Sáng hôm sau, một luồng nắng dịu vàng ươm rải khắp những tán cây cổ thụ trong sân Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, xuyên qua ô cửa sổ lớp 12A1, đậu lại trên bàn học của Ngọc Linh. Mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy sách mới tinh, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc, vừa lạ lẫm của một năm học cuối cấp đầy hứa hẹn. Tiếng chuông báo hiệu tiết học đầu tiên vang lên, giòn giã và dứt khoát, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Linh về mẩu giấy chứa những cái tên trường đại học ở xa mà cô đã đưa cho Long tối qua. Cô bé khẽ thở dài, tự nhủ phải tập trung vào bài giảng.
Tiết Toán của thầy Trần Quang Hải vốn dĩ đã khô khan, nay lại càng trở nên dài lê thê hơn khi đầu óc Linh vẫn còn mải vẩn vơ với những lo toan về tương lai. Thầy Hải, với mái tóc muối tiêu và giọng nói trầm ấm, đang say sưa giảng về một định lý phức tạp, những con số và ký hiệu cứ nhảy múa trước mắt Linh mà chẳng thể nào đọng lại. Bỗng nhiên, cánh cửa lớp bật mở, thu hút mọi ánh nhìn. Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ thường trực, bước vào. Đi bên cạnh cô là một cô gái lạ, một bóng dáng thanh thoát, cao ráo, hoàn toàn khác biệt so với những gương mặt quen thuộc của lớp 12A1.
Cả lớp như nín thở, những tiếng xì xào nhỏ dần rồi im bặt. Long, ngồi ngay phía sau Linh, cũng khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách lướt qua cô gái lạ. Cậu ấy cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí, một làn sóng tò mò pha lẫn chút kinh ngạc đang lan tỏa khắp căn phòng. Linh cũng không ngoại lệ, đôi mắt to tròn của cô bé dán chặt vào người vừa xuất hiện. Cô gái đó có mái tóc đen dài được uốn xoăn nhẹ nhàng ở phần đuôi, thả tự nhiên ngang vai, khuôn mặt thanh tú với sống mũi cao và đôi môi nhỏ nhắn. Đặc biệt là đôi mắt, sắc sảo và tự tin đến lạ thường, như thể chúng đang đo lường và đánh giá mọi thứ xung quanh. Cô ấy mặc bộ đồng phục của trường Ánh Dương nhưng với một phong thái rất riêng, chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, không một nếp nhăn, chân váy caro xếp ly vừa vặn, kết hợp với đôi giày thể thao trắng sạch sẽ. Toát lên từ cô ấy là một sự tự tin toát ra từ bên trong, một vẻ điềm tĩnh đến đáng ngạc nhiên.
Cô Lan Anh mỉm cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy quyền vang khắp phòng học, át đi tiếng bút viết trên giấy hay tiếng quạt trần quay đều. "Cả lớp trật tự! Hôm nay chúng ta có một người bạn mới sẽ đồng hành cùng chúng ta trong chặng đường cuối cấp đầy thử thách này." Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt học sinh, dừng lại lâu hơn một chút ở Long và Linh, như muốn nhấn mạnh điều gì đó. "Đây là Phạm Thùy Chi, một học sinh xuất sắc đến từ Trường chuyên Lê Quý Đôn của tỉnh bạn. Thùy Chi không chỉ có thành tích học tập đáng nể, mà còn rất năng nổ trong các hoạt động ngoại khóa. Cô tin rằng sự có mặt của Chi sẽ mang đến một làn gió mới, một động lực mới cho lớp chúng ta. Nào, Chi, em giới thiệu đôi chút về mình đi."
Phạm Thùy Chi khẽ gật đầu với cô giáo, rồi quay mặt về phía cả lớp. Cô ấy không cười, nhưng ánh mắt sắc sảo vẫn ánh lên vẻ tự tin không chút che giấu. Giọng nói của cô ấy dứt khoát, rõ ràng, không quá to nhưng đủ để mọi người trong lớp nghe thấy, không hề có chút ngượng ngùng hay dè dặt nào của một học sinh mới chuyển đến. "Chào các bạn, mình là Phạm Thùy Chi. Rất vui được học cùng lớp 12A1. Mong các bạn sẽ giúp đỡ mình trong thời gian tới." Câu nói ngắn gọn, súc tích, không thừa một chữ, và ánh mắt cô ấy lướt qua một lượt các học sinh, dừng lại một chút ở hàng ghế của Long và Linh, như một tia sét lướt qua. Khoảnh khắc ánh mắt Thùy Chi và Linh chạm nhau, dù chỉ là thoáng qua, Linh cảm thấy một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Đó không phải là sự thù địch, mà là một sự đối đầu ngầm, một sự nhận diện giữa hai "ngôi sao", một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Long cũng nhận ra điều đó. Cậu ấy thấy Linh khẽ siết chặt cây bút trong tay, bờ vai vốn mềm mại nay như cứng lại một chút. Ánh mắt cô bé tuy vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng cậu ấy biết Linh đang căng thẳng. Long khẽ thở dài trong lòng. Cậu ấy biết rằng, với bản tính luôn muốn hoàn thiện bản thân và luôn nỗ lực đứng ở vị trí dẫn đầu, Linh sẽ không tránh khỏi cảm giác áp lực trước một đối thủ mạnh mẽ như Thùy Chi. Cô bé luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý, là niềm tự hào của lớp, của trường. Giờ đây, sự xuất hiện của một người có thể sánh ngang, thậm chí vượt trội về mặt học thuật, chắc chắn sẽ là một thử thách lớn đối với Linh.
"Được rồi, Chi. Em xuống chỗ ngồi cuối bàn thứ hai nhé, cạnh bạn Hoàng Thảo Mai." Cô Lan Anh chỉ về phía cuối lớp, nơi Thảo Mai, cô bạn thân trầm tính và tinh tế của Linh, đang ngồi. Thùy Chi gật đầu, bước đi thẳng thắn và tự tin giữa hai hàng bàn, không hề tỏ ra e dè hay ngại ngùng. Từng bước đi của cô ấy như khẳng định sự hiện diện của mình, của một người sẽ không dễ dàng hòa lẫn vào đám đông. Tiếng xì xào lại nổi lên khi Chi ngồi xuống, nhưng rồi cũng nhanh chóng tắt ngấm khi thầy Hải tiếp tục bài giảng. Long và Linh không nói gì với nhau, nhưng ánh mắt họ lại trao nhau một cái nhìn đầy ẩn ý. Trong cái nhìn ấy, có sự thấu hiểu, có chút lo lắng, nhưng cũng có cả một niềm tin thầm lặng vào nhau. Năm học cuối cấp, có vẻ như sẽ không chỉ có những bài vở khô khan, mà còn có cả những cuộc cạnh tranh không lời, những áp lực vô hình đang chờ đợi.
Giờ ra chơi ập đến như một cơn gió lốc, cuốn đi sự căng thẳng của tiết học Toán và thay vào đó là những tiếng cười nói rộn ràng, những bước chân vội vã của học sinh đổ ra hành lang. Mùi thức ăn từ căng tin đã bắt đầu thoang thoảng, kích thích dạ dày trống rỗng. Long, Linh, Hùng và Mai thường cùng nhau ra sân trường hoặc xuống căng tin để xả hơi sau những giờ học căng thẳng. Hôm nay cũng vậy, nhưng chủ đề chính của cuộc trò chuyện lại xoay quanh một cái tên mới: Phạm Thùy Chi.
"Uầy, các cậu thấy cô bạn mới không? Đỉnh của chóp luôn chứ!" Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và đôi mắt híp khi cười, là người mở lời đầu tiên. Giọng nói lanh lảnh của cậu ấy vang lên đầy vẻ tò mò và thán phục. "Trường chuyên Lê Quý Đôn cơ đấy! Nghe danh đã thấy rợn người rồi. Lại còn giải quốc gia môn Hóa nữa chứ. Chắc năm nay bảng xếp hạng sẽ gay cấn lắm đây, Linh nhỉ?" Hùng quay sang Linh, đôi mắt toát lên vẻ tinh nghịch, như muốn chọc ghẹo cô bé. Cậu ấy vẫn chưa nhận ra sự thay đổi nhỏ trong biểu cảm của Linh, hay đúng hơn là cậu ấy không có thói quen để ý đến những điều nhỏ nhặt như vậy.
Mai, cô bạn thân của Linh, lại khác. Với vẻ ngoài trầm tính và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, Mai luôn là người tinh tế nhất trong nhóm. Cô bé nhận ra ngay sự gượng gạo trong nụ cười của Linh, cái cách cô bé khẽ liếc nhìn về phía Thùy Chi đang ngồi cùng một vài bạn nữ khác ở bàn phía xa. "Cậu có vẻ suy tư nhỉ, Linh?" Mai hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Từ nãy đến giờ cậu cứ im lặng, khác hẳn mọi khi."
Linh khẽ giật mình, cố gắng che giấu sự bất an đang dâng lên trong lòng. Cô bé vẫn cố nở một nụ cười, dù nó không còn rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long thường thấy. "Đâu có, tớ chỉ thấy hơi bất ngờ thôi. Không ngờ năm cuối cấp lại có bạn mới chuyển về. Hơn nữa, cậu ấy lại giỏi đến thế." Linh vừa nói vừa liếc mắt nhìn Long, như muốn tìm kiếm sự trấn an từ cậu ấy. Cô bé biết Long luôn là chỗ dựa vững chắc cho mình, là người duy nhất có thể nhìn thấu những suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng cô.
Long hiểu ý Linh. Cậu ấy ngồi sát bên cạnh Linh, bàn tay khẽ đặt dưới gầm bàn, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô bé. Một cái siết nhẹ, đủ để truyền đi sự ấm áp và yên tâm, một tín hiệu thầm lặng chỉ hai người mới hiểu. Ánh mắt hổ phách của cậu ấy nhìn thẳng vào Linh, giọng nói trầm ấm, đầy kiên định. "Không sao đâu. Cậu luôn giỏi nhất mà. Cậu luôn là người xuất sắc nhất trong mắt tớ." Lời nói của Long tuy đơn giản nhưng lại có sức mạnh xoa dịu kỳ lạ, như một liều thuốc an thần cho tâm hồn đang xao động của Linh. Cô bé khẽ mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Long, và nỗi bất an trong lòng dường như vơi đi một chút.
Thế nhưng, ánh mắt Linh vẫn không thể rời khỏi hình bóng Thùy Chi. Cô bé thấy Chi đang mỉm cười, nói chuyện rất tự nhiên với các bạn mới quen, không hề có chút rụt rè nào. Chi có một phong thái rất riêng, không hòa đồng một cách ồn ào như Hùng, cũng không trầm lặng như Mai, mà là một sự tự tin điềm tĩnh, đầy sức hút. Điều đó khiến Linh không khỏi so sánh. Cô bé luôn được ca ngợi là "ngôi sao" của trường Ánh Dương, là niềm tự hào của giáo viên và bạn bè. Vị trí ấy, dù có vẻ hào nhoáng, nhưng cũng đi kèm với một áp lực vô hình. Áp lực phải luôn xuất sắc, phải luôn dẫn đầu, phải luôn đáp ứng được kỳ vọng của mọi người.
"Thầy Hải bảo Chi còn là thành viên đội tuyển thi học sinh giỏi quốc gia môn Hóa nữa đấy." Mai bổ sung thêm, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ thán phục. "Nghe nói cậu ấy còn có chứng chỉ IELTS rất cao nữa."
Những thông tin ấy như những hạt mưa nhỏ, liên tục rơi xuống khu vườn tâm trí của Linh, khiến những lo lắng về tương lai, về kỳ vọng của gia đình và về con đường đại học đã ấp ủ từ hôm qua, càng trở nên rõ nét hơn. Cô bé biết rằng, năm cuối cấp này sẽ là một cuộc đua khốc liệt, nơi mỗi điểm số, mỗi thành tích đều có ý nghĩa quyết định. Và giờ đây, cuộc đua ấy lại có thêm một đối thủ mạnh mẽ, khiến cho con đường phía trước càng trở nên chông gai. Long vẫn siết chặt tay Linh, đôi mắt cậu ấy không rời khỏi cô bé. Cậu ấy biết, lời nói trấn an đôi khi không đủ. Điều Linh cần là sự đồng hành, là một chỗ dựa vững chắc khi cô bé phải đối mặt với những thử thách mới. Cái nắm tay của Long, trong không khí ồn ào của giờ ra chơi, trở thành một lời hứa lặng thầm, rằng cậu ấy sẽ luôn ở đây, cùng cô bé vượt qua mọi phong ba bão táp.
Chiều tà, ánh hoàng hôn rực rỡ bắt đầu buông xuống trên thành phố biển Hạ Long, nhuộm đỏ cả một vùng trời, in bóng những dãy núi đá vôi hùng vĩ. Gió nhẹ thổi từ biển vào, mang theo chút vị mặn và mùi khói bụi nhẹ từ đường phố, làm lay động những tán cây xanh ven đường. Long và Linh cùng nhau bước đi trên cầu vượt bộ hành, cây cầu quen thuộc mà họ đã cùng nhau đi qua biết bao lần, chứng kiến biết bao khoảnh khắc lãng mạn của tuổi học trò. Tiếng xe cộ gầm rú dưới chân cầu giờ đây không còn quá ồn ào, chỉ còn là một âm thanh nền mơ hồ, nhường chỗ cho tiếng gió vi vu và tiếng trò chuyện khe khẽ của hai người.
Linh vẫn giữ vẻ trầm tư từ sáng. Cô bé nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần chuyển màu, nhưng ánh mắt dường như không tập trung vào cảnh đẹp trước mắt. Những suy nghĩ về Phạm Thùy Chi, về những thành tích đáng nể của cô bạn mới, cứ quanh quẩn trong tâm trí Linh. Cô bé luôn là người tự tin vào năng lực của mình, nhưng sự xuất hiện của một đối thủ ngang tầm, thậm chí có phần nhỉnh hơn về một số mặt, đã khiến cô không khỏi cảm thấy bất an.
"Long này," Linh khẽ gọi, giọng nói mang theo chút nặng trĩu. Cô bé quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ lo lắng không thể che giấu. "Cậu có thấy không? Bạn Chi đó... rất giỏi. Thật sự rất giỏi. Tớ tự nhiên thấy hơi áp lực." Cô bé khẽ cúi đầu, mái tóc dài khẽ bay trong gió, che đi một phần khuôn mặt. "Từ trước đến giờ, tớ luôn là người dẫn đầu, mọi người luôn có kỳ vọng rất lớn vào tớ. Bố mẹ, thầy cô, cả lớp... Ai cũng muốn tớ phải vào được trường đại học tốt nhất, học ngành hot nhất. Tớ sợ mình không đủ tốt, không đạt được kỳ vọng của mọi người."
Long dừng lại, kéo Linh lại gần hơn, để bờ vai rộng của cậu ấy che chắn cho cô bé khỏi những cơn gió. Cậu ấy nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài mềm mại của Linh, động tác dịu dàng và đầy yêu thương. Giọng cậu ấy trầm ấm, như một lời thì thầm gửi vào gió đêm, đầy sự thấu hiểu và trấn an. "Tớ biết. Tớ hiểu cảm giác của cậu mà, Linh. Nhưng cậu cũng rất giỏi mà. Cậu luôn là người xuất sắc nhất trong mắt tớ, và trong mắt tất cả mọi người. Cậu có nhớ không, cậu đã đạt giải Nhất thành phố môn Văn, rồi điểm tổng kết luôn đứng đầu khối, rồi biết bao nhiêu hoạt động ngoại khóa khác nữa. Cậu đã cố gắng rất nhiều." Cậu ấy khẽ nâng cằm Linh lên, để đôi mắt hổ phách của mình chạm vào ánh mắt cô bé. "Đừng so sánh mình với bất kỳ ai, Linh à. Mỗi người có một thế mạnh riêng. Điều quan trọng nhất là cậu đã luôn nỗ lực hết sức mình."
Linh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi lo. "Nhưng năm nay là năm cuối cấp... áp lực thi cử, định hướng tương lai... Nó lớn quá, Long à. Cậu ấy giỏi như vậy, lỡ tớ không còn giữ được vị trí của mình thì sao? Lỡ tớ trượt nguyện vọng một thì sao? Tớ sợ mình sẽ làm mọi người thất vọng. Đặc biệt là bố mẹ, và cả cậu nữa." Giọng Linh nhỏ dần, chứa đựng sự bất an sâu sắc. Cô bé biết Long sẽ không bao giờ thất vọng về mình, nhưng chính bản thân cô lại không cho phép mình yếu kém. Cô bé luôn đặt ra những tiêu chuẩn rất cao cho bản thân, và giờ đây, trước sự xuất hiện của Thùy Chi, những tiêu chuẩn đó lại càng trở nên khó khăn hơn.
Long mỉm cười nhẹ nhàng, kéo Linh vào lòng, ôm cô bé thật chặt. Hương thơm dịu nhẹ từ mái tóc Linh xoa dịu tâm hồn cậu ấy. Cậu ấy khẽ thì thầm vào tai cô bé, giọng nói đầy kiên định và vững vàng. "Đừng lo. Chúng ta đã hứa rồi mà. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Tớ sẽ luôn ở đây, cùng cậu vượt qua mọi thứ." Cậu ấy siết nhẹ vòng tay, như muốn truyền đi tất cả sức mạnh và niềm tin của mình cho Linh. "Vị trí của cậu trong lòng tớ không bao giờ thay đổi, Linh à. Và tớ tin rằng, dù có bao nhiêu Thùy Chi xuất hiện đi chăng nữa, cậu vẫn sẽ là người giỏi nhất, là cô gái rạng rỡ nhất."
Lời hứa của Long, như một sợi dây vô hình, buộc chặt họ lại với nhau, một lời khẳng định cho sự kiên định trong tình cảm của họ. Linh tựa đầu vào bờ vai Long, cảm nhận được sự ấm áp và bình yên từ cậu ấy. Áp lực thi cử và những khác biệt trong định hướng có thể là những cơn sóng lớn, nhưng họ đã có nhau để cùng nhau chèo lái con thuyền tình yêu và ước mơ của mình. Tình yêu của họ, một ngọn hải đăng vững chãi giữa biển cả mênh mông của những lựa chọn, sẽ là kim chỉ nam dẫn lối họ vượt qua mọi khó khăn phía trước, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và mở ra cánh cửa cho hành trình trưởng thành và khám phá thế giới rộng lớn.
Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm Hạ Long. Gió vẫn thổi, nhưng không còn mang theo sự lạnh lẽo, mà thay vào đó là sự dịu mát, trong lành. Long và Linh vẫn đứng đó, trên cây cầu vượt, ôm nhau thật chặt, như một lời hứa không lời cho những tháng ngày sắp tới. Nỗi lo lắng về Thùy Chi, về áp lực cạnh tranh, vẫn còn đó, nhưng không còn quá đè nặng. Bởi vì, họ biết, họ không đơn độc. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ là những tháng ngày yêu đương lãng mạn, mà còn là những khoảnh khắc cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, cùng nhau tìm ra con đường để những ước mơ bay cao. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, hiền hòa và dịu êm, nhưng tình yêu của Long và Linh lại như một ngọn hải đăng vững chãi, soi sáng cho họ giữa biển cả mênh mông của những lựa chọn. Cậu ấy siết nhẹ vòng tay, và Linh cũng siết chặt lấy cậu ấy, một lần nữa khẳng định rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện rực rỡ của thanh xuân mình.