Rực rỡ thanh xuân
Chương 316

Nỗi Sợ Không Tên Giữa Lựa Chọn

3907 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc nỗi sợ hãi và băn khoăn của Linh về việc chọn ngành, chọn trường, làm nổi bật cảm giác cô đơn và không được ủng hộ từ Long.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Linh và sự thiếu thấu hiểu giữa cô và Long, đẩy mạnh giai đoạn 'rising_action' của Arc 5.,Cho thấy Long, dù có ý tốt, nhưng không thực sự chạm đến được nỗi lo lắng sâu kín của Linh, tạo thêm khoảng cách cảm xúc.,Gieo mầm cho cuộc cãi vã đầu tiên giữa Long và Linh (Chương 320) bằng việc tích tụ sự thất vọng và cảm giác bị bỏ rơi của Linh.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Hoàng Thảo Mai
Mood: Tense, emotional, reflective, slightly melancholic.
Kết chương: [object Object]

Bóng tối bao trùm lấy thành phố Hạ Long về đêm, và cũng bao trùm lấy nỗi cô đơn, hoang mang trong lòng hai người. Họ không biết tương lai sẽ ra sao, không biết liệu họ có thể cùng nhau vượt qua giông bão này không. Chỉ biết rằng, khoảnh khắc này, giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, trong căn phòng riêng của mình, họ đang cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Vết nứt trong tình yêu của họ đang ngày càng lan rộng, âm thầm, đau đớn, hứa hẹn một chặng đường cuối đầy cam go.

Linh nằm xoay người trên chiếc giường nhỏ trong căn phòng quen thuộc, ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt lên khuôn mặt vẫn còn vương vấn nét ưu tư. Cuốn sách giáo khoa Toán mở dở, những tờ quảng cáo trường đại học, những danh mục ngành nghề xếp chồng chất lên nhau trên bàn học, trên cả chiếc ghế tựa. Tiếng gió đêm vẫn khẽ rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm mặn mà của biển cả, nhưng không thể xua đi cái nặng nề trong lồng ngực cô. Cô thở dài, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, quyện với mùi giấy sách mới, tạo thành một thứ hương vị vừa thân quen vừa ngột ngạt. Từ căn hộ bên cạnh, tiếng TV xì xào vọng lại, nhỏ đến mức gần như không nghe rõ, nhưng vẫn đủ để nhắc nhở cô về sự sống động của thế giới bên ngoài, một thế giới mà lúc này cô thấy mình hoàn toàn lạc lõng.

“Long thì rõ ràng thế,” cô thì thầm, giọng khẽ như tiếng gió thoảng qua. “Bách Khoa hoặc Ngoại Thương. Cậu ấy biết mình muốn gì, biết mình sẽ làm gì. Còn mình… mình muốn gì?” Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, như một vòng xoáy không đáy. Cô lật từng trang của cuốn cẩm nang tuyển sinh, những cái tên ngành học, trường học lướt qua mắt cô như những dòng chữ vô nghĩa. Sư phạm? Ngoại ngữ? Kinh tế? Hay một cái gì đó khác, một con đường hoàn toàn mới mà cô chưa từng nghĩ tới? Mỗi lựa chọn đều kèm theo một viễn cảnh tương lai, một gánh nặng trách nhiệm, và một nỗi sợ hãi vô hình. “Liệu mình có chọn sai không?” Cô nhớ lời bố mẹ, những kỳ vọng lớn lao đặt lên vai cô, cả lời khen dành cho Chi – cô bạn học cùng lớp nổi tiếng giỏi giang và đầy định hướng. “Chi giỏi như vậy, còn mình… mình có thực sự giỏi không, hay chỉ là may mắn?” Nỗi bất an gặm nhấm tâm can cô, khiến cô cảm thấy mình nhỏ bé và yếu đuối.

Cô với tay lấy điện thoại, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên đôi mắt to tròn, nay đã không còn long lanh mà thay vào đó là một sự mệt mỏi. Ngón tay cô lướt trên màn hình, dừng lại ở khung chat với Long. Tin nhắn ngắn ngủi và khô khan của cậu ấy, cùng với câu trả lời cũng lạnh nhạt không kém của cô, vẫn còn đó, như một minh chứng cho khoảng cách đang lớn dần giữa hai người. “Cậu ấy có hiểu được nỗi sợ này của mình không?” Linh tự hỏi, lòng quặn thắt. Long luôn lý trí, luôn thực tế. Với cậu ấy, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng logic, bằng một phương pháp học tập hiệu quả, bằng việc chọn một trường đại học danh tiếng. Nhưng nỗi sợ hãi của Linh không phải là một bài toán. Đó là một mê cung cảm xúc, nơi những ước mơ non nớt đan xen với áp lực từ gia đình, sự cạnh tranh khốc liệt và cả nỗi lo về năng lực bản thân.

Cô vò nát một tờ quảng cáo của một trường đại học có ngành mà cô từng nghĩ là mình thích. Tiếng giấy sột soạt nghe thật chói tai trong đêm khuya. Cô thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển lớn, không la bàn, không hải đồ, chỉ có những con sóng dữ dội của kỳ vọng và lo lắng xô đẩy. Long, người đáng lẽ phải là ngọn hải đăng của cô, lại đang đứng quá xa, hay đúng hơn là đang nhìn về một hướng khác, một hướng mà cậu ấy cho là đúng đắn và an toàn hơn. “Cậu ấy cứ như đang nói chuyện với một cỗ máy chỉ biết học vậy,” cô nghĩ, vị đắng lan tỏa trong miệng. Long không hỏi cô cảm thấy thế nào, không hỏi cô thực sự muốn gì, không hỏi cô sợ điều gì nhất. Cậu ấy chỉ hỏi về bài tập, chỉ nói về phương pháp, về mục tiêu. Những lời đó, dù có ý tốt, lại càng khiến Linh cảm thấy bị coi thường, bị hạ thấp cảm xúc của mình.

Nỗi cô đơn dâng lên, nhấn chìm cô trong căn phòng nhỏ. Cô muốn nhắn tin cho Long, muốn kể cho cậu ấy nghe tất cả những băn khoăn, những lo lắng, những giằng xé trong lòng. Cô muốn cậu ấy ôm cô vào lòng, nói rằng “Không sao đâu, tớ ở đây rồi, cùng cậu tìm ra.” Nhưng rồi, hình ảnh tin nhắn khô khan đêm qua lại hiện về, như một bức tường vô hình ngăn cách họ. Cô sợ. Sợ rằng nếu cô nói ra, Long sẽ lại đưa ra một lời khuyên lý trí, một giải pháp thực tế mà cô không cần. Sợ rằng cậu ấy sẽ lại nói rằng cô đang "suy nghĩ quá nhiều," rằng mọi chuyện "rồi sẽ ổn thôi." Mà "ổn" là ổn như thế nào? Cô không biết. Và Long cũng không biết, hay cậu ấy không quan tâm để tìm hiểu?

Cô đặt điện thoại xuống, cảm thấy nặng nề đến lạ. Căn phòng im ắng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Linh đứng dậy, bước ra ban công nhỏ. Gió biển lùa vào, làm lay động mái tóc dài đen óng ả của cô. Thành phố Hạ Long về đêm vẫn lung linh ánh đèn, nhưng đối với Linh lúc này, nó lại mang một vẻ u buồn, xa cách. Những con sóng vẫn vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng đó là những con sóng của nỗi cô đơn, của những câu hỏi không lời đáp. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, có vẻ như những con sóng ấy đang kéo xa họ ra khỏi bờ, để lại một khoảng trống hoang hoác trong lòng. Linh biết, Long không cố ý làm cô tổn thương. Cậu ấy chỉ đơn giản là không hiểu, hoặc không thể hiểu được thế giới cảm xúc phức tạp của cô. Và chính sự thiếu thấu hiểu ấy đang tạo nên một vết nứt, một vết nứt mà cô không biết liệu có thể hàn gắn lại được không.

***

Sáng hôm sau, bầu trời Hạ Long trong xanh như ngọc bích, những tia nắng vàng óng ả đổ xuống, vẽ nên một bức tranh tươi sáng, rực rỡ. Gió biển thổi nhè nhẹ, mang theo hương vị mặn mòi đặc trưng, xua tan đi những vệt sương đêm còn vương lại trên những tán lá. Sau giờ học, khi Linh đang lững thững trên đường về nhà, lòng vẫn còn nặng trĩu những suy nghĩ miên man về tương lai, điện thoại trong túi cô bất chợt rung lên. Nhìn thấy tên Long hiện trên màn hình, tim cô khẽ đập nhanh một nhịp. Một chút hy vọng le lói, một tia sáng mong manh rằng có lẽ cậu ấy đã suy nghĩ lại, có lẽ cậu ấy sẽ nói điều gì đó khác.

Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân rồi nghe máy.

“Linh à,” giọng Long trầm ấm vang lên qua điện thoại, nghe có vẻ cố gắng nhẹ nhàng, nhưng vẫn phảng phất một sự khô khan, lý trí quen thuộc. “Tớ gọi cho cậu đây.”

“Ừm,” Linh đáp, giọng cụt lủn, cố gắng che giấu sự thất vọng đang bắt đầu nhen nhóm. Cô muốn nghe một lời hỏi thăm về cảm xúc của cô, về những lo lắng của cô, chứ không phải một câu nói chung chung.

“À, về chuyện chọn trường ấy mà,” Long tiếp tục, như thể cậu ấy đã chuẩn bị sẵn một bài phát biểu trong đầu. “Tớ nghĩ cậu cứ tập trung vào điểm mạnh của mình thôi. Cậu học giỏi đều các môn, đặc biệt là Văn với Tiếng Anh mà. Cứ chọn vài trường top, ngành nào em thấy phù hợp với năng lực của mình là được.”

Linh im lặng. Mỗi lời Long nói ra, dù có ý tốt, lại như một nhát dao vô hình cứa vào trái tim cô. “Phù hợp với năng lực.” “Trường top.” Cậu ấy đang biến tương lai của cô thành một danh sách các tiêu chí cần đạt được, một mục tiêu học thuật cần chinh phục. Cậu ấy hoàn toàn bỏ qua cái gọi là “đam mê,” “sở thích,” “ước mơ,” hay đơn giản hơn là “nỗi sợ hãi.”

“Đừng lo lắng quá, Linh. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi,” Long nói thêm, giọng có vẻ hơi vội vàng, như muốn kết thúc cuộc nói chuyện khó xử này càng sớm càng tốt. Cậu ấy không nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của Linh, không cảm nhận được sự trống rỗng trong giọng nói của cô. Long vẫn nhìn mọi thứ qua lăng kính của logic và thực tế, tin rằng mình đang đưa ra lời khuyên tốt nhất, đang trấn an người yêu một cách hiệu quả nhất. Cậu ấy không hề biết rằng, chính những lời trấn an ấy lại đẩy Linh vào một hố sâu hơn của sự cô đơn.

“Ừm… tớ biết rồi,” Linh trả lời, giọng cô gần như thì thầm, không còn chút nhiệt huyết nào. “Cảm ơn cậu.”

“Vậy nhé. Cố gắng lên!” Long nói, rồi cúp máy.

Linh cầm điện thoại, màn hình đã tối đen, nhưng hơi ấm từ chiếc điện thoại vẫn còn vương trên tay cô. Cảm giác trống rỗng bao trùm. Một lần nữa, Long đã không hiểu cô. Một lần nữa, cậu ấy đã bỏ lỡ cơ hội để kết nối với cô ở một tầng sâu hơn. Những lời khuyên của Long, dù xuất phát từ ý tốt, lại càng khiến cô cảm thấy anh không hiểu được nỗi sợ hãi sâu thẳm của cô về một tương lai mờ mịt, về những lựa chọn sai lầm, về việc cô có thể không bao giờ tìm thấy được điều mình thực sự muốn. Long, trong suy nghĩ của cậu ấy, đang "giúp đỡ" Linh bằng cách đưa ra định hướng rõ ràng. Nhưng đối với Linh, đó lại là một sự phủ nhận cảm xúc, một sự đơn giản hóa vấn đề mà cô đang vật lộn.

Cô nhớ lại hình ảnh Long ngồi cạnh cô ở thư viện, phân tích từng lỗi sai trong bài Toán một cách rành mạch, lý trí, không một chút cảm xúc. Cậu ấy đã đúng về mặt kiến thức, nhưng lại sai về cách tiếp cận con người cô. Cậu ấy xem những vấn đề của cô như những phương trình cần được giải, những công thức cần được áp dụng. Nhưng trái tim cô, tâm hồn cô, không phải là một phương trình. “Cậu ấy cứ như đang nói chuyện với một cỗ máy chỉ biết học vậy,” Linh nghĩ lại câu nói của mình đêm qua, và lần này, cảm giác ấy còn rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết.

Nước mắt không rơi, nhưng nỗi đau đớn âm ỉ lại càng lớn hơn. Cô muốn hét lên, muốn nói cho Long biết rằng cô không cần những lời khuyên cứng nhắc ấy, cô cần sự thấu hiểu, cần một bờ vai để tựa vào, cần một người bạn đồng hành thực sự trong hành trình tìm kiếm bản thân đầy chông gai này. Cô cần một người hỏi “Linh à, cậu có sợ không? Cậu lo lắng điều gì nhất?” thay vì “Cứ chọn trường top, ngành phù hợp năng lực.”

Gánh nặng từ kỳ vọng của gia đình, áp lực từ những thành tích của bạn bè, và giờ đây là sự thiếu thấu hiểu từ người mà cô yêu thương nhất, tất cả dồn nén lại, tạo thành một khối đá tảng đè nặng lên trái tim Linh. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, vậy mà trong khoảnh khắc này, cô lại cảm thấy mình như đang đứng trong một góc tối, bị che khuất bởi những đám mây u ám của lo âu. Cô nhìn xuống con đường tấp nập, những khuôn mặt vội vã lướt qua, mỗi người một mục đích, một hướng đi. Cô ước gì mình cũng có một mục đích rõ ràng như vậy, một con đường đã được vạch sẵn. Nhưng không, trước mặt cô là một ngã ba đường, và cô phải tự mình chọn, một mình.

Cảm giác cô đơn, lạc lõng, và bị bỏ rơi dâng lên mạnh mẽ. Long không phải là người xấu. Cậu ấy yêu cô, cô biết. Nhưng tình yêu của cậu ấy, đôi khi, lại quá lý trí, quá thực tế, đến mức vô tình bỏ qua những rung động tinh tế, những nỗi sợ hãi thầm kín trong tâm hồn cô. Khoảng cách giữa hai người không phải là khoảng cách về địa lý, mà là khoảng cách về cách họ nhìn nhận thế giới, cách họ cảm nhận và thể hiện cảm xúc. Và khoảng cách ấy, trong những ngày đầy áp lực này, đang ngày càng trở nên sâu sắc, hứa hẹn một chặng đường đầy thử thách.

***

Chiều cùng ngày, ánh nắng Hạ Long vẫn dịu dàng trải dài trên từng con phố, nhưng trong lòng Linh, nó không mang lại chút hơi ấm nào. Cảm giác nặng nề vẫn đeo bám, khiến cô không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Cô quyết định đến Nhà sách Mây Trôi, nơi cô thường tìm thấy sự bình yên giữa những chồng sách cao ngút và mùi giấy thơm thoảng. Cô hy vọng rằng ở đó, giữa những câu chuyện và những tri thức, cô có thể tìm thấy chút cảm hứng, một lời giải đáp cho những băn khoăn đang giằng xé tâm can.

Nhà sách Mây Trôi vẫn giữ nguyên vẻ ấm cúng và quen thuộc. Tòa nhà ba tầng cũ kỹ được cải tạo tinh tế, với mặt tiền gỗ ấm áp và nhiều cửa sổ lớn đón ánh sáng tự nhiên. Bên trong, các kệ sách cao ngút chạm trần, xếp ngay ngắn, tạo thành những con đường nhỏ quanh co. Cầu thang xoắn ốc cổ điển dẫn lên tầng trên, nơi có những góc đọc sách nhỏ xinh và khu vực cà phê sách. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ của những người yêu sách, tiếng nhạc không lời du dương hòa quyện với tiếng gõ bàn phím lách tách từ khu vực cafe, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của tri thức và sự tĩnh lặng. Mùi giấy, mực in, gỗ cũ, cà phê rang xay và trà thảo mộc quyện vào nhau, tạo nên một không gian đa giác quan đầy quyến rũ, một thứ hương vị đặc trưng chỉ có ở đây.

Linh bước đi giữa các dãy sách, ngón tay lướt nhẹ trên gáy những cuốn tiểu thuyết, những cuốn sách khoa học, sách hướng nghiệp. Cô nhìn thấy rất nhiều người đang chăm chú đọc, hoặc say sưa trò chuyện về sách, khuôn mặt họ rạng rỡ một niềm đam mê. Cô cảm thấy mình lạc lõng giữa những người có mục đích rõ ràng ấy. Cô dừng lại trước một kệ sách hướng nghiệp, nhìn những bìa sách rực rỡ với những lời hứa hẹn về "con đường thành công," "khám phá bản thân." Cô thở dài. Cô đã đọc rất nhiều cuốn như vậy, nhưng dường như chúng chỉ khiến cô thêm bối rối.

Đang mải mê trong những suy nghĩ riêng, một giọng nói nhỏ nhẹ, quen thuộc vang lên bên tai cô: “Linh, cậu cũng ở đây à?”

Linh giật mình quay lại. Trước mặt cô là Mai, Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân cùng lớp, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận. Mai đang cầm trên tay một cuốn sách tham khảo môn Hóa học, mái tóc đen dài được tết gọn gàng, trông vẫn giản dị và thanh tú như mọi khi.

“Mai,” Linh khẽ reo, trong giọng nói pha lẫn một chút bất ngờ và mừng rỡ. “Ừm, tớ đến tìm chút gì đó… để đọc.”

Mai đặt cuốn sách xuống, bước lại gần Linh hơn. Cô nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt đầy sự tinh tế và thấu hiểu. “Linh, cậu ổn không? Trông cậu có vẻ lo lắng.”

Chỉ một câu hỏi đơn giản từ Mai, nhưng lại chạm đúng vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng Linh. Bao nhiêu cảm xúc dồn nén bỗng chốc muốn vỡ òa. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm bất ngờ khi có người nhận ra nỗi bất an của mình, thay vì chỉ đưa ra lời khuyên sáo rỗng.

Linh thở dài thườn thượt, tựa người vào kệ sách, cảm thấy đôi chân mình mỏi nhừ. “Tớ chỉ… không biết phải chọn thế nào, Mai ạ,” cô bắt đầu tâm sự, giọng khẽ rung. “Ai cũng bảo phải chọn trường, chọn ngành cho tương lai. Bố mẹ thì mong tớ vào trường danh tiếng, để có công việc ổn định. Bạn bè thì đứa nào cũng có định hướng rõ ràng. Tớ sợ mình chọn sai, sợ mình không đủ giỏi, sợ mình sẽ làm mọi người thất vọng.”

Mai lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt thông minh của cô ánh lên sự đồng cảm. Cô không ngắt lời Linh, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

“Long thì cứ bảo tớ đừng nghĩ nhiều, cứ chọn đại học top là được, ngành nào phù hợp với năng lực thì chọn,” Linh nói tiếp, giọng cô bỗng trở nên chua chát. “Cậu ấy đâu hiểu được nỗi sợ của tớ, Mai. Cậu ấy chỉ nhìn vào điểm số, vào bảng xếp hạng, vào những cái tên trường đại học. Cậu ấy cứ như đang nói chuyện với một cỗ máy chỉ biết học vậy. Tớ muốn một người lắng nghe tớ, một người hiểu được sự giằng xé này, chứ không phải một người đưa ra giải pháp một cách lạnh lùng như thế.”

Mai im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh. Bàn tay nhỏ bé của cô truyền đến Linh một hơi ấm an ủi. “Không sao đâu, Linh,” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ và từ tốn, nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. “Ai cũng có những băn khoăn này mà. Tớ cũng thế, Hùng cũng thế, ai trong chúng ta cũng đều đứng trước ngưỡng cửa lớn của cuộc đời, và việc cảm thấy sợ hãi là điều hoàn toàn bình thường.”

Linh ngước nhìn Mai, ánh mắt cô vẫn còn đong đầy nỗi buồn, nhưng đã vơi đi phần nào sự cô độc.

“Long có lẽ chỉ muốn tốt cho cậu thôi, Linh à,” Mai tiếp lời, cố gắng nhìn nhận mọi việc từ nhiều phía. “Cậu ấy có cách thể hiện tình cảm của riêng mình, và có thể cách đó không phải lúc nào cũng chạm đến được cảm xúc của cậu. Cậu ấy là người lý trí mà, cậu biết đấy. Nhưng đừng giữ trong lòng một mình. Đừng nghĩ rằng cậu phải đối mặt với tất cả mọi thứ một mình.”

Những lời của Mai như một cơn gió nhẹ xua đi đám mây mù trong lòng Linh. Cô biết Mai nói đúng. Long không cố ý. Cậu ấy chỉ đơn giản là không thể hiểu được thế giới cảm xúc phức tạp của cô bằng cách mà cô mong muốn. Nhưng sự thấu hiểu từ Mai, từ một người bạn thân thiết, lại mang đến cho cô một chút nhẹ nhõm. Cô không còn cảm thấy hoàn toàn cô độc nữa.

“Tớ chỉ… ước gì Long có thể hiểu được,” Linh khẽ nói, giọng cô vẫn còn chút nghẹn ngào. “Ước gì cậu ấy có thể nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt tớ, thay vì chỉ nhìn thấy một bài toán cần giải quyết.”

Mai siết nhẹ vai Linh. “Rồi cậu ấy sẽ hiểu thôi, Linh à. Tớ tin là như vậy. Quan trọng là bây giờ cậu không đơn độc. Cậu có tớ, có Hùng, có những người bạn luôn ở bên cạnh cậu.”

Linh khẽ gật đầu, một nụ cười yếu ớt nở trên môi. Dù được Mai an ủi, nỗi cô đơn và cảm giác Long không thực sự hiểu cô vẫn còn đó, âm ỉ trong lòng. Cô ngước nhìn những kệ sách cao vút, cảm thấy tương lai như một trang sách trắng mà cô phải tự mình viết nên. Mây Trôi, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang chứng kiến những rung động của sự trưởng thành, của những lựa chọn đầy cam go. Long và Linh, tình yêu của họ đang đứng trước một thử thách lớn, một thử thách không đến từ kẻ thứ ba hay những hiểu lầm thông thường, mà đến từ chính sự khác biệt sâu sắc trong cách họ nhìn nhận và đối diện với cuộc đời. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, nơi sự thiếu thấu hiểu về cảm xúc của Linh từ Long trong vấn đề định hướng tương lai sẽ là nguyên nhân chính dẫn đến những cuộc cãi vã lớn hơn. Cảm giác cô đơn và không được ủng hộ của Linh, dù đã được Mai xoa dịu một phần, vẫn là một vết thương hở, và Long's logical but emotionally detached approach sẽ tiếp tục thách thức mối quan hệ của họ khi áp lực học thuật ngày càng tăng cường.

Linh biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều chông gai. Cô phải tự mình tìm ra con đường của mình, tự mình đối diện với nỗi sợ hãi. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, giữa không gian ấm cúng của Nhà sách Mây Trôi, cô không còn cảm thấy hoàn toàn cô độc nữa. Cô có Mai, người bạn luôn lắng nghe và thấu hiểu. Dù vậy, những câu hỏi về Long, về mối quan hệ của họ, vẫn lơ lửng trong tâm trí cô, như những đám mây đen báo hiệu một cơn bão sắp đến.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ