Long chỉ biết ngồi đó, trong không gian quen thuộc nhưng giờ đây lại xa lạ đến đáng sợ, lắng nghe tiếng mưa rơi và tiếng im lặng nặng nề từ phía cô. Tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại như một cơn bão dữ dội, cuốn trôi đi tất cả. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại chứng kiến một vết rạn nứt sâu sắc, một khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa hai trái tim từng rực rỡ một thời.
Cơn mưa đêm qua rả rích mãi đến gần sáng mới dứt, để lại một bầu không khí ẩm ướt và se lạnh. Long mở mắt, những quầng thâm hằn sâu dưới mi mắt đã tố cáo một đêm dài trằn trọc không ngủ. Cậu nằm bất động trên giường một lúc lâu, lắng nghe tiếng sinh hoạt quen thuộc từ các căn hộ tập thể xung quanh. Tiếng lọc cọc của ai đó đang nấu bữa sáng, tiếng trẻ con khóc ré lên từ tầng dưới, tiếng radio rè rè phát tin tức buổi sáng từ nhà ông cụ hàng xóm. Tất cả những âm thanh ấy, vốn dĩ thân thuộc và yên bình, giờ đây lại chỉ càng khoét sâu thêm nỗi trống trải trong lòng cậu.
Cậu nhấc mình ra khỏi giường, cảm giác mệt mỏi rã rời như thể vừa trải qua một trận đấu bóng đá căng thẳng. Khuôn mặt góc cạnh của cậu, thường ngày toát lên vẻ lạnh lùng và tự tin, giờ đây lại phảng phất nét u buồn và bất lực. Cậu nhìn vào gương, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ thất vọng, tự hỏi tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này. Một phần trong cậu muốn bỏ mặc tất cả, nằm ườn ra và chìm đắm trong nỗi buồn, nhưng một phần khác, mạnh mẽ hơn, lại thúc giục cậu phải đứng dậy. Cậu biết, đây không phải là lúc để yếu đuối.
Khi cậu bước vào bếp, mùi cá kho thơm lừng của mẹ đã lan tỏa khắp căn hộ. Căn bếp nhỏ gọn gàng, ánh nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, vẽ thành những vệt sáng mờ trên nền gạch hoa. Mẹ cậu, cô Trần Thu Hà, vẫn dịu dàng và phúc hậu như mọi khi, đang lúi húi bên nồi cơm. Cô quay lại, thấy cậu, nụ cười hiền hậu nở trên môi.
“Long, con dậy rồi à? Ngồi xuống ăn sáng đi con, mẹ nấu món con thích đấy.” Giọng cô ấm áp, nhẹ nhàng.
Long kéo ghế, ngồi xuống bàn. Cậu nhìn đĩa cơm với cá kho và rau luộc, những món mà cậu luôn yêu thích, nhưng hôm nay lại chẳng thấy chút thèm muốn nào. Cậu lặng lẽ cầm đũa, gắp vài miếng, cố gắng nhai nuốt. Mẹ cậu ngồi đối diện, ánh mắt tinh tế của người mẹ không thể không nhận ra sự khác lạ của con trai. Cậu ít nói hơn, cử động chậm chạp hơn, và đặc biệt là ánh mắt cậu luôn mang một nỗi buồn khó tả.
“Hôm nay con ăn ít thế, Long?” Mẹ cậu khẽ hỏi, giọng nói đầy lo lắng. “Mấy hôm nay mẹ thấy con cứ sao sao ấy. Học hành căng thẳng quá à con?”
Long ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười trấn an. “Con không đói lắm ạ. Con có bài cần xem lại.” Giọng cậu khô khốc, không tự nhiên như mọi khi, khiến cậu cũng cảm thấy khó chịu. Cậu tránh ánh mắt của mẹ, vội vã ăn nốt phần cơm ít ỏi của mình rồi đứng dậy. “Con ăn xong rồi ạ.”
Mẹ cậu chỉ nhìn theo bóng lưng cậu, ánh mắt đong đầy sự quan tâm. Cô biết Long không muốn nói, và cô cũng không muốn ép. Dù sao thì, cậu cũng đã là một chàng trai trưởng thành, có những tâm sự riêng của mình. Nhưng nỗi lo lắng trong lòng cô thì cứ lớn dần. Long của cô, vốn luôn tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết, giờ đây lại có vẻ ngoài mệt mỏi, thiếu sức sống đến lạ. Cô chỉ mong cậu sớm vượt qua được giai đoạn khó khăn này.
Long trở về phòng, đóng cửa lại. Căn phòng nhỏ của cậu, với những chồng sách cao ngất và chiếc bàn học quen thuộc, giờ đây trở thành nơi trú ẩn. Cậu ngồi vào bàn, mở cuốn sách Toán cao cấp dày cộp. Những con số, những công thức phức tạp, những định lý khô khan… Cậu cố gắng dùng chúng để lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm trí, để xua đi hình bóng của Linh, để quên đi cảm giác bất lực và thất vọng đang gặm nhấm. Cậu miệt mài ghi chép, giải hết bài này đến bài khác, như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Chiếc bút chì khắc tên cậu, món quà sinh nhật từ Linh năm ngoái, nằm yên lìm bên cạnh, một lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã mất. Cậu vô thức đưa tay chạm vào nó, rồi lại vội vàng rụt lại, như chạm vào một vết thương vẫn còn nhức nhối. Đôi lúc, tay cậu lại vô thức chạm vào chiếc điện thoại đặt bên cạnh chồng sách, lướt qua màn hình khóa, rồi lại nhanh chóng bỏ xuống. Cậu biết, cô sẽ không trả lời. Và cậu cũng không muốn làm phiền cô nữa. Cậu chỉ muốn tập trung, tập trung hết sức có thể, để nỗi đau này tạm lắng xuống. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, đếm từng giây, từng phút trôi qua trong sự im lặng nặng nề của căn phòng. Cậu biết, đây là cách duy nhất cậu có thể đối phó vào lúc này, dù có đau đớn đến mấy.
***
Cùng lúc đó, cách Long không xa là mấy, trong một căn hộ tập thể khác, Linh cũng đang bắt đầu một buổi sáng đầy nặng nề. Cô thức dậy với đôi mắt sưng húp, gương mặt thanh tú thường ngày rạng rỡ giờ đây phảng phất vẻ mệt mỏi và hốc hác. Đêm qua, sau khi trở về từ thư viện, những lời nói lạnh lùng của Long, dù chỉ là một câu hỏi toán học đơn thuần, vẫn cứ văng vẳng trong tai cô. Nỗi tổn thương, sự giận dỗi và cả một chút sợ hãi cứ xoáy vào tâm trí, khiến cô không tài nào chợp mắt được. Cô cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.
Cô rời giường, bước chân nặng nề, cảm nhận sự lạnh lẽo từ sàn nhà truyền lên. Căn hộ của Linh, dù không rộng rãi, nhưng luôn được mẹ cô chăm chút gọn gàng, tinh tươm. Mùi hương dịu nhẹ của hoa ly cắm trên bàn khách phảng phất trong không khí, nhưng cũng không thể xua đi bầu không khí ảm đạm trong lòng cô.
Mẹ của Linh, cô Lê Thanh Hương, với gương mặt thanh tú và nụ cười ấm áp, đang chuẩn bị bữa sáng. Nghe tiếng động, cô quay lại, ánh mắt lo lắng khi nhìn thấy con gái.
“Con gái mẹ dạo này học nhiều quá rồi, nhìn xanh xao cả đi. Có chuyện gì không vui sao?” Giọng cô Hương nhẹ nhàng, đầy thấu hiểu, như muốn xoa dịu mọi nỗi buồn. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng ả của Linh.
Linh né tránh ánh mắt của mẹ, cúi đầu xuống. “Dạ không có gì đâu mẹ. Con chỉ muốn tập trung cho kỳ thi sắp tới thôi ạ.” Giọng cô nhỏ nhẹ, có chút yếu ớt, nhưng vẫn chứa đựng sự bướng bỉnh và cố chấp. Cô biết mẹ cô tinh ý, nhưng cô không muốn nói ra. Cô không muốn mẹ phải lo lắng thêm, và hơn hết, cô không muốn đối mặt với những cảm xúc hỗn loạn bên trong mình. Cô sợ hãi khi phải đối mặt với sự thật rằng mối quan hệ của cô và Long đang có nguy cơ rạn nứt.
Cô vội vã ăn sáng, những món ăn ngon lành mẹ chuẩn bị dường như chẳng còn chút vị giác nào. Sau đó, cô nhanh chóng ôm chồng sách vở cao ngất vào bàn học trong phòng mình. Căn phòng của cô cũng chất đầy sách, mỗi cuốn đều được bọc cẩn thận, sắp xếp ngăn nắp. Cô ngồi xuống, mở cuốn sách Vật lý, cố gắng đắm chìm vào những định luật, những công thức. Cô dùng học tập như một lá chắn kiên cố, để ngăn cách mình khỏi thế giới bên ngoài, khỏi nỗi đau, khỏi sự tổn thương mà Long đã gây ra cho cô.
Cô miệt mài ghi chép, đôi lúc tay cô siết chặt cây bút, những khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt cô vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đầu hè rực rỡ đang nhảy múa trên tán lá cây xanh mướt. Cô nhìn thấy những đứa trẻ đang chơi đùa dưới sân tập thể, tiếng cười hồn nhiên của chúng vọng lên, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng và nặng nề trong tâm hồn cô. Cô khao khát được trở lại những ngày tháng hồn nhiên ấy, những ngày mà cô và Long vẫn còn vô tư bên nhau, cùng nhau học tập, cùng nhau cười đùa. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Cô tự nhủ phải mạnh mẽ, phải cố gắng, để không ai có thể thấy được sự yếu đuối của cô. Để không ai có thể làm cô tổn thương thêm một lần nào nữa. Học tập là con đường duy nhất cô thấy có thể giúp cô vượt qua giai đoạn này. Mẹ Linh đứng ở cửa phòng, nhìn con gái mình đang vùi đầu vào sách vở, ánh mắt đầy xót xa. Cô biết con gái mình đang chịu đựng điều gì đó, nhưng lại không thể sẻ chia.
***
Sáng hôm đó, trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một không khí đặc quánh của sự căng thẳng và kỳ vọng. Dù trời Hạ Long nắng nhẹ, gió mát, nhưng áp lực từ kỳ thi thử cuối năm lớp 11 đã bao trùm lên mọi ngóc ngách của ngôi trường. Tòa nhà chính với mái ngói đỏ và tường gạch cũ kỹ vẫn đứng đó, chứng kiến bao thế hệ học sinh trưởng thành, nhưng hôm nay, nó dường như cũng cảm nhận được sự lo lắng của tuổi trẻ. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ học bắt đầu, kéo theo sự hối hả của hàng trăm học sinh trên hành lang rộng rãi. Mùi phấn bảng, giấy sách mới, và cả mùi cà phê phảng phất từ căng tin hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của trường học.
Trong lớp 11A1, không khí còn căng thẳng hơn. Cô Thủy, giáo viên chủ nhiệm, đứng trên bục giảng, gương mặt nghiêm nghị hơn ngày thường. Cô gõ nhẹ thước lên bảng, thu hút sự chú ý của cả lớp.
“Các em trật tự!” Giọng cô vang vọng khắp căn phòng. “Như các em đã biết, kỳ thi thử cuối năm lớp 11 sắp đến rồi. Đây không chỉ là một bài kiểm tra kiến thức thông thường, mà còn là một bước đệm quan trọng. Kỳ thi thử này sẽ quyết định rất nhiều về việc xếp lớp cho năm 12 và định hướng khối thi của các em, nên hãy ôn tập thật nghiêm túc.”
Lời cô Thủy như một gáo nước lạnh dội vào từng học sinh, khiến không khí càng thêm nặng nề. Tiếng bút viết sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách đột nhiên trở nên dồn dập hơn. Ai nấy đều cúi gằm mặt, cặm cụi ghi chép những thông tin quan trọng.
Long ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, ánh mắt cậu dán chặt vào cuốn vở. Mỗi lời cô Thủy nói đều như khắc sâu vào tâm trí cậu. Cậu biết tầm quan trọng của kỳ thi này. Cậu không chỉ học cho bản thân, cho tương lai của mình, mà còn… Cậu chợt nhớ đến lời hẹn ước với Linh, về việc cùng nhau vào ngôi trường mơ ước. Nhưng giờ đây, khi khoảng cách giữa họ ngày càng lớn, lời hẹn ước ấy lại trở thành một gánh nặng. Cậu cảm thấy một sự mỏi nhừ ở vai gáy khi liên tục cúi mình ghi chép, nhưng cậu không dám ngừng lại. Cậu sợ rằng, nếu cậu dừng lại, những cảm xúc tiêu cực sẽ lại ùa về, nhấn chìm cậu.
Ngọc Linh ngồi ở phía đối diện, cách Long mấy dãy bàn. Cô cũng đang cặm cụi ghi chép, từng nét chữ ngay ngắn, cẩn thận. Khuôn mặt cô vẫn xinh đẹp, nhưng đôi mắt to tròn long lanh giờ đây lại thiếu đi vẻ rạng rỡ thường thấy, thay vào đó là sự căng thẳng và mệt mỏi. Cô không dám ngẩng đầu lên, sợ rằng ánh mắt cô sẽ vô tình chạm vào Long, và những vết thương cũ lại bị khoét sâu. Cô cũng hiểu rõ tầm quan trọng của kỳ thi này, và cô cũng tự nhủ phải cố gắng hết sức. Học tập là cách duy nhất để cô giữ vững lý trí, để cô không phải nghĩ đến những chuyện buồn. Cô muốn chứng minh rằng, dù không có Long bên cạnh, cô vẫn có thể tự mình vượt qua mọi khó khăn.
Ở phía bàn trên, Phạm Thùy Chi, với vẻ ngoài nổi bật và cá tính, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Long và Linh. Một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên môi cô. Cô ấy nhìn thấy sự xa cách giữa hai người, và có lẽ, trong ánh mắt ấy còn ẩn chứa một chút tính toán, một chút cạnh tranh. Cô không thích thua cuộc, đặc biệt là trong học tập. Và giờ đây, khi hai đối thủ mạnh nhất của cô đang có vẻ yếu đi vì những vấn đề cá nhân, đây có lẽ là cơ hội tốt để cô vươn lên.
Giờ ra chơi, không khí trong lớp bỗng chốc trở nên sôi động hơn. Tiếng xì xào bàn tán về kỳ thi, tiếng cười nói của học sinh hòa lẫn vào tiếng chuông trường. Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đi đến chỗ Long. Cậu đặt tay lên vai Long, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
“Tối nay đi học nhóm chung không Long? Có bài này khó quá, tớ làm mãi không ra.” Hùng hỏi, giọng nói lanh lảnh, nhưng hôm nay lại có chút dè dặt. Cậu đã nhận ra sự thay đổi ở Long mấy ngày nay, và cậu cũng biết Long đang gặp chuyện với Linh.
Long khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng buồn. Cậu gập cuốn vở lại, tay vô thức chạm vào chiếc bút chì khắc tên. “Tớ có hẹn với thầy Quang Hải để hỏi thêm vài bài toán rồi. Các cậu cứ đi đi.” Cậu nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. Cậu không muốn bạn bè phải lo lắng cho mình, và cậu cũng không muốn phải đối mặt với những câu hỏi về Linh. Cậu muốn một mình, một mình đối mặt với tất cả.
Hùng nhìn Long, ánh mắt cậu đầy vẻ bối rối và bất lực. Cậu biết Long đang cố gắng tránh né, nhưng cậu cũng không biết phải làm gì để giúp bạn mình. Cậu chỉ có thể thở dài, vỗ nhẹ vai Long rồi quay đi.
Ở một góc khác của lớp, Hoàng Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt sáng thông minh, cũng đang cố gắng tiếp cận Linh. Cô đi đến bên bàn Linh, đặt tay nhẹ nhàng lên vai cô.
“Linh ơi, tối nay tụi mình làm bài tập nhóm ở nhà Linh nha? Có mấy bài Vật lý khó quá, tớ với Lan muốn nhờ cậu giảng giúp.” Mai hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ quan tâm. Vũ Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn và đôi mắt tinh nhanh, cũng đứng cạnh, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Linh ngẩng đầu lên, gương mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cô nhìn Mai và Lan, ánh mắt có chút hối lỗi. “À… tớ xin lỗi, tớ muốn tự ôn lại kiến thức cơ bản một mình trước đã. Mai và Lan cứ làm đi nhé.” Cô nói, giọng nhỏ nhẹ, không muốn làm bạn bè buồn, nhưng cũng không thể ép mình phải tham gia vào những hoạt động chung lúc này. Cô cần không gian riêng, cần thời gian để sắp xếp lại những cảm xúc hỗn loạn của mình. Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình đang bao bọc lấy mình, ngăn cách cô với mọi người xung quanh.
Mai và Lan trao đổi ánh mắt lo lắng. Họ biết Linh đang gặp chuyện, và họ cũng hiểu rằng cô cần không gian riêng. Nhưng họ không thể không lo lắng cho tình bạn của Long và Linh, cũng như cho cả ba người họ. Nhóm bạn thân thiết của họ, vốn luôn gắn bó keo sơn, giờ đây lại đang bị chia cắt bởi một khoảng cách vô hình, bởi những tổn thương và sự im lặng.
Long nhìn sang Linh. Cô vẫn ngồi đó, cúi gằm mặt vào sách, như một bức tượng. Cậu thấy một nỗi buồn dâng lên trong lòng. Họ đang ngày càng xa nhau. Cậu và cô, hai con người từng rực rỡ như nắng Hạ Long, từng yêu nhau như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại đang chọn những lối đi riêng giữa bão thi thử. Áp lực từ kỳ thi cuối năm, từ việc định hướng tương lai, từ những quyết định quan trọng của tuổi 17, 18 đang đè nặng lên vai họ. Và trong lúc này, họ lại không thể tìm thấy sự đồng hành ở nhau.
Cậu biết, sự khác biệt trong cách đối phó với áp lực và căng thẳng của cậu (tập trung lý trí, đơn độc) và Linh (tập trung cảm xúc, né tránh đối mặt) đang tạo ra những rạn nứt ngày càng lớn trong mối quan hệ của họ. Kỳ thi thử này chỉ là bước đệm cho những áp lực lớn hơn trong năm lớp 12, đặc biệt khi họ không còn đồng hành cùng nhau. Và sự xuất hiện và quan sát của Phạm Thùy Chi, với ánh mắt đầy tính toán, cũng báo hiệu cô ấy sẽ có vai trò lớn hơn trong việc cạnh tranh học tập, và có thể là cả tình cảm, đặc biệt khi mối quan hệ Long-Linh đang yếu đi. Việc họ không học nhóm chung như trước, không chia sẻ những khó khăn, cho thấy sự thiếu kết nối, có thể dẫn đến việc họ không thể hỗ trợ nhau khi đối mặt với những quyết định quan trọng về đại học.
Long khẽ thở dài, đưa tay vuốt mặt. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời Hạ Long vẫn trong xanh, nắng vẫn rực rỡ. Nhưng trong lòng cậu, một cơn bão lớn đang âm ỉ. Tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại như một con tàu lạc lối giữa đại dương mênh mông, không biết về đâu. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại chứng kiến hai trái tim từng hòa chung nhịp đập, đang dần dần đi trên hai lối riêng, giữa những bộn bề của tuổi trẻ và áp lực của tương lai. Cậu chỉ có thể tiếp tục vùi mình vào sách vở, cố gắng biến nỗi đau thành động lực, mong rằng một ngày nào đó, cơn bão này sẽ qua đi, và họ sẽ lại tìm thấy nhau.