Rực rỡ thanh xuân
Chương 322

Khoảng Cách Vô Hình

3009 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét những nỗ lực hòa giải của Long và sự đáp lại lạnh nhạt, xa cách từ Linh.,Làm nổi bật sự tổn thương sâu sắc của Linh, khiến cô giữ thái độ phòng thủ và không muốn đối mặt.,Miêu tả cảm giác bất lực, thất vọng và bối rối ngày càng tăng của Long khi không thể phá vỡ bức tường câm lặng.,Tiếp tục đẩy mạnh xung đột cảm xúc và căng thẳng giữa Long và Linh, phù hợp với giai đoạn Rising Action của Arc 5.,Cho thấy tác động của khoảng cách này lên tâm lý và khả năng tập trung của Long, báo hiệu những khó khăn phía trước.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Căng thẳng, buồn bã, thất vọng, bất lực, cô độc.
Kết chương: [object Object]

Trong màn đêm cuối cùng của cơn mưa Hạ Long, Long đã không tài nào chợp mắt. Từng giọt mưa tí tách trên mái tôn nhà hàng xóm như những nhát kim châm vào tâm trí cậu, vẽ nên hình ảnh Linh với đôi mắt đỏ hoe, những lời nói sắc như dao găm cứa vào tim cậu. Cậu trằn trọc cho đến khi bầu trời phía Đông bắt đầu chuyển mình, xám xịt và nặng trĩu như chính lòng cậu.

Sáng sớm hôm ấy, Long thức dậy với đôi mắt thâm quầng, nặng trĩu. Cậu cảm thấy cơ thể rã rời, mệt mỏi như vừa trải qua một trận chiến dài hơi, nhưng tâm trí thì lại tỉnh táo đến đáng sợ, mỗi suy nghĩ đều xoáy sâu vào Linh. Căn hộ tập thể cũ của cậu, vốn đã quá quen thuộc với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng và tiếng sinh hoạt đều đặn từ các căn hộ lân cận, hôm nay lại càng thêm ngột ngạt. Tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân, tiếng TV rè rè từ nhà ai đó, tất cả đều hòa vào một bản giao hưởng ồn ã mà Long không thể nào lắng nghe được. Cậu chỉ nghe thấy tiếng trống rỗng trong lòng mình.

Cậu với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường. Màn hình điện thoại sáng lên, phản chiếu gương mặt tiều tụy của cậu. Cậu nhìn chằm chằm vào biểu tượng tin nhắn, rồi lại chuyển sang danh bạ, tìm kiếm cái tên "Ngọc Linh" quen thuộc. Ngón tay cậu lướt nhẹ, dừng lại, rồi lại do dự. Hàng trăm từ ngữ hiện lên trong đầu, hàng trăm lời xin lỗi, lời giải thích, lời hứa hẹn. Nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa khi cậu nghĩ đến ánh mắt tổn thương của Linh đêm qua. Cậu muốn phá vỡ bức tường im lặng này, nhưng lại sợ hãi sự từ chối, sợ hãi rằng mọi thứ đã quá muộn.

Cuối cùng, sau một hồi đấu tranh nội tâm dữ dội, cậu quyết định. Cậu soạn một tin nhắn, từng chữ một, cẩn trọng như đang viết một bức thư tình quan trọng nhất đời.

"Linh," Long gõ, rồi xóa. Cậu muốn một cách mở đầu chân thành hơn.

"Linh à," lại xóa. Quá thân mật chăng?

Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc và mùi thức ăn từ căn hộ bên cạnh len lỏi vào. Cậu cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, dù không khí trong phòng không quá lạnh.

"Linh, anh xin lỗi." Cậu gõ. "Anh biết anh đã nói những lời không hay, làm em tổn thương. Anh thực sự không cố ý." Dừng lại. "Em có thể cho anh một cơ hội để giải thích không? Anh biết anh đã sai." Cậu đọc đi đọc lại tin nhắn, cố gắng tìm kiếm bất kỳ từ ngữ nào có thể làm dịu đi nỗi đau mà cậu đã gây ra. Nó nghe có vẻ yếu ớt, nhưng đó là tất cả những gì cậu có thể nghĩ ra lúc này. Cậu cảm thấy một sự co thắt trong lồng ngực. Ngón tay run rẩy, cậu nhấn nút "Gửi".

Tin nhắn được gửi đi, nhưng không có phản hồi. Cậu chờ đợi, từng giây phút trôi qua như cả thế kỷ. Cậu cảm thấy chiếc điện thoại trong tay mình trở nên lạnh ngắt, nặng trĩu. Cậu thử gọi. Tiếng chuông dài vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, vọng vào tai cậu như một bản nhạc buồn. "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau." Giọng cô tổng đài viên đều đều, vô cảm như một lời phán quyết. Cậu gọi lại lần nữa, rồi lần nữa, nhưng vẫn là sự im lặng đáng sợ. Cậu biết cô đã tắt máy, hoặc ít nhất là không muốn nghe cậu.

Long đặt điện thoại xuống giường, cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc xen lẫn sự bất lực. Cậu đưa tay vuốt mặt, cảm nhận sự thô ráp của làn da và quầng thâm dưới mắt. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời vẫn u ám, những đám mây xám xịt giăng kín. Gió nhẹ lay động mấy tán cây bàng già nua trước sân. Một cảm giác cô đơn cồn cào dâng lên trong lòng cậu. "Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này?" Long thầm hỏi, giọng cậu khàn đặc, chỉ đủ cho chính cậu nghe thấy. Cậu ước gì thời gian có thể quay trở lại, để cậu có thể rút lại những lời nói vô tâm của mình, để có thể ôm lấy Linh và nói rằng cậu yêu cô ấy nhiều đến nhường nào. Nhưng tất cả đều đã quá muộn.

***

Bước chân Long trở nên nặng nề hơn bao giờ hết khi cậu đặt chân đến trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Tòa nhà chính với mái ngói đỏ và tường gạch cũ kỹ vẫn đứng đó, kiên cố và vững chãi, nhưng không khí xung quanh cậu lại hoàn toàn khác. Sân trường lát gạch sạch sẽ, các dãy phòng học mới hơn với kính và bê tông vẫn sáng sủa, nhưng bầu không khí tràn đầy năng lượng, tiếng cười nói và sự hối hả của tuổi trẻ thường ngày lại như có một lớp màn mỏng che phủ, trở nên gượng gạo và khó chịu. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ học sắp bắt đầu, tiếng giảng bài từ các lớp học vọng ra, tiếng bút viết trên giấy xì xào, tất cả đều chỉ là những âm thanh phông nền xa xăm, không thể kéo Long ra khỏi dòng suy nghĩ của riêng mình. Trời vẫn u ám, gió nhẹ thổi qua hành lang, mang theo chút hơi lạnh của buổi sáng sắp đổ mưa.

Cậu đi dọc hành lang, ánh mắt không ngừng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Cậu biết Linh sẽ không dễ dàng tha thứ, nhưng cậu cần phải cố gắng. Cậu cần nhìn thấy cô, cần nói chuyện trực tiếp với cô, dù chỉ một câu ngắn ngủi. Cậu nhìn vào từng lớp học, từng góc hành lang, nơi họ đã từng cùng nhau cười đùa, cùng nhau ôn bài. Mùi phấn bảng thoang thoảng, mùi giấy sách mới, tất cả đều gợi cho cậu những kỷ niệm đẹp đẽ, giờ đây lại trở thành những vết cứa.

Rồi cậu nhìn thấy cô. Linh đang đứng ở cuối hành lang, cạnh cửa sổ, nói chuyện với Thảo Mai. Mái tóc dài đen óng ả của cô xõa tự nhiên, ánh nắng yếu ớt từ ngoài hắt vào làm tóc cô ánh lên sắc nâu nhẹ. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát ấy, giờ đây, lại như có một bức tường vô hình bao bọc, khiến cậu cảm thấy khó tiếp cận hơn bao giờ hết. Long hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cậu bước về phía họ, từng bước chân đều như chứa đựng cả ngàn gánh nặng.

"Linh," Long gọi khẽ, giọng cậu hơi khàn.

Linh đang cười nói với Mai, nụ cười ấy chợt tắt ngấm khi cô nghe thấy giọng cậu. Cô quay đầu lại, ánh mắt chạm vào cậu chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi nhanh chóng lảng tránh, hướng về phía cửa sổ. Vẻ mặt cô lạnh nhạt, hoàn toàn không có cảm xúc, như một chiếc mặt nạ tinh xảo.

Thảo Mai nhìn Long, rồi lại nhìn Linh, ánh mắt cô đầy lo lắng. Hùng và Thanh Lan, đang đứng cách đó không xa, cũng dừng hẳn câu chuyện của mình, dõi theo cảnh tượng với vẻ mặt bất an.

"Chúng ta có thể nói chuyện một lát không?" Long cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng trong lòng cậu, một cơn sóng dữ dội đang cuộn trào.

Linh thở dài khe khẽ, đủ để Long nghe thấy. Cô ấy không nhìn cậu, chỉ khẽ lắc đầu. "Không có gì để nói cả." Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, nhưng lại vang lên trong tai Long như một tiếng sét. Nó lạnh lùng và dứt khoát, không chút cảm xúc. Cô quay người lại, chuẩn bị bước đi.

Long vội vàng chặn đường cô. "Linh, làm ơn. Anh biết anh đã sai. Anh chỉ muốn giải thích..."

"Giải thích cái gì nữa?" Linh cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào cậu, nhưng đôi mắt cô ấy không còn long lanh và rạng rỡ như ánh nắng nữa, mà là một hồ nước sâu thẳm, lạnh giá, chứa đầy sự tổn thương. "Anh đã nói hết rồi mà. Anh đã nói tôi thiếu quyết đoán, đã nói tôi không biết mình muốn gì. Còn gì để giải thích nữa sao?"

"Không phải như em nghĩ đâu," Long vội vàng thanh minh. "Anh chỉ..."

"Tôi bận rồi." Linh cắt ngang lời cậu, giọng nói dứt khoát, không cho cậu cơ hội nói thêm. Cô lách người qua cậu, bước nhanh về phía lớp học. Dáng vẻ kiên quyết của cô khiến Long cảm thấy như một tảng băng vừa đâm thẳng vào tim.

Long đứng đó, bất động, nhìn theo bóng lưng cô. Cậu cảm thấy bàn tay mình run rẩy, trái tim đau nhói. Một cảm giác bất lực dâng lên, nhấn chìm cậu. Cậu quay lại nhìn Hùng, Mai, Lan. Ba người bạn thân của cậu đứng đó, ánh mắt họ tràn ngập sự lo lắng và bất an. Hùng khẽ lắc đầu, vẻ mặt cậu ấy đầy sự cảm thông nhưng cũng không biết phải làm gì. Mai đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh của cô nhìn cậu đầy suy tư, như đang cố gắng tìm một giải pháp, nhưng rồi cũng chỉ thở dài. Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn và đôi mắt sắc sảo, chỉ nhún vai, có lẽ cô ấy cũng không ngờ mọi chuyện lại trở nên căng thẳng đến thế.

Giờ ăn trưa, Long cố gắng một lần nữa. Cậu nhìn thấy Linh ngồi ở một góc xa trong căng tin, cùng với Mai và Lan. Cậu mua suất cơm của mình, rồi chậm rãi tiến về phía bàn của họ. Mùi thức ăn trưa hấp dẫn từ bếp ăn tập thể, tiếng xì xào của học sinh, tất cả đều trở nên mờ nhạt. Long cố gắng ngồi xuống ghế trống cạnh Linh, nhưng ngay khi cậu vừa đặt khay cơm xuống, Linh đã nhanh chóng đứng dậy.

"Tớ no rồi." Cô nói, giọng vẫn lạnh nhạt, không nhìn vào Long. Cô đặt khay cơm của mình xuống, rồi quay sang Mai và Lan. "Tớ đi trước đây."

"Linh..." Long gọi, nhưng cô đã bước đi, nhanh chóng hòa vào dòng người trong căng tin.

Mai và Lan nhìn nhau, rồi lại nhìn Long, vẻ mặt họ đầy ái ngại. Hùng đến, vỗ nhẹ vai Long. "Thôi, để cô ấy yên một lát đi Long. Có lẽ cô ấy cần thời gian."

Long gật đầu một cách vô thức, cảm thấy cổ họng mình khô khốc, nghẹn đắng. Suất cơm trước mặt cậu trở nên vô vị, dù mùi hương cà phê từ căng tin vẫn thoảng nhẹ. Cậu không thể nuốt nổi bất cứ thứ gì. Khoảng cách giữa cậu và Linh không chỉ là khoảng cách vật lý trong căng tin ồn ào này, mà là một bức tường vô hình, lạnh giá, ngày càng cao lớn hơn.

***

Buổi chiều sau giờ học, cơn mưa nhẹ bắt đầu rơi tí tách bên ngoài cửa sổ, phủ một lớp màn ẩm ướt lên thành phố Hạ Long. Long quyết định đến Thư viện Thành phố, nơi mà cậu và Linh thường cùng nhau ôn bài. Cậu biết cô ấy cũng thường đến đó. Tòa nhà thư viện lớn, với kiến trúc có phần cổ kính nhưng được bảo trì tốt, vẫn giữ nguyên sự trầm mặc, yên tĩnh quen thuộc. Mùi giấy cũ, gỗ và bụi sách đặc trưng vẫn vương vấn trong không khí, mang theo chút hoài niệm về những buổi chiều yên bình, khi họ cùng nhau ngồi bên những chồng sách cao ngút.

Long đi thẳng đến góc quen thuộc của họ, một chiếc bàn gỗ lớn cạnh cửa sổ, nơi ánh sáng dịu nhẹ thường chiếu xuống. Quả nhiên, Linh đang ngồi ở đó. Cô vẫn giữ nguyên dáng vẻ tập trung, mái tóc dài xõa trên vai, đôi mắt dán chặt vào cuốn sách giáo khoa. Một chiếc tai nghe màu trắng nhỏ gọn nằm gọn trong tai cô, tạo thành một bức tường âm thanh vô hình, ngăn cách cô với thế giới bên ngoài.

Cậu chậm rãi kéo ghế ra, ngồi xuống bàn đối diện. Tiếng ghế ma sát nhẹ với sàn nhà làm Linh khẽ giật mình. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào Long. Trong một khoảnh khắc, cậu thấy một tia ngạc nhiên thoáng qua trong đôi mắt to tròn long lanh ấy, nhưng rồi nó nhanh chóng bị thay thế bằng sự lạnh nhạt và xa cách quen thuộc. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào cậu một cách xã giao, rồi lại cúi xuống sách, như thể cậu chưa từng xuất hiện.

Long cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cậu mở cuốn sách Toán cao cấp của mình, nhưng những con số, những công thức phức tạp cứ nhảy múa trước mắt cậu, không tài nào tập trung được. Tiếng lật sách khe khẽ của những người xung quanh, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ, tất cả đều hòa vào một bản giao hưởng buồn bã, phản ánh đúng tâm trạng của cậu.

Cậu nhìn Linh. Cô vẫn chăm chú đọc sách, dường như hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của cậu. Chiếc tai nghe như một lá chắn kiên cố, khiến cậu không thể nào tiếp cận được cô. Một nỗi thất vọng sâu sắc dâng lên trong lòng Long. Cậu muốn phá vỡ sự im lặng này, muốn nói chuyện với cô, muốn mọi thứ quay trở lại như trước.

"Linh," Long gọi khẽ, cố gắng để giọng mình không quá lớn, không làm phiền những người xung quanh.

Linh không phản ứng. Cậu biết cô không nghe thấy. Cậu chạm nhẹ vào vai cô. Cô giật mình, tháo tai nghe ra, nhìn cậu với ánh mắt hơi khó chịu.

"Có chuyện gì không?" Giọng cô ấy lạnh lùng, không chút cảm xúc, như đang nói chuyện với một người xa lạ.

Long cảm thấy một nhát dao xuyên qua tim. Cậu cố gắng nuốt xuống nỗi đau, mỉm cười gượng gạo. "À... bài này... em xem thử có cách giải nào khác không?" Cậu chỉ vào một bài toán khó trong sách của mình, một bài mà họ đã từng cùng nhau vật lộn và tìm ra nhiều cách giải khác nhau. Cậu hy vọng điều đó có thể gợi lại một chút ký ức về những khoảng thời gian đẹp đẽ của họ.

Linh liếc nhìn cuốn sách của cậu. Cô ấy không cầm lấy, cũng không hề tỏ ra hứng thú. Đôi mắt cô lướt qua bài toán một cách thờ ơ, rồi lại quay về phía cậu. "Tớ thấy cách này là ổn rồi." Cô ấy nói, một câu trả lời cụt lủn, hoàn toàn không có ý định thảo luận hay giải thích thêm. Rồi, không đợi Long nói thêm lời nào, cô lại đeo chiếc tai nghe vào, ánh mắt trở lại với cuốn sách, như một bức tường vững chắc vừa được dựng lên giữa hai người.

Long nhìn cô, cảm thấy như mình vừa bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Cậu cảm thấy một nỗi đau đớn đến tận xương tủy, một sự bất lực đến tột cùng. "Cô ấy thật sự không muốn nói chuyện với mình nữa sao?" Cậu tự hỏi, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chiếc bàn gỗ dưới tay, như chính trái tim cậu lúc này. Cậu gập cuốn sách lại, khẽ thở dài, đưa tay vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt.

Ngoài cửa sổ, cơn mưa đã bắt đầu nặng hạt hơn, những giọt nước đập vào ô kính, tạo nên một âm thanh buồn bã. Trời Hạ Long như đang khóc cùng cậu. Long nhìn ra ngoài, ánh mắt vô định, cảm thấy một nỗi nhớ Linh cồn cào, một sự trống rỗng mà không thứ gì có thể lấp đầy. Cậu biết, sự bế tắc trong giao tiếp này sẽ chỉ làm khoảng cách giữa họ ngày càng lớn, đòi hỏi một sự kiện lớn hoặc sự can thiệp từ bên ngoài để phá vỡ. Cảm giác bất lực này có thể sẽ đẩy cậu đến những hành động tuyệt vọng. Và Linh, với sự tổn thương sâu sắc cùng thái độ giữ khoảng cách này, có lẽ sẽ càng khép kín hơn, điều đó có thể ảnh hưởng đến khả năng đối mặt với áp lực học tập và định hướng tương lai của cô.

Long chỉ biết ngồi đó, trong không gian quen thuộc nhưng giờ đây lại xa lạ đến đáng sợ, lắng nghe tiếng mưa rơi và tiếng im lặng nặng nề từ phía cô. Tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại như một cơn bão dữ dội, cuốn trôi đi tất cả. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại chứng kiến một vết rạn nứt sâu sắc, một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa hai trái tim từng rực rỡ một thời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ