Tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ lớp học, mang theo hơi ẩm từ biển Hạ Long, khẽ vuốt ve những mái tóc của đám học trò đang ngồi thẳng lưng, nín thở. Lớp học yên ắng đến lạ thường, chỉ còn nghe rõ tiếng điều hòa chạy ù ù, tiếng lật giấy sột soạt của cô Lan Anh trên bục giảng, và cả tiếng tim đập thình thịch của từng cô cậu học trò. Mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi giấy sách mới, tạo nên một thứ hương đặc trưng của những giờ phút quan trọng nhất. Ánh nắng ban mai rực rỡ, vốn dĩ thường mang lại cảm giác tươi mới và hy vọng, giờ đây lại như đang soi rõ từng nét lo âu, căng thẳng trên khuôn mặt non trẻ.
Cô Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và chiếc áo dài xanh truyền thống, đứng đó, tay cầm xấp bài kiểm tra dày cộp, gương mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào quen thuộc khi nói về những thành tích học tập. Cô ấy thường là người mang đến những lời động viên, những định hướng vững chắc, nhưng hôm nay, sự hiện diện của cô lại khiến cả lớp cảm thấy nặng nề hơn bao giờ hết. Đây là Kỳ thi khảo sát chất lượng cuối kỳ II, một trong những dấu mốc quan trọng nhất trước khi bước vào năm cuối cấp, và kết quả của nó sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến tâm lý và định hướng của mỗi người.
Linh ngồi ở bàn giữa, hai bàn tay đan chặt vào nhau dưới gầm bàn, móng tay cào nhẹ vào lòng bàn tay. Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé dán chặt vào bóng dáng cô giáo, mỗi câu nói, mỗi cử chỉ của cô đều khiến trái tim Linh như bị bóp nghẹt. Cô bé cảm thấy một sự hồi hộp đến nghẹt thở, một nỗi lo sợ vô hình đang chực chờ nuốt chửng mình. Kể từ buổi học nhóm hôm trước, những lời của Phạm Thùy Chi vẫn cứ văng vẳng trong đầu Linh, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Cô bé đã cố gắng rất nhiều, đã cùng Long vạch ra kế hoạch, đã thức khuya dậy sớm, nhưng liệu chừng ấy có đủ để vượt qua cái "ngưỡng" mà Chi đã đặt ra?
Long ngồi cạnh Linh, bờ vai rộng của cậu ấy chạm nhẹ vào vai cô bé, truyền sang một chút hơi ấm và sự trấn an. Cậu ấy cảm nhận rõ sự căng thẳng đang dâng trào từ Linh, dù bên ngoài cô bé cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Ánh mắt hổ phách của Long lướt qua cả lớp, dừng lại ở Phạm Thùy Chi đang ngồi ở bàn đầu, gương mặt cô ấy bình thản đến khó tin, dường như đã biết trước mọi chuyện. Long biết, Chi là một đối thủ đáng gờm, không chỉ về trí tuệ mà còn về tâm lý. Cô ấy không chỉ muốn vượt qua, mà còn muốn chứng tỏ sự vượt trội một cách rõ ràng nhất.
Cô Lan Anh hắng giọng, tiếng động nhỏ nhưng đủ khiến cả lớp giật mình. "Các em thân mến, cô biết các em đã rất cố gắng cho kỳ thi này. Và cô tự hào vì sự tiến bộ của mỗi cá nhân." Cô ấy dừng lại, ánh mắt quét qua từng học sinh, như muốn ghi nhận nỗ lực của từng người. "Tuy nhiên, để khách quan đánh giá, chúng ta cần nhìn vào những con số cụ thể."
Rồi, cô ấy bắt đầu đọc danh sách điểm. Từng cái tên, từng con số điểm được xướng lên, xen lẫn những tiếng thở phào nhẹ nhõm, những cái nhíu mày thất vọng, hay những nụ cười tủm tỉm hài lòng. Long cảm thấy bàn tay Linh dưới gầm bàn ngày càng lạnh toát. Cậu ấy nắm chặt lấy tay cô bé, siết nhẹ, cố gắng truyền đi sự ủng hộ.
"Lê Ngọc Linh..." Cô Lan Anh đọc. "Tổng điểm... 45.2. Một kết quả tốt, Linh. Em đã rất cố gắng và có nhiều tiến bộ ở các môn tự nhiên."
Linh nghe thấy điểm của mình, một cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa hụt hẫng. "45.2" – một con số không tệ, thậm chí còn tốt hơn kỳ trước ở một số môn. Nhưng trong thâm tâm, cô bé biết, đây chưa phải là điều cô bé mong muốn. Nó không đủ để tạo ra sự đột phá.
Và rồi, câu nói định mệnh vang lên, như một tiếng chuông báo hiệu cho một trận chiến mới.
"Và học sinh đạt điểm cao nhất trong kỳ thi này, với tổng điểm xuất sắc, là Phạm Thùy Chi!" Cô Lan Anh nói, giọng không giấu nổi sự tự hào. "Tổng điểm... 48.7. Một kết quả vượt trội, Chi. Đặc biệt là ở môn Văn và Địa lí, em đã có những bài phân tích rất sâu sắc."
Cả lớp xì xào. Một vài ánh mắt ngưỡng mộ, một vài ánh mắt ghen tị. Hùng ngồi phía sau Linh, khẽ thì thầm, giọng đầy vẻ ngạc nhiên và lo lắng. "Không thể nào... Chi lại... vượt lên rồi." Mai cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt chất chứa sự cảm thông khi nhìn về phía Linh.
Linh cứng đờ người. Cô bé cảm thấy như có một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. "Không thể nào..." cô bé lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ mình cô bé nghe thấy. 48.7! Một con số gần như tuyệt đối. Một khoảng cách quá lớn. Những lời của Chi về "sự cả tin" và "thiếu chiều sâu" chợt hiện về, nhức nhối. Cô bé cảm thấy như một cú tát thẳng vào nỗ lực của mình. Bao nhiêu đêm thức khuya, bao nhiêu lần cùng Long thảo luận, vậy mà khoảng cách vẫn cứ lớn như vậy, thậm chí còn giãn ra.
Phạm Thùy Chi, với nụ cười tự tin thường thấy, nhẹ nhàng đứng dậy nhận bài. Cô ấy không quên liếc nhìn Long và Linh một cách đầy ẩn ý. Ánh mắt đó không phải là sự khinh thường, mà là một lời thách thức rõ ràng, một sự khẳng định vị thế. Cô ấy không cần nói một lời nào, nhưng cái nhìn ấy đã nói lên tất cả: "Tôi đã nói rồi, đúng không?" Ngoại hình cá tính, phong cách hiện đại của Chi càng khiến cô ấy nổi bật giữa đám đông, như một người chiến thắng hiển nhiên.
Long thấy Linh như vậy, lòng cậu ấy thắt lại. Cậu ấy đưa tay nắm chặt hơn bàn tay lạnh toát của Linh, ánh mắt hổ phách không còn sự khó chịu lúc nãy, mà thay vào đó là sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Cậu ấy biết, kết quả này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến Linh. Nó không chỉ là một con số, mà là một lời tuyên bố về sự vượt trội của đối thủ. Cậu ấy cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai mình – áp lực của một người bạn trai, một người đồng hành, một người phải là chỗ dựa vững chắc. Long biết, đây không chỉ là cuộc đua của riêng Linh, mà là của cả hai người.
Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ tan học, nhưng không mang lại sự nhẹ nhõm như thường lệ. Thay vào đó, nó như một hồi trống thúc giục, báo hiệu rằng cuộc đua thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Mùi phấn bảng giờ đây như hòa cùng vị đắng chát trong cổ họng Linh. Ánh nắng Hạ Long vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng cô bé, một đám mây đen đang dần kéo đến.
***
Buổi chiều hôm đó, sau giờ học, Long, Linh, Hùng và Mai ngồi ở một quán ăn vặt quen thuộc gần trường, một gian hàng nhỏ với vài bộ bàn ghế nhựa đơn giản, nằm khuất mình trên vỉa hè tấp nập. Tiếng chảo dầu xèo xèo, tiếng trò chuyện rôm rả của những thực khách khác, tiếng xe cộ qua lại ồn ào, tất cả đều trở nên nhạt nhòa, xa xăm trong tâm trí Linh. Mùi đồ ăn chiên nướng, mùi gia vị đặc trưng của nem chua rán, của khoai tây chiên, vốn dĩ là những hương vị hấp dẫn nhất, giờ đây cũng không thể lay chuyển được tâm trạng ủ dột của cô bé.
Linh ngồi thẫn thờ, tay nghịch chiếc đũa, không động đũa đến đĩa nem chua rán yêu thích, món ăn mà cô bé luôn gọi mỗi khi cùng nhóm bạn ghé quán. Gương mặt thanh tú của cô bé giờ đây không còn sự rạng rỡ thường thấy, mà thay vào đó là vẻ đăm chiêu, thất thần. Đôi mắt to tròn long lanh nhìn vô định vào khoảng không. Cô bé cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc đang gặm nhấm, một cảm giác bất lực khi đối diện với sự thật phũ phàng. Cô bé đã cố gắng, thực sự đã cố gắng hết sức, nhưng kết quả lại không như mong đợi. Khoảng cách với Chi không những không được rút ngắn, mà còn bị nới rộng ra. Những lời của Chi về "sự cả tin" vào phương pháp cũ, về "thiếu chiều sâu" trong tư duy, giờ đây lại càng trở nên đúng đắn một cách đáng sợ.
"Mình... đã cố gắng hết sức rồi mà." Linh khẽ thì thầm, giọng nói nhỏ đến mức gần như bị tiếng ồn ào xung quanh nuốt chửng. Cô bé gục đầu vào vai Long, cảm nhận bờ vai vững chãi của cậu ấy như một điểm tựa duy nhất giữa những cảm xúc hỗn loạn. Cảm giác ấm áp từ Long truyền sang, xoa dịu một phần nào đó nỗi đau trong lòng cô bé.
Long nhẹ nhàng xoa tóc Linh, ánh mắt hổ phách của cậu ấy nhìn xa xăm ra con đường tấp nập. Cậu ấy hiểu cảm giác của Linh lúc này, hiểu sự hụt hẫng khi nỗ lực không được đền đáp xứng đáng. Lòng cậu ấy cũng không khỏi nặng trĩu. Dù đã dự liệu trước sự giỏi giang của Chi, nhưng việc cô ấy đạt điểm cao đến vậy vẫn là một cú sốc, không chỉ với Linh mà còn với cả cậu. Long biết, Chi không chỉ giỏi, mà còn có một chiến lược rõ ràng, một sự tự tin và quyết tâm đáng kinh ngạc. Cậu ấy cảm thấy một áp lực cạnh tranh gián tiếp đè nặng lên chính mình. Không chỉ là giúp Linh, mà còn là chính bản thân cậu cũng phải đối mặt với đối thủ này.
"Kết quả này không nói lên tất cả, Linh." Long nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Cậu ấy muốn Linh hiểu rằng đây chỉ là một chặng đường, không phải đích đến cuối cùng. "Chúng ta cần xem xét lại chiến lược. Một cách nghiêm túc và toàn diện hơn." Trong đầu Long, những phân tích về điểm mạnh, điểm yếu của cả hai, và đặc biệt là cách tiếp cận của Chi, đang chạy đua. Cậu ấy biết, đã đến lúc phải thay đổi.
Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày đầy vẻ hài hước, giờ đây cũng hiện rõ sự lo lắng. Cậu ấy đặt đũa xuống, cố gắng tìm cách xoa dịu không khí căng thẳng. "Đừng nản Linh ơi, chỉ là một bài kiểm tra thôi mà. Còn cả năm 12 phía trước, chúng ta có cả một chặng đường dài để chiến đấu cơ mà." Giọng cậu ấy vẫn cố pha chút tếu táo, nhưng sự chân thành trong đó thì không thể che giấu. "Chắc Chi có bí kíp gì đó ghê gớm lắm. Hay là... mình đi học lỏm Chi xem sao?" Hùng nháy mắt, cố gắng tạo ra một nụ cười, dù biết nó không thể giải quyết được vấn đề.
Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, cũng gật đầu đồng tình. "Hùng nói đúng đó Linh. Một bài kiểm tra không định nghĩa được năng lực của cậu. Hơn nữa, cậu và Long đã có kế hoạch rồi mà. Chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện nó, và lần này sẽ còn quyết liệt hơn." Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy sự động viên, cô bé khẽ đưa tay vỗ về lưng Linh, như một lời khẳng định rằng Linh không hề đơn độc. Mai hiểu rõ những áp lực mà Linh đang phải gánh chịu, và cô bé cũng cảm nhận được sự bất công khi nỗ lực chưa được đền đáp xứng đáng.
Linh nghe những lời của bạn bè, một chút ấm áp len lỏi qua trái tim đang lạnh giá. Cô bé biết Long, Hùng và Mai đều đang lo lắng cho mình. Nhưng nỗi thất vọng vẫn còn đó, như một tảng đá đè nặng. "Nhưng... mình đã cố gắng nhiều như vậy... Liệu có đủ không?" cô bé hỏi, giọng run run, mang theo chút nghi ngờ và sợ hãi. Cô bé sợ rằng, dù có cố gắng đến mấy, cũng không thể nào đuổi kịp được cái bóng quá lớn của Phạm Thùy Chi. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, những con sóng ấy lại mang theo cả những áp lực lớn lao, những thử thách không ngừng nghỉ.
Long siết chặt bàn tay Linh một lần nữa. Cậu ấy không nói gì, chỉ đơn giản là xoa nhẹ tóc cô bé, như muốn truyền đi tất cả sự tin tưởng và quyết tâm của mình. Ánh mắt cậu ấy vẫn nhìn xa xăm, nhưng giờ đây không còn sự lo lắng đơn thuần mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, như đang phác thảo trong đầu một bản đồ chiến lược mới. Cậu ấy biết, để vượt qua thử thách này, họ không thể chỉ dựa vào nỗ lực cá nhân nữa. Cần phải có sự thay đổi mang tính cách mạng.
Nắng chiều dần tắt, những làn gió nhẹ mang theo hơi mặn của biển Hạ Long vẫn thổi qua, nhưng không còn mang theo sự tươi mát, sảng khoái như thường lệ. Nó như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của cuộc đua phía trước. Hùng và Mai trao đổi ánh mắt lo lắng, họ biết rằng chặng đường sắp tới sẽ không hề dễ dàng, và Long cùng Linh sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bao giờ hết. Nhưng họ tin rằng, với sự đồng hành và quyết tâm, hai người bạn của mình sẽ vượt qua.
***
Đêm về khuya, gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ căn hộ tập thể cũ, mang theo tiếng rao hàng vặt vãnh từ dưới đường và tiếng sinh hoạt lèo tèo của vài hộ gia đình còn thức. Ánh đèn bàn vàng ấm áp hắt xuống chiếc bàn học cũ kỹ, nơi Long và Linh đang cặm cụi. Đây là căn hộ tập thể 4-5 tầng xây từ những năm 80-90, với cầu thang bộ cũ kỹ và tường vôi đã bong tróc ở vài nơi. Tuy nhiên, căn hộ của Linh đã được sửa chữa, trang trí lại một cách giản dị, ấm cúng, mang đậm hơi thở của một gia đình nhỏ với nhiều tình yêu thương. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm đã tan đi, nhường chỗ cho mùi giấy sách cũ và mực mới, hòa quyện với mùi hương quen thuộc của gia đình Linh.
Trên bàn học, những cuốn sách giáo khoa, vở ghi chi chít chữ viết tay được trải rộng. Ở giữa, nổi bật nhất là tờ bài kiểm tra vừa được trả, với điểm số cao chót vót của Phạm Thùy Chi được ghi chú bên cạnh. "Cuốn sổ tay 'Ước mơ tuổi 17'" của Linh vẫn nằm đó, ở một góc bàn, như một lời nhắc nhở không ngừng về những mục tiêu, những hoài bão mà họ đang cùng nhau theo đuổi. Tiếng bút chì lạch cạch trên giấy, tiếng lật trang sách khẽ khàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm khuya.
Nét mặt Linh đăm chiêu. Cô bé không còn thẫn thờ hay thất vọng như buổi chiều, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, pha lẫn chút mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Đôi mắt to tròn của cô bé dán chặt vào từng câu chữ, từng phép tính trong bài làm của mình, rồi so sánh với những gì cô bé nhớ được từ bài của Chi. Thỉnh thoảng, cô bé lại cắn môi, ngón tay gõ nhẹ vào thái dương, cố gắng tìm ra điểm khác biệt, cố gắng hiểu được cách tư duy mà Chi đã áp dụng để đạt được kết quả gần như tuyệt đối đó.
"Thùy Chi giải quyết câu này nhanh hơn mình rất nhiều." Linh khẽ nói, giọng vẫn còn chút ngạc nhiên. Cô bé chỉ vào một bài toán phức tạp mà mình đã phải mất nhiều thời gian mới tìm ra lời giải, trong khi Chi lại giải nó một cách gọn gàng, chỉ với vài dòng. "Cách tư duy của cậu ấy... thật đáng sợ. Nó không chỉ là kiến thức, mà còn là sự nhạy bén, một con đường tắt mà mình không nhìn ra." Linh cảm thấy một sự ngưỡng mộ khó tả xen lẫn với áp lực. Chi không chỉ học giỏi, cô ấy còn có một "bí kíp" riêng, một khả năng bứt phá mà Linh chưa chạm tới.
Long ngồi cạnh Linh, ánh mắt hổ phách của cậu ấy cũng tập trung không kém. Cậu ấy dùng bút gạch chân những phần cần cải thiện trong bài làm của Linh, đồng thời ghi chú vào một tờ giấy trắng bên cạnh. Long lắng nghe Linh nói, gật đầu. Cậu ấy đã sớm nhận ra điều này qua những lời nhận xét của Chi ở buổi học nhóm trước. Chi không chỉ giỏi về mặt lý thuyết, mà còn có khả năng áp dụng và tư duy sáng tạo một cách hiệu quả. Điều đó buộc họ phải nhìn nhận lại phương pháp học của mình. Long biết, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không chỉ có những niềm vui, mà còn có những thử thách khắc nghiệt như thế này.
"Đúng vậy." Long đáp, giọng trầm và chắc chắn. "Chúng ta đã quá tự tin vào phương pháp cũ, Linh. Nó hiệu quả, nhưng chưa phải là tối ưu. Chúng ta cần phải thay đổi. Mạnh mẽ hơn, toàn diện hơn." Cậu ấy không trách Linh, mà là cả hai. Long biết, để Linh không nản chí, cậu phải là người đưa ra giải pháp, là người dẫn đường. "Có thể Chi đã gợi ý đúng một phần. Không phải là chúng ta thiếu kiến thức, mà là chúng ta thiếu đi một vài 'mẹo', một vài 'góc nhìn' mới để giải quyết vấn đề nhanh hơn, hiệu quả hơn." Long bắt đầu phác thảo sơ bộ một "thời khóa biểu" mới trên tờ giấy trắng, với những khung giờ học tập chuyên sâu hơn, những môn học được phân bổ lại, và đặc biệt là những phương pháp tiếp cận mới. Cậu ấy nghĩ về việc tìm kiếm sự trợ giúp từ thầy Hải, giáo viên Vật lý rất giỏi, hay thậm chí là anh Thắng, cựu học sinh xuất sắc của trường, người có kinh nghiệm thi đấu các kỳ thi học sinh giỏi quốc gia.
Linh nhìn vào tờ giấy, rồi nhìn sang Long. Đôi mắt cô bé ánh lên vẻ bối rối, pha lẫn chút sợ hãi. "Liệu mình có thể... đuổi kịp không?" Giọng cô bé nhỏ dần, như một lời thì thầm trong đêm. Cô bé cảm thấy một sự mệt mỏi bao trùm, không chỉ là mệt mỏi về thể chất, mà còn là sự mệt mỏi về tinh thần. Áp lực thi cử ngày càng hiện hữu, và nó không chỉ là áp lực điểm số, mà còn là áp lực về tương lai, về việc có thể cùng Long bước vào cánh cửa đại học mơ ước. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những con đường riêng có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, càng khiến Linh lo lắng.
Long ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách gặp ánh mắt lo lắng của Linh. Cậu ấy đặt bút xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô bé. "Chúng ta sẽ cùng nhau đuổi kịp, Linh." Cậu ấy nói, giọng đầy kiên định và mạnh mẽ, như một lời thề. "Và vượt qua. Em tin anh chứ?" Cậu ấy siết nhẹ tay Linh, truyền đi tất cả niềm tin và sức mạnh của mình. Cậu ấy biết, mối quan hệ của họ, tình yêu của họ sẽ tiếp tục được thử thách bởi áp lực học tập và sự cạnh tranh gay gắt từ bên ngoài. Nhưng chính trong những thử thách này, tình yêu của họ sẽ càng trở nên vững chắc hơn.
Linh nhìn vào đôi mắt Long, nơi đó cô bé thấy sự tin tưởng không lay chuyển, sự quyết tâm không gì lay chuyển được. Một ngọn lửa mới lại bùng cháy trong ánh mắt cô bé. Từ bối rối, ánh mắt Linh dần trở nên kiên định. Cô bé gật đầu, siết chặt tay Long. "Vâng, em tin anh." Lời nói nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức mạnh to lớn.
Họ tựa vào nhau, cùng nhìn về phía trước, về phía tờ thời khóa biểu mới đã được phác thảo, về phía cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" đang nằm đó. Ngoài cửa sổ, đêm Hạ Long vẫn yên bình, nhưng trong căn phòng nhỏ, một cuộc chiến thầm lặng mới đã bắt đầu. Họ biết, chặng đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhiều đêm thức trắng, nhiều lúc tưởng chừng muốn bỏ cuộc. Nhưng họ sẽ không bao giờ đơn độc. Bởi vì, tuổi thanh xuân rực rỡ của họ, dù có những con sóng dữ dội, thì vẫn sẽ có nhau để cùng vượt qua, cùng trưởng thành, bên nhau trên con đường tìm kiếm tương lai.