Đêm dài lê thê trôi qua trong sự dằn vặt và hối hận. Tiếng gió Hạ Long vẫn miệt mài thổi, mang theo hơi lạnh buốt của biển cả, nhưng không thể xua đi cái giá buốt trong lòng Linh. Cô bé đã khóc rất nhiều, đến nỗi đôi mắt sưng húp, đau rát. Mỗi lời nói của Long đêm qua cứ văng vẳng bên tai, như một mũi dao nhọn xoáy sâu vào vết thương. “Bao giờ cậu mới chịu lớn đây?” Câu hỏi ấy không chỉ là sự trách móc mà còn là một lời nghi ngờ, một sự phủ nhận những nỗ lực mà cô bé đã bỏ ra. Linh cảm thấy mình như một đứa trẻ lạc lối giữa biển khơi, cô độc và yếu ớt. Cái cảm giác bị tổn thương, bị hiểu lầm cứ thế gặm nhấm tâm can cô bé, khiến cô bé không tài nào chợp mắt được. Bình minh ló dạng, mang theo những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ, nhưng không thể sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của Linh.
Long cũng chẳng khá hơn. Sau khi rời khỏi nhà Linh, cậu ấy đã lang thang trên những con phố vắng vẻ của Hạ Long, mặc cho gió biển luồn qua từng lớp áo, lạnh buốt thấu xương. Khuôn mặt cậu ấy chìm trong bóng tối của sự hối hận và bất lực. Cậu ấy không hiểu sao mình lại có thể thốt ra những lời nói tàn nhẫn đến vậy với người con gái mình yêu thương nhất. Áp lực học tập, sự mệt mỏi cùng với nỗi lo lắng cho tương lai của cả hai đã khiến cậu ấy mất kiểm soát. Mỗi lần nhớ lại ánh mắt ngỡ ngàng, đau khổ của Linh, tim cậu ấy lại quặn thắt. Cậu ấy muốn quay lại, muốn ôm Linh vào lòng và nói lời xin lỗi, nhưng một rào cản vô hình nào đó đã ngăn cậu lại. Long biết Linh cần không gian, và chính cậu cũng cần thời gian để đối diện với sai lầm của mình. Đêm đó, Hạ Long chìm vào giấc ngủ, nhưng hai trái tim trẻ tuổi lại thức trắng, chất chứa những nỗi niềm riêng. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tưởng chừng êm đềm nhưng đôi khi lại mang theo sức mạnh đủ để xô đổ mọi thứ.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương rực rỡ dưới ánh nắng ban mai, nhưng không khí trong lớp 12A1 lại đặc quánh một sự căng thẳng vô hình. Tiếng chuông báo hiệu giờ học đầu tiên reo vang, dứt khoát và mạnh mẽ như thường lệ, nhưng hôm nay, nó dường như không thể xua tan đi sự nặng nề đang bao trùm. Các dãy phòng học mới hơn với kính và bê tông phản chiếu ánh sáng chói chang, còn tòa nhà chính với mái ngói đỏ và tường gạch cũ kỹ vẫn đứng đó, chứng kiến bao thế hệ học trò trưởng thành. Tiếng bút viết trên giấy, tiếng xì xào của học sinh trong giờ ra chơi sớm vẫn vọng lại từ hành lang rộng rãi, nhưng tất cả đều trở nên xa xăm, mờ ảo trong tâm trí Linh.
Linh bước vào lớp với vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt to tròn thường ngày long lanh giờ đây hơi sưng húp và trũng sâu, hằn rõ dấu vết của một đêm không ngủ. Cô bé cố gắng che giấu cảm xúc của mình bằng cách cúi gằm mặt xuống, mái tóc dài đen óng ả rủ xuống che đi một phần khuôn mặt. Chiếc đồng phục trắng tinh tươm hôm nay cũng không làm cô bé trông tươi tắn hơn là mấy. Mỗi bước đi của Linh đều chậm rãi và nặng nề, như thể đôi vai nhỏ bé đang gánh trên mình một tảng đá vô hình. Cô bé ngồi vào chỗ của mình, cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng vàng rực rỡ đang đổ xuống, nhưng tâm hồn cô bé thì lại chìm trong bóng tối. Linh lật vội vài trang sách giáo khoa, vờ như đang tập trung, nhưng đôi mắt vô hồn cứ nhìn chằm chằm vào những con chữ mà chẳng hiểu gì. Khứu giác cô bé lờ mờ nhận ra mùi phấn bảng quen thuộc và mùi giấy sách mới, nhưng chúng chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô độc giữa không gian quen thuộc này.
Long đã đến sớm hơn, cậu ấy ngồi ở bàn cuối lớp, lưng tựa vào tường, đôi mắt sâu màu hổ phách nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tán cây cổ thụ rợp bóng đang rung rinh theo gió nhẹ. Khuôn mặt góc cạnh của cậu ấy hôm nay không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mà thay vào đó là sự mệt mỏi và ưu tư. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua cửa sổ lớp học, lẽ ra phải mang lại cảm giác tươi mới và hy vọng, nhưng với Long lúc này, nó chỉ càng làm nổi bật thêm vẻ tiều tụy trên gương mặt. Cậu ấy biết Linh đã vào lớp, cậu ấy cảm nhận được sự hiện diện của cô bé, nhưng lại không đủ dũng khí để quay đầu lại nhìn. Một cảm giác tội lỗi và hối hận cứ thế dâng trào, bóp nghẹt trái tim cậu. Tiếng chuông reo vang, tiếng giảng bài từ các lớp học lân cận, tiếng bóng rổ nảy trên sân... tất cả đều là những âm thanh quen thuộc của trường Ánh Dương, nhưng hôm nay, chúng chỉ càng làm nổi bật sự im lặng đáng sợ giữa hai người.
Hùng và Mai, hai người bạn thân thiết nhất của Long và Linh, nhận thấy sự bất thường ngay lập tức. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, thường ngày luôn là người khuấy động không khí, nhưng hôm nay cậu ấy cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Mai, nhỏ nhắn và mảnh mai, với đôi kính cận trên sống mũi, đôi mắt sáng thông minh, cũng không giấu nổi vẻ lo lắng.
“Ê Long, Linh, sao sáng nay hai đứa im re vậy? Có chuyện gì à?” Hùng cố gắng phá vỡ sự im lặng bằng một giọng cố tình hồn nhiên, nhưng ánh mắt cậu ấy lại đầy vẻ thăm dò. Cậu ấy nhìn từ Long sang Linh, rồi lại từ Linh sang Long, hy vọng có thể tìm thấy một chút manh mối. Tiếng bước chân vội vã của học sinh trên hành lang vẫn tiếp tục vang lên, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của tuổi trẻ, nhưng lại không thể lấn át được sự căng thẳng giữa bốn người.
Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, cảm nhận được sự run rẩy mơ hồ từ cô bé. “Linh, cậu ổn không? Tối qua về có học được bài không? Trông cậu hơi mệt.” Giọng nói của Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, đầy sự quan tâm và lo lắng chân thành. Cô bé biết Linh không dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhưng đêm qua chắc chắn đã có chuyện gì đó nghiêm trọng.
Linh giật mình, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe cố gắng né tránh ánh mắt của Mai và Hùng. Cô bé khẽ lắc đầu, giọng yếu ớt, gượng gạo. “Tớ không sao. Chỉ là hơi mệt thôi.” Cô bé cố gắng nở một nụ cười nhạt, nhưng nụ cười đó không thể che giấu được nỗi buồn sâu thẳm trong lòng. Linh lại cúi gằm mặt xuống sách, như thể muốn tự thu mình lại, biến mất khỏi mọi ánh nhìn. Cảm giác lạnh lẽo của đêm qua vẫn còn đọng lại, khiến cô bé rụt rè, không muốn đối diện với bất cứ ai.
Long nghe thấy cuộc đối thoại, trái tim cậu ấy thắt lại. Cậu ấy muốn đến gần Linh, muốn nói một lời gì đó, nhưng cổ họng lại khô khốc. Cậu ấy biết mình đã làm tổn thương Linh, và sự im lặng của cô bé bây giờ càng khiến cậu ấy cảm thấy day dứt. Long siết chặt tay dưới gầm bàn, đôi mắt hổ phách đượm buồn. Cậu ấy không dám nhìn thẳng vào Linh, sợ rằng ánh mắt cô bé sẽ càng làm sâu thêm vết thương trong lòng cả hai. Cuối cùng, cậu ấy chỉ có thể trầm giọng, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, nhưng vẫn không giấu được sự căng thẳng. “Tôi đi mua nước.” Nói rồi, Long đứng dậy, bước nhanh ra khỏi lớp học, không đợi Linh, không thèm nhìn lại. Cậu ấy cần một khoảng không gian, một chút thời gian để hít thở, để thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt này. Mỗi bước chân của cậu ấy trên hành lang rộng rãi đều mang theo một sự nặng nề vô hình. Hùng và Mai nhìn theo bóng lưng Long, rồi lại nhìn sang Linh đang gục mặt, không nói nên lời. Cả hai đều hiểu, vết rạn nứt đã xuất hiện, và nó không hề nhỏ chút nào. Nụ cười hồn nhiên của tuổi học trò dường như đã bị thay thế bằng những nỗi lo toan và áp lực vô hình.
***
Giờ ăn trưa tại căng tin Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương luôn là khoảng thời gian náo nhiệt và sôi động nhất trong ngày. Tiếng trò chuyện râm ran của học sinh hòa cùng tiếng khay đồ ăn va chạm lạch cạch, tiếng nhân viên phục vụ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, vui vẻ. Mùi thức ăn trưa hấp dẫn từ bếp ăn tập thể, mùi cà phê thoang thoảng khắp nơi, kích thích vị giác của bất kỳ ai. Dù bên ngoài trời nắng gắt, nhưng bên trong căng tin lại mát mẻ nhờ hệ thống quạt thông gió, tạo cảm giác dễ chịu cho học sinh sau những giờ học căng thẳng. Tuy nhiên, tại một góc nhỏ của căng tin, không khí lại hoàn toàn khác biệt.
Long, Linh, Hùng và Mai ngồi cùng một bàn, nhưng không ai nói với ai câu nào. Những món ăn thơm ngon trên khay dường như mất hết hương vị. Long cố gắng ăn từng miếng cơm, nhưng ánh mắt cậu ấy vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn sang Linh, rồi lại nhanh chóng quay đi. Cậu ấy vẫn chưa thể thoát khỏi cảm giác tội lỗi và sự hối hận đang gặm nhấm. Linh thì gần như không động đến đũa, cô bé chỉ khuấy nhẹ ly nước cam trước mặt, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Hùng và Mai cũng cảm nhận được sự nặng nề, họ chỉ dám thì thầm với nhau vài câu, cố gắng không làm gián đoạn bầu không khí căng thẳng giữa hai người bạn. Tiếng cười nói xung quanh càng làm nổi bật sự im lặng đáng sợ ở bàn của họ.
Bất chợt, một bóng người cao ráo, thanh lịch lướt qua. Đó là Phạm Thùy Chi, đối thủ lớn nhất của Linh trong học tập và cũng là người luôn tìm cách chen vào mối quan hệ của Long và Linh. Cô ta xuất hiện với vẻ ngoài tự tin, phong thái hiện đại và một chút trang điểm nhẹ nhàng, đủ để tôn lên nét sắc sảo của khuôn mặt. Mái tóc uốn xoăn nhẹ nhàng buông xõa trên bờ vai, cùng chiếc cặp sách hàng hiệu, khiến cô ta nổi bật giữa đám đông học sinh. Chi đi ngang qua bàn của Long và Linh, rồi bất ngờ dừng lại, nở một nụ cười xã giao nhưng ẩn chứa đầy ý tứ, sắc lạnh. Ánh mắt cô ta lướt qua Long, rồi dừng lại ở Linh, như thể đang đánh giá, dò xét.
“Ồ, Long và Linh à? Hai bạn trông có vẻ... không được tươi tắn lắm nhỉ? Chắc áp lực học hành căng thẳng quá.” Giọng nói của Chi ngọt ngào đến rợn người, nhưng mỗi từ cô ta thốt ra lại như một mũi kim châm vào trái tim Linh. Cô ta cố tình kéo dài câu nói, như muốn nhấn mạnh sự mệt mỏi và thiếu sức sống của hai người. “Đặc biệt là Linh, nghe nói kết quả môn Toán đợt rồi không được như mọi khi, có đúng không?” Chi đưa tay lên che miệng cười nhẹ, ánh mắt liếc nhìn Linh đầy vẻ đắc thắng. “Cố gắng lên nhé, lớp 12 còn nhiều thử thách lắm đấy.” Lời nói tuy là động viên nhưng lại hàm chứa sự châm chọc sâu cay, đánh thẳng vào điểm yếu của Linh – nỗi sợ hãi về kết quả học tập không như mong muốn và sự lo lắng bị thua kém. Cô ta không quên ngầm hạ thấp Long, ngụ ý rằng ngay cả một người tài giỏi như cậu ấy cũng không thể giúp Linh cải thiện được.
Nghe những lời đó, Long siết chặt tay dưới bàn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau điếng. Cơn giận bùng lên trong lòng cậu ấy. Cậu ấy biết Chi cố tình châm chọc, cố tình gieo rắc sự nghi ngờ và áp lực. Long ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Chi, giọng nói hơi gằn, nhưng cậu ấy vẫn cố gắng kiềm chế để không lớn tiếng. “Chuyện học hành của bọn tôi không cần cậu bận tâm.” Long muốn bảo vệ Linh, muốn xua đi những lời nói độc địa của Chi, nhưng cậu ấy cũng biết rằng mình không thể làm gì nhiều hơn ngoài việc đáp trả bằng sự lạnh lùng.
Linh, mặt tái mét, cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Những lời của Chi không chỉ khơi gợi nỗi đau về kết quả học tập không tốt mà còn làm sống dậy cảm giác bị tổn thương từ lời nói của Long đêm qua. Cô bé nắm chặt đôi đũa trong tay, khớp ngón tay trắng bệch. Linh cố gắng giữ bình tĩnh, hít thở thật sâu, không muốn để Chi thấy mình yếu đuối. “Cảm ơn lời khuyên của Chi. Tớ sẽ cố gắng.” Giọng nói của Linh có chút run rẩy, nhưng cô bé vẫn cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, đối diện với Chi. Ánh mắt cô bé như cầu xin Chi đừng nói thêm bất cứ điều gì nữa. Cảm giác xấu hổ và tủi thân dâng trào, muốn nhấn chìm cô bé.
Phạm Thùy Chi thấy phản ứng của Linh, nụ cười trên môi cô ta càng thêm phần đắc thắng. Cô ta nhún vai một cách thờ ơ, như thể những lời mình vừa nói chỉ là một câu chào hỏi xã giao. “Đừng khách sáo. Dù sao thì, cạnh tranh lành mạnh cũng là động lực tốt mà, phải không? Mong các bạn giữ vững phong độ.” Chi cố tình nhấn mạnh từ "cạnh tranh", một lần nữa tạo thêm áp lực vô hình lên Long và Linh. Cô ta liếc nhìn Long một cái đầy ẩn ý, rồi quay lưng rời đi, dáng vẻ ung dung, tự tại, để lại phía sau một bầu không khí nặng nề và ngột ngạt. Tiếng khay đồ ăn va chạm lạch cạch và mùi cà phê vẫn phảng phất, nhưng giờ đây chúng chỉ càng làm tăng thêm sự khó chịu.
Long nhìn theo bóng lưng của Chi cho đến khi cô ta khuất hẳn. Cậu ấy đập nhẹ đôi đũa xuống bàn, một tiếng "cạch" nhỏ vang lên nhưng đủ để khiến Hùng và Mai giật mình. Ánh mắt cậu ấy đầy tức giận, không chỉ vì Chi mà còn vì sự bất lực của chính mình khi không thể bảo vệ Linh một cách trọn vẹn. Linh vẫn cúi gằm mặt, không muốn nhìn Long hay bất cứ ai. Cô bé cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi đã bắt đầu lăn dài trên gò má, rơi xuống khay cơm nguội lạnh. Cảm giác xấu hổ và tủi thân cứ thế bủa vây, khiến cô bé không còn thiết tha đến bất cứ thứ gì nữa. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại đang chứng kiến những vết rạn nứt đầu tiên trong mối quan hệ của họ.
***
Chiều muộn, sau giờ học, ánh nắng đã dịu bớt, không khí trở nên mát mẻ hơn sau một ngày học tập căng thẳng. Thư viện Thành phố, với kiến trúc cổ kính nhưng được bảo trì tốt, là nơi lý tưởng để học sinh ôn bài. Bên trong, những kệ sách cao chất đầy tri thức, nội thất gỗ ấm cúng và những bàn đọc sách rộng rãi tạo nên một không gian trầm mặc, yên tĩnh. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của nhân viên sắp xếp sách là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Mùi giấy cũ, gỗ, và một chút bụi sách đặc trưng của thư viện bao trùm không gian, mang lại cảm giác trang nghiêm và tập trung.
Long và Linh cố gắng ngồi học bài cùng nhau tại một góc yên tĩnh của thư viện, bên cạnh một cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn nhỏ xanh mướt. Những trang sách chồng chất trên bàn, những cuốn vở ghi chép chi chít chữ. Tuy nhiên, sự tập trung của cả hai đều bị phân tán. Những lời nói đầy ẩn ý của Chi buổi trưa vẫn còn văng vẳng trong đầu Linh, như một lời nguyền rủa. Cô bé cảm thấy áp lực đè nặng lên đôi vai nhỏ bé, cùng với sự căng thẳng sẵn có từ đêm qua. Mỗi khi Long quay sang giải thích một bài toán, Linh lại cảm thấy như cậu ấy đang ngầm trách móc mình không đủ thông minh, không đủ nhanh nhạy. Nỗi đau và sự tủi thân cứ thế lớn dần.
Long cũng không khá hơn. Cậu ấy cảm thấy mệt mỏi và bất lực. Áp lực học tập cho kỳ thi đại học sắp tới, cùng với sự hối hận về những lời nói đã lỡ của mình, khiến cậu ấy dễ cáu gắt hơn bao giờ hết. Cậu ấy muốn giúp Linh, muốn hàn gắn vết rạn nứt giữa hai người, nhưng dường như mỗi nỗ lực của cậu ấy đều trở thành con dao hai lưỡi, vô tình làm tổn thương cô bé sâu sắc hơn. Cậu ấy nhìn những con số, những công thức trên trang giấy, nhưng đầu óc lại quay cuồng với những suy nghĩ miên man.
Một bài toán khó về hình học không gian trở thành giọt nước tràn ly. Long kiên nhẫn giảng giải một phương pháp giải mới, cố gắng phân tích từng bước một. Nhưng Linh, với đầu óc đang quay cuồng và cảm xúc hỗn loạn, không thể tập trung hoàn toàn. Cô bé cảm thấy phương pháp của Long quá phức tạp, rườm rà, trong khi cô bé muốn tìm một cách giải nhanh hơn, trực quan hơn. Sự mệt mỏi và căng thẳng đã đẩy cả hai đến giới hạn.
“Long, cậu cứ khăng khăng cách của cậu là đúng, nhưng rõ ràng cách này tốn thời gian hơn. Tớ đã nói là có cách khác đơn giản hơn mà!” Linh bật nói, giọng điệu chứa đầy sự bực bội và khó chịu. Đôi mắt cô bé ráo hoảnh, nhìn thẳng vào Long, chất chứa sự trách móc. “Hay cậu đang cố chứng tỏ gì sau lời Chi nói? Cậu nghĩ tớ không đủ thông minh để hiểu cách của cậu sao?” Những lời nói đó tuôn ra như một dòng thác, không kìm nén được. Linh cảm thấy mình bị dồn vào chân tường, bị chỉ trích từ mọi phía, và cô bé đã phản ứng lại bằng cách đổ lỗi, bằng cách công kích người đang đứng gần mình nhất. Nước mắt đã chực trào nơi khóe mắt.
Long cau mày, nghe những lời đó, sự kiên nhẫn cuối cùng của cậu ấy cũng tan biến. Cậu ấy cảm thấy mình bị hiểu lầm, bị công kích một cách vô cớ. Áp lực và sự mệt mỏi khiến cậu ấy không thể giữ được bình tĩnh. Giọng nói của Long trở nên lạnh lùng, sắc như dao. “Tôi chỉ muốn cậu hiểu rõ bản chất vấn đề. Cậu quá dễ bị ảnh hưởng bởi những lời nói đó.” Cậu ấy đặt bút xuống bàn, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên giữa không gian yên tĩnh của thư viện. Long đưa tay day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ. “Nếu cậu không đủ tập trung thì cứ về đi, đừng làm lãng phí thời gian của tôi.” Lời nói đó không phải là ý muốn của Long, mà là sự bộc phát của cảm xúc tiêu cực, của sự bất lực khi thấy Linh bị tổn thương và không thể giúp cô bé vượt qua được những lời châm chọc của Chi. Nhưng với Linh, những lời đó lại là một nhát dao nữa, đâm sâu vào trái tim vốn đã đầy vết thương.
Linh sững sờ, đôi mắt to tròn đỏ hoe vì những giọt nước mắt đã chực trào. Toàn thân cô bé run rẩy. Cô bé không thể tin được Long lại có thể nói những lời đó với mình. “Cậu... cậu nghĩ tớ không đủ tập trung sao? Cậu nghĩ tớ không cố gắng sao? Cậu...” Linh nghẹn ngào, không thể nói thêm được lời nào nữa. Cảm giác bị tổn thương tột độ, bị hiểu lầm và bị ruồng bỏ đã nhấn chìm cô bé. Những lời châm chọc của Chi, sự mệt mỏi và căng thẳng của cả đêm qua, và giờ là sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của Long, tất cả đã trở thành một gánh nặng quá sức chịu đựng đối với cô bé. Tiếng nấc nghẹn bị kìm nén của Linh vang lên khe khẽ, như những tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát nhưng lại gây ra một sự cồn cào đau đớn trong lòng.
Linh không thể chịu đựng thêm nữa. Cô bé vội vàng gấp sách lại, động tác mạnh đến nỗi phát ra tiếng động khá lớn, thu hút vài ánh mắt tò mò từ những bàn xung quanh. Cô bé đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ va vào nền nhà tạo nên một âm thanh khô khốc. Bóng lưng nhỏ bé của Linh quay đi, nhanh chóng khuất sau những kệ sách cao ngút, mang theo những giọt nước mắt nóng hổi và trái tim tan vỡ. Cô bé chạy thật nhanh ra khỏi thư viện, không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Tiếng gió thoảng qua cửa sổ thư viện dường như cũng đang thở dài cùng với nỗi buồn của cô bé.
Long nhìn theo bóng lưng Linh, ánh mắt cậu ấy đầy hối hận, mệt mỏi và bất lực. Cậu ấy biết mình đã lại làm sai, lại nói những lời không nên nói. Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên ngực cậu ấy. Cậu gục mặt xuống bàn, ôm lấy đầu, mái tóc đen rủ xuống che đi khuôn mặt đầy đau khổ. Những trang sách giáo khoa và cuốn vở ghi chép vẫn nằm đó, chứng kiến sự rạn nứt ngày càng sâu sắc trong mối quan hệ của hai người. Tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím vẫn tiếp tục vang lên, nhưng Long không còn nghe thấy gì nữa. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại đang chứng kiến những vết thương lòng của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, và có lẽ, những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, nếu họ không thể tìm thấy tiếng nói chung để hàn gắn những vết nứt này.