Tiếng cười của nhóm bạn vẫn còn vương vấn trong không khí tĩnh lặng của Nhà sách Mây Trôi, xua đi ít nhiều sự lo lắng về tương lai. Long và Linh cùng những người bạn của mình – Hùng, Mai, Lan – đã phác thảo nên một lịch trình học tập đầy quyết tâm, nhưng sâu thẳm trong tâm trí mỗi người, một nỗi băn khoăn khác lớn hơn đang dần thành hình: con đường nào sẽ dẫn họ đi sau cánh cửa cấp ba?
Chỉ vài ngày sau buổi họp nhóm đầy hứng khởi ấy, khi những dòng mực trên lịch trình ôn tập còn chưa kịp khô, một sự kiện khác đã kéo họ ra khỏi những bài tập Toán Lý Hóa và Văn học, đẩy thẳng họ vào một câu hỏi lớn hơn gấp bội. Đó là buổi tư vấn định hướng đại học do cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm tận tâm của họ, tổ chức.
***
Căn phòng tư vấn học đường của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vốn là một phòng học cũ kỹ, nay đã được khoác lên mình một diện mạo mới mẻ, ấm cúng hơn. Những bộ bàn ghế đơn giản được sắp xếp thành hình bán nguyệt, tạo cảm giác thân mật và cởi mở. Ánh nắng chiều muộn cuối xuân len lỏi qua ô cửa kính, đổ dài trên sàn nhà gỗ, nhuộm vàng không gian, mang theo chút hơi ấm dịu nhẹ trước khi nhường chỗ cho cái se lạnh cuối ngày. Mùi giấy mới từ những tập cẩm nang tư vấn xếp ngay ngắn trên bàn, xen lẫn mùi tinh dầu thơm nhẹ thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, an toàn và tin cậy. Dù có một sự nghiêm túc nhất định bao trùm, nhưng cô Lan Anh, đứng trước màn hình chiếu lớn đang hiển thị các slide đầy màu sắc về các trường đại học và khối ngành, lại mang đến một cảm giác thấu hiểu và thân thiện. Nét mặt cô trẻ trung, mái tóc cắt ngắn cá tính ôm lấy khuôn mặt thanh tú, và đôi mắt cô ánh lên sự tận tâm khi nhìn lướt qua từng học sinh. Tay cô cầm một chồng cẩm nang dày cộp, sẵn sàng trao gửi những thông tin quan trọng nhất.
“Chào các em,” giọng cô Lan Anh trong trẻo, tự nhiên vang lên, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của mọi người. “Năm học lớp 11 đã gần kết thúc, và đây là thời điểm vàng để chúng ta bắt đầu nghĩ về cánh cửa đại học. Buổi hôm nay, cô muốn các em có cái nhìn tổng quan nhất về con đường phía trước.”
Long ngồi ở hàng ghế đầu, chăm chú lắng nghe từng lời cô nói. Cậu đã biết về buổi tư vấn này từ trước, và trong lòng cậu, sự nghiêm túc đã thay thế hoàn toàn những suy nghĩ bâng quơ của tuổi học trò. Cậu cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên vai, không chỉ là áp lực học tập, mà còn là áp lực phải đưa ra một lựa chọn đúng đắn, một quyết định sẽ định hình tương lai của cậu. Bên cạnh cậu, Linh cũng ngồi thẳng lưng, đôi mắt to tròn long lanh mở to, dõi theo từng hình ảnh trên màn hình chiếu. Cô bé trông vừa hào hứng, vừa có chút bối rối, như một chú chim non đang đứng trước một bầu trời rộng lớn, chưa biết sẽ bay về đâu.
Phía sau, Hùng thì thầm với Mai, cố giữ giọng thật nhỏ: “Uầy, chưa gì đã thấy áp lực rồi. Tớ chỉ muốn học một cái gì đó thật vui vẻ, sáng tạo thôi.” Cậu bạn vờ ngáp một cái thật dài, rồi lại lén lút nhìn sang Mai, hy vọng tìm thấy sự đồng điệu. Nhưng Mai thì khác. Cô bạn gạt nhẹ chiếc kính cận trên sống mũi, lật cuốn sổ tay đã chi chít những dòng ghi chú. “Không đùa đâu Hùng. Cô nói đúng đấy. Tớ đã bắt đầu tìm hiểu một vài trường rồi, nhưng vẫn còn nhiều câu hỏi lắm.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng lại đầy sự chắc chắn và nghiên cứu. Cô bé đã có sự chuẩn bị, nhưng vẫn lo lắng về tính khả thi của những lựa chọn.
Lan ngồi cạnh Mai, thở dài một tiếng rõ rệt. “Tớ chẳng biết mình muốn gì nữa… Nhiều ngành quá, làm sao mà chọn được?” Vẻ mặt Lan đầy sự bất an, đôi mắt tinh nhanh thường ngày giờ đây lại ánh lên một nỗi lo lắng khó giấu. Cô bé xoa xoa thái dương, cảm thấy như cả thế giới đang đổ ập xuống với hàng ngàn lựa chọn.
Linh nghe thấy lời Lan nói, ánh mắt cô cũng có chút dao động. Cô quay sang Long, khẽ hỏi, giọng có chút lo lắng nhưng cũng đầy tò mò: “Long ơi, cậu đã có định hướng gì chưa? Cậu giỏi Toán Lý Hóa như vậy, chắc có nhiều lựa chọn lắm.” Ánh mắt cô bé nhìn cậu, như muốn tìm kiếm một điểm tựa, một câu trả lời cho chính mình.
Long nhìn lại Linh, ánh mắt cậu có chút suy tư. Cậu siết nhẹ cây bút trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. “Cũng đang suy nghĩ. Có thể là Bách Khoa hoặc Ngoại Thương, liên quan đến kỹ thuật hoặc kinh tế. Nhưng vẫn còn nhiều thứ phải tìm hiểu kỹ hơn.” Giọng cậu trầm ấm, rõ ràng, nhưng trong đó ẩn chứa một sự thận trọng. Cậu không muốn đưa ra một quyết định vội vàng, đặc biệt là khi tương lai của cậu và Linh có thể sẽ gắn liền với nhau. Cậu đang đấu tranh nội tâm giữa mục tiêu học thuật cá nhân đầy tham vọng và mong muốn được ở gần Linh, cũng như áp lực phải đưa ra một lựa chọn 'đúng đắn' cho tương lai mà không làm ảnh hưởng đến mối quan hệ.
Cô Lan Anh tiếp tục bài thuyết trình, giới thiệu từng khối ngành, từng trường đại học, những yêu cầu đầu vào và cơ hội nghề nghiệp. Từng lời cô nói đều như những hạt mưa rơi xuống một vùng đất đang khô cằn, gieo mầm cho những ý tưởng, những ước mơ mới trong tâm trí học trò. Các bạn học sinh chăm chú lắng nghe, một số ghi chép cẩn thận vào sổ tay, số khác thì thì thầm bàn tán nhỏ nhẹ, cố gắng nắm bắt từng thông tin. Long và Linh thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt, cùng ghi lại những thông tin quan trọng. Cậu ấy ghi chú về các ngành kỹ thuật, kinh tế, những trường top đầu, trong khi cô ấy lại đánh dấu những ngành liên quan đến ngôn ngữ, sư phạm. Dù có những điểm khác biệt ban đầu trong suy nghĩ, nhưng cả hai đều có một điểm chung: sự nghiêm túc và quyết tâm cho tương lai. Họ biết rằng, đây không chỉ là một buổi tư vấn thông thường, mà là một bước ngoặt quan trọng, một cánh cửa mở ra vô vàn con đường phía trước, và họ phải thật tỉnh táo để chọn cho mình lối đi phù hợp nhất.
***
Khi buổi tư vấn kết thúc, tiếng chuông tan học cũng vừa vang lên, xé tan không khí yên tĩnh trong phòng, kéo theo sự ồn ào quen thuộc của sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai, Lan cùng nhau bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang dài rồi xuống sân trường. Không khí ồn ào của giờ tan học bao trùm, tiếng học sinh reo hò, tiếng xe đạp lạch cạch, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây phượng vĩ, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của tuổi học trò. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm nhẹ sau cơn mưa buổi sáng, và thoang thoảng mùi thức ăn từ căng tin vẫn còn vương vấn trong gió. Nhưng cuộc trò chuyện của họ lại trầm lắng hơn, xoay quanh chủ đề buổi tư vấn đầy trăn trở.
Hùng đi đầu, vừa lắc lắc xấp cẩm nang tư vấn dày cộp trong tay, vừa than thở: “Trời ơi, nghe cô Lan Anh nói mà tớ thấy đầu óc quay cuồng. Muốn làm cái gì đó thật vui vẻ, sáng tạo cơ. Chắc tớ đi học làm hướng dẫn viên du lịch quá, vừa được đi chơi, vừa được nói chuyện nhiều!” Cậu bạn vẫn cố gắng pha trò, nhưng ánh mắt híp lại khi cười lại lộ vẻ lo lắng, không còn hồn nhiên như mọi khi.
Mai bên cạnh, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉnh lại chiếc kính trên mũi. “Tớ thì thấy khá rõ ràng rồi. Hoặc là Y, hoặc là Sư phạm. Nhưng vẫn đang phân vân giữa hai trường top đầu về đào tạo.” Giọng cô bạn nhỏ nhẹ, nhưng toát lên sự quyết đoán. Thảo Mai đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đã có những nghiên cứu ban đầu, nhưng sự phân vân giữa hai con đường lớn vẫn là một áp lực không nhỏ. Cô bé mong muốn tìm được một con đường phù hợp với bản thân, nhưng cũng phải đảm bảo tính khả thi và tương lai rộng mở.
Lan xoa xoa thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự bất an. “Thế Long với Linh thì sao? Hai cậu luôn có mục tiêu rõ ràng mà. Chắc đã ‘chốt’ được trường nào rồi chứ?” Giọng cô bé hơi nhanh, pha chút sốt ruột, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho chính mình qua câu trả lời của hai người bạn. Vũ Thanh Lan thể hiện sự bất an rõ rệt về việc chọn ngành, chọn trường, thiếu tự tin về việc ra quyết định cho tương lai.
Long điềm tĩnh trả lời, ánh mắt cậu nhìn xa xăm về phía cổng trường, nơi xe cộ đang tấp nập. “Tớ muốn vào Bách Khoa hoặc Ngoại Thương, thiên về kỹ thuật hoặc kinh tế. Nhưng… vẫn còn nhiều thứ phải suy nghĩ, nhất là về chuyên ngành sâu.” Cậu vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, ít biểu cảm, nhưng trong thâm tâm, cậu đang cân nhắc rất kỹ lưỡng. Long hiểu rằng đây là một quyết định lớn, không chỉ cho riêng cậu mà còn có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của cậu và Linh. Cậu không muốn Linh phải lo lắng thêm, nên cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể.
Linh khẽ siết chặt cuốn sổ tay ‘Ước mơ tuổi 17’ trong tay, đôi mắt cô bé vẫn còn ngập tràn sự bối rối. “Tớ thì thích Sư phạm hoặc Ngoại ngữ. Tớ muốn được đứng trên bục giảng, hoặc được đi nhiều nơi để khám phá những nền văn hóa khác. Nhưng… cũng chưa biết nên chọn trường nào cho phù hợp nhất với mình, và liệu có thực sự theo đuổi được không.” Giọng cô bé trong trẻo, nhưng pha chút ngập ngừng, cho thấy sự lo sợ, bối rối trước những quyết định lớn đang chờ đợi. Cô muốn được làm những gì cô thích, được theo đuổi đam mê của mình, nhưng cũng muốn được ở gần Long.
Hùng nghe vậy, liền vỗ vai Long một cái rõ kêu. “Vậy là hai cậu cũng chưa chốt à? Tớ còn tưởng hai ‘thiên tài’ đã lên kế hoạch hết rồi chứ. Thôi, dù gì thì cũng còn một năm nữa mà, không phải lo quá đâu.” Lời nói của Hùng như một nỗ lực để giữ không khí vui vẻ, nhưng trong ánh mắt cậu, sự lo lắng vẫn hiện hữu. Cậu cũng đang có sự bối rối về lựa chọn của mình.
Cả nhóm tiếp tục bước đi, những tờ rơi, cẩm nang từ buổi tư vấn vẫn còn trên tay. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều chia sẻ chung một nỗi niềm: sự choáng ngợp trước vô vàn lựa chọn, và áp lực vô hình từ tương lai đang đến gần. Long thỉnh thoảng liếc nhìn Linh, ánh mắt cậu chất chứa một nỗi niềm khó tả. Cậu biết rằng, những lựa chọn này không chỉ là của riêng mỗi người, mà còn là một phần của câu chuyện chung giữa họ. Cô Lan Anh đã khuyên họ nên nói chuyện với gia đình, tìm hiểu kỹ lưỡng từng ngành nghề, từng trường học. Lời khuyên ấy như một lời nhắc nhở về những tương tác và áp lực từ phía phụ huynh có thể sẽ đến trong các chương tới, khi gia đình bắt đầu can thiệp sâu hơn vào lựa chọn của con cái. Sự khác biệt trong phản ứng của các thành viên trong nhóm – Hùng vui vẻ pha trò, Mai nghiên cứu nghiêm túc, Lan lo lắng bất an, và Long, Linh với những suy tư riêng – cũng gợi ý về những con đường và thử thách riêng mà mỗi người sẽ phải đối mặt trên hành trình trưởng thành.
***
Long và Linh tách khỏi nhóm bạn ở cuối sân trường, nơi con đường rẽ ra hai lối về nhà. Thay vì đi thẳng về, cả hai lại chọn cùng nhau đi bộ lên cầu vượt bộ hành. Ánh hoàng hôn đổ dài trên thành phố biển Hạ Long, nhuộm đỏ những tòa nhà cao tầng và mặt biển xa xa, tạo nên một khung cảnh lãng mạn nhưng cũng đầy suy tư. Gió chiều mát rượi thổi qua, mang theo mùi khói bụi xe cộ dưới đường, nhưng cũng thoang thoảng mùi hoa sữa từ một công viên gần đó. Tiếng xe cộ gầm rú dưới cầu, tiếng bước chân của những người qua lại, và tiếng gió lùa qua tóc cả hai, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng của cuộc sống. Cả hai tựa vào lan can cầu vượt bằng thép và bê tông, nhìn ngắm khung cảnh tuyệt đẹp, trong lòng chất chứa những suy tư sâu sắc về những điều vừa nghe được, về những lựa chọn đang chờ đợi họ phía trước.
Linh khẽ nói, giọng cô bé hơi trầm, khác hẳn vẻ hoạt bát thường ngày: “Long này, cậu có nghĩ… nếu chúng ta chọn những con đường khác nhau, những thành phố khác nhau, thì sao không?” Nỗi sợ hãi khi phải đưa ra một quyết định lớn, sợ làm người khác thất vọng (đặc biệt là gia đình khi họ có thể có những kỳ vọng khác), và sự bối rối khi cân bằng giữa ước mơ của bản thân với tình yêu dành cho Long và mong muốn được ở gần cậu ấy đang hiện hữu rõ ràng trong tâm trí cô bé. Lời nói của Linh, một sự lo lắng về việc "nếu chúng ta chọn những con đường khác nhau", báo hiệu rằng đây sẽ là một chủ đề lớn và là thử thách trong mối quan hệ của họ trong suốt năm lớp 12.
Long khẽ siết nhẹ tay Linh, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô bé truyền sang. Ánh mắt cậu nhìn thẳng về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất bóng. “Dù chọn con đường nào, chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau mà, Linh. Quan trọng là chúng ta biết mình muốn gì, và cố gắng hết sức để đạt được nó. Anh sẽ luôn tìm cách để ở gần em.” Giọng cậu trầm ấm, kiên định, như một lời khẳng định vững chắc cho tương lai của cả hai. Cậu ấy hiểu nỗi lo của Linh, và đang cố gắng trấn an cô bé bằng tất cả sự chân thành của mình.
Linh ngước nhìn cậu, đôi mắt long lanh chứa đựng biết bao cảm xúc. “Tớ biết, nhưng tớ vẫn lo… Tớ muốn được làm những gì tớ thích, được theo đuổi đam mê của mình, nhưng cũng muốn được ở gần cậu. Tớ không muốn chúng ta phải xa nhau.” Nỗi sợ hãi về khoảng cách, về sự chia ly, đang lớn dần trong lòng cô. Long và Linh có những định hướng ngành nghề và trường đại học ban đầu có vẻ khác nhau – Long thiên về kỹ thuật/kinh tế, Linh thiên về sư phạm/ngoại ngữ – điều này có thể là dấu hiệu cho những thách thức về khoảng cách địa lý hoặc sự khác biệt trong môi trường học tập sau này, khi họ phải đưa ra quyết định cuối cùng.
Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt cậu kiên định và tràn đầy niềm tin. Cậu siết chặt tay cô bé một lần nữa, như muốn truyền thêm sức mạnh và sự tự tin. “Chúng ta sẽ tìm cách. Bây giờ, cứ cố gắng hết sức mình đã. Hãy tìm ra con đường tốt nhất cho bản thân. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Nước mắt cậu ấy như một lời hứa, một sự đảm bảo cho mối quan hệ của họ, dù cho những thử thách phía trước có lớn đến đâu.
Linh mỉm cười nhẹ, ánh mắt tin tưởng nhìn sâu vào mắt Long. “Ừm. Tớ tin cậu.” Cô bé tựa đầu vào vai Long, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ cậu. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên và niềm tin mãnh liệt vào tình yêu của họ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ là những tháng ngày yêu đương lãng mạn, mà còn là những khoảnh khắc cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, cùng nhau tìm ra con đường để những ước mơ bay cao. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, hiền hòa và dịu êm, nhưng tình yêu của Long và Linh lại như một ngọn hải đăng vững chãi, soi sáng cho họ giữa biển cả mênh mông của những lựa chọn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa chứng kiến lời hẹn ước thầm lặng của hai trái tim trẻ. Dù con đường phía trước có dẫn họ đến những lựa chọn khác nhau, thì sự đồng điệu trong tâm hồn và tình yêu mà họ dành cho nhau, cùng với tình bạn gắn bó keo sơn, sẽ luôn là sợi dây gắn kết bền chặt nhất, giúp họ vượt qua mọi thử thách trên hành trình rực rỡ sắp tới. Họ cùng nhau nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại những vệt màu rực rỡ, như một lời hứa về một tương lai tươi sáng, dù có bao nhiêu thử thách đang chờ đợi.