Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, vẫn đang tiếp tục viết nên những trang đẹp nhất, đầy ắp những cảm xúc trong trẻo và những lời hứa hẹn ngọt ngào.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng của Hạ Long len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, vẽ lên bức tường vôi loang lổ của căn hộ tập thể những vệt vàng cam ấm áp. Trần Hoàng Long khẽ cựa mình trên chiếc giường đơn, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn đã bạc màu theo năm tháng. Cậu không vội vàng thức dậy ngay, cứ để mặc cho tâm trí mình trôi dạt về những dư âm ngọt ngào của ngày hôm qua. Tiếng rao hàng lanh lảnh từ dưới phố vọng lên, tiếng trẻ con í ới gọi nhau chơi bi dưới sân, tiếng TV từ căn hộ bên cạnh lảnh lót một bản tin thời sự buổi sáng, tất cả tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của cuộc sống thường nhật ở khu tập thể cũ kỹ này. Nhưng hôm nay, những âm thanh ấy dường như không làm phiền Long, ngược lại, chúng còn khiến cậu cảm thấy bình yên và ấm áp hơn.
Cậu nhắm mắt lại, từng mảnh ghép kỷ niệm trong chuyến dã ngoại hôm qua hiện về rõ nét như một thước phim quay chậm. Nụ cười rạng rỡ của Lê Ngọc Linh dưới ánh nắng vàng ươm, tiếng cười trong trẻo của cô khi chơi trò tìm kho báu, ánh mắt long lanh đầy vẻ thích thú khi cậu giúp cô nhặt lại chiếc mũ bị gió cuốn, và đặc biệt là khoảnh khắc bàn tay họ khẽ chạm vào nhau khi cậu đưa chai nước. Một luồng điện nhẹ tê tái chạy dọc sống lưng, lan tỏa hơi ấm khắp cơ thể Long. Cảm giác ấm áp và dịu nhẹ từ lòng bàn tay cô vẫn còn vương vấn đâu đây, khiến trái tim cậu như muốn tan chảy. Cậu nhớ cả cái cách cô hơi cúi mặt xuống, đôi má ửng hồng khi cậu nói rằng chỉ cần đi cùng cô, cậu đều thích. Cái ngượng ngùng đáng yêu ấy, cái bối rối tinh tế ấy, đã khắc sâu vào tâm trí Long, khiến cậu không thể nào quên.
Căn phòng của Long không quá rộng, nhưng ngăn nắp và sạch sẽ. Mùi hương quen thuộc của sách cũ, pha lẫn chút mùi hương hoa lài dịu nhẹ từ lọ sáp thơm trên bàn học, tạo nên một không gian riêng tư, thư thái. Cậu vươn tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiện ra hình nền là một bức ảnh chụp nhóm trong chuyến đi. Long lướt qua những bức ảnh khác, dừng lại thật lâu ở những tấm có Linh. Cô ấy đứng cạnh Mai, cười tươi tắn như đóa hướng dương nở rộ. Hay bức ảnh chụp lén khi cô đang chăm chú nhìn ra mặt hồ, mái tóc dài đen óng ả bay trong gió. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười thật hiếm hoi mà chỉ khi ở một mình, hoặc khi ở bên cạnh Linh, cậu mới vô thức bộc lộ.
Cậu chợt nhớ đến lời hẹn ước vô hình của hai đứa, về việc cùng nhau khám phá những điều mới mẻ, cùng nhau trưởng thành. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, những con sóng ấy đã bắt đầu cuộn trào mạnh mẽ hơn trong trái tim Long, mang theo một nỗi nhớ khó tả. Cậu muốn được thấy nụ cười ấy nhiều hơn, muốn được nghe giọng nói trong trẻo ấy mỗi ngày. Cậu muốn bảo vệ cô, muốn trở thành bờ vai vững chãi cho cô tựa vào. Cảm giác này, cậu biết, không còn đơn thuần là tình bạn nữa. Nó là một cái gì đó sâu sắc hơn, mãnh liệt hơn, một thứ tình cảm mà cậu chưa từng trải qua. Long khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa cả sự mong chờ và một chút bối rối trước những rung động mới mẻ đang dâng trào. Ánh nắng Hạ Long vẫn rực rỡ bên ngoài khung cửa sổ, như đang thắp sáng cho những mầm non tình cảm vừa chớm nở trong lòng cậu thiếu niên ấy.
***
Sáng hôm sau, tiếng chuông vào giờ ra chơi thứ hai vang lên leng keng, xé tan bầu không khí căng thẳng của tiết học Hóa. Học sinh ùa ra hành lang như bầy ong vỡ tổ, tiếng cười nói xì xào, tiếng bước chân vội vã tạo nên một âm thanh sống động đặc trưng của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua cửa sổ, làm sáng bừng những mảng tường gạch cũ kỹ và hàng cây phượng vĩ đang bắt đầu hé nụ. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới và cả mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của tuổi học trò.
Tại một góc hành lang, Lê Ngọc Linh đang vui vẻ trò chuyện cùng Hoàng Thảo Mai. Linh với mái tóc dài đen óng ả, được buộc cao gọn gàng, trông thật năng động. Cô ấy cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tinh nghịch khi kể cho Mai nghe về một tình huống hài hước trong tiết học vừa rồi. Mai, với vẻ ngoài trầm tính hơn, đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh, khẽ mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù đồng tình.
Bỗng, một bóng dáng cao ráo, lịch lãm tiến về phía họ. Đó là Nguyễn Trọng Tùng, nam sinh lớp bên cạnh, nổi tiếng với vẻ ngoài phong độ và phong cách ăn mặc sành điệu. Tóc cậu ta được tạo kiểu gọn gàng, đôi mắt sắc sảo nhưng không kém phần cuốn hút. Tùng nở nụ cười quyến rũ, tự tin tiến thẳng về phía Linh, trên tay cầm một chiếc hộp bánh nhỏ được gói cẩn thận. Mùi bánh ngọt thơm lừng lập tức lan tỏa, thu hút sự chú ý của vài học sinh xung quanh.
“Linh ơi,” Tùng cất tiếng, giọng nói nhanh, dứt khoát nhưng khi nói với Linh thì lại ngọt ngào, cố tỏ ra lịch thiệp. “Tớ thấy cậu thích món này nên mua tặng cậu. Cảm ơn cậu vì buổi dã ngoại hôm trước nhé!” Cậu chìa hộp bánh về phía Linh, cố gắng tạo ra một khoảnh khắc riêng tư giữa họ, mặc kệ sự hiện diện của Thảo Mai.
Ngọc Linh hơi bất ngờ trước hành động của Tùng. Đôi má cô khẽ ửng hồng, nhưng cô vẫn giữ thái độ lịch sự và thân thiện. “Ôi Tùng, cảm ơn cậu nhiều nha! Cậu khách sáo quá,” cô nói, giọng nói trong trẻo, có chút ngượng ngùng. Cô nhận lấy hộp bánh, cảm thấy hơi bối rối trước sự quan tâm công khai này. Thảo Mai đứng bên cạnh, ánh mắt tinh tế quan sát mọi chuyện, nhưng cô không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi.
Đúng lúc đó, Long và Hùng đi ngang qua hành lang. Long vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh thường ngày, dáng người cao ráo, bờ vai rộng mặc bộ đồng phục chỉnh tề. Cậu đang lắng nghe Hùng luyên thuyên về trận bóng đá cuối tuần, nhưng ánh mắt cậu vô tình lướt qua nhóm người phía trước và dừng lại ở hình ảnh Tùng đang tươi cười đưa bánh cho Linh. Một cảm giác khó chịu bất chợt dâng lên trong lòng Long, như một làn khói mỏng làm vẩn đục sự bình yên trong cậu. Cậu khẽ siết chặt quai cặp sách, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nheo lại một cách khó nhận ra.
Hùng, với đôi mắt híp khi cười và vẻ ngoài bầu bĩnh, là một người bạn thân thiết và cực kỳ tinh ý. Cậu nhận ra sự thay đổi nhỏ trên nét mặt Long ngay lập tức. “Này Long, cậu nhìn gì mà đăm chiêu thế?” Hùng khẽ huých tay Long, rồi nháy mắt nhìn về phía Tùng và Linh. “Thằng Tùng lại ra tay rồi kìa. Trông có vẻ quyết tâm hơn mọi khi đấy.” Giọng cậu ta lanh lảnh, pha chút hóm hỉnh.
Long không nói gì, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng trầm hơn bình thường. Cậu không thích cái cách Tùng cười với Linh, không thích cái cách cậu ta chủ động tiếp cận cô, và càng không thích cái cách cô ấy lại hơi bối rối nhưng vẫn cười tươi nhận quà từ Tùng. Một cảm giác ghen tị nhẹ nhàng, mơ hồ bắt đầu len lỏi vào tâm trí Long, khiến cậu cảm thấy khó chịu. Nó không phải là sự tức giận bùng nổ, mà giống như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn không ngừng. Cậu quay đi, cố gắng phớt lờ cảnh tượng đó, nhưng ánh mắt cậu vẫn vô thức dõi theo từng cử chỉ của Tùng và Linh, một cách đầy bất an. Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi reo vang, nhưng dường như nó không thể xua tan đi những cảm xúc phức tạp đang cuộn trào trong lòng Long. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi, những tia nắng ấy cũng mang theo những đám mây giông nhỏ, báo hiệu những thử thách đầu tiên.
***
Buổi chiều Hạ Long sau giờ học thường mang một vẻ đẹp dịu mát, trong lành. Gió biển lùa vào thành phố, mang theo hơi mặn mòi đặc trưng, khiến không khí trở nên khoan khoái hơn. Tại Thư viện Thành phố, một tòa nhà lớn với kiến trúc pha chút cổ kính, không khí yên tĩnh và trang nghiêm bao trùm. Mùi giấy cũ, mùi gỗ sồi và mùi bụi sách đặc trưng thoang thoảng trong không gian, tạo cảm giác thân thuộc và tri thức. Những kệ sách cao ngút ngàn xếp đầy ắp tri thức, ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa sổ lớn chiếu vào, làm nổi bật những hạt bụi li ti bay lơ lửng trong không khí.
Trần Hoàng Long ngồi ở một bàn đọc sách cuối thư viện, trước mặt là chồng sách giáo khoa và một cuốn bài tập Vật Lý đang mở dở. Cậu cố gắng tập trung vào những con số và công thức phức tạp, nhưng tâm trí cậu cứ vẩn vơ, không thể nào tĩnh lặng được. Hình ảnh Nguyễn Trọng Tùng tươi cười đưa hộp bánh cho Ngọc Linh, nụ cười bối rối nhưng vẫn rạng rỡ của cô ấy, cứ lặp đi lặp lại trong đầu Long như một đoạn phim tua chậm. Cậu khẽ thở dài, gác cây bút bi xuống bàn.
Phan Việt Hùng ngồi đối diện Long, đang cắm cúi tra cứu tài liệu cho bài thuyết trình môn Sử. Cậu ta vốn dĩ là một người vui vẻ, hoạt bát, nhưng cũng rất tinh ý. Hùng ngẩng đầu lên, thấy Long cứ đăm chiêu nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm. “Này Long, sao mặt cậu cứ đăm chiêu thế? Hay là vụ thằng Tùng với Linh làm cậu khó chịu à?” Hùng cất tiếng thì thầm, giọng nói lanh lảnh thường ngày giờ được kìm lại cho phù hợp với không gian thư viện.
Long giật mình, vội vàng quay lại, cố gắng giả vờ không quan tâm. “Làm gì có. Tớ đang nghĩ bài toán này khó quá,” cậu nói, giọng trầm ấm nhưng rõ ràng có chút ngập ngừng. Cậu với tay cầm lại cây bút, vờ như đang miệt mài giải bài.
Hùng cười khà khà, đôi mắt híp lại, nhìn thấu tâm can bạn mình. “Khó cái gì mà khó, nhìn cậu là biết đang ghen rồi. Thằng Tùng dạo này đánh nhanh thắng nhanh ghê nhỉ? Cậu không mau ra tay thì mất cơ hội đấy.” Hùng nói, rồi lại cúi xuống cuốn sách lịch sử, nhưng khóe môi vẫn cong lên một nụ cười trêu chọc.
Long không đáp lời. Ghen? Cậu ghen sao? Lời nói của Hùng như một mũi kim châm vào sâu trong lòng Long, khiến cậu phải đối diện với chính cảm xúc của mình. Cậu khẽ siết chặt cây bút trong tay, cảm thấy một luồng khó chịu, bứt rứt dâng lên. Cậu không muốn thừa nhận, nhưng có lẽ Hùng nói đúng. Ánh mắt cậu vô thức lướt qua những giá sách cao, rồi dừng lại ở một góc thư viện không xa.
Ở đó, Lê Ngọc Linh đang ngồi một mình, bên cửa sổ, nơi ánh sáng chiều tà hắt vào dịu nhẹ. Cô ấy không đọc sách giáo khoa, mà đang mở một cuốn sổ tay nhỏ, bìa màu xanh ngọc, trông khá cũ nhưng được giữ gìn cẩn thận. Đó là cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cô. Linh chăm chú viết gì đó vào cuốn sổ, đôi lúc lại khẽ mỉm cười một mình, nụ cười ấy thật rạng rỡ và trong trẻo, như một đóa hoa vừa hé nở. Mái tóc dài đen óng ả của cô xõa xuống vai, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ mơ màng, hạnh phúc.
Long dõi theo cô, cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô ấy đang viết gì mà cười tươi đến vậy? Có phải là về chuyến đi hôm qua không? Hay là về... Tùng? Một cảm giác khó chịu đến nghẹt thở bủa vây Long. Cậu không thích nhìn thấy Linh cười vì ai khác, đặc biệt là không thích nhìn thấy cô ấy cười vì Tùng. Cảm xúc ghen tị không tên ấy cứ lớn dần, quặn thắt trong lồng ngực Long. Cậu nhận ra, tình cảm của mình dành cho Linh đã không còn là sự ngưỡng mộ đơn thuần, không còn là những rung động mơ hồ nữa. Nó đã biến thành một thứ tình yêu chớm nở, đi kèm với bản năng chiếm hữu và mong muốn được là người duy nhất khiến cô mỉm cười.
Long khẽ thở dài một lần nữa, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách. Tùng đã bắt đầu thể hiện sự chú ý rõ ràng, và Long cảm nhận được áp lực. Cậu biết mình phải làm gì đó, phải khẳng định tình cảm của mình, không thể cứ mãi chôn giấu trong lòng. Những dòng Linh viết trong cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" về chuyến đi, về những khoảnh khắc với Long, về những rung động mới mẻ, là một tín hiệu ấm áp mà cô chưa nhận ra mình đang gửi đi.
Dưới ánh nắng chiều tà của Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, Long đã bắt đầu đối diện với cảm xúc thật của mình. Những con sóng tình đầu đã không còn chỉ vỗ nhẹ vào bờ cát nữa, chúng đã trở thành những con sóng lớn hơn, mạnh mẽ hơn, cuốn đi mọi khoảng cách và chỉ để lại những hạt cát lấp lánh của hy vọng và một tình yêu chớm nở, nhưng cũng mang theo những gợn sóng xao động đầu tiên. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, vẫn đang tiếp tục viết nên những trang đẹp nhất, đầy ắp những cảm xúc trong trẻo và những lời hứa hẹn ngọt ngào, xen lẫn một chút vị chát của ghen tuông và sự cạnh tranh.