Rực rỡ thanh xuân
Chương 302

Vết Nứt Đầu Tiên: Buổi Học Đêm Và Tiếng Lời Khó Nghe

2787 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự mệt mỏi và căng thẳng tột độ của Long và Linh dưới áp lực học tập và thi cử.,Làm nảy sinh những lời lẽ khó nghe đầu tiên giữa Long và Linh, đánh dấu một bước phát triển xung đột nội tại trong mối quan hệ của họ.,Thể hiện sự thiếu kiên nhẫn và dễ tổn thương của cả hai khi đối mặt với stress, cho thấy mặt trái của sự đồng hành.,Đẩy mạnh giai đoạn 'rising_action' của Arc 5, tạo tiền đề cho những thử thách lớn hơn trong tình cảm và định hướng tương lai.,Gieo mầm cho sự hối hận và nhu cầu thấu hiểu sâu sắc hơn giữa hai nhân vật.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Tense, emotional, regretful, vulnerable
Kết chương: [object Object]

Đêm Hạ Long bao phủ căn hộ tập thể cũ của Linh bằng một tấm màn tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, mang theo hơi se lạnh cuối xuân. Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn cũ kỹ hắt xuống, tạo thành một quầng sáng ấm áp giữa không gian phòng khách nhỏ, nơi giờ đây đã biến thành một "chiến trường" ôn luyện thực thụ. Sách vở, tài liệu, giấy nháp chất chồng như những ngọn đồi nhỏ trên mặt bàn gỗ đã bạc màu. Mùi giấy cũ, mùi mực in và thoang thoảng hương cà phê mẹ Linh pha từ chiều vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể đã trải qua bao mùa mưa nắng.

Hùng ngồi đối diện Linh, chiếc áo phông đồng phục đã nhàu nhĩ, tóc cắt đầu nấm hơi rũ xuống trán. Cậu ấy vươn vai một cái thật dài, phát ra tiếng "ực" khô khốc từ cổ họng. Đôi mắt híp lại vì mệt mỏi, cậu ấy dụi dụi rồi buông cây bút chì khắc tên mình xuống, đẩy tập tài liệu tích phân sang một bên. "Trời ơi, cái tích phân này nó hành tớ từ chiều rồi. Nhìn mấy cái đồ thị uốn lượn mà đầu tớ cũng muốn uốn lượn theo luôn ấy." Hùng than vãn, cố gắng pha trò để giảm bớt không khí căng thẳng đang dần đặc quánh trong căn phòng. Cậu ấy đưa mắt nhìn sang Mai, rồi đến Long và Linh, hy vọng nhận được sự hưởng ứng. "Hay mình tạm nghỉ xíu đi mấy đứa? Uống miếng nước cho tỉnh táo rồi chiến tiếp?"

Linh khẽ thở dài, tiếng thở của cô bé nghe rõ mồn một trong sự tĩnh lặng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé ánh lên vẻ mệt mỏi và chút gì đó bực dọc. Cô bé không ngẩng đầu lên, vẫn cắm cúi vào quyển bài tập Hóa hữu cơ đang làm dở, ngón tay thoăn thoắt viết công thức. "Cậu đừng đùa nữa Hùng, sắp thi rồi. Thời gian đâu mà nghỉ ngơi." Giọng Linh nghe hơi gắt, không còn vẻ trong trẻo, hoạt bát thường ngày. Áp lực từ kỳ thi cuối cấp, từ bóng dáng Phạm Thùy Chi, và cả từ chính những kỳ vọng của bản thân đang đè nặng lên đôi vai nhỏ nhắn của cô bé. Cô cảm thấy mỗi phút giây trôi qua đều quý giá, không thể lãng phí vào những giây phút thư giãn không cần thiết.

Long ngồi cạnh Linh, ánh mắt hổ phách lướt qua vẻ mệt mỏi của cô, rồi dừng lại trên bài tập Hóa mà Linh đang loay hoay. Cậu ấy đã giải xong phần bài tập Vật Lý của mình, nhưng vẫn chưa đứng dậy. Cậu ấy biết Linh đang gặp khó khăn, và cậu ấy muốn giúp. "Linh, bài này cậu thử suy nghĩ theo hướng khác xem, dùng phương pháp quy đổi có vẻ nhanh hơn đấy." Giọng Long trầm ấm và nhẹ nhàng, cố gắng truyền đi sự hỗ trợ chứ không phải sự chỉ trích. Cậu ấy chỉ muốn tìm cách tối ưu nhất để Linh có thể hoàn thành bài tập một cách hiệu quả, nhưng Long không để ý rằng, lúc này, Linh đang ở một trạng thái cực kỳ nhạy cảm.

Linh ngẩng phắt dậy, đôi mắt thoáng vẻ khó chịu. Gương mặt thanh tú của cô bé hiện rõ sự bực dọc. "Tớ biết rồi, cậu đừng có lúc nào cũng nghĩ tớ không biết làm chứ! Tớ quen cách của tớ rồi, cậu đừng làm tớ phân tâm." Lời nói của Linh như một mũi tên nhỏ, dù không gây sát thương lớn nhưng cũng đủ để Long khựng lại. Cậu ấy bất ngờ trước phản ứng gay gắt của Linh, một phản ứng mà trước đây cậu ít khi thấy. Cậu ấy chỉ muốn giúp đỡ, nhưng dường như Linh lại đang hiểu lầm.

Mai, cô bé nhỏ nhắn, mảnh mai với chiếc kính cận vẫn đang cắm cúi viết, nhưng đôi tai tinh ý đã thu nhận toàn bộ cuộc đối thoại. Cô ấy khẽ ngẩng đầu, nhìn Long và Linh, rồi nhìn sang Hùng. Không khí bỗng chốc trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Mai cảm thấy một sự mệt mỏi toàn diện đang bao trùm căn phòng. "Tớ... tớ thấy hơi mệt rồi, tớ về trước nhé." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, có chút gì đó ngại ngùng. Mai không muốn làm phiền, cũng không muốn trở thành gánh nặng trong không khí căng thẳng này. Cô ấy khẽ kéo cặp sách lại gần, bắt đầu thu dọn những cuốn sách và vở ghi gọn gàng của mình.

Hùng thấy Mai đứng dậy, cũng thở phào nhẹ nhõm. Dù không muốn bỏ lại hai đứa bạn thân đang trong vòng xoáy của áp lực, nhưng cậu ấy cũng không thể chịu nổi bầu không khí này nữa. "Thôi, tớ cũng về đây, mai chiến tiếp! Long, Linh ở lại cố gắng nha." Cậu ấy vỗ vai Long một cái thật nhẹ, rồi nháy mắt với Linh, cố gắng tạo ra một nụ cười động viên. "Nhớ đừng thức khuya quá đấy, sức khỏe là vàng!"

Khi tiếng cửa khẽ đóng lại, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng, Long và Linh vẫn ngồi đó. Hùng và Mai đã rời đi, nhưng dường như họ đã mang theo cả chút hài hước, chút nhẹ nhõm ít ỏi còn sót lại. Căn phòng bây giờ chỉ còn hai người, và áp lực học tập dường như cũng tăng lên gấp đôi. Long nhìn theo bóng Hùng và Mai khuất dần, rồi lại quay sang nhìn Linh. Gương mặt cậu ấy cũng hiện rõ sự mệt mỏi, đôi mắt hổ phách hơi trũng xuống. Cậu ấy biết mình cũng đang kiệt sức, nhưng Long luôn cố gắng giữ bình tĩnh, giữ vai trò là chỗ dựa cho Linh.

Linh vẫn cắm cúi vào bài tập Hóa hữu cơ, đôi lông mày thanh tú chau lại. Cô bé vò đầu bứt tai, tiếng bút sột soạt trên giấy nghe đến là khó chịu. Long cảm thấy bất lực khi nhìn thấy Linh vật lộn như vậy. Cậu ấy biết Linh không phải là không giỏi, nhưng đôi khi sự tỉ mỉ quá mức, sự cầu toàn đến cực đoan lại khiến cô bé mất nhiều thời gian hơn cần thiết. Cậu ấy khẽ đẩy cuốn vở Vật Lý đã làm xong sang một bên, cầm lấy chiếc bút chì khắc tên lên trên đó, nhẹ nhàng gõ gõ vào góc bàn.

"Linh, bài này cậu cứ bám sát công thức là được, không cần phải vẽ sơ đồ quá chi tiết như vậy đâu." Long lại lên tiếng, giọng nói vẫn cố gắng giữ sự bình tĩnh và mềm mỏng. "Cậu thử rút gọn các bước lại, tập trung vào bản chất phản ứng thôi. Dùng phương pháp quy đổi ấy, nó sẽ giúp cậu giải nhanh hơn rất nhiều." Long chỉ muốn Linh có thể tiết kiệm thời gian, để cô bé không phải thức khuya quá độ. Cậu ấy lo cho sức khỏe của Linh, lo cho đôi mắt thâm quầng dưới áp lực học hành. Cậu ấy nghĩ, việc mình gợi ý một phương pháp hiệu quả hơn là điều hiển nhiên, là cách để cả hai cùng tiến bộ.

Nhưng Linh, lúc này đây, dường như đã chạm đến giới hạn của sự chịu đựng. Cả ngày dài học tập, cộng thêm áp lực từ kết quả của Phạm Thùy Chi, và cả sự mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần đã khiến cô bé trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Cô bé bỗng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt long lanh ngấn nước, nhìn thẳng vào Long. "Tớ biết rồi, cậu đừng có lúc nào cũng nghĩ tớ không biết làm chứ! Cậu cứ làm theo cách của cậu đi! Tớ quen cách của tớ rồi, tớ không muốn thay đổi nữa!" Giọng Linh bỗng gắt lên, không còn giữ được vẻ dịu dàng thường ngày. Cô bé cảm thấy như Long đang xem thường khả năng của mình, như cậu ấy đang ngầm ý rằng cách học của cô là sai, là kém hiệu quả. Nỗi sợ hãi bị Phạm Thùy Chi vượt qua, nỗi lo không thể sánh kịp với Long, và cả sự tự ái cá nhân đã biến thành một bức tường phòng thủ vững chắc.

Long giật mình trước phản ứng của Linh. Cậu ấy không ngờ lời nói của mình lại gây ra sự bực bội lớn đến vậy. Trong khoảnh khắc đó, sự kiên nhẫn mà cậu ấy cố gắng duy trì suốt buổi tối bỗng chốc tan biến. Áp lực từ chính bản thân cậu, từ kỳ vọng của gia đình, và cả từ việc phải làm chỗ dựa cho Linh, đã khiến Long cũng mệt mỏi đến cực điểm. Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng cậu. "Tớ chỉ muốn giúp cậu thôi, sao cậu cứ phải như vậy? Cậu quá cố chấp rồi đấy!" Giọng Long bỗng cao hơn một chút, pha lẫn sự bực bội không thể che giấu. Cậu ấy cảm thấy mình đang bị Linh đẩy ra, bị cô bé không tin tưởng, dù cậu chỉ muốn điều tốt nhất. Long không hiểu, tại sao Linh lại không thể tiếp thu những gợi ý của cậu, những điều mà cậu nghĩ là hiển nhiên và có lợi. Cậu ấy nhìn Linh, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ thất vọng.

Lời nói của Long như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Linh. "Cố chấp?" Linh lặp lại, giọng cô bé run run, ánh mắt mở to không tin vào tai mình. Nỗi đau và sự tổn thương bỗng chốc dâng trào. Cô bé cảm thấy như mình vừa bị tát một cái thật mạnh. "Cậu nghĩ tớ không đủ giỏi để tự tìm ra cách sao? Hay cậu muốn tớ phải giống như cậu, lúc nào cũng hoàn hảo?!" Linh buột miệng, những lời nói như mũi dao cứa vào không khí. Cô bé không thể kìm nén được cảm xúc của mình nữa. Tất cả những áp lực, những nỗi sợ hãi và sự tự ti bị dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Cô bé cảm thấy bị Long, người cô yêu thương và tin tưởng nhất, chỉ trích, bị xem thường. Nỗi lo về tương lai, về những con đường khác nhau có thể dẫn đến việc họ phải tạm thời xa cách, càng khiến Linh thêm trăn trở và dễ tổn thương. Cô sợ rằng, việc cố chấp với phương pháp của mình có thể dẫn đến những quyết định sai lầm hoặc sự quá sức, nhưng cô cũng sợ rằng, nếu không cố gắng theo cách của mình, cô sẽ mất đi bản thân, sẽ không thể nào đuổi kịp Long.

Long sững sờ. Cậu ấy không ngờ Linh lại phản ứng mạnh đến vậy, và cậu ấy cũng không ngờ những lời nói đó lại có thể tuôn ra từ miệng mình. Sự bực bội và mệt mỏi đã khiến cậu ấy mất kiểm soát. Một cảm giác hối hận chợt dâng trào, nhưng đã quá muộn. "Nhưng ít ra cậu cũng phải nghe lời khuyên một chút, đừng có lúc nào cũng tự cho mình là đúng như thế chứ! Bao giờ cậu mới chịu lớn đây?" Long buột miệng, giọng nói gằn hơn, nhưng sâu thẳm trong cậu, là sự bất lực và mệt mỏi tột độ. Cậu ấy không có ý định làm tổn thương Linh, nhưng những lời lẽ khó nghe đó đã vô tình thốt ra, như một con dao sắc nhọn cứa vào trái tim cô bé.

Căn phòng bỗng chốc chìm vào một sự im lặng đáng sợ, nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng gió đêm Hạ Long lùa qua khe cửa giờ đây nghe như một tiếng thở dài thườn thượt của không gian. Linh giật mình, đôi mắt to tròn mở to nhìn Long, không thể tin vào tai mình. Cậu ấy vừa nói gì vậy? "Bao giờ cậu mới chịu lớn đây?" Câu nói đó như một nhát dao chí mạng, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Linh – nỗi sợ không đủ tốt, không đủ trưởng thành để xứng đáng với Long. Cô bé cảm thấy một vết nứt vừa xuất hiện trong trái tim mình, và trong mối quan hệ của họ. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má trắng hồng, nóng hổi. Cô bé lùi ghế ra xa, như muốn tạo một khoảng cách vô hình giữa hai người.

Long cũng sững sờ với chính những lời mình vừa nói ra. Khuôn mặt cậu ấy biến sắc, từ vẻ bực bội chuyển sang sự hối hận tột độ. Cậu ấy nhìn Linh, nhìn những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô bé, cảm thấy tim mình thắt lại đau nhói. Cậu ấy muốn nói gì đó, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không một lời nào có thể thốt ra. Cậu ấy biết mình đã sai, đã buột miệng nói ra những lời lẽ khó nghe nhất, những lời mà cậu ấy chưa bao giờ nghĩ sẽ nói với Linh. Cậu ấy cảm thấy mình thật tồi tệ. Ánh mắt cậu ấy chạm vào cây bút chì khắc tên của mình, chiếc bút mà Linh đã tặng cậu vào ngày sinh nhật năm ngoái, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đẹp đẽ, về tình yêu mà họ đã cùng nhau vun đắp. Giờ đây, chính cậu lại là người gây ra vết rạn nứt này.

Sự im lặng kéo dài như vô tận. Chỉ có tiếng nấc nghẹn bị kìm nén của Linh, như những tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát nhưng lại gây ra một sự cồn cào đau đớn trong lòng Long. Cậu ấy đứng dậy, cơ thể nặng trịch. Long lặng lẽ thu dọn sách vở của mình, mỗi động tác đều chậm rãi và nặng nề. Cậu ấy không dám nhìn thẳng vào Linh, sợ rằng ánh mắt cô bé sẽ càng làm sâu thêm vết thương trong lòng cậu. Cậu ấy biết mình cần phải đi, cần cho Linh không gian để bình tâm lại, và cũng là cho chính bản thân cậu một khoảng lặng để đối diện với sự hối hận đang gặm nhấm.

Không một lời từ biệt, không một lời xin lỗi nào được thốt ra. Long quay lưng bước ra khỏi phòng khách, mỗi bước chân đều mang theo một gánh nặng vô hình. Tiếng đóng cửa khẽ khàng, như một tiếng thở dài cuối cùng của đêm. Linh vẫn ngồi đó, một mình giữa đống sách vở, ánh đèn bàn vàng vọt hắt bóng cô bé lên tường, cô độc và nhỏ bé. Vai cô bé rung lên từng đợt, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng. Cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya bỗng chốc bao trùm lấy cô, lạnh buốt đến tận xương tủy.

Ngoài cửa sổ, gió đêm Hạ Long lạnh buốt hơn, thổi qua những tán cây, tạo nên những âm thanh xào xạc buồn bã. Cô bé gục mặt xuống bàn, ôm chặt lấy những cuốn sách, như thể đang cố gắng tìm kiếm một sự an ủi nào đó. Vết nứt đầu tiên đã xuất hiện, không chỉ trong trái tim Linh mà còn trong mối quan hệ của họ. Những lời lẽ khó nghe này sẽ là khởi đầu cho một giai đoạn khó khăn hơn trong mối quan hệ của Long và Linh, nơi họ phải học cách giao tiếp và thấu hiểu nhau sâu sắc hơn dưới áp lực. Sự khác biệt trong tư duy và cách giải quyết vấn đề của Long và Linh, khi bị căng thẳng đẩy lên cao, có thể dẫn đến những bất đồng lớn hơn trong định hướng tương lai. Nhưng cảm giác hối hận ngay lập tức của Long và nỗi đau của Linh cho thấy họ vẫn rất quan tâm đến nhau, nhưng vết nứt đã xuất hiện và cần được hàn gắn. Đêm nay, Hạ Long dường như cũng đang thở dài cùng nỗi buồn của Linh, chờ đợi một bình minh mới, một cơ hội để hàn gắn những vết thương lòng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ