Tiếng động cơ xe buýt đã nổ lách cách từ xa, như một hồi chuông báo hiệu cho sự kết thúc của những ngày hội trại đầy ắp kỷ niệm. Nắng Hạ Long buổi sáng sớm, sau một đêm se lạnh, giờ đây đã vươn những tia vàng dịu dàng, len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật. Chim hót líu lo trên những tán cây xanh rì, tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ gần đó hòa quyện với tiếng cười nói xôn xao của các nhóm học sinh đang tất bật thu dọn đồ đạc. Một mùi hương cỏ xanh non, ẩm ướt sau hơi sương đêm, quyện cùng hương hoa dại thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trong lành, sảng khoái nhưng cũng nhuốm màu lưu luyến.
Long và Linh, sau khi tạm biệt Tùng bằng một cái gật đầu nhẹ và chứng kiến cậu ấy rời đi với một tâm thái thanh thản, chậm rãi bước về phía khu vực lều trại của họ. Bàn tay Long vẫn nắm chặt tay Linh, như thể muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của khoảnh khắc riêng tư ấy. Long cảm nhận rõ sự mềm mại, ấm áp từ bàn tay Linh, và một dòng điện nhỏ như chạy dọc cơ thể cậu, đánh thức những rung động nhẹ nhàng nhất. Linh cũng siết nhẹ tay Long, cảm thấy một sự an toàn, bình yên đến lạ. Cái cảm giác được Long nắm tay, được cậu ấy ở bên, khiến cô cảm thấy như mình đang bước đi trên mây, nhẹ bẫng và hạnh phúc.
“Chúng ta kiểm tra lại lều một lần nữa nhé, để xem có quên đồ gì không,” Long nói, giọng trầm ấm, khẽ nghiêng đầu nhìn Linh. Đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ dịu dàng, không còn chút lạnh lùng nào của Long "lạnh lùng" ngày trước.
Linh gật đầu, mái tóc dài đen óng ả khẽ đung đưa theo nhịp. Nụ cười rạng rỡ của cô như ánh nắng ban mai, xua đi mọi vướng bận. “Vâng, em cũng nghĩ vậy. Sợ quên mất chiếc kẹp tóc yêu thích của em thì tiếc lắm.” Cô nàng khẽ bĩu môi, vẻ đáng yêu khiến Long không khỏi bật cười. Cậu ấy đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc mai đang vương trên má Linh, động tác tự nhiên như thể đã làm hàng ngàn lần. Linh hơi đỏ mặt, nhưng không né tránh, ánh mắt hạnh phúc nhìn thẳng vào Long, cảm nhận sự gần gũi thân mật này như một điều hiển nhiên, một phần tự nhiên trong mối quan hệ của họ.
Họ cùng nhau bước vào bên trong lều, nơi vẫn còn vương vấn mùi vải bạt và hơi ấm còn sót lại của đêm qua. Long bắt đầu cuộn chiếc túi ngủ gọn gàng, từng nếp gấp được cậu ấy làm một cách cẩn thận và tỉ mỉ. Bờ vai rộng của cậu ấy hơi gập lại, những bắp thịt săn chắc ẩn dưới lớp áo phông hiện rõ khi cậu ấy cúi người. Linh thì ngồi xuống, xếp gọn những bộ quần áo đã thay, từng chiếc một, rồi nhét vào chiếc ba lô đã gần đầy. Không gian trong lều khá chật hẹp, khiến họ thường xuyên va chạm vào nhau. Mỗi lần như vậy, một tia điện lại xẹt qua, một ánh mắt giao nhau, một nụ cười thầm kín lại nở trên môi.
“Em có mệt không? Để anh làm cái này,” Long nói, khi thấy Linh đang cố sức nhét một chiếc khăn tắm hơi cồng kềnh vào ba lô. Cậu ấy vươn tay sang, bàn tay thon dài của Long khẽ chạm vào tay Linh. Làn da của Linh mềm mại và ấm áp, khiến cậu ấy có chút lưu luyến không muốn rời.
Linh ngước lên nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự biết ơn. “Không sao đâu, em giúp anh một tay cho nhanh. Anh có thấy chiếc kẹp tóc của em đâu không? Cái kẹp hình bông hoa sứ màu trắng ấy.” Cô nàng hơi bối rối, lục lọi trong chiếc túi nhỏ. Long mỉm cười, cảm thấy cô gái nhỏ của mình thật đáng yêu khi loay hoay tìm kiếm món đồ nhỏ bé đó. Cậu ấy cúi xuống, cùng Linh tìm kiếm. Lưng Long khẽ chạm vào lưng Linh, một cảm giác ấm áp và tin cậy lan tỏa.
“Đây rồi,” Long reo lên, bàn tay cậu ấy khẽ chạm vào một vật nhỏ lấp ló dưới mép túi ngủ. Đó là chiếc kẹp tóc hình bông hoa sứ màu trắng tinh khôi, cánh hoa được làm tỉ mỉ, trông y như thật. Long cầm chiếc kẹp, đưa lên mái tóc Linh, khẽ cài lên lọn tóc mai mềm mại của cô. Động tác của cậu ấy chậm rãi, dịu dàng, ánh mắt chăm chú như thể đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng. Linh nhắm mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc này, cảm nhận từng ngón tay Long lướt nhẹ trên tóc mình.
“Cảm ơn anh,” Linh thì thầm, mở mắt ra, nhìn Long. Khoảng cách giữa hai người lúc này thật gần, gần đến mức Linh có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của Long phả vào mặt mình, nghe thấy nhịp tim cậu ấy đập đều đặn.
Long không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Cậu ấy hơi cúi người xuống, đôi mắt hổ phách nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của Linh. Một sự im lặng ngọt ngào bao trùm lấy họ, chỉ có tiếng tim đập thổn thức của cả hai.
“Đêm qua em ngủ ngon không?” Long khẽ hỏi, giọng thì thầm, gần như là một tiếng thở dài đầy tình cảm. Cậu ấy vẫn giữ nguyên tư thế, như thể muốn kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi.
Linh khẽ tựa đầu vào vai Long, mái tóc mềm mại chạm vào cổ cậu ấy, tạo nên một cảm giác tê dại nhẹ nhàng. “Ngủ rất ngon… Cứ như một giấc mơ vậy.” Giọng Linh nhỏ xíu, chứa đựng sự ngượng ngùng nhưng cũng đầy hạnh phúc. Cô vẫn còn cảm thấy lâng lâng, mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đẹp, đẹp đến nỗi cô sợ rằng mình sẽ tỉnh giấc và nhận ra tất cả chỉ là một giấc mơ.
Long siết nhẹ tay Linh, khẽ vuốt ve mu bàn tay cô bằng ngón cái. “Không phải mơ đâu, là thật đấy.” Cậu ấy thì thầm, môi khẽ chạm vào tai Linh. Hơi thở ấm áp của Long khiến Linh rùng mình nhẹ, cảm giác hạnh phúc dâng trào trong lồng ngực. Long hơi kéo Linh lại gần hơn, cơ thể hai người gần như dính sát vào nhau trong không gian nhỏ hẹp của chiếc lều. Cậu ấy cảm nhận được mùi hương dịu nhẹ từ tóc Linh, mùi hương quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là mùi của hạnh phúc, của tình yêu chớm nở. Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt Long, cả hai chìm đắm trong sự ngọt ngào của khoảnh khắc này, như thể thế giới xung quanh đã ngừng quay. Cậu ấy hôn nhẹ lên trán Linh, một nụ hôn nhẹ nhàng, đầy trìu mến, như một lời khẳng định cho tình yêu của họ.
Sau khi mọi thứ đã được xếp gọn gàng vào ba lô, Long và Linh cùng nhau tháo dỡ chiếc lều. Từng cột chống được rút ra, từng sợi dây được cuộn lại. Họ làm việc ăn ý đến lạ, không cần nhiều lời nói, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ là đủ để hiểu đối phương muốn gì. Long kéo dây lều, Linh giữ bạt, hai người phối hợp nhịp nhàng như một vũ điệu tình yêu. Long nhìn Linh, nụ cười hạnh phúc nở trên môi. Cậu ấy cảm thấy mình thật may mắn khi có Linh ở bên. Cô ấy không chỉ xinh đẹp, thông minh mà còn tinh tế và đáng yêu đến lạ. Mọi hành động của Linh, dù là nhỏ nhất, đều khiến trái tim Long rung động.
Khi chiếc lều cuối cùng cũng được cuộn tròn và buộc chặt, Long và Linh cùng nhau vác đồ ra khỏi khu vực lều trại. Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi khắp khu rừng, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền lá xanh. Tiếng cười nói rộn ràng hơn từ các nhóm khác đang dọn dẹp, tiếng xe buýt khởi động từ xa đã trở nên rõ ràng hơn, báo hiệu thời gian không còn nhiều. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi khói than còn vương vấn từ lửa trại đêm qua, xen lẫn mùi thức ăn còn sót lại và mùi cây cỏ tự nhiên, tạo nên một sự pha trộn đặc trưng của không khí dã ngoại. Bầu không khí trở nên náo nhiệt hơn, pha chút tiếc nuối khi hội trại sắp kết thúc, nhưng cũng đầy háo hức cho hành trình về nhà và những khởi đầu mới.
Hùng, với chiếc ba lô to tướng trên vai, đang loay hoay cố gắng vác một thùng carton lớn chứa đồ dùng chung. Cậu ấy mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt bầu bĩnh đỏ gay. Nhìn thấy Long và Linh vừa đi tới, Hùng liền trêu chọc: “Ây da, hai cái người này, dọn dẹp thôi mà cũng dính nhau như sam vậy à? Có cần tớ tránh xa ra cho hai cậu dễ ‘làm việc’ không?” Hùng cười tít mắt, cái miệng rộng ngoác ra, để lộ hàm răng trắng bóng. Cậu ấy cố tình nháy mắt với Long, vẻ mặt gian xảo.
Long chỉ khẽ lắc đầu cười, trong lòng cảm thấy ấm áp trước sự trêu ghẹo chân thành của Hùng. Cậu ấy tiến lại gần Hùng, đặt ba lô của mình xuống và đỡ lấy thùng carton. “Cậu nói gì vậy Hùng? Đồ nặng thế này để tớ phụ cho. Cậu đi trêu chọc Linh không sợ cô ấy giận à?”
Linh đỏ bừng mặt, nhưng không giận, chỉ khẽ đánh nhẹ vào cánh tay Long một cái rõ kêu. “Mấy cậu cứ trêu bọn mình!” Cô nàng giả vờ trách móc, nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Lan, với mái tóc ngắn ngang vai năng động, đang tay thoăn thoắt nhặt những mẩu giấy vụn còn sót lại trên bãi cỏ, liền lên tiếng bênh vực: “Thôi kệ đi Hùng, người ta đang yêu mà. Ghen tị hả?” Lan cười sảng khoái, đôi mắt tinh nhanh nhìn xoáy vào Hùng. “Người ta hạnh phúc thì mình phải chúc phúc chứ, đúng không Linh?”
Mai, với vẻ ngoài trầm tính, đeo kính cận, vẫn đang cần mẫn thu dọn những vật dụng nhỏ như dao, kéo, bật lửa vào một chiếc hộp. Cô nàng ngẩng đầu lên, mỉm cười dịu dàng với Linh. “Đúng vậy. Không có gì đâu Linh. Cậu hạnh phúc là được rồi.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy chân thành, khiến Linh cảm thấy vô cùng ấm lòng.
“Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ bọn tớ,” Long nói, giọng điệu có phần trang trọng nhưng cũng đầy biết ơn. Cậu ấy nhìn một lượt quanh nhóm bạn, những người đã đồng hành cùng cậu và Linh qua bao nhiêu chuyện.
Hùng phẩy tay, vẻ mặt đầy tự mãn: “Có gì đâu mà. Bạn bè với nhau mà. Mà này Long, bây giờ ‘tên đã có chủ’ rồi, nhớ đãi bọn tớ một bữa ra trò đấy nhé!” Cậu ấy cố tình nhấn mạnh từ “tên đã có chủ”, khiến Long và Linh lại đỏ mặt một lần nữa. Long chỉ biết cười trừ, trong khi Linh khẽ cúi đầu, cố giấu đi nụ cười ngượng ngùng nhưng hạnh phúc trên môi. Long khẽ siết tay Linh, như một lời trấn an, và cũng là một lời khẳng định thầm lặng rằng mọi thứ đều ổn, cậu ấy đang ở đây.
Cả nhóm cùng nhau làm việc, nâng vác ghế nhựa, bàn gấp, gom các túi rác lớn vào một chỗ. Hùng không ngừng pha trò, làm cho không khí trở nên vui vẻ, rộn ràng hơn. Lan thì hăng hái nhất, cô nàng chạy đi chạy lại khắp nơi, đảm bảo không có bất cứ thứ gì bị bỏ quên. Mai vẫn giữ sự điềm tĩnh thường thấy, cẩn thận kiểm tra từng góc nhỏ. Long và Linh, dù được bạn bè trêu chọc, nhưng vẫn phối hợp ăn ý. Thỉnh thoảng, Hùng sẽ cố tình ‘đụng’ Long khi cậu ấy đang xếp ghế, rồi giả vờ ngã lăn ra, khiến mọi người cười ồ lên. Những khoảnh khắc này, dù chỉ là những trò đùa nhỏ, nhưng lại làm cho mối quan hệ của họ thêm phần gắn kết, tạo nên những kỷ niệm đẹp đẽ cuối cùng tại khu dã ngoại này. Long cảm thấy biết ơn vì có những người bạn tuyệt vời như vậy, họ không chỉ chấp nhận mà còn nhiệt tình ủng hộ tình yêu của cậu và Linh.
Sau một hồi tất bật, mọi thứ đã được thu dọn sạch sẽ. Khu dã ngoại giờ đây đã trở lại vẻ hoang sơ ban đầu, chỉ còn những dấu vết lờ mờ của một cuộc vui đã tàn. Các nhóm học sinh lần lượt di chuyển về phía trạm xe buýt ven đường, nơi những chiếc xe đang chờ sẵn. Tiếng loa phát thanh từ xe buýt vang lên, thông báo về giờ khởi hành sắp tới, tạo nên một bầu không khí hối hả. Mùi khói xe và xăng dầu thoang thoảng trong không khí, xen lẫn với mùi ẩm ướt của đất và hương hoa dại từ những cây xanh ven đường. Mọi người đều háo hức cho chuyến đi về, nhưng cũng không tránh khỏi cảm giác lưu luyến.
Long và Linh cùng nhóm bạn đi bộ về phía trạm xe buýt. Bàn tay Long và Linh vẫn nắm chặt, từng bước đi đều nhịp nhàng. Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh nắng trưa chói chang. “Em vẫn còn lâng lâng quá,” cô thì thầm, giọng nói mang theo chút mơ màng. “Hội trại kết thúc rồi… Em vẫn không tin là chuyện này là thật.”
Long mỉm cười, siết chặt tay Linh hơn nữa, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại từ bàn tay cô. “Là thật.” Cậu ấy nói, giọng trầm ấm, chắc chắn, như một lời khẳng định không thể chối cãi. “Và nó mới chỉ là khởi đầu thôi.” Ánh mắt Long nhìn thẳng vào mắt Linh, sâu thẳm và đầy hứa hẹn. Cậu ấy muốn Linh hiểu rằng, đây không phải là cái kết, mà là một chương mới, một khởi đầu cho những điều tốt đẹp hơn nữa. Tình yêu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành dòng chảy mạnh mẽ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Khi đến trạm xe buýt, dòng người đã khá đông đúc. Các học sinh đang lần lượt lên xe, tìm kiếm chỗ ngồi. Long và Linh cùng nhau bước lên xe, tìm một ghế đôi cạnh cửa sổ ở giữa xe. Long nhường cho Linh ngồi phía trong, nơi cô có thể tựa đầu vào cửa kính và ngắm nhìn cảnh vật. Cậu ấy ngồi xuống bên cạnh, vai kề vai, bàn tay vẫn nắm chặt tay Linh, đặt gọn gàng trên đùi.
Chiếc xe buýt bắt đầu lăn bánh, chầm chậm rời khỏi trạm. Khung cảnh khu dã ngoại với những hàng cây xanh rì, những bãi cỏ rộng lớn và ngọn núi hùng vĩ dần lùi lại phía sau qua ô cửa kính. Linh tựa đầu vào vai Long, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảm giác lưu luyến xen lẫn niềm hạnh phúc về khởi đầu mới khiến cô không thể nói nên lời. Long khẽ vuốt ve mái tóc Linh, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ từ cô. Cậu ấy cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm.
“Em mệt không? Ngả vào vai anh này,” Long khẽ thì thầm, cảm nhận hơi thở đều đều của Linh. Cô nàng đã dựa hoàn toàn vào cậu, cơ thể mềm mại, ấm áp.
“Em không sao,” Linh nói, giọng nhỏ xíu. “Vẫn còn lâng lâng quá. Em nghĩ em sẽ nhớ nơi này nhiều lắm.” Cô ấy thầm nghĩ về những khoảnh khắc đáng nhớ ở đây: những trò chơi tập thể, đêm lửa trại huyền ảo, và đặc biệt là khoảnh khắc Long tỏ tình dưới ánh trăng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây đã trở thành nơi khắc ghi dấu ấn tình yêu của họ.
Long siết chặt tay Linh hơn, như muốn truyền thêm sức mạnh và sự an ủi. Cậu ấy hiểu cảm giác của Linh. Bản thân cậu cũng cảm thấy lưu luyến không thôi. Nơi đây đã chứng kiến sự khởi đầu của một tình yêu đẹp, một tình yêu mà cậu đã chờ đợi từ rất lâu. Nhưng cậu biết, cuộc sống không chỉ có những khoảnh khắc lãng mạn, mà còn là những thử thách, những áp lực từ việc học hành, định hướng tương lai. Năm học cuối cấp sắp tới sẽ không dễ dàng, nhưng có Linh ở bên, cậu tin rằng mình có thể vượt qua tất cả.
“Chúng ta sẽ có nhiều kỷ niệm đẹp hơn nữa, tin anh đi,” Long thì thầm, khẽ hôn lên đỉnh đầu Linh. Nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành và hứa hẹn của cậu ấy. Cậu ấy biết rằng, tình yêu của họ sẽ phải đối mặt với nhiều ánh mắt tò mò, nhiều lời bàn tán khi trở về trường. Áp lực học tập cho kỳ thi đại học cũng sẽ tăng lên gấp bội. Nhưng những điều đó không làm Long chùn bước. Ngược lại, chúng càng khiến cậu muốn bảo vệ và trân trọng tình yêu này hơn.
Linh ngước lên, đôi mắt long lanh nhìn Long. Trong ánh mắt cô, Long thấy sự tin tưởng tuyệt đối, một niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc. Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, xua tan mọi lo lắng trong lòng Long. “Em tin anh,” Linh nói, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối reo.
Cả hai cùng nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn con đường ven biển dần hiện ra. Biển Hạ Long xanh ngắt, bao la, những con sóng bạc đầu vẫn miệt mài vỗ vào bờ cát trắng. Khung cảnh ấy, như một bức tranh hùng vĩ, bao bọc lấy họ, chứng kiến tình yêu đầu đời của Long và Linh. Chiếc xe buýt lướt đi trên con đường trải nhựa, mang theo những trái tim trẻ đang đập cùng nhịp. Tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã chính thức bước sang một chương mới, đầy hứa hẹn về những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước. Đó là một hành trình dài, không thiếu những khó khăn, nhưng họ đã có nhau, và đó là tất cả những gì họ cần.