Rực rỡ thanh xuân
Chương 314

Khác Biệt Trong Từng Lỗi Sai

4646 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự khác biệt sâu sắc trong tư duy và phương pháp học tập giữa Long và Linh khi họ cùng nhau phân tích lỗi sai trong bài thi.,Làm nổi bật những căng thẳng mới phát sinh trong mối quan hệ của Long và Linh do áp lực học tập và sự thiếu thấu hiểu lẫn nhau.,Tiếp tục phát triển giai đoạn 'rising_action' của Arc 5, tăng cường xung đột và thách thức nội tại cho cặp đôi.,Gieo mầm cho những xung đột lớn hơn về định hướng tương lai, khi sự khác biệt trong cách tư duy ảnh hưởng đến các quyết định quan trọng.,Giải quyết cliffhanger từ Chương 313 bằng cách đưa Long và Linh vào một tình huống tương tác trực tiếp, nhưng kết quả lại là sự gia tăng khoảng cách.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Tense, frustrated, emotional, slightly melancholic
Kết chương: [object Object]

Chiếc xe buýt màu xanh quen thuộc chầm chậm lăn bánh, mang theo hai trái tim nặng trĩu và những suy tư rối bời. Long tựa đầu vào tấm kính lạnh ngắt, nhìn ra ngoài. Khung cảnh Hạ Long lướt qua nhanh chóng, nhưng không thể xua đi hình ảnh đôi mắt ngấn nước của Linh. Một nỗi day dứt len lỏi trong lòng cậu. Cậu biết mình đã làm cô ấy tổn thương, nhưng cậu không biết phải làm gì khác. Cậu luôn nghĩ, cách tốt nhất để giải quyết vấn đề là đối mặt với nó một cách logic, phân tích và tìm ra giải pháp. Tình cảm là một thứ quá đỗi phức tạp, và trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy mình hoàn toàn bất lực trước những cảm xúc của Linh. Cậu đã cố gắng, thật sự cố gắng, để trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô, nhưng có vẻ như cậu lại đang đẩy cô ra xa hơn. "Mình có nên nói gì đó không? Nhưng nói gì bây giờ? Mình cũng đang rất tệ." Cậu tự hỏi mình, tiếng thở dài nặng nề hòa lẫn vào tiếng động cơ xe. Ước mơ về một tương lai cùng Linh, về một mái nhà nhỏ ở Hạ Long, giờ đây dường như đang bị bao phủ bởi một màn sương mờ mịt của áp lực và thất vọng.

Cùng lúc đó, Linh ngồi ở phía trước xe, tựa đầu vào cửa sổ. Nước mắt cô vẫn lăn dài, nóng hổi trên má, rồi nhanh chóng khô đi theo gió. Cô cảm thấy cô đơn đến tột cùng, dù Long đang ở cùng một không gian với cô. Cô khao khát một sự thấu hiểu, một lời an ủi, một vòng tay vỗ về, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng và cảm giác bị bỏ rơi. "Cậu ấy có hiểu mình đang cảm thấy thế nào không? Hay cậu ấy cũng chỉ nghĩ đến điểm số?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Linh, như một mũi khoan vô hình, khoét sâu vào vết nứt đã hình thành trong mối quan hệ của họ. Cô nhớ lại cuốn sổ "Ước mơ tuổi 17" với hình ảnh bãi biển Hạ Long rực nắng, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những khát khao cháy bỏng. Giờ đây, những ước mơ ấy, những khát khao ấy, dường như đang bị cuốn trôi đi bởi những con sóng của áp lực và thất vọng. Cô sợ rằng, những áp lực từ kỳ thi đại học, từ sự xuất sắc của Chi, từ chính những nỗi lo của bản thân, sẽ phá hủy tình yêu rực rỡ của họ. Cô sợ rằng, chỉ một vết nứt nhỏ này thôi, cũng đủ để khiến cả tòa tháp tình yêu của họ đổ sập. Chiếc xe buýt vẫn lăn bánh đều đều, đưa họ đi qua những con đường quen thuộc, nhưng lòng họ lại càng lúc càng xa nhau. Bóng tối dần bao trùm lấy thành phố, và cũng bao trùm lấy nỗi cô đơn, hoang mang trong lòng hai người trẻ. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, không biết liệu họ có thể cùng nhau vượt qua giông bão này không. Chỉ biết rằng, khoảnh khắc này, giữa hàng chục người xa lạ trên chuyến xe buýt chiều, họ đang cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, mỗi người chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng riêng, và vết nứt trong tình yêu của họ đang ngày càng lan rộng, âm thầm, đau đớn.

Sáng hôm sau, bầu trời Hạ Long vẫn âm u, giăng mắc một màn mưa phùn lất phất tựa như tâm trạng của Linh. Từng hạt mưa bé li ti đậu trên cửa kính, tạo thành những vệt dài mờ ảo, giống như những giọt nước mắt đang chực trào nơi khóe mi cô. Đêm qua, cô đã không ngủ được. Nỗi ấm ức, tủi thân cứ vò xé tâm can, khiến cô trằn trọc mãi cho đến khi bình minh ló dạng. Cô vẫn nhớ như in ánh mắt lạnh lùng của Long, những lời nói mang tính "logic" nhưng lại thiếu đi sự vỗ về mà cô hằng mong mỏi. Cô cảm thấy mệt mỏi, không chỉ vì thiếu ngủ mà còn vì áp lực vô hình đang đè nặng lên đôi vai gầy của mình. Cô ước gì mình có thể trở lại cái thời vô tư lự, khi mà điểm số chỉ là những con số, không phải là thước đo của giá trị bản thân, và tình yêu chỉ đơn thuần là những rung động trong trẻo, không bị vẩn đục bởi những lo toan, tính toán.

Khi Long đề nghị hai đứa cùng ôn lại bài tại Thư viện Thành phố sau giờ học, Linh đã lưỡng lự. Cô vẫn còn cảm thấy những vết xước trong lòng, và ý nghĩ phải đối mặt với cậu lúc này khiến cô e ngại. Nhưng rồi, sự lo lắng về kỳ thi sắp tới, cùng với một tia hy vọng mong manh rằng có lẽ việc cùng nhau học sẽ giúp họ xích lại gần hơn, đã khiến cô gật đầu. Cô cần phải cải thiện điểm số, cô không thể để những cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến tương lai của mình. Long nhìn cô, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ lo lắng nhưng giọng nói đã dịu hơn một chút khi cậu xác nhận thời gian. Cậu cũng cảm thấy sự xa cách giữa hai người, và việc ôn bài cùng nhau là cách duy nhất cậu nghĩ ra để hàn gắn, hoặc ít nhất là để họ có thể tiếp tục tương tác mà không bị nhấn chìm trong sự im lặng khó chịu.

Thư viện Thành phố tọa lạc trong một tòa nhà cổ kính, nằm khuất sau những hàng cây xanh rì. Dù đã có tuổi đời khá lâu, nơi đây vẫn được bảo trì cẩn thận, toát lên vẻ trang nghiêm và tĩnh mịch. Khi Long và Linh bước vào, một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, gỗ và bụi sách thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi nước tẩy rửa dịu nhẹ. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn treo cao hắt xuống, phủ một lớp màu ấm áp lên những kệ sách gỗ cao ngút ngàn, chứa đựng vô vàn tri thức. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím máy tính lách cách nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, và tiếng bước chân khẽ khàng của nhân viên thư viện sắp xếp sách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung và yên bình. Tuy nhiên, bầu không khí tĩnh lặng ấy không thể xoa dịu được sự căng thẳng đang ngầm chảy giữa hai người.

Họ chọn một chiếc bàn gỗ rộng rãi nằm khuất trong một góc, gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra những hạt mưa phùn vẫn đang rơi lất phất. Chồng bài thi thử môn Toán, với những con số đỏ chói của điểm số, được đặt ngay giữa bàn, như một rào cản vô hình, chia cắt hai thế giới cảm xúc của Long và Linh. Long, với vóc dáng cao ráo và bờ vai rộng, ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn vào tập đề. Cậu là người chủ động mở lời, giọng điệu có phần cứng nhắc và tập trung vào vấn đề, như thể đang nói chuyện với chính bản thân mình hơn là với Linh. Cậu muốn mọi thứ phải thật rõ ràng, thật logic.

"Chúng ta cần phải xem xét kỹ từng lỗi sai một, xem mình đã nhầm ở bước nào, công thức nào," Long nói, giọng trầm và đều, như một người thầy đang giảng bài. Cậu lật giở trang đề thi một cách dứt khoát, ánh mắt dò xét từng câu, từng chữ. Trong đầu cậu, việc này không chỉ là để sửa sai, mà còn là để tìm ra một phương pháp học hiệu quả hơn, một "công thức" để Linh có thể vượt qua áp lực và đạt được mục tiêu của mình. Cậu tin rằng, chỉ cần cô ấy nắm vững kiến thức, mọi thứ sẽ ổn. Cậu muốn trở thành người dẫn đường, người giúp cô ấy vượt qua khó khăn. Cậu không nhận ra rằng, điều Linh cần lúc này không phải là một người thầy, mà là một người bạn đồng hành, một người hiểu được những nỗi sợ hãi và bất an sâu thẳm trong lòng cô. Cậu nghĩ mình đang làm điều tốt nhất cho cô, nhưng cách cậu thể hiện lại khiến cô cảm thấy mình đang bị "khám bệnh," bị "phân tích" chứ không phải được "thấu hiểu."

Linh ngồi đối diện, dáng người nhỏ nhắn của cô dường như càng thêm gầy guộc trong không gian rộng lớn của thư viện. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi và cam chịu. "Tớ biết mà... Nhưng tớ vẫn cảm thấy đầu óc trống rỗng. Tớ không hiểu tại sao mình lại có thể mắc những lỗi ngớ ngẩn như vậy." Giọng cô nhỏ dần, chứa đựng sự bất lực và tự ti. Cô đặt tay lên chồng bài, ngón tay miết nhẹ lên những con số, như thể đang cố gắng xoa dịu nỗi đau mà chúng mang lại. Ánh mắt cô thường xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn đang rơi, làm mờ đi cảnh vật bên ngoài. Cô ước gì mình có thể hòa mình vào cơn mưa ấy, để những giọt nước lạnh lẽo cuốn trôi đi tất cả những lo lắng, những áp lực đang đè nặng lên cô. Cô không cần một lời phân tích logic về lỗi sai, cô cần một lời an ủi, một sự động viên rằng "không sao đâu, chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng."

Long không để ý đến sự xao nhãng của Linh. Cậu vẫn miệt mài với tập đề, chỉ vào một câu hỏi trắc nghiệm mà cả hai đều làm sai. "Câu này, đáp án đúng là B. Cậu đã chọn C. Cậu xem lại phần công thức đạo hàm hàm hợp ở đây. Cậu đã nhầm dấu ở bước cuối cùng." Cậu giải thích rành mạch, từng bước, từng công thức, như thể đang trình bày một bài toán trước lớp. Cậu tin rằng, sự rõ ràng, chính xác sẽ giúp Linh nhìn ra vấn đề. Cậu muốn cô phải hiểu, không chỉ là nhớ.

"Tớ biết là tớ đã sai..." Linh lí nhí, giọng nói gần như hòa vào tiếng mưa bên ngoài. "Tớ đã nghĩ là tớ nhớ công thức đó, nhưng khi vào phòng thi, tớ lại cảm thấy... bị rối. Tớ cứ lấn cấn giữa hai công thức, và cuối cùng lại chọn nhầm." Cô cố gắng giải thích cảm giác của mình, cái cảm giác đầu óc bỗng dưng trở nên trống rỗng, những kiến thức đã học bỗng dưng biến mất, chỉ còn lại sự hoang mang và áp lực. Cô muốn Long hiểu rằng, đôi khi, vấn đề không chỉ nằm ở việc "nhầm công thức" mà còn ở tâm lý khi đối mặt với kỳ thi.

Long ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách nhìn thẳng vào Linh. Cậu cau mày nhẹ, vẻ mặt có chút khó hiểu. "Nhưng nếu cậu đã nhớ công thức, thì không thể bị rối được. Đó là một kiến thức cơ bản. Cậu cần phải luyện tập nhiều hơn, cho đến khi nó trở thành phản xạ. Cậu không thể để cảm xúc chi phối khi làm bài thi được." Cậu nói, giọng điệu mang tính giáo điều, như thể đang trách móc sự yếu kém của cô. Trong mắt cậu, mọi thứ đều có một quy luật, một phương pháp rõ ràng. Nếu có vấn đề, chỉ cần tìm ra nguyên nhân và khắc phục. Đơn giản vậy thôi. Cậu không hiểu rằng, đối với Linh, cảm xúc là một phần không thể tách rời của con người, và trong giai đoạn áp lực này, việc kiểm soát chúng là một điều vô cùng khó khăn. Cậu chỉ thấy được "lỗi sai" và "giải pháp," mà quên đi "nỗi sợ hãi" và "sự tổn thương."

Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa hai người. Cô nhìn cây bút chì khắc tên "Long & Linh" mà cậu vẫn đang dùng để chỉ vào bài thi. Đó là món quà cô tặng cậu vào sinh nhật năm ngoái, biểu tượng của tình bạn, tình yêu trong sáng của họ. Giờ đây, nó lại trở thành một vật vô tri, sắc nhọn, đang chĩa vào những lỗi lầm của cô. Cô cảm thấy tủi thân, cảm thấy không được tôn trọng. "Cậu ấy không hiểu mình," Linh nghĩ, "cậu ấy chỉ muốn mình phải giống cậu ấy, một cỗ máy logic không cảm xúc." Cô cúi gằm mặt, giấu đi đôi mắt đã bắt đầu đỏ hoe. Bầu không khí trong thư viện vẫn tĩnh lặng, nhưng trong lòng hai người, một cơn bão cảm xúc đang âm thầm hình thành.

Mưa bên ngoài cửa sổ thư viện bắt đầu rơi nặng hạt hơn, những giọt nước va vào tấm kính nghe lộp bộp, như tiếng trống dồn dập trong lòng Linh. Cơn mưa lất phất ban chiều đã chuyển mình thành một cơn mưa rào dai dẳng, làm mờ đi mọi khung cảnh bên ngoài, chỉ còn lại một màu xám xịt, ảm đạm. Ánh đèn vàng dịu của thư viện, vốn dĩ để tạo cảm giác ấm cúng, giờ đây lại càng khiến Linh cảm thấy cô đơn, lạc lõng. Mùi giấy cũ và bụi sách dường như ngột ngạt hơn, bóp nghẹt từng hơi thở của cô.

Long vẫn miệt mài với tập đề, hoàn toàn không để ý đến những thay đổi tinh vi trong cảm xúc của Linh. Cậu đã tìm đến một câu hỏi về hình học không gian, một dạng bài mà cả hai đều thường xuyên mắc lỗi. Đây là câu hỏi mà Linh đã dành rất nhiều thời gian để giải trong phòng thi, nhưng cuối cùng vẫn đưa ra đáp án sai. Cậu tin rằng, nếu phân tích kỹ câu này, Linh sẽ hiểu được phương pháp tư duy logic mà cậu muốn truyền tải.

"Ở đây, cậu phải dùng định lý Pytago đảo để chứng minh tam giác vuông, sau đó mới tính được diện tích," Long bắt đầu, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng mang theo chút kiên quyết. Cậu chỉ mạnh vào hình vẽ trên giấy, từng đường nét, từng góc độ. "Cậu lại đi theo một hướng hoàn toàn khác, cố gắng chứng minh một tam giác đồng dạng mà không có đủ dữ kiện. Điều này làm cậu mất rất nhiều thời gian và cuối cùng dẫn đến kết quả sai. Toán học là một chuỗi logic, mỗi bước phải có cơ sở vững chắc." Cậu nói, ánh mắt tập trung hoàn toàn vào bài toán, không một chút biểu cảm thừa thãi. Trong đầu cậu, đây là một cơ hội để Linh nhìn thấy sự "sai lầm" trong cách tư duy của cô, và cậu đang làm tất cả để "chỉnh sửa" nó. Cậu nghĩ mình đang cung cấp cho cô một công cụ để vượt qua khó khăn, một chiếc la bàn trong mê cung kiến thức. Cậu hoàn toàn không nhận ra rằng, cô ấy không cần một chiếc la bàn cứng nhắc, cô ấy cần một người nắm tay cô ấy và cùng đi qua mê cung đó.

Linh nghe từng lời của Long, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào cậu. "Nhưng tớ không nhớ rõ định lý đó! Tớ đã cố gắng lục tìm trong đầu, nhưng nó cứ luẩn quẩn, không rõ ràng!" Giọng cô run lên, chứa đựng sự bất lực và tủi thân. "Tớ chỉ nghĩ là có thể thử cách này trước, vì nó có vẻ quen thuộc hơn. Tớ muốn hiểu bản chất của hình, chứ không phải chỉ áp dụng công thức máy móc mà không biết tại sao!" Cô cố gắng giải thích, muốn Long hiểu rằng vấn đề của cô không phải là không muốn học, mà là sự bối rối, sự thiếu tự tin và đôi khi là sự "mất kết nối" với kiến thức trong những khoảnh khắc áp lực cao độ. Cô không muốn bị ép buộc phải suy nghĩ theo một khuôn mẫu cứng nhắc. Cô muốn có không gian để khám phá, để cảm nhận "cái đúng" theo cách của riêng mình. "Cậu cứ ép tớ phải nhớ máy móc như vậy, tớ không làm được! Tớ muốn hiểu bản chất, tớ muốn có cảm giác đúng!" Câu nói cuối cùng bật ra khỏi miệng cô, đầy uất nghẹn và tuyệt vọng. Cô muốn Long hiểu, nhưng cậu ấy dường như không thể.

Long nghe những lời đó, cậu cau chặt mày. Ánh mắt hổ phách của cậu, vốn đã lạnh lùng, giờ đây lại càng trở nên sắc lạnh hơn. Cậu cảm thấy Linh đang chống đối, đang cố tình né tránh sự thật hiển nhiên. "Toán học không phải là cảm giác, Linh. Nó là logic," cậu nói, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ thất vọng. "Cậu cần một phương pháp rõ ràng, một hệ thống các bước giải, không phải là sự mơ hồ hay những suy đoán vô căn cứ. Cảm giác không thể giúp cậu đạt điểm cao trong kỳ thi đại học được." Cậu hoàn toàn tin vào những gì mình nói. Trong thế giới của cậu, mọi vấn đề đều có giải pháp tối ưu, và cảm xúc chỉ là một yếu tố gây nhiễu. Cậu nghĩ mình đang thẳng thắn, đang giúp Linh đối mặt với thực tế. Nhưng cách cậu nói lại như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào vết thương lòng của cô. Cậu đã vô tình đánh giá thấp những cố gắng của cô, những đêm cô thức khuya học bài, những giọt mồ hôi cô đã đổ.

Linh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Nước mắt cô không thể kìm nén được nữa, lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát. "Cậu không hiểu cảm giác của tớ!" Cô thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy. "Cậu chỉ biết đúng sai, mà không biết tớ đã cố gắng thế nào! Cậu làm tớ cảm thấy mình thật ngốc!" Cô gạt tay ra khỏi tập đề, như thể muốn xua đi tất cả những con số, những công thức, những lời lẽ sắc lạnh đang đày đọa cô. Những giọt nước mắt lăn trên má, hòa lẫn với những hạt mưa trên cửa kính, tạo thành một bức tranh ảm đạm của sự tổn thương và tuyệt vọng. Cô cảm thấy bị xúc phạm, bị hạ thấp. Cô đã luôn cố gắng để đuổi kịp Long, để xứng đáng với cậu, nhưng bây giờ, cậu lại khiến cô cảm thấy mình thật vô dụng, thật yếu kém. Vết nứt trong mối quan hệ của họ, vốn dĩ chỉ là một đường mảnh, giờ đây đã lan rộng, ăn sâu vào tận tâm can. Cô khao khát một lời động viên, một cái ôm, một sự thấu hiểu, nhưng tất cả những gì cô nhận được là một bức tường logic lạnh lẽo và những lời nói đầy tính chất "chỉ trích."

Long nhìn Linh bật khóc, ánh mắt cô đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cậu cảm thấy một nỗi bất lực và khó chịu dâng lên trong lòng. Cậu muốn an ủi cô, muốn nói rằng cậu không có ý đó, nhưng mọi lời nói đều mắc kẹt lại ở cổ họng. Cậu không biết phải làm gì khi Linh khóc. Trong thế giới của cậu, nước mắt không giải quyết được vấn đề. Cậu chỉ muốn cô ngừng khóc, bình tĩnh lại và cùng cậu tìm ra giải pháp. Nhưng chính sự cứng nhắc ấy lại càng đẩy Linh ra xa. Cậu nhìn cô, ánh mắt có chút bối rối, có chút thất vọng, và cả một chút... giận dữ. Giận dữ vì cậu không thể làm cô hiểu, giận dữ vì cô không thể mạnh mẽ như cậu mong muốn. Giữa không gian tĩnh mịch của thư viện, sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hai người, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều ngoài cửa sổ, như một bản nhạc buồn cho mối tình đang đứng trên bờ vực.

Cuộc tranh cãi kết thúc trong sự im lặng nặng nề, những lời nói cuối cùng của Linh vẫn văng vẳng trong không khí, như một mũi tên tẩm độc găm sâu vào tim Long. Linh không nói thêm một lời nào. Cô vội vã thu dọn sách vở của mình, những cử động của cô nhanh và dứt khoát, như thể muốn thoát khỏi không gian ngột ngạt này càng sớm càng tốt. Mỗi cuốn sách được nhét vào ba lô, mỗi cây bút được cất đi, đều như một hành động cắt đứt, một lời từ biệt không thành tiếng. Đôi vai cô khẽ run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì những giọt nước mắt còn sót lại và nỗi uất nghẹn dâng trào. Cô đứng dậy, không thèm nhìn Long một lần nào nữa, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng nhỏ nhắn nhanh chóng khuất vào giữa những kệ sách cao ngút ngàn, bỏ lại Long ngồi đó, cô đơn và bất lực.

Long nhìn theo bóng lưng Linh, cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Cậu muốn gọi cô lại, muốn níu kéo cô, nhưng cổ họng cậu khô khốc, và mọi lời nói dường như đều trở nên vô nghĩa. Cậu cảm thấy một sự cắn rứt, một lỗi lầm không tên đang đè nặng lên tâm trí. Cậu đã làm cô ấy tổn thương, cậu biết điều đó. Nhưng cậu không biết phải làm gì khác. Trong đầu cậu, những gì cậu nói đều là sự thật, đều là vì muốn tốt cho cô. "Mình chỉ muốn tốt cho Linh. Tại sao cô ấy lại không hiểu sự lo lắng của mình?" Cậu tự hỏi, cảm thấy bị oan ức, bị hiểu lầm. Cậu vẫn còn giữ cây bút chì khắc tên của hai người, giờ đây nó nằm trơ trọi trên bàn, như một kỷ vật của một tình yêu đang dần phai nhạt. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn đang rơi không ngớt, những hạt mưa như nước mắt của chính cậu, tuôn rơi không ngừng.

Linh bước ra khỏi thư viện, hòa mình vào màn mưa đêm lạnh lẽo. Những hạt mưa nặng hạt trút xuống, làm ướt sũng mái tóc dài của cô, thấm vào lớp áo đồng phục mỏng manh, khiến cô rùng mình. Nước mắt cô hòa lẫn với nước mưa, chảy dài trên má, mặn chát và lạnh buốt. Cô bước đi vô định trên con đường trơn ướt, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt đường, tiếng xe cộ vội vã lướt qua, tiếng còi xe vang vọng trong đêm, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm của sự cô đơn. Mùi đất ẩm sau mưa, mùi khói bụi xe cộ xộc vào mũi, càng làm tăng thêm sự khó chịu và ngột ngạt trong lòng cô. Cô cảm thấy mình như một chiếc lá nhỏ bé, bị cuốn trôi đi trong dòng xoáy của cuộc đời, không có nơi nương tựa, không có ai để sẻ chia. "Anh ấy không bao giờ hiểu được mình. Anh ấy chỉ muốn mình phải giống anh ấy," Linh nghĩ, những lời nói của Long vẫn ám ảnh trong đầu cô. Cô khao khát một sự thấu hiểu, một sự cảm thông, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là những lời phân tích lạnh lùng, những lý lẽ khô khan. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu đuối, không thể nào đáp ứng được những kỳ vọng của Long, và càng không thể nào tự mình vượt qua được những áp lực khổng lồ này. Ước mơ về một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, về một tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây dường như đang tan biến vào màn mưa lạnh giá. Cô sợ rằng, sự khác biệt trong cách tư duy này sẽ mãi mãi ngăn cách họ, đẩy họ về hai phía đối lập, và rồi một ngày nào đó, họ sẽ trở thành những người xa lạ.

Long cuối cùng cũng rời thư viện. Cậu bước ra ngoài, cảm nhận cái lạnh buốt của màn mưa đêm. Cậu bắt một chuyến xe buýt, ngồi tựa đầu vào cửa kính lạnh lẽo, nhìn ra ngoài. Khung cảnh thành phố Hạ Long quen thuộc, với những ánh đèn đường mờ ảo hắt xuống con đường trơn ướt, trở nên mờ ảo và xa lạ. Trong lòng cậu nặng trĩu những suy nghĩ về sự khác biệt giữa hai người và tương lai mối quan hệ của họ. Cậu muốn là người mạnh mẽ, là chỗ dựa cho Linh. Nhưng chính cậu cũng đang chao đảo, cũng đang lạc lối trong biển cả của những kỳ vọng và áp lực. Cậu sợ rằng, nếu cậu không đủ mạnh mẽ, nếu cậu không thể đạt được mục tiêu, thì ước mơ về một tương lai cùng Linh, về một mái nhà nhỏ ở Hạ Long, sẽ chỉ là những ảo ảnh xa vời. Cậu hiểu rằng sự khác biệt trong tư duy và cách giải quyết vấn đề giữa cậu và Linh báo hiệu những mâu thuẫn lớn hơn trong tương lai, đặc biệt khi họ phải đưa ra những quyết định quan trọng liên quan đến định hướng đại học và nghề nghiệp. Cậu cảm thấy mình đang bị giằng xé giữa tình yêu và trách nhiệm, giữa cảm xúc và lý trí.

Chiếc xe buýt vẫn lăn bánh đều đều, chở Long đi qua những con đường ướt át. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có đang ở đâu đó ngoài kia, cũng đang co ro trong mưa, cũng đang cảm thấy cô đơn như cậu không. Cậu biết rằng Long's logical but somewhat emotionally detached approach under pressure đã khiến Linh cảm thấy cậu lạnh lùng, đẩy họ xa nhau hơn nếu không có sự giao tiếp và thấu hiểu chân thành. Nhưng làm sao để giao tiếp, làm sao để thấu hiểu, khi mà mỗi người lại đang chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng riêng, trong những cách nhìn khác nhau về thế giới? Bóng tối dần bao trùm lấy thành phố, và cũng bao trùm lấy nỗi cô đơn, hoang mang trong lòng hai người. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, không biết liệu họ có thể cùng nhau vượt qua giông bão này không. Chỉ biết rằng, khoảnh khắc này, giữa hàng chục người xa lạ trên chuyến xe buýt chiều, và trên con đường mưa lạnh lẽo, họ đang cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, mỗi người chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng riêng, và vết nứt trong tình yêu của họ đang ngày càng lan rộng, âm thầm, đau đớn, hứa hẹn một chặng đường cuối đầy cam go.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ