Tiếng mưa đêm qua đã ngưng tự lúc nào, nhường chỗ cho một buổi sáng Hạ Long trong trẻo đến lạ. Nắng vàng như mật rót qua khung cửa sổ lớp học, đậu nhẹ trên những bàn học, khiến không khí dù có phần tươi sáng hơn nhưng vẫn không xua đi được màn sương mờ trong lòng Long và Linh. Cô Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm với mái tóc cắt ngắn cá tính và nụ cười luôn rạng rỡ, đang đứng trên bục giảng. Hôm nay cô mặc một chiếc áo dài màu xanh ngọc, trông thật trẻ trung và tràn đầy năng lượng. Nhưng lạ thay, nụ cười ấy lại khiến Linh cảm thấy nặng trĩu hơn, như một sự tương phản nghiệt ngã với tâm trạng u ám của cô.
Trong lớp, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ai nấy đều nín thở chờ đợi. Những tập giấy điểm thi thử đại học được đặt ngay ngắn trên bàn cô giáo, những con số khô khan nhưng lại mang sức nặng của cả một tương lai. Long ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, ánh mắt hướng ra ngoài sân trường nơi những giọt nước mưa còn đọng lấp lánh trên lá cây. Cậu cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng những ngón tay dưới gầm bàn lại đan chặt vào nhau, khớp xương trắng bệch. Đêm qua, cậu cũng đã mất ngủ, cũng đã vật lộn với những con số, với những lỗi sai, với cảm giác thất bại và bất lực khi không thể xoa dịu Linh. Giờ đây, áp lực từ những con số sắp được công bố lại chồng chất lên nỗi lo lắng cho cô ấy, người đang ngồi cách cậu vài hàng ghế, lưng thẳng tắp nhưng đôi vai lại khẽ run.
Cô Lan Anh hắng giọng, tiếng nói của cô như một lưỡi dao sắc lạnh xé toạc không gian im ắng: "Các em thân mến, cô biết kỳ thi thử này rất khó khăn. Nhưng đó là cách để chúng ta nhìn nhận đúng năng lực của mình, để biết mình cần cố gắng hơn ở đâu." Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua cả lớp, rồi dừng lại ở một vài gương mặt quen thuộc. "Và hôm nay, cô rất tự hào khi được công bố những thành tích xuất sắc. Đặc biệt, có một bạn đã đạt số điểm gần như tuyệt đối ở tất cả các môn, một thành tích thật sự đáng ngưỡng mộ, xứng đáng là tấm gương cho cả lớp noi theo."
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Long không cần nhìn cũng biết đó là ai. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cảm xúc đang dâng trào. Bên cạnh cậu, Hùng khẽ huých tay, ánh mắt lo lắng nhìn cậu. "Chắc là Chi rồi, đúng không?" Hùng thì thầm, nhưng Long chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Mùi phấn bảng và mùi giấy mới từ những tập đề thi phảng phất trong không khí, càng khiến Long cảm thấy ngột ngạt.
"Và đặc biệt, xin chúc mừng Phạm Thùy Chi với số điểm xuất sắc, gần như tuyệt đối ở tất cả các môn! Một thành tích đáng ngưỡng mộ!" Cô Lan Anh cất cao giọng, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên. Cả lớp vỗ tay rào rào. Long ngước mắt nhìn về phía Chi. Cô nàng, với vẻ ngoài tự tin, mái tóc óng ả và gương mặt thanh tú, khẽ đứng dậy, cúi đầu nhận lời khen ngợi. "Em cảm ơn cô và các bạn đã động viên ạ," giọng Chi trong trẻo, tự tin, nhưng khiêm tốn một cách kỳ lạ. Ánh mắt cô ấy lướt qua một lượt cả lớp, và dừng lại ở Long và Linh một cách rất nhanh, rất tinh tế, như một cái chạm nhẹ đầy ẩn ý. Trong khoảnh khắc ấy, Long có thể đọc được sự tự hào, và có lẽ cả một chút kiêu hãnh ẩn giấu dưới vẻ ngoài điềm tĩnh kia.
"Điểm của mình... chỉ là một nửa của cô ấy," Long nghĩ thầm, một sự so sánh nghiệt ngã cứa vào lòng cậu. Cậu cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc với chính bản thân mình. Cậu đã cố gắng rất nhiều, đã thức khuya dậy sớm, đã làm không biết bao nhiêu đề. Nhưng kết quả... nó vẫn không đủ. Không đủ để đứng ngang hàng với Chi, và có lẽ, không đủ để làm điểm tựa vững chắc cho Linh. Cậu khẽ cúi đầu xuống, giả vờ ghi chép gì đó vào vở, cố gắng che giấu khuôn mặt đang nóng bừng vì xấu hổ và thất vọng.
Còn Linh, ngồi cách đó không xa, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Mọi lời khen ngợi dành cho Chi đều như những mũi kim châm vào trái tim cô. "Tại sao mình không thể làm tốt hơn? Tại sao mọi chuyện lại khó khăn đến vậy?" Nỗi tủi thân từ đêm qua chưa kịp nguôi ngoai lại bùng lên mạnh mẽ. Cô nắm chặt cây bút trong tay, ngón tay trắng bệch. Đôi mắt to tròn long lanh của cô vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa vô tư lự. Cô nhớ lại những lời Long đã nói, những lời phân tích lỗi sai khô khan, và cả ánh mắt có phần trách móc của cậu ấy khi cô không thể mạnh mẽ đối mặt. Giờ đây, cô cảm thấy mình càng yếu đuối hơn bao giờ hết, càng nhỏ bé hơn bao giờ hết khi đứng cạnh một Phạm Thùy Chi rực rỡ như thế. Cô muốn khóc, muốn chạy trốn khỏi lớp học này, khỏi mọi ánh mắt dồn về phía Chi, và cả những ánh mắt có lẽ đang thương hại nhìn về phía cô. Mai, bạn thân của Linh, ngồi cạnh, khẽ chạm tay vào vai cô, nhưng Linh chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào khoảng không ngoài cửa sổ, như thể muốn hòa mình vào đó mà biến mất.
***
Tiếng chuông báo giờ ra chơi trưa vang lên, xua tan bầu không khí căng thẳng trong lớp học. Học sinh ùa ra khỏi lớp, tiếng nói cười, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tiếng bóng rổ nảy trên sân, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của tuổi trẻ. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua những tán lá cây cổ thụ trong sân trường, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch. Mùi cà phê từ căng tin và mùi hoa sữa thoảng nhẹ trong gió, nhưng tất cả những hương vị quen thuộc của trường Ánh Dương thân yêu hôm nay lại không thể xoa dịu được những tâm hồn đang chìm trong nỗi buồn.
Long đứng dậy, không nói một lời với Hùng, bước thẳng ra khỏi lớp. Cậu đi về phía sân bóng rổ, nơi thường ngày cậu sẽ cùng Hùng và vài đứa bạn khác chơi vài trận bóng nảy lửa. Nhưng hôm nay, cậu chỉ đứng đó, dựa lưng vào hàng rào sắt, đôi mắt sâu màu hổ phách nhìn theo những quả bóng đang bay lượn trên không trung. Cậu không có tâm trạng để chơi. Cảm giác thất bại, cảm giác bất lực khi chứng kiến Linh đau khổ nhưng không thể làm gì để giúp cô ấy, cứ quấn lấy cậu như những sợi dây vô hình. "Long à, đừng nghĩ nhiều quá. Ai chả có lúc này lúc kia. Kỳ thi thử thôi mà," Hùng bước đến, đặt tay lên vai cậu, giọng nói cố tỏ ra vui vẻ nhưng Long vẫn nhận ra sự lo lắng trong đó. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và dáng người hơi tròn trịa, luôn là người biết cách chọc cười cậu, nhưng hôm nay, những câu nói đùa của cậu ấy cũng không thể khiến Long cảm thấy khá hơn.
Long khẽ lắc đầu, giọng trầm, nặng nề: "Nhưng nó cho thấy mình đang ở đâu, Hùng ạ." Cậu nhìn xuống đôi giày thể thao của mình, cảm thấy nặng trĩu. Cậu luôn là người mạnh mẽ, là người dẫn đầu, là chỗ dựa cho mọi người. Nhưng giờ đây, cậu lại cảm thấy mình thật yếu ớt, thật dễ bị tổn thương. Đặc biệt, khi nhìn thấy Phạm Thùy Chi rạng rỡ như thế, và Linh lại suy sụp đến vậy. Cậu biết Chi không cố ý, nhưng sự xuất sắc của cô ấy vô hình trung lại càng khiến khoảng cách giữa cậu và Linh với top đầu trở nên xa vời hơn. Cậu muốn an ủi Linh, muốn nói với cô ấy rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng cậu biết, với kết quả thi thử tệ hại của cả hai, những lời an ủi sáo rỗng đó sẽ chẳng có ý nghĩa gì. Hơn nữa, cậu nhớ lại đêm qua, cách Linh đã khóc, cách cô ấy cảm thấy bị tổn thương bởi chính những lời nói "lý trí" của cậu. Cậu sợ, sợ làm cô ấy tổn thương thêm một lần nữa.
Ở một góc khác của sân trường, dưới gốc cây phượng già, Linh đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đá. Cô không muốn ăn trưa, không muốn trò chuyện với ai. Nỗi buồn cứ dâng lên trong lòng cô, hòa cùng cảm giác tủi thân và cô đơn. Mùi thức ăn trưa hấp dẫn từ bếp ăn tập thể cũng không khiến cô cảm thấy đói. "Linh ơi, cậu đừng buồn. Chúng mình sẽ cố gắng hơn nữa mà," Mai, với dáng người nhỏ nhắn và đôi kính cận, ngồi xuống cạnh cô, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn. Mai luôn là người tinh tế, luôn hiểu Linh mà không cần cô phải nói ra.
Linh khẽ gục đầu vào vai Mai, giọng yếu ớt, nghẹn ngào: "Mai à... mình không biết nữa." Nước mắt lại chực trào ra. Cô cảm thấy kiệt sức. Cả đêm qua cô đã khóc, và sáng nay, những lời khen ngợi dành cho Chi như những nhát dao cuối cùng cứa vào tâm hồn cô. Cô sợ, sợ rằng mình sẽ không thể đạt được ước mơ, sợ rằng mình sẽ làm gia đình thất vọng, và sợ nhất là không thể cùng Long bước tiếp trên con đường đại học. Cậu ấy... Long, cậu ấy đang nghĩ gì? Cậu ấy có hiểu được cảm giác của cô lúc này không, hay cậu ấy cũng chỉ đang thất vọng về cô, về kết quả tồi tệ của cả hai?
Linh ngước mắt lên, vô tình chạm phải ánh mắt của Long đang đứng dựa hàng rào. Trong khoảnh khắc chớp nhoáng đó, cô thấy trong đôi mắt hổ phách của cậu một nỗi buồn sâu thẳm, một sự mệt mỏi mà cô chưa từng thấy trước đây. Trái tim cô khẽ nhói đau. Nhưng rồi, cậu ấy lại vội vã quay đi, ánh mắt lảng tránh. Sự né tránh đó như một nhát cứa nữa vào lòng Linh. Cô cảm thấy mình càng đơn độc hơn. Có lẽ, cậu ấy cũng đang thất vọng về cô, về sự yếu đuối của cô. Khoảng cách vật lý giữa họ, một người ở sân bóng rổ, một người dưới gốc phượng, bỗng chốc trở thành một khoảng cách vô hình, rộng lớn, đầy sự hiểu lầm và tổn thương mà không ai dám nói ra, không ai dám bước qua để xoa dịu đối phương. Long đứng nhìn sân bóng một lúc nữa rồi lặng lẽ đi về phía lớp. Linh cũng chỉ biết lặng lẽ về lớp, Mai đi theo sau, để lại một khoảng trống hoang vắng dưới gốc phượng già.
***
Buổi chiều buông xuống, mang theo một chút se lạnh của gió heo may. Hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ rực cả con phố Hạ Long, hắt những vệt nắng cuối ngày lên những mái nhà, những hàng cây ven đường. Nhưng cái màu đỏ rực rỡ ấy không thể sưởi ấm được trái tim đang lạnh giá của Long và Linh. Tại trạm xe buýt ven đường, Long đứng cách Linh một khoảng khá xa. Cậu khoanh tay trước ngực, ánh mắt xa xăm nhìn về phía biển, nơi những con sóng vẫn vỗ về bờ cát một cách vô tư lự. Cậu muốn nói một điều gì đó với Linh, muốn phá vỡ sự im lặng nặng nề đang bao trùm lấy hai người. Nhưng cậu không biết phải bắt đầu từ đâu. Những lời nói của cậu luôn mang tính lý trí, thực tế, và đêm qua, chúng đã khiến Linh tổn thương sâu sắc. Cậu sợ, sợ rằng nếu cậu mở lời, những gì thốt ra sẽ lại càng đẩy cô ấy ra xa cậu hơn.
Linh đứng tựa vào cột trụ của trạm xe buýt, đôi vai khẽ rụt lại vì cái lạnh của gió chiều. Cô cũng nhìn về phía biển, nhưng đôi mắt cô lại mờ đi vì những giọt nước mắt đang chực trào. Cô cảm thấy một nỗi cô đơn quặn thắt. Long đang ở đây, ngay cạnh cô, nhưng lại xa vời đến lạ. Cô khao khát một cái chạm nhẹ, một ánh mắt trấn an, một lời thì thầm dịu dàng. Nhưng cậu ấy chỉ đứng đó, im lặng, như thể đang chìm đắm trong thế giới riêng của cậu. "Cậu ấy có hiểu mình đang cảm thấy thế nào không? Hay cậu ấy cũng chỉ nghĩ đến điểm số?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Linh, như một mũi khoan vô hình, khoét sâu vào vết nứt đã hình thành trong mối quan hệ của họ. Cô nhớ lại cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" với hình ảnh bãi biển Hạ Long rực nắng, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những khát khao cháy bỏng. Giờ đây, những ước mơ ấy, những khát khao ấy, dường như đang bị cuốn trôi đi bởi những con sóng của áp lực và thất vọng.
Tiếng động cơ xe buýt từ xa vọng lại, rồi dần lớn hơn, phá tan sự im lặng nặng nề. Chiếc xe buýt màu xanh quen thuộc dừng lại trước trạm. Mùi khói xe, mùi xăng dầu và mùi bụi đường xộc vào mũi, khiến Linh khẽ nhăn mặt. Long và Linh cùng bước lên xe, nhưng không ai nhìn ai, không ai nói với ai một lời. Cậu lên trước, chọn một chỗ ngồi ở phía sau, cạnh cửa sổ. Linh lên sau, nhìn thấy cậu, rồi cũng lặng lẽ chọn một chỗ ngồi ở phía trước, cũng cạnh cửa sổ. Hai người ngồi ở hai đầu xe, quay lưng lại với nhau, như thể muốn trốn tránh khỏi sự hiện diện của đối phương, trốn tránh khỏi những cảm xúc phức tạp đang dằn vặt họ.
Long tựa đầu vào tấm kính lạnh ngắt, nhìn ra ngoài. Khung cảnh thành phố Hạ Long quen thuộc lướt qua nhanh chóng. Những tòa nhà cao tầng, những con phố tấp nập, những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, tất cả đều trở nên mờ ảo, không rõ nét trong tâm trí cậu. Cậu thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao nỗi lo lắng, thất vọng và cả sự bất lực. "Mình có nên nói gì đó không? Nhưng nói gì bây giờ? Mình cũng đang rất tệ." Cậu tự hỏi mình. Cậu muốn là người mạnh mẽ, là chỗ dựa cho Linh. Nhưng chính cậu cũng đang chao đảo, cũng đang lạc lối trong biển cả của những kỳ vọng và áp lực. Cậu sợ rằng, nếu cậu không đủ mạnh mẽ, nếu cậu không thể đạt được mục tiêu, thì ước mơ về một tương lai cùng Linh, về một mái nhà nhỏ ở Hạ Long, sẽ chỉ là những ảo ảnh xa vời.
Linh cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định. Những giọt nước mắt lại lăn dài trên má, hòa cùng hơi nước đọng trên tấm kính. Cô không muốn khóc, không muốn yếu đuối, nhưng những cảm xúc tiêu cực cứ dồn nén, bóp nghẹt trái tim cô. Cô cảm thấy Long ngày càng xa vời, ngày càng không thể thấu hiểu cô. Sự khác biệt trong cách đối mặt với khó khăn, tưởng chừng như là nét bổ sung cho nhau, giờ đây lại trở thành một vực sâu ngăn cách họ. Cô sợ rằng, những áp lực từ kỳ thi đại học, từ sự xuất sắc của Chi, từ chính những nỗi lo của bản thân, sẽ phá hủy tình yêu rực rỡ của họ. Cô sợ rằng, chỉ một vết nứt nhỏ này thôi, cũng đủ để khiến cả tòa tháp tình yêu của họ đổ sập.
Chiếc xe buýt vẫn lăn bánh đều đều, đưa họ đi qua những con đường quen thuộc, nhưng lòng họ lại càng lúc càng xa nhau. Bóng tối dần bao trùm lấy thành phố, và cũng bao trùm lấy nỗi cô đơn, hoang mang trong lòng hai người trẻ. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, không biết liệu họ có thể cùng nhau vượt qua giông bão này không. Chỉ biết rằng, khoảnh khắc này, giữa hàng chục người xa lạ trên chuyến xe buýt chiều, họ đang cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, mỗi người chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng riêng, và vết nứt trong tình yêu của họ đang ngày càng lan rộng, âm thầm, đau đớn.