Rực rỡ thanh xuân
Chương 326

Hành Động Khó Hiểu, Lời Nói Tổn Thương

4555 từ
Mục tiêu: Khắc họa nỗi lo lắng của Long dành cho Linh và những nỗ lực vụng về của cậu để thể hiện sự quan tâm.,Làm rõ sự hiểu lầm của Linh về hành động của Long, coi đó là sự kiểm soát do áp lực học tập và khao khát tự chủ.,Đẩy mạnh căng thẳng trong mối quan hệ giữa Long và Linh, phù hợp với giai đoạn Rising Action của Arc 5.,Cho thấy tác động của stress và sự khác biệt trong quan điểm lên cách họ giao tiếp và thấu hiểu nhau.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Căng thẳng, buồn bã, bất lực, hiểu lầm, cô đơn.
Kết chương: [object Object]

Những lời nói của Mai như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang cháy bỏng của Linh. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút khi được chia sẻ, được lắng nghe và được nhận những lời khuyên chân thành từ người bạn thân thiết nhất. Mùi cà phê đậm đà, tiếng nhạc acoustic du dương và ánh đèn vàng dịu trong quán cafe dường như cũng góp phần xoa dịu đi những nỗi lo âu trong lòng cô. Cô nắm chặt tay Mai, một cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của sự cô đơn. Những suy nghĩ vẫn chưa được giải quyết hoàn toàn, những câu hỏi về tương lai vẫn còn đó, nhưng không còn là một gánh nặng quá sức chịu đựng. Một tia hy vọng le lói, một ý niệm về việc cô cần phải tìm ra con đường của riêng mình, độc lập nhưng không đơn độc.

Linh biết Mai nói đúng. Cô không thể mãi né tránh, không thể mãi loay hoay trong mớ bòng bong cảm xúc này. Cô cần phải mạnh mẽ hơn, cần phải đối diện với những vấn đề của mình, bao gồm cả mối quan hệ với Long. Mai's advice about Linh needing to find her own path, independent of Long, đã gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự tự chủ, hứa hẹn rằng Linh sẽ bắt đầu phát triển sự tự tin và đưa ra những quyết định mang tính cá nhân hơn. Cuộc trò chuyện này đã đặt nền móng cho việc Linh sẽ chủ động hơn trong việc giải quyết những vấn đề trong mối quan hệ của mình với Long, thay vì cứ thụ động chờ đợi mọi thứ tự đến. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng có những góc khuất đầy giông bão, nơi cất giữ những rung động đầu đời giờ đây lại là chiến trường của những thử thách cam go. Và Linh, cô đã sẵn sàng để đối mặt.

***

Ánh nắng chiều vàng óng như rót mật xuống sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Những vệt nắng xiên qua tán cây cổ thụ sum suê, đổ bóng dài trên nền gạch sạch sẽ, tạo nên một bức tranh cuối ngày yên bình đến lạ. Tiếng chuông hết giờ học cuối cùng vừa dứt, âm thanh xôn xao quen thuộc của học sinh vỡ òa khắp các hành lang, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã, tiếng sách vở va chạm nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của tuổi trẻ. Xen lẫn trong đó là tiếng bóng rổ nảy đều đặn từ phía sân tập, hay mùi cà phê thoảng nhẹ từ căng tin vừa mới mở cửa trở lại cho ca chiều.

Long đứng tựa vào lan can hành lang tầng hai, bờ vai rộng vững chãi che khuất một phần ánh nắng còn vương lại. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu không dõi theo đám đông ồn ào mà dừng lại ở một góc khuất dưới sân trường. Ở đó, Ngọc Linh đang ngồi trầm tư trên chiếc ghế đá, mái tóc đen óng ả buông xõa che đi một phần khuôn mặt. Cậu có thể thấy rõ vẻ mệt mỏi hằn lên từng đường nét, không còn chút nào vẻ hoạt bát, rạng rỡ thường ngày. Bên cạnh Linh là Thảo Mai và Việt Hùng, hai người bạn thân thiết nhất của cô. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, đang nói gì đó với vẻ mặt đầy lo lắng, còn Mai thì vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt kính cận phản chiếu ánh nắng, thỉnh thoảng liếc nhìn Long một cách đầy ẩn ý.

Long thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả nỗi lo lắng đang đè nặng trong lòng. Cậu nhớ lại buổi sáng hôm qua, khi Mai đã cố tình nán lại sau giờ học để nói chuyện riêng với cậu. Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng lời nói lại sắc bén, vẽ ra một bức tranh rõ ràng về tình trạng của Linh. “Long à, cậu ấy đang chịu nhiều áp lực lắm, cả chuyện học, chuyện Chi, rồi cả cậu nữa, Long ạ.” Câu nói của Mai cứ văng vẳng bên tai Long, như một lời buộc tội vô hình. Cậu biết Mai không có ý trách móc, nhưng sự thật là Long cũng cảm thấy mình có phần lỗi trong sự mệt mỏi của Linh. Mối quan hệ của hai người đang đứng trên bờ vực của sự rạn nứt, những hiểu lầm chồng chất khiến khoảng cách giữa họ ngày càng lớn.

Cậu muốn tiến lại gần, muốn kéo Linh vào lòng và nói với cô rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, rằng cậu luôn ở đây, sẵn sàng gánh vác mọi thứ cùng cô. Nhưng rồi lại thôi. Mỗi lần cậu cố gắng tiếp cận, Linh lại lảng tránh, ánh mắt cô chất chứa một sự phòng thủ khó hiểu. Cậu sợ, sợ rằng sự hiện diện của mình lúc này lại trở thành gánh nặng, thành một áp lực vô hình khác đè lên đôi vai gầy của cô. Cậu đã từng thấy Linh né tránh ánh mắt mình, từng thấy cô bất giác rụt tay lại khi cậu vô tình chạm vào. Những hành động nhỏ nhặt ấy cứa vào tim Long như những vết cắt vô hình, khiến cậu bối rối và bất lực.

“Linh dạo này cứ lầm lì thế nào ấy, tớ lo quá.” Long nghe tiếng Hùng nói vọng lên từ dưới sân, dù khá xa nhưng giọng nói lanh lảnh của cậu bạn vẫn đủ để lọt vào tai Long. Hùng khẽ vỗ vai Linh, ánh mắt đầy lo âu. Linh chỉ khẽ lắc đầu, mái tóc khẽ bay trong làn gió nhẹ. Cậu ấy không nói gì, chỉ nhìn xa xăm về phía biển, nơi những con sóng bạc đầu vẫn miệt mài vỗ vào bờ. Cảnh tượng ấy khiến Long nhớ về những buổi chiều hoàng hôn rực rỡ mà họ đã cùng nhau ngắm nhìn, những lúc tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, bình yên và lãng mạn biết bao. Giờ đây, những con sóng ấy dường như đã trở thành những đợt sóng dữ dội, cuốn phăng đi sự bình yên trong tâm hồn cả hai.

Long biết Linh đang cố gắng chứng tỏ bản thân, cố gắng giữ vững phong độ học tập sau kết quả kỳ thi thử không mấy khả quan do áp lực. Cậu cũng biết cô đang phân vân giữa những lựa chọn đại học, giữa ước mơ của bản thân và lời hứa về một tương lai chung mà họ đã cùng nhau vẽ ra. Cậu muốn là điểm tựa cho cô, muốn trở thành cánh buồm đưa cô đến bến bờ hạnh phúc, nhưng Linh dường như đang muốn tự mình chèo lái con thuyền của mình, đôi khi có vẻ như đẩy cậu ra xa. Cậu nhớ lại những lần mình muốn cùng cô ôn bài, nhưng cô lại từ chối khéo, bảo rằng cô muốn tự mình tìm tòi, tự mình giải quyết. Long hiểu ý tốt của cô, nhưng cũng không tránh khỏi cảm giác bị bỏ rơi, bị gạt ra ngoài.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ góc sân trường. Long hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cậu là Long, người luôn mạnh mẽ và lý trí, không thể để cảm xúc chi phối mình như thế này. Cậu phải tìm cách giúp Linh, nhưng không phải bằng cách ép buộc hay kiểm soát cô. Cậu phải tìm một cách khác, một cách mà cô có thể chấp nhận, một cách mà cô không cảm thấy bị làm phiền. Nhưng cách nào đây? Trong đầu cậu, hàng trăm câu hỏi cứ xoay vòng, không có lời giải đáp. Long cảm thấy bất lực, đôi tay cậu vô thức nắm chặt lấy lan can sắt lạnh lẽo. Ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi bóng dáng nhỏ bé của Linh, một nỗi lo lắng vô hình bao trùm lấy trái tim cậu. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng có những góc khuất đầy giông bão, nơi cất giữ những rung động đầu đời giờ đây lại là chiến trường của những thử thách cam go. Và Long, cậu đang đứng giữa chiến trường ấy, một mình.

***

Lớp học đã vãn người. Chỉ còn lại Lê Ngọc Linh vẫn ngồi lại ở bàn cuối, chiếc cặp sách đặt gọn gàng bên cạnh. Ánh đèn điện vàng vọt đã được bật sáng, hắt xuống từng trang sách, từng nét chữ chi chít trong cuốn vở của cô. Ngoài cửa sổ, bầu trời đã ngả màu chạng vạng tối, những vệt hồng cam cuối cùng của hoàng hôn đang dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh se sắt của buổi tối đầu đông, khiến không khí trong lớp càng thêm phần yên tĩnh. Mùi giấy mới, mực in và thoảng mùi hoa sữa từ sân trường len lỏi vào, tạo nên một không gian vừa quen thuộc, vừa xa lạ.

Linh cặm cụi giải một bài toán khó, một bài tập nâng cao về kinh tế học mà cô nghĩ rằng sẽ liên quan đến ngành kinh tế mà Long đang hướng tới. Những con số nhảy múa trước mắt cô, những công thức phức tạp cứ xoắn xuýt vào nhau, khiến đầu óc cô căng như dây đàn. Cô muốn chứng minh mình có thể tự mình làm được, có thể tự mình tìm tòi và vượt qua mọi khó khăn. Cô không muốn Long phải lo lắng cho mình, không muốn cậu nghĩ rằng cô yếu đuối hay không đủ năng lực để theo kịp cậu. Cô muốn cùng Long đi trên con đường tương lai, không phải là một gánh nặng, mà là một người đồng hành thực sự. Nhưng áp lực từ kỳ thi thử, từ sự cạnh tranh với Phạm Thùy Chi, và đặc biệt là từ chính bản thân mình, khiến cô cảm thấy kiệt sức. Lời khuyên của Mai về việc phải lắng nghe trái tim mình, phải tìm ra con đường riêng của mình, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, khiến cô càng thêm bối rối.

Một bóng dáng cao lớn lặng lẽ bước vào lớp, phá vỡ sự yên tĩnh đang bao trùm. Linh giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh thoáng một chút bất ngờ. Là Long. Cậu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng bước đến bên bàn cô, trên tay cầm một ly trà hoa cúc còn bốc khói nghi ngút. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, xua đi mùi phấn bảng quen thuộc. Long đặt ly trà lên bàn, khẽ đẩy về phía Linh, một cử chỉ đầy quan tâm, dịu dàng đến lạ.

“Uống đi, nhìn cậu mệt mỏi quá.” Long khẽ nói, giọng trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ánh mắt cậu ánh lên vẻ lo lắng chân thành, quét một lượt từ mái tóc hơi rối đến đôi vai gầy của Linh.

Ngọc Linh nhìn ly trà, rồi lại nhìn Long. Trong lòng cô dấy lên một cảm xúc phức tạp. Một mặt, cô cảm động trước sự quan tâm của cậu. Long luôn là người tinh tế như vậy, luôn biết cách quan tâm cô một cách thầm lặng. Nhưng mặt khác, một sự khó chịu vô hình cũng len lỏi trong lòng cô. Cô cảm thấy như Long đang nhìn thấy sự yếu đuối của mình, đang lo lắng cho cô như một đứa trẻ. Cô không muốn bị nhìn như vậy. Cô muốn được độc lập, muốn được tự mình giải quyết mọi vấn đề. Sự khó chịu ấy, nó đến từ áp lực đang đè nặng lên cô, từ khao khát tự chủ đang cháy bỏng trong tâm hồn cô gái tuổi mười bảy.

“Tớ… cảm ơn.” Linh khẽ nói, giọng cô hơi khàn, một phần vì mệt mỏi, một phần vì những cảm xúc lẫn lộn đang trỗi dậy. Cô không cầm ly trà lên ngay, chỉ nhìn chằm chằm vào những cánh hoa cúc đang nở bung trong làn nước ấm. Cô cảm thấy như mọi hành động của Long lúc này đều đang nhắc nhở cô về sự yếu đuối của bản thân, về những gì cô chưa làm được. Mai đã nói đúng, cô cần phải tìm con đường của riêng mình, và không thể để ai đó, dù là người cô yêu thương nhất, "sắp đặt" hay can thiệp quá sâu vào những quyết định quan trọng này. Cô yêu Long, rất nhiều, nhưng tình yêu không phải là sự ràng buộc, mà là sự ủng hộ, động viên nhau cùng phát triển. Cậu ấy đang ủng hộ cô theo cách của cậu ấy, nhưng cô lại cảm thấy như một sợi dây vô hình đang siết chặt.

Long thấy Linh không động đến ly trà, ánh mắt cô vẫn phức tạp. Cậu cảm thấy một sự hụt hẫng nhẹ dâng lên trong lòng. Cậu chỉ muốn làm một điều gì đó nhỏ nhặt để cô cảm thấy dễ chịu hơn, để xoa dịu đi sự mệt mỏi trên khuôn mặt cô. Nhưng dường như ngay cả điều đơn giản nhất cũng trở nên khó khăn giữa hai người lúc này. Cậu không hiểu, tại sao một cử chỉ quan tâm lại có thể mang đến ánh mắt khó chịu ấy? Nơi cất giữ những rung động đầu đời giờ đây lại là chiến trường của những thử thách cam go. Long cảm thấy một nỗi bất lực bao trùm lấy mình. Cậu chỉ muốn cô được vui vẻ, được là chính mình, nhưng dường như cậu đang đi sai đường, hoặc cô đang hiểu lầm ý tốt của cậu một cách nặng nề.

Linh đưa tay chạm nhẹ vào thành ly trà, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền vào lòng bàn tay. Cô biết Long có ý tốt, nhưng cô không thể kìm nén được cảm giác ngột ngạt đang trỗi dậy. Cô muốn đứng dậy, muốn chạy trốn khỏi sự quan tâm ấy, khỏi ánh mắt lo lắng ấy, khỏi tất cả những áp lực đang bủa vây mình. Cô cần một khoảng không gian, một khoảng lặng để tự mình sắp xếp lại mọi thứ. Tiếng chuông trường lại reo lên, báo hiệu đã đến lúc đóng cửa. Cô đứng dậy, cầm lấy ly trà nhưng không uống, ánh mắt vẫn tránh né Long.

***

Hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương giờ đã trống trải, chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa và ánh đèn vàng hắt hiu từ các phòng học còn sáng. Không khí có chút lạnh lẽo, mang theo mùi vôi tường cũ và mùi lá khô từ sân trường. Long đứng đó, nhìn Linh cầm ly trà nhưng không uống, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng cậu. Cậu cảm thấy một bức tường vô hình đang từ từ dựng lên giữa hai người, mỗi lúc một dày hơn, một kiên cố hơn.

Linh quay sang Long, giọng nói cô hơi lạnh, pha chút mệt mỏi và kiệt sức. “Cậu không cần phải làm thế đâu, Long.”

Long nhíu mày, vẻ mặt cậu hiện rõ sự khó hiểu. Cậu đã làm gì sai? Cậu chỉ muốn quan tâm cô, muốn cô đỡ mệt mỏi. “Tớ chỉ lo cho cậu thôi. Cậu đang quá sức rồi, Linh.” Giọng cậu trầm xuống, đầy lo lắng. Cậu muốn chạm vào tay cô, nhưng lại kìm lại.

Linh lắc đầu nhẹ, ánh mắt cô tránh né ánh nhìn của Long, lướt qua những bức tường cũ kỹ của hành lang. “Tớ ổn. Tớ biết mình cần gì.” Cô dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ phù hợp, nhưng rồi sự mệt mỏi và áp lực đã khiến cô không còn đủ kiên nhẫn để lựa chọn lời nói. “Tớ không muốn cậu… can thiệp quá nhiều vào chuyện của tớ.”

Cả người Long cứng lại. “Can thiệp?” Cậu hỏi lại, giọng bắt đầu gằn, ẩn chứa một sự tổn thương sâu sắc. “Cậu nghĩ tớ đang kiểm soát cậu sao?” Cậu không thể tin nổi vào tai mình. Tất cả những gì cậu làm là vì cô, vì tình yêu mà họ đã cùng nhau xây đắp. Cậu luôn ủng hộ cô, luôn muốn cô được tự do bay nhảy. Vậy mà giờ đây, sự quan tâm của cậu lại bị hiểu lầm thành sự kiểm soát.

Linh vẫn lắc đầu, mái tóc đen óng ả khẽ bay. “Không phải…” Cô nói, nhưng giọng điệu lại đầy mâu thuẫn. “Nhưng… tớ cần không gian. Tớ cần tự mình quyết định.” Cô nắm chặt ly trà trong tay, cảm nhận hơi ấm từ nó, nhưng trái tim cô lại lạnh buốt. Cô biết mình đang nói những lời lẽ cay nghiệt, nhưng cô thực sự cảm thấy ngột ngạt. Lời nói của Mai, về việc phải tìm ra con đường của riêng mình, về việc không thể vì ai đó mà từ bỏ chính mình, cứ thôi thúc cô. Cô cần phải mạnh mẽ hơn, phải tự chủ hơn. Cô không thể mãi là "cái đuôi" của Long, không thể mãi dựa dẫm vào cậu.

Long nhìn cô, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ bất lực và tức giận. Cậu cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa hai người, mỗi lời nói của Linh như một viên gạch, chồng chất lên nhau, khiến khoảng cách giữa họ ngày càng xa. Cậu đã cố gắng hết sức, đã tìm mọi cách để cô vui vẻ, để cô bớt áp lực, nhưng tất cả đều trở thành vô nghĩa. Thậm chí, những hành động quan tâm của cậu còn bị cô hiểu lầm một cách nặng nề.

“Tự mình quyết định?” Long lặp lại lời cô, giọng cậu đầy chua xót. “Cậu nghĩ tớ đang cản trở cậu sao? Cậu nghĩ tớ không muốn cậu tự do sao?” Cậu bước lại gần Linh một bước, ánh mắt đầy chất vấn. “Tất cả những gì tớ làm là để cậu được hạnh phúc, để cậu được làm điều mình yêu thích. Tớ luôn tin tưởng cậu, luôn ủng hộ mọi quyết định của cậu. Tại sao cậu lại nói ra những lời như vậy?”

Linh lùi lại một bước, tránh né ánh mắt gay gắt của Long. Cô không muốn tranh cãi, không muốn mọi chuyện đi xa hơn nữa. Cô chỉ muốn một khoảng lặng, một sự yên bình để cô có thể tự mình suy nghĩ. “Tớ… tớ không có ý đó. Chỉ là… tớ cần thời gian. Tớ cần phải tự mình tìm ra con đường của mình. Cậu hiểu không?” Giọng cô yếu ớt dần, nhưng sự kiên định trong ánh mắt thì không hề giảm sút. Cô biết mình đã làm Long tổn thương, nhưng cô không thể rút lại lời nói của mình. Cô cần sự độc lập, cô cần không gian để trưởng thành.

Long nhìn cô, ánh mắt cậu từ tức giận chuyển sang sự hụt hẫng và đau đớn. Cậu không hiểu. Cậu đã làm gì sai? Tình yêu của cậu, sự quan tâm của cậu, tất cả đều trở thành gánh nặng cho cô sao? Cậu cảm thấy như có một nhát dao vô hình cứa vào tim mình, đau điếng. Cậu đã từng nghĩ rằng họ là một cặp đôi hoàn hảo, rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Nhưng giờ đây, những lời nói của Linh đã gieo vào lòng cậu một hạt giống của sự nghi ngờ. Liệu họ có thực sự hiểu nhau? Liệu tình yêu của họ có đủ lớn để vượt qua những thử thách này?

Linh ôm chặt ly trà, cảm nhận sự lạnh lẽo đang dần xâm chiếm bàn tay mình. Cô nhìn Long, nhìn thấy sự tổn thương trong ánh mắt cậu. Cô muốn nói lời xin lỗi, muốn giải thích rõ ràng hơn, nhưng cổ họng cô nghẹn lại. Cô cảm thấy mệt mỏi quá, mệt mỏi đến mức không muốn nói thêm bất cứ điều gì nữa. Cô chỉ muốn trốn tránh, muốn biến mất khỏi nơi này. Sự căng thẳng này sẽ dẫn đến một cuộc đối đầu hoặc sự kiện lớn hơn, buộc Long và Linh phải đối mặt trực tiếp với vấn đề giao tiếp của họ. Linh sẽ tiếp tục tìm kiếm sự độc lập trong định hướng tương lai, có thể dẫn đến những lựa chọn khác biệt với Long. Long sẽ phải tìm cách tiếp cận Linh khác đi, hoặc chấp nhận rằng anh không thể 'kiểm soát' mọi thứ. Áp lực từ bên ngoài (kỳ thi, Phạm Thùy Chi) sẽ tiếp tục khoét sâu những rạn nứt trong mối quan hệ của họ. Cậu và cô, hai người đứng giữa hành lang trống trải, giữa ánh đèn hắt hiu và làn gió lạnh, một khoảng cách vô hình nhưng vô cùng lớn đang chia cắt họ.

***

Đêm đã buông hẳn xuống thành phố Hạ Long. Gió từ biển thổi vào se lạnh, mang theo vị mặn mòi đặc trưng. Trên sân bóng rổ của trường Ánh Dương, chỉ còn lại một mình Long. Tiếng bóng rổ nảy liên hồi trên nền sân, mỗi cú ném như muốn trút hết sự tức giận và bất lực trong lòng cậu. Tiếng giày thể thao kẹt trên sân, tiếng thở dốc nặng nề của cậu vang vọng trong không gian vắng lặng. Mùi mồ hôi và mùi cao su từ trái bóng hòa quyện vào không khí lạnh lẽo.

Long không hiểu. Cậu thật sự không hiểu. Tại sao những hành động quan tâm của cậu lại bị Linh hiểu lầm một cách nặng nề đến vậy? Cậu chỉ muốn cô được vui vẻ, được là chính mình, được làm điều mình yêu thích. Cậu chưa bao giờ có ý định kiểm soát hay ràng buộc cô. Cậu nhớ lại những lời Linh đã nói: “Tớ cần không gian. Tớ cần tự mình quyết định.” Những lời nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu, như một mũi kim đâm vào trái tim cậu. Chẳng lẽ tình yêu của cậu lại trở thành gánh nặng cho cô sao?

Cậu dừng lại, ôm trái bóng vào lòng, ánh mắt nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Chiếc vòng tay may mắn mà Linh đã tặng cậu, vẫn nằm yên trên cổ tay, nhưng giờ đây nó không còn mang lại cảm giác bình yên như trước nữa. Tình yêu như đang tuột khỏi tầm tay, những lời hẹn ước tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại đứng trước nguy cơ tan vỡ. Cậu nhớ lại những giấc mơ mà họ đã cùng nhau vẽ ra, về một tương lai tươi sáng, về những ngôi trường đại học cùng nhau, về những chuyến đi khám phá thế giới. Tất cả những điều đó, giờ đây, liệu có còn là hiện thực?

“Sao cậu ấy lại nghĩ thế chứ?” Long lẩm bẩm một mình, giọng cậu khàn đặc vì mệt mỏi và nỗi đau. Cậu cảm thấy hụt hẫng, như mọi nỗ lực của mình đều bị phủ nhận. Cậu đã làm mọi thứ vì cô, vì tình yêu của họ. Cậu đã cố gắng trở thành một người bạn trai hoàn hảo, một chỗ dựa vững chắc cho cô. Nhưng dường như cậu đã thất bại. Cậu không thể chấp nhận rằng sự quan tâm của mình lại trở thành lý do khiến cô muốn đẩy cậu ra xa. Cậu sẽ phải tìm cách tiếp cận Linh khác đi, hoặc chấp nhận rằng anh không thể 'kiểm soát' mọi thứ. Long lại trút giận vào trái bóng, mỗi cú ném càng mạnh hơn, càng dứt khoát hơn, như muốn ném đi tất cả sự bất lực và tức giận đang bùng cháy trong lòng.

Cùng lúc đó, trong căn hộ tập thể cũ của mình, Ngọc Linh nằm cuộn tròn trên giường, ôm chặt cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17". Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ phía hành lang, tiếng gió rít qua cửa sổ, tất cả đều trở nên xa xăm và mơ hồ. Mùi quen thuộc của gia đình, thoảng mùi sách cũ, cũng không thể xoa dịu đi nỗi cô đơn đang dằn vặt cô.

Cô thấy mình thật tồi tệ khi đã nói những lời đó với Long. Cô biết cậu có ý tốt, biết cậu chỉ lo lắng cho mình. Nhưng cô thực sự cảm thấy ngột ngạt. Áp lực từ kỳ thi, từ kỳ vọng của gia đình, từ sự cạnh tranh với Phạm Thùy Chi, tất cả đều đè nặng lên cô. Và rồi, sự quan tâm của Long, dù là chân thành, cũng vô tình trở thành một áp lực vô hình khác. Cô cần không gian để tự định hình tương lai của mình, không muốn ai đó "sắp đặt" cho cô, dù người đó là Long. Cô cần phải tự mình tìm ra con đường mà cô thực sự muốn đi, không phải là con đường mà Long đã chọn, hay con đường mà cô nghĩ rằng sẽ khiến Long hạnh phúc.

“Mình có sai không khi muốn tự do?” Linh thì thầm, nước mắt cô lăn dài trên gò má. Cô cảm thấy mình thật ích kỷ, thật tồi tệ. Nhưng cô không thể khác được. Cô cần phải mạnh mẽ hơn, phải tự chủ hơn. Cô không muốn một ngày nào đó phải hối hận vì đã từ bỏ ước mơ của mình vì bất cứ ai, kể cả Long. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" trong tay cô như một lời nhắc nhở về những khát vọng riêng, những điều mà cô đã từng ấp ủ một mình.

Long và cô, họ đều đang đứng trước những ngã rẽ quan trọng của cuộc đời. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách. Nỗi cô đơn và áp lực càng đè nặng trong lòng cô. Cô sợ mất Long, nhưng cô cũng sợ mất chính mình. Liệu tình yêu của họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua những hiểu lầm, những thử thách này, hay tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ sẽ kết thúc bằng một sự chia ly đau lòng? Cô không biết, và sự không biết đó khiến trái tim cô càng thêm nặng trĩu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ