Gió chiều vẫn miên man thổi trên cầu vượt, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối xuân đầu hạ. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng thành phố Hạ Long dưới kia không vì thế mà chìm vào tĩnh lặng. Ngược lại, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, lấp lánh như những hạt kim cương rải khắp mặt đất, hòa cùng ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng, tạo nên một bức tranh rực rỡ và sống động đến lạ thường. Long và Linh vẫn đứng đó, dựa lưng vào lan can sắt lạnh lẽo, nhưng bàn tay họ vẫn đan chặt, ấm nóng, như một điểm tựa vững chãi giữa dòng chảy vô tận của thời gian và những suy tư.
Linh khẽ nhích người, đầu cô bé vẫn tựa vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai cậu. Tim cô bé vẫn còn đập nhẹ vì những lời thì thầm về tương lai, về những con đường có thể chia cắt họ. Mùi hoa sữa thoang thoảng, dịu nhẹ giờ đây lại mang theo một chút gì đó bâng khuâng, tiếc nuối, chứ không còn trong trẻo như mọi khi. Tiếng xe cộ dưới chân cầu vẫn ồn ào, hối hả, nhưng đối với hai người, chúng dường như chỉ là một âm thanh nền mờ nhạt, nhường chỗ cho những dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí.
Cậu ấy quay đầu nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng như muốn xoa dịu những ưu tư trong lòng cô bé. “Em nghĩ sao về những trường cô Lan Anh giới thiệu, Linh? Anh thấy Bách Khoa hoặc Ngoại Thương vẫn là ưu tiên hàng đầu của anh. Có vẻ chúng phù hợp với định hướng công nghệ hoặc kinh tế mà anh luôn ấp ủ hơn.” Giọng Long trầm ấm, chậm rãi, từng câu chữ đều được cậu ấy cân nhắc kỹ lưỡng, nhưng vẫn ẩn chứa một niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn. Cậu ấy đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài của Linh, như muốn gạt đi những lo lắng đang quấn lấy cô bé. Trong lòng cậu, hình dung về những phòng thí nghiệm hiện đại, những dự án khởi nghiệp đầy thử thách cứ thế hiện lên, rực rỡ và đầy hứa hẹn. Cậu ấy mơ về việc tạo ra những điều mới mẻ, đột phá, mang lại giá trị cho xã hội, và tin rằng Bách Khoa hay Ngoại Thương sẽ là bệ phóng vững chắc nhất cho những khát vọng đó.
Linh khẽ ngẩng đầu, đôi mắt to tròn long lanh nhìn sâu vào mắt Long. Nụ cười trên môi cô bé hơi gượng gạo, ẩn chứa một chút bối rối. “Em thì… em vẫn còn hơi bối rối, Long à. Cô Lan Anh nói nhiều ngành quá, em cảm thấy mình như đang đứng giữa một ngã ba đường mà không biết rẽ lối nào cho đúng.” Cô bé dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những ánh đèn lấp lánh của thành phố, nơi những con sóng đêm đang vỗ về bờ cát. “Nhưng em thích ý tưởng được đứng trên bục giảng, được chia sẻ kiến thức, được truyền cảm hứng cho người khác. Hoặc là được đi nhiều nơi, khám phá những vùng đất mới, kể những câu chuyện của Hạ Long cho du khách với vai trò hướng dẫn viên du lịch. Nên Sư phạm hay Ngoại ngữ có lẽ là những lựa chọn mà em đang cân nhắc nhiều nhất.” Giọng Linh trong trẻo, nhưng mang theo một chút mơ màng, như đang lạc vào thế giới của riêng mình. Cô bé hình dung về một lớp học đầy ắp tiếng cười của học trò, hay những chuyến đi phiêu lưu đến những danh lam thắng cảnh, được giới thiệu vẻ đẹp của quê hương mình cho bạn bè quốc tế. Những hình ảnh đó, dù khác xa với những gì Long đang mơ ước, nhưng cũng rực rỡ và ý nghĩa không kém.
Long siết nhẹ tay Linh một lần nữa, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ bàn tay cô bé. Cậu ấy hiểu rằng, dù bề ngoài Linh luôn hoạt bát, mạnh mẽ, thì sâu thẳm bên trong, cô bé cũng có những nỗi lo lắng và băn khoăn riêng. Cậu ấy không nói gì ngay, chỉ lắng nghe, để cô bé giãi bày hết những suy nghĩ của mình. Ánh mắt cậu nhìn thẳng về phía xa xăm, nơi những con tàu đêm đang lặng lẽ lướt trên mặt biển, như những đốm sáng nhỏ bé trong màn đêm vô tận. Cậu ấy đang cố gắng hình dung ra viễn cảnh tương lai của cả hai, với những con đường có thể rẽ nhánh, và những khó khăn có thể phát sinh.
“Vậy là, định hướng của chúng ta có vẻ hơi khác nhau nhỉ?” Long nói, giọng cậu ấy vẫn trầm ổn, nhưng có một chút gì đó suy tư. “Anh thì muốn ổn định, muốn tạo ra một nền tảng vững chắc cho tương lai, có lẽ là ở một thành phố lớn như Hà Nội hoặc ở Hạ Long. Còn em thì muốn khám phá, muốn bay bổng hơn.” Cậu ấy nhìn Linh, ánh mắt đầy sự quan tâm. “Em có nghĩ đến việc học ở Hà Nội không? Sư phạm hoặc Ngoại ngữ ở đó đều có những trường rất tốt.” Cậu ấy biết rằng, để đạt được ước mơ trở thành giáo viên giỏi hay hướng dẫn viên chuyên nghiệp, một môi trường học tập tốt là điều vô cùng quan trọng.
Linh gật đầu, mái tóc đen óng ả khẽ lay động trong gió. “Em cũng có nghĩ đến Hà Nội. Mẹ em vẫn bảo, nếu đã học thì phải học ở trường tốt nhất, để có cơ hội phát triển tốt nhất. Nhưng em cũng sợ… xa nhà, xa bố mẹ, và xa cả cậu nữa.” Giọng cô bé nhỏ dần, nỗi lo lắng về khoảng cách lại trỗi dậy. Cô bé không phải là người yếu đuối, nhưng việc phải đối mặt với một môi trường hoàn toàn mới, một mình, không có Long bên cạnh, thực sự là một thử thách lớn. Cô bé lại tựa đầu vào vai Long, tìm kiếm sự an ủi.
Long nhẹ nhàng xoa đầu Linh, cảm nhận sự mềm mại của tóc cô bé dưới lòng bàn tay. “Anh hiểu mà. Ai cũng có những nỗi sợ hãi riêng khi đứng trước ngưỡng cửa lớn của cuộc đời. Nhưng anh tin em sẽ làm được. Em là một cô gái mạnh mẽ, thông minh và tràn đầy nghị lực.” Cậu ấy muốn truyền cho Linh thêm sức mạnh, thêm niềm tin vào chính bản thân cô bé. “Về việc xa nhau… anh biết đó là một thử thách lớn. Nhưng dù chúng ta có chọn những con đường khác nhau, những thành phố khác nhau đi chăng nữa, thì tình yêu của chúng ta vẫn sẽ là sợi dây gắn kết, đúng không? Chúng ta sẽ tìm cách để luôn ở bên nhau, dù bằng cách này hay cách khác.” Lời nói của Long như một lời hứa, một sự đảm bảo thầm lặng cho mối quan hệ của họ. Cậu ấy cũng đang tự trấn an chính mình, rằng dù có khó khăn đến mấy, cậu và Linh cũng sẽ vượt qua.
Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều cảm nhận được sự hòa quyện giữa hai tâm hồn trẻ. Tình yêu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, lúc dịu êm, lúc mãnh liệt, nhưng luôn hiện hữu và là nguồn động lực vô tận. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa chứng kiến lời hẹn ước thầm lặng của hai trái tim trẻ. Dù con đường phía trước có dẫn họ đến những lựa chọn khác nhau, thì sự đồng điệu trong tâm hồn và tình yêu mà họ dành cho nhau, cùng với tình bạn gắn bó keo sơn, sẽ luôn là sợi dây gắn kết bền chặt nhất, giúp họ vượt qua mọi thử thách trên hành trình rực rỡ sắp tới. Họ cùng nhau nhìn về phía chân trời, nơi ánh đèn thành phố trải dài bất tận, như một lời hứa về một tương lai tươi sáng, dù có bao nhiêu thử thách đang chờ đợi. Cả hai vẫn nắm chặt tay nhau, bước chậm rãi trên cầu vượt, để những làn gió đêm mang theo những ưu tư trôi đi, chỉ còn lại sự bình yên và tin tưởng vào nhau.
***
Tối hôm đó, Long đưa Linh về đến căn hộ tập thể cũ của cô bé. Con hẻm nhỏ quen thuộc, lấp lánh ánh đèn vàng từ những ngọn đèn đường cũ kỹ, như dẫn lối về một không gian yên bình và ấm áp. Mùi thức ăn thoang thoảng từ các căn hộ lân cận, mùi ẩm mốc đặc trưng của khu tập thể đã cũ, và cả mùi hương quen thuộc của cây hoàng lan đầu ngõ, tất cả đều tạo nên một cảm giác thân thuộc, gần gũi đến lạ. Tiếng trẻ con cười đùa dưới sân tập thể vẫn còn vọng lên những âm thanh trong trẻo, dù trời đã tối hẳn.
Khi họ vừa bước lên bậc tam cấp dẫn vào căn hộ, cánh cửa gỗ cũ kỹ bật mở, và mẹ của Linh, cô Lê Thanh Hương, xuất hiện với nụ cười hiền hậu trên môi. Cô Hương vẫn luôn giữ được vẻ thanh tú, dịu dàng, dù thời gian đã in hằn những vết chân chim nơi khóe mắt. Mái tóc đen nhánh của cô được búi gọn gàng, tôn lên gương mặt phúc hậu.
“Ôi, Linh về rồi đấy à con? Long nữa, con vào nhà chơi đi cháu. Chắc đói bụng rồi đúng không? Hôm nay bác nấu món cá kho tộ mà con Linh thích lắm đấy.” Giọng cô Hương ân cần, ấm áp như một làn gió mùa xuân, khiến không khí càng thêm phần dễ chịu. Cô nhìn Long với ánh mắt trìu mến, như nhìn một đứa con trai trong nhà.
Long khẽ cúi đầu chào, nụ cười lịch sự nở trên môi. “Dạ cháu chào bác ạ. Cháu cảm ơn bác, nhưng cháu vừa ăn tối ở nhà rồi ạ. Cháu đưa Linh về rồi cháu về luôn để còn ôn bài nữa ạ.” Cậu ấy khéo léo từ chối lời mời của mẹ Linh, dù trong lòng cũng thấy ấm áp vô cùng trước sự quan tâm của cô. Cậu biết, mẹ Linh luôn coi cậu như người thân trong gia đình, và điều đó khiến cậu cảm thấy vô cùng trân trọng.
“Thế à? Thôi được rồi, dù sao thì cũng cảm ơn cháu đã đưa con bé về nhé. Con Linh, con vào nhà đi thôi, kẻo mẹ nó lo.” Cô Hương mỉm cười, ánh mắt vẫn không rời khỏi Long. “Con Linh nhà bác lúc nào cũng được cháu Long chăm sóc chu đáo, bác mừng lắm.”
Linh đỏ mặt, khẽ đẩy Long một cái nhẹ, rồi quay sang mẹ. “Mẹ này! Con lớn rồi mà.” Cô bé lườm Long, nhưng ánh mắt lại chứa đựng ý cười. Sau khi chào tạm biệt mẹ Linh, Long quay sang nhìn Linh. “Anh về nhé. Em vào nhà đi, đừng để mẹ lo.”
“Ừm. Cậu về cẩn thận nhé.” Linh nói, rồi đứng tần ngần một lúc, như muốn nán lại thêm chút nữa. Nhưng rồi cô bé cũng hiểu, đã đến lúc phải đối mặt với những suy nghĩ của riêng mình. Sau một cái gật đầu nhẹ, Long quay người bước đi, để lại Linh đứng đó, nhìn theo bóng cậu khuất dần vào con hẻm nhỏ.
Bước vào nhà, Linh đi thẳng vào phòng khách, nơi ánh đèn vàng dịu đang chiếu sáng một góc phòng. Căn phòng đã được sửa chữa lại đôi chút, nhưng vẫn giữ được nét giản dị, ấm cúng của một ngôi nhà tập thể cũ. Mùi sách cũ thoang thoảng từ giá sách, hòa với mùi xà phòng quen thuộc từ tấm rèm cửa, tất cả tạo nên một không gian bình yên, thân thuộc. Cô bé ngồi xuống ghế sofa, thở dài một tiếng. Mấy cuốn cẩm nang tuyển sinh đại học mà cô Lan Anh phát hôm nay vẫn nằm ngay ngắn trên bàn, như một lời nhắc nhở về những lựa chọn đang chờ đợi.
Cô bé cầm lấy cuốn cẩm nang dày cộp, lật từng trang. Hàng trăm ngành nghề, hàng chục trường đại học, mỗi cái tên đều ẩn chứa một cánh cửa dẫn đến một tương lai khác nhau. Trong đầu Linh, những lời Long vừa nói vẫn văng vẳng. Long thiên về kỹ thuật, kinh tế, những ngành nghe có vẻ khô khan nhưng đầy triển vọng. Còn cô bé, lại mơ về những điều bay bổng hơn, về những con chữ, những chuyến đi, những buổi giảng bài.
“Bố mẹ em cũng muốn em chọn trường gần nhà, như Đại học Hạ Long chẳng hạn, để tiện bề chăm sóc. Nhưng em lại muốn được thử sức ở một thành phố khác… như Hà Nội chẳng hạn.” Linh khẽ thì thầm với chính mình, như đang tự giải bày những nỗi lòng chất chứa. “Hà Nội có Đại học Sư phạm, Đại học Ngoại ngữ danh tiếng. Em muốn được học ở đó, được mở rộng tầm mắt, được trải nghiệm cuộc sống sinh viên ở một thành phố lớn.” Nỗi khao khát được thử thách bản thân, được thoát ra khỏi vùng an toàn bấy lâu nay trỗi dậy mạnh mẽ. Nhưng song song với đó, nỗi lo lắng về việc phải xa gia đình, xa Long, lại như một sợi dây vô hình níu kéo cô bé lại.
Đúng lúc đó, Long, sau khi về nhà, cũng không thể nào tập trung vào việc học. Cậu ấy cảm thấy bồn chồn, lo lắng. Những lời nói của Linh trên cầu vượt cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu. “Nếu chúng ta chọn những con đường khác nhau, những thành phố khác nhau, thì sao không?” Câu hỏi đó như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim cậu. Cậu biết, mình phải làm gì đó. Cậu không thể để Linh một mình đối mặt với những băn khoăn đó.
Sau khi chào mẹ và giải thích rằng mình cần trao đổi bài với Linh, Long quay lại căn hộ của Linh. Khi tiếng gõ cửa vang lên, Linh giật mình ngẩng đầu. Cô bé ngạc nhiên khi thấy Long đứng trước cửa, trên tay cậu ấy là một cuốn cẩm nang tuyển sinh khác, có vẻ là của Bách Khoa.
“Anh quên mất, còn một số điều cần trao đổi với em về buổi tư vấn hôm nay,” Long nói, cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt cậu ấy lại lộ rõ sự lo lắng.
Linh mỉm cười nhẹ, lòng cô bé ấm áp hẳn lên. Cậu ấy đã quay lại. Cậu ấy không bỏ mặc cô bé một mình. “Vào đi, Long.”
Cả hai ngồi đối diện nhau trong phòng khách. Ánh đèn vàng dịu hắt lên những trang sách chi chít chữ. Long mở cuốn cẩm nang của cậu ấy ra, chỉ vào một vài trường đại học ở Hà Nội.
“Anh cũng nghĩ đến Hà Nội. Bách Khoa hay Ngoại Thương ở đó đều rất cạnh tranh, nhưng cũng là những trường hàng đầu. Nếu anh chọn một trường ở Hạ Long, có lẽ sẽ dễ dàng hơn để… gần em.” Long ngập ngừng, ánh mắt cậu ấy lướt qua Linh, chứa đựng một sự lo lắng rõ rệt. Cậu ấy không muốn nói ra điều đó một cách trực tiếp, sợ rằng sẽ khiến Linh cảm thấy áp lực. Nhưng sự thật là, cậu ấy đã cân nhắc rất nhiều về việc hy sinh một phần nào đó của ước mơ để có thể ở gần người mình yêu.
Linh nghe Long nói, trái tim cô bé như thắt lại. Cô bé hiểu ý của cậu ấy. Cậu ấy đang đặt cô bé lên bàn cân với tương lai của chính mình. “Vậy là… có thể chúng ta sẽ ở hai thành phố khác nhau ư, Long? Em cũng lo lắm. Em biết là mình không nên ích kỷ, nhưng em không muốn phải xa cậu. Em cũng sợ, nếu chúng ta cách xa, tình cảm của chúng ta có còn bền chặt như bây giờ không?” Giọng Linh nhỏ dần, đôi mắt cô bé rưng rưng. Nỗi sợ hãi về khoảng cách, về sự chia ly, về những thay đổi mà thời gian và không gian có thể mang lại, đang bóp nghẹt trái tim cô bé.
Long nhẹ nhàng nắm lấy tay Linh, siết chặt. Hơi ấm từ bàn tay cậu ấy truyền sang, như một nguồn năng lượng xoa dịu những nỗi sợ hãi trong lòng cô bé. “Tất nhiên rồi, Linh. Anh hiểu nỗi lo của em. Anh cũng lo chứ. Nhưng dù con đường của chúng ta có khác biệt thế nào, anh cũng sẽ luôn ở bên em, hỗ trợ em. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách.” Giọng cậu ấy kiên định, tràn đầy niềm tin, như một lời hứa chắc chắn. Cậu ấy không muốn Linh phải lựa chọn giữa ước mơ và tình yêu. Cậu ấy muốn cả hai có thể cùng nhau vươn tới cả hai điều đó. Cậu ấy biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng cậu tin vào tình yêu của họ.
Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận sự ấm áp và yên bình lan tỏa khắp cơ thể. Hơi thở của cậu ấy phả nhẹ vào tóc cô bé, mang theo mùi hương quen thuộc, dễ chịu. Cô bé nhìn vào những cuốn cẩm nang tuyển sinh trên bàn, những trang giấy chi chít chữ và hình ảnh, giờ đây không còn đáng sợ như trước nữa. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên và niềm tin mãnh liệt vào tình yêu của họ.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa chứng kiến lời hẹn ước thầm lặng của hai trái tim trẻ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ là những tháng ngày yêu đương lãng mạn, mà còn là những khoảnh khắc cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, cùng nhau tìm ra con đường để những ước mơ bay cao. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, hiền hòa và dịu êm, nhưng tình yêu của Long và Linh lại như một ngọn hải đăng vững chãi, soi sáng cho họ giữa biển cả mênh mông của những lựa chọn. Dù con đường phía trước có dẫn họ đến những lựa chọn khác nhau, thì sự đồng điệu trong tâm hồn và tình yêu mà họ dành cho nhau, cùng với tình bạn gắn bó keo sơn, sẽ luôn là sợi dây gắn kết bền chặt nhất, giúp họ vượt qua mọi thử thách trên hành trình rực rỡ sắp tới.
Cả hai cùng im lặng một lúc, cùng nhìn vào những cuốn cẩm nang tuyển sinh, cùng mơ về tương lai nhưng cũng cảm nhận rõ những thách thức. Lời hứa “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách” của Long vang vọng trong căn phòng nhỏ, như một lời khẳng định cho sự kiên định trong tình cảm của họ, nhưng cũng ám chỉ rằng sẽ có những khó khăn thực tế cần vượt qua. Đêm Hạ Long dần sâu, nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, hai trái tim trẻ vẫn ấm áp và tràn đầy hy vọng. Họ biết rằng, dù cho những ngã rẽ cuộc đời có đưa họ đi đâu, thì tình yêu và niềm tin dành cho nhau sẽ luôn là kim chỉ nam vững chắc nhất. Khoảng cách địa lý có thể là một rào cản, nhưng không thể ngăn cách được hai tâm hồn đã hòa làm một. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, nhưng họ đã có nhau để cùng đối mặt.