Rực rỡ thanh xuân
Chương 311

Kỳ Thi Thử: Bóng Đêm Bao Phủ

3982 từ
Mục tiêu: Tổ chức một kỳ thi thử đại học cam go, thể hiện áp lực học tập đỉnh điểm.,Khắc họa Long và Linh cùng nhau đối mặt với áp lực thi cử, nhưng với những nỗi lo riêng tư.,Tiết lộ kết quả thi thử không như mong đợi cho cả Long và Linh, gây ra sự suy sụp tinh thần sâu sắc.,Làm tăng cường cảm giác lo lắng, bất an về khả năng đỗ đại học và tương lai của cả hai.,Tiếp tục phát triển 'rising_action' của Arc 5, đẩy mạnh xung đột nội tâm và căng thẳng trong mối quan hệ do stress.,Phạm Thùy Chi xuất hiện như một yếu tố ngoại cảnh làm tăng thêm áp lực cạnh tranh.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phạm Thùy Chi, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Tense, emotional, anxious, disheartened
Kết chương: [object Object]

Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen của Hạ Long. Những ngọn đèn đường bắt đầu rải ánh sáng vàng vọt xuống lối đi. Công viên Bình Minh, nơi từng chứng kiến tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát của họ, giờ đây lại mang một vẻ trầm mặc, đầy ưu tư. Long nhìn Linh, cô vẫn ngồi đó, ánh mắt xa xăm, như đang chìm đắm trong thế giới riêng của những lo toan và sợ hãi.

Long đã làm hòa. Cậu đã xin lỗi. Linh đã chấp nhận lời xin lỗi. Nhưng những vấn đề cốt lõi vẫn còn đó, những áp lực của tuổi 18, những lựa chọn định hướng tương lai vẫn lơ lửng giữa họ, như một đám mây đen đang chực chờ bao phủ lấy tình yêu rực rỡ của họ. Khoảng cách vật lý giữa hai bàn tay không còn nắm chặt, ánh mắt không còn giao nhau, đã nói lên tất cả. Long nhận ra, để thực sự hàn gắn, họ cần nhiều hơn là một lời xin lỗi. Họ cần sự thấu hiểu sâu sắc hơn, sự đồng hành vững chắc hơn, và có lẽ, cả một lòng dũng cảm lớn hơn để đối mặt với những thử thách sắp tới. Tình đầu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần phải đối mặt với những cơn sóng lớn hơn, dữ dội hơn của cuộc đời.

***

Sáng hôm sau, một bầu trời Hạ Long trong xanh đến lạ sau đêm dài u tối. Ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua từng tán lá, trải vàng trên sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nơi từng chứng kiến biết bao kỷ niệm vui buồn của tuổi học trò. Thế nhưng, cái rực rỡ ấy không thể xua tan đi sự căng thẳng đang bao trùm lên từng gương mặt học sinh lớp 12, đặc biệt là những người đang đứng trước kỳ thi thử đại học cam go. Sân trường hôm nay không ồn ào náo nhiệt như mọi ngày, thay vào đó là những tiếng xì xào nhỏ, những bước chân vội vã, và ánh mắt lo âu. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới lẫn với chút hương cà phê thoang thoảng từ căng tin, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc nhưng hôm nay lại mang một âm điệu trầm lắng hơn.

Long và Linh đứng cạnh tủ đồ của mình, trong một góc khuất dưới gốc cây bàng cổ thụ. Cậu cao ráo, bờ vai rộng vững chãi nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách hôm nay lại ánh lên vẻ ưu tư hiếm thấy. Linh nép mình bên cậu, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài đen óng ả buông lơi che đi một phần khuôn mặt xinh đẹp đang lộ rõ vẻ căng thẳng. Cả hai đều cầm trên tay những cuốn sách giáo khoa đã nhàu nát, lật đi lật lại những trang cuối cùng, cố gắng nhồi nhét thêm chút kiến thức. Tiếng chuông reo vang, dứt khoát và khô khốc, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thời gian đang cạn dần.

"Cố lên, Linh," Long khẽ nói, giọng cậu trầm ấm, cố gắng giữ sự bình tĩnh. Cậu vươn tay, nhẹ nhàng siết lấy bàn tay lạnh giá của Linh. Lòng bàn tay cô ẩm ướt mồ hôi, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự lo lắng đang gặm nhấm cô. "Chúng ta đã ôn kỹ rồi. Anh tin em sẽ làm tốt." Cậu muốn truyền cho cô sự tự tin, sự vững vàng, nhưng bản thân cậu cũng cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nén. Đêm qua, cậu đã trằn trọc, hình ảnh Linh rút tay khỏi cậu, ánh mắt xa xăm khi nói về những con đường khác nhau cứ ám ảnh tâm trí. Cậu biết, kỳ thi này không chỉ là một bài kiểm tra kiến thức, mà còn là một thử thách cho cả tình yêu của họ. Nếu kết quả không như ý, liệu những nỗi sợ hãi của Linh có trở thành sự thật? Liệu những khoảng cách vô hình có càng rộng lớn hơn?

Linh khẽ gật đầu, đôi mắt to tròn long lanh nhìn vào Long, nhưng vẫn ánh lên vẻ bất an. "Ừ, Long cũng vậy nhé," cô đáp, giọng nói trong trẻo thường ngày nay lại hơi khàn đi vì căng thẳng. Cô tựa đầu vào vai Long một chút, tìm kiếm sự an ủi. Hơi ấm từ cơ thể cậu như một liều thuốc trấn an, dù chỉ là tạm thời. "Anh Thắng nói thi thử chỉ là thử thách thôi, để mình biết sức mình đến đâu. Đừng quá áp lực." Cô lặp lại lời động viên của anh trai, nhưng chính cô cũng không biết liệu mình có đang tự lừa dối bản thân hay không. Mọi người đều nói vậy, nhưng ai cũng biết, mỗi kỳ thi thử là một lần chạm trán với tương lai, với những kỳ vọng chất chồng từ gia đình, thầy cô, và quan trọng nhất là từ chính bản thân.

Long khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Linh. "Đúng vậy. Chỉ là thử thách thôi." Cậu cố gắng thuyết phục cả cô và chính mình. "Nhưng em biết không, Long? Em sợ lắm. Sợ mình không đủ tốt, không đủ giỏi để vào được trường mà em mong muốn. Sợ làm anh thất vọng, làm bố mẹ thất vọng." Nỗi sợ hãi ấy không phải là mới mẻ, nhưng trong không khí ngột ngạt của ngày thi, nó trở nên sắc nét hơn bao giờ hết, như một con dao sắc nhọn cứa vào trái tim cô. Cô nhớ lại những buổi học nhóm cùng Long, những ước mơ họ từng vẽ ra về một tương lai tươi sáng ở giảng đường đại học danh tiếng. Từng lời hứa hẹn, từng nụ cười hạnh phúc giờ đây lại trở thành gánh nặng, thành áp lực vô hình đè lên đôi vai gầy của cô. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu êm và trong trẻo, nhưng giờ đây, sóng biển lại dâng cao, gào thét, đe dọa cuốn trôi đi tất cả.

Long cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ Linh. Cậu ôm nhẹ cô vào lòng, muốn dùng cả cơ thể mình để che chở cho cô khỏi những nỗi lo sợ ấy. "Ngốc ạ," cậu khẽ thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm ấm đầy yêu thương. "Em luôn giỏi mà. Hơn nữa, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không bao giờ thất vọng về em. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt, được chứ?" Cậu hít một hơi thật sâu, mùi giấy mới và chút hương hoa sữa thoảng nhẹ trong không khí buổi sáng sớm. Nó gợi cho cậu nhớ về những ngày đầu tiên họ gặp nhau, những rung động đầu đời trong trẻo như nắng Hạ Long. Nhưng giờ đây, bầu không khí đã không còn trong trẻo như trước nữa.

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô ươn ướt. Cô nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt cậu, nhưng cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang ẩn chứa sâu bên trong. Cô biết Long cũng đang mang trong mình những nỗi lo tương tự, những áp lực từ kỳ vọng của gia đình, từ chính bản thân cậu. Cậu là một nam sinh tài năng toàn diện, là niềm tự hào của trường, của gia đình. Áp lực đặt lên cậu còn lớn hơn cô rất nhiều. "Anh cũng vậy nhé," Linh nói, giọng cô trở nên nhỏ hơn, gần như thì thầm. "Đừng vì em mà xao nhãng. Em biết anh cũng đang rất áp lực." Cô biết, cậu luôn đặt cô lên hàng đầu, nhưng đôi khi, sự quan tâm quá mức ấy lại vô tình trở thành một gánh nặng khác cho cậu.

Tiếng chuông lần thứ hai vang lên, dài và dồn dập hơn, báo hiệu thời gian vào phòng thi đã hết. Cả sân trường bắt đầu nhốn nháo, học sinh tản ra, bước chân vội vã hơn. Long và Linh cùng thở dài một hơi, nặng trĩu. Cậu siết chặt tay cô một lần cuối, như một lời động viên không lời, một lời hứa sẽ luôn ở bên cạnh cô. Linh khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười trấn an. Nụ cười ấy dù gượng gạo, nhưng cũng đủ để Long cảm thấy ấm lòng hơn một chút. Họ cùng nhau bước đi, hòa vào dòng người đang đổ về các phòng thi, mỗi bước chân đều mang theo cả hy vọng lẫn nỗi sợ hãi về một tương lai chưa được định đoạt. Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt cô vẫn còn chút xa xăm, như đang tìm kiếm một câu trả lời cho những băn khoăn trong lòng. Cậu ước mình có thể ôm cô thật chặt, xóa tan mọi lo lắng, nhưng cậu biết, đây là cuộc chiến mà mỗi người phải tự mình chiến đấu. Cậu chỉ có thể ở bên cạnh, làm điểm tựa vững chắc nhất có thể.

***

Phòng học lớp 12A1, nơi sẽ diễn ra môn thi thử đầu tiên, đã chìm vào sự im lặng đến đáng sợ. Ngoài cửa sổ, nắng Hạ Long vẫn chói chang, rải ánh sáng vàng óng xuống những dãy bàn ghế gỗ đã cũ kỹ. Nhưng bên trong, không khí lại căng như dây đàn, nặng trĩu những lo âu và kỳ vọng. Từng tiếng bút sột soạt trên giấy thi, tiếng giấy lật khẽ, tiếng hít thở nhẹ nhàng của các thí sinh đều trở nên rõ ràng đến lạ tai. Mùi giấy mới của đề thi và mùi mực từ những chiếc bút bi vương vấn trong không gian, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt. Cô giáo Nguyễn Lan Anh, với mái tóc ngắn cá tính và vẻ mặt nghiêm túc thường ngày, đang đi đi lại lại giữa các dãy bàn, ánh mắt sắc sảo quan sát từng thí sinh.

Long ngồi ở vị trí quen thuộc, bàn thứ ba từ cuối lên, cạnh cửa sổ. Cậu chăm chú đọc đề, cố gắng giữ cho đầu óc mình tỉnh táo nhất có thể. Cây bút chì mà Linh đã tặng cậu, khắc tên "Long" một cách tinh xảo, nằm gọn trong tay cậu. Chiếc bút này đã đồng hành cùng cậu qua biết bao kỳ thi, mang theo lời chúc may mắn và niềm tin của Linh. Cậu bắt đầu làm bài, những câu hỏi đầu tiên khá suôn sẻ, khiến cậu thở phào nhẹ nhõm. Từng nét chữ bay lượn trên trang giấy, phản ánh sự tự tin ban đầu. Cậu lướt qua đề thi, đánh dấu những câu dễ, rồi quay lại tập trung vào những phần khó hơn.

Thế nhưng, càng làm, Long càng cảm thấy có nhiều câu hỏi khó, vượt quá dự liệu. Những kiến thức tưởng chừng đã nằm lòng bỗng trở nên mơ hồ, những công thức phức tạp cứ nhảy múa trong đầu mà không chịu kết nối. Cậu nhíu mày, gõ nhẹ đầu bút chì vào thái dương, cố gắng tập trung. Một câu hỏi Vật lý về dao động điều hòa khiến cậu phải dừng lại khá lâu. Cậu nhớ lại những buổi học nhóm cùng Linh, những lần cậu kiên nhẫn giảng bài cho cô. Nhưng giờ đây, chính cậu lại đang mắc kẹt. Áp lực thời gian đè nặng lên từng suy nghĩ. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh nắng chói chang chiếu vào mắt, khiến cậu phải nheo lại. Không gian tĩnh lặng đến nỗi cậu có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch.

Nỗi lo lắng bắt đầu len lỏi vào tâm trí Long. Cậu là một học sinh giỏi, luôn đứng top đầu. Kỳ vọng của bản thân, của gia đình, và cả của Linh, đều đặt lên vai cậu. Cậu không thể thất bại. Không chỉ vì bản thân, mà còn vì Linh, vì cái tương lai chung mà họ đã cùng nhau vẽ nên. Nếu cậu không đạt được mục tiêu, liệu cậu có thể trở thành điểm tựa vững chắc cho cô? Liệu những lời hứa hẹn của cậu có còn ý nghĩa? Cậu miết nhẹ ngón tay lên thân cây bút chì, cảm nhận sự mát lạnh của gỗ. Nó như một vật tín, nhắc nhở cậu về sự hiện diện của Linh, về tình yêu của họ. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Không sao, Long. Mày có thể làm được." Cậu tự nhủ, rồi lại vùi đầu vào tờ đề thi, quyết tâm không bỏ cuộc.

Ở một góc khác của phòng thi, Linh cũng đang vật lộn với những câu hỏi hóc búa. Cô ngồi thẳng lưng, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi vai lại như đang gánh một tảng đá vô hình. Cô cố gắng nhớ lại từng kiến thức đã học, từng lời thầy cô giảng bài. Thế nhưng, nhiều câu hỏi dường như được thiết kế để "đánh lừa" thí sinh, khiến cô cảm thấy hoang mang. Cô cắn nhẹ môi dưới, một thói quen mỗi khi cô căng thẳng hoặc tập trung cao độ. Đôi khi, cô lại ngước nhìn đồng hồ treo trên tường với ánh mắt lo lắng, cảm thấy áp lực thời gian đè nặng. Từng phút trôi qua như cả thế kỷ.

Mùi giấy mới của đề thi và mực bút bi dường như càng làm cho không khí thêm ngột ngạt. Linh cảm thấy một sự run rẩy nhẹ trong tay khi cô cố gắng viết những dòng giải thích phức tạp. Cô nhớ lại những lời Long đã nói, "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy mình đang chiến đấu một mình. Cô sợ hãi. Sợ rằng những nỗ lực bấy lâu sẽ không được đền đáp xứng đáng. Sợ rằng cô sẽ không thể đạt được điểm số như kỳ vọng, và điều đó có thể ảnh hưởng đến những lựa chọn tương lai của cô, và cả của Long. Nỗi sợ hãi về sự chia xa mà cô đã bày tỏ với Long đêm trước bỗng trở nên chân thực hơn bao giờ hết. Nếu cô không đỗ vào trường mà họ mong muốn, liệu Long có còn ở bên cô? Liệu tình yêu của họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua những trở ngại về địa lý, về khoảng cách?

Cô miết nhẹ trang giấy thi, đôi mắt cô lướt qua một câu hỏi Hình học không gian mà cô đã ôn rất kỹ, nhưng giờ đây lại cảm thấy như một mê cung không lối thoát. Sự tự tin của cô đang dần bị bào mòn. Cô cảm thấy một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. Mặc dù cô đã ôn tập rất chăm chỉ, nhưng có vẻ như mọi thứ không hề dễ dàng như cô tưởng. Cô nhìn lướt qua các bạn xung quanh, ai nấy đều cắm cúi viết, vẻ mặt căng thẳng. Cô thấy Phạm Thùy Chi, ngồi ở phía trước, đang viết bài một cách tự tin, nét chữ dứt khoát. Điều đó càng làm cho Linh cảm thấy áp lực hơn. Chi luôn là một đối thủ đáng gờm, luôn xuất sắc trong mọi lĩnh vực.

Tiếng chuông báo hết giờ bất ngờ vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Linh và Long. Nó vang dội trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng sét đánh ngang tai. Long giật mình, vội vàng đặt bút xuống, cảm thấy một sự hối tiếc dâng trào vì vẫn còn vài câu hỏi chưa được giải quyết trọn vẹn. Linh cũng thở dài một hơi, cảm thấy kiệt sức. Cả hai đều mang trong mình một nỗi lo lắng không tên về kết quả sẽ nhận được. Kỳ thi thử đã kết thúc, nhưng những áp lực, những nỗi sợ hãi về tương lai thì vẫn còn nguyên đó, lơ lửng trong không khí nặng nề của phòng thi.

***

Một tuần sau, bầu trời Hạ Long vẫn âm u, giăng mắc một lớp mưa phùn nhẹ, như thể muốn hòa cùng tâm trạng nặng trĩu của các học sinh lớp 12. Giờ sinh hoạt lớp tại 12A1 hôm nay trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Không khí trong phòng học không còn là sự căng thẳng của kỳ thi, mà là sự lo lắng, u ám bao trùm. Mùi phấn bảng cũ và không khí ẩm ướt từ ngoài trời khiến căn phòng càng thêm ảm đạm. Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh, mái tóc cắt ngắn cá tính thường ngày nay lại không thể che giấu vẻ trầm tư trên khuôn mặt. Cô đứng trên bục giảng, ánh mắt lướt qua từng gương mặt học sinh, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng nào đó, nhưng dường như không có.

"Các em thân mến," cô Lan Anh bắt đầu, giọng nói của cô trầm hơn mọi ngày, không còn sự nhiệt huyết thường thấy. "Cô biết đây là một kỳ thi khó, đề thi có tính phân loại cao. Nhưng kết quả này cho thấy chúng ta cần nỗ lực nhiều hơn nữa." Cô Lan Anh không nói thẳng ra là kết quả tồi tệ, nhưng ai cũng hiểu. Từ "nỗ lực nhiều hơn nữa" như một gáo nước lạnh tạt vào những hy vọng mong manh cuối cùng của cả lớp. Những tiếng xì xào thất vọng, tiếng thở dài nặng nề bắt đầu vang lên trong phòng.

Long ngồi đó, đôi mắt sâu màu hổ phách dán chặt vào bàn học. Cậu cảm thấy một sự hồi hộp đến nghẹt thở khi cô giáo bắt đầu gọi tên từng người để trả bài. Khi tên cậu được xướng lên, cậu bước lên bục, bàn tay run run đón lấy tờ giấy thi từ cô Lan Anh. Chỉ cần liếc qua con số đỏ chói ở góc trên cùng, trái tim Long như thắt lại. Điểm số không hề khả quan, thậm chí còn thấp hơn kỳ vọng của cậu rất nhiều. Một cảm giác thất vọng sâu sắc dâng lên, như một dòng nước lạnh băng giá tràn ngập lồng ngực. Cậu nắm chặt tờ giấy thi nhàu nát trong tay, cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình.

"Không thể nào..." Long lầm bầm, giọng cậu khàn đặc, chỉ đủ cho chính cậu nghe thấy. Cậu không thể tin vào mắt mình. Cậu đã ôn tập rất kỹ, đã cố gắng hết sức. Cậu luôn là một học sinh giỏi, luôn đạt được những thành tích xuất sắc. Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy sự thất bại rõ ràng đến vậy. Áp lực từ kỳ vọng của bản thân và gia đình, giờ đây trở thành một gánh nặng khổng lồ đè lên đôi vai cậu. Cậu sợ không đủ tốt, sợ không thể bảo vệ được tình yêu với Linh nếu cả hai không đạt được mục tiêu. Nỗi sợ hãi thất bại đè nặng lên từng suy nghĩ của cậu, biến thành một bóng đen bao phủ lấy tâm trí.

Linh cũng nhận được bài thi của mình ngay sau Long. Khi nhìn thấy con số đỏ chói ấy, đôi mắt to tròn long lanh của cô bỗng rưng rưng. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống trang giấy thi. Cô cúi gằm mặt, không dám nhìn ai, cảm thấy xấu hổ và thất vọng về chính mình. Nỗi lo về tương lai bất định và khả năng chia xa với Long trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Kết quả này như một lời khẳng định cho những nỗi sợ hãi mà cô đã giấu kín bấy lâu. Cô cảm thấy cô đơn, hoang mang, và suy sụp niềm tin vào bản thân. Cô sợ làm thất vọng Long và bố mẹ.

"Long ơi..." Linh khẽ gọi, giọng cô nghẹn ngào, như một lời cầu cứu. Cô ngước nhìn cậu, ánh mắt đẫm lệ. Cô thấy rõ sự đau khổ trong ánh mắt cậu, sự suy sụp không khác gì cô. Cảm giác bất lực bao trùm lấy cả hai. Những ước mơ về một tương lai tươi sáng, về những giảng đường đại học danh tiếng, giờ đây dường như đang vụt tắt.

Phan Việt Hùng và Hoàng Thảo Mai, cùng với Vũ Thanh Lan, ngồi ở dãy bàn phía sau, nhìn về phía Long và Linh với ánh mắt đầy lo lắng. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày tràn đầy sự hài hước, giờ đây lại mang vẻ mặt nghiêm trọng. Cậu đã biết Long và Linh đang gặp áp lực rất lớn, nhưng không ngờ kết quả lại tệ đến vậy. Mai, cô gái nhỏ nhắn đeo kính cận, thường trầm tĩnh, cũng không giấu được sự quan tâm. Lan, năng động và dứt khoát, cũng bất giác cắn môi, cảm thấy xót xa cho bạn.

Ở bàn cuối lớp, Phạm Thùy Chi vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Cô ta đã nhận bài thi của mình với một nụ cười gần như không thể nhận ra. Kết quả của cô ta khá tốt, vượt trội hơn hẳn so với mặt bằng chung của lớp. Cô ta khẽ liếc nhìn về phía Long và Linh, ánh mắt sắc sảo thoáng qua một tia gì đó khó tả – có thể là sự hài lòng, sự đắc thắng, hoặc một sự tính toán lạnh lùng. Nhưng rất nhanh, cô ta thu lại ánh mắt đó, tiếp tục xem lại bài thi của mình, như thể mọi thứ không liên quan đến cô ta. Sự bình tĩnh và tự tin của Thùy Chi, đối lập hoàn toàn với sự suy sụp của Long và Linh, càng làm tăng thêm áp lực vô hình cho cả hai.

Cô Lan Anh thở dài một hơi, cố gắng vực dậy tinh thần cho cả lớp. "Cô biết các em đang rất buồn. Nhưng đây chỉ là một kỳ thi thử. Nó giúp chúng ta nhận ra những lỗ hổng kiến thức để kịp thời khắc phục." Cô nói, nhưng giọng nói đó dường như không thể xoa dịu được nỗi thất vọng đang gặm nhấm từng học sinh. "Thời gian không còn nhiều nữa. Các em phải cố gắng hơn nữa."

Long nắm chặt tờ giấy thi đến nhàu nát, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Cậu nhìn Linh, cô vẫn cúi gằm mặt, vai khẽ run lên. Cậu muốn ôm cô vào lòng, muốn nói rằng mọi thứ sẽ ổn thôi, nhưng chính cậu cũng không biết liệu có thể giữ được lời hứa ấy nữa hay không. Kỳ thi thử đại học cam go, với kết quả thấp hơn mong đợi, đã trực tiếp giáng một đòn mạnh vào tinh thần của cả hai. Nỗi sợ hãi về tương lai, về khả năng không thể cùng nhau bước tiếp, đang dần trở thành hiện thực. Áp lực từ thời gian và kỳ thi thật sắp tới, cùng với sự cạnh tranh ngầm từ Phạm Thùy Chi, đã biến nỗi sợ hãi thành hiện thực, như một bóng đêm đang dần bao phủ lấy tuổi thanh xuân rực rỡ của họ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đang đứng trước nguy cơ bị cuốn trôi bởi những cơn bão lớn của cuộc đời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ