Rực rỡ thanh xuân
Chương 310

Lời Hòa Giải Mắc Kẹt Trong Nỗi Lo

3329 từ
Mục tiêu: Long chủ động làm hòa với Linh sau những hiểu lầm và căng thẳng kéo dài.,Khắc họa rõ ràng rằng lời hòa giải này chưa thể giải tỏa hoàn toàn những lo toan về tương lai và áp lực học hành đang đè nặng lên cả hai.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Long (hối hận, ghen tuông, bất an) và Linh (tổn thương, áp lực, cảm giác không được thấu hiểu).,Duy trì và phát triển giai đoạn 'rising_action' của Arc 5 bằng cách nhấn mạnh rằng những vấn đề cốt lõi vẫn còn đó.,Cho thấy sự trưởng thành trong hành động của Long khi cậu cố gắng đối mặt và sửa chữa sai lầm, nhưng cũng bộc lộ giới hạn của sự thấu hiểu ở tuổi trẻ.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Emotional, tense, slightly melancholic, hopeful but with underlying anxiety
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn hắt lên cuốn sách Vật lý dày cộp, chiếu rõ từng công thức khô khan và những hình vẽ mạch điện phức tạp. Trần Hoàng Long ngồi đó, lưng tựa vào thành ghế gỗ đã cũ kỹ, cố gắng hết sức để tập trung. Nhưng tâm trí cậu như một con ngựa bất kham, cứ liên tục phi nước đại về những hình ảnh vừa xảy ra ở thư viện chiều nay. Tiếng chim hót ríu rít từ chiếc lồng chim treo ngoài ban công nhà hàng xóm, tiếng lạch cạch của bát đũa từ căn bếp tầng dưới, tiếng cười đùa vọng lại từ lũ trẻ con đang chơi ô ăn quan dưới sân tập thể – tất cả những âm thanh quen thuộc của khu nhà tập thể cũ kỹ này, thường ngày mang lại cho cậu cảm giác bình yên, giờ đây lại càng khiến tâm hồn cậu thêm hỗn loạn.

Hương cơm tối của mẹ, mùi xà phòng thơm nhẹ từ quần áo vừa được giặt phơi, xen lẫn mùi ẩm mốc đặc trưng của những bức tường vôi đã bạc màu thời gian, len lỏi vào căn phòng nhỏ. Căn hộ của cậu, dù đã được sửa sang lại gọn gàng, vẫn không che giấu được nét giản dị, ấm cúng của một không gian sống đã gắn bó với cậu từ thuở bé. Đây là nơi cậu lớn lên, nơi cậu ấp ủ những giấc mơ và cả những nỗi lo lắng đầu đời. Nhưng đêm nay, sự ấm cúng ấy lại không thể xua tan đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim cậu.

Cậu gập cuốn sách lại một cách mạnh bạo, tiếng "phạch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Đôi mắt sâu màu hổ phách thường ngày ánh lên vẻ lạnh lùng, ít biểu cảm, giờ đây lại đong đầy sự bất an và hối hận. Long đưa tay day thái dương, cảm thấy đầu óc mình nặng trĩu. Hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Linh, nụ cười mà cậu đã khao khát nhìn thấy từ cô suốt gần hai ngày qua, lại xuất hiện, nhưng lần này, nó không dành cho cậu. Nó dành cho Phạm Thùy Chi.

"Mình đã quá đáng thật rồi," cậu thì thầm, giọng nói trầm khàn như tự trách. "Nhưng tại sao Linh lại... Thùy Chi kia... cô ta đang làm gì vậy?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí cậu, đầy sự nghi hoặc và ghen tuông. Cậu nhớ lại lời mình đã nói với Linh ở thư viện thành phố, những lời lẽ thiếu suy nghĩ, mang nặng áp lực thi cử và sự sốt ruột. "Linh, em không thể cứ mắc kẹt mãi ở cái bài toán đơn giản này được. Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu." Lúc đó, cậu chỉ nghĩ đến những kỳ thi sắp tới, đến tấm vé vào cánh cửa đại học danh giá mà cả hai đều đang hướng tới. Cậu đã không nhận ra, lời nói của mình như những nhát dao vô hình, cứa vào lòng cô gái bé nhỏ đang phải gồng mình chống chọi với áp lực học tập và nỗi lo về tương lai.

Long hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc và hương hoa sữa thoang thoảng từ ngoài cửa sổ như càng làm nổi bật sự trống trải trong lòng cậu. Cậu đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc của Hạ Long, nơi những ánh đèn xa xa lấp lánh như những vì sao rơi rụng. Thành phố biển này, nơi từng cất giữ những rung động đầu đời trong trẻo nhất của cậu và Linh, giờ đây lại chứng kiến một kẽ hở vô hình đang dần hình thành giữa hai người. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đang phải đối mặt với những cơn sóng dữ của tuổi trưởng thành.

Cậu nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Thùy Chi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, nụ cười đồng cảm của cô ấy, và ánh mắt biết ơn của Linh. Cử chỉ ấy, trong mắt Long, không phải là sự giúp đỡ đơn thuần giữa bạn bè, mà là một lời tuyên bố, một sự khẳng định về vị trí của Thùy Chi. Cô ấy đã làm được điều mà cậu, người yêu của Linh, đã không thể làm: xoa dịu nỗi buồn và sự tổn thương trong lòng cô.

"Chẳng lẽ mình... mình đã làm sai cái gì?" Cậu vẫn còn nhớ rõ cảm giác nóng ran, khó chịu và ghen tị bốc lên trong lòng khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Bàn tay cậu vô thức siết chặt lại, như thể đang nắm lấy cây bút chì khắc tên của Linh mà cậu vẫn luôn mang theo bên mình. Những nét khắc tinh xảo ấy, giờ đây như đang cứa vào lòng bàn tay cậu, đau nhói, nhắc nhở cậu về sự hờ hững của mình. Nỗi hối hận vì những lời nói vô tình, nỗi bất lực khi không thể xoa dịu Linh, giờ đây lại càng bị khuếch đại bởi sự xuất hiện của Thùy Chi. Cậu cảm thấy mình đang bị đẩy ra xa hơn, bị thay thế. Cậu sợ hãi, một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc mất đi Linh, mất đi tình yêu mà cậu đã dày công vun đắp.

Cậu mở điện thoại, màn hình sáng lên, hiển thị danh bạ với cái tên "Ngọc Linh" nổi bật. Ngón tay cậu lướt nhẹ trên màn hình, rồi dừng lại ở biểu tượng tin nhắn. Cậu ngần ngừ. Nên nói gì đây? Một lời xin lỗi suông có đủ không? Hay cần phải giải thích những áp lực mà cậu đang gánh chịu? Cậu bắt đầu gõ, xóa, rồi lại gõ. Từng câu chữ đều phải thật cẩn trọng, thật chân thành. Cậu muốn cô hiểu, muốn cô biết rằng cậu không hề cố ý làm cô tổn thương, rằng cậu vẫn luôn yêu thương cô, nhưng đôi khi, áp lực quá lớn đã khiến cậu trở nên vụng về.

"Linh, em ngủ chưa?" Cậu gõ một dòng tin nhắn đơn giản. Ngón tay cậu lướt đến nút gửi, rồi lại dừng lại. Cậu thở dài, cảm thấy bất lực. Cậu không muốn một tin nhắn cụt lủn, vô vị. Cậu muốn một cuộc đối thoại trực tiếp, một lời xin lỗi chân thành, được nhìn vào đôi mắt cô, được cảm nhận sự tha thứ từ cô. Cậu cần phải đối mặt. Với Linh, với những sai lầm của mình, và với cả nỗi sợ hãi mơ hồ về Thùy Chi.

Long quyết định cất điện thoại vào túi. Cậu biết, ngày mai, cậu phải gặp cô. Phải nói chuyện thẳng thắn với cô. Phải tìm cách hàn gắn lại kẽ hở vô hình đang dần nới rộng giữa hai người. Dù cho cậu vẫn còn mang trong mình những lo lắng, những ghen tuông, cậu biết, tình yêu đầu đời này đáng giá hơn bất cứ điều gì. Cậu sẽ không để những áp lực của tuổi 18 và những âm mưu của người khác đánh mất đi "rực rỡ thanh xuân" của mình.

***

Chiều muộn ngày hôm sau, Công viên Bình Minh khoác lên mình một vẻ đẹp yên bình hiếm thấy. Trời trong xanh, nắng dịu dàng rải vàng trên những tán cây cổ thụ, gió nhẹ nhàng mơn man qua từng phiến lá, tạo nên bản giao hưởng xào xạc êm tai. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước trung tâm, tiếng cười nói xa xa của những đứa trẻ đang chơi đùa cạnh hồ nước – tất cả hòa quyện vào nhau, vẽ nên một bức tranh thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang ngự trị trong lòng Long.

Cậu đứng tựa vào gốc cây bàng cổ thụ, nơi có thể nhìn bao quát con đường lát gạch dẫn vào công viên. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng vững chãi của cậu vẫn toát lên vẻ nam tính, nhưng đôi mắt hổ phách thường ngày ánh lên sự tự tin, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi lo âu khó tả. Cậu cứ liên tục nhìn đồng hồ, rồi lại hướng ánh mắt về phía cổng đá cổ kính của công viên. Mùi cỏ xanh tươi mới cắt, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, và hương hoa nhài thoang thoảng từ khóm cây gần đó không làm dịu đi được sự bồn chồn trong lòng cậu.

Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cuối con đường. Lê Ngọc Linh. Cô ấy vẫn xinh đẹp nổi bật như mọi khi, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, tôn lên khuôn mặt thanh tú với đôi mắt to tròn long lanh. Nhưng hôm nay, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô lại không hề xuất hiện. Thay vào đó là một vẻ mặt có chút ưu tư, đôi mắt hơi cụp xuống, thể hiện rõ sự mệt mỏi và tổn thương còn đọng lại. Cô mặc chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jean, bước đi nhẹ nhàng nhưng chậm rãi, như thể đang mang theo một gánh nặng vô hình.

Khi Linh đến gần, Long cảm thấy tim mình đập mạnh hơn một nhịp. Cậu thẳng người dậy, ánh mắt dán chặt vào cô. Khoảng cách giữa họ, không chỉ là vài bước chân, mà còn là một bức tường vô hình được xây nên từ những lời nói vô tình và những cảm xúc bị tổn thương.

"Linh..." Long mở lời, giọng cậu trầm ấm nhưng pha chút run rẩy, sự hồi hộp hiện rõ. Cậu bước đến gần cô thêm một bước, nhưng Linh vẫn giữ một khoảng cách nhỏ, đôi mắt cô hơi né tránh ánh nhìn của cậu.

"Em đến rồi," Linh đáp, giọng nói trong trẻo của cô hôm nay lại mang một âm điệu nhẹ nhàng, gần như là thì thầm, khác hẳn vẻ hoạt bát thường ngày.

Long hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm. Cậu biết, đây là cơ hội duy nhất để sửa chữa sai lầm của mình. "Linh... anh xin lỗi," cậu nói, ánh mắt đầy ăn năn. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt cô, cố gắng truyền tải hết sự hối hận của mình. "Anh biết hôm đó anh đã quá lời, anh không nên nói những điều đó. Anh đã sai. Anh... anh thật sự xin lỗi em." Cậu cúi nhẹ đầu, thể hiện sự chân thành.

Linh im lặng một lúc. Cô nhìn xuống đôi giày của mình, rồi lại ngước lên nhìn Long. Đôi mắt cô, dù vẫn còn chút buồn, nhưng đã không còn vẻ lạnh nhạt như những ngày qua. "Em... em hiểu anh đang áp lực," cô bắt đầu nói, giọng cô vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Em biết anh lo lắng cho kỳ thi, cho tương lai của chúng ta. Nhưng những lời nói đó của anh... nó khiến em cảm thấy rất buồn. Em cảm thấy như mình không được thấu hiểu, như mình đang làm gánh nặng cho anh vậy."

Từng lời nói của Linh như những nhát kim nhỏ, châm vào trái tim Long. Cậu cảm thấy một nỗi đau nhói, không chỉ vì sự hối hận mà còn vì nhận ra cô đã phải chịu đựng nhiều hơn cậu tưởng. Cậu muốn vươn tay ra nắm lấy tay cô, muốn ôm cô vào lòng để xoa dịu những tổn thương đó, nhưng cậu cảm thấy một rào cản vô hình vẫn còn tồn tại giữa hai người.

"Không phải vậy đâu Linh," Long vội vàng thanh minh, giọng cậu trở nên khẩn thiết. "Anh không bao giờ nghĩ em là gánh nặng. Anh chỉ... anh chỉ lo lắng quá. Anh sợ chúng ta không đạt được mục tiêu, sợ chúng ta không thể cùng nhau bước tiếp. Anh... anh thực sự đã nghĩ cho em, nhưng lại chọn sai cách để thể hiện. Anh xin lỗi vì đã làm em buồn."

Cậu nhìn cô, ánh mắt mong chờ sự tha thứ. Linh vẫn không nói gì, cô chỉ khẽ thở dài. Tiếng lá xào xạc trên đầu như đang thì thầm những câu chuyện buồn. Mùi hương của Hạ Long, nơi từng cất giữ những rung động đầu đời trong trẻo của họ, giờ đây lại phảng phất một nỗi buồn man mác. Long biết, một lời xin lỗi không thể xóa nhòa đi tất cả. Vết nứt đã hình thành, và việc hàn gắn nó cần nhiều hơn thế. Cậu chỉ mong, cô sẽ cho cậu một cơ hội. Một cơ hội để chứng minh rằng tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi sóng gió.

***

Hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên Công viên Bình Minh, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng của ngày dần yếu ớt, lướt qua mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những dải màu cam, hồng, tím huyền ảo. Không khí trở nên se lạnh hơn, báo hiệu một đêm Hạ Long sắp đến, mang theo hơi sương mờ ảo và những vì sao lấp lánh. Tiếng chim hót đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng xe cộ xa xa vọng lại từ đường lớn và tiếng gió rì rào luồn qua kẽ lá. Bầu không khí lãng mạn thường ngày của công viên khi hoàng hôn buông xuống, giờ đây lại mang một vẻ trầm mặc, u hoài, như thể đang đồng điệu với tâm trạng của Long và Linh.

Cả hai cùng ngồi xuống chiếc ghế đá quen thuộc dưới gốc cây cổ thụ, nơi họ từng chia sẻ biết bao câu chuyện vui buồn, biết bao ước mơ và hoài bão. Nhưng hôm nay, sự im lặng lại bao trùm lấy họ, nặng nề hơn bao giờ hết. Linh nhìn về phía xa xăm, nơi ánh mặt trời đang dần chìm nghỉm sau những rặng núi, để lại một khoảng không vô định. Đôi mắt to tròn của cô, giờ đây không còn long lanh rạng rỡ mà chất chứa một nỗi ưu tư sâu thẳm.

"Anh biết em cũng áp lực," Linh bắt đầu nói, giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng lại mang một sức nặng khiến Long phải chú ý. "Nhưng... em cũng vậy mà, Long. Nhiều lúc em thấy mình lạc lõng lắm, không biết nên chọn trường nào, ngành gì. Cứ nghĩ đến chuyện đó là em lại thấy sợ... Sợ những lựa chọn của mình sẽ không đúng, sợ không thể đạt được kỳ vọng của bố mẹ, sợ không thể cùng anh thực hiện những ước mơ mà chúng ta đã từng vẽ ra."

Từng lời nói của Linh như một dòng sông băng giá, từ từ chảy vào trái tim Long. Cậu cảm nhận được sự cô đơn, sự bất an trong giọng nói của cô. Cái cảm giác không được thấu hiểu, cái gánh nặng của tương lai mà cô đang phải gánh vác, không chỉ là những lời nói vô tình của cậu, mà là một nỗi sợ hãi lớn hơn, sâu xa hơn rất nhiều. Cậu nhớ lại những ngày tháng họ cùng nhau học bài, cùng nhau mơ mộng về một tương lai tươi sáng ở những giảng đường đại học danh tiếng. Tình yêu của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, luôn là động lực, là niềm tin. Nhưng giờ đây, chính những ước mơ ấy lại trở thành áp lực, thành bức tường vô hình ngăn cách họ.

Long khẽ vươn tay, cố gắng nắm lấy bàn tay lạnh giá của Linh, muốn truyền cho cô hơi ấm và sự vững vàng. "Đừng sợ, Linh," cậu nói, giọng cậu cố gắng giữ sự kiên định, mặc dù trong lòng cậu cũng đang chất chứa những nỗi lo tương tự. "Có anh ở đây mà. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Anh sẽ không để em một mình đâu. Anh hứa. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu, cùng nhau đưa ra quyết định. Anh tin, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên nhau."

Linh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Long, nhưng cô lại nhẹ nhàng rút tay về. Ánh mắt cô vẫn hướng về phía chân trời, nơi hoàng hôn đang dần tắt, như thể đang kiếm tìm một câu trả lời cho những băn khoăn trong lòng. "Em chỉ sợ... chúng ta sẽ không thể cùng nhau mãi được," cô nói, giọng nói vỡ òa một chút. "Nếu chúng ta chọn những con đường khác nhau thì sao? Nếu anh vào một trường ở Hà Nội, còn em lại học ở một thành phố khác? Hoặc tệ hơn là... chúng ta không thể cùng nhau đỗ vào trường mà chúng ta mong muốn? Em sợ rằng... áp lực này, rồi những lựa chọn đó, sẽ khiến chúng ta phải xa nhau."

Lời nói của Linh như một nhát dao xuyên thẳng vào trái tim Long. Cậu biết, đó không phải là một câu hỏi vu vơ của tuổi học trò. Đó là nỗi sợ hãi thực sự, là nỗi lo lắng về sự chia xa đang lơ lửng trên đầu mỗi học sinh cuối cấp. Chính cậu cũng đã từng nghĩ đến viễn cảnh đó, nhưng cậu luôn cố gắng gạt bỏ nó đi, không dám đối diện. Giờ đây, khi Linh nói ra, nỗi sợ ấy trở nên chân thực và sắc nét hơn bao giờ hết.

Long nắm chặt bàn tay mình, cảm thấy bất lực. Cậu muốn ôm Linh vào lòng, muốn trấn an cô bằng mọi lời lẽ ngọt ngào nhất, nhưng cậu biết, những lời hứa suông không đủ để xóa đi nỗi sợ hãi về tương lai. Bản thân cậu cũng đang vật lộn với những áp lực thi cử, với những kỳ vọng từ gia đình, với những lựa chọn ngành nghề. Cậu hiểu nỗi lo của Linh, bởi vì đó cũng là nỗi lo của chính cậu.

Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen của Hạ Long. Những ngọn đèn đường bắt đầu rải ánh sáng vàng vọt xuống lối đi. Công viên Bình Minh, nơi từng chứng kiến tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát của họ, giờ đây lại mang một vẻ trầm mặc, đầy ưu tư. Long nhìn Linh, cô vẫn ngồi đó, ánh mắt xa xăm, như đang chìm đắm trong thế giới riêng của những lo toan và sợ hãi.

Long đã làm hòa. Cậu đã xin lỗi. Linh đã chấp nhận lời xin lỗi. Nhưng những vấn đề cốt lõi vẫn còn đó, những áp lực của tuổi 18, những lựa chọn định hướng tương lai vẫn lơ lửng giữa họ, như một đám mây đen đang chực chờ bao phủ lấy tình yêu rực rỡ của họ. Khoảng cách vật lý giữa hai bàn tay không còn nắm chặt, ánh mắt không còn giao nhau, đã nói lên tất cả. Long nhận ra, để thực sự hàn gắn, họ cần nhiều hơn là một lời xin lỗi. Họ cần sự thấu hiểu sâu sắc hơn, sự đồng hành vững chắc hơn, và có lẽ, cả một lòng dũng cảm lớn hơn để đối mặt với những thử thách sắp tới. Tình đầu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần phải đối mặt với những cơn sóng lớn hơn, dữ dội hơn của cuộc đời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ