Rực rỡ thanh xuân
Chương 304

Gánh Nặng Vô Hình Và Lời Thú Nhận

4713 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự choáng ngợp và áp lực thi cử đang đè nặng lên Lê Ngọc Linh, khiến cô thổ lộ những lo lắng sâu sắc về định hướng tương lai.,Giải quyết hậu quả trực tiếp của những lời nói cay đắng và cuộc cãi vã giữa Long và Linh từ chương 303, tạo cơ hội cho họ hàn gắn và thấu hiểu nhau hơn.,Buộc Long phải vượt qua sự hối hận và chủ động tìm cách an ủi, động viên Linh, thể hiện vai trò là chỗ dựa tinh thần của cậu.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Long và Linh bằng cách cho họ chia sẻ những tổn thương và nỗi sợ hãi thầm kín, chứng minh tình yêu của họ có thể vượt qua áp lực.,Đẩy mạnh giai đoạn 'rising_action' của Arc 5 bằng cách tăng cường xung đột nội tâm và mở ra những thách thức mới trong hành trình định hướng tương lai của cả hai.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Hoàng Thảo Mai
Mood: Tense, emotional, vulnerable, reflective, hopeful
Kết chương: [object Object]

Bóng lưng nhỏ bé của Linh khuất dần sau những kệ sách cao ngút, mang theo những giọt nước mắt nóng hổi và trái tim tan vỡ. Tiếng chiếc ghế gỗ va vào nền nhà vẫn còn văng vẳng trong tai Long, như một tiếng chuông cảnh tỉnh đau đớn. Cậu ấy gục mặt xuống bàn, ôm lấy đầu, mái tóc đen rủ xuống che đi khuôn mặt đầy đau khổ. Những trang sách giáo khoa và cuốn vở ghi chép vẫn nằm đó, vô tri, chứng kiến sự rạn nứt ngày càng sâu sắc trong mối quan hệ của hai người. Tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím vẫn tiếp tục vang lên xung quanh, nhưng Long không còn nghe thấy gì nữa. Cả thế giới dường như đã chìm vào một khoảng lặng vô tận, chỉ còn tiếng vọng của những lời nói cay nghiệt mà cậu ấy đã thốt ra, xoáy sâu vào tâm can. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại đang chứng kiến những vết thương lòng của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, và có lẽ, những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, nếu họ không thể tìm thấy tiếng nói chung để hàn gắn những vết nứt này.

**—**

Chiều muộn, gió bắt đầu nổi lên, cuốn theo những đám mây xám xịt từ phía biển vào sâu trong đất liền, phủ kín bầu trời Hạ Long một màu ảm đạm. Trong căn hộ tập thể cũ kỹ nằm sâu trong con ngõ nhỏ, một không khí nặng nề, u ám bao trùm. Những bức tường vôi cũ kỹ, đã bong tróc ở vài chỗ, dường như cũng đang thở dài cùng nỗi buồn của cô gái trẻ. Ngọc Linh ngồi co ro trên chiếc ghế nhỏ trước bàn học, gương mặt trắng bệch, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây sưng húp và đỏ hoe. Những giọt nước mắt nóng hổi vẫn không ngừng lăn dài trên gò má, thấm ướt vạt áo.

Xung quanh cô, sách vở chất chồng như một ngọn núi khổng lồ. Từ sách giáo khoa Toán học dày cộp với những công thức phức tạp, đến những cuốn sách Văn học đầy ắp những tác phẩm kinh điển, rồi Sách Vật lý, Hóa học... Tất cả đều nằm ngổn ngang, mở ra những trang kiến thức tưởng chừng như vô tận, đè nén lên tâm trí vốn đã mệt mỏi của Linh. Mỗi một trang sách, mỗi một bài tập dường như đều trở thành một gánh nặng vô hình, kéo cô chìm sâu hơn vào sự tuyệt vọng. Cảm giác bất lực và sợ hãi bao trùm lấy Linh, khiến cô bé cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa biển kiến thức mênh mông ấy.

Tiếng sinh hoạt quen thuộc của hàng xóm vẫn vọng vào từ các căn hộ khác: tiếng bát đũa lạch cạch, tiếng trẻ con cười đùa dưới sân tập thể, tiếng rao hàng xa xa vọng lại từ con phố chính, hay cả tiếng TV rè rè từ nhà bên cạnh. Tất cả những âm thanh quen thuộc ấy, mọi ngày vẫn là bản nhạc nền êm đềm cho cuộc sống của Linh, thì giờ đây lại trở nên ồn ào, hỗn loạn trong tâm trí cô, càng khiến cô thêm khó chịu và bức bối. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ hòa lẫn với mùi thức ăn nấu nướng từ nhà hàng xóm, tạo thành một thứ mùi hương quen thuộc nhưng lại không thể xoa dịu được nỗi buồn đang dâng trào trong lòng Linh.

Linh gục đầu xuống bàn, mái tóc đen dài xõa tung che đi khuôn mặt đẫm lệ. Cô bé nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, đôi vai nhỏ bé run lên bần bật. Cô bé không thể hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên tồi tệ đến vậy. Những lời nói của Long ở thư viện cứ xoáy sâu vào tâm trí Linh, cắt cứa từng chút một vào trái tim vốn đã đầy vết xước. "Nếu cậu không đủ tập trung thì cứ về đi, đừng làm lãng phí thời gian của tôi." Từng câu, từng chữ cứ lặp đi lặp lại, như một lời kết án nặng nề. Long, người mà cô luôn tin tưởng, luôn dựa vào, lại có thể nói những lời tàn nhẫn đến thế. Và rồi, những lời châm chọc của Phạm Thùy Chi về kết quả học tập của cô cũng hiện về, càng khiến Linh cảm thấy mình thật vô dụng, thật yếu kém. Áp lực từ kỳ thi đại học đang đến gần, áp lực từ kỳ vọng của mẹ, của thầy cô, của cả chính bản thân cô bé, tất cả dồn nén lại, tạo thành một cơn bão tố trong lòng.

Đúng lúc ấy, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Cánh cửa hé mở, và Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân chí cốt với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, bước vào. Mai đeo cặp kính cận, đôi mắt sáng thông minh, nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ lo lắng và xót xa khi nhìn thấy Linh. Mái tóc đen dài của cô bạn tết gọn gàng, trông vẫn giản dị và thanh tú như mọi khi. Mai không nói gì, chỉ lặng lẽ đi đến bên Linh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô bạn.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Mai, rồi bật khóc nức nở. "Tớ... tớ không biết phải làm sao nữa, Mai à. Tất cả mọi thứ... quá sức với tớ rồi." Giọng Linh run rẩy, nghẹn ngào, đứt quãng bởi những tiếng nấc. Cô bé cảm thấy như mình đang chìm dần, chìm dần xuống một vực sâu không đáy, và không có cách nào để bấu víu.

Mai nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Linh, kéo cô bạn vào lòng. Cái ôm ấm áp của Mai như một chiếc phao cứu sinh, giúp Linh bám víu lấy một chút bình yên giữa cơn bão lòng. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc của Mai, mùi giấy sách quen thuộc mà cô bạn luôn mang theo, tất cả đều mang lại một cảm giác an ủi đến lạ. Mai nhẹ nhàng vỗ về lưng Linh, từng chút một, như muốn xoa dịu nỗi đau đang cào xé tâm can cô bạn. Ánh mắt Mai đầy xót xa, nhìn Linh với tất cả sự thấu hiểu và cảm thông. Cô biết Linh đang phải chịu đựng những gì, bởi lẽ cô cũng đang trải qua những áp lực tương tự của năm cuối cấp.

"Ngoan nào," Mai thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn như rót mật vào tai Linh. "Có gì cứ nói với tớ. Cậu không đơn độc đâu." Mai siết chặt vòng tay, cảm nhận được sự run rẩy từ cơ thể nhỏ bé của Linh. "Kỳ thi đại học... nó đáng sợ đến thế sao, Linh?" Mai hỏi, muốn Linh thổ lộ hết những gánh nặng trong lòng. Cô biết đôi khi, chỉ cần được nói ra, nỗi đau cũng sẽ vơi đi phần nào.

Linh gục đầu vào vai Mai, những tiếng nức nở nghẹn ngào vẫn không ngừng tuôn trào. "Tớ... tớ sợ lắm, Mai à. Tớ sợ mình không đủ giỏi. Sợ không đỗ được trường Sư phạm. Mẹ đã đặt nhiều kỳ vọng vào tớ như thế... Tớ sợ làm mẹ thất vọng." Linh ngẩng mặt lên, đôi mắt ướt đẫm nước mắt nhìn Mai. "Rồi cả Long nữa... Cậu ấy nói tớ không tập trung. Cậu ấy nghĩ tớ không cố gắng. Còn Chi... những lời cô ấy nói cứ quanh quẩn trong đầu tớ. Tớ cảm thấy mình thật vô dụng, thật kém cỏi." Những lời thổ lộ tuôn ra như một dòng suối vỡ bờ, mang theo tất cả sự tự ti, tổn thương và nỗi sợ hãi mà Linh đã cố gắng kìm nén bấy lâu nay.

Mai lắng nghe một cách chăm chú, không ngắt lời Linh. Cô bạn biết Linh cần một người để trút bỏ hết những gánh nặng ấy. Khi Linh ngừng lại, Mai nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô bạn. "Không ai nghĩ cậu vô dụng cả, Linh. Cậu đã và đang rất cố gắng. Tớ biết điều đó. Cậu có nhớ những đêm chúng ta thức khuya học bài không? Hay những lần cậu giải thích bài cho tớ một cách nhiệt tình không?" Mai mỉm cười nhẹ. "Long... cậu ấy chỉ là đang căng thẳng thôi. Cậu ấy không có ý đó đâu. Cậu ấy lo lắng cho cậu, hơn ai hết." Mai biết Long là người hiểu Linh nhất, và những lời nói của Long có lẽ chỉ là sự bộc phát nhất thời. "Còn Chi... cậu ấy nói gì thì cứ kệ cậu ấy. Miệng lưỡi thiên hạ mà, chúng ta đâu thể ngăn cản được. Điều quan trọng là chúng ta biết mình là ai, mình đang làm gì."

Linh khụt khịt mũi, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng đã vơi đi phần nào sự tuyệt vọng. "Nhưng tớ... tớ thật sự cảm thấy choáng ngợp. Cứ nhìn những cuốn sách này đi. Nó như một biển lớn, mà tớ thì chỉ như một con thuyền nhỏ, không biết phải đi về đâu. Tớ sợ mình không tìm được định hướng cho tương lai, Mai ạ. Sợ mình không biết mình muốn làm gì, muốn trở thành ai." Linh lại gục đầu xuống vai Mai, cảm giác nhẹ nhõm hơn một chút khi được chia sẻ những nỗi sợ hãi sâu kín nhất của mình. Tiếng gió bên ngoài cửa sổ vẫn thổi đều đều, như đang an ủi cô.

Mai ôm Linh chặt hơn, cảm nhận được hơi ấm từ người bạn thân. "Tớ cũng có những lúc cảm thấy như vậy, Linh à. Ai cũng thế thôi. Cả Long, cả Hùng, hay thậm chí cả những bạn học giỏi nhất lớp cũng vậy. Năm cuối cấp mà, ai mà không áp lực chứ. Nhưng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Tớ sẽ luôn ở đây, cùng cậu. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra con đường cho tương lai. Từng bước một thôi, đừng cố gắng ôm đồm quá nhiều." Giọng Mai vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định. Cô bạn biết Linh cần được tiếp thêm sức mạnh, cần được trấn an rằng cô bé không hề đơn độc trong cuộc chiến này. Khuôn mặt thanh tú của Mai thoáng hiện lên vẻ suy tư, cô bé cũng đang cố gắng tìm kiếm lời khuyên tốt nhất cho Linh, và cho cả chính mình. Bên ngoài, những cơn gió lạnh đầu mùa bắt đầu thổi mạnh hơn, báo hiệu một đêm dài với nhiều suy tư và cảm xúc.

**—**

Tối đó, trong căn hộ tập thể cũ kỹ của Long, một không khí khác hẳn đang bao trùm. Không có tiếng nức nở, nhưng sự im lặng lại nặng nề hơn gấp bội. Long đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc của Hạ Long. Dưới ánh trăng mờ nhạt bị che lấp bởi những đám mây, những dãy nhà tập thể cũ kỹ trải dài, ánh đèn vàng leo lắt từ các ô cửa sổ như những đốm lửa nhỏ nhoi, lạc lõng giữa màn đêm. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã thưa dần, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng sóng biển vỗ rì rào từ xa vọng lại, nghe như một bản nhạc buồn man mác. Mùi thức ăn đã nguội lạnh từ bữa tối, quyện lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu nhà, tạo nên một cảm giác trống trải đến lạ.

Điện thoại trên tay cậu đã hiện lên số của Linh nhiều lần, nhưng Long vẫn chưa dám ấn nút gọi. Cậu ấy cứ đứng đó, như một bức tượng, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn vô định ra màn đêm. Khuôn mặt góc cạnh của cậu ấy giờ đây không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là sự hối hận tột độ, sự lo lắng không nguôi. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, hơi rủ xuống trán, che đi một phần ánh mắt mệt mỏi của Long.

Trong đầu cậu, những lời nói của mình ở thư viện cứ lặp đi lặp lại, vang vọng như một lời nguyền rủa. "Nếu cậu không đủ tập trung thì cứ về đi, đừng làm lãng phí thời gian của tôi." Từng chữ, từng câu như những nhát dao vô hình, không chỉ cứa vào trái tim Linh, mà còn xé nát tâm can của chính Long. Cậu ấy nhớ lại ánh mắt đỏ hoe, sưng húp của Linh, nhớ lại đôi vai run rẩy của cô bé khi bỏ đi. Nhìn thấy Linh tổn thương đến vậy, Long cảm thấy mình thật tồi tệ, thật vô dụng. Cậu ấy đã hứa sẽ luôn bảo vệ Linh, sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô bé, vậy mà giờ đây, chính cậu ấy lại là người gây ra vết thương sâu sắc nhất.

Long day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ không ngừng. Cậu ấy biết mình đã sai. Không phải vì cậu ấy không muốn Linh hiểu bài, mà là vì cậu ấy đã không đủ kiên nhẫn, không đủ thấu hiểu. Áp lực thi cử, những lời châm chọc của Chi, sự mệt mỏi kéo dài... tất cả đã biến cậu ấy thành một người khác, một người mà cậu ấy không muốn trở thành. Cậu ấy đã để cho những cảm xúc tiêu cực điều khiển mình, đã để cho sự nóng giận nhất thời lấn át đi tình yêu thương và sự quan tâm sâu sắc dành cho Linh.

Long thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao sự hối tiếc. Cậu ấy không thể để mọi chuyện như thế này được. Cậu ấy không thể để mối quan hệ của họ tan vỡ vì những lời nói bồng bột, vì những hiểu lầm không đáng có. Tình yêu đầu đời, tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, không thể kết thúc một cách đau đớn như vậy. Cậu ấy phải làm gì đó. Phải nói chuyện với Linh, phải xin lỗi cô bé, phải xoa dịu nỗi đau mà cậu ấy đã gây ra. Cậu ấy phải tìm cách hàn gắn vết nứt này, phải chứng minh rằng tình yêu của cậu ấy đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách.

Long đưa điện thoại lên, ngón tay cái lướt qua màn hình, tìm đến số của Mai. Cậu ấy cần biết Linh đang ở đâu, tình hình của cô bé ra sao. Sau vài hồi chuông, giọng Mai nhỏ nhẹ vang lên, chất chứa sự lo lắng. Long không vòng vo, trực tiếp hỏi về Linh. Khi nghe Mai kể lại Linh đã khóc nhiều như thế nào, đã thổ lộ những nỗi sợ hãi ra sao, trái tim Long như bị bóp nghẹt. Cậu ấy nhận ra gánh nặng mà Linh đang phải chịu đựng lớn hơn cậu nghĩ rất nhiều. Không chỉ là áp lực học tập, mà còn là nỗi sợ không đạt được kỳ vọng, nỗi lo về định hướng tương lai, và cả sự tự ti khi bị so sánh với người khác.

Long cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Cậu ấy không thể chần chừ thêm nữa. Cậu ấy cần phải gặp Linh, ngay lập tức. Sau khi cúp máy, Long đứng thẳng dậy, đôi mắt hổ phách ánh lên một vẻ kiên quyết. Cậu ấy biết mình phải làm gì. Cậu ấy không chỉ cần xin lỗi, mà còn cần phải lắng nghe, phải an ủi, phải là chỗ dựa vững chắc mà Linh luôn cần. Cậu ấy sẽ không để Linh phải một mình đối mặt với những nỗi sợ hãi đó.

Long dứt khoát ấn nút gọi vào số của Linh. Tiếng chuông điện thoại vang lên từng hồi dài, khiến tim cậu đập thình thịch. Long nín thở chờ đợi. Cuối cùng, một giọng nói yếu ớt, nghèn nghẹn vang lên từ đầu dây bên kia. "Linh... anh đứng dưới nhà em rồi," Long nói, giọng trầm, nhưng đầy sự chân thành và lo lắng. "Mình nói chuyện một lát được không?" Cậu ấy không muốn Linh từ chối, không muốn cô bé tiếp tục lẩn tránh. Cậu ấy cần đối mặt, cần sửa chữa.

Không đợi Linh trả lời, Long nhanh chóng khoác vội chiếc áo khoác mỏng, rồi bước ra khỏi phòng. Cậu ấy lao xuống cầu thang cũ kỹ, hai bước một bậc, lòng đầy lo lắng và quyết tâm. Tiếng bước chân Long vang vọng trong hành lang chật hẹp, như tiếng trống thúc giục cậu ấy phải hành động. Cậu ấy sẽ không bỏ cuộc, sẽ không để mối tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát này tan biến trong hư vô. Dù trời Hạ Long về đêm đã se lạnh, nhưng trong lòng Long, một ngọn lửa ấm áp của tình yêu và sự hối hận đang cháy bỏng, thôi thúc cậu ấy nhanh chóng đến bên người con gái cậu ấy yêu thương.

**—**

Công viên Bình Minh về đêm khoác lên mình một vẻ đẹp trầm mặc, lãng mạn. Ánh trăng sáng vằng vặc xuyên qua những tầng mây mỏng, chiếu rọi xuống những con đường đi bộ lát gạch sạch sẽ, tạo nên những vệt sáng bạc lung linh. Cổng đá cổ kính của công viên đứng sừng sững, như một nhân chứng thầm lặng cho biết bao câu chuyện tình yêu và tình bạn của tuổi trẻ Hạ Long. Gió đêm se lạnh, nhẹ nhàng vuốt ve những hàng cây xanh mướt, tạo ra tiếng lá xào xạc như những lời thì thầm bí ẩn. Từ xa, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, hòa cùng tiếng chim đêm líu lo, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây ven đường quyện vào nhau, mang đến một cảm giác trong lành, bình yên đến lạ.

Long và Linh ngồi trên một chiếc ghế đá khuất trong công viên, dưới bóng một cây bàng cổ thụ. Ban đầu, không khí giữa họ im lặng đến ngột ngạt. Sự căng thẳng và tổn thương vẫn còn hiện hữu, tạo nên một bức tường vô hình ngăn cách hai tâm hồn trẻ. Linh ngồi khép nép, đôi tay đan chặt vào nhau, ánh mắt nhìn xuống đất, không dám đối diện với Long. Gương mặt cô bé vẫn còn vương những vệt nước mắt khô, đôi môi mím chặt, cố gắng kìm nén cảm xúc. Long ngồi cạnh cô, bờ vai rộng hơi chùng xuống, ánh mắt hổ phách đầy hối lỗi và lo lắng không rời khỏi cô bé. Cậu ấy cảm nhận được sự lạnh lẽo từ người Linh, không chỉ từ cái lạnh của gió đêm, mà còn từ sự tổn thương sâu sắc trong tâm hồn cô.

Long là người phá vỡ sự im lặng trước. Giọng cậu trầm và khàn, chứa đựng sự hối hận sâu sắc. "Anh... anh xin lỗi, Linh. Anh xin lỗi vì những lời đã nói ở thư viện. Anh không cố ý làm em tổn thương." Long đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh. Bàn tay cậu ấy ấm áp và vững chãi, nhưng Linh vẫn rụt rè không dám đáp lại.

Linh vẫn giữ im lặng, nhưng bàn tay cô bé khẽ run lên trong lòng bàn tay Long. Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào Long, chất chứa bao nhiêu nỗi đau, sự thất vọng và cả sự hoang mang. "Cậu... cậu thật sự không có ý đó sao, Long?" Giọng Linh run rẩy, yếu ớt, như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. "Những lời đó... nó làm tớ đau lắm. Tớ đã nghĩ... cậu không còn tin tưởng tớ nữa."

Long siết nhẹ bàn tay Linh, kéo cô bé lại gần hơn một chút. "Không, Linh. Anh chưa bao giờ không tin em. Anh... anh chỉ là quá căng thẳng. Áp lực thi cử, rồi những lời nói của Chi... anh đã để chúng ảnh hưởng đến mình. Anh đã sai. Anh đã không đủ kiên nhẫn để hiểu rằng em cũng đang chịu đựng rất nhiều." Long nhìn sâu vào mắt Linh, cố gắng truyền tải tất cả sự chân thành trong ánh mắt. "Em biết không... khi em bỏ đi, anh đã cảm thấy mình thật tồi tệ. Anh đã nghĩ, anh đã làm hỏng tất cả rồi."

Những lời nói chân thành của Long như một dòng nước ấm, từ từ làm tan chảy lớp băng giá trong lòng Linh. Cô bé cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng nỗi sợ hãi và gánh nặng vẫn còn đè nặng. Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng bao nhiêu nỗi lòng chất chứa. Cô bé dựa vào vai Long, cảm nhận hơi ấm từ bờ vai vững chãi của cậu ấy. "Em sợ... sợ mình không đủ giỏi, Long à," Linh bắt đầu thổ lộ, giọng nói vẫn còn run rẩy nhưng đã vơi đi phần nào sự nghẹn ngào. "Em sợ không đỗ được trường Sư phạm. Mẹ đã đặt nhiều kỳ vọng vào em, thầy cô cũng thế. Em sợ làm mọi người thất vọng, sợ mình không tìm được định hướng cho tương lai."

Linh ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt hổ phách của Long. "Những lời của Thùy Chi... nó cứ quanh quẩn trong đầu em. Cô ấy nói em không xứng đáng với trường top, nói em chỉ giỏi mấy môn xã hội. Em cảm thấy mình thật vô dụng, Long ạ. Cứ mỗi lần nhìn vào đống sách Toán, Lý, Hóa, em lại thấy choáng ngợp. Em không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải học như thế nào cho hiệu quả. Em sợ mình sẽ thất bại, sẽ không thể chạm tới ước mơ của mình." Những lời nói của Linh tuôn ra như một dòng suối vỡ bờ, trút bỏ hết những gánh nặng, những nỗi sợ hãi mà cô bé đã cố gắng kìm nén bấy lâu nay. Nước mắt lại bắt đầu lăn dài trên má Linh, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự tổn thương hay tuyệt vọng, mà là nước mắt của sự yếu mềm, của việc được trút bỏ nỗi lòng.

Long lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt cậu ấy đầy thấu hiểu và xót xa. Cậu ấy nhẹ nhàng đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc dài óng ả của Linh. "Nghe anh này, Linh," Long nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. "Em không hề vô dụng. Em đã và đang rất cố gắng. Em có nhớ những lần em kiên trì giải bài tập đến khuya không? Hay những lần em giúp đỡ bạn bè không? Em là một cô bé thông minh, xinh đẹp và tốt bụng. Những lời của Chi... chỉ là lời nói gió bay thôi. Đừng để nó ảnh hưởng đến em."

Long siết chặt tay Linh, kéo cô vào lòng. Cái ôm của cậu ấy thật ấm áp và vững chãi, như một chiếc áo giáp che chở Linh khỏi mọi phong ba bão táp. Linh khóc nức nở trên vai Long, trút bỏ mọi gánh nặng. Cô bé cảm thấy một sự an ủi vô bờ, một cảm giác bình yên sau những giờ phút đầy sóng gió. Mùi hương nam tính quen thuộc từ Long, mùi nước hoa dịu nhẹ của cậu ấy, tất cả đều mang lại cho Linh một cảm giác an toàn đến lạ. Long nhẹ nhàng vuốt tóc cô, im lặng lắng nghe tiếng nức nở của Linh, và truyền hơi ấm cho cô bé.

"Về trường Sư phạm... anh biết đó là ước mơ của em. Và anh tin em sẽ làm được," Long tiếp tục nói, giọng điệu đầy kiên định. "Em có thể không giỏi Toán như anh, nhưng em có những thế mạnh khác. Quan trọng là em tìm thấy đam mê của mình. Nếu em cần, anh sẽ giúp em tìm ra phương pháp học phù hợp. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu, cùng nhau cố gắng. Đừng tự mình chịu đựng nữa, Linh. Hãy chia sẻ với anh. Anh sẽ luôn ở đây, cùng em vượt qua tất cả." Long hôn nhẹ lên tóc Linh, một nụ hôn trấn an, một lời hứa hẹn không lời.

Linh ngước mặt lên, đôi mắt vẫn còn ướt đẫm nhưng đã ánh lên một tia hy vọng. "Thật sao, Long?"

"Thật chứ," Long mỉm cười nhẹ, nụ cười ấm áp xua tan đi vẻ lạnh lùng thường ngày, khiến trái tim Linh như được sưởi ấm. "Chúng ta là một cặp mà, đúng không? Anh sẽ không bao giờ để em phải một mình. Dù tương lai có ra sao, dù chúng ta có phải đối mặt với những lựa chọn khác nhau về trường đại học, thì anh vẫn sẽ luôn ở bên em, ủng hộ em trên mọi con đường." Lời nói của Long như một lời hẹn ước, một lời cam kết cho mối tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát này, dù có lúc dữ dội, có lúc êm đềm, thì vẫn luôn hướng về nhau.

Linh khẽ gật đầu, vòng tay ôm chặt lấy Long. Cảm giác được thấu hiểu, được yêu thương và được ủng hộ đã giúp cô bé lấy lại được chút sức mạnh. Gió đêm vẫn thổi nhẹ, mang theo hương hoa thoang thoảng từ vườn hồng gần đó, hòa vào không khí lãng mạn của công viên Bình Minh. Long cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi thấy Linh đã bình tâm trở lại. Cậu ấy biết chặng đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, họ đã tìm lại được tiếng nói chung, đã hàn gắn được vết nứt đầu tiên.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm Long, cậu ấy vẫn nhớ đến những lời Linh vừa nói về việc không đỗ được trường Sư phạm, về nỗi sợ không tìm được định hướng cho tương lai. Điều này báo hiệu rằng những khó khăn trong lựa chọn đại học và con đường sự nghiệp có thể sẽ là một thử thách lớn tiếp theo cho cả hai. Long nhận ra gánh nặng mà Linh đang phải chịu đựng thực sự rất lớn, và cậu ấy sẽ phải nỗ lực nhiều hơn trong việc hỗ trợ cô, có thể liên quan đến việc điều chỉnh phương pháp học tập hoặc tìm kiếm lời khuyên từ người lớn. Sự yếu lòng của Linh và sự thấu hiểu của Long đã mở ra một cơ hội cho họ thảo luận sâu hơn về ước mơ và con đường sự nghiệp của mỗi người, dù điều đó có thể dẫn đến những khác biệt trong quan điểm về trường đại học sau này. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ còn chứng kiến nhiều hơn nữa những cung bậc cảm xúc của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng này. Long nắm chặt tay Linh, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao, hứa hẹn một tương lai đầy bất ngờ và thử thách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ