Rực rỡ thanh xuân
Chương 315

Gánh Nặng Gia Đình: Những Câu Hỏi Không Lời Đáp

3121 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét áp lực ngày càng tăng từ gia đình và kỳ vọng của thầy cô về thành tích học tập và định hướng tương lai lên Long và Linh.,Làm sâu sắc thêm căng thẳng nội tại của Long và Linh, bắt nguồn từ áp lực bên ngoài và sự bất đồng chưa được giải quyết từ chương trước.,Cho thấy những khác biệt trong cách gia đình Long và Linh truyền tải áp lực, nhưng đều dẫn đến cùng một cảm giác nặng nề cho cặp đôi.,Tiếp tục phát triển giai đoạn 'rising_action' của Arc 5, đẩy mạnh xung đột và thách thức cho Long và Linh.,Giải quyết cliffhanger từ Chương 314 bằng cách cho Long và Linh đối mặt với hậu quả của cuộc cãi vã trong môi trường gia đình, đồng thời gieo mầm cho những xung đột lớn hơn.,Tạo tiền đề cho cuộc cãi vã đầu tiên của Long và Linh trong Chương 320 bằng cách tích tụ thêm những gánh nặng cảm xúc và sự thiếu thấu hiểu.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Trần Thu Hà, Trần Văn Hùng, Trần Hoàng Anh, Lê Thanh Hương, Lê Quang Minh, Nguyễn Thị Bích
Mood: Tense, anxious, melancholic, reflective, slightly disheartened.
Kết chương: [object Object]

Chiếc xe buýt chầm chậm dừng lại ở trạm gần khu tập thể cũ, nơi Long đã quen thuộc từ thuở bé. Cậu bước xuống, màn mưa đêm vẫn còn rả rích, khiến không khí càng thêm lạnh buốt và ẩm ướt. Từng hạt mưa lất phất bám vào mái tóc đen ngắn gọn gàng của cậu, thấm qua lớp áo đồng phục đã khô sờn. Cậu co ro, kéo cao cổ áo, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn về phía con ngõ nhỏ dẫn vào nhà. Ánh đèn vàng yếu ớt từ những ô cửa sổ tầng trên hắt ra, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên nền đường ướt át. Mùi ẩm mốc đặc trưng của khu tập thể cũ quyện với mùi lá mục và hơi đất sau mưa xộc vào cánh mũi, mang theo một nỗi cô đơn quen thuộc. Cậu bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều nặng trĩu những suy nghĩ hỗn độn. Hình ảnh Linh co ro trong mưa, ánh mắt tổn thương của cô, và cả sự tức giận ẩn sâu trong lòng cậu, tất cả cứ quẩn quanh, dày vò. "Mình chỉ muốn tốt cho Linh. Tại sao cô ấy lại không hiểu sự lo lắng của mình?" Câu hỏi ấy vẫn lặp đi lặp lại trong tâm trí cậu, khiến cậu cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức.

Long mở cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên trong căn hộ nhỏ. Bên trong, ánh đèn vàng ấm áp hơn, nhưng không khí lại căng thẳng đến lạ. Bố mẹ cậu đang ngồi trên chiếc ghế sofa cũ xem thời sự, tiếng phóng viên đọc tin tức vang đều đều từ chiếc TV màn hình phẳng đặt ở góc phòng. Mẹ Trần Thu Hà, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu thường trực, ngẩng đầu lên nhìn cậu. Vẻ lo lắng hiện rõ trong đôi mắt bà, như thể bà đã chờ đợi cậu từ rất lâu. Bố Trần Văn Hùng, người đàn ông trầm tĩnh và phong độ, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt ông cũng không giấu được sự quan tâm. Tiếng TV xì xào, tiếng bát đĩa lạch cạch từ căn hộ hàng xóm vọng sang, cùng với tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn phòng. Long cảm nhận rõ sự khác biệt trong bầu không khí thường ngày, nó không còn ấm cúng và thoải mái như mọi khi nữa. Mùi thức ăn mẹ vừa nấu vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng cậu chẳng cảm thấy chút đói bụng nào.

"Con về rồi đấy à? Mẹ cứ lo mãi. Mưa gió thế này, con đi xe buýt có lạnh không?" Mẹ Hà lên tiếng trước, giọng bà vẫn nhẹ nhàng, chứa chan tình yêu thương. Bà đứng dậy, tiến lại gần con trai, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc hơi ẩm của cậu. "Vào thay đồ rồi ra ăn cơm đi con, mẹ nấu món con thích đấy."

Long gật đầu khẽ, cố gắng nở một nụ cười nhạt. "Con không sao đâu mẹ. Mẹ cứ ngồi đi ạ." Cậu biết, đằng sau sự quan tâm ân cần ấy là cả một núi kỳ vọng và lo lắng mà bố mẹ dành cho cậu.

Trong lúc Long đi thay quần áo, cậu nghe tiếng mẹ nói chuyện với bố. "Ông xem kìa, thằng bé dạo này gầy đi nhiều quá. Chắc áp lực học hành nặng nề lắm."

Bố Hùng trầm giọng đáp: "Năm cuối cấp mà, ai mà chẳng áp lực. Nhưng nó phải tự mình vượt qua, phải biết lo cho tương lai của mình chứ."

Những lời nói ấy, dù không trực tiếp hướng về cậu, vẫn đâm sâu vào lòng Long. Cậu thay chiếc áo phông đơn giản, nhìn vào gương, thấy mình xanh xao và mệt mỏi hơn hẳn. Đôi mắt sâu màu hổ phách giờ đây ánh lên vẻ u buồn, không còn sự lạnh lùng thường thấy nữa. Cậu cảm thấy mình đang bị giằng xé giữa tình yêu và trách nhiệm, giữa cảm xúc và lý trí. Cái bút chì khắc tên của hai người, vẫn nằm trơ trọi trên bàn học, như một lời nhắc nhở về tình yêu đang dần phai nhạt. Long nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa vẫn rơi không ngớt, như nước mắt của chính cậu, tuôn rơi không ngừng.

Bữa cơm tối diễn ra trong sự im lặng căng thẳng. Tiếng đũa bát lạch cạch trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Mẹ Hà liên tục gắp thức ăn vào bát Long, đôi mắt bà vẫn ánh lên vẻ lo lắng không thôi.

"Hôm nay con học có mệt không? Kết quả thi thử con đã xem kỹ chưa? Con cần cố gắng hơn nữa, mẹ biết con có thể làm được mà," mẹ Long nói, giọng bà nhỏ nhẹ nhưng chất chứa một sự thúc giục vô hình. Bà tin tưởng vào năng lực của cậu, nhưng chính niềm tin ấy lại trở thành một gánh nặng khổng lồ trên vai Long.

Bố Hùng đặt đũa xuống, nhìn Long một cách nghiêm nghị. "Con đã nghĩ kỹ về trường Bách Khoa chưa? Ngành kỹ thuật bây giờ đang rất phát triển, có tương lai. Đừng để lỡ cơ hội." Giọng ông trầm và chắc nịch, không cho phép sự nghi ngờ. Ông muốn Long có một tương lai vững chắc, một sự nghiệp ổn định, và ông tin rằng con đường kỹ thuật là lựa chọn tốt nhất.

Long cố gắng nuốt miếng cơm, cảm thấy như đang nuốt phải từng viên đá. Cổ họng cậu nghẹn ứ. Cậu biết bố mẹ chỉ muốn tốt cho mình, nhưng những lời nói ấy, trong thời điểm này, chỉ khiến cậu thêm ngột ngạt. Cậu muốn nói về những khó khăn, về những hoang mang trong lòng, về ước mơ được tự do lựa chọn, nhưng tất cả những lời ấy đều mắc kẹt lại trong cổ họng.

"Anh Long sao hôm nay anh không nói gì hết vậy? Chị Linh đâu không thấy anh nói chuyện với chị Linh nữa?" Trần Hoàng Anh, em gái của Long, vô tư lên tiếng, phá vỡ bầu không khí trầm lắng. Cô bé tóc tết bím, đôi mắt lém lỉnh, đang cắm cúi ăn cơm nhưng vẫn không quên để ý đến anh trai. Lời nói của Hoàng Anh như một mũi kim châm vào vết thương lòng của Long, khiến cậu khẽ giật mình. Cậu cảm thấy một cơn khó chịu dâng lên, nhưng cố gắng kìm nén. Hoàng Anh không biết gì, cô bé chỉ vô tư nói ra những điều mà người lớn đang cố gắng lảng tránh.

"Hoàng Anh ăn cơm đi con, đừng nói linh tinh," mẹ Long nhắc nhở khẽ, nhưng ánh mắt bà vẫn thoáng nhìn về phía Long, như muốn dò xét.

Long hít một hơi thật sâu, đặt đũa xuống. "Con biết rồi ạ. Con sẽ cố gắng." Giọng cậu khẽ, gần như thì thầm. Đó là tất cả những gì cậu có thể nói lúc này. Cậu không muốn làm bố mẹ thất vọng, nhưng cậu cũng không biết mình phải cố gắng đến mức nào, phải đi theo con đường nào mới đúng. Cậu sợ rằng, nếu cậu không đủ mạnh mẽ, nếu cậu không thể đạt được mục tiêu, thì ước mơ về một tương lai cùng Linh, về một mái nhà nhỏ ở Hạ Long, sẽ chỉ là những ảo ảnh xa vời.

Sau bữa ăn, Long vội vã về phòng, để lại một không khí nặng trĩu. Căn phòng nhỏ quen thuộc giờ đây như một cái lồng chật hẹp, giam cầm cậu trong những suy nghĩ của chính mình.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại căn hộ của Ngọc Linh, không khí cũng không kém phần căng thẳng, dù được che đậy bằng vẻ ngoài ấm áp hơn. Linh bước vào nhà, mùi thức ăn gia đình ấm cúng, mùi trà thoảng nhẹ từ chén của bà ngoại, và tiếng TV vọng lại từ phòng khách, tất cả đều quen thuộc. Nhưng cô lại cảm thấy như mình đang lạc bước vào một thế giới khác, xa lạ với những cảm xúc hỗn độn đang dày vò cô. Mái tóc dài đen óng ả của cô vẫn còn hơi ẩm, và nước mắt đã khô trên má, nhưng nỗi đau và sự tủi thân vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim cô. Cô cố gắng mỉm cười, chào bố mẹ và bà ngoại.

Lê Thanh Hương, mẹ của Linh, với vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng, nở một nụ cười ấm áp khi thấy con gái. "Con gái mẹ về rồi. Mẹ cứ ngóng mãi. Vào rửa tay rồi ra ăn cơm đi con." Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt bà cũng không giấu được sự lo lắng khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên gương mặt xinh đẹp của con gái.

Linh gật đầu, cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu đuối, không thể nào đáp ứng được những kỳ vọng của Long, và càng không thể nào tự mình vượt qua được những áp lực khổng lồ này. Ước mơ về một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, về một tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây dường như đang tan biến vào màn mưa lạnh giá.

Ngồi vào bàn ăn, Linh nhìn đĩa cơm trước mặt mà không muốn động đũa. Tiếng bát đĩa lạch cạch của bố mẹ, tiếng thìa va vào chén của bà ngoại, tất cả đều trở thành những âm thanh ồn ào, khó chịu trong tâm trí cô. Mẹ Linh, như thường lệ, hỏi han về ngày học của cô.

"Con gái mẹ dạo này gầy đi nhiều quá. Có phải học nhiều quá không con?" Mẹ Hương đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, ánh mắt đầy trìu mến. "Nhưng mà cũng phải cố gắng lên, năm cuối rồi. Chỉ còn chút nữa thôi là con có thể vào được trường đại học mơ ước rồi." Bà muốn Linh thành công, muốn con gái mình có một tương lai tươi sáng, và bà tin rằng Linh hoàn toàn có khả năng làm được điều đó. Nhưng lời nói của bà, dù là sự động viên, lại trở thành một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai gầy của Linh.

Lê Quang Minh, bố của Linh, với vẻ ngoài đứng đắn, có chút nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự ấm áp, đặt tờ báo xuống. "Bố nghe nói con bé Chi học giỏi lắm, Linh phải học hỏi bạn ấy. Đừng để lơ là, tương lai của con là do con nắm giữ." Giọng ông thẳng thắn, thực tế, luôn đặt thành tích học tập lên hàng đầu. Lời so sánh với Phạm Thùy Chi, dù không ác ý, lại khiến Linh cảm thấy một vết thương lòng âm ỉ. Cô không muốn bị so sánh, cô muốn được là chính mình, nhưng áp lực từ mọi phía lại buộc cô phải cố gắng, phải chạy theo những tiêu chuẩn mà xã hội và gia đình đặt ra.

Nguyễn Thị Bích, bà ngoại của Linh, với mái tóc bạc phơ, gương mặt hiền từ và nụ cười phúc hậu, chỉ im lặng lắng nghe. Bà mặc chiếc áo bà ba quen thuộc, đôi tay nhăn nheo khẽ vuốt tóc Linh một cách trìu mến. "Cháu bà vất vả rồi. Cứ cố gắng hết sức, đừng để bản thân quá mệt mỏi." Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn đang tổn thương của Linh. Lời nói của bà là sự an ủi chân thành nhất mà cô nhận được trong buổi tối hôm nay, nhưng chính sự thấu hiểu ấy lại khiến cô cảm thấy tủi thân hơn. Nước mắt chực trào ra, nhưng Linh cố gắng kìm nén, không muốn để bố mẹ và bà ngoại thấy mình yếu đuối.

"Con biết rồi ạ... Con sẽ không làm bố mẹ thất vọng đâu." Linh khẽ nói, giọng cô nghèn nghẹn. Cô cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, không chút sức sống. Cô nhìn đĩa cơm trước mặt mà không muốn ăn. Những lời nói của Long vẫn ám ảnh trong đầu cô: "Anh ấy không bao giờ hiểu được mình. Anh ấy chỉ muốn mình phải giống anh ấy." Cô khao khát một sự thấu hiểu, một sự cảm thông, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là những lời phân tích lạnh lùng, những lý lẽ khô khan. Cô sợ rằng, sự khác biệt trong cách tư duy này sẽ mãi mãi ngăn cách họ, đẩy họ về hai phía đối lập.

Sau bữa ăn, Linh vội vã vào phòng riêng. Căn phòng của cô gọn gàng, sạch sẽ, với những vật dụng nhỏ xinh trang trí. Ánh đèn bàn dịu nhẹ chiếu sáng không gian riêng tư của cô. Cô nằm vật xuống giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát. Tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa sổ, tiếng côn trùng kêu ri rỉ từ xa, tất cả đều hòa vào làm một bản nhạc buồn bã. Cô cảm thấy cô độc trong chính áp lực của mình. Những lời nói của bố mẹ, lời khen dành cho Chi, và cả cuộc cãi vã giữa cô và Long, cứ văng vẳng trong đầu, như những con sóng dữ dội xô vào bờ cát tâm hồn cô.

Cùng lúc đó, trong căn hộ tập thể cũ, Long cũng đang nằm trên giường, nhìn trần nhà. Tiếng gió lùa qua cửa sổ cũ kỹ, tiếng xì xào của TV từ nhà hàng xóm, tiếng thở dài nặng nề của chính cậu, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh u ám. Mùi sách vở cũ, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể, quyện với nỗi lo lắng đang gặm nhấm tâm can cậu.

Long cầm điện thoại lên, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh của cậu. Cậu mở danh bạ, tìm đến tên "Ngọc Linh", ngón tay trỏ lướt nhẹ trên màn hình. Hàng trăm suy nghĩ lướt qua tâm trí cậu. "Mình có thực sự đủ giỏi không? Liệu mình có làm bố mẹ thất vọng? Và Linh... mình đã quá đáng với cô ấy?" Cậu đấu tranh với nỗi sợ không đủ tốt, sợ làm gia đình thất vọng, và sự bất an về mối quan hệ với Linh. Cậu nhớ lại ánh mắt tổn thương của cô trong thư viện, và trái tim cậu khẽ nhói lên. Cậu muốn nhắn tin, muốn giải thích, muốn xin lỗi, nhưng những lời đó lại trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Long sợ rằng nếu cậu thẳng thắn bày tỏ cảm xúc, Linh sẽ lại cảm thấy áp lực, hoặc cậu sẽ lại nói ra những lời khiến cô tổn thương.

Linh cũng đang nhìn vào điện thoại của mình. Cô chờ đợi. Một phần trong cô vẫn hy vọng Long sẽ nhắn tin, sẽ nói một lời gì đó xoa dịu cô, sẽ cho cô một sự thấu hiểu mà cô hằng khao khát. "Bố mẹ kỳ vọng nhiều như vậy, mình có làm được không? Chi giỏi như vậy, còn mình... Và Long, anh ấy không hiểu mình. Anh ấy chỉ trích mình." Cô cảm thấy bị tổn thương, không được thấu hiểu, lo sợ không đạt được kỳ vọng của gia đình và khả năng của bản thân. Những lời nói của Long về cách cô học, về lỗi sai của cô, cứ như những nhát dao cứa vào trái tim cô.

Màn hình điện thoại của Linh bất chợt sáng lên. Một tin nhắn. Từ Long. Cô vội vàng mở ra, tim đập thình thịch.

"Linh, bài tập Toán hôm trước thầy giao có chỗ nào khó không?"

Chỉ một câu hỏi cụt lủn về bài tập. Không một lời hỏi han, không một lời xin lỗi, không một lời giải thích cho cuộc cãi vã vừa qua. Long đã cố gắng phá vỡ sự im lặng, nhưng lại chọn một cách kém chân thành nhất. Cậu không đủ dũng khí để đối mặt trực tiếp với cảm xúc của cả hai, lại một lần nữa dùng lý trí để che đậy.

Linh đọc tin nhắn, ánh mắt cô dần trở nên trống rỗng. Một nỗi thất vọng tràn ngập. Cô muốn khóc, muốn hét lên, nhưng không thể. Nước mắt cô không rơi, nhưng nỗi đau đớn âm ỉ lại càng lớn hơn. Cô gõ vài chữ, trả lời ngắn gọn.

"Không. Mình làm xong rồi."

Không một lời hỏi han ngược lại. Không một dấu chấm than hay biểu tượng cảm xúc nào. Sự lạnh nhạt trong câu trả lời của Linh, dù chỉ là vài chữ, lại nặng trĩu hơn ngàn lời nói. Cô cũng không đủ sức để níu kéo, không đủ dũng khí để chất vấn.

Long nhìn thấy tin nhắn trả lời của Linh, trái tim cậu chùng xuống. Cậu biết, cô đang giận, đang tổn thương. Cậu biết, mình đã làm sai, nhưng cậu không biết phải sửa chữa thế nào. Cậu và Linh, cả hai đều đang chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng riêng, trong những cách nhìn khác nhau về thế giới. Khoảng cách và sự thiếu giao tiếp giữa họ, bắt nguồn từ cuộc cãi vã trước đó và gia tăng bởi áp lực hiện tại, giờ đây càng trở nên sâu sắc. Gánh nặng từ kỳ vọng của gia đình, cùng với áp lực học tập và định hướng tương lai, đang đẩy họ ngày càng xa nhau.

Bóng tối bao trùm lấy thành phố Hạ Long về đêm, và cũng bao trùm lấy nỗi cô đơn, hoang mang trong lòng hai người. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, không biết liệu họ có thể cùng nhau vượt qua giông bão này không. Chỉ biết rằng, khoảnh khắc này, giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, trong căn phòng riêng của mình, họ đang cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Vết nứt trong tình yêu của họ đang ngày càng lan rộng, âm thầm, đau đớn, hứa hẹn một chặng đường cuối đầy cam go.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ