Rực rỡ thanh xuân
Chương 292

Lời Hẹn Ước Giữa Bộn Bề Lo Toan

3530 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long và Linh dành thời gian cho nhau thông qua một buổi hẹn hò chớp nhoáng, thể hiện nỗ lực cân bằng giữa tình yêu và áp lực học tập năm cuối cấp.,Củng cố tình cảm và lời hứa đồng hành của Long và Linh, làm sâu sắc thêm mối quan hệ của họ khi đối mặt với những lo toan về tương lai được gợi mở từ chương trước.,Làm nổi bật sự kiên định và thấu hiểu lẫn nhau giữa Long và Linh, chứng minh tình yêu của họ có thể vượt qua những khác biệt nhỏ trong định hướng.,Gieo thêm các chi tiết về áp lực học tập và thi cử, đồng thời chuẩn bị tâm lý cho sự xuất hiện của các yếu tố cạnh tranh trong arc.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Lãng mạn, ấm áp, hơi lo âu nhưng đầy hy vọng và kiên định.
Kết chương: [object Object]

Hạ Long về đêm, những ánh đèn vàng hắt hiu từ các ô cửa sổ như những đốm lửa nhỏ, sưởi ấm căn phòng khách nơi hai tâm hồn trẻ đang chìm đắm trong những suy tư về tương lai. Lời hẹn ước "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách" của Long vẫn còn vang vọng, như một bản hòa ca dịu êm xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng Linh. Cô bé tựa đầu vào vai cậu ấy, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi lan tỏa từ bờ vai rộng ấy. Long khẽ siết chặt tay Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu vẫn dõi theo những dòng chữ chi chít trong cuốn cẩm nang tuyển sinh, nhưng tâm trí lại đang vẽ nên những viễn cảnh khác. Cậu ấy biết rằng, con đường phía trước sẽ chẳng hề bằng phẳng, nhưng sự hiện diện của Linh, hơi ấm từ bàn tay cô bé, chính là ngọn hải đăng duy nhất mà cậu muốn bám víu. Đêm dần sâu, nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, hai trái tim trẻ vẫn ấm áp và tràn đầy hy vọng, mặc cho những áp lực thi cử và những ngã rẽ cuộc đời đang chờ đợi phía trước.

***

Tiếng trống trường vừa dứt, báo hiệu kết thúc một ngày học căng thẳng, Long đã thấy Linh đứng chờ cậu ở hành lang. Cô bé nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Trên tay cô bé vẫn là chiếc cặp sách nặng trịch, dường như chất chứa cả thế giới tri thức của tuổi học trò. Long mỉm cười đáp lại, ánh mắt cậu ấy dịu dàng hơn hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. Anh chàng cao ráo, dáng người cân đối trong bộ đồng phục vẫn còn chỉnh tề, nhưng trên tay cậu lại là một chồng sách tham khảo dày cộp: nào là "Tuyển tập đề thi Toán học", "Bí kíp Hóa học vô cơ", "Vật lý nâng cao"... Chúng như một lời nhắc nhở không lời về gánh nặng sắp tới của năm cuối cấp.

"Hôm nay cậu muốn đi đâu? Thư viện à?" Linh hỏi, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, tràn đầy năng lượng. Cô bé đã quen với việc Long luôn có kế hoạch cho những buổi "hẹn hò học tập" của họ.

Long gật đầu, bờ vai rộng khẽ nhún. "Hôm qua cậu bảo muốn tìm thêm tài liệu về ngành Sư phạm và Du lịch mà. Với lại, tớ cũng muốn xem các trường đại học khối kỹ thuật có những cập nhật gì mới." Cậu ấy không nói thẳng là muốn cùng Linh tìm hiểu về tương lai của cả hai, nhưng ánh mắt kiên định ấy đã nói lên tất cả. "Nhà sách Mây Trôi nhé? Sau đó mình có thể ghé đâu đó ăn nhẹ."

Linh sáng bừng mắt. "Tuyệt vời! Tớ muốn tìm cuốn 'Cẩm nang hướng nghiệp' mà Mai nói tuần trước. Nghe bảo rất hay!" Cả hai cùng bước ra khỏi cổng trường, hòa vào dòng học sinh ồn ào tan học. Con đường dẫn đến nhà sách Mây Trôi không quá xa, nhưng đủ để họ có thể trò chuyện, chia sẻ những suy nghĩ vẩn vơ sau giờ học.

Nhà sách Mây Trôi đón chào họ bằng vẻ cổ kính, ấm áp quen thuộc. Tòa nhà ba tầng cũ được cải tạo, mặt tiền gỗ màu nâu trầm, cùng những ô cửa sổ lớn đón ánh sáng tự nhiên, tạo nên một không gian mời gọi. Bước qua cánh cửa kính, một thế giới khác hiện ra, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của phố thị. Tiếng lật trang sách xột xoạt, tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ của những người yêu sách, tiếng nhạc không lời du dương từ khu vực cà phê sách, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, dễ chịu. Mùi giấy mới, mực in, gỗ cũ, và thoang thoảng mùi cà phê rang xay, trà thảo mộc quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng mà bất cứ ai đã từng ghé qua cũng khó có thể quên. Bầu không khí nơi đây luôn yên tĩnh, tri thức, ấm áp và thư thái, như một chốn bình yên để tâm hồn được nghỉ ngơi.

Long và Linh cùng nhau đi qua các kệ sách cao ngút chạm trần, đôi khi phải ngẩng cổ lên để đọc tên các đầu sách ở tầng trên. Long đi trước, sải bước dài, nhưng luôn ý tứ giảm tốc độ để Linh có thể theo kịp. Cậu ấy đưa tay vuốt nhẹ gáy sách, tìm kiếm những cuốn liên quan đến các ngành kỹ thuật, kinh tế. Linh lại dừng lại ở khu vực sách văn học, rồi đến các kệ về giáo dục, du lịch.

"Long ơi, cậu xem này!" Linh reo nhỏ, giọng nói trong trẻo nhưng đầy phấn khích. Cô bé đang đứng trước một kệ sách có tiêu đề "Định hướng nghề nghiệp tương lai", trên tay là một cuốn sách bìa màu xanh ngọc, có hình ảnh một cô gái đang mỉm cười đứng trước bảng đen. "Cuốn này chắc là dành cho tớ rồi!"

Long tiến lại gần, đôi mắt hổ phách của cậu lướt qua tựa sách. "Hay đấy. Để xem có gì thú vị không." Cậu ấy khẽ chạm tay Linh khi chỉ vào một dòng chữ trên trang sách minh họa: "Sức mạnh của ước mơ là ngọn lửa dẫn lối cho hành trình trưởng thành." Ngón tay cậu ấm áp và rắn rỏi, khẽ chạm vào mu bàn tay mềm mại của Linh, khiến tim cô bé khẽ lỗi nhịp.

Họ cùng nhau lật giở cuốn sách, đôi khi trao đổi ánh mắt khi tìm thấy một thông tin nào đó đáng chú ý. Linh thích thú với những câu chuyện về các nhà giáo dục truyền cảm hứng, về những chuyến đi khám phá thế giới của các hướng dẫn viên du lịch. Long thì chăm chú vào những biểu đồ về xu hướng phát triển công nghệ, những phân tích về thị trường kinh tế.

"Trường Đại học Sư phạm Hà Nội... trường này rất tốt, nhưng lại ở tận Hà Nội." Linh khẽ thở dài, chỉ vào một trang giới thiệu. Nụ cười trên môi cô bé chợt tắt, thay vào đó là một nét thoáng buồn. Cô bé nhớ lại cuộc trò chuyện tối qua, về nỗi lo lắng khi phải xa cách.

Long nhìn theo ngón tay Linh, rồi quay sang một trang khác trong cuốn cẩm nang tuyển sinh mà cậu ấy đang cầm. "Khoa Kỹ thuật của Đại học Bách Khoa cũng rất mạnh, nhưng cũng ở Hà Nội." Giọng cậu ấy trầm xuống, đôi mắt sâu ánh lên một chút trầm tư. "Học ở đó thì cơ hội việc làm sau này rất lớn, nhưng mà... cũng xa thật." Cậu ấy không nói ra, nhưng Linh hiểu, "xa" ở đây không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách giữa hai người.

Long lại đưa tay chạm nhẹ vào tay Linh, như một lời trấn an. "Dù sao thì, chúng ta vẫn phải tìm hiểu thật kỹ, đúng không Linh? Đừng vội nản lòng."

Linh gật đầu, khẽ tựa vào cánh tay Long. "Đúng vậy. Và dù có thế nào, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau tìm cách." Cô bé lặp lại lời hứa của Long từ tối qua, như một cách để tự trấn an bản thân, và cũng để nhắc nhở cậu ấy. Trong khoảnh khắc ấy, giữa không gian tràn ngập tri thức của nhà sách, lời hẹn ước thầm lặng của hai trái tim trẻ lại một lần nữa được củng cố. Họ biết rằng, con đường phía trước đầy rẫy những ngã rẽ và thử thách, nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua. Long thầm nghĩ, cậu ấy sẽ không để khoảng cách địa lý trở thành rào cản cho tình yêu của họ. Cậu sẽ tìm cách, bằng mọi giá. Cậu ấy rút ra cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, trang trọng ghi lại tên những trường đại học mà Linh vừa nhắc đến. Cậu ấy sẽ tìm hiểu kỹ lưỡng từng trường một, dù là kỹ thuật hay sư phạm, dù là kinh tế hay du lịch, để có thể đưa ra quyết định tốt nhất, cho cả hai.

***

Rời khỏi nhà sách Mây Trôi với vài cuốn sách ưng ý trên tay, ánh nắng hoàng hôn đã bắt đầu ngả vàng, trải một tấm thảm lụa rực rỡ lên khắp phố phường Hạ Long. Không khí cuối xuân mát mẻ, dễ chịu, mang theo mùi biển mặn mòi quyện lẫn hương hoa sữa thoang thoảng đâu đó. Long bất ngờ quay sang Linh, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ tinh nghịch hiếm thấy.

"Hôm nay học hành căng thẳng rồi, thưởng cho mình một chút đi. Cậu có muốn uống trà sữa không?"

Linh ngạc nhiên, rồi đôi mắt to tròn của cô bé sáng lên rạng rỡ. "Trà sữa sao? Long hôm nay hào phóng quá nha!" Cô bé mỉm cười, giọng nói trong trẻo tràn đầy niềm vui. "Được thôi! Quán Trăng Khuyết nhé? Tớ thèm trà sữa trân châu đường đen ở đó lắm rồi!"

Quán trà sữa Trăng Khuyết luôn là điểm đến yêu thích của đám bạn Long và Linh. Mặt tiền quán tươi sáng với tông màu pastel chủ đạo, những chậu cây xanh nhỏ xinh và tranh tường vẽ những đám mây, ngôi sao mang đến một không gian trẻ trung, thơ mộng. Bước vào trong, tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm bạn trẻ, tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động và tiếng máy pha chế đồ uống xào xạc tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo dai và hương đường đen đặc trưng lan tỏa khắp không gian, kích thích mọi giác quan. Ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn lồng nhỏ treo trên trần nhà càng làm cho không gian thêm phần dễ chịu.

Long đẩy nhẹ cánh cửa, nhường đường cho Linh bước vào trước. Cậu ấy tinh ý chọn một góc nhỏ khuất trong cùng, nơi có hai chiếc ghế sofa đơn kê đối diện nhau, đủ riêng tư để họ có thể trò chuyện. Cậu đặt chồng sách tham khảo và cẩm nang tuyển sinh xuống chiếc bàn gỗ nhỏ, rồi lịch thiệp đẩy ghế cho Linh.

"Cậu uống gì nào?" Long hỏi, giọng trầm ấm.

"Trà sữa trân châu đường đen, ít đường, ít đá nhé." Linh nói nhanh, gương mặt tươi rói. "Còn cậu?"

"Tớ như cũ, trà sữa truyền thống." Long mỉm cười, rồi đi đến quầy gọi đồ.

Trong lúc chờ đợi, Linh lấy điện thoại ra, lướt qua vài bài đăng trên mạng xã hội. Thỉnh thoảng, cô bé lại ngẩng đầu nhìn Long, cảm thấy lòng mình thật ấm áp. Dù bộn bề lo toan về tương lai, cậu ấy vẫn luôn dành những khoảnh khắc dịu dàng như thế này cho cô. Khi Long quay lại với hai ly trà sữa mát lạnh, cậu ấy đưa ly trân châu đường đen cho Linh, tay kia đặt nhẹ lên mái tóc dài óng ả của cô bé.

"Của cậu đây, công chúa." Long trêu ghẹo, ánh mắt lấp lánh.

Linh bật cười khúc khích, má ửng hồng. "Cảm ơn Long. Cậu lúc nào cũng ga lăng nhất." Cô bé đưa tay đón lấy ly trà sữa, cảm nhận cái mát lạnh từ thành ly truyền đến lòng bàn tay. Hương vị ngọt ngào của trà sữa trân châu đường đen lập tức lan tỏa, xua tan đi chút mệt mỏi sau giờ học.

Họ nhâm nhi trà sữa, không khí trở nên thoải mái hơn. Nhưng những lo lắng về tương lai vẫn cứ luẩn quẩn đâu đó trong tâm trí.

"Long này, em vẫn hơi lo về chuyện chọn trường." Linh khẽ thở dài, đôi mắt to tròn nhìn xa xăm ra cửa kính, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt hẳn. "Lỡ như... chúng ta chọn hai con đường hoàn toàn khác nhau, ở hai thành phố khác nhau thì sao? Em sợ lắm." Giọng cô bé nhỏ dần, nỗi sợ hãi về khoảng cách, về sự chia ly, vẫn luôn là một sợi dây vô hình thắt chặt trái tim cô. Cô bé không muốn Long phải hy sinh ước mơ của cậu ấy vì mình, nhưng cũng không thể ngừng lo lắng về một tương lai mà họ không còn kề bên.

Long đặt ly trà sữa xuống, khẽ nắm lấy tay Linh trên bàn. Hơi ấm từ bàn tay cậu ấy truyền sang, như một nguồn năng lượng xoa dịu những nỗi bất an. Đôi mắt hổ phách của cậu nhìn thẳng vào Linh, kiên định và dịu dàng. "Linh à, em đừng lo. Dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn ở đây, cùng em vượt qua." Cậu ấy siết nhẹ tay cô bé, như một lời trấn an vững chắc. "Khoảng cách địa lý không thể ngăn cách được hai tâm hồn đã hòa làm một. Chúng ta sẽ tìm cách để luôn gần nhau, dù là về mặt tinh thần hay thực tế. Anh tin vào tình yêu của chúng ta, và anh cũng tin vào em, tin vào ước mơ của em." Cậu ấy không muốn Linh phải sống trong sự lo sợ, cậu muốn cô bé tự tin theo đuổi con đường mình đã chọn, và cậu sẽ là người đồng hành, là điểm tựa vững chắc cho cô.

Linh nhìn vào ánh mắt Long, cảm nhận sự chân thành và kiên định từ cậu ấy. Mọi lo lắng trong lòng cô bé dường như tan biến. Cô bé mỉm cười nhẹ nhõm, đôi mắt long lanh đầy tin tưởng. "Cảm ơn Long. Em tin anh." Cô bé khẽ tựa đầu vào vai Long, cảm nhận mùi hương quen thuộc từ cậu ấy, mùi của sách vở, của nắng và gió biển Hạ Long. Trong khoảnh khắc ấy, giữa không gian náo nhiệt của quán trà sữa, tình yêu của họ lại một lần nữa được củng cố, như một ngọn hải đăng vững chãi, soi sáng cho họ giữa biển cả mênh mông của những lựa chọn. Dù cho những ngã rẽ cuộc đời có đưa họ đi đâu, thì tình yêu và niềm tin dành cho nhau sẽ luôn là kim chỉ nam vững chắc nhất. Long khẽ vuốt mái tóc Linh, thầm hứa với lòng mình sẽ làm mọi thứ để giữ vững lời hẹn ước này. Cậu ấy sẽ không để Linh phải một mình đối mặt với những thử thách của tương lai.

***

Khi hai ly trà sữa đã cạn, hoàng hôn cũng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, thắp lên vẻ lung linh, huyền ảo cho thành phố biển. Long và Linh chậm rãi bước đi trên con đường quen thuộc, tiếng bước chân đều đặn hòa vào tiếng xe cộ vù vù dưới lòng đường. Gió đêm bắt đầu thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh của biển cả.

Long vẫn nắm tay Linh, hơi ấm từ bàn tay cậu ấy xua đi cái lạnh se se của gió đêm. Họ cùng nhau đi qua cầu vượt bộ hành, một kiến trúc quen thuộc bằng thép và bê tông, vắt ngang qua con đường lớn. Trên cầu có bậc thang và đường dốc, thuận tiện cho người đi bộ. Tiếng xe cộ gầm rú dưới chân cầu trở nên nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng gió thổi vi vu và tiếng trò chuyện của những người qua đường. Đứng trên cầu, họ có thể nhìn ngắm toàn cảnh thành phố Hạ Long khi lên đèn, một khung cảnh mà dù đã quen thuộc nhưng vẫn luôn khiến họ nao lòng.

"Thành phố mình đẹp thật đấy, Long nhỉ?" Linh khẽ nói, giọng nói trong trẻo mang theo chút mơ màng. Cô bé tựa vào lan can cầu, mái tóc dài khẽ bay trong gió. Ánh đèn lung linh từ các tòa nhà cao tầng, từ những con tàu đêm đang neo đậu ngoài khơi xa, tạo nên một bức tranh rực rỡ, sống động.

Long đứng sát cạnh Linh, bờ vai rộng của cậu ấy che chắn cho cô bé khỏi những cơn gió. Cậu ấy cũng nhìn về phía chân trời, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ hoài niệm. "Đúng vậy. Dù sau này có đi đâu, anh vẫn sẽ nhớ mãi nơi này... và em." Giọng cậu ấy trầm ấm, như một lời thì thầm gửi vào gió đêm. Cậu ấy biết rằng, Hạ Long không chỉ là quê hương, mà còn là nơi cất giữ những rung động đầu đời, những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân.

Linh quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn đêm. "Em cũng vậy." Cô bé khẽ gật đầu, rồi đột nhiên như sực nhớ ra điều gì đó. Cô bé rút một mẩu giấy nhỏ từ chiếc cặp sách, một mẩu giấy được gấp cẩn thận. "À, đây là mấy trường em thấy hay hay khi nãy ở nhà sách, anh xem thử." Mẩu giấy còn thơm mùi giấy mới và chút mùi mực in, trên đó ghi vài cái tên trường đại học, kèm theo một vài gạch đầu dòng ghi chú về các ngành Sư phạm, Du lịch, Ngoại ngữ.

Long đón lấy mẩu giấy, đôi mắt hổ phách của cậu ấy lướt qua những cái tên. "Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội..." Cậu ấy đọc thầm, ánh mắt hơi trầm xuống. Những trường này đều là những lựa chọn tốt, nhưng chúng cũng ở rất xa Hạ Long, xa hơn cả những trường mà cậu ấy đang cân nhắc cho mình. Một cảm giác lo lắng thoáng qua trong lòng Long, nhưng cậu ấy nhanh chóng che giấu nó bằng một nụ cười trấn an. Cậu ấy siết chặt tay Linh, hơi thở đều đặn và vững vàng. "Anh sẽ xem kỹ. Đừng lo, chúng ta sẽ tìm được cách." Lời hứa ấy, giống như một sợi dây vô hình, buộc chặt họ lại với nhau, một lời khẳng định cho sự kiên định trong tình cảm của họ, nhưng cũng ngầm báo hiệu rằng con đường sắp tới sẽ không hề dễ dàng và cần sự nỗ lực từ cả hai.

Gió đêm thổi qua, mang theo mùi khói bụi nhẹ từ đường phố, nhưng cũng không thể làm phai nhạt đi sự ấm áp từ bàn tay đang nắm chặt của họ. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ là những tháng ngày yêu đương lãng mạn, mà còn là những khoảnh khắc cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, cùng nhau tìm ra con đường để những ước mơ bay cao. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, hiền hòa và dịu êm, nhưng tình yêu của Long và Linh lại như một ngọn hải đăng vững chãi, soi sáng cho họ giữa biển cả mênh mông của những lựa chọn.

Mặc cho những lo lắng vẫn còn đó, ánh mắt họ trao nhau vẫn vẹn nguyên niềm tin. Long cất mẩu giấy vào túi áo, nơi có cả cây bút chì khắc tên của cậu ấy. Cậu ấy sẽ giữ thật kỹ mẩu giấy này, cùng với cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình. Cậu ấy biết rằng, mỗi cái tên trường, mỗi ngành học trên đó đều là một phần của tương lai mà họ sẽ cùng nhau xây dựng. Dù con đường phía trước có dẫn họ đến những lựa chọn khác nhau, thì sự đồng điệu trong tâm hồn và tình yêu mà họ dành cho nhau, cùng với tình bạn gắn bó keo sơn, sẽ luôn là sợi dây gắn kết bền chặt nhất, giúp họ vượt qua mọi thử thách trên hành trình rực rỡ sắp tới. Áp lực thi cử và những khác biệt trong định hướng có thể là những cơn sóng lớn, nhưng họ đã có nhau để cùng nhau chèo lái con thuyền tình yêu và ước mơ của mình. Tình yêu của họ, một ngọn hải đăng vững chãi giữa biển cả mênh mông của những lựa chọn, sẽ là kim chỉ nam dẫn lối họ vượt qua mọi khó khăn phía trước, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và mở ra cánh cửa cho hành trình trưởng thành và khám phá thế giới rộng lớn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ