Cô Lan Anh thở dài một hơi, cố gắng vực dậy tinh thần cho cả lớp. "Cô biết các em đang rất buồn. Nhưng đây chỉ là một kỳ thi thử. Nó giúp chúng ta nhận ra những lỗ hổng kiến thức để kịp thời khắc phục." Cô nói, nhưng giọng nói đó dường như không thể xoa dịu được nỗi thất vọng đang gặm nhấm từng học sinh. "Thời gian không còn nhiều nữa. Các em phải cố gắng hơn nữa."
Long nắm chặt tờ giấy thi đến nhàu nát, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Cậu nhìn Linh, cô vẫn cúi gằm mặt, vai khẽ run lên. Cậu muốn ôm cô vào lòng, muốn nói rằng mọi thứ sẽ ổn thôi, nhưng chính cậu cũng không biết liệu có thể giữ được lời hứa ấy nữa hay không. Kỳ thi thử đại học cam go, với kết quả thấp hơn mong đợi, đã trực tiếp giáng một đòn mạnh vào tinh thần của cả hai. Nỗi sợ hãi về tương lai, về khả năng không thể cùng nhau bước tiếp, đang dần trở thành hiện thực. Áp lực từ thời gian và kỳ thi thật sắp tới, cùng với sự cạnh tranh ngầm từ Phạm Thùy Chi, đã biến nỗi sợ hãi thành hiện thực, như một bóng đêm đang dần bao phủ lấy tuổi thanh xuân rực rỡ của họ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đang đứng trước nguy cơ bị cuốn trôi bởi những cơn bão lớn của cuộc đời.
***
Tiếng chuông tan học cuối cùng đã vang lên, kéo theo từng đợt học sinh vội vã rời khỏi lớp. Sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, nơi những hàng cây cổ thụ rợp bóng đã chứng kiến biết bao mùa nắng Hạ Long rực rỡ, giờ đây chỉ còn lác đác vài bóng người. Ánh nắng chiều muộn yếu ớt xuyên qua những đám mây xám xịt, tạo nên một bầu không khí u ám, se lạnh, khác hẳn với vẻ tươi sáng thường ngày. Gió rít qua khung cửa sổ lớp học, mang theo mùi phấn bảng đặc trưng và chút hương ẩm mục của gỗ cũ, càng làm tăng thêm sự trống trải.
Trong căn phòng học quen thuộc, Long và Linh vẫn ngồi lại, bất động như hai pho tượng. Tờ giấy thi với những con số đỏ chói nằm chơ vơ trên bàn, tựa như một bức tường vô hình ngăn cách hai người. Cô giáo Lan Anh đã rời đi từ lâu, để lại một khoảng lặng đáng sợ. Long, với mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống trán, vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, đôi mắt sâu màu hổ phách lướt nhanh qua từng dòng chữ, từng lỗi sai được gạch chân đỏ lòm. Cậu không thể tin vào mắt mình. Môn Toán, môn cậu luôn tự tin nhất, lại có những lỗi cơ bản đến mức khó chấp nhận. Cậu cảm thấy như có một bức tường vô hình đang sụp đổ trong tâm trí mình.
"Anh nghĩ chúng ta cần xem lại phần này, có lẽ là do... thiếu cẩn thận trong việc đọc đề, hoặc có thể là do áp lực đã khiến mình không thể tập trung hoàn toàn vào những bước tính toán cuối cùng," Long bắt đầu, giọng cậu trầm và chậm rãi, cố gắng giữ sự bình tĩnh và lý trí. Cậu đưa tay ra, chỉ vào một công thức bị sai trong tờ giấy thi của mình, rồi lại lướt sang bài của Linh, "Của em cũng mắc một lỗi tương tự ở đây, Linh ạ. Nếu chúng ta khắc phục được những điều này, điểm số chắc chắn sẽ cải thiện đáng kể. Đây chỉ là một bài kiểm tra, một phép thử để mình nhận ra điểm yếu. Không có gì phải quá lo lắng."
Linh không đáp. Cô vẫn cúi gằm mặt, mái tóc dài đen óng ả che đi gần hết khuôn mặt. Đôi tay nhỏ nhắn của cô nắm chặt vào nhau dưới gầm bàn, vai khẽ run lên bần bật. Nước mắt đã làm nhòe đi những dòng chữ trên giấy thi, nhưng cô không dám ngẩng đầu lên, sợ Long sẽ nhìn thấy vẻ yếu đuối của mình. Cô cảm thấy xấu hổ, thất vọng, và một nỗi sợ hãi vô hình cứ lớn dần trong lòng. Long đang nói đúng, cậu ấy luôn đúng. Cậu ấy luôn lý trí, luôn phân tích mọi thứ một cách mạch lạc. Nhưng lúc này, cô không cần một bài phân tích. Cô chỉ cần một lời vỗ về, một cái ôm siết, một sự thấu hiểu cho nỗi sợ hãi đang bủa vây cô. Cô cảm thấy như mình đang chìm dần xuống đáy biển, và những lời nói của Long, thay vì là chiếc phao cứu sinh, lại là những hòn đá nặng trịch kéo cô xuống sâu hơn.
"Anh có thể ngừng phân tích được không?" Linh khẽ ngẩng đầu, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đỏ hoe, ướt đẫm. Giọng cô trong trẻo thường ngày nay nghẹn ngào, run rẩy, như một tiếng cầu cứu yếu ớt. "Em chỉ... em sợ quá, Long ơi." Cô đưa ánh mắt nhìn cậu, ánh mắt ấy tràn ngập sự hoang mang, tổn thương. Cô sợ hãi không chỉ vì điểm số thấp, mà còn vì những gì điểm số ấy đại diện: một tương lai mờ mịt, một cánh cửa đại học có thể đóng sập trước mắt, và quan trọng nhất, là khả năng phải xa rời Long. Nỗi sợ hãi chia ly, nỗi sợ hãi về một con đường đơn độc, đã lớn đến mức cô không thể che giấu được nữa.
Long ngẩn người. Cậu không ngờ Linh lại phản ứng gay gắt đến vậy. Cậu chỉ muốn giúp cô nhìn nhận vấn đề một cách khách quan, để cùng nhau tìm ra giải pháp. Trong suy nghĩ của cậu, đối mặt với sự thật, phân tích nguyên nhân là cách duy nhất để vượt qua khó khăn. "Sợ thì cũng phải đối mặt chứ Linh. Cứ buồn mãi thì giải quyết được gì?" Giọng Long vẫn cố giữ sự bình tĩnh, nhưng trong đó đã phảng phất một chút bực bội, một chút khó hiểu. Cậu đưa tay ra, định đặt lên vai cô để an ủi, để truyền thêm hơi ấm và sức mạnh cho cô. Bờ vai rộng của cậu luôn là điểm tựa vững chắc cho cô.
Nhưng khi bàn tay Long vừa chạm nhẹ vào vai Linh, cô khẽ rụt người lại, như một phản xạ vô thức. Một cái né tránh rất nhẹ, rất nhanh, nhưng đủ để Long cảm nhận được sự từ chối, sự xa cách. Cánh tay cậu khựng lại giữa không trung, rồi từ từ hạ xuống. Một cảm giác hụt hẫng, chênh vênh bất chợt ập đến, khiến cậu bối rối. Long biết Linh đang sợ hãi, cậu cũng không thể phủ nhận nỗi thất vọng của chính mình. Nhưng cậu muốn cô mạnh mẽ, muốn cô cùng cậu vượt qua. Cậu nghĩ rằng việc phân tích, việc tìm ra lỗi sai là cách duy nhất để cả hai có thể đứng dậy. Cậu đã làm mọi cách mà cậu cho là tốt nhất. Cậu đã cố gắng lý trí, cố gắng làm trụ cột cho cả hai. Nhưng dường như, cô không cần điều đó.
Linh cũng nhận ra hành động vô thức của mình. Cô cảm thấy có lỗi, nhưng lúc này, sự tổn thương và nỗi sợ hãi đã lấn át tất cả. Cô không thể giải thích được cảm giác bứt rứt trong lòng. Mùi phấn bảng và mùi giấy cũ trong lớp học bỗng trở nên ngột ngạt. Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những con số đỏ chói, thoát khỏi ánh mắt đầy lý trí của Long. Cô muốn được một mình, hoặc được ở bên một ai đó có thể hiểu được sự yếu đuối của cô mà không phán xét, không đưa ra những lời khuyên cứng nhắc. Những ước mơ về giảng đường đại học danh tiếng, về một tương lai tươi sáng cùng Long, giờ đây như một lâu đài cát đang dần bị sóng cuốn trôi. Từng con sóng nhỏ của nỗi sợ hãi, cộng hưởng với những cơn gió lạnh của sự thất vọng, đã tạo nên một cơn bão trong lòng cô.
Long lặng lẽ thu tay về, đôi mắt hổ phách lướt qua vẻ mặt đau khổ của Linh, rồi dừng lại trên tờ giấy thi nhàu nát. Cậu cũng cảm thấy tổn thương, cảm thấy mình không được thấu hiểu. Cậu đã cố gắng đến thế, đã gác lại nỗi thất vọng của bản thân để trấn an cô, nhưng dường như tất cả đều vô ích. Cậu nghĩ mình đã rất kiên nhẫn, rất ga lăng. Nhưng liệu có phải, cậu đã sai cách? Cậu ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời Hạ Long đang chuyển sang một màu tím ngắt của chiều tàn, những đám mây nặng trĩu báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Cả cảnh vật như đang chia sẻ nỗi buồn với họ, vẽ nên một bức tranh ảm đạm cho tuổi thanh xuân rực rỡ đang đứng trước những thử thách nghiệt ngã.
***
Hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương về đêm trở nên vắng lặng một cách lạ thường. Tiếng gió nhẹ rít qua những khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se se của buổi tối mùa đông đang chớm đến. Các phòng học đều đã tắt đèn, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn hành lang hắt xuống, tạo nên những vệt sáng dài, mờ ảo trên nền gạch hoa cũ kỹ. Mùi ẩm của không khí hòa quyện với mùi lá cây khô từ sân trường, mang đến một cảm giác cô đơn đến lạ.
Long và Linh bước đi cạnh nhau, nhưng không khí giữa họ đặc quánh bởi một sự im lặng nặng nề. Khoảng cách vô hình giữa hai người, được tạo nên từ những lời nói chưa kịp thốt ra và những cảm xúc không được thấu hiểu, dường như còn xa hơn cả khoảng cách vật lý. Long cố gắng phá tan sự im lặng ấy. Giọng cậu trầm, nhẹ hơn, không còn vẻ lý trí cứng nhắc như trong lớp học.
"Linh, em không sao chứ?" Cậu hỏi, ánh mắt lo lắng dõi theo cô. Cậu muốn biết cô đang nghĩ gì, muốn biết làm thế nào để xoa dịu nỗi buồn trong cô.
Linh vẫn cúi gằm mặt, bước chân chậm rãi. Cô chỉ khẽ lắc đầu. "Em ổn." Giọng cô nhỏ xíu, như một tiếng thở dài, hoàn toàn vô hồn. Hai từ "em ổn" nghe như một lời nói dối vụng về, một bức tường mà cô dựng lên để che giấu những cảm xúc hỗn độn bên trong. Cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, không muốn nói thêm bất cứ điều gì. Mỗi lời nói, mỗi suy nghĩ của cô lúc này đều nhuốm màu u ám của nỗi thất vọng và sợ hãi. Cô biết Long đang lo lắng, nhưng cô không thể đáp lại sự quan tâm của cậu theo cách cậu mong muốn.
Long dừng lại, cậu xoay người đối mặt với Linh, cố gắng bắt gặp ánh mắt cô. "Em biết là anh chỉ muốn tốt cho em mà, đúng không?" Cậu nói, giọng cậu đầy sự chân thành, pha chút van nài. Cậu thực sự nghĩ rằng mình đang làm điều đúng đắn. Cậu muốn cả hai cùng nhau vượt qua khó khăn này, không phải một mình gặm nhấm nỗi buồn. Cậu muốn cô hiểu rằng mọi hành động của cậu đều xuất phát từ tình yêu và sự quan tâm sâu sắc.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe. Cô nhìn thẳng vào mắt Long, nhưng ánh mắt ấy lại trống rỗng, vô định. "Em biết... nhưng không phải lúc nào em cũng muốn nghe những lời đó." Cô nói, từng câu chữ như được nặn ra từ sâu thẳm trái tim. Cô biết Long tốt, rất tốt. Cậu luôn là người thông minh, tài năng, và luôn muốn những điều tốt đẹp nhất cho cô. Nhưng đôi khi, điều "tốt" theo cách của Long lại khiến cô cảm thấy ngột ngạt, cảm thấy mình thật yếu kém. Cô muốn một cái ôm, một lời an ủi rằng "mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, có anh ở đây rồi", chứ không phải một bài phân tích về lỗi sai và sự thiếu cẩn thận. Cô muốn được chấp nhận nỗi sợ hãi của mình, chứ không phải bị thúc giục "đối mặt" khi bản thân cô còn chưa đủ sức.
Long sững sờ. Cậu không hiểu. Cậu đã làm gì sai? Cậu đã cố gắng lý trí, cố gắng mạnh mẽ để cô có điểm tựa, nhưng tại sao cô lại nói vậy? "Vậy thì em muốn anh phải nói gì? Anh phải làm gì bây giờ, Linh?" Cậu hỏi, giọng cậu bắt đầu có chút gằn, chút bực bội dâng lên. Cậu cảm thấy bất lực, cảm thấy mình đang bị hiểu lầm. Cậu đã cố gắng hết sức, nhưng dường như mọi nỗ lực của cậu đều đi ngược lại mong muốn của cô. Sự khác biệt trong cách cả hai đối mặt với thất bại và áp lực, giờ đây bỗng trở thành một hố sâu ngăn cách. Long muốn xử lý vấn đề một cách thực tế, trong khi Linh lại cần một sự hỗ trợ về mặt tinh thần, cảm xúc.
Linh khẽ lắc đầu. Cô không biết. Cô cũng không thể diễn tả rõ ràng những gì mình muốn. "Em cũng không biết nữa, Long à... Em chỉ... em chỉ thấy mệt mỏi quá." Cô nói, một giọt nước mắt nóng hổi nữa lại lăn dài trên má. Cô đưa tay lên, định lau đi giọt nước mắt, nhưng Long đã nhanh hơn. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, định kéo cô vào lòng, định dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm tâm hồn cô.
Nhưng ngay khi bàn tay cậu vừa siết nhẹ, Linh lại khẽ rụt tay lại. Lần này, hành động ấy rõ ràng hơn, dứt khoát hơn. Cô không nhìn Long, ánh mắt cô cứ dán chặt xuống nền gạch. Một phản xạ vô thức, một bức tường vô hình lại được dựng lên. Long cảm thấy như có một nhát dao vô hình cứa vào tim mình. Cậu buông thõng tay, ánh mắt thất thần. Cảm giác hụt hẫng, đau đớn như bị từ chối bỗng ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu đã cố gắng bao nhiêu, đã kiên nhẫn đến thế, nhưng cuối cùng, cô vẫn đẩy cậu ra.
Cả hai tiếp tục bước đi trên hành lang vắng tanh, tiếng bước chân họ vang vọng một cách cô độc. Khoảng cách vô hình giữa họ càng lúc càng lớn, không chỉ là vài centimet giữa hai cơ thể, mà là một vực thẳm cảm xúc đang dần mở ra. Long không nói gì nữa. Cậu cảm thấy trống rỗng. Cậu không biết phải làm gì, phải nói gì để kéo cô lại gần. Cậu chỉ biết bước đi, bước đi trong một tâm trạng nặng nề, cùng với Linh, nhưng lại xa cách Linh hơn bao giờ hết. Ánh đèn hành lang vàng vọt hắt bóng họ lên tường, hai cái bóng dài, cô độc, như biểu tượng cho một tương lai đầy bất định đang chờ đợi, nơi tình yêu của họ có thể sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn rất nhiều so với những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long ngày nào.
***
Đêm đã về khuya, và cơn mưa lất phất ngoài kia đã biến thành những hạt mưa nặng trĩu, thi nhau đập vào ô cửa sổ phòng Long. Tiếng mưa rơi tí tách, đều đặn, như một bản nhạc buồn không lời, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch của căn phòng. Mùi tinh dầu oải hương nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, cố gắng xoa dịu tâm trí, nhưng không thể xua đi nỗi trằn trọc đang gặm nhấm Long.
Cậu nằm trên chiếc giường quen thuộc trong căn hộ tập thể cũ, mắt nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên tường. Căn phòng, vốn đã quá đỗi thân thuộc, giờ đây bỗng trở nên ngột ngạt. Lời nói của Linh, "Em biết... nhưng không phải lúc nào em cũng muốn nghe những lời đó," cứ vang vọng mãi trong đầu cậu, như một câu hỏi không có lời đáp. Ánh mắt tổn thương của cô, cái rụt tay nhẹ nhàng nhưng dứt khoát của cô, tất cả cứ ám ảnh cậu, khiến cậu không tài nào chợp mắt được.
Long thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo nỗi thất vọng và sự bất lực. Cậu đã sai ở đâu? Cậu chỉ muốn giúp Linh thôi mà. Cậu muốn cô mạnh mẽ, muốn cô cùng cậu vượt qua giai đoạn khó khăn này. Cậu đã cố gắng dùng lý trí của mình để phân tích vấn đề, để tìm ra giải pháp, bởi vì đó là cách cậu luôn đối mặt với mọi thử thách. Cậu nghĩ rằng đó là cách tốt nhất để bảo vệ cô, để cả hai có thể cùng nhau đạt được mục tiêu chung là vào đại học. Nhưng tại sao cô lại không hiểu? Tại sao cô lại đẩy cậu ra?
Nỗi sợ hãi về tương lai, về khả năng không đỗ đại học, giờ đây không chỉ là nỗi lo cho bản thân mà còn là nỗi sợ không thể ở bên Linh. Nếu cả hai không cùng đỗ vào một trường, hoặc tệ hơn, không cùng đỗ đại học, liệu tình yêu của họ có đủ sức vượt qua khoảng cách và áp lực từ cuộc sống? Long vẫn luôn tin rằng tình yêu của họ mạnh mẽ, rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng những kết quả thi thử tồi tệ này, cùng với sự xa cách cảm xúc vừa xảy ra, đang gieo một hạt giống nghi ngờ trong lòng cậu.
Cậu với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiển thị một dòng tin nhắn chưa gửi cho Linh. Cậu đã gõ sẵn từ lâu, nhưng lại không đủ can đảm để gửi đi. "Em ngủ chưa? Anh xin lỗi vì đã làm em buồn." Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, rồi lại xóa đi. Xin lỗi vì điều gì? Xin lỗi vì đã cố gắng giúp đỡ cô ấy theo cách của mình? Hay xin lỗi vì đã không thể hiểu được những gì cô ấy thực sự cần? Long cảm thấy một sự bực bội dâng lên trong lòng. Cậu đã cố gắng lý trí, cố gắng làm người lớn, nhưng cuối cùng, cậu lại cảm thấy bất lực và bị hiểu lầm.
Cậu lại gõ một dòng khác: "Anh biết em đang buồn. Nhưng mình cần phải mạnh mẽ lên, Linh ạ. Chỉ có cố gắng hơn nữa mới thay đổi được mọi thứ." Cậu đọc lại, rồi lại xóa. Không, đây không phải là điều cô muốn nghe. Cô đã nói rồi. Cậu lại đặt điện thoại xuống, úp màn hình vào đệm. Cậu nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về Linh, về cái rụt tay của cô, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí. Cậu nhớ lại hình ảnh đôi mắt đẫm lệ của cô, ánh mắt cầu cứu và sự hoang mang. Cậu đã không thể đáp lại ánh mắt ấy bằng sự thấu hiểu mà cô cần.
Liệu mình có thực sự không đủ tốt để ở bên Linh, để cùng em ấy vượt qua tất cả? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Long. Cậu luôn là người mạnh mẽ, là chỗ dựa cho mọi người. Nhưng khi đứng trước sự yếu lòng của Linh, cậu lại cảm thấy mình thật vụng về, thật vô dụng. Cậu không thể chấp nhận được ý nghĩ rằng mình đã làm tổn thương cô, dù chỉ là vô tình. Cậu muốn giữ chặt cô, muốn cùng cô xây dựng một tương lai rực rỡ, nhưng những cơn bão của cuộc đời đang ập đến, và cậu không chắc mình có đủ sức để chống đỡ, để bảo vệ tình yêu đầu đời này khỏi bị cuốn trôi. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, sóng đã cuộn lên thành những đợt cuồng phong dữ dội, đe dọa nuốt chửng mọi thứ.
***
Cơn mưa đêm Hạ Long càng lúc càng nặng hạt, tiếng mưa đập vào mái hiên và cửa kính phòng Linh tạo thành một âm thanh ồn ào, dai dẳng. Trong căn phòng nhỏ quen thuộc, nơi tràn ngập mùi hương của những cuốn sách mới và chút hương hoa lài dịu nhẹ mà cô yêu thích, Linh đang ngồi co ro bên cửa sổ. Ánh đèn ngủ mờ ảo hắt xuống, chiếu sáng một phần căn phòng, phần còn lại chìm trong bóng tối. Cô ôm chặt đầu gối, cằm tựa vào đầu gối, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với những giọt nước mưa đọng trên cửa kính, khiến khung cảnh bên ngoài càng trở nên mờ ảo, xa xăm.
Cô cảm thấy vô cùng cô đơn, một nỗi cô đơn sâu thẳm đến tận xương tủy. Dù cô biết Long cũng đang buồn, cũng đang thất vọng, nhưng những lời nói của cậu ấy trong lớp học, và cả trên hành lang, đã như những nhát dao cứa vào vết thương lòng cô. "Sợ thì cũng phải đối mặt chứ Linh. Cứ buồn mãi thì giải quyết được gì?" "Không phải lúc nào em cũng muốn nghe những lời đó." Những câu thoại ấy cứ tua đi tua lại trong đầu cô, như một thước phim quay chậm, một lời buộc tội, một lời khẳng định rằng cô thật yếu đuối, thật vô dụng.
Linh muốn một lời an ủi, một cái ôm siết chặt, một sự thấu hiểu không lời. Cô muốn được ai đó nói rằng không sao cả, rằng thất bại là một phần của cuộc sống, và họ sẽ cùng nhau vượt qua. Nhưng Long, người cô yêu thương nhất, lại chỉ đưa ra những lời phân tích lạnh lùng, những lý lẽ khô khan. Cô không trách cậu, cô biết cậu chỉ muốn tốt cho cô, muốn cô mạnh mẽ. Nhưng lúc này, cô không thể mạnh mẽ được. Cô cảm thấy kiệt sức, cảm thấy bị đè nén bởi áp lực từ kỳ vọng của gia đình, của thầy cô, và quan trọng nhất, là từ chính bản thân mình. Nỗi lo về tương lai bất định, về việc không thể cùng Long bước tiếp trên con đường đại học, giờ đây càng lớn hơn bao giờ hết, biến thành một bóng ma khổng lồ bao trùm lấy tâm trí cô.
Cô với tay lấy cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" nằm trên bàn học. Bìa sổ màu xanh da trời, với hình ảnh một bãi biển Hạ Long rực nắng, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những khát khao cháy bỏng về một tương lai tươi sáng. Cô vuốt ve bìa sổ, từng ngón tay lướt nhẹ trên những dòng chữ viết tay mềm mại. Những trang giấy bên trong chứa đựng bao hoài bão, bao dự định về những ngôi trường đại học danh tiếng, về những chuyến đi khám phá thế giới, và đặc biệt là những ước mơ về một mái nhà nhỏ cùng Long, nơi họ sẽ cùng nhau xây dựng hạnh phúc. Nhưng giờ đây, những dòng chữ ấy, những hình ảnh ấy bỗng trở nên mờ ảo, xa vời, như những ảo ảnh không thể với tới.
Liệu chúng ta có thể thực sự cùng nhau vượt qua không, hay rồi sẽ chỉ làm nhau thêm đau khổ? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Linh. Cô sợ làm Long thất vọng, sợ không đủ giỏi giang để xứng đáng với cậu. Cô sợ rằng những áp lực này sẽ phá hủy tình yêu rực rỡ của họ. Cô sợ rằng sự khác biệt trong cách đối mặt với khó khăn sẽ đẩy họ ra xa nhau mãi mãi. Long luôn là người lý trí, mạnh mẽ, còn cô lại là người giàu cảm xúc, dễ bị tổn thương. Sự khác biệt ấy, trước đây từng là nét bổ sung cho nhau, giờ đây lại trở thành một rào cản vô hình, một vết nứt đầu tiên đang dần lan rộng trong mối quan hệ của họ.
Linh kéo chăn lên, vùi mặt vào gối. Mùi tinh dầu oải hương quen thuộc vẫn dịu dàng, nhưng không đủ sức xua đi những giọt nước mắt đang thấm ướt chiếc gối mềm mại. Cô đã khóc rất nhiều, và cơ thể cô rã rời vì mệt mỏi. Cô không muốn nghĩ nữa, không muốn cảm nhận gì nữa. Cô chỉ muốn chìm vào giấc ngủ, để thoát khỏi thực tại khắc nghiệt này, để quên đi những con số đỏ chói, quên đi những lời nói vô tình, và quên đi nỗi sợ hãi đang bủa vây. Ngoại cửa sổ, tiếng mưa vẫn không ngừng rơi, như đang khóc cùng cô, cho một tuổi thanh xuân rực rỡ nhưng cũng đầy giông bão của tình đầu đang đứng trước nguy cơ bị cuốn trôi. Cô ước gì Long có thể hiểu được cô lúc này, chỉ cần một cái ôm, một lời thì thầm dịu dàng rằng "Anh ở đây, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi." Nhưng cậu ấy không ở đây, và cô cảm thấy mình đang trôi dạt một mình giữa biển khơi của nỗi tuyệt vọng.