từ từ ngước lên nhìn Long. Đôi mắt cô vẫn ngấn nước, nhưng giờ đây có thêm sự thấu hiểu, một tình cảm mãnh liệt đang bùng cháy, và một tia sáng lấp lánh như ánh sao đêm. Cô hít một hơi thật sâu, giống như Long vừa làm, cố gắng điều hòa nhịp thở và trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Mọi âm thanh xung quanh, tiếng gió thì thầm, tiếng lá xào xạc, dường như đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại tiếng lòng cô và ánh mắt chân thành của Long.
“Long… Em… em không biết phải nói gì…” cô khẽ thốt lên, giọng nói vẫn còn run rẩy, nhưng đã mang một sắc thái khác, không còn vẻ bối rối thuần túy mà thay vào đó là sự ngọt ngào, mềm mại của một tâm hồn đang rung động mãnh liệt. Những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, không phải vì buồn, mà vì hạnh phúc, vì sự xúc động đến tột cùng. Cô đưa tay lên che miệng, dường như để kìm nén cảm xúc đang trào dâng, sợ rằng nếu không làm vậy, cô sẽ bật khóc nức nở ngay tại đây, dưới ánh trăng Hạ Long huyền ảo.
Long khẽ thở phào nhẹ nhõm, dù vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng. Cậu ấy cảm nhận được sự thay đổi trong giọng điệu của Linh, cảm nhận được sự mềm mại trong ánh mắt cô. “Chỉ cần em nói thật lòng mình, Linh,” giọng cậu ấy khàn đặc, đầy dịu dàng và kiên nhẫn. Cậu ấy không muốn gây áp lực cho cô, không muốn cô cảm thấy bị ép buộc. Điều cậu ấy muốn, hơn tất thảy, là sự chân thành từ trái tim cô. Bàn tay cậu ấy khẽ buông lỏng, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh, như muốn đọc được mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc đang ẩn giấu trong tâm hồn cô.
Linh khẽ lắc đầu, những giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi. Cô không biết phải diễn tả thế nào về những gì mình đang cảm thấy. Trái tim cô như một bông hoa đang hé nở, những cánh hoa tình yêu từ từ bung ra, đón lấy ánh sáng dịu dàng của Long. Cô đã nhận ra, từ rất lâu rồi, Long không chỉ là một người bạn đơn thuần. Cậu ấy là người khiến cô cười, là người khiến cô cảm thấy an toàn, là người mà cô luôn muốn chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn. Cái cảm giác ấm áp mỗi khi cậu ấy ở gần, cái cảm giác hụt hẫng mỗi khi cậu ấy xa, tất cả đều đã có lời giải đáp. Đó là tình yêu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, cuốn trôi cả hai vào một hành trình mới.
Cô nhìn vào đôi mắt hổ phách của Long, và cô thấy cả một thế giới. Một thế giới mà cô đã vô thức mơ ước bấy lâu nay, một thế giới có Long ở bên cạnh, không chỉ với tư cách là một người bạn. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng tim cô đập thình thịch không ngừng và ánh mắt đầy ắp tình cảm của Long. Cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya giờ đây được thay thế bằng sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết, cô muốn bước vào thế giới đó cùng Long. Cô đã sẵn sàng.
Mối quan hệ chính thức của cô và Long, từ tình bạn sang tình yêu, sẽ mở ra một chương mới đầy hứa hẹn nhưng cũng không ít thử thách, cô biết điều đó. Áp lực từ học tập, định hướng tương lai, và cả những ánh mắt tò mò từ bạn bè, thầy cô, tất cả đều sẽ là những chướng ngại vật cần vượt qua. Nhưng cô cũng tin rằng, với Long ở bên, cô có thể làm được tất cả. Cậu ấy sẽ là nguồn động lực to lớn, là điểm tựa vững chắc cho cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ là nhân chứng cho tình yêu của họ.
Linh hít một hơi thật sâu lần nữa, đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây đã không còn vẻ hoang mang, bối rối mà thay vào đó là sự kiên định, một quyết tâm mãnh liệt. Cô muốn nói ra những gì trái tim cô đang mách bảo, muốn đáp lại tình cảm chân thành mà Long vừa dành cho cô. Cảm xúc trào dâng, cô cảm thấy mình muốn ôm chầm lấy cậu ấy, muốn vùi mình vào bờ vai rộng lớn ấy, tìm kiếm sự bình yên và an toàn. Cô đã sẵn sàng cho một bước ngoặt lớn trong cuộc đời mình.
Cô nhìn thẳng vào mắt Long, một nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như ánh nắng ban mai dần hé nở trên môi. Một nụ cười khiến cả không gian đêm như bừng sáng, xua tan đi mọi căng thẳng và lo lắng. Cô đã tìm thấy câu trả lời của mình, một câu trả lời được viết nên từ sâu thẳm trái tim.