Rực rỡ thanh xuân
Chương 321

Khoảng Cách Câm Lặng

3617 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét khoảng cách và sự căng thẳng ngột ngạt giữa Long và Linh sau cuộc cãi vã ở Chương 320.,Cho thấy tác động tiêu cực của xung đột lên khả năng tập trung học tập của cả hai trong giai đoạn quan trọng của năm học lớp 12.,Minh họa những nỗ lực (dù không thành công) của Long và Linh trong việc tránh mặt nhau, nhưng sự hiện diện của đối phương vẫn đè nặng lên tâm trí họ.,Làm nổi bật sự lo lắng và bất lực của nhóm bạn (Hùng, Mai, Lan) khi chứng kiến mối quan hệ của Long và Linh đang rạn nứt.,Tiếp tục phát triển xung đột và tăng cường căng thẳng, phù hợp với PHASE RISING_ACTION của Arc 5.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Trần Thu Hà, Lê Thanh Hương, Nguyễn Lan Anh
Mood: Tense, emotional, melancholic, stressful, isolated
Kết chương: [object Object]

Đêm trằn trọc, những cơn gió lạnh đầu đông rít lên ngoài khung cửa sổ như tiếng lòng của Long đang gào thét trong cõi vô định. Cậu không ngủ được, những lời Linh nói cứ xoáy sâu vào tâm trí, cùng với hình ảnh đôi vai nhỏ bé run rẩy và đôi mắt đẫm lệ của cô. Một cảm giác lạc lõng và tổn thương bao trùm lấy cậu, nặng nề như chính những đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời Hạ Long.

Sáng hôm sau, khi ánh sáng mờ nhạt của một ngày âm u, se lạnh len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể, Long uể oải ngồi dậy. Cậu nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, đôi mắt sâu màu hổ phách thâm quầng, mệt mỏi và trống rỗng. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu nhà tập thể cũ hòa lẫn với mùi cà phê thoảng ra từ căn hộ hàng xóm, nhưng Long không cảm nhận được gì ngoài sự nặng nề trong lồng ngực. Tiếng sinh hoạt quen thuộc của mọi người đã bắt đầu, tiếng nước chảy róc rách, tiếng bước chân vội vã trên hành lang hẹp, tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường vọng lên lanh lảnh, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa với cậu.

Trần Thu Hà, mẹ của Long, với dáng người dịu dàng và gương mặt phúc hậu, bà bước vào phòng bếp, thấy con trai mình đã ngồi vào bàn nhưng vẫn còn ngơ ngẩn. Bà đặt đĩa bánh mì ốp la thơm lừng và cốc sữa nóng hổi trước mặt cậu, đoạn nhẹ nhàng hỏi, giọng nói đầy quan tâm: “Long, con không khỏe à? Sao trông con mệt mỏi vậy? Mắt thâm quầng cả rồi.” Bà đưa tay lên trán cậu, thử nhiệt độ. Bàn tay ấm áp của mẹ chạm vào làn da lạnh toát của cậu, nhưng Long chỉ khẽ lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. “Con không sao, mẹ. Chỉ là... hơi đau đầu một chút.” Cậu nói, giọng khàn đặc, tránh đi ánh mắt lo lắng của bà. Cậu không thể nói cho mẹ nghe về cuộc cãi vã với Linh, về những hỗn loạn trong tâm trí cậu. Cậu luôn tự hào là một người lý trí, một người luôn biết cách giải quyết vấn đề, nhưng giờ đây, cậu hoàn toàn bất lực.

Bà Hà nhìn con trai, ánh mắt đầy xót xa. Bà hiểu Long không muốn nói, nhưng trực giác của một người mẹ mách bảo bà rằng có điều gì đó không ổn. “Long ăn thêm chút nữa đi con,” bà nhẹ nhàng nói, cố gắng ép cậu ăn thêm. Nhưng Long chỉ cố gắng nuốt vài miếng bánh mì khô khốc, cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng khiến cậu không thể ăn thêm. Mỗi miếng ăn đều như có đá đè nặng. Mùi thức ăn từ các nhà hàng xóm, vốn thường làm cậu thèm thuồng, giờ đây chỉ khiến cậu thấy buồn nôn.

Cậu ngồi đó, nhìn chằm chằm vào chiếc cốc sữa đã nguội lạnh. Trong đầu cậu, những lời Linh đã nói cứ vang vọng, xen lẫn với lời lẽ phòng thủ của chính cậu. “Anh không hiểu gì cả!”, “Anh không bao giờ tin em!”, “Anh chỉ nhìn thấy những gì anh muốn thấy!” Cậu vẫn còn bối rối, tức giận, không phải với Linh, mà với chính mình. Cậu chỉ muốn tốt cho cô, muốn cô mạnh mẽ và quyết đoán hơn, muốn cô có một định hướng rõ ràng cho tương lai đầy cạnh tranh này. Đó là một ý định tốt, đúng không? Vậy tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Tại sao một lời nói xuất phát từ sự quan tâm lại có thể gây ra vết thương sâu sắc đến vậy?

Long cảm thấy một sự bất lực bao trùm lấy mình. Cậu luôn tự hào về khả năng phân tích, về sự lý trí của mình, nhưng giờ đây, trước những cảm xúc phức tạp của Linh, mọi lý lẽ của cậu đều trở nên vô nghĩa. Cậu nhớ lại hình ảnh Linh khóc nức nở, đôi vai nhỏ bé run rẩy, đôi mắt sưng húp vì tủi thân và tức giận. Cậu biết cô rất nhạy cảm, nhưng cậu đã quên mất điều đó trong lúc nóng giận. Cậu đã vô tình chạm vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của cô, nỗi sợ về sự thiếu quyết đoán, về việc không thể tự mình đưa ra lựa chọn cho tương lai. Và cậu, người mà cô tin tưởng nhất, lại là người đã khoét sâu vết thương đó. Mối quan hệ của họ vừa trải qua một trận bão lớn, một cơn bão đầu tiên và có lẽ là dữ dội nhất kể từ khi họ bắt đầu. Để lại sau lưng là những mảnh vỡ mà cậu không biết liệu có thể hàn gắn được hay không. Cậu tự hỏi, liệu có phải cậu đã đánh mất cô thật rồi? Cậu thở dài nặng nề, một tiếng thở dài hòa cùng không khí se lạnh buổi sáng, mang theo nỗi ưu tư không thể gọi tên.

***

Cùng lúc đó, tại căn hộ của mình, Linh cũng thức dậy trong một tâm trạng không khác gì Long. Đôi mắt to tròn long lanh của cô giờ đây sưng húp và vô hồn, quầng thâm hiện rõ dưới mi mắt. Mùi hương quen thuộc của căn hộ, vốn luôn mang lại cảm giác bình yên, giờ đây trở nên ngột ngạt và nặng nề với nỗi buồn. Tiếng TV từ nhà hàng xóm vọng vào đều đều, nhưng Linh chỉ nghe thấy những lời nói của Long cứ văng vẳng bên tai, những lời lẽ đã khoét sâu vào nỗi bất an thầm kín nhất của cô.

Linh ngồi thụp xuống giường, ôm chặt chiếc gối bông mềm mại, cố gắng tìm kiếm một chút an ủi. Cô nhìn vào gương, thấy bản thân thật tiều tụy, làn da trắng hồng thường ngày giờ xanh xao, nhợt nhạt. Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt ủ dột, buồn bã. Cô cảm thấy tổn thương, tủi thân và giận dỗi. Giận Long vì đã không hiểu mình, giận chính mình vì đã quá yếu đuối, quá cảm xúc.

Lê Thanh Hương, mẹ của Linh, bước vào phòng với vẻ mặt lo lắng. Bà Hương là người phụ nữ thanh tú, dịu dàng, luôn nở nụ cười ấm áp, nhưng hôm nay, nụ cười ấy đã nhạt đi rất nhiều khi bà nhìn thấy con gái. “Linh à, con có chuyện gì buồn sao? Mẹ thấy con cứ thẫn thờ từ tối qua,” bà hỏi, giọng nói đầy quan tâm và thấu hiểu. Bà nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài đen óng ả của Linh, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ bờ vai nhỏ bé của con.

Linh khẽ lắc đầu, cố gắng che giấu cảm xúc, giọng nói lạc đi: “Con không sao đâu mẹ, chỉ là hơi mệt thôi ạ.” Cô không muốn mẹ phải lo lắng, cũng không muốn phải giải thích tất cả. Những cảm xúc phức tạp này, những nỗi sợ hãi về tương lai và vết rạn nứt trong mối quan hệ với Long, Linh không biết phải bắt đầu từ đâu. Nó quá lớn, quá nặng nề đối với một cô gái mười bảy tuổi.

Bà Hương thở dài, bà biết con gái mình đang có chuyện, nhưng bà cũng tôn trọng sự riêng tư của Linh. Bà chỉ nhẹ nhàng ôm lấy con, vỗ về tấm lưng gầy. “Nếu có chuyện gì, con cứ nói với mẹ nhé. Mẹ luôn ở đây, nghe con nói.” Linh khẽ gật đầu, vùi mặt vào vai mẹ, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào. Lòng cô nặng trĩu. Long có bao giờ hiểu được những áp lực mà cô đang phải đối mặt không? Áp lực từ việc học hành, từ sự kỳ vọng của gia đình, và cả áp lực phải tự mình định hướng tương lai. Lời nói của Long về sự "thiếu quyết đoán" đã chạm đúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của cô, nỗi sợ rằng mình không đủ mạnh mẽ, không đủ thông minh để tự đưa ra những quyết định quan trọng cho cuộc đời.

Cô nhớ lại buổi tối qua, những lời nói nặng nề đã trao đổi, những giọt nước mắt đã rơi. Cô cảm thấy cô đơn vô cùng, dù có mẹ ở bên. Long, người mà cô từng tin tưởng sẽ luôn là chỗ dựa, người sẽ luôn thấu hiểu cô, lại là người đã làm cô tổn thương sâu sắc nhất. Cảm giác bị phản bội, bị đánh giá từ người mình yêu thương, đau đớn hơn bất cứ điều gì.

Linh rời khỏi vòng tay mẹ, chậm rãi bước đến bàn học. Cô nhìn chăm chú vào những quyển sách giáo khoa chất chồng, những cuốn sách lẽ ra phải là nguồn động lực, giờ đây lại trở thành gánh nặng. Cô cảm thấy mệt mỏi, không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Mỗi chữ cái trên trang giấy đều nhảy múa trước mắt, không thể tạo thành nghĩa. Nỗi sợ hãi "chọn sai" và sự thiếu quyết đoán của cô dường như đang được Long khẳng định, khiến cô càng thêm hoang mang về bản thân và con đường phía trước. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, con sóng ấy đang hóa thành cơn bão, cuốn đi tất cả sự bình yên trong tâm hồn cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại chứng kiến một vết rạn nứt lớn lao.

***

Tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, không khí buổi sáng thường ngày vốn sôi động, tràn đầy năng lượng và tiếng cười nói của tuổi trẻ, hôm nay lại mang một vẻ căng thẳng đến lạ. Tiếng chuông trường reo vang, nhưng nghe thật vô vị và xa xăm. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua cửa sổ lớp học, tạo cảm giác tươi mới và hy vọng, nhưng không thể xua tan đi bức tường vô hình đang dựng lên giữa Long và Linh.

Cả Long và Linh đều đến trường sớm hơn thường lệ, có lẽ là để tránh mặt nhau. Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng, bước vào lớp với vẻ mặt lạnh lùng thường ngày, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách lại ánh lên sự mệt mỏi khó che giấu. Cậu chọn một chỗ ngồi ở cuối lớp, xa nhất có thể so với vị trí của Linh. Cô Linh, xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn sưng húp, cũng ngồi ở một góc khác, cúi gằm mặt xuống cuốn sách, cố gắng che đi vẻ tiều tụy. Dù không nói một lời, không trao một ánh mắt, nhưng sự căng thẳng giữa họ lan tỏa khắp không gian, khiến cả lớp đều cảm nhận được. Mùi phấn bảng và giấy sách quen thuộc, vốn luôn dễ chịu với cả hai, giờ đây lại gợi lên cảm giác ngột ngạt. Tiếng giảng bài của thầy cô từ trên bục nghe xa xăm, không thể lọt vào tai họ.

Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, cùng Mai, nhỏ nhắn với đôi kính cận, và Lan, năng động với mái tóc ngắn, cả ba nhìn nhau đầy lo lắng. Họ đã chứng kiến cuộc cãi vã dữ dội hôm qua và hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Hùng, với bản tính thích pha trò, giờ đây cũng không thể bật ra một câu đùa nào để phá tan bầu không khí nặng nề.

Trong giờ ra chơi, khi tiếng xì xào của học sinh bắt đầu rộn ràng, Long đứng dậy, đi thẳng ra sân bóng rổ. Bình thường cậu sẽ đợi Linh, hoặc ít nhất là quay lại nhìn cô một cái. Nhưng hôm nay, cậu chỉ lầm lũi bước đi, như một cái bóng. Cậu ném quả bóng vào rổ một cách mạnh bạo, những tiếng va đập "bịch, bịch" như trút giận, nhưng lòng cậu vẫn nặng trĩu. Cậu cố gắng tập trung vào từng đường chuyền, từng cú ném, nhưng tâm trí cậu vẫn lơ đãng, hình ảnh Linh cứ hiện lên trong đầu.

Trong lớp, Mai nhẹ nhàng đến bên Linh, đặt tay lên vai cô bạn. “Linh à, cậu ổn không? Có chuyện gì cứ tâm sự với bọn mình,” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ, đầy quan ngại. Lan cũng ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt tinh nhanh, sắc sảo nhìn Linh. Linh chỉ khẽ lắc đầu, giọng nói yếu ớt: “Mình... mình không sao thật mà.” Cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười đó méo mó và gượng gạo. Cô không muốn bạn bè lo lắng, cũng không muốn phải kể lể lại những tổn thương. Cảm giác tủi thân lại dâng lên.

Hùng, sau khi cố gắng nói chuyện với Long không thành, cũng quay lại. Cậu ngồi xuống bên cạnh Mai, nhìn Long đang vùi đầu vào bóng rổ dưới sân, đoạn thở dài. “Này Long, cậu và Linh... có chuyện gì vậy? Cứ thế này thì không ổn đâu,” Hùng đã thử hỏi Long trước đó, nhưng cậu chỉ nhận được cái nhìn lảng tránh và câu trả lời cụt lủn: “Không có gì đâu. Tớ chỉ muốn yên tĩnh thôi.”

Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và vẻ ngoài trẻ trung, năng động, cũng nhận ra sự bất thường. Trong giờ học, cô để ý thấy cả Long và Linh, hai học sinh xuất sắc nhất của lớp, đều có vẻ mất tập trung. Long thường nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định. Linh thì cúi gằm mặt, thỉnh thoảng lại thở dài. Cô dừng bài giảng, nhìn về phía hai em. “Linh, Long, hai em có vẻ mất tập trung hôm nay. Có chuyện gì không?” Cô Lan Anh hỏi, giọng nói vừa đủ nghiêm khắc để thu hút sự chú ý của cả lớp, nhưng cũng đầy quan tâm.

Long giật mình, ngẩng đầu lên. Linh khẽ rụt vai. Cả hai chỉ lắc đầu, không nói gì. Cô Lan Anh nhìn cả hai một lúc, rồi thở dài. Cô biết có điều gì đó đang xảy ra, nhưng cô cũng không thể ép buộc các em phải nói. Cô chỉ hy vọng đây không phải là một vấn đề quá lớn, đặc biệt là trong giai đoạn ôn thi quan trọng này. Cô nhắc nhở: “Các em là tương lai của đất nước! Tập trung vào việc học là ưu tiên hàng đầu lúc này.” Lời nói của cô giáo càng làm tăng thêm áp lực vô hình đang đè nặng lên vai Long và Linh.

Khoảng cách giữa họ, không chỉ là khoảng cách vật lý trong lớp học, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, ngày càng trở nên rõ ràng. Sự im lặng đáng sợ giữa những người bạn, những ánh mắt lo lắng của Hùng, Mai, Lan, tất cả đều nhấn chìm Long và Linh vào một nỗi cô đơn và sự ngột ngạt không lối thoát. Họ cố gắng ghi chép, cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng tâm trí cứ lơ đãng, không thể tập trung vào những con chữ hay những con số trên bảng. Cả hai đều cảm thấy mệt mỏi, nặng nề, và không biết làm thế nào để phá vỡ bức tường câm lặng này.

***

Chiều tan học, bầu trời Hạ Long vẫn âm u, giờ đây còn bắt đầu đổ mưa nhẹ, từng hạt tí tách rơi trên mái ngói đỏ của trường Ánh Dương. Gió lạnh luồn qua những tán cây cổ thụ, thổi nhẹ vào hành lang, mang theo cảm giác se sắt. Long không về nhà ngay. Cậu biết nếu về nhà, cậu sẽ lại đối mặt với sự lo lắng của mẹ và chính những suy nghĩ hỗn độn của bản thân. Cậu tìm đến Thư viện Thành phố, nơi anh và Linh thường cùng nhau ôn bài.

Thư viện, vốn là một không gian trầm mặc, yên tĩnh, với mùi giấy cũ, gỗ và bụi sách đặc trưng, giờ đây lại trở thành nơi Long tìm kiếm sự trốn tránh. Cậu chọn một góc quen thuộc, nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu xuống bàn. Cậu mở cuốn sách Toán, nhìn chằm chằm vào những công thức phức tạp, nhưng không tài nào tập trung được. Mỗi chữ số, mỗi ký hiệu đều trở nên vô nghĩa. Tiếng lật sách khe khẽ của những người xung quanh, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng, tiếng thì thầm, tất cả đều chỉ là những âm thanh phông nền xa xăm, không thể kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ của riêng mình.

Cậu nhớ lại những lần Linh ngồi cạnh, mái tóc đen óng ả rủ xuống khi cô chăm chú giải bài. Cậu nhớ giọng cô ấy trong trẻo giải thích từng bước, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng khi cô hiểu ra một vấn đề khó. Mỗi khi cô ấy gặp khó khăn, đôi mắt to tròn long lanh lại nhìn cậu cầu cứu, và cậu sẽ kiên nhẫn giảng giải cho đến khi cô ấy gật gù. Những ký ức ấy, giờ đây, như những vết cứa vào trái tim cậu. “Tại sao mình lại nói ra những lời đó? Tại sao mình lại làm cô ấy tổn thương?” Long tự nhủ, giọng cậu khàn đặc trong không gian tĩnh lặng của thư viện. Cậu gập cuốn sách lại, khẽ thở dài, đưa tay vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt. Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa đang rơi tí tách, lòng anh cũng trĩu nặng như bầu trời xám xịt. Cậu cảm thấy một nỗi nhớ Linh cồn cào, một sự trống rỗng mà không thứ gì có thể lấp đầy. Nỗi sợ hãi về việc mất Linh và ảnh hưởng đến tương lai học tập của cả hai đè nặng lên cậu.

Cùng lúc đó, Linh ở nhà, căn phòng của cô cũng chìm trong sự u uất. Tiếng TV từ nhà hàng xóm vẫn vọng vào đều đều, nhưng cô không nghe thấy. Cô cố gắng ngồi vào bàn học, mở sách vở ra, nhưng những giọt nước mắt cứ rơi, lăn dài làm nhòe cả trang giấy. Mùi hương quen thuộc của căn hộ, giờ đây chỉ tăng thêm cảm giác ngột ngạt. Cô cảm thấy tủi thân, cô đơn và hoang mang về tương lai hơn bao giờ hết.

Linh úp mặt vào sách, để mặc những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi. Cô nắm chặt Cây bút chì khắc tên 'Long' trên bàn học, một món quà mà cậu đã tặng cô nhân dịp sinh nhật năm ngoái. Từng nét khắc "Trần Hoàng Long - Lê Ngọc Linh" như một lời hẹn ước của tuổi thanh xuân rực rỡ, nhưng giờ đây, nó như một lời nhắc nhở về vết rạn nứt không thể hàn gắn. Cô siết chặt cây bút, cảm nhận sự lạnh lẽo từ thân bút chì, như chính trái tim cô lúc này. Rồi cô lại buông thõng, như buông bỏ một điều gì đó đã quá nặng nề.

“Anh ấy có bao giờ hiểu mình không? Hay tình yêu này chỉ là gánh nặng cho anh ấy?” Linh thầm thì trong tiếng nức nở, giọng cô lạc đi trong không khí ngột ngạt. Cô hoang mang về bản thân, về sự "thiếu quyết đoán" mà Long đã chỉ ra, và về cả mối quan hệ của họ. Cô sợ rằng, sự khác biệt trong cách tiếp cận vấn đề – lý trí của Long và cảm xúc của Linh – đang trở thành một rào cản quá lớn, một vực sâu mà cả hai không thể vượt qua.

Cả Long và Linh đều cảm thấy ngột ngạt và vô cùng nhớ đối phương, nhớ những khoảnh khắc bình yên khi họ cùng nhau ôn bài, cùng nhau cười đùa, cùng nhau chia sẻ ước mơ. Nhưng không ai dám chủ động liên lạc. Một bức tường im lặng đã được dựng lên, quá cao, quá vững chắc, khiến cả hai đều sợ hãi khi phải đối mặt. Họ biết, sự im lặng và tránh né này sẽ làm khoảng cách giữa họ ngày càng lớn, nhưng họ không biết làm cách nào để phá vỡ nó, không biết ai sẽ là người chủ động đầu tiên.

Việc Long và Linh không thể tập trung học tập báo hiệu những khó khăn lớn hơn trong quá trình ôn thi đại học, có thể ảnh hưởng đến mục tiêu của cả hai. Nỗi lo lắng của nhóm bạn Hùng, Mai, Lan cũng ngày càng lớn, có thể dẫn đến hành động can thiệp của họ trong các chương tiếp theo. Nhưng đêm nay, trong cái lạnh của Hạ Long và tiếng mưa rơi tí tách, chỉ còn lại sự cô đơn và nỗi nhớ nhung câm lặng, đè nặng lên trái tim hai người trẻ tuổi đang ở giữa mùa rực rỡ thanh xuân.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ