Tiếng quạt trần vẫn quay đều đều, tạo ra một âm thanh nhịp nhàng, như nhịp đập của thời gian đang trôi đi. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm Hạ Long đã bao trùm thành phố, chỉ còn những ánh đèn xa xa lấp lánh như những đốm lửa nhỏ giữa biển trời mênh mông. Long và Linh vẫn vùi đầu vào sách vở, vào những kế hoạch mới, không hề hay biết rằng những quyết định của đêm nay sẽ định hình không chỉ con đường học vấn của họ, mà còn cả tương lai của tình yêu và tình bạn tuổi thanh xuân. Tuổi thanh xuân của họ, tựa như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế mà cuốn đi, mang theo những ước mơ và hoài bão, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và đầy bất ngờ, nhưng cũng không kém phần thử thách. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả, bởi họ biết rằng, dù kết quả có ra sao, họ vẫn luôn có nhau.
***
Buổi chiều muộn hôm sau, ánh nắng Hạ Long dịu nhẹ cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những mái nhà lụp xụp của khu tập thể cũ kỹ. Từ dưới sân, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng rao "Ai bánh giò nóng đây!" của bà hàng rong quen thuộc vọng lên, hòa cùng tiếng ti vi rè rè từ căn hộ tầng dưới, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Trong căn hộ nhỏ trên tầng ba của nhà Linh, không khí lại hoàn toàn khác. Bàn học ở phòng khách, vốn đã được kê sát cửa sổ để tận dụng ánh sáng tự nhiên, giờ đây chất đầy sách vở, tài liệu, và những cây bút màu đủ sắc. Mùi giấy sách cũ, mùi mực in, thoảng lẫn với mùi cơm rang mẹ Linh vừa nấu còn vương trong không khí, mang lại cảm giác ấm cúng, quen thuộc đến lạ.
Long, Linh, Hùng, Mai và Lan đang ngồi vây quanh chiếc bàn ấy. Long, với bờ vai rộng tựa như một điểm tựa vững chãi, đang nghiêng người về phía Linh, đôi mắt hổ phách chăm chú nhìn vào cuốn sổ tay màu xanh đậm của cô, cuốn sổ họ gọi là "Ước mơ tuổi 17". Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn đã được bật lên, soi rõ từng nét chữ, từng sơ đồ mà Linh cẩn thận vẽ ra. Cô bé, với mái tóc dài đen óng ả buộc gọn gàng, đang hăng say trình bày ý tưởng của mình, ngón tay thanh mảnh lướt trên trang giấy.
"Mình nghĩ nếu chia nhỏ các dạng bài Văn theo chủ đề thì sẽ dễ nhớ hơn, và Long có thể kiểm tra giúp mình phần cấu trúc logic," Linh nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc. Cô ấy vừa nói vừa chỉ vào một phần sơ đồ tư duy lớn, nơi các nhánh nhỏ vươn ra từ một chủ đề chính. "Ví dụ như chủ đề 'Người lính', chúng ta có thể phân tích theo các khía cạnh: hình tượng, tâm lý, số phận... Rồi từ đó, mình sẽ áp dụng vào các tác phẩm cụ thể. Quan trọng là không bị lạc đề và đảm bảo đủ ý." Cô bé hơi nhíu mày, tự mình hình dung lại những lỗi sai thường mắc phải.
Long gật đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tán thành. "Đúng vậy. Với môn Toán, chúng ta cần tập trung vào các dạng bài dễ mất điểm nhất của Linh, và cả của mình nữa. Đặc biệt là những câu hỏi vận dụng cao, đôi khi mình vẫn còn mắc lỗi ở khâu đọc đề hoặc tính toán. Chúng ta sẽ cùng nhau làm lại toàn bộ các bài tập từ dễ đến khó của chuyên đề đó, và đặt ra giới hạn thời gian chặt chẽ hơn. Có như vậy mới rèn được tốc độ và sự chính xác." Cậu ấy lấy một cây bút chì, nhẹ nhàng gạch chân một số mục trong kế hoạch học tập mà họ đã phác thảo hôm qua, vẻ mặt tập trung cao độ.
Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp, đang ngồi đối diện, nhấm nháp một chiếc bánh quy và nghe chăm chú. Cậu ấy là người luôn cố gắng giữ không khí thoải mái cho cả nhóm. "Nghe có vẻ căng đấy, nhưng tớ tin hai cậu sẽ làm được! Tớ sẽ phụ trách phần tổng hợp công thức, coi như 'làm nền' cho các cậu bay cao. Đảm bảo đến lúc thi, hai cậu chỉ cần 'nhấn nút' là ra công thức liền!" Hùng giơ ngón cái, nụ cười toét miệng, cố gắng pha trò để giảm bớt áp lực đang bao trùm. Tiếng cậu ấy nói lanh lảnh, mang theo chút âm hưởng vui nhộn thường thấy.
Hoàng Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn và mái tóc tết gọn gàng, đang cặm cụi ghi chép vào cuốn sổ của mình. Đôi mắt đeo kính cận của cô bé sáng lên khi cô ngẩng đầu lên. "Tớ có vài tài liệu tham khảo về phương pháp ghi nhớ hiệu quả, đặc biệt là cách lập sơ đồ tư duy và liên tưởng hình ảnh. Linh có muốn xem qua không? Có thể nó sẽ giúp cậu hệ thống hóa kiến thức Văn một cách khoa học hơn, tránh việc ghi chú lan man mà Chi đã nói." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng mỗi lời nói đều mang trọng lượng và sự tinh tế. Cô bé luôn là người quan sát kỹ lưỡng và đưa ra những lời khuyên hữu ích.
Vũ Thanh Lan, cô bạn thân thẳng thắn, đang ngồi khoanh tay, đôi mắt tinh nhanh đảo qua từng người. "Cậu và Long đã có kế hoạch rồi, cứ thế mà triển thôi. Đừng quá để ý mấy lời bàn tán. Quan trọng là mình biết mình đang làm gì." Giọng Lan rõ ràng, dứt khoát, mang theo chút khí chất mạnh mẽ thường thấy ở cô. Cô ấy là người luôn bảo vệ bạn bè và không ngại đối mặt với mọi chuyện.
Long và Linh nhìn nhau, nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Họ biết rằng, dù áp lực có lớn đến đâu, họ vẫn luôn có những người bạn tuyệt vời bên cạnh, sẵn sàng đồng hành và hỗ trợ. Cả nhóm lại tiếp tục vùi đầu vào những trang sách, những công thức Toán, những đoạn văn mẫu. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật sách và thỉnh thoảng là tiếng thì thầm thảo luận, tạo nên một âm thanh đặc trưng của một buổi học nhóm hiệu quả. Ánh nắng bên ngoài dần tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn vàng ấm áp trong căn phòng, nơi những ước mơ và hoài bão tuổi trẻ đang được vun đắp.
***
Khi ánh hoàng hôn dần phai, nhuộm đỏ một góc trời Hạ Long rồi từ từ chìm xuống phía xa, không khí trong căn phòng của Linh trở nên tĩnh lặng hơn một chút, chỉ còn tiếng bút sột soạt và tiếng lật sách khẽ khàng. Bỗng, một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, đủ để thu hút sự chú ý của nhóm bạn. Cả Long và Linh đều ngẩng đầu lên, hơi bất ngờ. Cánh cửa phòng khách từ từ mở ra, và Phạm Thùy Chi xuất hiện ngay ngưỡng cửa.
Cô ấy đứng đó, dáng người cao ráo, mái tóc đen dài xõa ngang vai, trông vô cùng thanh lịch và tự tin. Chi nở một nụ cười xã giao, hơi gượng gạo, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ sắc sảo quen thuộc. "Chào các bạn, mình thấy mọi người học nhóm sôi nổi quá. Mình có thể tham gia cùng để học hỏi kinh nghiệm không?" Giọng nói của cô ấy tự nhiên, nhưng vẫn có gì đó khách sáo, không thực sự hòa đồng.
Long, dù hơi bất ngờ trước sự xuất hiện không báo trước này, vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy. Cậu ấy là người đầu tiên lên tiếng. "À... Được chứ, Chi. Mời cậu ngồi." Cậu ấy khẽ nghiêng người, chỉ về phía chiếc ghế trống bên cạnh Hùng, cố gắng giữ phép lịch sự tối đa. Long nhanh chóng hiểu rằng đây không chỉ là một lời đề nghị tham gia học nhóm đơn thuần.
Linh, sau thoáng giật mình, cũng cố gắng nở một nụ cười đáp lại, dù trong lòng cô bé cảm thấy có chút gợn. Cô bé biết Chi là một đối thủ đáng gờm, và việc cô ấy xuất hiện ở đây, vào chính buổi học nhóm đầu tiên của kế hoạch "vượt sóng" của họ, không thể là ngẫu nhiên. "Rất vui được có cậu tham gia," Linh nói, giọng cô ấy hơi gượng gạo hơn so với Long, nhưng vẫn giữ được sự nhã nhặn cần thiết. Trong thâm tâm, cô bé cảm thấy một luồng cảm xúc lẫn lộn: vừa bất ngờ, vừa khó chịu, nhưng cũng có chút tò mò không hiểu Chi muốn gì.
Hùng, luôn là người cố gắng xoa dịu mọi tình huống, nhanh chóng tiếp lời. "Càng đông càng vui mà! Mời cậu, Chi." Cậu ấy vỗ nhẹ vào chiếc ghế trống, cố gắng làm cho không khí bớt căng thẳng, dù khuôn mặt bầu bĩnh của cậu cũng lộ rõ vẻ lúng túng. Mai và Lan chỉ trao đổi một ánh nhìn nhanh chóng, thầm hiểu rằng buổi học nhóm hôm nay sẽ không còn yên bình như họ mong đợi.
Chi không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu, môi vẫn giữ nụ cười nhẹ rồi bước vào. Cô ấy đặt cặp sách xuống chiếc bàn trống duy nhất trong căn phòng, động tác dứt khoát và gọn gàng. Chi lấy ra vài cuốn sách giáo khoa và một cuốn sổ tay dày cộp, lướt mắt qua những ghi chú của Long và Linh đang bày trên bàn. Ánh mắt sắc sảo của cô ấy dừng lại khá lâu ở cuốn "Ước mơ tuổi 17" của Linh, rồi chuyển sang những công thức Toán mà Long vừa ghi. Có một sự đánh giá rõ ràng, gần như là một sự soi xét, trong cách Chi nhìn những tài liệu của họ. Mùi hương nước hoa thoang thoảng từ Chi, khác hẳn với mùi sách cũ và mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể, lan tỏa khắp căn phòng, như một tuyên bố về sự hiện diện của cô ấy.
Trong khoảng một giờ đồng hồ tiếp theo, Chi hầu như không nói gì. Cô ấy chỉ im lặng ngồi đó, đôi khi lật trang sách của mình, đôi khi lại quan sát nhóm bạn thảo luận. Mỗi khi Long và Linh trao đổi về một vấn đề nào đó, Chi lại khẽ liếc nhìn, ánh mắt lướt qua những ghi chú của họ, như thể đang phân tích từng câu chữ, từng nét vẽ. Sự im lặng của Chi không làm không khí bớt căng thẳng, ngược lại, nó khiến mọi người cảm thấy như đang bị giám sát, bị đánh giá. Linh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, khiến cô bé khó tập trung hoàn toàn vào bài học. Ngay cả Long, người thường bình tĩnh nhất, cũng thỉnh thoảng liếc nhìn sang Chi, cố gắng dò xét ý định của cô. Tiếng ghế kéo nhẹ mỗi khi Chi xê dịch, tiếng lật sách dứt khoát của cô ấy, tất cả đều trở nên nổi bật trong bầu không khí vốn đã có phần ngột ngạt. Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và ánh đèn trong nhà đã phải thắp sáng hoàn toàn, nhưng dường như không đủ để xua đi cái bóng của sự cạnh tranh đang lơ lửng trong không gian ấm cúng này.
***
Hoàng hôn đã buông xuống hẳn từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm Hạ Long tĩnh mịch. Ánh đèn vàng dịu từ đèn bàn và chiếc đèn trần đã được bật sáng, cố gắng xua đi bóng tối len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vẫn vọng vào, tiếng ti vi từ nhà ai đó vẫn đều đều, nhưng trong căn phòng khách nhà Linh, một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở đang dần bao trùm.
Sau khoảng một giờ đồng hồ im lặng quan sát, Phạm Thùy Chi đột ngột ngừng lật sách. Cô ấy khẽ khàng đặt cuốn sổ của mình xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để khiến tất cả mọi người giật mình. Chi quay sang Long và Linh, khuôn mặt không biểu cảm, nhưng ánh mắt sắc lạnh và đầy thẳng thắn của cô ấy quét qua từng người, dừng lại lâu hơn một chút ở Linh.
"Mình thấy cách học của Linh khá... cảm tính," Chi bắt đầu, giọng nói của cô ấy không cao cũng không thấp, nhưng từng lời thốt ra đều mang sức nặng. "Cậu ghi chú quá nhiều chi tiết mà không phân loại được đâu là kiến thức cốt lõi. Như vậy sẽ rất khó để tổng hợp và phản xạ nhanh khi thi. Việc lập sơ đồ tư duy mà cậu đang làm, nếu không có một hệ thống logic chặt chẽ, dễ biến thành một mớ hỗn độn thông tin, khiến cậu càng thêm bối rối." Cô ấy vừa nói, vừa khẽ lắc đầu, vẻ mặt như thể đang tiếc nuối cho một phương pháp học sai lầm.
Linh nghe Chi nói, khuôn mặt xinh đẹp của cô bé dần đỏ ửng. Cô bé cảm thấy một sự khó chịu dâng lên trong lòng, pha lẫn với chút tự ái. Cô bé đã dành rất nhiều tâm huyết cho cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" và phương pháp ghi chú của mình. "Nhưng... mình thấy nó hiệu quả với mình mà," Linh khẽ đáp, giọng nói nhỏ dần, có chút bối rối. Cô bé cố gắng bảo vệ phương pháp của mình, dù trong thâm tâm, những lời của Chi đã chạm đến một nỗi lo sợ tiềm ẩn.
Chi khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy thách thức. "Hiệu quả ở mức độ nào? Hay chỉ là sự tự an ủi? Với khối lượng kiến thức khổng lồ của lớp 12, sự cả tin vào phương pháp cũ có thể là con dao hai lưỡi đấy. Cậu cần một hệ thống rõ ràng hơn, nơi mỗi ý chính được kết nối với các luận điểm phụ một cách logic, chứ không phải là một danh sách dài các chi tiết nhỏ. Nếu cậu không thể phân biệt được 'rừng' và 'cây', cậu sẽ rất dễ lạc lối." Giọng Chi không hề gay gắt, nhưng sự tự tin trong từng lời nói của cô ấy lại càng khiến Linh cảm thấy bị tổn thương.
Rồi, ánh mắt sắc sảo của Chi chuyển sang Long. "Còn Long, cậu quá chú trọng vào việc giải quyết từng vấn đề nhỏ một cách hoàn hảo, nhưng lại bỏ qua bức tranh tổng thể. Điều này khiến tốc độ làm bài của cậu chưa thật sự tối ưu, đặc biệt là trong các môn cần tư duy tổng hợp. Mình thấy cậu mất quá nhiều thời gian vào một câu hỏi khó, trong khi có thể dành thời gian đó để hoàn thành nhiều câu hỏi khác. Hiệu suất quan trọng hơn sự hoàn hảo trong một kỳ thi cạnh tranh."
Long, với khuôn mặt góc cạnh thường ít biểu cảm, giờ đây khẽ nhíu mày. Đôi mắt hổ phách của cậu ấy nhìn thẳng vào Chi, ánh lên vẻ suy tư. Cậu ấy siết chặt tay dưới bàn, một phản ứng rất nhỏ nhưng đủ để cho thấy sự không hài lòng. "Cậu có vẻ đã nghiên cứu khá kỹ phương pháp của bọn mình," Long nói, giọng trầm, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự chất vấn nhẹ. Cậu không phủ nhận hoàn toàn, nhưng cũng không hoàn toàn chấp nhận.
Chi mỉm cười nhẹ, ánh mắt đầy tự tin. "Muốn vượt trội, phải hiểu đối thủ. Và cả bản thân mình nữa." Ánh mắt Chi liếc nhanh qua Linh, rồi lại nhìn thẳng vào Long, đầy thách thức. "Mình không muốn lãng phí thời gian vào những phương pháp kém hiệu quả."
Lan, ngồi bên cạnh Linh, không thể chịu đựng được nữa. Cô ấy khẽ nghiêng người, nhỏ giọng thì thầm vào tai Mai. "Con nhỏ này ghê thật... Đúng là không ai bằng nó." Giọng Lan tuy nhỏ nhưng vẫn lộ rõ sự khó chịu và muốn bảo vệ bạn mình. Mai chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt thông minh của cô ấy cũng đang ẩn chứa nhiều suy nghĩ. Hùng cố gắng chen vào một câu nói đùa để phá vỡ không khí căng thẳng, nhưng lời nói đã mắc kẹt trong cổ họng cậu. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng thở dài của Linh. Cảm giác căng thẳng trong không khí như một lưỡi dao vô hình, cắt đứt sự ấm cúng vốn có của buổi học nhóm. Tiếng nuốt nước bọt của ai đó vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. Long vẫn giữ ánh mắt kiên định nhìn Chi, nhưng trong lòng cậu, một cảm giác khó chịu và bất an đang dấy lên. Cậu ấy biết rằng, những lời Chi vừa nói, dù khó nghe, nhưng không phải là hoàn toàn vô căn cứ.
***
Không khí trong căn phòng vẫn nặng nề như thể vừa có một trận bão vừa càn quét qua, mặc dù chỉ là những lời nói đầy sắc bén của Phạm Thùy Chi. Cô ấy không đợi nhóm bạn phản ứng thêm. Chi khẽ đứng dậy, động tác duyên dáng và dứt khoát. Cô ấy đặt cuốn sổ của mình vào cặp, rồi nhìn Long và Linh một lần nữa, môi nở một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý mà Long cảm thấy như một lời tuyên chiến.
"Cảm ơn vì buổi học hôm nay. Hi vọng những nhận xét của mình sẽ có ích," Chi nói, giọng điệu vẫn tự tin và có chút ngạo nghễ. "Hẹn gặp lại trên bảng xếp hạng." Rồi cô ấy quay lưng bước ra khỏi căn phòng, đóng cánh cửa lại một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, để lại nhóm bạn chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi nước hoa của Chi vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện đầy áp lực của cô ấy.
Linh vẫn cúi gằm mặt xuống trang vở, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ửng đỏ, một giọt nước mắt chực trào ra. Cô bé cảm thấy hụt hẫng, khó chịu, và một nỗi tự ái sâu sắc đang cào xé tâm can. Những lời của Chi như những mũi kim châm thẳng vào những điểm yếu mà cô bé đã cố gắng phớt lờ. "Cậu ấy nói đúng một phần, Long ạ... mình thật sự cần phải thay đổi," Linh khẽ thì thầm, giọng nói run run, đầy tự trách. Cô bé cảm thấy thất vọng về bản thân, về phương pháp học của mình, và cả về việc đã không thể giữ được sự bình tĩnh trước những lời chỉ trích đó.
Long thấy Linh như vậy, lòng cậu ấy thắt lại. Cậu ấy đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai Linh, bàn tay siết nhẹ trấn an. Ánh mắt hổ phách của cậu ấy không còn sự khó chịu lúc nãy, mà thay vào đó là sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối. "Đúng là có những điểm chúng ta cần cải thiện, Linh. Nhưng điều quan trọng là chúng ta sẽ cùng nhau làm điều đó. Đừng để lời nói của người khác làm cậu lung lay, Linh." Cậu ấy nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng xoa dịu những tổn thương trong lòng cô bé. Long biết, Chi cố tình dùng những lời lẽ như vậy để gây áp lực, để lung lay tinh thần họ. Nhưng cậu ấy sẽ không để điều đó xảy ra.
Mai, với vẻ mặt lo lắng, cũng lên tiếng. "Đừng quá bận tâm, Linh. Cậu ấy chỉ muốn tạo áp lực thôi. Cậu và Long đã có kế hoạch rồi mà. Chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện nó." Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy sự động viên, cô bé khẽ đưa tay vỗ về lưng Linh. Mai hiểu rõ Chi là người như thế nào, và những lời nói của cô ấy, dù có phần đúng, nhưng mục đích chính vẫn là để cạnh tranh.
Hùng, sau một thoáng im lặng, cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Cậu ấy cố gắng pha trò để xoa dịu không khí. "Nào, nghĩ tích cực lên! Phạm Thùy Chi có giỏi thì cũng chỉ là một người thôi. Chúng ta là một đội mà! Hơn nữa, cậu ta nói có lý, nhưng cũng chỉ là một góc nhìn. Chúng ta có thể tham khảo, nhưng không có nghĩa là phải nghe theo hết. Chúng ta có cả một 'hội đồng cố vấn' ở đây cơ mà!" Hùng nói, cố gắng nở nụ cười tươi nhất có thể, dù bản thân cậu cũng cảm thấy khá khó chịu với thái độ của Chi.
Lan nhìn Linh, đôi mắt sắc sảo của cô ấy ánh lên vẻ bảo vệ. "Đúng vậy. Cứ coi như cậu ta cho mình thêm động lực đi. Cậu và Long đã có lộ trình rồi, cứ thế mà đi thôi. Ai giỏi hơn thì người đó thắng. Không việc gì phải suy nghĩ nhiều." Giọng Lan dứt khoát, đầy khí phách.
Long nắm chặt tay Linh, ánh mắt cả hai hướng về phía những trang sách vở đã được ghi chú một cách tỉ mỉ, cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" vẫn nằm đó, như một lời nhắc nhở về những mục tiêu mà họ đang theo đuổi. Những lời nhận xét của Chi, dù khắc nghiệt, đã khiến Long và Linh phải nghiêm túc xem xét lại và có thể thay đổi đáng kể phương pháp học tập của mình. Điều đó có thể dẫn đến những bước đột phá, nhưng cũng không tránh khỏi những khó khăn mới. Sự cạnh tranh gay gắt từ Phạm Thùy Chi chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói mà sẽ thể hiện rõ hơn trong các kỳ kiểm tra, hoạt động nhóm và thậm chí là các cuộc thi sắp tới. Mối quan hệ của Long và Linh, cũng như tình bạn của cả nhóm, sẽ tiếp tục được thử thách. Họ cần phải học cách đối diện với áp lực từ bên ngoài, duy trì sự tin tưởng và đồng hành lẫn nhau.
Gió nhẹ thổi qua cửa sổ, mang theo hơi ẩm từ biển Hạ Long. Tiếng thở dài của Linh hòa vào tiếng gió, nhưng rồi, một ngọn lửa quyết tâm mới lại bùng cháy trong ánh mắt cô bé. Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn Long. Long mỉm cười trấn an, ánh mắt kiên định. Cậu ấy biết rằng, chặng đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng họ sẽ không bao giờ đơn độc. Bởi vì, tuổi thanh xuân của họ, dù rực rỡ như nắng Hạ Long, cũng không thiếu những con sóng dữ dội, và họ sẽ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành, bên nhau trên con đường tìm kiếm tương lai.