Rực rỡ thanh xuân
Chương 4

Những Mảnh Ghép Đầu Tiên: Lớp Học và Những Con Đường Mới

3384 từ
Mục tiêu: Tiếp tục thiết lập bối cảnh lớp 10A1 và các hoạt động học tập đầu tiên.,Tạo ra những tương tác đầu tiên giữa Long và Ngọc Linh trong môi trường lớp học thông qua các hoạt động tập thể, kéo họ lại gần nhau hơn.,Giới thiệu 6 nhân vật mới: Nguyễn Thị Bích (bà ngoại Linh), Nguyễn Thị Thư (bạn cùng lớp), Vũ Minh Khoa (bạn cùng lớp), Trần Văn Minh (chú Long), Lê Thị Hoa (cô Linh), Trần Hoàng Na (em họ Long).,Giới thiệu 3 địa điểm mới: Khu Phố Cổ Lãng Quên, Thư viện Thành phố, Chợ truyền thống Bách Hóa.,Củng cố vai trò của nhóm bạn thân (Hùng, Mai, Lan) và những rung động tinh tế giữa Long và Linh.,Gieo mầm foreshadowing về sự gắn kết và những lời đồn thổi.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh, Nguyễn Thị Thư, Vũ Minh Khoa, Nguyễn Thị Bích, Lê Thanh Hương, Trần Thu Hà, Trần Văn Minh, Lê Thị Hoa, Trần Hoàng Na, Phan Thị Loan, Nguyễn Thị Hà, Đỗ Thị Vy
Mood: Trong trẻo, lãng mạn, tươi sáng, có chút hoài niệm và bâng khuâng nhẹ.
Kết chương: [object Object]

Hạ Long, thành phố biển vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ, đã thức giấc sau một đêm dài yên bình. Những con sóng vẫn miệt mài vỗ vào bờ cát, mang theo hơi thở mặn mòi của biển cả, như thể đang kể câu chuyện về những rung động đầu đời vừa chớm nở. Ánh bình minh lấp lánh trên mặt biển, nhuộm vàng cả một góc trời, báo hiệu một ngày mới tràn đầy những điều bất ngờ.

Sáng hôm ấy, ngôi trường Trung học Phổ thông Ánh Dương hiện ra trong ánh nắng ban mai rực rỡ, khoác lên mình vẻ đẹp pha trộn giữa kiến trúc Pháp cổ kính và nét hiện đại, năng động. Tòa nhà chính với mái ngói đỏ thắm, những bức tường gạch cũ kỹ được bảo trì cẩn thận, như một chứng nhân lặng lẽ của bao thế hệ học trò. Bên cạnh đó, những dãy phòng học mới hơn, với kính và bê tông sáng choang, phản chiếu ánh mặt trời, tạo nên sự giao thoa hài hòa giữa quá khứ và hiện tại. Hành lang rộng rãi, lát gạch sạch sẽ, dẫn lối đến những lớp học đang dần rộn ràng tiếng nói cười. Sân trường ngập tràn cây xanh cổ thụ, rợp bóng mát, nơi những tia nắng sớm xuyên qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng lung linh trên mặt đất.

Tiếng chuông trường vang lên giòn giã, báo hiệu giờ sinh hoạt đầu tiên của lớp 10A1. Âm thanh ấy, vừa quen thuộc vừa mới mẻ, như một lời chào đón các em học sinh bước vào một hành trình mới. Trong lớp học, mùi phấn bảng, giấy sách mới và cả mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin dưới sân trường hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của tuổi học trò. Tiếng giảng bài từ các lớp học khác vọng lại, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, tiếng xì xào của học sinh trong giờ ra chơi, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tất cả đều là một phần của bức tranh sống động ấy.

Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ, bước vào lớp trong tà áo dài màu xanh ngọc. Cô gõ nhẹ thước vào bàn, ánh mắt lướt qua từng gương mặt non nớt, tràn đầy háo hức.

"Chào mừng các em đến với 10A1!" giọng cô trong trẻo, tràn đầy năng lượng. "Cô là Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của chúng ta. Để chúng ta hiểu nhau hơn, cô có một trò chơi nhỏ mang tên 'Kết nối'!"

Tiếng xì xào phấn khích vang lên. Cô Lan Anh giải thích luật chơi: "Cô sẽ đọc ra một tiêu chí. Các em hãy nhanh chóng tìm bạn có cùng tiêu chí đó để lập thành một nhóm nhỏ. Nhóm nào nhanh nhất và đúng nhất sẽ có quà nhé!"

Tiêu chí đầu tiên được đưa ra: "Những bạn có sinh nhật trong quý một, hãy lập thành một nhóm!" Cả lớp lập tức ồn ào, những chiếc ghế kêu loạt xoạt khi các bạn nhanh chóng di chuyển, tìm kiếm "đồng đội" của mình. Long, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường lệ, thoáng bối rối khi thấy mọi người xung quanh di chuyển. Cậu đứng dậy chậm rãi, ánh mắt lướt tìm những gương mặt quen thuộc. Tóc đen cắt ngắn gọn gàng, hơi rủ xuống trán, cậu mặc đồng phục chỉnh tề, toát lên vẻ cuốn hút dù không cố ý.

"Long ơi! Cậu sinh tháng mấy?" Phan Việt Hùng, bạn thân của Long, với dáng người hơi tròn trịa và đôi mắt híp khi cười, nhanh nhảu chạy đến. "Tớ tháng ba đây! Nếu cậu cũng quý một thì chúng ta chung nhóm rồi!"

Long khẽ gật đầu, "Tớ tháng hai."

Ngay lúc đó, một giọng nói trong trẻo vang lên phía sau: "Ôi, tớ cũng tháng hai này!" Ngọc Linh, với mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, đôi mắt to tròn long lanh, xuất hiện bên cạnh Hùng. Cô mặc đồng phục gọn gàng, trên cổ đeo một sợi dây chuyền bạc nhỏ xinh hình chiếc lá, làm tôn lên vẻ thanh thoát của cô.

Long bất giác cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua người. Cậu hơi ngập ngừng, ánh mắt hổ phách sâu thẳm khẽ chạm vào đôi mắt Linh. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cậu.

"Vậy là nhóm chúng ta có ba người rồi!" Linh tươi tắn reo lên, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, thường kèm theo những cử chỉ tay đáng yêu. Cô quay sang Long, nụ cười vẫn thường trực trên môi. "Rất vui được làm quen lại, Long!"

Long gật đầu, giọng trầm và chậm rãi hơn thường lệ, "Chào... mình là Long. Thích đọc sách và chơi bóng rổ." Cậu hơi lúng túng, không biết nói gì thêm, vì đây là lần đầu tiên cậu phải giới thiệu bản thân một cách trực tiếp như vậy với Linh.

Linh cười khúc khích, "Chào Long, mình là Linh. Rất vui được làm quen. Mình thích vẽ và nghe nhạc." Cô cảm thấy một chút bâng khuâng, xen lẫn niềm vui khi được xếp chung nhóm với Long. Cậu ấy vẫn trầm tính như vậy, nhưng ánh mắt cậu ấy, dù chỉ lướt qua, lại có một sức hút lạ kỳ.

Hùng, với vẻ mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp, nhanh chóng thêm vào: "Nhóm mình đúng là đủ thể loại luôn! Một người mê bóng rổ, một người thích vẽ, còn tớ thì... mê ăn và ngủ!" Cả Linh và Long đều bật cười trước sự hài hước của Hùng.

Nguyễn Thị Thư, cô bạn có mái tóc dài xoăn nhẹ và chiếc vòng tay handmade, cũng tiến đến. "Mình là Thư, mình thích vẽ tranh và nghe nhạc nhẹ. Mình sinh tháng ba."

"Vậy là nhóm chúng ta có bốn người!" Linh hào hứng nói.

Vũ Minh Khoa, với vẻ ngoài trầm tư, mái tóc dài và chiếc kính gọng tròn, cũng chậm rãi bước tới. "Mình... cũng tháng ba. Mình là Khoa. Thích sáng tác nhạc và đọc truyện trinh thám."

"Tuyệt vời! Nhóm chúng ta có đủ cả nghệ sĩ và vận động viên rồi!" Hùng nói, vỗ vai Long.

Cô Lan Anh quan sát cả lớp, nụ cười hài lòng. "Rất tốt! Cô thấy các nhóm đã được hình thành. Bây giờ, mỗi nhóm hãy cử một đại diện lên giới thiệu về các thành viên trong nhóm mình nhé!"

Trong khi các nhóm khác đang rộn ràng chuẩn bị, Long vô tình liếc mắt sang góc lớp. Nhóm Loan, Hà, Vy đang xì xào bàn tán, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cậu và Linh. Nguyễn Thị Hà, với thân hình gầy gò, mắt kính và vẻ mặt tinh ranh, thì thầm vào tai Phan Thị Loan, cô bạn tóc nhuộm highlight: "Cậu thấy không, Long và Linh lại chung nhóm kìa! Đúng là 'cặp đôi hoàn hảo' của lớp mình rồi!" Loan bĩu môi, ánh mắt có vẻ ghen tị. Đỗ Thị Vy, cô bạn tròn trịa, hồn nhiên, chỉ cười khúc khích. Những lời xì xào ấy, dù nhỏ, nhưng đủ để gieo mầm cho những tin đồn vu vơ trong tương lai.

Long khẽ nhíu mày, rồi lại nhanh chóng trở về với nhóm của mình. Cậu cảm thấy hơi khó chịu khi bị chú ý, nhưng rồi ánh mắt Linh lại kéo cậu về thực tại. Cô đang kể cho Thư và Khoa về một họa sĩ mà cô ngưỡng mộ, ánh mắt lấp lánh niềm đam mê. Cậu nhận ra, cô gái này không chỉ xinh đẹp mà còn có một tâm hồn phong phú, nhiều màu sắc. Những hình ảnh ấy, cứ thế vỗ về tâm hồn cậu như những con sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát, khiến cậu quên đi những ánh mắt tò mò xung quanh. Cậu chợt nghĩ, lớp 10A1 này, quả thực sẽ thú vị hơn cậu tưởng.

***

Chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu đi, mang theo một màu vàng cam ấm áp trải dài khắp các con phố, Ngọc Linh cùng mẹ Lê Thanh Hương trở về nhà. Mẹ Linh, với vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng, luôn nở nụ cười ấm áp, hỏi han về ngày đầu tiên đi học của con gái.

"Hôm nay con học có vui không, Linh?" mẹ Thanh Hương hỏi, vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng của Linh.

"Dạ vui lắm ạ! Lớp con có nhiều bạn mới dễ thương, lại còn được cô giáo tổ chức trò chơi nữa!" Linh líu lo kể.

Khi về đến nhà, Linh bất ngờ khi thấy bà ngoại Nguyễn Thị Bích đang ngồi nhâu trên chiếc ghế mây ở phòng khách. Bà Bích, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, nụ cười phúc hậu và chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, đang nhâm nhi tách trà nóng. Mùi trà thoang thoảng khắp căn phòng, mang theo một cảm giác bình yên, quen thuộc.

"Bà ngoại!" Linh reo lên, bỏ cặp sách xuống và chạy đến ôm chầm lấy bà. Cảm giác ấm áp của vòng tay bà, hương thơm quen thuộc của trầu cau và thảo mộc, khiến Linh cảm thấy mọi mệt mỏi tan biến.

"Ài, con bé này! Lớn rồi mà vẫn còn nhõng nhẽo!" Bà Bích cười hiền, xoa đầu cháu gái. "Bà mới đến thăm mẹ con thôi. Thấy con đi học về, có vẻ vui vẻ lắm nhỉ?"

"Dạ, hôm nay vui lắm bà ạ! Con còn được xếp chung nhóm với một bạn trai rất giỏi bóng rổ nữa!" Linh hào hứng kể, ánh mắt long lanh khi nghĩ đến Long.

"Ồ, vậy sao?" Bà Bích nhướng mày, ánh mắt tinh anh khẽ lướt qua vẻ mặt bâng khuâng của Linh. "À mà, bà muốn đi chợ một chút để mua ít đồ nấu bữa tối. Con đi cùng bà không?"

"Dạ có ạ!" Linh nhanh chóng đồng ý. Cô thích đi chợ cùng bà, không chỉ vì được ngắm nhìn sự nhộn nhịp, mà còn vì những câu chuyện bà kể trên đường đi.

Hai bà cháu cùng nhau đi bộ đến Chợ truyền thống Bách Hóa. Con đường dẫn đến chợ rợp bóng cây, thi thoảng có làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa lài dịu ngọt. Càng đến gần chợ, âm thanh càng trở nên ồn ào, náo nhiệt hơn. Tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng mặc cả của các bà các cô, tiếng dao thớt lách cách, tiếng xe máy lướt qua, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của chợ truyền thống.

Chợ Bách Hóa hiện ra trước mắt Linh với những gam màu rực rỡ và hương vị đa dạng. Những gian hàng rau củ quả tươi xanh xếp chồng lên nhau, những quầy thịt cá còn tươi rói, những mẹt hoa quả chín mọng tỏa hương thơm lừng. Mùi mắm tôm, nước mắm, mùi gia vị nồng nàn, mùi bánh trái ngọt ngào, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, kích thích mọi giác quan. Linh giúp bà xách giỏ, chăm chú lắng nghe bà chọn lựa từng mớ rau, con cá, như thể đang học hỏi một bí quyết gia truyền.

Sau khi mua sắm xong, hai bà cháu không về nhà ngay mà tản bộ qua Khu Phố Cổ Lãng Quên gần đó. Nơi đây khác hẳn với sự ồn ào của chợ. Khu phố cổ mang một vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính với những ngôi nhà mái ngói rêu phong, những bức tường đá ong nhuốm màu thời gian. Ánh nắng dịu dàng len lỏi qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên con đường lát gạch. Mùi hương của trầm hương, gỗ cũ và hoa nhài thoang thoảng trong không khí, mang theo chút hoài niệm, bình yên.

Bà Bích nắm tay Linh, bước đi chậm rãi. Bàn tay bà ấm áp và nhăn nheo, nhưng cái nắm tay vẫn đầy vững chãi. "Chợ giờ khác xưa nhiều rồi, nhưng vẫn giữ được cái hồn của nó. Giống như tình yêu tuổi học trò vậy, đẹp lắm, nhưng cũng cần sự chân thành, không phải muốn là có được..." giọng bà nhẹ nhàng, thủ thỉ.

Linh lắng nghe, trầm ngâm. Cô chợt nhớ đến Long, đến ánh mắt bối rối của cậu ấy khi giới thiệu bản thân. "Bà ơi, ngày xưa bà và ông gặp nhau ở đâu ạ?" cô hỏi, ánh mắt đầy tò mò.

Bà Bích mỉm cười, nụ cười phúc hậu khiến những nếp nhăn nơi khóe mắt bà sâu hơn. "Ông bà gặp nhau ở chính cái khu phố này đây, con ạ. Hồi đó, bà là cô bé bán hoa, còn ông con là chàng thư sinh nghèo, ngày nào cũng đi qua đây để đến trường. Ông con cứ hay ghé lại mua một bông cúc, rồi hai đứa cứ thế mà nhìn nhau, nói dăm ba câu chuyện... Tình yêu của ông bà cứ thế mà lớn lên, giản dị như những bông hoa, nhưng bền chặt như những viên gạch lát đường này."

Linh chăm chú lắng nghe, trong lòng cảm thấy xao xuyến. Tình yêu tuổi học trò của bà ngoại thật đẹp và lãng mạn. Cô tự hỏi, liệu mình và Long có một câu chuyện như vậy không? Những rung động tinh tế mà cô cảm thấy, liệu có phải là khởi đầu cho một tình yêu đẹp đẽ như thế không? Cô vuốt nhẹ bìa cuốn sổ tay 'Ước mơ tuổi 17' mà cô đang cầm trên tay, cảm nhận sự mát lạnh của bìa giấy dưới đầu ngón tay. Lời khuyên của bà Bích về "tình yêu tuổi học trò cần sự chân thành" như một kim chỉ nam, in sâu vào tâm trí cô.

Đúng lúc đó, điện thoại Linh reo. Là mẹ cô. "Linh về cẩn thận nhé con, mẹ đang bận chút việc. Bà con có muốn ăn gì thì mua thêm nha."

"Dạ, con biết rồi ạ," Linh trả lời mẹ, rồi cất điện thoại vào túi. Cô nhìn bà ngoại, nụ cười vẫn còn vương vấn trên môi. Khu phố cổ vẫn chìm trong ánh chiều tà, mang theo những câu chuyện xưa cũ, những kỷ niệm đẹp đẽ, và cả những rung động mới mẻ của tuổi thanh xuân.

***

Cùng lúc đó, Long đang ở Thư viện Thành phố, một không gian rộng lớn và yên tĩnh, nơi ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn bàn lan tỏa, tạo nên một bầu không khí học thuật trầm mặc. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ thoang thoảng, mang đến cảm giác thư thái, dễ chịu. Cậu tìm thấy một góc khuất, nơi có thể tập trung hoàn toàn vào những cuốn sách tham khảo môn Toán và Lý. Bờ vai rộng của cậu tựa vào lưng ghế, đôi mắt sâu màu hổ phách lướt nhanh trên những dòng chữ, những công thức phức tạp. Cậu luôn tìm thấy sự bình yên và niềm vui trong thế giới của những con số và kiến thức.

Đang say sưa giải một bài toán khó, Long bất giác ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình lướt qua một dãy kệ sách bên cạnh. Một bóng hình nhỏ nhắn, quen thuộc, với mái tóc dài đen óng đang cúi đầu chăm chú đọc sách. Cô gái đó mặc bộ đồng phục thể dục của trường Ánh Dương, trông thật thanh thoát. Tim Long chợt lỡ nhịp. Là Ngọc Linh? Cậu không dám chắc, chỉ thoáng thấy một bóng lưng quen thuộc rồi cô gái ấy lại khuất sau giá sách cao ngất. Cậu không phản ứng gì, chỉ là một cái nhìn lướt qua, nhưng trong lòng lại dấy lên một sự tò mò khó tả. Liệu có phải cô ấy không? Nếu là cô ấy, thì cô ấy đang đọc sách gì?

Long khẽ lắc đầu, cố gắng tập trung lại vào bài toán. Nhưng hình ảnh mơ hồ ấy vẫn cứ quẩn quanh trong tâm trí cậu, như một nốt nhạc nhẹ nhàng nhưng dai dẳng.

Tối muộn, khi thành phố Hạ Long đã lên đèn, Long trở về căn hộ tập thể của mình. Mùi thức ăn từ bếp tỏa ra thơm lừng, xen lẫn tiếng nói cười rộn rã. Cậu biết, hôm nay chắc chắn có khách.

"Long về rồi đấy à con trai!" Giọng mẹ Trần Thu Hà, dịu dàng và phúc hậu, vang lên từ bếp. "Chú Minh và bé Na đến thăm con đấy!"

Long bước vào phòng khách, nụ cười mỉm hiện trên môi khi thấy chú Trần Văn Minh, trẻ trung và phong độ, đang ngồi trò chuyện với mẹ. Bên cạnh chú là Trần Hoàng Na, cô em họ đáng yêu, bụ bẫm với mái tóc xoăn tít, đang hí hoáy tô màu trên sàn nhà.

"Anh Long, anh Long!" Na reo lên, bỏ bút màu, chạy lon ton đến ôm lấy chân Long. Cảm giác mềm mại, ấm áp của bàn tay nhỏ bé của Na bám chặt lấy chân cậu khiến trái tim Long mềm nhũn.

Long cúi xuống bế Na lên, cười nhẹ. "Na ngoan quá! Hôm nay đến thăm anh à?"

"Vâng ạ! Mẹ bảo anh Long học giỏi lắm, Na muốn anh Long kể chuyện cho Na nghe!" Na chu môi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Long.

Chú Minh cười lớn, "Thằng Long lớn rồi, có người yêu chưa mà cứ ru rú trong sách thế này? Hay là có ai đó trong trường rồi mà giấu chú?" Ánh mắt chú tinh quái nhìn Long, đầy ẩn ý.

Long cảm thấy hơi lúng túng. Mặt cậu hơi đỏ lên, giọng cậu trầm hơn thường lệ. "Con còn nhiều bài tập lắm, chú ạ. Yêu đương gì tầm này đâu." Cậu cố gắng lảng tránh câu hỏi, vuốt nhẹ tóc Na.

Mẹ Thu Hà bước ra từ bếp, trên tay bưng đĩa rau xào thơm phức. "Thằng bé chỉ biết học thôi chứ yêu đương gì tầm này, chú Minh đừng trêu nó. Long ăn thêm chút nữa đi con, hôm nay mẹ làm món con thích đấy." Mẹ cười hiền, ánh mắt đầy yêu thương nhìn con trai.

Long biết mẹ chỉ muốn giảm bớt sự ngượng ngùng cho cậu. Cậu khẽ gật đầu, đặt Na xuống và ngồi vào bàn ăn. Bữa tối diễn ra trong không khí vui vẻ, tiếng cười nói rộn rã. Long thỉnh thoảng lại nhìn Na, cô bé đang say sưa ăn cơm, rồi lại nhìn chú Minh đang kể chuyện tiếu lâm. Trong lòng cậu, hình ảnh Ngọc Linh, lúc thì tươi tắn trong lớp học, lúc thì mơ hồ ở thư viện, cứ thế hiện lên. Những lời trêu chọc của chú Minh về "người đặc biệt" cứ vang vọng trong đầu cậu. Cậu tự hỏi, liệu có phải cậu đã có một "người đặc biệt" rồi không?

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã khẽ khàng mở ra một chương mới cho câu chuyện thanh xuân rực rỡ của họ. Những ngày tháng sắp tới sẽ không chỉ là những bài học trên lớp, những trận bóng nảy lửa hay những buổi trò chuyện cùng bạn bè. Đó sẽ là những năm tháng mà tình yêu và tình bạn được thử thách, được lớn lên cùng thời gian, tựa như những con sóng bền bỉ vỗ vào bờ cát, khắc ghi dấu ấn mãi mãi. Cả Long và Linh đều không biết, những tương tác nhỏ nhặt, những ánh mắt lướt qua, những lời nói vô tình, đang từng chút một dệt nên một sợi dây liên kết vô hình, kéo họ lại gần nhau hơn, trên những con đường mới của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ