Long cảm thấy cả buổi học nhóm trôi qua trong một trạng thái lơ lửng, nửa thực nửa mơ. Dù cậu cố gắng tập trung vào những con số và công thức vật lý phức tạp, tâm trí cậu cứ dật dờ quay về bữa trưa hôm qua, quay về ánh mắt mệt mỏi và giọng nói lạnh lùng của Linh. Nỗi lo lắng âm ỉ trong lòng cậu, nặng nề như một tảng đá đè nén. Cậu biết rằng giữa cậu và Linh đang có một bức tường vô hình, ngày càng dày lên, và cậu không biết phải làm gì để phá vỡ nó. Sự kiêu hãnh của một nam sinh luôn đứng đầu và một chút thiếu tinh tế cố hữu khiến Long khó lòng mở lời trước, khó lòng thừa nhận mình đã sai hay đã vô tình gây tổn thương. Cậu chỉ biết cảm thấy nặng nề, cảm thấy lạc lõng ngay cả khi có cả nhóm bạn vây quanh.
Phía đối diện, Linh cũng chẳng khá hơn. Dù ngồi cạnh Mai và Lan, hai cô bạn thân thiết nhất, Linh vẫn cảm thấy mình cô độc giữa một đám đông. Cuốn sách giáo khoa hóa học trước mặt cô dường như chỉ là một mớ chữ cái lộn xộn, không thể nào cô đọng vào trí nhớ. Cô cứ mân mê cây bút bi, đôi mắt vô hồn nhìn vào trang giấy, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những lời nói của Long trong thư viện, về cái cách cậu ấy nhìn nhận sự lo lắng của cô như một sự yếu kém, thiếu quyết đoán. Cảm giác tủi thân và thất vọng cứ thế gặm nhấm trái tim cô, khiến mọi thứ xung quanh đều trở nên nhạt nhẽo. Cô tự hỏi, liệu Long có thực sự hiểu cô? Hay cậu ấy chỉ đang nhìn thấy một hình ảnh Linh mà cậu ấy muốn thấy, một cô gái luôn mạnh mẽ, quyết đoán, không bao giờ lo sợ? Mùi cà phê rang xay thơm lừng từ quầy pha chế ở Nhà sách Mây Trôi, cùng với mùi giấy sách mới, mùi gỗ cũ ấm áp, vốn là những hương vị cô yêu thích, giờ đây lại chẳng thể xoa dịu được tâm hồn đang hỗn loạn của cô.
Hôm nay, nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai, Lan tụ tập tại một góc yên tĩnh của Nhà sách Mây Trôi, nơi ánh sáng chiều muộn hắt qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt vàng cam lên các kệ sách cao ngút. Tiếng nhạc không lời du dương vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng lật trang sách nhẹ nhàng và những lời thì thầm to nhỏ từ các bàn đọc khác. Bầu không khí vốn dĩ rất thư thái, tri thức, nhưng quanh bàn của Long và Linh lại đông đặc một sự gượng gạo khó tả. Hùng, với bản tính hoạt bát và luôn muốn làm dịu không khí, không chịu nổi sự im lặng này. Cậu khẽ hắng giọng, cố gắng pha trò như thường lệ.
"Này Long, Linh, hai đứa dạo này sao thế? Im ắng quá vậy. Không khí nặng nề như sắp thi đại học ấy!" Hùng cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, mong rằng câu nói đùa của mình có thể phá tan sự căng thẳng. Cậu liếc nhìn Long, rồi lại nhìn sang Linh, hy vọng nhận được một phản ứng tích cực.
Long ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, ánh mắt cậu mệt mỏi hơn bình thường, không có chút tia sáng nào. "Tớ hơi mệt thôi," cậu đáp, giọng trầm và khô khốc, không chút cảm xúc. Cậu nhanh chóng cúi xuống, tránh né ánh mắt dò xét của Hùng. Cậu biết Hùng đang cố gắng, nhưng cậu không có tâm trạng để đáp lại. Mệt mỏi không chỉ vì học hành, mà còn vì chính cái khoảng cách vô hình giữa cậu và Linh.
Linh cũng khẽ ngẩng đầu, cố gắng nở một nụ cười yếu ớt về phía Hùng, nhưng nụ cười đó không chạm đến được đôi mắt cô. "Tớ cũng vậy, bài vở nhiều quá." Giọng cô trong trẻo nhưng lại có chút xa cách. Cô không nhìn về phía Long, mà chỉ nhìn vào quyển sách trước mặt, giả vờ tập trung.
Mai, luôn tinh ý và nhạy cảm, nhận ra sự gượng gạo đó. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên tay Linh, ánh mắt đầy sự quan tâm. "Linh, cậu ổn không? Có gì cứ chia sẻ với bọn tớ." Giọng cô nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan cái lớp băng mỏng manh đang bao phủ lấy Linh. Mai biết Linh đang rất buồn, cô có thể cảm nhận được nỗi tổn thương đang âm ỉ trong lòng bạn mình.
Linh khẽ lắc đầu, cố gắng nén một tiếng thở dài. "Tớ ổn mà Mai, đừng lo." Cô muốn nói rằng cô ổn, nhưng giọng nói lại lạc đi một chút. Cô không muốn Mai và Lan phải lo lắng, cũng không muốn để lộ sự yếu đuối của bản thân mình trước mặt Long. Cảm giác bất an về tương lai, cộng thêm những lời nói của Long, đã khiến cô mệt mỏi đến cùng cực.
Lan, cô bạn năng động, nhìn Hùng với vẻ mặt bất lực, rồi khẽ thở dài. Cô cảm thấy khó chịu với sự im lặng này. Mọi người đều cảm nhận được rằng có một điều gì đó rất lớn đang xảy ra giữa Long và Linh, nhưng không ai biết phải làm gì để giúp đỡ. Sự rạn nứt trong mối quan hệ của Long và Linh không chỉ ảnh hưởng đến hai người, mà còn lan tỏa sang cả nhóm bạn, khiến mọi người đều cảm thấy khó xử và bất an. Mùi thức ăn thơm lừng từ các món ăn yêu thích của tuổi học trò giờ đây lại trở nên nhạt nhẽo, không còn hấp dẫn. Tiếng ghế kẽo kẹt khi Long hoặc Linh dịch chuyển càng làm tăng thêm sự khó chịu trong không khí. Long khẽ ngẩng đầu, ánh mắt vô thức lướt qua Linh. Cô ấy gầy đi một chút, hay là cậu chỉ tưởng tượng ra? Khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy giờ đây lại ẩn chứa một vẻ mệt mỏi, và đôi mắt to tròn không còn long lanh như những vì sao trên bầu trời Hạ Long mà cậu vẫn thường ngắm nhìn. Cảm giác lạnh lẽo trong lòng Long càng lúc càng lớn, một khoảng trống đang dần hình thành, một khoảng trống mà cậu không biết liệu có thể lấp đầy được nữa hay không.
***
Khi đồng hồ điểm sáu giờ tối, ánh sáng bên ngoài đã bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho những vệt màu tím than và cam đỏ cuối cùng của hoàng hôn rực rỡ qua khung cửa sổ lớn của Nhà sách Mây Trôi. Ánh đèn vàng dịu của nhà sách được bật lên, tạo ra một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với bầu không khí căng thẳng đang bao trùm nhóm bạn. Tiếng nhạc không lời vẫn du dương, nhưng dường như chẳng thể xoa dịu được những tâm hồn đang bất an. Sau một hồi vật lộn với những bài tập khó, Hùng quyết định chuyển chủ đề để làm dịu đi sự ngột ngạt.
"Này, các cậu đã nghĩ kỹ về việc chọn ngành, chọn trường chưa?" Hùng hỏi, cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể, dù ánh mắt vẫn không ngừng liếc nhìn Long và Linh. Cậu biết đây là một chủ đề khá nhạy cảm với các học sinh cuối cấp, nhưng có lẽ nó sẽ tốt hơn là sự im lặng chết chóc này.
Mai là người đầu tiên hưởng ứng. Cô bạn gỡ kính ra, xoa xoa sống mũi, đôi mắt sáng thông minh nhìn vào hư vô, như đang hình dung về tương lai. "Tớ đang phân vân giữa Y và Sư phạm, cả hai đều có điểm mạnh riêng. Y thì đòi hỏi sự kiên nhẫn và khả năng chịu áp lực cao, nhưng lại mang ý nghĩa cứu người. Sư phạm thì... tớ thích được truyền đạt kiến thức, được ở gần những cuốn sách." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng lại rất rõ ràng về định hướng của mình.
Lan cũng góp lời, vẻ mặt cô bạn tràn đầy sự hứng thú. "Tớ thì chắc chắn sẽ theo ngành Du lịch hoặc Quản trị khách sạn. Hạ Long mình đẹp thế này, tội gì không tận dụng! Tớ muốn được đi nhiều nơi, được gặp gỡ nhiều người, được giới thiệu vẻ đẹp của quê hương mình ra thế giới." Ánh mắt Lan lấp lánh sự quyết tâm, tràn đầy năng lượng tích cực.
Đến lượt Long, cậu gấp cuốn sách vật lý lại, đặt ngay ngắn trên bàn. "Tớ vẫn giữ nguyên nguyện vọng vào Bách Khoa, ngành Kỹ thuật Hàng không. Tớ nghĩ đó là con đường phù hợp nhất với mình, không chỉ vì đam mê mà còn vì tiềm năng phát triển của ngành." Giọng Long trầm ổn, dứt khoát, toát lên sự tự tin và mục tiêu rõ ràng. Cậu liếc nhìn Linh, như muốn tìm kiếm sự đồng điệu.
Nhưng Linh thì khác. Khi mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô, cô chỉ khẽ thở dài, cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực. Cô mân mê cây bút bi trong tay, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả con phố. "Tớ thì... vẫn chưa biết mình muốn gì nữa. Càng tìm hiểu tớ càng thấy hoang mang. Sợ chọn sai lắm." Giọng cô nhỏ dần, chứa đựng một sự bất an sâu sắc. Cô luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý, luôn xuất sắc trong mọi lĩnh vực, nhưng khi đứng trước ngưỡng cửa lớn của cuộc đời, cô lại cảm thấy mình lạc lối. Nỗi sợ hãi về việc đưa ra một quyết định sai lầm, một quyết định có thể ảnh hưởng đến cả tương lai, cứ thế gặm nhấm tâm trí cô.
Long nghe những lời Linh nói, một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Cậu luôn nhìn nhận mọi thứ một cách logic, rành mạch. Đối với cậu, việc xác định mục tiêu và con đường để đạt được nó là điều hiển nhiên. Cậu không hiểu được sự lưỡng lự, sự bất an của Linh. Trong mắt cậu, Linh đang lãng phí thời gian và năng lượng vào những lo lắng vô nghĩa, thay vì tập trung tìm hiểu và đưa ra quyết định. Sự căng thẳng tích tụ bấy lâu, cùng với một chút thiếu tinh tế cố hữu, khiến Long không kiềm chế được lời nói của mình.
Long gấp sách lại, tiếng bìa sách va vào mặt bàn khô khốc, thu hút sự chú ý của mọi người. Cậu nhìn Linh với vẻ hơi khó chịu, đôi mắt hổ phách không còn vẻ ấm áp thường thấy mà thay vào đó là sự lạnh lùng, lý trí. "Cậu lúc nào cũng vậy. Chuyện gì cũng suy nghĩ quá nhiều, rồi chẳng thể đưa ra quyết định dứt khoát. Cứ như thế này thì làm sao mà định hướng được tương lai?" Giọng Long trầm, nhưng lại mang theo một sự gay gắt lạ thường, như thể cậu đang cố gắng "đánh thức" Linh. Cậu nghĩ mình đang giúp cô, đang chỉ ra vấn đề để cô có thể nhìn nhận rõ ràng hơn.
Lời nói của Long như một mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim Linh, chạm đúng vào điểm yếu mà cô đang cố gắng che giấu. Cô biết mình đang lo lắng, cô biết mình chưa quyết đoán, nhưng đó là nỗi sợ hãi thực sự của cô, là áp lực vô hình mà cô đang phải đối mặt mỗi ngày. Việc Long, người mà cô tin tưởng và yêu thương nhất, lại nói ra những lời đó một cách vô tâm như vậy, khiến cô cảm thấy bị phản bội, bị tổn thương sâu sắc. Bàn tay Linh nắm chặt cây bút đến trắng bệch, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Đôi mắt cô chợt đỏ hoe, ngấn lệ. Mọi cảm xúc dồn nén bấy lâu, từ sự tủi thân, thất vọng đến nỗi tức giận, bỗng chốc bùng nổ.
Linh ngẩng phắt dậy, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây chứa đầy sự uất ức và giận dữ, nhìn thẳng vào Long. Giọng cô run lên, nghẹn ngào, nhưng lại đầy sự mạnh mẽ bất ngờ. "Long! Sao cậu lại nói thế? Cậu nghĩ tớ muốn như vậy à? Cậu có biết tớ đã áp lực đến mức nào không?! Cậu luôn chỉ biết nhìn nhận mọi thứ một cách lý trí, cậu không bao giờ hiểu được cảm giác của tớ!" Những lời nói như những viên đạn bắn thẳng vào Long, mỗi từ đều chứa đựng nỗi đau và sự thất vọng chất chứa trong lòng cô bấy lâu.
Long hơi sững sờ trước phản ứng mạnh mẽ của Linh. Cậu không ngờ lời nói của mình lại gây ra một sự bùng nổ cảm xúc lớn đến vậy. Cậu chỉ nghĩ mình đang nói sự thật, đang phân tích vấn đề. Cậu không hiểu tại sao cô lại tức giận đến thế, tại sao cô lại nhìn cậu với ánh mắt đầy tổn thương và thất vọng ấy. Sự bối rối hiện rõ trên gương mặt điển trai của cậu.
Hùng và Mai trao đổi ánh mắt lo lắng, họ biết mọi chuyện đã đi quá xa. Không khí bỗng chốc đông đặc lại, tiếng nhạc không lời du dương giờ đây nghe thật chói tai, và mùi cà phê quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt. Lan cũng không dám nói gì, chỉ im lặng quan sát, cảm thấy khó xử vô cùng. Ai cũng cảm nhận được rằng, một lằn ranh vô hình vừa được vẽ ra giữa Long và Linh, một lằn ranh mà có lẽ sẽ rất khó để xóa nhòa.
***
Linh không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Những lời nói của Long cứ văng vẳng trong tai cô, như những lời buộc tội, như thể cô là một người thất bại, một kẻ yếu đuối không có khả năng tự định hướng cuộc đời mình. Cô cảm thấy bị dồn nén, bị tổn thương sâu sắc. Trái tim cô đau nhói, cảm giác như có hàng ngàn mảnh vỡ đang cứa vào lồng ngực. Cô không muốn Long thấy cô khóc, không muốn để lộ sự yếu đuối của mình.
Cô đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ kẽo kẹt kêu lên một tiếng chói tai trong không gian yên tĩnh của nhà sách. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Nước mắt đã làm nhòe đi tầm nhìn của Linh, nhưng cô vẫn cố gắng thu dọn sách vở của mình một cách vội vã. Những quyển sách, tập tài liệu được cô nhét vào ba lô một cách lộn xộn, không chút gọn gàng như mọi khi. Tay cô run rẩy, những ngón tay trắng bệch vì nắm chặt.
"Cậu không hiểu tớ thì thôi! Tớ không muốn nói chuyện với cậu nữa!" Linh nói, giọng cô nghẹn ngào, lạc đi vì tiếng nấc đang cố kìm nén. Cô không thèm nhìn Long một lần nào nữa, quay lưng lại, đeo ba lô lên vai và gần như chạy vụt ra khỏi nhà sách. Từng bước chân cô dồn dập, nặng nề, như muốn trốn thoát khỏi tất cả những áp lực và nỗi đau đang bủa vây. Cô không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết rằng cô không thể ở lại đây thêm một phút giây nào nữa. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống chiếc áo đồng phục.
Long thấy Linh vùng vằng đứng dậy, thấy ánh mắt đầy nước mắt và sự tuyệt vọng của cô. Cậu bàng hoàng. Cậu với tay về phía cô, như muốn níu giữ, như muốn giải thích, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh. "Linh! Khoan đã...!" Long gọi, giọng cậu khẩn thiết, chứa đầy sự bối rối và hối hận. Nhưng Linh không dừng lại. Bóng dáng nhỏ bé của cô nhanh chóng khuất dần sau cánh cửa kính của Nhà sách Mây Trôi, hòa vào màn đêm se lạnh đang buông xuống. Tiếng cánh cửa đóng lại một cách nặng nề, như một dấu chấm hết cho buổi học nhóm đầy căng thẳng.
Hùng nhìn Long, vẻ mặt cậu bạn thân tràn đầy sự thất vọng và lo lắng. "Long, cậu nói gì vậy? Linh giận thật rồi..." Giọng Hùng trầm xuống, không còn vẻ pha trò thường ngày. Cậu biết Long không cố ý, nhưng lời nói của cậu ấy đã thực sự chạm vào nỗi đau của Linh.
Mai, đôi mắt vẫn đỏ hoe vì lo lắng cho bạn, nhìn Long bằng ánh mắt trách móc. "Long, cậu biết Linh rất nhạy cảm mà. Sao lại nói những lời như vậy?" Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng lại như một lời cảnh tỉnh, một lời khiển trách khiến Long cảm thấy nhói lòng. Cô biết Linh đã phải chịu đựng áp lực rất lớn, và lời nói của Long đã trở thành giọt nước tràn ly.
Long đứng đó, bất động, bàn tay vẫn còn lơ lửng trong không trung, như thể muốn chạm vào một thứ gì đó đã biến mất. Gương mặt cậu hiện rõ sự bối rối, hối hận và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu không thể tin được rằng một câu nói của mình lại có thể gây ra một hậu quả nghiêm trọng đến vậy. Cậu chỉ muốn Linh quyết đoán hơn, muốn cô ấy nhìn nhận vấn đề một cách thực tế. Nhưng cậu đã quên mất rằng Linh không phải là cậu, và cảm xúc của cô là một điều gì đó phức tạp hơn nhiều so với những công thức vật lý hay những suy luận logic.
Mùi cà phê và sách vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng và lạnh lẽo trong lòng Long. Cậu cảm thấy mình như đang đứng giữa một hoang mạc mênh mông, cô độc và lạc lối. Ánh đèn vàng dịu của nhà sách giờ đây dường như chỉ làm nổi bật thêm sự u ám trong tâm trí cậu. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt ngấn lệ của Linh, cố gắng xua đi giọng nói nghẹn ngào của cô, nhưng mọi thứ cứ thế khắc sâu vào tâm trí cậu, như một vết sẹo khó lành.
Hùng và Mai nhìn Long, rồi nhìn nhau, cảm thấy bất lực. Họ biết rằng mối quan hệ của Long và Linh đang đứng trước một thử thách lớn, một thử thách mà có lẽ chỉ hai người họ mới có thể tự mình vượt qua. Nhưng những lời nói vô tâm của Long, cùng với nỗi sợ hãi và sự nhạy cảm của Linh, đã tạo nên một vết nứt sâu sắc, báo hiệu một cơn bão lớn hơn đang chờ đợi phía trước, một cơn bão có thể cuốn phăng đi tất cả những gì rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân ấy. Sự khác biệt trong cách tiếp cận vấn đề – lý trí của Long và cảm xúc của Linh – đang trở thành một rào cản lớn, và những lời nói không được suy nghĩ kỹ càng có thể là ngòi nổ cho một cuộc cãi vã lớn hơn, nghiêm trọng hơn, nơi mọi cảm xúc dồn nén bấy lâu sẽ bùng nổ không thể kiểm soát. Long đứng đó, nhìn ra ngoài khoảng không đen kịt, nơi Linh đã biến mất, cảm giác lạnh lẽo từ bên ngoài cứ thế thấm sâu vào tận xương tủy, một cảm giác cô đơn chưa từng có.