Rực rỡ thanh xuân
Chương 328

Gánh Nặng Danh Vọng

2886 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long phải đối mặt với áp lực nặng nề từ gia đình về việc chọn trường đại học danh tiếng, khiến anh càng thêm mệt mỏi và khó lòng san sẻ gánh nặng này với Linh.,Làm rõ sự cô độc của Long khi đối diện với kỳ vọng gia đình, đặc biệt sau những bất đồng với Linh ở chương trước.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Long giữa mong muốn tự định hướng và áp lực phải đáp ứng kỳ vọng của bố mẹ.,Tiếp tục phát triển tình trạng 'rising_action' của Arc 5 bằng cách tăng cường căng thẳng cho nhân vật chính.,Cho thấy sự rạn nứt trong mối quan hệ Long-Linh đang khiến Long cảm thấy khó khăn hơn khi đối mặt với các vấn đề cá nhân.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Trần Thu Hà, Trần Văn Hùng, Trần Hoàng Anh
Mood: Căng thẳng, nặng nề, cô độc, lo lắng, nội tâm giằng xé
Kết chương: [object Object]

Long bước đi nặng nề trên những bậc thang quen thuộc của khu căn hộ tập thể cũ. Từng bước chân dội lên không khí tĩnh mịch của lối đi hẹp, mang theo cả sự mỏi mệt và nặng trĩu trong lòng cậu sau buổi chiều căng thẳng ở thư viện. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể, lẫn với hương nồng của hành phi từ căn hộ tầng dưới, len lỏi vào khứu giác, gợi lên cảm giác thân thuộc nhưng đêm nay lại chẳng thể nào xua đi được cái nặng nề đang đè nén trái tim cậu. Tiếng trẻ con cười đùa từ sân chơi phía dưới đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng ti vi vọng lại từ các căn hộ lân cận và tiếng gió lùa khe khẽ qua ô cửa sổ cũ kỹ trên hành lang.

Căn hộ của Long nằm ở tầng ba, cánh cửa gỗ đã sờn màu nhưng vẫn vững chãi như một lời chào đón thầm lặng. Cậu đưa tay vặn nắm cửa, tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên, phá vỡ sự im lặng. Bên trong, ánh đèn vàng ấm áp từ phòng khách hắt ra, cùng với mùi thơm thoang thoảng của canh sườn và thịt kho tàu, món mẹ cậu vẫn thường nấu. Thông thường, những mùi hương này sẽ khiến Long cảm thấy ấm lòng, mọi mệt mỏi đều tan biến. Nhưng đêm nay, chúng chỉ càng làm nổi bật thêm sự trống rỗng trong tâm hồn cậu.

“Long mới về đấy à? Vào ăn cơm đi con, mẹ nấu món con thích đấy,” tiếng mẹ cậu, Trần Thu Hà, vang lên từ phía bàn ăn. Giọng bà vẫn dịu dàng, trìu mến như mọi ngày, nhưng trong tai Long, nó lại mang một âm hưởng xa xăm, khó nắm bắt. Long cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt, vừa đủ để đáp lại sự quan tâm của mẹ, nhưng cậu cảm thấy cơ mặt mình cứng đờ. Cậu biết mẹ không có ý gì, bà chỉ đơn thuần muốn chăm sóc cậu, nhưng chính sự quan tâm đó lại khiến cậu cảm thấy như mình đang che giấu một bí mật to lớn, một gánh nặng mà cậu không thể chia sẻ.

Từ phía sofa, Hoàng Anh, em gái cậu, đang ngồi xem hoạt hình, quay phắt lại. Đôi mắt lém lỉnh của con bé chớp chớp, mái tóc tết bím đung đưa theo cử động. “Anh Long lại đi học về muộn à? Có phải đi với chị Linh không?” Con bé hỏi một cách vô tư, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió. Câu hỏi hồn nhiên của Hoàng Anh, thay vì mang lại sự vui vẻ, lại như một mũi kim châm vào vết thương lòng của Long. Anh cảm thấy một cơn nhói lên trong lồng ngực. Đi với Linh ư? Phải, cậu đã đi cùng cô ấy, nhưng đó không phải là một buổi hẹn hò lãng mạn, mà là một cuộc chiến tranh lạnh không tiếng súng, một buổi học nhóm kết thúc bằng sự xa cách và những hiểu lầm chồng chất.

“Vâng, con về rồi,” Long chỉ có thể đáp lại cụt ngủn, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình thường. Cậu không muốn ai nhận ra sự mệt mỏi và thất vọng đang gặm nhấm mình. Long cởi chiếc ba lô nặng trĩu, đặt gọn gàng vào góc phòng, rồi đi rửa tay. Dòng nước mát lạnh chảy qua các ngón tay, nhưng không thể gột rửa được sự căng thẳng trong tâm trí cậu. Cậu nhìn vào gương, khuôn mặt mình phản chiếu lại đôi mắt sâu màu hổ phách mệt mỏi, và một vẻ gì đó bất lực mà cậu chưa từng thấy ở chính mình. Long tự hỏi, liệu có phải vẻ ngoài lạnh lùng của cậu đã trở thành một lớp vỏ bọc quá dày, khiến ngay cả những người thân yêu nhất cũng không thể nhìn thấu được những gì đang diễn ra bên trong?

Trở lại bàn ăn, Long kéo ghế ngồi xuống, không khí gia đình vẫn ấm áp, nhưng Long lại cảm thấy một bức tường vô hình đang ngăn cách cậu với mọi người. Cậu cố gắng ăn thật chậm, nhấm nháp từng miếng cơm, từng đũa canh, như thể muốn kéo dài thời gian, trốn tránh cái khoảnh khắc mà cậu biết là không thể tránh khỏi. Cậu biết, bữa tối này không chỉ đơn thuần là bữa ăn gia đình, mà còn là một cuộc họp không chính thức, nơi những kỳ vọng và áp lực sẽ được đặt lên vai cậu một lần nữa. Mẹ cậu vẫn luôn lo lắng cho tương lai của Long, và bố cậu, Trần Văn Hùng, một người đàn ông trầm tĩnh và nghiêm nghị, luôn muốn cậu tự lập nhưng theo định hướng mà ông cho là tốt nhất. Long cảm thấy như một con rối, bị giằng xé giữa sợi dây của tình yêu và sự kỳ vọng. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của cậu, giờ đây lại mang một màu xám xịt, u tối. Cậu không biết liệu mình có đủ sức để tiếp tục đối mặt với tất cả hay không.

Bầu không khí trong bữa cơm gia đình bắt đầu trở nên nặng nề hơn, mặc dù không một ai nói ra điều đó. Long vẫn cúi đầu ăn, cố gắng tránh ánh mắt của bố mẹ, nhưng cậu cảm nhận được chúng đang đổ dồn vào mình, như những tia nắng gay gắt xuyên qua kẽ lá. Mùi thức ăn quen thuộc giờ đây không còn hấp dẫn nữa, thay vào đó là một cảm giác ngấy nghén, khiến cậu khó nuốt. Tiếng dao dĩa va vào nhau lách cách, tiếng nhai nhỏ nhẹ của Hoàng Anh, tất cả đều trở nên thật rõ ràng trong tai Long, như muốn nhấn mạnh sự im lặng đang bao trùm.

Long vừa đặt đũa xuống sau khi cố gắng ăn hết bát cơm thứ hai, thì mẹ cậu, Trần Thu Hà, đã phá vỡ sự im lặng. Bà nhìn cậu bằng ánh mắt đầy kỳ vọng, xen lẫn chút lo lắng. Gương mặt phúc hậu của bà hơi cau lại, như đang suy tư về một vấn đề lớn lao. “Long này, con có nghĩ kỹ về việc chọn trường chưa?” Giọng bà mềm mại, nhưng ẩn chứa một sự kiên định. “Mẹ thấy Bách Khoa hay Ngoại Thương đều là những lựa chọn tốt, ra trường dễ xin việc, lương cao. Con phải cố gắng.” Bà đặt tay lên tay Long, vỗ nhẹ, như muốn truyền thêm sức mạnh, nhưng Long chỉ cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai mình.

Long ngẩng đầu lên, định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Cậu nhìn sang bố mình, Trần Văn Hùng. Bố cậu vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, đôi mắt trầm tĩnh nhìn thẳng vào Long. Bố cậu không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói của ông đều có trọng lượng. “Đúng vậy, con trai phải có chí lớn, đừng để thua kém bạn bè. Tương lai của con là do những quyết định bây giờ đấy.” Giọng bố cậu trầm ấm, nhưng lại vang lên như một lời nhắc nhở, một mệnh lệnh không thể chối từ. Ông luôn muốn Long tự lập, muốn cậu có một tương lai vững chắc, nhưng cái "tự lập" của ông dường như chỉ nằm trong khuôn khổ những lựa chọn mà ông và mẹ đã vạch sẵn. Long cảm thấy như mình đang đứng giữa một ngã ba đường, nhưng tất cả các con đường đều đã được định sẵn, và cậu không có quyền lựa chọn lối đi riêng cho mình.

Hoàng Anh, cô em gái vô tư, lại chen vào một câu hỏi khiến Long càng thêm khó xử. Con bé đặt chiếc đũa xuống, đôi mắt đen láy nhìn Long đầy tò mò. “Anh Long định học cùng trường chị Linh à?” Câu hỏi ngây thơ ấy như một gáo nước lạnh tạt vào Long. Nó gợi nhắc đến cuộc cãi vã ở thư viện chiều nay, đến những bất đồng, những hiểu lầm đang chia cắt cậu và Linh. Long cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, một cục tức nghẹn ứ nơi lồng ngực. Cậu muốn hét lên rằng không, cậu không biết mình muốn học ở đâu, cậu không biết liệu cậu và Linh có còn bên nhau để mà cùng học chung trường nữa hay không. Nhưng cậu lại chỉ có thể im lặng.

“…” Long cúi đầu xuống, đôi đũa trong tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu cố gắng nuốt miếng cơm còn lại trong miệng, nhưng nó cứ nghẹn ứ lại, trôi không nổi. Những lời nói của bố mẹ, dù được nói ra với tất cả tình yêu thương và kỳ vọng, lại trở thành những gánh nặng ngàn cân đè nén Long. Cậu cảm thấy cô đơn đến cùng cực. Linh – người mà cậu luôn nghĩ có thể chia sẻ mọi thứ, người mà cậu từng tin tưởng rằng sẽ cùng cậu vẽ nên bức tranh rực rỡ của tuổi thanh xuân, giờ đây lại đang xa cách. Áp lực từ gia đình càng làm Long cảm thấy bất lực hơn, bởi cậu không thể tìm thấy một chỗ dựa tinh thần nào.

Cậu nhớ lại những lời Mai nói với Linh ở thư viện: "Sự khác biệt trong tư duy và cách giải quyết vấn đề của Long và Linh, dù chỉ là trong một bài toán, đã và đang dẫn đến những bất đồng lớn hơn, những rạn nứt sâu sắc hơn trong mối quan hệ của họ." Long tự hỏi, liệu những bất đồng trong định hướng tương lai, những áp lực từ gia đình có phải là một bài toán lớn hơn, mà cậu và Linh sẽ không thể cùng nhau tìm ra lời giải? Cậu lo sợ rằng, những lựa chọn về trường đại học, về con đường sự nghiệp sẽ trở thành một bức tường kiên cố, chia cắt hai người.

Long cảm thấy như một đứa trẻ lạc lõng giữa biển lớn. Cậu không muốn làm bố mẹ thất vọng, nhưng cậu cũng không muốn đánh mất chính mình. "Bách Khoa... Ngoại Thương..." Những cái tên đó cứ văng vẳng trong đầu cậu, như một lời nguyền, một định mệnh được sắp đặt sẵn. Cậu ngước nhìn lên trần nhà, ánh mắt vô định. Mọi thứ dường như đang quay cuồng xung quanh cậu, và cậu không biết phải làm gì để thoát ra khỏi vòng xoáy này. Bữa cơm kết thúc trong sự im lặng của Long, và sự lo lắng ngầm của bố mẹ. Họ nhìn cậu, hiểu rằng cậu đang có điều gì đó chất chứa, nhưng lại không thể nào chạm tới được cái thế giới nội tâm phức tạp của con trai mình.

Sau bữa ăn, Long trốn vào căn phòng riêng của mình, đóng cánh cửa lại như muốn ngăn cách bản thân khỏi mọi thứ ồn ào và áp lực bên ngoài. Căn phòng quen thuộc, nơi cậu đã trải qua biết bao nhiêu đêm thức khuya học bài, biết bao nhiêu giờ mơ mộng về tương lai cùng Linh, giờ đây lại trở nên ngột ngạt đến lạ. Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo thành một vầng sáng nhỏ trên mặt bàn đầy sách vở và tài liệu. Tiếng gió đêm se lạnh lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên, như một bản nhạc buồn não nề. Ngoài kia, tiếng xe cộ xa xa vẫn đều đặn vọng lại, hòa cùng sự tĩnh lặng đến đáng sợ của đêm khuya.

Long ngồi phịch xuống ghế, đưa tay vuốt nhẹ chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay. Cảm giác lạnh lẽo của sợi chỉ đỏ len lỏi qua các ngón tay, một cảm giác đối lập hoàn toàn với sự ấm áp mà nó từng mang lại. Chiếc vòng tay ấy, một kỷ vật của tình yêu đầu đời, một biểu tượng cho những ước mơ chung của cậu và Linh, giờ đây lại trở thành một lời nhắc nhở đau đớn về những rạn nứt đang tồn tại. Cậu nhìn chằm chằm vào cuốn sách giáo khoa Toán đang mở dở, những con chữ, những công thức khô khan cứ nhảy múa trước mắt, không tài nào tập trung nổi. Tâm trí cậu cứ miên man trôi về những lời nói của bố mẹ, về hình ảnh Linh với đôi mắt buồn bã ở thư viện chiều nay.

"Bách Khoa... Ngoại Thương... liệu đó có phải là con đường mình thực sự muốn? Hay chỉ là kỳ vọng của bố mẹ?" Long tự hỏi, giọng nội tâm cậu như một tiếng thì thầm lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Cậu luôn nghĩ rằng mình là một người có định hướng rõ ràng, một người biết mình muốn gì. Nhưng khi đối mặt với những áp lực cụ thể, những lời khuyên "khôn ngoan" từ bố mẹ, cậu lại thấy mình hoang mang đến lạ. Cậu cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một dòng xoáy, nơi những ước mơ cá nhân bị đẩy lùi, nhường chỗ cho những kỳ vọng của người khác. Áp lực từ gia đình không chỉ là những lời nói, mà còn là ánh mắt, là thái độ, là cái mong mỏi "con phải làm rạng danh gia đình". Nỗi sợ không đủ tốt, không thể làm hài lòng bố mẹ cứ lớn dần, nuốt chửng những suy nghĩ riêng của cậu.

"Linh... mình phải làm sao để nói với cậu ấy? Liệu cậu ấy có hiểu không, khi mình còn chẳng hiểu nổi chính mình?" Long thở dài thườn thượt. Cậu nhớ lại ánh mắt của Linh, cái cách cô ấy tránh mặt cậu, cái giọng nói run run khi cô ấy nói "Ừm" ở cuối buổi học nhóm. Cậu biết cô ấy đang bị tổn thương, và cậu cũng vậy. Nhưng giờ đây, với gánh nặng mới từ gia đình, cậu lại càng cảm thấy khó khăn hơn khi phải đối mặt với Linh. Làm sao cậu có thể chia sẻ những áp lực này với cô ấy, khi mà cả hai đang ở trong một mối quan hệ đầy căng thẳng? Liệu cô ấy có coi đây là một hình thức kiểm soát khác, hay một sự áp đặt khác từ phía cậu không? Cậu sợ rằng, sự khác biệt về định hướng tương lai, được gợi mở qua kỳ vọng của gia đình cậu, sẽ đẩy hai người ngày càng xa nhau. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, hay thậm chí là những lựa chọn không thể dung hòa.

Mùi giấy sách cũ, mùi ẩm nhẹ của căn phòng không thể xoa dịu được nỗi bất an trong lòng Long. Cậu đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi, nhưng chúng không mang lại chút hy vọng nào cho cậu lúc này. "Tại sao mọi thứ lại trở nên khó khăn như vậy? Tại sao mình lại không thể chia sẻ được gì với Linh lúc này?" Cậu tự hỏi, giọng nội tâm đầy sự bất lực. Cậu cảm thấy cô độc đến tột cùng, như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương mênh mông, không một ai có thể hiểu được những gì cậu đang phải trải qua.

Việc Long không thể chia sẻ gánh nặng này với Linh báo hiệu một thử thách lớn hơn về giao tiếp trong mối quan hệ của họ. Cậu biết, để vượt qua giai đoạn này, cậu cần một sự thấu hiểu, một sự đồng hành mà cậu đang đánh mất. Áp lực thi cử càng tăng cao, và sự cô độc này khiến Long cảm thấy mọi thứ đang chống lại mình. Cậu cần một người cố vấn, hoặc một sự kiện nào đó để giúp anh tìm lại tiếng nói của bản thân, để anh có thể tự tin định hướng tương lai theo mong muốn của mình, chứ không phải theo kỳ vọng của bất kỳ ai khác.

Long đưa tay chạm vào tấm kính cửa sổ lạnh giá, cảm nhận sự cô đơn bao trùm. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của cậu, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây dường như đang bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc. Cậu không biết liệu mình có thể tìm thấy ánh sáng dẫn lối hay không, hay sẽ mãi lạc lối trong mê cung của những kỳ vọng và áp lực này. Nỗi lo lắng về tương lai, về mối quan hệ với Linh, và về chính bản thân mình cứ đeo bám, nặng trĩu trong lòng, như một gánh nặng không thể gọi tên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ