Rực rỡ thanh xuân
Chương 327

Bất Đồng Trên Trang Sách

3733 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự căng thẳng leo thang giữa Long và Linh sau cuộc hiểu lầm ở chương trước, thông qua một buổi học nhóm.,Làm nổi bật sự khác biệt trong tư duy và phương pháp giải quyết vấn đề của Long (logic, trực tiếp) và Linh (linh hoạt, trực giác), khiến họ bất đồng ngay cả trong học tập.,Cho thấy áp lực học tập cuối năm lớp 11 (chuẩn bị cho lớp 12 và thi đại học) đang ảnh hưởng tiêu cực đến mối quan hệ của họ, biến những tranh luận nhỏ thành rạn nứt.,Sử dụng Hùng và Mai như những người chứng kiến hoặc cố gắng hòa giải, phản ánh sự lo lắng của nhóm bạn về cặp đôi.,Dẫn dắt mạch truyện đến những xung đột lớn hơn hoặc sự cần thiết phải giao tiếp thẳng thắn hơn giữa Long và Linh.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Tense, frustrated, melancholic, reflective
Kết chương: [object Object]

Gió Hạ Long buổi chiều muộn mang theo hơi ẩm mặn mà từ biển cả, len lỏi qua những con phố tấp nập, thổi nhẹ vào khung cửa sổ lớn của Thư viện Thành phố. Bên trong, một không gian trầm mặc, tĩnh lặng mở ra, nơi tri thức ngự trị và thời gian dường như trôi chậm hơn. Tòa nhà cổ kính được bảo trì tốt, với những kệ sách gỗ cao vút chạm trần, tỏa ra mùi giấy cũ, mùi gỗ và chút hương bụi mờ của tháng năm. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn bàn tỏa xuống từng mặt sách, từng trang vở, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy ấm cúng. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, hay đôi khi là tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng của sự tập trung.

Tại một chiếc bàn đọc rộng rãi trong khu vực học nhóm, bốn người bạn thân thiết của trường Ánh Dương đang ngồi đối diện nhau, nhưng không khí giữa họ không hề ấm áp như ánh đèn. Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng và Hoàng Thảo Mai. Long, với dáng người cao ráo, bờ vai rộng và khuôn mặt góc cạnh, đang cúi đầu vào cuốn sách Giải tích, đôi mắt sâu màu hổ phách lướt nhanh trên những dòng chữ. Vẻ lạnh lùng thường thấy của cậu hôm nay dường như càng rõ nét, như một bức tường vô hình ngăn cách cậu với thế giới xung quanh. Linh ngồi đối diện, mái tóc đen dài óng ả được buộc cao gọn gàng, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh thường ngày giờ lại phảng phất nét mệt mỏi và ưu tư. Cô liên tục lật dở cuốn vở Lý, thỉnh thoảng lại liếc nhanh về phía Long, rồi vội vàng quay đi khi nhận ra cậu vẫn không ngẩng đầu lên. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cô, vật bất ly thân, đặt ngay ngắn bên cạnh, như một lời nhắc nhở thầm lặng về những khát vọng riêng mà cô đang cố gắng bảo vệ.

Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp, cố gắng phá vỡ sự im lặng nặng nề. "Ê, bài này khó nhằn thật đấy, Long mày giải xong chưa?" Giọng nói lanh lảnh thường ngày của cậu bạn có vẻ hơi lạc điệu trong không gian yên tĩnh này. "Mấy cái bài tổ hợp xác suất này làm tao muốn nổ não luôn." Cậu chàng gãi đầu, cố gắng nở một nụ cười để khuấy động không khí.

Mai, nhỏ nhắn và thanh tú, đeo kính cận, quan sát cả Long và Linh với ánh mắt tinh tế. Cô hiểu được sự căng thẳng đang bao trùm hai người bạn của mình. "Linh, cậu ổn không?" Giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn của Mai vang lên, mang theo sự quan tâm chân thành. "Có cần tớ pha trà không? Cậu trông có vẻ hơi mệt mỏi." Cô nhẹ nhàng đẩy về phía Linh một hộp khăn giấy nhỏ, như thể muốn nói rằng cô luôn ở đây để lắng nghe.

Long khẽ nhíu mày, không ngẩng đầu lên khỏi trang sách. Cậu cảm nhận được ánh mắt của Linh lướt qua mình, rồi vội vàng rời đi. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng Long, trộn lẫn giữa sự thất vọng và bực bội. Cậu nhớ lại những lời Linh đã nói tối qua, những lời nói như mũi kim đâm vào trái tim cậu. "Tớ cần không gian. Tớ cần tự mình quyết định." Cậu đã làm gì sai? Cậu chỉ muốn quan tâm, muốn bảo vệ cô khỏi những áp lực, muốn cùng cô xây dựng một tương lai rực rỡ mà họ đã từng hứa hẹn. Nhưng sao, tình yêu của cậu lại trở thành gánh nặng cho cô? Cậu không thể chấp nhận rằng sự quan tâm chân thành của mình lại bị hiểu lầm là sự kiểm soát. Long đã cố gắng tìm cách tiếp cận Linh khác đi, nhưng dường như mọi cánh cửa đều đóng sầm lại trước mặt cậu.

Linh nghe tiếng Mai hỏi, cô khẽ lắc đầu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Tớ ổn, Mai à. Cảm ơn cậu." Giọng cô nhỏ hơn bình thường, như muốn giấu đi sự run rẩy trong lòng. Cô vẫn không dám nhìn thẳng vào Long. Tối qua, những lời cô nói ra đã khiến cô day dứt không yên. Cô biết Long có ý tốt, cậu ấy luôn muốn điều tốt nhất cho cô. Nhưng cô thực sự cảm thấy ngột ngạt. Áp lực thi cử, kỳ vọng của gia đình, sự cạnh tranh với Phạm Thùy Chi, tất cả đều đè nặng lên đôi vai cô gái bé nhỏ. Và rồi, sự quan tâm của Long, dù là một hơi ấm ngọt ngào, giờ đây lại giống như một chiếc lồng vô hình, khiến cô khao khát được bay lượn tự do. Cô cần phải tự tìm ra con đường của mình, không phải con đường mà Long đã chọn, hay con đường mà cô nghĩ sẽ khiến cậu hạnh phúc. Nỗi sợ hãi mất đi Long, hòa cùng nỗi sợ hãi mất đi chính mình, đang giằng xé tâm can cô. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" dưới tay Linh như một lời thì thầm, nhắc nhở cô về những điều cô đã từng ấp ủ một mình, những khát vọng mà cô không muốn từ bỏ vì bất cứ ai.

Long thở hắt ra một hơi, tiếng động nhỏ nhưng đủ để phá vỡ sự im lặng. Cậu không thể cứ để không khí căng thẳng này kéo dài mãi. Cậu đặt cây bút xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào trang vở của Linh. "Bài này... cách giải của Linh có vẻ hơi dài dòng." Giọng cậu trầm, đều đều, nhưng Linh có thể cảm nhận được sự xa cách và chút bực bội ẩn chứa trong đó. Cậu chỉ muốn giúp cô tiết kiệm thời gian, muốn cô hiểu rằng có những cách giải quyết vấn đề hiệu quả hơn, trực tiếp hơn. Cậu tin vào logic, vào sự chính xác của toán học, giống như cậu tin vào sự rõ ràng trong tình cảm.

Linh giật mình khi Long cất tiếng, hơi thở cô khẽ hẫng đi một nhịp. Cô biết cậu đang nói đến bài toán hình học không gian mà cô đang loay hoay. Mặc dù cô đã cố gắng giải theo cách của mình, nhưng quả thật nó có vẻ phức tạp hơn so với những công thức mà Long luôn áp dụng một cách thần tốc. "Không... không dài dòng đâu." Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Long, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một dòng điện vô hình chạy qua giữa họ, mang theo tất cả những nỗi niềm chưa nói. Linh vội vàng né tránh, lại cúi gằm mặt xuống. "Nhưng nó logic và dễ hiểu hơn với tớ." Giọng cô nhỏ, có chút bướng bỉnh, như một lời khẳng định yếu ớt cho sự độc lập của mình. Cô không muốn cậu lại "chỉ bảo" cô cách phải làm gì, cách phải suy nghĩ ra sao. Cô không muốn cảm giác bị kiểm soát ấy lại quay trở lại. Cô cần chứng minh rằng mình có thể tự mình tìm ra con đường đúng đắn, cả trong học tập lẫn trong cuộc sống. Mùi giấy cũ và mực in từ những trang sách dường như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt trong lồng ngực cô.

***

Đèn thư viện đã bật sáng từ lâu, những vệt nắng chiều đã nhường chỗ cho ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn tuýp trên trần và đèn bàn. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, mát mẻ hơn, nhưng trong căn phòng học nhóm, sự căng thẳng lại càng tăng lên, đặc biệt là quanh chiếc bàn của Long và Linh. Họ đang cùng nhau giải một bài toán hình học không gian phức tạp, một bài toán có thể là điểm mấu chốt quyết định kết quả trong các kỳ thi sắp tới. Long đã nhanh chóng phác thảo ra một vài bước giải bằng cách áp dụng công thức trực tiếp, muốn đi thẳng vào vấn đề mà không rườm rà. Cậu tin rằng trong môi trường thi cử khắc nghiệt, sự nhanh gọn và chính xác là chìa khóa.

Nhưng Linh lại chần chừ. Cô cầm bút chì, cẩn thận vẽ hình, từng nét một, rõ ràng và tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Sau đó, cô thử một cách tiếp cận khác, dựa trên việc chia nhỏ bài toán thành các phần nhỏ hơn, phân tích từng yếu tố một. Cách làm này có vẻ tốn thời gian hơn, nhưng lại giúp cô cảm thấy chắc chắn, vững vàng hơn trong từng bước đi. Hai luồng tư duy, hai phương pháp giải quyết vấn đề, một theo lối logic, trực diện và hiệu quả, một theo lối linh hoạt, trực giác và sâu sắc, đang va chạm nhau như hai dòng nước ngược chiều.

Long không thể kiềm chế được sự sốt ruột. Cậu chỉ vào trang sách của Linh, ánh mắt ánh lên sự không hài lòng. "Cách này quá phức tạp, Linh. Chỉ cần dùng định lý này là ra ngay. Cậu đang làm rườm rà thêm." Giọng cậu trầm, dứt khoát, như thể không có chỗ cho sự nghi ngờ. Long tin rằng cậu đang giúp Linh, đang chỉ cho cô con đường tối ưu nhất. Cậu không muốn cô phải phí hoài thời gian hay sức lực vào những thứ không cần thiết, đặc biệt là trong giai đoạn nước rút này. Cậu lo lắng cho kết quả của cô, lo lắng cho tương lai của họ. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc họ phải tạm thời xa cách, và Long không muốn bất cứ điều gì cản trở con đường mà họ đã cùng nhau vạch ra.

Linh cảm thấy gương mặt mình nóng bừng. Giọng Long, dù chỉ là lời nói về bài toán, nhưng lại khiến cô cảm thấy như bị chỉ trích, bị phủ nhận. Cô đã cố gắng hết sức để tập trung, để tìm ra cách giải mà cô cảm thấy thoải mái nhất, phù hợp với cách suy nghĩ của cô nhất. "Không," Linh đáp lại, giọng hơi cao hơn một chút, mang theo sự bướng bỉnh và chút bất mãn. "Tớ thấy cách này dễ hình dung hơn. Không phải lúc nào cũng áp dụng công thức một cách máy móc được. Cậu cứ thích nhanh gọn nhưng đôi khi bỏ qua bước quan trọng." Cô không muốn mình trở thành một cái máy, chỉ biết áp dụng công thức mà không hiểu rõ bản chất. Cô cần sự thấu hiểu, sự tôn trọng cho cách làm việc của mình, dù nó có chậm hơn một chút. Cô không muốn cảm thấy mình đang bị "kiểm soát" ngay cả trong cách giải bài tập.

Long thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng sự bất lực và mệt mỏi. "Đây là toán, không phải văn. Cần sự chính xác và hiệu quả. Cách của cậu sẽ tốn thời gian trong phòng thi." Cậu cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng sự khó chịu đã hiện rõ trong ánh mắt. Với Long, mọi thứ đều có quy tắc, có logic. Cậu không thể hiểu tại sao Linh lại cố chấp như vậy, lại không chịu tiếp thu những lời khuyên hữu ích mà cậu đang đưa ra. Cậu cảm thấy mình đang cố gắng kéo cô lên, nhưng cô lại cố ý lùi lại, như thể muốn chứng minh điều gì đó. Cậu lo lắng cho cô, lo lắng rằng cô sẽ không đạt được kết quả như mong muốn nếu cứ tiếp tục theo lối suy nghĩ này.

"Tớ không cần cậu dạy tớ cách làm bài thi!" Linh bật thốt, giọng cô run lên vì xúc động. Cảm giác bị áp đặt, bị kiểm soát mà cô đã cố gắng dằn nén từ tối qua bỗng bùng lên mạnh mẽ. Cô không muốn Long can thiệp vào cách cô học, cách cô tư duy. Cô cần không gian để tự định hình tương lai của mình, không muốn ai đó "sắp đặt" cho cô, dù người đó là Long. "Tớ có cách của riêng tớ!" Cô siết chặt cây bút trong tay, những nét vẽ hình học trên giấy nháp dường như cũng trở nên sắc cạnh hơn.

Hùng cảm thấy không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Cậu nhìn Long rồi lại nhìn Linh, khuôn mặt bầu bĩnh của cậu hiện rõ vẻ lo lắng. "Thôi thôi, mỗi người một phách mà." Cậu cố gắng chen vào, giọng pha chút hài hước để xoa dịu tình hình. "Có khi cả hai cách đều đúng thì sao? Miễn là ra đáp án chuẩn là được mà." Cậu chỉ muốn mọi chuyện êm đẹp, muốn Long và Linh không cãi nhau nữa. Cậu biết cả hai đều đang chịu áp lực lớn từ việc học và thi cử, nhưng cách họ đối xử với nhau như thế này khiến cậu cảm thấy vô cùng khó xử.

Mai nhìn Linh với ánh mắt thông cảm, cô hiểu được cảm xúc của người bạn thân. Cô cũng quay sang Long, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự thấu hiểu. "Long, có lẽ Linh muốn hiểu sâu hơn bản chất vấn đề, không chỉ là áp dụng công thức." Mai cố gắng giải thích, muốn Long hiểu được góc nhìn của Linh, muốn cậu nhận ra rằng sự khác biệt trong tư duy không phải lúc nào cũng là sai lầm. Cô biết Linh đang cần sự độc lập, cần được khẳng định bản thân. Cô không muốn xen vào quá sâu, nhưng cô cũng không thể im lặng khi thấy hai người bạn thân nhất của mình đang dần xa cách.

Long nhìn Mai, rồi lại nhìn Linh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia thất vọng. Cậu cầm bút, viết nhanh công thức lên một tờ giấy nháp khác, giải thích cách làm của mình một cách dứt khoát, như thể muốn chứng minh rằng cách của cậu là đúng đắn nhất. Linh lắc đầu, không nói gì, nhưng cô cũng cầm bút khác, tiếp tục vẽ hình tỉ mỉ hơn, giải thích ý tưởng của cô một cách kiên định. Cả hai đều không chịu nhường, không ai muốn chấp nhận cách làm của người kia. Tiếng bút sột soạt trên giấy nháp trở nên gay gắt hơn, như những tiếng cọ xát của hai tảng băng.

Hùng và Mai trao đổi ánh mắt lo lắng. Họ đã chứng kiến không ít lần Long và Linh tranh luận về bài vở, nhưng chưa bao giờ không khí lại căng thẳng đến mức này. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, và nó dường như đang khoét sâu những rạn nứt nhỏ trong mối quan hệ của họ, biến những bất đồng nhỏ nhặt thành những cuộc cãi vã đầy cảm xúc. Tình yêu như đang tuột khỏi tầm tay, những lời hẹn ước tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại đứng trước nguy cơ tan vỡ vì những điều nhỏ nhặt nhất.

***

Thời gian cứ thế trôi đi trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng lật sách và tiếng bút sột soạt, nhưng không phải là sự tập trung mà là sự tránh né. Ánh đèn vàng dịu của thư viện giờ đây dường như càng làm nổi bật sự xa cách giữa Long và Linh. Sau cuộc tranh cãi nhỏ, cả hai đều không nói thêm lời nào, nhưng không khí xung quanh họ lại đặc quánh sự căng thẳng và nỗi thất vọng. Mùi giấy cũ và gỗ đặc trưng của thư viện dường như cũng trở nên ngột ngạt hơn.

Long là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng đó. Cậu khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng tất cả sự bất lực và bực bội trong lòng. Cậu bắt đầu thu dọn sách vở của mình, từng động tác đều dứt khoát, gọn gàng, nhưng lại toát lên vẻ lạnh lùng đến đáng sợ. Gương mặt cậu không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Cậu không hiểu. Cậu thật sự không hiểu tại sao mọi nỗ lực của mình lại bị Linh hiểu lầm, lại bị đẩy ra xa đến vậy. Cậu muốn giúp cô, muốn cô đạt được những gì cô xứng đáng, nhưng dường như cô lại coi đó là sự kiểm soát, là gánh nặng. Áp lực thi cử càng tăng cao, và sự khác biệt trong tư duy của họ, từ cách giải bài tập đến định hướng tương lai, dường như đang trở thành một bức tường ngăn cách vô hình, ngày càng cao hơn.

Long đứng dậy, đeo ba lô lên vai. "Tớ về trước." Giọng cậu khẽ, nhưng đầy lạnh lùng, không một chút ấm áp, không một chút níu kéo. Cậu không nhìn Linh, không nhìn bất cứ ai, chỉ bước thẳng ra khỏi thư viện, bóng lưng cao lớn của cậu dần khuất sau những kệ sách cao vút. Cậu không còn sức để tranh cãi, không còn đủ kiên nhẫn để giải thích. Cậu cần không gian, cần thời gian để suy nghĩ, để tự hỏi liệu tình yêu của họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua những hiểu lầm, những thử thách này, hay tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ sẽ kết thúc bằng một sự chia ly đau lòng.

Linh vẫn ngồi đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đang nằm trên bàn, những dòng chữ được cô viết nắn nót dường như cũng trở nên nhòe đi trong mắt cô. Cô không ngẩng đầu lên, không dám nhìn theo bóng lưng của Long. "Ừm." Giọng cô run run, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, như một tiếng thở dài thầm lặng trong không gian rộng lớn của thư viện. Cô cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực, một sự hụt hẫng đến tê dại. Cô biết mình đã làm Long tổn thương, nhưng cô không thể làm khác. Cô cần phải mạnh mẽ hơn, phải tự chủ hơn. Cô sợ mất Long, nhưng cô cũng sợ mất chính mình, sợ phải từ bỏ những ước mơ mà cô đã ấp ủ bấy lâu. Nỗi cô đơn và áp lực càng đè nặng trong lòng cô, như những con sóng vỗ vào bờ cát, liên tục và không ngừng nghỉ.

Hùng nhìn theo bóng Long khuất dần, rồi lại quay sang nhìn Linh, thở dài thườn thượt. Cậu bạn cảm thấy vô cùng khó xử và lo lắng cho cả hai. "Thôi, hôm nay đến đây thôi nhỉ." Giọng cậu pha chút gượng gạo, cố gắng giữ vẻ bình thường. "Mai gặp lại ở lớp." Cậu thu dọn sách vở, ánh mắt đầy sự bất lực. Cậu biết Long và Linh đang có vấn đề, nhưng cậu không biết phải làm gì để hàn gắn họ.

Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, vỗ nhẹ. "Cậu đừng nghĩ nhiều quá." Giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng sự an ủi. Mai hiểu rõ Linh hơn ai hết. Cô biết Linh không muốn làm Long tổn thương, nhưng cô cũng cần được tôn trọng, cần được tự do đưa ra lựa chọn của riêng mình. Sự khác biệt trong tư duy và cách giải quyết vấn đề của Long và Linh, dù chỉ là trong một bài toán, đã và đang dẫn đến những bất đồng lớn hơn, những rạn nứt sâu sắc hơn trong mối quan hệ của họ. Việc Long và Linh không thể giao tiếp hiệu quả, dù là trong một vấn đề nhỏ như giải bài tập, báo hiệu rằng họ sẽ gặp khó khăn lớn hơn khi đối mặt với những thử thách trong tương lai, đặc biệt là các lựa chọn quan trọng về định hướng đại học và nghề nghiệp.

Linh khẽ gật đầu, nhưng vẫn không ngẩng mặt lên. Đôi tay cô siết chặt cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô cảm thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mình, ánh mắt lo lắng của Hùng và Mai, nhưng cô chỉ muốn lẩn trốn. Cô không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình lúc này. Sau cùng, cô cũng đứng dậy, thu dọn sách vở một cách vội vã, tránh ánh mắt của bạn bè. Cô bước nhanh ra khỏi khu vực học nhóm, không theo lối Long đã đi, mà chọn một lối khác, như thể muốn chạy trốn khỏi tất cả những gì vừa xảy ra.

Sự xa cách giữa họ hiện rõ hơn bao giờ hết, không chỉ là khoảng cách về không gian mà còn là khoảng cách trong tâm hồn. Tình cảm và niềm tin giữa hai người đang dần bị bào mòn bởi những căng thẳng hiện tại, những hiểu lầm chưa được tháo gỡ. Và điều đó, chỉ có thể dẫn đến một cuộc khủng hoảng lớn hơn, một thử thách mà tuổi thanh xuân rực rỡ của họ có lẽ chưa từng đối mặt. Linh không biết liệu họ có thể vượt qua được không, liệu tình yêu đầu đời của họ có đủ mạnh mẽ để chống lại những con sóng dữ của cuộc đời. Cô chỉ biết, trái tim cô lúc này đang nặng trĩu, và tương lai phía trước dường như là một bức màn sương mù dày đặc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ