Rực rỡ thanh xuân
Chương 320

Cơn Bão Đầu Tiên: Giọt Nước Tràn Ly

3209 từ
Mục tiêu: Khắc họa cuộc cãi vã đầu tiên và lớn nhất giữa Long và Linh, khi áp lực học hành và sự khác biệt trong định hướng tương lai bùng nổ.,Làm rõ tác động của lời nói vô ý 'thiếu quyết đoán' của Long lên Linh, khoét sâu vết rạn nứt trong mối quan hệ.,Đẩy cao trào cảm xúc và căng thẳng trong mối quan hệ Long - Linh, đưa Arc 5 vào giai đoạn rising_action mạnh mẽ.,Cho thấy sự tổn thương sâu sắc của cả hai nhân vật, đặc biệt là Linh, khi cô cảm thấy không được thấu hiểu và bị đánh giá.,Tạo ra một khoảng cách lớn giữa Long và Linh, đặt nền móng cho những thử thách giao tiếp và thấu hiểu trong các chương tiếp theo.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Căng thẳng, cảm xúc, đau khổ, thất vọng, cô đơn
Kết chương: [object Object]

Bóng dáng nhỏ bé của Linh nhanh chóng khuất dần sau cánh cửa kính của Nhà sách Mây Trôi, hòa vào màn đêm se lạnh đang buông xuống. Tiếng cánh cửa đóng lại một cách nặng nề, như một dấu chấm hết cho buổi học nhóm đầy căng thẳng, nhưng cũng là khởi đầu cho một cơn bão cảm xúc. Long đứng đó, bất động, bàn tay vẫn còn lơ lửng trong không trung, như thể muốn chạm vào một thứ gì đó đã biến mất. Gương mặt cậu hiện rõ sự bối rối, hối hận và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu không thể tin được rằng một câu nói của mình lại có thể gây ra một hậu quả nghiêm trọng đến vậy.

Mùi cà phê và sách vẫn vương vấn trong không khí ấm cúng của nhà sách, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng và lạnh lẽo trong lòng Long. Cậu cảm thấy mình như đang đứng giữa một hoang mạc mênh mông, cô độc và lạc lối, dù xung quanh là những kệ sách cao ngút chạm trần, là ánh đèn vàng dịu của đèn đọc sách, và tiếng lật trang sách khe khẽ từ những vị khách khác. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt ngấn lệ của Linh, cố gắng xua đi giọng nói nghẹn ngào của cô, nhưng mọi thứ cứ thế khắc sâu vào tâm trí cậu, như một vết sẹo khó lành.

Hùng và Mai nhìn Long, rồi nhìn nhau, cảm thấy bất lực. Họ biết rằng mối quan hệ của Long và Linh đang đứng trước một thử thách lớn, một thử thách mà có lẽ chỉ hai người họ mới có thể tự mình vượt qua. Nhưng những lời nói vô tâm của Long, cùng với nỗi sợ hãi và sự nhạy cảm của Linh, đã tạo nên một vết nứt sâu sắc, báo hiệu một cơn bão lớn hơn đang chờ đợi phía trước, một cơn bão có thể cuốn phăng đi tất cả những gì rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân ấy.

Long đột nhiên mở bừng mắt, đôi mắt sâu màu hổ phách bỗng lóe lên một tia quyết tâm. Cậu không thể để Linh đi như vậy. Cậu phải đuổi theo cô, phải giải thích, phải làm rõ mọi chuyện. Cậu không thể để sự im lặng này kéo dài thêm một phút giây nào nữa. Cậu xoay người, gần như chạy vụt ra khỏi khu vực bàn học, bỏ lại Hùng và Mai đang ngơ ngác nhìn theo.

“Long, cậu đi đâu đấy?” Hùng kêu lên, giọng cậu bạn thân trầm xuống, không còn vẻ pha trò thường ngày. “Linh ơi! Khoan đã!” Cậu cố gọi với theo Linh, nhưng cô đã khuất dạng.

Mai, đôi mắt vẫn đỏ hoe vì lo lắng cho bạn, nhìn Long bằng ánh mắt trách móc. “Long, cậu biết Linh rất nhạy cảm mà. Sao lại nói những lời như vậy?” Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng lại như một lời cảnh tỉnh, một lời khiển trách khiến Long cảm thấy nhói lòng. Cô biết Linh đã phải chịu đựng áp lực rất lớn, và lời nói của Long đã trở thành giọt nước tràn ly. Nhưng giờ đây, cô chỉ có thể nhìn Long lao ra khỏi cửa, để lại một không khí nặng nề, đông đặc.

Long không kịp trả lời Hùng hay Mai. Cậu chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực, như muốn xé toang lồng ngực mà thoát ra. Cậu lao ra khỏi Nhà sách Mây Trôi, nơi ánh đèn vàng dịu đang hắt ra con phố chính. Bên ngoài, hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhuộm tím cả bầu trời Hạ Long. Những cơn gió biển bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm và vị mặn đặc trưng của biển cả. Cậu nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng nhỏ nhắn của Linh giữa dòng người và xe cộ đang hối hả trên phố. Chiếc áo đồng phục trắng của cô như một đốm sáng mờ ảo giữa màn đêm đang dần buông.

Cậu thấy cô, cách đó không xa, đang đi thật nhanh, gần như chạy, về phía con hẻm nhỏ dẫn vào khu dân cư gần nhà cô. Từng bước chân dồn dập của Linh như đang cố trốn chạy khỏi mọi thứ. Long hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực đuổi theo. Cậu cao ráo, dáng người cân đối và giỏi thể thao, nên việc bắt kịp cô không quá khó khăn. Nhưng càng gần cô, cậu càng cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi trong lòng. Sợ hãi nhìn thấy những giọt nước mắt của cô, sợ hãi đối mặt với sự tức giận và thất vọng của cô.

Long cuối cùng cũng bắt kịp Linh ở một con hẻm vắng, gần nhà cô. Đây là một con hẻm quen thuộc, với những bức tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc nhuốm màu thời gian. Dây điện chằng chịt như mạng nhện trên đầu, và các chậu cây cảnh nhỏ bé được đặt trước cửa mỗi nhà, tạo nên một vẻ thân thuộc, gần gũi đến lạ. Lối đi hẹp, đôi chỗ còn ẩm ướt vì trận mưa nhỏ ban sáng chưa kịp khô hết. Tiếng bước chân của Long và Linh là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh của con hẻm, xen lẫn với tiếng mèo kêu nhỏ nhẹ từ đâu đó vọng lại, và tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra từ các ngôi nhà xung quanh. Mùi thức ăn thoang thoảng từ các bữa cơm tối, mùi ẩm ướt của đêm, và mùi rác thải nhẹ nhàng hòa quyện, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa thân quen vừa có chút bí ẩn. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường vừa bật hắt vào con hẻm, chỉ đủ để soi rõ bóng dáng hai người.

Linh đang đứng tựa vào một bức tường, đôi vai nhỏ nhắn run rẩy bần bật, những tiếng nức nở không ngừng thoát ra từ lồng ngực cô. Mái tóc dài đen óng ả của cô giờ đây rối bời, vài sợi tóc dính vào những giọt nước mắt còn đọng trên má. Khuôn mặt xinh đẹp của cô đỏ hoe, đôi mắt to tròn long lanh giờ sưng húp, chứa đầy sự tổn thương và tủi thân.

“Linh, em sao vậy? Sao lại bỏ đi như thế?” Long khẽ nói, giọng cậu trầm ấm nhưng giờ đây nhuốm đầy vẻ lo lắng và bối rối. Cậu tiến lại gần, cố gắng chạm vào bờ vai đang run rẩy của cô, như muốn an ủi, muốn kéo cô vào lòng.

Nhưng Linh né tránh, giật phắt người ra khỏi tầm tay của Long. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào cậu, không còn chút dịu dàng nào, chỉ còn là sự tức giận và thất vọng chất chồng. “Anh không hiểu gì cả! Anh nghĩ em là ai? Một đứa ngốc không biết mình muốn gì sao?” Giọng cô nghẹn ngào, lạc đi vì tiếng nấc đang cố kìm nén, nhưng vẫn chất chứa sự uất ức.

Long giật mình trước phản ứng gay gắt của cô. Cậu lùi lại một bước, cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa dựng lên giữa hai người. “Anh không có ý đó, Linh. Anh chỉ muốn em rõ ràng hơn thôi. Tương lai không phải trò đùa, em biết mà.” Cậu cố gắng giải thích, giọng điệu vẫn giữ sự bình tĩnh, lý trí thường thấy. Cậu luôn tin rằng mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng logic và sự phân tích rõ ràng.

“Rõ ràng? Anh lúc nào cũng rõ ràng, anh có bao giờ nhìn thấy sự lo lắng, sự bối rối của em không? Anh chỉ nhìn thấy những gì anh muốn thấy!” Linh hét lên, những giọt nước mắt nóng hổi lại lăn dài trên má. Cô cảm thấy như mọi áp lực, mọi nỗi sợ hãi mà cô đã giấu kín bấy lâu nay đều bị Long phơi bày và coi thường. Nỗi sợ hãi về việc chọn sai, nỗi lo lắng về việc không thể đạt được kỳ vọng của gia đình, của bản thân, của cả Long nữa, tất cả đều vỡ òa. “Anh có biết em đã phải suy nghĩ nhiều thế nào không? Em đã mất ngủ bao đêm vì những lựa chọn này, vì sợ mình sẽ chọn sai, sợ mình không đủ giỏi, sợ mình sẽ làm anh thất vọng!”

Nghe những lời đó, Long cảm thấy một sự khó chịu dâng lên trong lòng. Cậu nghĩ mình đang cố gắng giúp cô, nhưng cô lại nhìn nhận nó như một sự công kích. “Anh chỉ muốn tốt cho em! Anh sai khi muốn em có định hướng rõ ràng à? Hay là anh sai khi nói em thiếu quyết đoán?” Giọng Long bắt đầu trở nên gằn hơn, không còn giữ được sự điềm tĩnh như ban đầu. Cậu cảm thấy bị tổn thương, bị hiểu lầm. Cậu không nghĩ lời nói của mình lại tệ đến mức khiến cô phản ứng dữ dội như vậy. Cậu chỉ đang nói sự thật, một sự thật mà cậu tin là cần thiết để cô có thể tiến lên.

“Đúng! Anh sai rồi!” Linh hét lên, giọng cô vang vọng trong con hẻm vắng, khiến vài chú mèo hoảng sợ chạy vụt đi. “Anh không bao giờ hiểu được em! Anh lúc nào cũng chỉ nhìn mọi thứ bằng lý trí, bằng những công thức, bằng những con số! Anh có bao giờ đặt mình vào vị trí của em chưa? Anh có bao giờ cảm nhận được áp lực mà em đang phải chịu đựng không?” Cô giậm chân mạnh xuống nền đất ẩm ướt, nước mắt giàn giụa. “Anh nghĩ em muốn thiếu quyết đoán sao? Anh nghĩ em muốn mình cứ mãi loay hoay không biết phải làm gì sao? Anh không bao giờ tin tưởng vào khả năng của em, anh chỉ nghĩ em là một đứa trẻ con không biết suy nghĩ cho tương lai!”

Lời nói của Linh như những mũi dao sắc bén đâm thẳng vào Long. Cậu đứng đó, chết lặng. Cậu không ngờ cô lại có thể nói những lời nặng nề như vậy. Cậu cảm thấy một sự tức giận bùng lên trong lòng, xen lẫn với nỗi bối rối và sự khó hiểu. Từ trước đến nay, cậu luôn nghĩ mình là người hiểu Linh nhất, là người luôn ở bên cạnh cô, ủng hộ cô. Nhưng giờ đây, cô lại nói cậu không bao giờ hiểu cô.

“Vậy thì em muốn anh phải làm gì? Muốn anh phải nói dối à? Muốn anh phải nói rằng em luôn đúng, dù anh thấy em đang loay hoay, đang tự làm khó mình?” Long phản bác, giọng cậu giờ đây đã hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh, thay vào đó là sự tức giận và phòng thủ. Khuôn mặt góc cạnh của cậu trở nên căng thẳng, đôi mắt hổ phách nhìn cô đầy vẻ khó chịu. “Anh chỉ muốn em mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn! Anh chỉ muốn em có thể tự tin bước đi trên con đường của mình mà thôi! Nếu đó là sai, vậy thì anh sai!”

Linh lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc đen óng ả bay trong gió. “Không! Anh sai vì anh không tin em! Anh sai vì anh không bao giờ nhìn thấy sự cố gắng của em, anh chỉ nhìn thấy sự thiếu sót! Anh sai vì anh đã khiến em cảm thấy mình thật vô dụng!” Giọng cô càng lúc càng yếu đi, những tiếng nấc lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn, như muốn xé nát lồng ngực. Cô cảm thấy như mọi sợi dây liên kết giữa cô và Long đang bị đứt lìa từng chút một. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại hóa thành cơn sóng dữ, cuốn phăng đi tất cả sự dịu dàng, lãng mạn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại chứng kiến một khoảnh khắc tan vỡ.

“Anh… anh không có ý đó…” Long lắp bắp, sự tức giận trong cậu dần bị thay thế bằng nỗi hối hận. Cậu thấy đôi mắt Linh đỏ hoe vì giận dữ và tủi thân, thấy cô run rẩy như một chú chim non giữa trời đông. Cậu muốn ôm cô vào lòng, muốn xoa dịu những tổn thương mà cậu đã vô tình gây ra. Nhưng dường như khoảng cách giữa họ đã trở nên quá lớn, không thể nào chạm tới được.

“Đừng nói gì nữa!” Linh gạt phắt lời cậu, như thể mỗi từ ngữ Long nói ra đều là một nhát dao cứa vào tim cô. “Em không muốn nói chuyện với anh nữa! Không bao giờ!” Cô quay lưng lại, cố gắng chạy đi một lần nữa, bỏ lại Long đứng sững sờ trong con hẻm vắng. Từng bước chân cô dồn dập, xa dần, hòa vào màn đêm lạnh lẽo.

Long đứng đó, bất động. Cậu nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Linh cho đến khi cô hoàn toàn khuất dạng. Con hẻm trở lại với sự yên tĩnh vốn có, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ lùa qua những dây điện chằng chịt, và tiếng mèo kêu yếu ớt. Cảm giác lạnh lẽo từ bên ngoài cứ thế thấm sâu vào tận xương tủy, một cảm giác cô đơn chưa từng có. Cậu không thể tin được rằng cuộc cãi vã đầu tiên giữa họ lại bùng nổ dữ dội đến vậy, và kết thúc bằng những lời nói tổn thương đến thế. Cậu cảm thấy mình như một kẻ thất bại, một kẻ đã phá hỏng tất cả. Những lời Linh nói cứ vang vọng trong đầu cậu, lặp đi lặp lại không ngừng, khiến cậu bối rối và đau đớn.

Long lê bước trở về căn hộ tập thể cũ của mình trong sự mệt mỏi và trống rỗng. Đêm đã xuống sâu, những ngọn gió lạnh đầu đông thổi mạnh hơn, lùa qua các khe cửa sổ cũ kỹ, tạo nên những tiếng rít khe khẽ. Căn phòng quen thuộc của cậu, vốn luôn là nơi Long tìm thấy sự bình yên và tập trung, giờ đây trở nên lạnh lẽo và xa lạ. Ánh đèn đường mờ ảo hắt vào từ khung cửa sổ, chỉ đủ để soi rõ những vật dụng quen thuộc, nhưng chúng dường như cũng đang chìm trong một nỗi buồn u uất.

Cậu ngồi phịch xuống chiếc giường đơn, đôi mắt sâu màu hổ phách nhìn vô định vào khoảng không trước mặt. Những lời Linh nói cứ vang vọng trong đầu cậu, xen lẫn với lời lẽ phòng thủ của chính anh. “Anh không hiểu gì cả!”, “Anh không bao giờ tin em!”, “Anh chỉ nhìn thấy những gì anh muốn thấy!”… Cậu cảm thấy khó hiểu, bực bội vì Linh đã phản ứng quá gay gắt, quá cảm tính. Cậu chỉ muốn tốt cho cô, muốn cô mạnh mẽ và quyết đoán hơn, muốn cô có một định hướng rõ ràng cho tương lai đầy cạnh tranh này. Đó là một ý định tốt, đúng không? Vậy tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Sâu thẳm trong lòng, Long cũng có chút hối hận. Cậu nhớ lại hình ảnh Linh khóc nức nở, đôi vai nhỏ bé run rẩy, đôi mắt sưng húp vì tủi thân và tức giận. Cậu biết cô rất nhạy cảm, nhưng cậu đã quên mất điều đó trong lúc nóng giận. Cậu đã vô tình chạm vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của cô, nỗi sợ về sự thiếu quyết đoán, về việc không thể tự mình đưa ra lựa chọn cho tương lai. Và cậu, người mà cô tin tưởng nhất, lại là người đã khoét sâu vết thương đó.

Căn phòng quen thuộc bỗng trở nên lạnh lẽo, và Long nhận ra, mối quan hệ của họ vừa trải qua một trận bão lớn, một cơn bão đầu tiên và có lẽ là dữ dội nhất kể từ khi họ bắt đầu. Để lại sau lưng là những mảnh vỡ mà anh không biết liệu có thể hàn gắn được hay không. Cậu nhớ lại hình ảnh Linh khóc, và một cảm giác nặng trĩu đè lên lồng ngực. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh đau lòng đó, nhưng chúng cứ luẩn quẩn trong tâm trí cậu.

“Mình chỉ muốn tốt cho em ấy… Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?” Long lẩm bẩm trong không khí tĩnh lặng, giọng cậu khàn đặc. Cậu cảm thấy một sự bất lực bao trùm lấy mình. Cậu luôn tự hào về khả năng phân tích, về sự lý trí của mình, nhưng giờ đây, trước những cảm xúc phức tạp của Linh, mọi lý lẽ của cậu đều trở nên vô nghĩa.

“Mình có thật sự không hiểu em ấy không? Hay em ấy mới là người không hiểu mình?” Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Long. Cậu cảm thấy mình bị oan, bị đổ lỗi cho những điều mà cậu không hề cố ý. Nhưng đồng thời, cậu cũng không thể phủ nhận rằng lời nói của mình đã thực sự làm tổn thương cô. Sự khác biệt trong cách tiếp cận vấn đề – lý trí của Long và cảm xúc của Linh – đang trở thành một rào cản lớn, và những lời nói không được suy nghĩ kỹ càng đã trở thành ngòi nổ cho một cuộc cãi vã lớn hơn, nghiêm trọng hơn, nơi mọi cảm xúc dồn nén bấy lâu đã bùng nổ không thể kiểm soát.

Cậu biết, cuộc cãi vã này sẽ là khởi đầu cho một giai đoạn khó khăn trong mối quan hệ của Long và Linh, đòi hỏi sự trưởng thành và thấu hiểu lẫn nhau nhiều hơn. Nỗi sợ “chọn sai” và sự thiếu quyết đoán của Linh chắc chắn sẽ tiếp tục là một yếu tố ảnh hưởng đến các quyết định tương lai của cô, và Long sẽ phải học cách giao tiếp tinh tế hơn, thấu hiểu cảm xúc của Linh, nếu không muốn đánh mất cô. Sự rạn nứt này, cậu sợ, có thể ảnh hưởng đến kết quả học tập của cả hai trong giai đoạn ôn thi quan trọng sắp tới. Cậu nằm xuống, trằn trọc không ngủ được. Bên ngoài, những cơn gió lạnh vẫn tiếp tục rít lên, như tiếng lòng cậu đang gào thét trong đêm tối. Một cảm giác lạc lõng và tổn thương bao trùm lấy cậu, nặng nề như chính những đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời Hạ Long.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ