Rực rỡ thanh xuân
Chương 27

Gỡ Rối Bằng Chân Thành

4063 từ
Mục tiêu: Hóa giải hiểu lầm giữa Long và Ngọc Linh do tin đồn, giúp họ nhận ra sự vô căn cứ của chúng.,Làm nổi bật vai trò trung gian, hỗ trợ và gắn kết của Phan Việt Hùng và Hoàng Thảo Mai trong nhóm bạn.,Khắc họa sự nhẹ nhõm và dần nhận ra những rung động tinh tế của cả Long và Ngọc Linh sau khi hiểu lầm được làm rõ.,Đẩy mạch truyện tiến lên trong giai đoạn Rising Action, giải quyết một xung đột nhỏ để mở đường cho những phát triển cảm xúc sâu sắc hơn.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Emotional, hopeful, nhẹ nhõm, dần lãng mạn
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Long, màu xám xịt của buổi chiều hôm qua vẫn còn vẹn nguyên. Cậu không tài nào chợp mắt nổi, hình ảnh Ngọc Linh né tránh, rụt rè cứ lởn vởn trong tâm trí, tựa như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. Sự bối rối và thất vọng đã biến thành một nỗi khó chịu âm ỉ, thôi thúc cậu phải hành động. Cậu không thể để mọi chuyện tiếp diễn như thế này, không thể để một bức tường vô hình cứ thế lớn dần giữa cậu và cô nàng.

Chiều hôm sau, ngay khi chuông tan học vừa reo, Long đã vội vã xuống sân bóng rổ. Nơi đây luôn là chốn cậu tìm đến để giải tỏa mọi căng thẳng, để hòa mình vào những đường bóng, những pha bứt tốc. Sân bê tông màu xanh cũ kỹ, những vạch kẻ trắng mờ dần theo năm tháng, cột rổ kim loại vững chãi dưới ánh nắng chiều tà – tất cả đều quen thuộc, nhưng hôm nay, Long cảm thấy chúng xa lạ đến lạ thường.

Cậu bắt đầu khởi động, tiếng bóng cam nảy lên lốp bốp trên mặt sân, hòa cùng tiếng giày thể thao kẹt kẹt mỗi khi cậu đổi hướng. Mùi mồ hôi bắt đầu thấm đẫm chiếc áo phông, quyện với mùi cao su đặc trưng của quả bóng. Nắng chiều vẫn còn rực rỡ, hắt những vệt vàng dài lên sân, nhưng Long không cảm nhận được sự ấm áp của nó. Tâm trí cậu như một cuộn băng rối, mỗi pha bóng đều lỡ nhịp, mỗi cú úp rổ đều thiếu lực. Cậu chuyền hỏng vài lần, bị đối thủ cướp bóng dễ dàng, điều mà hiếm khi xảy ra với một tay chơi bóng rổ cừ khôi như Long. Tiếng thở dốc của cậu không chỉ vì vận động, mà còn vì sự nặng nề trong lồng ngực.

Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đứng bên ngoài hàng rào lưới, tay cầm chai nước, quan sát Long với ánh mắt đầy lo lắng. Bên cạnh cậu bạn là Thảo Mai, cô nàng mảnh mai với cặp kính cận, trông dịu dàng và tinh tế hơn hẳn. Thảo Mai thường ít khi đến sân bóng, nhưng hôm nay, cô lại có mặt, đứng lặng lẽ, ánh mắt thông minh dõi theo từng cử động của Long.

“Ê, Long! Hôm nay cậu làm sao vậy? Mất phong độ quá!” Hùng gọi to, giọng lanh lảnh, pha chút trêu chọc thường ngày, nhưng ánh mắt lại không giấu được vẻ quan tâm.

Long không trả lời, cậu chỉ lẳng lặng nhặt bóng, lại ném trượt. Một sự thất vọng tràn ngập trong cậu. Cậu biết Hùng và Mai đang ở đó, cậu cảm nhận được ánh mắt của họ, nhưng cậu không muốn đối mặt với bất kỳ ai vào lúc này. Cậu chỉ muốn hòa tan vào những đường bóng, quên đi tất cả.

Sau gần một tiếng đồng hồ vật lộn với chính mình và quả bóng, Long cuối cùng cũng buông xuôi. Cậu ngồi phịch xuống mặt sân bê tông nóng hầm hập, lưng tựa vào cột rổ, gục đầu giữa hai đầu gối. Tiếng bóng rổ, tiếng hò reo cổ vũ từ các đội khác vẫn văng vẳng bên tai, nhưng Long chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch và những suy nghĩ hỗn độn đang bủa vây. Mùi đất ẩm nhẹ sau cơn mưa đêm qua vẫn còn thoang thoảng, quyện với mùi mồ hôi, tạo nên một sự ngột ngạt khó tả.

Hùng và Mai hiểu ý, đợi Long thở đều trở lại, họ mới rón rén tiến lại gần. Hùng đưa chai nước cho Long, vỗ vỗ vai cậu bạn. “Uống đi, Long. Nhìn cậu như vừa chạy marathon 10 cây số vậy.” Giọng Hùng pha trò, nhưng sự quan tâm là thật.

Long ngẩng đầu lên, mái tóc đen hơi rủ xuống trán, lấm tấm mồ hôi. Đôi mắt hổ phách thường ngày lạnh lùng giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi và bối rối. Cậu nhận lấy chai nước, tu một hơi dài. “Cảm ơn cậu, Hùng.”

Thảo Mai ngồi xuống ghế đá gần đó, nhẹ nhàng nói: “Cậu không ổn, đúng không, Long?” Giọng cô nàng nhỏ nhẹ, nhưng lại có sức nặng, khiến Long phải nhìn thẳng vào mắt cô.

Long thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng quá nhiều cảm xúc. “Tớ… tớ không biết nữa, Mai. Mấy hôm nay Linh lạ lắm, cậu ấy cứ né tớ. Tớ không biết mình đã làm gì sai.” Lời nói của Long chất chứa sự khó chịu, sự tức tối với chính bản thân vì không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Cậu muốn làm rõ, muốn biết nguyên nhân, nhưng Linh lại khép chặt lòng mình.

Hùng ngồi xuống cạnh Long, vỗ mạnh vào vai cậu bạn. “Này, có chuyện gì thì cứ nói ra, tụi này là bạn mà. Cậu cứ giữ trong lòng thì có giải quyết được gì đâu.” Hùng luôn là người thẳng thắn và nhiệt tình như vậy. “Cậu và Linh, có phải là có chuyện gì không? Tụi này cũng thấy Linh mấy hôm nay cứ như người mất hồn ấy.”

Thảo Mai khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt thông minh lướt qua Long và Hùng. “Có lẽ không phải lỗi của cậu đâu, Long. Có thể là do lời đồn…” Giọng Mai nhỏ dần, như thể cô nàng đang thăm dò phản ứng của Long.

Lời của Mai như một tia sáng xé toang màn đêm trong tâm trí Long. Lời đồn? À, đúng rồi. Cậu chợt nhớ loáng thoáng về những lời thì thầm trong hành lang, về việc Loan, Hà, Vy cứ xúm xít lại nói chuyện gì đó. Nhưng cậu chưa bao giờ để tâm, vì Long luôn cho rằng những chuyện như vậy không liên quan đến cậu. “Lời đồn gì cơ, Mai?” Long hỏi, giọng cậu trầm xuống, đầy vẻ nghiêm túc.

Mai nhìn Hùng, rồi lại nhìn Long. “Chuyện là… Linh nghe được mấy lời đồn thổi không hay về cậu và Hà. Rằng cậu có tình cảm đặc biệt với Hà, rằng hai người đang hẹn hò…”

Long gần như bật dậy khỏi mặt sân. “Hả? Gì cơ? Tớ với Hà á?” Cậu không thể tin vào tai mình. Hà là bạn cùng lớp, một cô bé khá nhút nhát và ít nói, hầu như cậu chưa bao giờ nói chuyện riêng với Hà quá vài câu. Huống chi, trong tâm trí cậu, chỉ có duy nhất một hình bóng. “Ai đồn nhảm vậy? Vô lý hết sức!” Khuôn mặt góc cạnh của Long đỏ bừng lên vì tức giận, đôi mắt hổ phách lóe lên sự phẫn nộ. Cậu cảm thấy bị xúc phạm, và hơn hết, cậu thấy Linh thật đáng thương khi phải nghe những lời vô căn cứ như vậy.

Hùng nhún vai. “Thì mấy đứa Loan, Hà, Vy đó chứ ai. Tụi nó cứ thích thêu dệt chuyện. Thảo Mai với tớ cũng đoán là do cái này. Linh nghe xong chắc là buồn lắm, nên mới tránh mặt cậu.”

Sự thật phơi bày khiến Long cảm thấy vừa nhẹ nhõm, vừa tức tối. Nhẹ nhõm vì không phải cậu đã làm gì sai, nhưng tức tối vì những lời đồn thổi vớ vẩn ấy lại có thể gây ảnh hưởng lớn đến Linh và mối quan hệ giữa hai người. Cậu cảm thấy một nỗi đau âm ỉ khi nghĩ đến việc Linh đã phải chịu đựng những gì. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng dễ bị che mờ bởi những đám mây đen của thị phi và hiểu lầm.

“Vậy ra… Linh tin lời đồn đó sao?” Long hỏi, giọng cậu bỗng trở nên yếu ớt. Sự yếu ớt hiếm hoi lộ ra từ một người vốn mạnh mẽ và tự tin như Long.

Thảo Mai chậm rãi nói, giọng vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy sự thấu hiểu. “Linh là một người rất nhạy cảm, Long à. Cậu ấy không dễ dàng tin, nhưng những lời đồn như vậy, lại liên quan đến cậu… cậu ấy sẽ bối rối và tự suy diễn. Hơn nữa, cậu ấy cũng ngại hỏi cậu trực tiếp, sợ rằng nếu đó là sự thật thì sao…” Mai ngừng lại, nhìn thẳng vào Long, ánh mắt cô nàng như muốn dò xét. “Cậu biết không, Long. Linh đã rất buồn. Cậu ấy kể với tớ và Lan là cậu ấy cảm thấy hụt hẫng, như thể có một điều gì đó rất quan trọng đang tuột khỏi tay mình.”

Nghe những lời của Mai, tim Long như bị bóp nghẹt. “Hụt hẫng?” Cậu lẩm bẩm. Vậy ra, Linh cũng có những cảm xúc sâu sắc hơn cậu nghĩ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm và lãng mạn, nhưng đôi khi, những con sóng ấy cũng có thể cuốn đi những hạt cát nhỏ, hay mang theo những điều không mong muốn. Và giờ đây, những con sóng tin đồn đã tạo nên một khoảng cách vô hình giữa họ, một khoảng cách mà Long cảm thấy đau đớn đến tận tâm can. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cậu, giờ đây lại như đang thử thách tình cảm non nớt này.

“Tớ phải làm gì bây giờ?” Long hỏi, giọng cậu tràn đầy sự bất lực. Vẻ lạnh lùng thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự bối rối và lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt cậu.

Hùng đứng dậy, đặt tay lên vai Long, an ủi. “Yên tâm, Long. Để tớ với Mai nói chuyện với Linh. Tụi tớ sẽ giải thích cho cậu ấy hiểu. Cậu ấy cần được nghe từ một người bạn thân, chứ không phải từ những lời đồn thổi vô căn cứ. Sau đó, cậu hãy tìm cơ hội nói chuyện trực tiếp với Linh. Phải đối mặt mới giải quyết được vấn đề.”

Thảo Mai gật đầu đồng tình. “Đúng vậy, Long. Cậu ấy cần thời gian để bình tâm lại, và cậu cũng cần cho cậu ấy thấy sự chân thành của mình. Đừng để những hiểu lầm nhỏ nhặt này phá vỡ tình bạn của chúng ta.”

Nhìn thấy sự nhiệt tình và chân thành của hai người bạn thân, Long cảm thấy một tia hy vọng len lỏi. Cậu biết ơn vô cùng. “Cảm ơn hai cậu nhiều lắm. Tớ không biết phải làm sao nếu không có hai cậu.”

Ánh nắng chiều dần tắt, những vệt vàng trên sân bóng cũng lụi tàn, nhường chỗ cho ánh đèn điện. Long đứng dậy, trong lòng không còn nặng trĩu như ban đầu. Cậu biết mình phải làm gì. Cậu phải đối mặt với Linh, phải làm rõ mọi chuyện. Cậu sẽ không để bất kỳ lời đồn thổi nào phá vỡ những rung động tinh tế đang lớn dần trong trái tim cậu.

***

Trong lúc Long đang vật lộn với những suy nghĩ và cảm xúc trên sân bóng, Ngọc Linh lại đang ngồi thẫn thờ tại Quán Cafe Sắc Màu, nơi quen thuộc của nhóm bạn. Quán Cafe Sắc Màu là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mang vẻ đẹp hoài cổ pha lẫn hiện đại. Mặt tiền quán sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ với những giàn hoa giấy rủ xuống. Bên trong, nội thất được bài trí theo phong cách vintage, với những chiếc ghế sofa êm ái, những bức tranh vẽ tường nghệ thuật và vô số chậu cây xanh treo lơ lửng, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy chất thơ.

Bên cạnh Linh là Thảo Mai và Thanh Lan, hai cô bạn thân thiết đang cố gắng động viên cô. Tiếng xay cà phê đều đặn vang lên từ quầy bar, tiếng nhạc acoustic du dương nhẹ nhàng hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, tạo nên một bầu không khí ồn ào nhưng vẫn đủ riêng tư. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, và cả mùi hoa tươi cắm trên bàn, tất cả như muốn xoa dịu tâm hồn đang rối bời của Linh. Nhưng cô nàng dường như không cảm nhận được gì.

Ngọc Linh vẫn cúi gằm mặt, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây lại trũng sâu, ánh lên vẻ mệt mỏi và ưu tư. Cô nàng cứ liên tục dùng hai tay vân vê mép chiếc cốc trà sữa đang đặt trước mặt. Mấy ngày nay, những lời đồn thổi về Long và Hà cứ như một đám mây đen che phủ tâm trí cô. Mỗi khi nhớ lại, trái tim cô lại quặn thắt, một cảm giác hụt hẫng không tên cứ thế trào dâng. Cô nàng không biết mình đang giận điều gì, giận Long vì đã giấu cô, hay giận chính mình vì đã quá quan tâm đến Long.

Thảo Mai nhẹ nhàng đặt tay lên tay Linh, xoa nhẹ. “Linh à, cậu có chuyện gì giấu tụi mình phải không? Mấy hôm nay cậu cứ như người mất hồn vậy. Cậu không vui, tụi mình cũng lo lắm.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng lại chạm đến đúng nơi mềm yếu nhất trong lòng Linh.

Linh khẽ lắc đầu, môi mím chặt. Cô không muốn nói ra, không muốn thừa nhận sự yếu đuối của mình, càng không muốn thừa nhận rằng những lời đồn vô căn cứ ấy lại có thể khiến cô đau lòng đến vậy.

Thanh Lan, người bạn thân thiết luôn thẳng thắn, tiếp lời: “Đúng đó, Linh. Cậu cứ buồn thế này tụi tớ cũng lo. Tụi mình là bạn thân mà, có chuyện gì thì cứ nói ra. Hay là… lại chuyện của Long?”

Nghe đến tên Long, Linh khẽ giật mình. Đôi má cô nàng ửng hồng. Cô ngập ngừng một lúc, rồi cuối cùng cũng không kìm nén được cảm xúc đang dâng trào. “Tớ… tớ nghe người ta đồn Long có bạn gái rồi…” Giọng Linh lí nhí, gần như chỉ là tiếng thì thầm, nhưng đủ để Mai và Lan nghe rõ. Cô nàng không dám nhìn thẳng vào hai người bạn, chỉ tiếp tục vân vê chiếc cốc, như thể nó có thể giải tỏa được nỗi lòng cô.

Vừa lúc đó, Hùng bước vào quán, dáng vẻ hớt hải như vừa chạy bộ. Cậu bạn nhanh chóng tìm thấy nhóm bạn và lao đến, ngồi phịch xuống chiếc ghế trống. “Xin lỗi, xin lỗi, tớ đến muộn. Long nhờ tớ chuyển lời là cậu ấy sẽ đến muộn một chút, có việc đột xuất.” Hùng nói, rồi nhìn thấy vẻ mặt ủ dột của Linh, cậu chàng lập tức thay đổi thái độ. “Ối giời ơi, Linh ơi, sao cậu lại ngồi buồn thiu thế này? Có chuyện gì à?”

Mai và Lan nhìn Hùng, ra hiệu bằng ánh mắt. Hùng hiểu ý, nhìn Linh với vẻ mặt đầy thông cảm. “Thôi được rồi, để tớ nói cho nghe. Chắc chắn là liên quan đến cái tin đồn vớ vẩn kia đúng không?”

Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ngạc nhiên nhìn Hùng. “Cậu… cậu biết sao?”

Hùng cười phá lên, tiếng cười lanh lảnh vang cả một góc quán, thu hút vài ánh nhìn tò mò. “Trời đất ơi! Ai đồn vậy? Long mà có bạn gái thì phải là siêu nhân mới tìm ra được đó. Nó chỉ có mỗi sách với bóng rổ thôi! Tớ là thằng bạn thân nhất của nó từ hồi tiểu học đây, tớ biết rõ nó hơn ai hết. Long ấy hả, nó còn chưa biết tán gái là gì đâu! Toàn bọn Loan, Hà, Vy thêu dệt chuyện vớ vẩn ra để phá đám thôi.” Hùng nói một tràng, giọng điệu chắc nịch, đầy vẻ khẳng định.

Những lời của Hùng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào những lo lắng, những nỗi buồn mà Linh đã ôm ấp suốt mấy ngày qua. Cô nàng sững sờ, rồi dần dần một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Là thật sao? Long không có bạn gái? Những lời đồn đó chỉ là vô căn cứ?

Thảo Mai nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng. “Thật ra, Long cũng đang rất lo lắng cho cậu đó, Linh. Cậu ấy không hiểu sao cậu lại tránh mặt cậu ấy. Cậu ấy còn tưởng mình đã làm gì sai. Tớ và Hùng vừa mới nói chuyện với Long xong. Long đã rất bối rối và thất vọng khi nghe cậu né tránh.” Mai nói, giọng cô nàng đầy sự thấu hiểu.

Ngọc Linh hoàn toàn bất ngờ. Long cũng lo lắng cho cô? Long cũng bối rối vì cô né tránh? Vậy ra, không phải chỉ mình cô đang phải chịu đựng. Đôi má cô nàng đỏ bừng lên, một cảm giác tội lỗi len lỏi. “Vậy sao…” Linh lí nhí, cúi gằm mặt xuống. Cô cảm thấy hối hận vì đã tin vào những lời đồn, hối hận vì đã tránh mặt Long, đã làm tổn thương cậu.

Hùng lại vỗ vai Linh, giọng đầy tình cảm. “Thôi được rồi, đừng có buồn nữa. Chuyện hiểu lầm thì giải quyết. Quan trọng là bây giờ cậu đã biết sự thật rồi. Long không có bạn gái, mà nó còn đang lo cho cậu muốn chết kìa. Cậu ấy còn nhờ tớ và Mai nói chuyện với cậu đó. Nó bảo nó muốn làm rõ mọi chuyện.”

Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt to tròn long lanh của cô nàng giờ đây đã không còn vẻ ưu tư, thay vào đó là sự nhẹ nhõm, và cả một chút ngượng ngùng. Cô nhìn Hùng và Mai, trong lòng tràn ngập sự biết ơn. “Cảm ơn hai cậu… cảm ơn vì đã nói cho tớ biết.” Giọng Linh vẫn còn hơi run, nhưng đã mang vẻ trong trẻo trở lại.

Sự nặng nề trong lòng Linh dần tan biến như những áng mây tan sau cơn mưa. Cô cảm thấy như vừa trút được một gánh nặng khổng lồ. Tuy nhiên, một cảm xúc mới lại dâng lên, một sự bối rối khó tả. Nếu Long không có bạn gái, nếu Long cũng lo lắng cho cô, vậy thì… những rung động tinh tế mà cô dành cho cậu, liệu có phải là… Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, giờ đây lại như một bức tranh nhuốm màu hy vọng mới.

***

Sáng hôm sau, bầu trời Hạ Long trong xanh vời vợi, những tia nắng sớm xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót trên sân trường THPT Ánh Dương. Tiếng chuông tan học buổi chiều vang lên rộn rã, báo hiệu một ngày học nữa đã kết thúc. Hành lang trường bỗng trở nên hối hả, nhộn nhịp, tiếng bước chân vội vã của học sinh hòa cùng tiếng xì xào trò chuyện, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ. Mùi phấn bảng thoang thoảng từ các lớp học, quyện với mùi giấy sách mới và cả mùi ẩm ướt nhẹ sau cơn mưa đêm qua, tạo nên một không khí quen thuộc mà thân thương.

Ngọc Linh bước ra khỏi lớp, cùng với Thảo Mai và Thanh Lan. Cô nàng đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau buổi trò chuyện với Hùng và Mai tối qua. Gánh nặng trong lòng đã được trút bỏ, nhưng thay vào đó là một sự bối rối mới, một cảm giác ngượng ngùng khi nghĩ đến việc đối mặt với Long. Cô biết mình đã sai khi tránh mặt cậu, đã để những lời đồn thổi vô căn cứ làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của họ.

Khi Linh bước đến giữa hành lang, ánh mắt cô nàng vô tình lướt qua một bóng người cao ráo đang đi ngược chiều. Trái tim cô nàng bỗng đập thình thịch trong lồng ngực. Đó là Long.

Long cũng vừa ra khỏi lớp, cậu vẫn đang suy nghĩ về những lời của Hùng và Mai. Cậu quyết tâm phải làm rõ mọi chuyện với Linh, nhưng trong lòng vẫn còn chút lo lắng, không biết liệu Linh có còn né tránh cậu nữa hay không. Ánh mắt cậu vô tình chạm phải Linh.

Một khoảnh khắc đứng hình giữa dòng người qua lại. Thời gian như ngừng lại. Tiếng chuông tan học, tiếng bước chân, tiếng trò chuyện đều như tan biến, chỉ còn lại ánh mắt của Long và Linh giao nhau. Ánh mắt hổ phách của Long chất chứa sự lo lắng, bối rối, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng. Ánh mắt to tròn long lanh của Linh thì lại tràn ngập sự ngượng ngùng, hối lỗi, và cả một chút gì đó rất đỗi dịu dàng.

Long ngập ngừng, cậu muốn nói điều gì đó, rất nhiều điều muốn nói. Muốn xin lỗi, muốn giải thích, muốn hỏi cô có ổn không. “Linh… cậu…” Giọng cậu trầm hơn thường lệ, có chút gì đó nghèn nghẹn.

Ngọc Linh khẽ giật mình. Đôi má cô nàng đỏ bừng lên, lan đến tận mang tai. Cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của Long, chỉ khẽ cúi đầu, mái tóc dài đen óng ả khẽ rủ xuống che đi một phần khuôn mặt. “Long…” Cô nàng lí nhí đáp lại, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự ngượng ngùng.

Cả hai không nói gì thêm. Chỉ là một cái nhìn, một lời gọi tên, nhưng chứa đựng biết bao nhiêu cảm xúc. Long muốn tiến đến, muốn kéo Linh lại, nhưng dòng người đông đúc trên hành lang lại vô tình đẩy họ lướt qua nhau. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng lại như kéo dài vô tận.

Khi Linh đã đi qua, Long vẫn đứng đó, dõi theo bóng lưng cô nàng khuất dần. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng cũng đầy bối rối. Cô nàng không còn né tránh ánh mắt cậu nữa, không còn rụt rè như hôm qua. Đó là một tín hiệu tốt, đúng không? Nhưng cái cảm giác ngượng ngùng, đỏ mặt của Linh lại khiến cậu thấy tim mình đập nhanh hơn, một cảm giác lạ lẫm mà cậu chưa từng trải qua.

Còn Linh, cô nàng vẫn tiếp tục bước đi, nhưng bước chân không còn nặng nề như trước. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng, như thể một tảng đá đã được dỡ bỏ khỏi ngực. Nhưng cùng với sự nhẹ nhõm đó là một cảm giác bối rối, một chút e thẹn không tên. Ánh mắt của Long, giọng nói của cậu khi gọi tên cô, tất cả đều khiến trái tim cô đập rộn ràng. Cô biết, những rung động tinh tế mà cô dành cho Long đã không còn là điều cô có thể chối bỏ được nữa.

Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm và lãng mạn, nhưng đôi khi, những con sóng ấy cũng có thể cuốn đi những hạt cát nhỏ, hay mang theo những điều không mong muốn. Nhưng giờ đây, sau cơn sóng gió của những lời đồn, những con sóng tình cảm giữa Long và Linh lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại chứng kiến một khởi đầu mới, một sự dũng cảm để đối mặt với cảm xúc thật của chính mình. Cả hai đều mang trong lòng một cảm giác khó tả, nhẹ nhõm nhưng cũng đầy bối rối về những cảm xúc mới chớm. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nơi tình yêu và tình bạn sẽ được thử thách và lớn lên cùng thời gian.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ