Rực rỡ thanh xuân
Chương 289

Áp Lực Lan Tỏa: Khi Cả Nhóm Cùng Gánh Vác

3494 từ
Mục tiêu: Mở rộng áp lực học tập năm cuối cấp từ Long và Linh sang cả nhóm bạn, cho thấy đây là vấn đề chung của tuổi 18.,Khắc họa tinh thần đoàn kết, sẻ chia lo lắng và động viên lẫn nhau của nhóm bạn, tạo ra một không khí học tập và cạnh tranh lành mạnh.,Củng cố vai trò của nhóm bạn như chỗ dựa tinh thần quan trọng cho Long và Linh, giúp họ giải tỏa căng thẳng và duy trì động lực.,Thiết lập bối cảnh cho các buổi học nhóm chung sẽ diễn ra thường xuyên hơn, là một phần của chiến lược 'nỗ lực gấp đôi'.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Tense nhưng ấm áp, đầy hy vọng và tinh thần đồng đội.
Kết chương: [object Object]

Dưới ánh đèn vàng dịu của căn phòng Long, những lời Linh nói về "hồn" trong văn chương, về những cảm xúc được chắt lọc từ tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, từ tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đã thực sự chạm đến Long. Cậu gật đầu, cảm nhận một sự thức tỉnh mới. Cậu biết con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với Linh bên cạnh, với sự bù trừ hoàn hảo trong học tập và tình cảm, cậu tin rằng họ sẽ vượt qua. Họ có nhau, và Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, sẽ mãi là chứng nhân cho một tình yêu trưởng thành cùng những năm tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ. Niềm tin ấy, dẫu có mong manh, cũng đủ sức soi sáng những ngày tháng chật vật sắp tới.

Sáng hôm sau, cái cảm giác ấm áp và tin tưởng ấy vẫn còn đọng lại trong lòng Long và Linh, nhưng khi bước chân vào lớp học, đối diện với những gương mặt bạn bè và nhìn thấy những chồng sách giáo khoa cao ngất, áp lực vô hình từ kỳ thi đại học lại ập đến, nặng trĩu hơn bao giờ hết. Sự căng thẳng không chỉ dừng lại ở hai đứa. Nó như một làn sóng ngầm, lan tỏa khắp lớp 12A1, nơi những ước mơ và hoài bão đang va chạm với thực tại khắc nghiệt của kỳ thi.

***

Nhà sách Mây Trôi, một buổi chiều muộn, nắng vàng vẫn còn vương vấn trên những mái nhà phố cổ, xuyên qua khung cửa sổ lớn của tầng hai, hắt lên những giá sách gỗ ấm áp. Không gian bên trong nhà sách vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, yên tĩnh đặc trưng. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng xen lẫn tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ từ khu vực cà phê sách ở tầng một, cùng với tiếng nhạc không lời du dương chảy chậm rãi như dòng thời gian. Mùi giấy mới và cũ, mùi mực in, mùi gỗ cũ từ bàn ghế hòa quyện với hương cà phê rang xay thoang thoảng và trà thảo mộc dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí tri thức, ấm áp và thư thái lạ kỳ.

Long, Linh, Hùng, Mai và Lan ngồi quây quần quanh một chiếc bàn lớn bằng gỗ sồi trong khu vực đọc sách chung ở tầng hai. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn đọc sách trên bàn chiếu xuống, làm nổi bật những cuốn sách, vở bài tập chất chồng cao như núi. Ai nấy đều mang theo vẻ mặt nặng trĩu, dường như những gánh nặng của năm cuối cấp đã bắt đầu đè lên đôi vai non trẻ của họ. Cậu Hùng, thường ngày vẫn lém lỉnh, hoạt bát, giờ đây lại ngồi gãi đầu bứt rứt, đôi mắt híp thường trực nay cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cậu thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng nề như trút bỏ cả gánh lo.

"Trời ơi, mới đầu năm mà bài đã ngập đầu rồi. Cứ đà này thì tớ tèo mất!" Cậu than vãn, giọng pha trò như mọi khi, nhưng không giấu nổi sự lo lắng chân thật. Cậu vò vò mái tóc đầu nấm của mình, nhìn đống sách giáo khoa Toán, Lý, Hóa như một kẻ thù không đội trời chung. Đôi mắt híp của cậu lướt qua một lượt các công thức, rồi lại quay sang nhìn những đứa bạn, như muốn tìm kiếm sự đồng cảm.

Mai, cô bạn nhỏ nhắn, mảnh mai, thường trầm tính và ít nói, lúc này cũng không thể giữ được vẻ bình thản. Cô đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh thường ngày nay lại ánh lên vẻ lo âu. Cô cắn nhẹ đầu bút chì, đôi lúc lại vô thức sắp xếp lại chồng sách vở đã ngay ngắn. Cậu có thể thấy rõ sự căng thẳng trên gương mặt thanh tú của cô ấy. "Tớ cũng thấy áp lực quá, nhất là môn Hóa. Mục tiêu của tớ là Y Dược mà cứ thế này..." Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng đủ để cả nhóm nghe thấy. Mục tiêu Y Dược không phải là chuyện đùa, và cô bạn luôn học giỏi này cũng đang cảm thấy chùn bước trước khối lượng kiến thức khổng lồ. Sự lo lắng của Mai không phải là kiểu than vãn bâng quơ, mà là nỗi sợ thật sự của một người đã đặt ra mục tiêu cao cả cho bản thân. Cô ấy lại cắn bút, ánh mắt nhìn xa xăm vào một trang sách Hóa học, như thể đang đối diện với một bài toán khó mà không tìm ra lời giải.

Lan, cô bạn cá tính với mái tóc ngắn ngang vai, thường ngày mạnh mẽ, thẳng thắn, nay cũng không tránh khỏi những suy tư. Cô ấy không than vãn, cũng không bứt rứt như Hùng hay Mai, mà chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ lớn của nhà sách. Ánh nắng chiều đã dần tắt, thay vào đó là ánh đèn đường bắt đầu le lói. Đôi mắt tinh nhanh, sắc sảo của cô ấy không còn vẻ bất cần thường thấy, mà đong đầy một nỗi ưu tư khó tả. "Mấy cậu cứ lo quá, nhưng mà công nhận là không dễ thở chút nào. Tớ còn chưa biết chọn ngành gì nữa đây." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, nhưng ẩn chứa một sự bất an sâu sắc về tương lai. Đối với Lan, việc chọn ngành, chọn trường có lẽ còn khó khăn hơn cả việc học, bởi nó định hình cả một chặng đường dài phía trước. Cô ấy hơi nghiêng đầu, chống cằm, ánh mắt vẫn dán vào khung cảnh bên ngoài, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời nào đó trong dòng người qua lại trên phố.

Long ngồi cạnh Linh, lặng lẽ quan sát những người bạn của mình. Cậu hiểu rõ cảm giác này hơn ai hết. Bản thân cậu và Linh cũng vừa trải qua cú sốc từ bài kiểm tra khảo sát đầu năm, và đêm qua, hai đứa đã cùng nhau trải qua một buổi ôn luyện đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy ý nghĩa. Cậu cảm thấy một sự se lạnh nhẹ từ điều hòa trong nhà sách, nhưng cũng cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay Linh khi cậu nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay cô dưới gầm bàn. Linh đáp lại cái nắm tay ấy, một cái siết nhẹ nhàng, như một lời động viên thầm lặng. Đôi mắt hổ phách của Long nhìn sâu vào đôi mắt to tròn, long lanh của Linh. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt chia sẻ một gánh nặng chung, một sự đồng cảm sâu sắc. Họ không cần nói thành lời, chỉ cần một cái chạm nhẹ, một ánh nhìn là đủ để hiểu rằng họ không đơn độc.

Linh cũng cảm nhận rõ áp lực đang đè nặng lên bạn bè. Cô nhìn Hùng, Mai, Lan, rồi lại nhìn Long. Khuôn mặt cô bạn xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày rạng rỡ như ánh nắng, giờ cũng thấp thoáng những nét lo âu. Cô thở dài nhè nhẹ, rồi quay sang Hùng. "Thôi nào Hùng, cậu cứ bi quan thế thì sao mà học được. Chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi mà." Giọng Linh trong trẻo, cố gắng mang theo một chút năng lượng tích cực, nhưng cô cũng biết rằng lời động viên suông sẽ không thể xua đi nỗi lo lắng đang bao trùm.

Hùng lại thở dài thêm một tiếng nữa, lần này có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút khi trút được nỗi lòng. "Biết là thế, nhưng mà nhìn cái đống này tớ chỉ muốn 'xỉu' thôi Linh ạ. Rồi còn mấy cái bài tập nâng cao trên lớp, mấy cái đề thi thử trên mạng nữa chứ. Cứ như là một cuộc chiến không hồi kết vậy." Cậu gục mặt xuống bàn, vùi vào giữa những cuốn sách, tạo nên một hình ảnh vừa hài hước vừa đáng thương.

Mai khẽ đẩy gọng kính, rồi nhìn Linh và Long. "Thật ra, tớ cũng đang nghĩ đến việc tìm thêm tài liệu ôn tập. Nhưng mà nhiều quá, không biết nên bắt đầu từ đâu." Giọng cô vẫn nhỏ nhẹ, nhưng đã có một chút ý định hành động. Cô ấy muốn tìm kiếm giải pháp, chứ không chỉ than vãn.

Lan lúc này cũng quay đầu lại, không nhìn ra ngoài cửa sổ nữa. Cô ấy nhìn thẳng vào Long. "Cậu và Linh thì sao? Vụ bài kiểm tra vừa rồi có vẻ cũng làm cho hai cậu 'sốc' không ít nhỉ?" Giọng Lan thẳng thắn, không chút vòng vo, đúng như tính cách của cô. Cô ấy biết, Long và Linh là những người giỏi nhất lớp, nếu cả hai còn cảm thấy áp lực, thì những người còn lại càng không thoát khỏi.

Long siết nhẹ tay Linh một lần nữa, rồi từ từ buông ra. Cậu nhìn thẳng vào cả nhóm. Ánh mắt cậu, thường ngày lạnh lùng, nay lại ấm áp và kiên định. Cậu biết đây là lúc cần phải nói ra những suy nghĩ của mình, không chỉ cho riêng Linh mà cho cả những người bạn thân thiết. Những cảm giác nhẵn mịn của cây bút chì khắc tên của cậu trên ngón tay đã trở thành quen thuộc, và bây giờ nó như một lời nhắc nhở về những mục tiêu cần phải chinh phục. Không khí trong nhà sách vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc không lời du dương và thỉnh thoảng tiếng nhân viên sắp xếp sách ở xa vọng đến, tạo thành một phông nền cho những tâm sự của tuổi trẻ. Long cảm thấy vai trò của mình không chỉ là một học sinh giỏi, một người yêu, mà còn là một chỗ dựa tinh thần cho nhóm bạn.

Cậu hít một hơi sâu, và bắt đầu lên tiếng, giọng trầm, chậm rãi và rõ ràng, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

***

Ánh nắng chiều đã hoàn toàn tắt, để lại không gian Nhà sách Mây Trôi chìm trong ánh đèn vàng dịu. Ánh sáng từ những chiếc đèn đọc sách và đèn trần chiếu xuống, tạo nên một không khí ấm cúng nhưng cũng đầy nghiêm túc. Mùi giấy, mực in và gỗ cũ vẫn bao trùm, hòa quyện với hương cà phê thoang thoảng từ tầng dưới, xoa dịu phần nào sự căng thẳng đang bao trùm nhóm bạn. Tiếng lật trang sách thỉnh thoảng vang lên từ những bàn đọc khác, như nhắc nhở về mục đích chính của việc có mặt ở đây.

Long nhìn từng người bạn, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ kiên định. "Bài kiểm tra vừa rồi không chỉ là cú sốc với bọn tớ, mà còn là lời nhắc nhở." Cậu bắt đầu, giọng trầm và đều, từng chữ như đong đầy suy nghĩ. "Tớ và Linh đã nói chuyện, và bọn tớ quyết định sẽ 'nỗ lực gấp đôi'. Nhưng tớ nghĩ, một mình hay chỉ hai đứa thôi thì sẽ rất khó khăn." Cậu dừng lại một chút, nhìn sâu vào ánh mắt của Hùng, Mai, và Lan. "Cả nhóm mình cần phải cùng nhau."

Lời nói của Long không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời kêu gọi chân thành, xuất phát từ tận đáy lòng. Cậu nhận ra rằng, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng cậu và Linh, mà là của cả một thế hệ, của những người bạn đã gắn bó với nhau suốt bao năm tháng. Áp lực thi cử không chừa một ai, và nếu muốn vượt qua, họ cần sức mạnh tập thể. Cậu cảm thấy một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của tình bạn, tin rằng sự đồng lòng sẽ giúp họ vững vàng hơn.

Linh liền tiếp lời Long, giọng cô trong trẻo nhưng cũng đầy tha thiết. Cô ấy biết rõ những gì Long đang muốn truyền tải. "Đúng vậy, bọn mình có thể chia sẻ kiến thức, kèm cặp nhau. Ai giỏi môn nào thì giúp môn đó. Như Long giúp tớ Toán, tớ giúp Long Văn vậy." Cô mỉm cười nhẹ, nhớ lại buổi tối hôm qua, khi họ đã bù trừ cho nhau một cách hoàn hảo. Câu nói của cô không chỉ là một đề xuất, mà còn là một minh chứng sống động cho hiệu quả của việc học nhóm. Cô nhìn Mai, đôi mắt cô lấp lánh sự hy vọng.

Mai, cô bạn trầm tính, nghe xong lời Long và Linh, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận bỗng trở nên rạng rỡ hơn. Có vẻ như lời nói của Long và Linh đã khơi dậy một tia sáng trong suy nghĩ của cô. "Tớ có một số tài liệu ôn tập môn Hóa rất hay, với lại có thể kèm Hùng môn Toán được đấy." Cô chủ động đề xuất, giọng nói nhỏ nhẹ thường ngày nay lại thêm phần tự tin. Mai vốn là người cẩn thận, tỉ mỉ, và việc cô ấy có tài liệu hay, cùng khả năng kèm cặp Hùng môn Toán là một tin vui. Hóa học, môn học mà Mai lo lắng, có lẽ cũng sẽ được giải quyết khi cô ấy có cơ hội chia sẻ và củng cố kiến thức của mình.

Hùng, nghe thấy tên mình được nhắc đến, đôi mắt híp của cậu sáng lên. "Thật hả Mai? Cậu mà kèm tớ Toán thì tớ mừng quá! Mấy cái bài tập hàm số, tích phân tớ cứ 'quay vòng vòng' mãi." Cậu nói, dù vẫn có chút pha trò nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ kiên định, không còn vẻ bi quan như lúc nãy. Cậu nhìn sang Lan, rồi lại nhìn Long và Linh.

Lan, cô bạn thẳng thắn, dứt khoát, cũng không còn vẻ bất an. Cô chống cằm, suy nghĩ một lát, rồi nhếch mép cười. "Mấy cậu cứ yên tâm, tớ sẽ không để ai bị bỏ lại đâu. Cần gì thì cứ nói. Tớ sẽ là 'đội trưởng' quản lý lịch học nhóm cho mấy đứa." Giọng cô rõ ràng, dứt khoát, có chút hài hước nhưng cũng đầy tình cảm. Lan, với tính cách năng động và khả năng tổ chức, rất phù hợp với vai trò này. Việc cô ấy đề nghị làm "đội trưởng" cho thấy cô ấy đã sẵn sàng gánh vác trách nhiệm chung. Nỗi lo về việc chọn ngành, chọn trường vẫn còn đó, nhưng hiện tại, cô ấy chọn tập trung vào việc hỗ trợ bạn bè.

Hùng không nhịn được, vỗ tay cái "bốp" thật mạnh, khiến vài người ở bàn đọc gần đó khẽ giật mình nhìn sang. Cậu liền cười trừ, gãi đầu. "Thôi được rồi, dù có 'tèo' thì cũng 'tèo' cả lũ cho vui! Nhưng mà nói thật, có mấy đứa bây bên cạnh tớ cũng đỡ sợ hơn nhiều. Quyết tâm!" Cậu nói, giọng lanh lảnh, pha trò như mọi khi, nhưng ánh mắt kiên định không hề giả dối. Hùng vỗ vai Lan đầy hào hứng, rồi quay sang Long và Linh, nở một nụ cười tươi rói. Cậu cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Tiếng thở dài nhẹ nhõm của cậu lúc này không còn là sự bi quan, mà là một sự giải tỏa thực sự.

Long mỉm cười, ánh mắt cậu ấm áp hơn bao giờ hết. Cậu lấy cuốn sổ tay của mình ra, mở trang giấy trắng tinh, rồi cầm cây bút chì khắc tên lên. Cậu bắt đầu ghi chép, những dòng chữ gọn gàng, dứt khoát. Linh gật đầu đồng tình với Mai, rồi cũng lấy sổ ra. Cả nhóm cúi đầu vào những tờ giấy trắng, bắt đầu phác thảo lịch học, những môn cần tập trung và cách thức hỗ trợ nhau. Mùi giấy mới, mực in và gỗ cũ trong nhà sách dường như càng đậm hơn, bao bọc lấy những ước mơ và quyết tâm của tuổi trẻ.

Họ bắt đầu chia sẻ những khó khăn cụ thể. Hùng than thở về những công thức Lý phức tạp, Lan băn khoăn về những đề thi Văn cần nhiều dẫn chứng thực tế, còn Mai lại muốn củng cố kiến thức Hóa hữu cơ. Long, với kiến thức vững chắc của mình, đã đưa ra những gợi ý về cách hệ thống hóa kiến thức cho môn Lý và Toán. Cậu cũng lắng nghe những vấn đề của Lan, và hứa sẽ tìm thêm tài liệu về lịch sử, địa lý để bổ trợ cho môn Văn. Linh, với sở trường về Văn và khả năng sắp xếp, đã giúp họ phác thảo một lịch trình ôn tập chi tiết, phân chia thời gian hợp lý cho từng môn học và từng thành viên.

"Tuần này, chúng ta sẽ tập trung vào chương Điện xoay chiều của Lý, và phần Nghị luận xã hội của Văn," Linh nói, ngón tay cô lướt trên lịch trình mà cô vừa viết. "Sáng thứ bảy, chúng ta sẽ làm đề Toán cùng nhau. Chiều thứ bảy, Mai sẽ kèm Hùng Hóa, còn tớ sẽ kèm Long Văn. Ai có câu hỏi gì thì cứ tổng hợp lại, cuối tuần chúng ta sẽ cùng giải đáp." Giọng cô bạn trong trẻo, đầy tự tin.

Lan gật đầu. "Được thôi. Tớ sẽ lập một group chat để tiện trao đổi tài liệu và nhắc nhở lịch học. Ai vắng buổi nào tớ sẽ phạt đấy nhé!" Cô cười, đôi mắt tinh nhanh nhìn lướt qua mọi người, như một "đội trưởng" thực thụ.

Hùng giơ tay. "Phạt gì? Có được đi ăn kem không?"

"Phạt làm thêm bài tập gấp đôi!" Lan thẳng thừng đáp, khiến Hùng méo mặt. Cả nhóm bật cười. Tiếng cười của họ không quá lớn, nhưng đủ để xua đi một phần không khí căng thẳng, mang lại sự ấm áp và gắn kết.

Trong khoảnh khắc ấy, Long cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Cậu nhìn Linh, rồi nhìn những người bạn của mình. Áp lực thi cử vẫn còn đó, những nỗi lo về tương lai, về những trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc họ phải tạm thời xa cách, vẫn lơ lửng trong tâm trí mỗi người. Những câu nói của Lan về sự bất an trong việc chọn ngành, chọn trường có thể là khởi đầu cho một subplot về định hướng tương lai cá nhân của các thành viên trong nhóm, không chỉ Long và Linh. Sự phân chia vai trò trong học nhóm (Mai kèm Toán, Linh kèm Văn, Lan quản lý lịch trình) cũng gợi ý về sự khác biệt trong định hướng nghề nghiệp và trường đại học của từng người, dẫn đến những lựa chọn riêng sau này. Việc nhóm bạn cùng nhau đối mặt với áp lực học tập sẽ củng cố tình bạn của họ, nhưng cũng có thể dẫn đến những mâu thuẫn nhỏ khi căng thẳng lên đến đỉnh điểm hoặc khi có những khác biệt về quan điểm.

Nhưng ngay lúc này đây, trong không gian yên tĩnh, ấm áp của Nhà sách Mây Trôi, dưới ánh đèn vàng dịu, họ cảm thấy vững lòng. Họ có nhau. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ là những tháng ngày yêu đương lãng mạn, mà còn là những khoảnh khắc cùng nhau vượt qua khó khăn, cùng nhau trưởng thành. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng tình bạn lại là những rặng san hô vững chắc, bảo vệ họ khỏi phong ba bão táp. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng là nơi chứng kiến sự đoàn kết và quyết tâm của một nhóm bạn đang dệt nên những ước mơ lớn lao cho tương lai. Họ nhìn về phía trước, với niềm tin rằng dù con đường phía trước có dẫn họ đến những lựa chọn khác nhau, thì sự đồng điệu trong tâm hồn và tình yêu mà họ dành cho nhau, cùng với tình bạn gắn bó keo sơn, sẽ luôn là sợi dây gắn kết bền chặt nhất, giúp họ vượt qua mọi thử thách trên hành trình rực rỡ sắp tới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ