Rực rỡ thanh xuân
Chương 324

Nụ Cười Giữa Khói Lửa Thi Cử

3997 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự rạn nứt trong mối quan hệ của Long và Linh qua hành vi và tâm trạng của họ trong kỳ thi thử.,Làm nổi bật sự tự tin của Phạm Thùy Chi khi nhận thấy khoảng cách giữa Long và Linh, củng cố vị thế đối thủ của cô.,Giới thiệu những lời lẽ, cử chỉ khích bác gián tiếp từ Phạm Thùy Chi, tăng cường xung đột bên ngoài.,Tiếp tục đẩy mạnh căng thẳng cảm xúc và áp lực học tập, phù hợp với giai đoạn Rising Action của Arc 5.,Cho thấy tác động của căng thẳng lên khả năng tập trung của Long và Linh trong kỳ thi quan trọng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phạm Thùy Chi, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Tense, emotional, conflicted, slightly despairing
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông trường vang vọng, kéo Long trở về từ miền suy tư miên man. Cậu khẽ giật mình, gập cuốn vở đang mở dở trên bàn, những con chữ dường như chỉ lướt qua mắt mà không đọng lại chút nào trong tâm trí. Nỗi buồn, sự bất lực và cả một chút giận hờn vô cớ cứ quẩn quanh, bám riết lấy cậu như một đám mây đen không chịu tan. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời Hạ Long vẫn trong xanh đến nao lòng, nắng vàng rực rỡ trải khắp sân trường, nhưng trong lòng cậu lại là một cơn bão lớn đang âm ỉ. Tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại như một con tàu lạc lối giữa đại dương mênh mông, không biết về đâu. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây lại chứng kiến hai trái tim từng hòa chung nhịp đập, đang dần dần đi trên hai lối riêng, giữa những bộn bề của tuổi trẻ và áp lực của tương lai. Cậu chỉ có thể tiếp tục vùi mình vào sách vở, cố gắng biến nỗi đau thành động lực, mong rằng một ngày nào đó, cơn bão này sẽ qua đi, và họ sẽ lại tìm thấy nhau.

**Chương 324: Nụ Cười Giữa Khói Lửa Thi Cử**

Sáng sớm, mặt trời Hạ Long vừa nhô lên khỏi đường chân trời, đổ những tia nắng vàng óng ả lên những mái ngói đỏ tươi của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Một làn gió nhẹ mang theo hơi mặn của biển cả mơn man qua từng tán cây cổ thụ trong sân trường, khẽ làm lay động những chùm phượng vĩ đang bắt đầu khoe sắc. Tiếng chuông trường reo vang, không phải là tiếng chuông vào học mà là tín hiệu tập trung cho kỳ thi thử cuối năm, một dấu mốc quan trọng định hình con đường học tập cho năm cuối cấp. Sân trường đã đông nghịt học sinh, ai nấy đều mang theo vẻ mặt căng thẳng, hồi hộp, xen lẫn chút lo âu trước ngưỡng cửa của một thử thách mới.

Trần Hoàng Long bước vào sân trường, dáng người cao ráo, bờ vai rộng nổi bật giữa đám đông. Hôm nay, cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, quần tây đen chỉnh tề, nhưng gương mặt góc cạnh lại ẩn chứa một nỗi trầm tư khó tả. Đôi mắt sâu màu hổ phách thường ngày ánh lên vẻ kiên định, giờ đây lại phảng phất một nỗi buồn xa xăm, tựa như mặt biển Hạ Long lúc hoàng hôn, đẹp nhưng cũng chất chứa nhiều suy tư. Cậu đi một mình, từng bước chân đều đều, vững chãi nhưng lại mang theo một sự cô độc lạ thường. Trong túi áo, cậu khẽ chạm vào chiếc vòng tay may mắn mà cậu và Linh từng cùng nhau đeo, một thói quen vô thức giờ đây lại càng xoáy sâu vào vết thương lòng. Cậu cố gắng hít thở thật sâu, để mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, và cả mùi hương hoa sữa thoảng nhẹ từ góc sân lấp đầy lồng ngực, hy vọng chúng có thể xoa dịu đi chút nào đó sự nặng nề trong tâm trí. Cậu cần phải tập trung, phải vượt qua kỳ thi này, vì đó là con đường duy nhất cậu có thể nhìn thấy lúc này để chứng minh bản thân, và có lẽ, để tạm quên đi những nỗi đau đang gặm nhấm.

Cùng lúc đó, từ một hướng khác, Lê Ngọc Linh cũng xuất hiện. Cô đi cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan, hai người bạn thân thiết luôn ở bên cô trong mọi hoàn cảnh. Ngọc Linh hôm nay vẫn xinh đẹp rạng rỡ với mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, làn da trắng hồng nổi bật dưới ánh nắng sớm. Chiếc đồng phục trắng tinh ôm lấy dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây lại có một vệt mệt mỏi, và nụ cười trên môi cô, dù vẫn tươi tắn, nhưng lại thiếu đi sự hồn nhiên, vô tư như trước. Cô cố gắng tỏ ra bình thường, trò chuyện cùng Mai và Lan, giọng nói trong trẻo của cô vang lên giữa những tiếng xì xào của đám đông. "Đừng lo Linh, cậu đã ôn kỹ rồi," Mai nhẹ nhàng nói, bàn tay nhỏ nhắn khẽ siết lấy tay Linh. Lan cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt tinh nhanh đầy vẻ lo lắng lướt qua gương mặt bạn mình. Linh khẽ gật đầu, siết nhẹ tay Mai đáp lại, nhưng trong lòng cô, một bức tường vô hình vẫn đang sừng sững, ngăn cách cô với sự vô tư của bạn bè, và cả những cảm xúc hỗn độn đang cồn cào bên trong. Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình đang bao bọc lấy mình, ngăn cách cô với mọi người xung quanh, một lá chắn cô tự dựng lên để bảo vệ trái tim đang tổn thương.

Ánh mắt Long vô thức lướt qua đám đông, rồi khựng lại khi nhìn thấy Linh. Cô vẫn đẹp, đẹp đến nao lòng, nhưng cái khoảng cách vô hình giữa họ lại càng khiến trái tim cậu nhói đau. Cậu thấy cô đang cười nói cùng Mai và Lan, một nụ cười gượng gạo mà chỉ cậu mới có thể nhận ra. Cậu muốn bước đến, muốn nói một lời gì đó, nhưng rồi lại thôi. Cái sự lạnh nhạt, xa cách của cô mấy ngày qua đã xây nên một bức tường quá kiên cố giữa họ. Cậu cảm thấy bất lực. Long khẽ quay mặt đi, tránh để ánh mắt họ vô tình chạm nhau.

Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, hớt hải chạy đến bên Long, vẻ mặt cậu đầy vẻ lo lắng. "Cậu ổn không Long? Cố lên nhé!" Hùng thì thầm, giọng nói lanh lảnh thường ngày giờ đây lại có chút dè dặt. Cậu đã nhận ra sự thay đổi ở Long mấy ngày nay, và cậu cũng biết Long đang gặp chuyện với Linh. Long khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng buồn. Cậu không muốn bạn bè phải lo lắng cho mình, và cậu cũng không muốn phải đối mặt với những câu hỏi về Linh. Cậu muốn một mình, một mình đối mặt với tất cả. Hùng nhìn Long, ánh mắt cậu đầy vẻ bối rối và bất lực. Cậu biết Long đang cố gắng tránh né, nhưng cậu cũng không biết phải làm gì để giúp bạn mình. Cậu chỉ có thể thở dài, vỗ nhẹ vai Long rồi quay đi, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng dõi theo bạn thân.

Không xa đó, Phạm Thùy Chi đứng tự tin giữa đám đông. Cô ta nổi bật với phong cách cá tính, hiện đại, và ánh mắt sắc sảo, đầy tính toán. Từ xa, cô ta đã quan sát Long và Linh, không bỏ sót bất kỳ cử chỉ nhỏ nào thể hiện sự xa cách của họ. Một nụ cười ẩn ý khẽ nở trên môi Chi, một nụ cười không hề mang vẻ thân thiện mà giống như một sự hả hê khó tả. Cô ta quay sang nói với một người bạn bên cạnh, giọng nói đủ lớn để lọt vào tai Long và Linh, những người đang đứng cách đó không quá xa. "Kỳ thi thử cuối năm luôn là cơ hội tốt để 'định vị' bản thân, nhỉ? Nhiều người cứ lo yêu đương mà quên mất mục tiêu chính." Lời nói của Chi không trực tiếp nhắc đến ai, nhưng lại như một mũi tên tẩm độc, nhắm thẳng vào vết thương lòng của hai người. Long khẽ siết chặt bàn tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Cậu cảm nhận rõ ràng lời lẽ châm chọc đó, và một cơn tức giận âm ỉ bắt đầu trỗi dậy. Cậu muốn quay lại, muốn đối mặt với ánh mắt khiêu khích của cô ta, nhưng rồi lại kiềm chế. Cậu không muốn gây chuyện, đặc biệt là vào lúc này, và càng không muốn Linh phải chứng kiến cảnh đó.

Về phía Linh, cô cũng nghe thấy rõ mồn một lời nói của Phạm Thùy Chi. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng, xen lẫn một chút uất ức. Cô ta biết gì mà nói chứ? Cô ta có quyền gì mà phán xét? Linh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt cô khẽ liếc về phía Chi, rồi nhanh chóng quay đi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi mọi cảm xúc tiêu cực, mọi suy nghĩ không liên quan đến kỳ thi sắp tới. Cô phải mạnh mẽ, phải tập trung. Cô không thể để bất cứ điều gì, bất cứ ai làm mình phân tâm khỏi mục tiêu quan trọng nhất lúc này. Mai và Lan cũng nghe thấy lời của Chi, ánh mắt họ đầy vẻ khó chịu và muốn lên tiếng, nhưng Linh đã khẽ lắc đầu ngăn lại, ngầm báo hiệu rằng cô không muốn gây sự. Cô chỉ muốn vượt qua kỳ thi này, và vượt qua giai đoạn khó khăn này, một mình.

Tiếng chuông báo hiệu giờ thi vang lên một lần nữa, lớn hơn, dứt khoát hơn, như một mệnh lệnh cắt đứt mọi suy nghĩ lan man, mọi cảm xúc cá nhân. Đám đông học sinh bắt đầu di chuyển về các phòng thi của mình, mang theo cả sự lo âu, hy vọng và những gánh nặng riêng. Long và Linh, hai con người từng rực rỡ như nắng Hạ Long, từng yêu nhau như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại chọn những lối đi riêng giữa bão thi thử, mỗi người một hướng, mỗi người một nỗi niềm, giữa không khí căng thẳng bao trùm khắp ngôi trường Ánh Dương.

***

Phòng thi môn Toán chìm trong một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy và tiếng quạt trần quay đều đều. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ đã trở nên gắt hơn, đổ một vệt sáng chói chang lên bàn học, làm không khí trong phòng thêm oi ả. Nguyễn Lan Anh, cô giáo chủ nhiệm trẻ trung, năng động, đang đi lại chậm rãi giữa các dãy bàn, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng gương mặt học sinh. Cô biết, đây là một kỳ thi quan trọng, không chỉ để đánh giá kiến thức mà còn để rèn luyện tâm lý cho các em trước ngưỡng cửa đại học.

Long ngồi ở dãy bàn thứ ba từ cửa sổ, cắm cúi vào đề Toán. Cậu cố gắng dồn hết mọi sự tập trung vào những con số, những phương trình phức tạp. Đề Toán năm nay khá hóc búa, đòi hỏi sự tư duy logic và kỹ năng giải quyết vấn đề cao. Cậu miết nhẹ đầu bút chì, cố gắng vẽ hình học không gian thật chính xác. Nhưng lạ thay, khi đôi mắt cậu lướt qua một bài toán về khoảng cách giữa hai đường thẳng chéo nhau, tâm trí cậu lại vô thức trôi về một khoảng cách khác, một khoảng cách vô hình nhưng lại đau đớn hơn gấp bội. Đó là khoảng cách giữa cậu và Linh.

"Tại sao mình lại không thể tập trung?" Long tự hỏi, một nỗi thất vọng sâu sắc dâng lên trong lòng. Cậu khẽ siết chặt cây bút trong tay, gân xanh trên mu bàn tay càng nổi rõ. Cậu đã tự hứa với bản thân sẽ biến nỗi đau thành động lực, sẽ chứng minh cho Linh thấy cậu xứng đáng, sẽ vượt qua kỳ thi này với kết quả tốt nhất. Nhưng rồi, hình ảnh Linh với nụ cười gượng gạo, ánh mắt xa cách khi sáng nay lại hiện về, làm xáo trộn mọi suy nghĩ trong đầu cậu. Cậu cảm thấy tức giận, tức giận bản thân vì sự yếu đuối này, tức giận vì không thể kiểm soát được cảm xúc của mình. "Mình không thể để chuyện này ảnh hưởng đến kết quả," cậu tự nhủ, giọng nói nội tâm gằn lên, cố gắng kéo tâm trí trở lại với trang giấy. Cậu hít một hơi thật sâu, dằn mạnh cây bút xuống, cố gắng viết những con số, những ký hiệu toán học một cách rành mạch nhất có thể, như thể việc đó có thể giúp cậu đẩy lùi mọi suy nghĩ không liên quan. Mùi mực mới và giấy trắng ngập tràn khứu giác, nhưng vẫn không thể làm cậu hoàn toàn quên đi những ám ảnh trong lòng.

Ở một góc khác của phòng thi, cách Long vài dãy bàn, Linh cũng đang đối mặt với những thử thách tương tự. Cô ngồi thẳng lưng, ánh mắt tập trung vào từng dòng chữ, từng công thức. Cô cũng đang cố gắng chiến đấu với những suy nghĩ riêng mình. Khi cô nhìn thấy một bài toán hình học về thể tích khối chóp, một ký ức bất chợt ùa về: Long kiên nhẫn giảng bài cho cô dưới tán cây phượng vĩ, những nét vẽ phác thảo nhanh trên giấy nháp, giọng nói trầm ấm đầy sự quan tâm. Cô khẽ cau mày, một cảm giác khó chịu dâng lên. Cô không muốn nhớ, cô cần phải quên. Cô phải mạnh mẽ.

"Mình phải mạnh mẽ. Mình phải tự mình vượt qua. Không thể để bất cứ điều gì làm mình phân tâm," Linh lặp đi lặp lại trong đầu như một câu thần chú. Cô đẩy lùi ký ức về Long, về những buổi học nhóm chung, về cái cảm giác được cậu ấy che chở, bảo vệ. Giờ đây, cô phải tự mình đứng vững. Cô cần không gian riêng, cần thời gian để sắp xếp lại những cảm xúc hỗn loạn của mình, và việc học tập chính là lá chắn vững chắc nhất mà cô có thể tự tạo ra cho bản thân. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định nhịp thở, rồi nhìn ra cửa sổ thoáng qua. Ánh nắng chói chang, không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt, tất cả như đang muốn thử thách ý chí của cô. Cô quay lại với đề bài, vạch những đường kẻ thẳng tắp trên giấy nháp, cố gắng phớt lờ những rung động nhỏ bé nhưng dai dẳng trong lòng. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô khẽ lấp lánh dưới ánh sáng, như một lời nhắc nhở âm thầm về những gì đã qua, và cả những gì đang chia cắt họ.

Phạm Thùy Chi ngồi ở dãy bàn đối diện, gần cửa sổ. Cô ta viết bài một cách trôi chảy, không chút do dự. Từng nét chữ sắc sảo, dứt khoát trên trang giấy trắng thể hiện sự tự tin tuyệt đối vào năng lực của bản thân. Đôi khi, cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo lướt qua một lượt các bạn học, dừng lại vài giây ở Long và Linh, những người đang miệt mài với bài làm của mình. Một nụ cười kín đáo, gần như không thể nhận ra, khẽ hiện trên môi Chi. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ, mà là một sự hài lòng, một sự khẳng định ngầm về vị thế của bản thân. Cô ta nhận thấy sự phân tâm trong ánh mắt của Long, sự mệt mỏi trên gương mặt của Linh, và điều đó càng củng cố niềm tin của cô ta rằng, khoảng cách giữa Long và Linh đang là cơ hội cho cô ta vươn lên, không chỉ trong học tập mà có thể là cả những lĩnh vực khác nữa. Cô ta khẽ nhếch môi, ánh mắt như muốn nói, "Hãy xem ai mới là người xuất sắc nhất."

Thời gian cứ thế trôi đi trong sự căng thẳng và im lặng. Tiếng chuông báo hết giờ thi vang lên đột ngột, như một tiếng sét đánh ngang tai, cắt đứt dòng suy nghĩ của Long và Linh. Cả hai đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn đó những nỗi lo lắng riêng. Long khẽ thở dài, đưa tay vuốt mặt, cảm thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết. Cậu không biết mình đã làm bài tốt đến đâu, và liệu những cảm xúc hỗn độn kia có ảnh hưởng đến kết quả của cậu hay không. Linh cũng gập bài thi lại, lòng nặng trĩu. Cô đã cố gắng hết sức, nhưng cô không thể phủ nhận rằng một phần tâm trí cô đã bị phân tán bởi những ký ức, những nỗi buồn. Cả hai đều không hề biết, cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của cảm xúc và định vị bản thân, mới chỉ vừa bắt đầu.

***

Tiếng chuông báo hiệu hết giờ thi môn Toán vừa dứt, hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương ngay lập tức trở nên náo nhiệt. Hàng trăm học sinh ào ra từ các phòng thi, tiếng bước chân dồn dập, tiếng xì xào bàn tán về đề thi, và những tiếng thở phào nhẹ nhõm trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của tuổi học trò. Bên ngoài, ánh nắng Hạ Long vẫn gay gắt, oi ả, hắt xuống sân trường, khiến không khí trở nên ngột ngạt, khó chịu.

Long bước ra khỏi phòng thi với vẻ mặt căng thẳng. Cậu không thể nói là mình đã làm bài tốt hay không, cảm giác mệt mỏi và thất vọng vẫn còn đọng lại trong đôi mắt sâu màu hổ phách. Cậu miết nhẹ chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay, một thói quen vô thức khi cậu đang có nhiều suy tư. Cậu vô tình đi gần khu vực nơi Linh đang đứng. Linh đang nói chuyện với Mai và Lan, vẻ mặt cô vẫn còn chút mệt mỏi nhưng cô cố gắng mỉm cười trấn an bạn bè. Lan đang phàn nàn về độ khó của một bài hình học, còn Mai thì nhẹ nhàng an ủi.

Đúng lúc đó, Phạm Thùy Chi đi lướt qua Long và Linh. Cô ta không đi một mình mà có một người bạn khác đi cùng, nhưng ánh mắt Chi lại liếc nhìn Long và Linh một cách đầy ẩn ý. Khuôn mặt cô ta toát lên vẻ tự tin, thậm chí là có chút kiêu hãnh. Chi dừng lại cách Long và Linh một đoạn, đủ để cả hai có thể nghe rõ cuộc trò chuyện của cô ta. Cô ta quay sang người bạn, nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại không ngừng lướt qua Long và Linh.

"Đề Toán năm nay cũng không quá khó, chỉ cần tập trung là làm được," Phạm Thùy Chi nói, giọng nói cô ta vang lên một cách rõ ràng, dứt khoát, như thể muốn mọi người xung quanh đều phải nghe thấy. "Có lẽ một số người nên biết ưu tiên cái gì quan trọng hơn nhỉ? Đặc biệt là khi tương lai đang chờ phía trước." Cô ta nhấn mạnh cụm từ "một số người" và "ưu tiên cái gì quan trọng hơn" một cách cố ý, ánh mắt sắc sảo của cô ta dừng lại lâu hơn một chút ở Long và Linh, như muốn khẳng định rằng lời nói đó là dành cho hai người. Một nụ cười thách thức khẽ nở trên môi Chi, một nụ cười đầy tính toán và sự hả hê khó che giấu.

Long khựng lại một nhịp, lồng ngực cậu bỗng nóng ran lên. Gân xanh trên mu bàn tay cậu nổi rõ hơn khi cậu khẽ siết chặt nắm đấm. "Cô ta đang nói ai vậy chứ? Cố tình khiêu khích sao?" Cậu tự hỏi, một cơn giận dữ trào lên trong lòng. Ánh mắt cậu sắc lạnh, nhìn thẳng vào Chi, một cái nhìn đầy thách thức và cảnh cáo. Cậu muốn bước đến, muốn đối mặt với cô ta, muốn nói cho cô ta biết cô ta không có quyền xen vào chuyện của cậu và Linh. Nhưng rồi, cậu lại kiềm chế. Cậu không muốn gây ra một cảnh tượng ồn ào giữa hành lang, và cậu càng không muốn Linh phải chứng kiến sự tức giận của mình. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng nén cơn giận xuống, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng của Chi khi cô ta quay đi.

Về phía Linh, cô cũng nghe thấy rõ mồn một từng lời của Phạm Thùy Chi. Một cảm giác uất ức, khó chịu dâng lên trong lòng. "Lại là cô ta... Cô ta biết gì mà nói chứ?" Linh nghĩ, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô muốn đáp trả, muốn bảo vệ mối quan hệ của mình, nhưng rồi cô lại thôi. Cô không muốn để lộ sự yếu đuối, không muốn cho Chi thấy rằng lời nói của cô ta có thể ảnh hưởng đến mình. Linh hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, rồi nắm tay Mai và Lan đi nhanh hơn, cố gắng thoát khỏi tầm mắt và lời lẽ châm chọc của Chi. Cô không nhìn Long, không muốn chạm mặt cậu lúc này, vì cô biết, sự hiện diện của cậu chỉ làm những vết thương trong lòng cô thêm nhức nhối.

Hùng đứng đó, chứng kiến tất cả. Cậu thấy Long siết chặt tay, thấy Linh vội vã quay đi. Cậu thấy ánh mắt thách thức của Phạm Thùy Chi. Một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng cậu, nặng trĩu. Cậu chỉ biết thở dài, bất lực nhìn hai người bạn thân của mình càng ngày càng xa cách, và những áp lực từ bên ngoài lại không ngừng đẩy họ vào tình thế khó khăn hơn.

Cái nắng gắt của buổi trưa Hạ Long dường như càng làm tăng thêm sự oi ả trong không khí, phản chiếu nỗi lòng của ba người. Long và Linh, giờ đây, không chỉ phải đối mặt với áp lực học tập khổng lồ của kỳ thi thử, mà còn phải chịu đựng những lời lẽ khiêu khích từ bên ngoài, từ một người thứ ba đang cố gắng lợi dụng sự rạn nứt trong mối quan hệ của họ. Những lời khích bác của Phạm Thùy Chi sẽ không chỉ dừng lại ở học tập mà có thể nhắm vào mối quan hệ của Long và Linh, đẩy họ vào một cuộc chiến không khoan nhượng. Kết quả kỳ thi thử này, chắc chắn sẽ phản ánh rõ rệt sự phân tâm của Long và Linh, có thể tạo ra một áp lực mới hoặc một cú sốc lớn, buộc Long sẽ phải đối mặt trực tiếp hơn với Phạm Thùy Chi để bảo vệ Linh hoặc mối quan hệ của họ. Áp lực từ bên ngoài và bên trong sẽ đẩy Long và Linh đến giới hạn, buộc họ phải đưa ra quyết định. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây lại đang đối mặt với một cơn giông tố dữ dội, không biết liệu có thể giữ vững được hay không. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng có những góc khuất đầy giông bão, nơi cất giữ những rung động đầu đời giờ đây lại là chiến trường của những thử thách cam go.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ