Ánh đèn vàng dịu của Thư viện Thành phố trải dài trên những dãy kệ sách cao vút, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa ấm cúng. Mùi giấy cũ, gỗ sồi và chút bụi bặm đặc trưng của tri thức vương vấn trong không khí, hòa cùng tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, và đôi khi là tiếng chân đi lại khẽ khàng của nhân viên thư viện. Ngoài kia, trời đã bắt đầu se lạnh, những cơn gió đầu đông lướt qua khung cửa sổ kính mờ, báo hiệu một buổi chiều tà đang dần buông.
Long và Linh ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn gỗ lớn, nằm sâu trong một góc khuất của thư viện, nơi ánh sáng có phần dịu hơn, như muốn giấu đi vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt cả hai. Họ đã ở đây gần hai tiếng đồng hồ, nhưng không khí giữa họ không còn trong trẻo, vui vẻ như những lần học nhóm trước. Một sự gượng gạo, nặng nề vô hình đang bao trùm, khiến ngay cả những tiếng động nhỏ nhất cũng trở nên chói tai.
Long khẽ hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn. Bàn tay cậu đặt ngay ngắn trên cuốn sổ kế hoạch dày cộp, bìa cứng được cậu tự tay thiết kế với những dòng chữ ngay ngắn, tỉ mỉ. Đó là cuốn sổ mà cậu đã dành cả buổi tối qua để sắp xếp lại lịch học, vạch ra từng mục tiêu nhỏ cho từng môn, từng tuần, từng ngày, sau khi nhận thấy Linh đang có dấu hiệu đuối sức và lạc lối trong biển kiến thức mênh mông. Cậu đưa tay gõ nhẹ cây bút chì khắc tên của mình lên bìa sổ, mắt cậu nhìn thẳng vào trang giấy, nhưng tâm trí lại hướng về cô bạn ngồi đối diện.
“Anh đã xem qua lịch thi và sắp xếp lại các môn,” Long bắt đầu, giọng cậu trầm ấm nhưng pha lẫn chút sốt ruột. Cậu lật một trang giấy, chỉ vào những dòng chữ xanh đỏ được gạch chân cẩn thận. “Dựa vào kết quả thi thử lần trước, anh nghĩ chúng ta nên tập trung vào phần kiến thức này trước. Nó chiếm tỉ lệ cao trong đề thi và cũng là phần em còn yếu hơn một chút. Em thấy thế nào? Chúng ta nên bắt đầu từ đây.”
Ngọc Linh khẽ rùng mình trước âm điệu hơi áp đặt trong lời nói của Long. Cô đang cố gắng ép mình tập trung, nhưng những lời nói của Mai từ chiều nay, cùng với nỗi lo lắng không tên về tương lai, vẫn cứ quẩn quanh trong tâm trí cô, như những sợi tơ vò không cách nào gỡ ra được. Cậu ấy lại như đang nói chuyện với một cỗ máy chỉ biết học vậy. Tớ muốn một người lắng nghe tớ, một người hiểu được sự giằng xé này, chứ không phải một người đưa ra giải pháp một cách lạnh lùng như thế. Lời Mai nói cứ vang vọng trong đầu Linh, khiến cô càng thêm khó chịu. Long, dù có ý tốt, nhưng lại cứ thế, cứ đưa ra những giải pháp lý trí mà bỏ quên mất cảm xúc của cô. Cô cảm thấy mệt mỏi, không chỉ vì áp lực học hành mà còn vì sự cô đơn trong chính mối quan hệ này.
“Dạ… nhiều quá,” Linh khẽ đáp, giọng cô nhỏ xíu, mang vẻ mệt mỏi và hơi thiếu tự tin. Cô lật trang sách giáo khoa một cách vô thức, ánh mắt lảng tránh ánh mắt của Long, nhìn chăm chú vào những dòng chữ mà tâm trí chẳng đọng lại được gì. “Em không biết mình có theo kịp hết không. Anh sắp xếp nhiều môn quá, lại còn kiến thức tổng hợp nữa…”
Long cau mày nhẹ. Cậu đã dành cả đêm để chuẩn bị kế hoạch này, hy vọng nó sẽ giúp Linh cảm thấy bớt lo lắng hơn, có một lộ trình rõ ràng để đi. Nhưng thay vào đó, cô lại đáp lại bằng một sự nghi ngại và thiếu tự tin. Cậu hít một hơi sâu, cố giữ bình tĩnh. “Nhiều là đúng rồi, Linh à. Đây là giai đoạn nước rút, chúng ta cần phải bứt tốc. Anh đã cân nhắc kỹ lưỡng rồi, đây là lịch học tối ưu nhất để em có thể bao quát toàn bộ kiến thức và làm quen với các dạng đề khó. Nếu chúng ta không tăng tốc ngay từ bây giờ, sẽ rất khó để đạt được mục tiêu ban đầu.” Cậu nói, giọng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã bắt đầu dâng lên một chút bực dọc. Cậu cảm thấy nỗ lực của mình không được Linh trân trọng, và điều đó khiến cậu có chút chán nản.
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào khuôn mặt có phần căng thẳng của Long. Trong mắt cô, cậu không phải là người đang cố gắng giúp đỡ, mà là người đang đặt thêm gánh nặng lên đôi vai vốn đã trĩu nặng của cô. Cậu ấy không hiểu. Cậu ấy không bao giờ hiểu. Nỗi thất vọng len lỏi trong lòng Linh, biến thành một cục nghẹn nơi cổ họng. Cô ước gì Long có thể nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt cô, thay vì chỉ nhìn thấy một bài toán cần giải quyết. Cô ước gì cậu có thể hỏi cô cảm thấy thế nào, thay vì chỉ đưa ra những con số và kế hoạch.
“Anh lúc nào cũng chỉ có lý trí, có bao giờ anh hỏi em cảm thấy thế nào không?” Linh bất ngờ thốt lên, giọng cô bỗng cao hơn một chút, đủ để Long giật mình. Ánh mắt cô rực lên sự uất ức. “Em đã rất cố gắng nhưng… em cảm thấy kiệt sức rồi. Em lo lắng, em sợ hãi. Em không phải là một cỗ máy, Long ạ. Em cần thời gian để thở, để tiêu hóa mọi thứ. Anh cứ bắt em phải chạy theo kế hoạch của anh, mà không quan tâm em có theo kịp hay không, em có muốn hay không.”
Long sững sờ. Cậu không ngờ Linh lại phản ứng gay gắt đến vậy. Mọi cố gắng của cậu đều là vì cô, vì tương lai của cả hai. Cậu muốn cô đạt được ước mơ, muốn cả hai cùng nắm tay nhau bước vào cánh cửa đại học. Vậy mà giờ đây, cậu lại bị cô trách móc là lạnh lùng, là không thấu hiểu. Sự nóng nảy bắt đầu trỗi dậy trong lòng Long, trộn lẫn với cảm giác bất lực. Cậu đã cố gắng hết sức, đã dành hết tâm huyết, vậy mà…
“Anh đang cố gắng giúp em!” Long đáp lại, giọng cậu bắt đầu cao hơn, có chút bực dọc không thể che giấu. Cậu siết chặt cây bút chì khắc tên trong tay, đầu ngón tay trắng bệch. “Em nghĩ anh không lo lắng sao? Anh cũng áp lực, cũng mệt mỏi chứ! Anh chỉ muốn mọi thứ hiệu quả nhất để cả hai chúng ta đều đạt được mục tiêu thôi. Anh không muốn chúng ta phải hối tiếc về sau!” Cậu nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt có chút thất vọng. Cậu đấu tranh với việc làm thế nào để vừa là chỗ dựa vững chắc vừa thấu hiểu cảm xúc của Linh, nhưng trong khoảnh khắc này, lý trí đang lấn át tất cả.
Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa họ. Long không hiểu. Cậu ấy mãi mãi không hiểu. Nước mắt bắt đầu cay xè nơi khóe mắt cô. Cảm giác cô đơn và không được ủng hộ mà cô đã chia sẻ với Mai chiều nay, giờ đây lại càng rõ rệt hơn bao giờ hết, đè nặng lên trái tim cô. Cô thất vọng về Long, về sự thiếu cảm thông của cậu. Và cô cũng thất vọng về chính mình, vì đã để cảm xúc chi phối quá nhiều, đã không thể mạnh mẽ như Long mong muốn.
“Nhưng hiệu quả đó có làm em hạnh phúc không? Hay chỉ làm em thêm áp lực?” Linh phản bác, giọng cô run lên vì xúc động. “Em cảm thấy anh không hiểu em chút nào! Anh chỉ thấy điểm số, anh chỉ thấy trường đại học danh tiếng. Anh có thấy em đang cố gắng đến mức nào không? Anh có thấy em đang sợ hãi đến mức nào không?” Cô gập mạnh cuốn sách giáo khoa, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để Long giật mình. Tiếng động đó vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thư viện, khiến một vài người ngồi gần đó phải ngẩng đầu nhìn về phía họ.
Long thở hắt ra, ánh mắt cậu trở nên lạnh lùng hơn. Cậu cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường. Mọi lý lẽ, mọi sự cố gắng của cậu đều bị cô gạt bỏ, bị cô hiểu sai. Sự kiên nhẫn của cậu đang cạn kiệt. Cậu muốn giúp, muốn hỗ trợ, nhưng Linh lại cứ đẩy cậu ra xa bằng những cảm xúc phức tạp mà cậu không cách nào nắm bắt được. Nỗi sợ rằng anh đang làm mọi thứ tệ hơn, và sự khó chịu khi cảm thấy nỗ lực của mình không được Linh trân trọng, đã biến thành một cơn giận không tên.
“Em đang quá nhạy cảm rồi đấy Linh!” Long nói, giọng cậu gằn lên, từng lời như cứa vào không khí. “Anh không hiểu em muốn gì nữa! Anh chỉ muốn tốt cho em thôi mà! Nếu em cứ mãi giữ thái độ này, cứ mãi chìm đắm trong những nỗi lo lắng vu vơ, thì làm sao mà chúng ta có thể tiến lên được?”
Cả hai nhìn nhau với ánh mắt đầy tổn thương và thất vọng, không ai chịu nhường ai. Long thấy Linh đang nhìn cậu bằng ánh mắt trách cứ, như thể cậu là nguyên nhân của mọi vấn đề. Linh thấy Long đang nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, bực bội, như thể cô là một đứa trẻ cứng đầu không chịu nghe lời. Những lời nói trong lúc tức giận, dù có thể không chủ ý, đã gieo những hạt giống tổn thương sâu sắc, có thể bùng phát thành cuộc cãi vã lớn hơn và gây ra rạn nứt nghiêm trọng hơn trong tương lai gần. Sự khác biệt trong cách tiếp cận vấn đề – lý trí của Long và cảm xúc của Linh – đã bị đẩy lên cao trào trong cuộc tranh cãi nhỏ này, báo hiệu một cuộc khủng hoảng lớn hơn trong giao tiếp và mối quan hệ của họ. Cảm giác lạnh lẽo của sự xa cách len lỏi vào từng tế bào, bất chấp khoảng cách vật lý giữa hai người chỉ là một chiếc bàn gỗ nhỏ.
Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy góc nhỏ của thư viện, nơi vừa diễn ra một cuộc tranh luận căng thẳng. Cả Long và Linh đều nhận ra rằng họ không thể tiếp tục buổi học ngày hôm nay. Không khí đặc quánh sự giận dỗi và tổn thương, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Ánh đèn vàng dịu của thư viện giờ đây dường như không còn ấm áp, mà chỉ càng làm nổi bật sự mệt mỏi và thất vọng trên gương mặt họ.
Long là người đầu tiên lên tiếng, giọng cậu khẽ khàng, xen lẫn sự thất vọng đến tột cùng, như thể cậu vừa trút bỏ một gánh nặng vô hình. “Thôi, hôm nay đến đây thôi.”
Linh không đáp lời. Cô vội vã thu dọn sách vở, bàn tay cô run rẩy khi xếp từng cuốn sách vào balo. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" nằm sâu trong cặp cô, giờ đây dường như cũng đang bị che khuất bởi những đám mây u ám của thực tại. Cô không dám nhìn thẳng vào Long, sợ rằng chỉ cần một cái chạm mắt thôi, những giọt nước mắt cô đang cố kìm nén sẽ trực trào tuôn ra. Cảm giác cô đơn và không được ủng hộ của Linh, dù đã được Mai xoa dịu một phần, vẫn là một vết thương hở, và Long's logical but emotionally detached approach đã một lần nữa khoét sâu vào vết thương đó.
Khi Linh đứng dậy, chiếc ghế gỗ khẽ ken két tạo ra một âm thanh chói tai trong không gian tĩnh lặng. Cô bước đi thật nhanh, bóng dáng nhỏ bé của cô lướt qua những dãy kệ sách, cố gắng hòa mình vào dòng người đang rời khỏi thư viện. Cô không quay đầu lại, không muốn nhìn thấy ánh mắt của Long, không muốn đối mặt với sự lạnh lẽo đang ngự trị giữa họ. Mỗi bước chân của cô dường như đang cố gắng chạy trốn khỏi chính cảm xúc của mình, và cả khỏi con người đang ở phía sau.
Long đứng bất động vài giây, nhìn theo bóng lưng Linh khuất dần sau những giá sách cao ngất. Cậu cảm thấy tức giận, cảm thấy bất lực, và cả một chút hối hận. Cậu đã nói gì sai ư? Cậu chỉ muốn tốt cho cô ấy mà thôi. Tại sao mọi thứ lại trở nên phức tạp đến vậy? Cậu siết chặt nắm tay, rồi khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự mệt mỏi và căng thẳng tích tụ bấy lâu. Long và Linh, dù ở gần nhau về mặt thể chất, nhưng cảm thấy xa cách hơn bao giờ hết về mặt cảm xúc, cho thấy áp lực không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ chính những mâu thuẫn nội tại trong mối quan hệ của họ.
Bên ngoài thư viện, hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ u ám lên bầu trời Hạ Long. Gió se lạnh thổi qua, mang theo cái rét đầu đông và mùi hơi biển mằn mặn. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của phố thị về đêm. Linh bước nhanh trên vỉa hè, hai tay đút túi áo khoác, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào. Cô cảm thấy cả thế giới đang quay lưng lại với mình, cảm thấy mình cô độc giữa dòng người tấp nập. Nỗi sợ hãi sâu sắc về tương lai và khả năng của bản thân trong kỳ thi đại học, cùng với cảm giác bị cô lập, không được ai thực sự hiểu mình, đặc biệt là Long, đang đè nặng lên trái tim cô. Cô tự hỏi liệu có bao giờ Long sẽ thực sự hiểu cô, hiểu những gì cô đang phải trải qua.
Long đứng đó thêm một lúc, rồi cũng chậm rãi quay lưng đi về hướng ngược lại. Bóng cậu cao lớn, vững chãi nhưng lại mang một vẻ mặt nặng trĩu. Cậu đút tay vào túi quần, bước đi trên con đường ngược lại với Linh, mỗi bước chân đều nặng nề như mang theo cả tảng đá. Cậu đấu tranh với việc làm thế nào để vừa là chỗ dựa vững chắc vừa thấu hiểu cảm xúc của Linh. Cậu không biết phải làm gì để "sửa chữa" vấn đề cảm xúc của Linh bằng logic của mình nữa. Cảm giác bất lực cứ thế gặm nhấm tâm trí cậu. Cậu nhìn về phía chân trời, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu rọi sáng, nhưng trong lòng cậu, một khoảng trống lạnh lẽo đang dần hình thành, báo hiệu một chặng đường đầy chông gai và thử thách đang chờ đợi phía trước. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, và áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go.