Bên ngoài thư viện, hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ u ám lên bầu trời Hạ Long. Gió se lạnh thổi qua, mang theo cái rét đầu đông và mùi hơi biển mằn mặn. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của phố thị về đêm. Linh bước nhanh trên vỉa hè, hai tay đút túi áo khoác, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào. Cô cảm thấy cả thế giới đang quay lưng lại với mình, cảm thấy mình cô độc giữa dòng người tấp nập. Nỗi sợ hãi sâu sắc về tương lai và khả năng của bản thân trong kỳ thi đại học, cùng với cảm giác bị cô lập, không được ai thực sự hiểu mình, đặc biệt là Long, đang đè nặng lên trái tim cô. Cô tự hỏi liệu có bao giờ Long sẽ thực sự hiểu cô, hiểu những gì cô đang phải trải qua.
Long đứng đó thêm một lúc, rồi cũng chậm rãi quay lưng đi về hướng ngược lại. Bóng cậu cao lớn, vững chãi nhưng lại mang một vẻ mặt nặng trĩu. Cậu đút tay vào túi quần, bước đi trên con đường ngược lại với Linh, mỗi bước chân đều nặng nề như mang theo cả tảng đá. Cậu đấu tranh với việc làm thế nào để vừa là chỗ dựa vững chắc vừa thấu hiểu cảm xúc của Linh. Cậu không biết phải làm gì để "sửa chữa" vấn đề cảm xúc của Linh bằng logic của mình nữa. Cảm giác bất lực cứ thế gặm nhấm tâm trí cậu. Cậu nhìn về phía chân trời, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu rọi sáng, nhưng trong lòng cậu, một khoảng trống lạnh lẽo đang dần hình thành, báo hiệu một chặng đường đầy chông gai và thử thách đang chờ đợi phía trước. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, và áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương đón một ngày mới với ánh nắng ban mai rực rỡ, vàng ươm trải dài trên những mái ngói đỏ thẫm và tường gạch cũ kỹ. Hơi gió biển mằn mặn vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng không mang theo sự tươi mát, sảng khoái như mọi khi, mà thay vào đó là một cảm giác se lạnh, khô khan, báo hiệu một mùa đông đang đến gần. Tiếng chuông trường vang lên từng hồi dài, thúc giục những bước chân vội vã của học trò. Sân trường đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng nói cười, tiếng xôn xao của tuổi trẻ như một bản giao hưởng quen thuộc, nhưng đối với Long và Linh, nó dường như lại trở thành một thứ âm thanh xa lạ, lạc lõng.
Long, với dáng người cao ráo và bờ vai rộng, bước nhanh trên hành lang, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại như thể có một điều gì đó cực kỳ quan trọng đang cần cậu giải quyết. Thực chất, đôi mắt sâu màu hổ phách của cậu chỉ lướt qua những dòng tin vô nghĩa, tâm trí cậu hoàn toàn không thể tập trung. Cậu biết rõ Linh đang ở đâu, dù không cần phải nhìn. Cô ấy và nhóm bạn thân của mình thường đến trường sớm hơn cậu một chút. Cậu cảm nhận được sự hiện diện của cô, một thứ sóng ngầm vô hình mà chỉ riêng cậu mới cảm thấy được. Một sự khó chịu len lỏi trong lồng ngực, tựa như có một sợi dây vô hình đang siết chặt. Cậu không dám ngẩng đầu lên, không dám tìm kiếm bóng hình quen thuộc ấy. Mỗi bước chân của cậu đều nặng trĩu, cố gắng tạo ra một khoảng cách an toàn, một bức tường vô hình để che giấu đi sự bối rối và hối tiếc đang dâng trào trong lòng. Cậu tự hỏi, liệu đêm qua cô ấy có ngủ được không? Liệu cô ấy có đang giận cậu đến mức nào? Long biết, những lời cậu nói tối qua, dù xuất phát từ ý tốt, đã làm tổn thương cô rất nhiều. Cậu chỉ muốn cô ấy có một kế hoạch rõ ràng, một lộ trình cụ thể để đạt được mục tiêu, nhưng lại quên mất rằng, đôi khi, điều một người cần chỉ là một sự lắng nghe, một cái ôm động viên, chứ không phải một bài giảng logic khô khan. Cậu ước gì mình có thể quay ngược thời gian, nuốt lại những lời nói đã lỡ buông ra. Nhưng bây giờ, tất cả đã quá muộn.
Phía bên kia hành lang, Linh cũng đang bước đi, mái tóc dài đen óng ả buông xõa ngang vai, nhưng nụ cười rạng rỡ thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt có phần xa cách và căng thẳng. Cô đi cùng Mai và Lan, hai cô bạn thân đang cố gắng bắt chuyện để xoa dịu không khí. Nhưng Linh chỉ gật đầu hoặc đáp lại bằng những câu cụt lủn. Đôi mắt to tròn long lanh của cô không còn nhìn ngắm cảnh vật xung quanh mà chỉ chăm chú nhìn về phía trước, cố gắng tránh né bất kỳ sự giao tiếp nào, đặc biệt là với cái bóng dáng cao lớn đang lướt qua ở phía đối diện. Tim cô đập thình thịch, một hỗn hợp của sự giận dỗi, tổn thương và một chút yếu lòng. Cô cảm nhận được Long đang ở gần, cảm nhận được ánh mắt của cậu, dù cậu có cố gắng che giấu đến đâu. Cô biết cậu đang nhìn trộm cô, nhưng cô không muốn đáp lại. Cô muốn cho cậu biết, những lời nói tối qua đã khiến cô đau đớn đến nhường nào. Cảm giác bị xem nhẹ, bị phủ nhận cảm xúc đã ăn sâu vào tâm trí cô. "Long, cậu ấy nghĩ tớ là ai chứ? Cậu ấy lúc nào cũng chỉ biết dùng logic để giải quyết mọi thứ," Linh thầm nghĩ, một làn sóng tủi thân dâng lên trong lòng. Chiếc balo nặng trĩu trên vai cô, dường như cũng nặng hơn bởi gánh nặng của những cảm xúc tiêu cực. Cô siết chặt quai cặp, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, tỏ ra rằng cô không hề bị ảnh hưởng bởi sự lạnh nhạt này.
Đi phía sau nhóm Linh và Long một đoạn, Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, nhíu mày nhìn Mai, đôi mắt híp lại đầy vẻ lo lắng. "Hai đứa nó lại làm sao thế nhỉ? Sáng nào cũng như hai cái bóng đèn bị chập chờn, sáng tắt thất thường," cậu thì thầm, cố gắng hạ giọng để không ai nghe thấy.
Mai, cô bạn nhỏ nhắn với mái tóc đen dài thường tết gọn gàng, lắc đầu nhẹ, ánh mắt thông minh ẩn sau cặp kính cận đầy vẻ cảm thông khi nhìn về phía Linh. "Chắc lại chuyện hôm qua..." Giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng sự bất lực. Cô đã nghe Linh tâm sự rất nhiều, hiểu được áp lực mà Linh đang phải đối mặt, và cả sự thất vọng của cô ấy khi Long không thể thực sự thấu hiểu. Mai biết, Long cũng có ý tốt, nhưng cách thể hiện của cậu lại quá khô khan, quá lý trí, khiến cho những cảm xúc nhạy cảm của Linh bị tổn thương sâu sắc.
Lan, cô bạn năng động với mái tóc ngắn ngang vai, cũng nhìn theo hai người, gương mặt tươi tắn thường ngày giờ đây cũng thoáng chút bối rối. Cô khẽ thở dài. "Tớ cứ nghĩ hai cậu ấy không bao giờ cãi nhau chứ."
Hùng khẽ ho khan, cố gắng thu hút sự chú ý của cả Long và Linh, nhưng không thành. Cả hai vẫn giữ nguyên khoảng cách vô hình, bước đi như hai đường thẳng song song, mỗi người một tâm trạng, mỗi người một nỗi niềm riêng. Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng dù cố gắng rọi chiếu khắp sân trường, nhưng dường như không thể làm ấm lên được không khí ảm đạm đang bao trùm lấy hai tâm hồn trẻ tuổi ấy. Mùi phấn bảng, giấy sách mới từ các lớp học lan tỏa trong gió, một mùi hương quen thuộc của tuổi học trò, nhưng hôm nay, nó lại mang theo một chút vị đắng chát, như thể nhắc nhở về những gánh nặng vô hình đang đè nén lên vai họ.
Long cuối cùng cũng bước vào lớp, nhanh chóng ngồi vào chiếc bàn cuối cùng của dãy, nơi cậu thường ngồi. Cậu vờ mở sách giáo khoa ra, nhưng ánh mắt lại lướt qua một cách vô thức, không đọc được một chữ nào. Cậu cảm thấy ánh mắt của bạn bè trong lớp đang đổ dồn vào cậu và Linh, những ánh mắt tò mò, lo lắng, và cả một chút khó xử. Cậu biết, sự thay đổi trong mối quan hệ của cậu và Linh là quá rõ ràng để không ai nhận ra. Sự khó chịu nơi lồng ngực càng lúc càng rõ rệt, nó không phải là cơn giận, mà là một sự hối tiếc day dứt, một nỗi bất an về tương lai của cả hai. Long và Linh, hai ngôi sao sáng của lớp, giờ đây lại đang tạo ra một khoảng trống lạnh lẽo, một sự im lặng đáng sợ giữa những tiếng ồn ào của tuổi học trò.
***
Trong giờ học Toán, không khí căng thẳng vẫn bao trùm lấy lớp 12A1, đặc biệt là ở những hàng bàn mà Long và Linh đang ngồi. Thầy Trần Quang Hải, với giọng giảng bài trầm ấm và đầy nhiệt huyết, đang say sưa phân tích một bài toán hình học phức tạp. Tiếng phấn chạm bảng kèn kẹt, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, nhưng hôm nay lại trở nên mơ hồ, xa xăm đối với hai nhân vật chính của chúng ta. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi trưa hắt qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng lung linh trên sàn nhà và những chiếc bàn học, nhưng không thể xua tan đi bầu không khí ảm đạm, nặng nề đang bao trùm lấy Long và Linh.
Long ngồi ở bàn cuối, dáng người cao lớn của cậu hơi rụt lại, dường như muốn thu mình vào một góc, tránh xa mọi ánh nhìn. Cậu cố gắng ghi chép những công thức mà thầy Hải đang giảng, nhưng nét chữ trên trang vở lại trở nên xiêu vẹo, không còn ngay ngắn như mọi khi. Tâm trí cậu cứ lơ lửng, không thể nào tập trung vào những con số và hình khối vô tri. Trong đầu cậu, những lời nói của Linh tối qua cứ vang vọng không ngừng: "Cậu không hiểu đâu!", "Cậu chỉ biết nghĩ theo cách của cậu thôi!". Những câu nói ấy như những vết cứa sâu, khiến Long cảm thấy tức giận, bất lực, và cả một chút hối hận. Cậu đã cố gắng hết sức để đưa ra những lời khuyên tốt nhất, những kế hoạch logic nhất, nhưng tại sao mọi thứ lại trở nên tồi tệ đến vậy?
Cậu siết chặt cây bút chì trong tay, một cây bút chì khắc tên "Linh" nhỏ nhắn mà cậu đã tặng cô ấy từ năm lớp mười. Mỗi khi chạm vào cái tên ấy, một cảm giác đau nhói lại dâng lên trong lòng Long. Cậu nhớ lại những buổi học nhóm cùng nhau, những lúc cô ấy cười rạng rỡ khi cậu giảng bài, những ánh mắt tin tưởng mà cô ấy dành cho cậu. Giờ đây, tất cả dường như chỉ còn là những kỷ niệm xa vời, bị che phủ bởi màn sương của sự hiểu lầm và giận dỗi. Cậu khẽ thở dài, tiếng thở dài gần như vô hình trong không gian lớp học, nhưng lại nặng trĩu bao nhiêu nỗi niềm. Cậu muốn quay sang nhìn cô, muốn nói một lời xin lỗi, muốn giải thích rằng cậu chỉ muốn tốt cho cô ấy. Nhưng một bức tường vô hình đã được dựng lên giữa họ, một bức tường làm bằng sự tổn thương và kiêu hãnh. Cậu không biết phải bắt đầu từ đâu để phá vỡ nó.
Linh ngồi ở bàn giữa, không quá xa Long, nhưng khoảng cách cảm xúc giữa họ lại mênh mông như biển cả. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định dõi theo những đám mây trắng trôi lững lờ trên bầu trời xanh ngắt của Hạ Long. Cô không hề nghe thấy một lời nào từ bài giảng của thầy Hải. Trong đầu cô, những hình ảnh của Long, những lời nói của cậu cứ xoay vần không ngừng. Cô cảm thấy bị tổn thương sâu sắc, cảm thấy Long không hề trân trọng những cảm xúc, những nỗi lo lắng của cô. Cô chỉ muốn một lời động viên, một sự thấu hiểu, nhưng những gì cô nhận được chỉ là những lời khuyên khô khan, những kế hoạch cứng nhắc. "Cậu ấy lúc nào cũng chỉ biết đến lý trí, đến logic," Linh thầm nghĩ, nước mắt như chực trào ra nơi khóe mi. Cô cố gắng kìm nén, không muốn thể hiện sự yếu đuối của mình trước mặt Long và cả lớp.
Đôi lúc, ánh mắt Linh lại liếc trộm về phía Long, chỉ để rồi nhanh chóng quay đi khi cậu ấy khẽ cử động. Cô thấy Long đang siết chặt cây bút chì, thấy dáng vẻ mệt mỏi của cậu. Một thoáng yếu lòng len lỏi trong trái tim cô, nhưng ngay lập tức bị xua tan bởi sự kiêu hãnh và nỗi đau đang ngự trị. Cô không muốn nhượng bộ, không muốn là người mở lời trước. Cô muốn Long phải hiểu, phải cảm nhận được nỗi đau mà cậu đã gây ra. Cô vờ chỉnh lại mái tóc dài đen óng ả, một hành động nhỏ để che giấu đi sự bối rối và những cảm xúc hỗn độn đang cồn cào trong lòng.
Cả lớp đều cảm nhận được không khí khó xử này. Tiếng thì thầm xôn xao nổi lên, những ánh mắt tò mò và lo lắng đổ dồn về phía Long và Linh. Một vài bạn khẽ nhìn nhau, trao đổi ánh mắt ái ngại. Ai cũng biết Long và Linh là một cặp đôi hoàn hảo, luôn đi cùng nhau, luôn quan tâm nhau. Giờ đây, sự xa cách giữa họ là một điều bất thường, khiến mọi người không khỏi băn khoăn.
Thầy Hải, với kinh nghiệm lâu năm trong nghề, cũng đã nhận ra sự bất thường này. Thầy dừng lại một chút, ánh mắt quét qua một lượt cả lớp, rồi dừng lại ở Long và Linh. "Long, Linh, hai em có vẻ không tập trung hôm nay? Có vấn đề gì sao?" Giọng thầy vẫn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc. Thầy biết, đây là giai đoạn quan trọng nhất của năm học cuối cấp, không khí căng thẳng của kỳ thi đại học đang đè nặng lên vai các em.
Long giật mình, ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cậu thoáng chút lúng túng. "Dạ không ạ, thầy cứ tiếp tục ạ." Giọng cậu trầm, nhưng hơi khàn, không còn sự tự tin như mọi khi. Cậu muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại không biết phải nói gì. Cậu cúi đầu xuống, đôi mắt lại dán vào trang vở trống rỗng.
Linh chỉ cúi đầu, không đáp lời. Cô không dám nhìn thẳng vào thầy Hải, cũng không dám nhìn về phía Long. Một cảm giác nóng ran dâng lên trên má cô, sự xấu hổ và khó chịu khiến cô muốn biến mất khỏi lớp học ngay lập tức. Mai, ngồi cạnh Linh, khẽ đẩy tay cô, ra hiệu cho cô tập trung, nhưng Linh chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Mùi phấn bảng và giấy sách mới, những mùi hương quen thuộc của tuổi học trò, giờ đây lại mang theo một sự ngột ngạt khó tả, khiến mỗi hơi thở của Linh đều trở nên khó khăn. Cảm giác lạnh lẽo trong không khí không chỉ đến từ cơn gió đầu đông, mà còn đến từ chính sự rạn nứt trong mối quan hệ của họ, tạo thành một vết thương hở, buốt giá trong lòng.
***
Thời gian trôi qua thật chậm chạp, như thể mỗi giây phút đều bị kéo dài vô tận. Cuối cùng, tiếng chuông báo hiệu giờ ăn trưa cũng vang lên, như một sự giải thoát khỏi không khí ngột ngạt trong lớp học. Nắng trưa nhẹ nhàng trải khắp sân trường, nhưng không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng đang bủa vây nhóm bạn.
Căng tin trường Trung học Phổ thông Ánh Dương như mọi ngày vẫn ồn ào, tấp nập với tiếng cười nói, tiếng bát đĩa va chạm và mùi thức ăn thơm lừng. Tuy nhiên, ở góc bàn quen thuộc của Long và nhóm bạn, một sự im lặng đáng sợ lại bao trùm. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh thường trực nụ cười, hôm nay cũng không thể giữ được vẻ vui vẻ như mọi khi. Cậu cố gắng pha trò, những câu đùa lanh lảnh thường ngày, nhưng chúng đều rơi vào khoảng không vô định, không ai hưởng ứng.
Long ngồi ở một góc bàn, cách xa Linh và nhóm bạn một chút, cậu cắm cúi ăn uống một cách qua loa. Món sườn xào chua ngọt yêu thích của cậu hôm nay bỗng trở nên vô vị. Cậu chỉ gắp vài miếng, rồi đẩy đĩa cơm sang một bên, lấy điện thoại ra xem như thể có một tin nhắn quan trọng nào đó đang chờ đợi. Nhưng thực chất, đôi mắt cậu chỉ lướt qua những dòng chữ vô nghĩa, tâm trí cậu hoàn toàn không thể tập trung. Cậu cảm thấy ánh mắt của Hùng, Mai, Lan đang đổ dồn về phía cậu và Linh, cảm thấy sự khó xử của họ. Một cảm giác nặng nề đè nén lên lồng ngực Long, khiến cậu thở dài một cách vô thức. Cậu ước gì mình có thể giải thích, ước gì mình có thể sửa chữa mọi thứ. Nhưng một lần nữa, sự kiêu hãnh và nỗi sợ hãi lại kìm hãm cậu. Cậu không biết phải nói gì, phải làm gì để phá vỡ bức tường im lặng này. Cậu cảm thấy bất lực, cảm thấy mình đang lạc lối trong mê cung cảm xúc của chính mình và của Linh.
Phía đối diện, Linh ngồi giữa Mai và Lan, cô cũng chỉ gắp vài miếng cơm, rồi lại đặt đũa xuống. Món canh bí đao với sườn non, món mà cô yêu thích, hôm nay lại chẳng còn hấp dẫn nữa. Cô cúi đầu, tránh né mọi ánh mắt, đặc biệt là ánh mắt của Long. Cô muốn tỏ ra mạnh mẽ, tỏ ra rằng cô không hề bị ảnh hưởng bởi những chuyện đã xảy ra. Nhưng bên trong, trái tim cô lại đang thắt lại, cảm giác tổn thương và thất vọng cứ thế gặm nhấm. Cô nhớ lại những bữa trưa vui vẻ trước đây, khi Long và cô cùng nhau cười đùa, chia sẻ những câu chuyện trên lớp. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ và những khoảng trống vô hình.
Hùng không chịu nổi bầu không khí này nữa, cậu húng hắng một tiếng, cố gắng thu hút sự chú ý. "Ê Long, Linh, sao hôm nay hai cậu im lặng thế? Cơm không ngon à?" Cậu cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, mong rằng câu nói đùa của mình có thể phá tan sự căng thẳng.
Long ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi. "Tớ hơi mệt thôi." Giọng cậu trầm, khô khốc, không có chút cảm xúc nào. Cậu lại cúi xuống nhìn điện thoại, tránh né ánh mắt của Hùng.
Linh cũng khẽ ngẩng đầu, giọng cô trong trẻo nhưng lạnh lùng. "Tớ không đói lắm." Cô không nhìn về phía Long, mà chỉ nhìn vào bát cơm của mình.
Mai, với vẻ mặt lo lắng, nhẹ nhàng đặt tay lên tay Linh. "Linh, cậu ổn không? Ăn thêm chút đi, cậu đã ăn rất ít từ sáng rồi." Giọng cô nhỏ nhẹ, đầy sự quan tâm. Mai hiểu Linh đang buồn và tổn thương đến nhường nào.
Linh khẽ lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười yếu ớt. "Tớ ổn mà Mai, đừng lo." Cô muốn nói rằng cô ổn, nhưng giọng nói lại lạc đi một chút. Cô biết Mai và Lan đang lo lắng cho mình, nhưng cô không muốn chia sẻ thêm, không muốn để lộ sự yếu đuối của bản thân.
Lan, cô bạn năng động, nhìn Hùng với vẻ mặt bất lực, rồi khẽ thở dài. Cô cảm thấy khó chịu với sự im lặng này. Mọi người đều cảm nhận được rằng có một điều gì đó rất lớn đang xảy ra giữa Long và Linh, nhưng không ai biết phải làm gì để giúp đỡ. Sự rạn nứt trong mối quan hệ của Long và Linh không chỉ ảnh hưởng đến hai người, mà còn lan tỏa sang cả nhóm bạn, khiến mọi người đều cảm thấy khó xử và bất an. Mùi thức ăn thơm lừng từ các món ăn yêu thích của tuổi học trò giờ đây lại trở nên nhạt nhẽo, không còn hấp dẫn. Tiếng ghế kẽo kẹt khi Long hoặc Linh dịch chuyển càng làm tăng thêm sự khó chịu trong không khí.
Long khẽ ngẩng đầu, ánh mắt vô thức lướt qua Linh. Cô ấy gầy đi một chút, hay là cậu chỉ tưởng tượng ra? Khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy giờ đây lại ẩn chứa một vẻ mệt mỏi, và đôi mắt to tròn không còn long lanh như những vì sao trên bầu trời Hạ Long mà cậu vẫn thường ngắm nhìn. Cảm giác lạnh lẽo trong lòng Long càng lúc càng lớn, một khoảng trống đang dần hình thành, một khoảng trống mà cậu không biết liệu có thể lấp đầy được nữa hay không. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, những ước mơ và hoài bão về tương lai, giờ đây dường như lại trở thành những rào cản vô hình, đẩy Long và Linh ngày càng xa nhau. Áp lực thi cử càng tăng cao, nhưng áp lực từ mối quan hệ này còn lớn hơn gấp bội, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go và thử thách đang chờ đợi phía trước. Sự khó xử và không khí nặng nề kéo dài báo hiệu rằng cuộc cãi vã sắp tới sẽ nghiêm trọng hơn, có thể đẩy mối quan hệ của họ đến bờ vực. Việc cả Long và Linh đều không thể tập trung vào học tập cho thấy áp lực từ mối quan hệ đang bắt đầu ảnh hưởng tiêu cực đến mục tiêu chung của họ. Sự im lặng và tránh mặt càng làm sâu sắc thêm những hiểu lầm và tổn thương, tạo tiền đề cho những bùng nổ cảm xúc lớn hơn.