Màn đêm Hạ Long vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh ẩm của sương sớm, nhưng những tia nắng đầu tiên đã bắt đầu len lỏi qua rèm cửa sổ, vẽ lên bức tường phòng Linh những vệt sáng vàng nhạt. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng xe cộ rộn ràng trên phố vọng vào, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Nhưng đối với Lê Ngọc Linh, buổi sáng này lại nặng trĩu hơn bao giờ hết. Sau buổi học nhóm căng thẳng ở thư viện hôm qua, sau những lời nói vô tình nhưng sắc như dao của Long về cách tư duy của cô, lòng Linh cứ nặng trĩu một nỗi trống rỗng khó tả. Cô đã cố gắng lắm để xua đi hình ảnh đôi mắt lạnh lùng của cậu ấy, cái cách cậu ấy nhìn cô như thể cô vừa nói điều gì đó ngớ ngẩn. Nhưng những suy nghĩ ấy cứ bám riết lấy tâm trí cô, khiến cô trằn trọc cả đêm.
Linh lật mình trên giường, chiếc chăn mềm mại không đủ xoa dịu nỗi bất an. Cô đưa tay chạm vào trái tim mình, cảm nhận nhịp đập chậm chạp, có phần mệt mỏi. "Mình có đang làm quá mọi chuyện không? Hay Long thực sự nghĩ mình rườm rà như vậy?" Cô tự hỏi, giọng nội tâm yếu ớt như một tiếng vọng trong căn phòng yên ắng. Từng chút một, sự tự tin của cô, thứ mà cô vẫn luôn tự hào, đang bị bào mòn. Cô ngồi dậy, bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Nhìn mình trong gương, cô thấy một cô gái với đôi mắt hơi quầng thâm, nụ cười rạng rỡ thường ngày giờ chỉ còn là một nét cong buồn bã. "Sao mình lại thấy trống rỗng thế này?"
Mùi bánh mì nướng và cà phê thoảng nhẹ từ dưới bếp vọng lên, nhưng Linh không có cảm giác thèm ăn. Cô chỉ muốn trốn tránh, trốn tránh mọi ánh mắt, mọi câu hỏi, thậm chí là cả những suy nghĩ của chính mình. Mặc đồng phục, cô chỉnh lại chiếc nơ ngay ngắn trước gương, cố gắng tạo cho mình vẻ ngoài bình thường nhất có thể. Chiếc áo sơ mi trắng tinh, chiếc chân váy xanh sẫm, mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng bên trong cô lại là một mớ hỗn độn. Cô cảm thấy như mình đang đeo một chiếc mặt nạ, che giấu đi sự yếu đuối, sự tổn thương đang dần gặm nhấm.
Trên đường đến trường, Linh bước đi chậm rãi hơn mọi khi. Con đường quen thuộc, những hàng cây xanh mướt, tiếng ve kêu râm ran báo hiệu mùa hè sắp đến, tất cả đều đẹp đẽ như thường lệ, nhưng cô lại chẳng thể cảm nhận được chút gì tươi mới. Cái không khí trong lành của Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, giờ đây lại mang theo một chút gì đó nghèn nghẹn. Cô cố gắng nhớ lại những khoảnh khắc vui vẻ của mình và Long, những buổi chiều hoàng hôn tím biếc trên bãi biển, những lần cậu ấy kiên nhẫn giảng bài cho cô, những ánh mắt trao nhau đầy tình tứ. Nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi hình ảnh Long cau mày, thái độ dứt khoát của cậu ấy khi nói về cách giải bài tập. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây cô lại thấy những con sóng ấy đang dần cuốn đi những hạt cát niềm tin.
Khi bước chân vào cổng trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, không khí ồn ào, náo nhiệt thường ngày bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường. Tiếng cười nói, tiếng xe đạp, tiếng chuông reng reng, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng hỗn loạn, khiến đầu óc Linh thêm quay cuồng. Cô cúi đầu, cố gắng tránh né những ánh mắt tò mò, những nụ cười chào hỏi. Mùi phấn bảng và giấy sách quen thuộc phảng phất trong không khí, gợi nhắc cô về những tiết học căng thẳng sắp tới. Cô bước nhanh lên lớp, hy vọng tìm được một góc nhỏ yên bình. Trong lớp, cô ngồi vào chỗ của mình, mở sách vở ra nhưng tâm trí lại trôi dạt về đâu đó xa xôi. Cô cố gắng tập trung vào bài giảng của thầy giáo, nhưng từng câu chữ cứ nhảy múa trước mắt, không tài nào ghi nhớ được. Đôi mắt cô vô thức nhìn về phía bàn của Long, nhưng cậu ấy đã đến từ lúc nào, đang chăm chú nghe giảng, dường như không hề nhận ra sự hiện diện u ám của cô. Một nỗi cô đơn lạnh lẽo bò dọc sống lưng Linh. Cô tự hỏi, liệu Long có cảm thấy gì không, liệu cậu ấy có nhận ra sự xa cách vô hình đang lớn dần giữa hai người không? Hay cậu ấy đã hoàn toàn quên đi những gì đã xảy ra, hoặc coi đó chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng bận tâm? Sự nghi ngờ này càng khiến Linh cảm thấy nhỏ bé và yếu đuối. Cô muốn hét lên, muốn hỏi Long xem cậu ấy nghĩ gì, nhưng cổ họng cô lại nghẹn ứ, không thể thốt nên lời. Cô chỉ có thể gục mặt xuống bàn, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang dâng trào.
***
Tiếng chuông báo giờ giải lao dài vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng trong lớp học. Học sinh ùa ra ngoài như ong vỡ tổ, tiếng cười nói, tiếng bước chân rộn ràng khắp hành lang. Linh không muốn hòa mình vào cái không khí náo nhiệt ấy. Cô chỉ muốn một mình, tìm một nơi yên tĩnh để sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Mùi thức ăn từ căn tin bắt đầu lan tỏa, trộn lẫn với mùi cây cỏ xanh mát từ sân trường, nhưng cô chẳng thấy đói chút nào. Cô quyết định không ăn trưa, chỉ đi xuống căn tin mua một chai nước lọc, hy vọng vị nước mát lạnh sẽ giúp cô tỉnh táo hơn.
Bước đi trên hành lang lát gạch quen thuộc, Linh cúi đầu, đôi mắt lơ đãng nhìn xuống mũi giày. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng trên sàn nhà, nhưng không thể xua đi bóng tối trong lòng cô. Cô rẽ vào một góc khuất gần khu vực ghế đá sân trường, nơi ít người qua lại hơn. Tiếng gió nhẹ luồn qua tán cây, xào xạc như những lời thì thầm. Vài nhóm học sinh đang tụ tập, cười nói rôm rả. Linh định đi vòng qua, nhưng bỗng một vài câu nói lọt vào tai cô, khiến bước chân cô khựng lại.
"Nghe nói Long với Linh dạo này cứ kiểu gì ấy nhỉ?" Giọng Loan, cô bạn cùng lớp với mái tóc nhuộm highlight, vang lên lanh lảnh.
Linh đứng sững lại, trái tim cô thắt lại. Cô không thể tin vào tai mình. Những lời nói ấy như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim cô. Cô nấp sau một gốc cây lớn, cố gắng hít thở thật sâu, nhưng hơi thở cô vẫn gấp gáp.
"Thì cũng đúng thôi," Nguyễn Thị Hà, cô bạn gầy gò với đôi mắt tinh ranh sau cặp kính, tiếp lời, giọng điệu có vẻ từng trải. "Long là hotboy của trường, học giỏi thế, tương lai xán lạn. Chắc gia đình cũng muốn anh ấy tập trung học hành, chọn trường top." Hà nhấp một ngụm trà sữa, đôi mắt liếc nhìn xung quanh như thể đang thêu dệt thêm câu chuyện. "Long ấy mà, chắc chắn sẽ vào Bách Khoa hay Ngoại Thương gì đấy. Gia đình anh ấy có truyền thống mà."
"Chứ Ngọc Linh thì cũng xinh đấy, học giỏi đấy, nhưng mà... có vẻ không 'tầm' với Long lắm nhỉ?" Đỗ Thị Vy, cô bạn tròn trịa hay cười khúc khích, chen vào, giọng hồn nhiên nhưng lời nói lại vô cùng sắc bén. "Nghe bảo Phạm Thùy Chi còn hợp hơn nhiều." Vy cười khúc khích, lấy tay che miệng.
Linh cảm thấy như có một gáo nước lạnh dội thẳng vào người. Không xứng? Tình yêu trẻ con? Phạm Thùy Chi? Những từ ngữ ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, gặm nhấm từng chút tự tin còn sót lại. Cô biết Phạm Thùy Chi, cô gái tài năng, giỏi giang, luôn đứng đầu các kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Cô ấy là hình mẫu lý tưởng của nhiều người, và cũng là đối thủ đáng gờm của Long trong các cuộc thi đấu trí. Linh luôn ngưỡng mộ Thùy Chi, nhưng chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ bị đem ra so sánh với cô ấy trong chuyện tình cảm.
"Đúng rồi, Chi vừa học giỏi lại vừa có gia thế," Loan đồng tình, gật gù. "Lại còn quyết đoán nữa chứ. Chứ Linh cứ mơ mộng kiểu gì ấy. Học hành thì cũng được đấy, nhưng mà..." Loan bỏ lửng câu nói, nhưng ý nghĩa thì đã quá rõ ràng.
Từng lời nói, từng tiếng cười khúc khích của nhóm bạn cứ vang vọng trong tai Linh như một bản nhạc rùng rợn. Cô cảm thấy cả người mình run lên bần bật. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kìm nén, không muốn để ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Cô cắn chặt môi, vị máu tanh nhàn nhạt lan trong khoang miệng. Bao nhiêu nghi ngờ, bao nhiêu tự ti mà cô đã cố gắng chôn giấu từ hôm qua, giờ đây bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy mình như một con chim non bị bứt lông, không thể bay lên được. Cả thế giới dường như đang chống lại cô, hay chính cô đang chống lại chính mình?
Linh không thể đứng đó thêm một phút nào nữa. Cô cảm thấy không khí xung quanh mình đặc quánh lại, khó thở vô cùng. Cô quay người, vội vã bỏ đi, bước chân loạng choạng như người mất hồn. Tiếng cười nói của nhóm Loan vẫn văng vẳng phía sau, như những lưỡi dao cứa vào tâm can cô. Cô không biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải chạy thật nhanh, chạy thoát khỏi những lời đàm tiếu tàn nhẫn ấy, thoát khỏi cái cảm giác bị phán xét, bị đánh giá, bị coi thường. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của cô, giờ đây dường như đang bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc, và những lời thì thầm ác ý kia chính là ngọn gió lạnh lẽo thổi tan đi chút hơi ấm cuối cùng.
***
Buổi học chiều trôi qua trong sự mơ hồ của Linh. Cô không nhớ mình đã nghe gì, đã viết gì. Mùi phấn bảng và giấy sách quen thuộc cũng không còn mang lại cảm giác bình yên nữa, mà chỉ càng làm tăng thêm sự nặng nề trong tâm trí cô. Khi tiếng chuông tan học vang lên, Linh là một trong những người cuối cùng rời khỏi lớp. Cô không muốn gặp ai, không muốn nói chuyện với ai. Cô chỉ muốn tìm một nơi thật xa, thật vắng vẻ, nơi cô có thể đối diện với chính mình mà không sợ bị phán xét.
Cô đi bộ đến góc sân trường vắng vẻ nhất, nơi có một hàng ghế đá cũ kỹ nằm dưới bóng cây bàng cổ thụ. Ánh nắng hoàng hôn yếu ớt bắt đầu nhuộm vàng không gian, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch, trầm buồn. Linh ngồi phịch xuống ghế, ôm chặt lấy đầu gối. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ phía cổng trường, nhưng cô chẳng cảm nhận được chút dịu mát nào. Cảm giác cô đơn và trống rỗng bao trùm lấy cô, nặng trĩu như một tảng đá đè nặng trong lồng ngực.
"Không xứng... Phạm Thùy Chi... Tình yêu trẻ con..." Những lời nói của Loan, Hà, Vy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một cuộn băng bị hỏng. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt. Long, một người tài giỏi, thông minh, luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý, liệu có thực sự yêu một cô gái "mơ mộng" như cô không? Hay chỉ là một sự nhất thời của tuổi trẻ, một tình cảm thoáng qua mà thôi? Và quan trọng hơn, liệu cô có đủ "tầm" để sánh bước cùng Long, người mà gia đình anh ấy đặt quá nhiều kỳ vọng vào? Nỗi sợ hãi bị đánh giá, bị so sánh với người khác, đặc biệt là với Phạm Thùy Chi, làm cô thêm tổn thương và suy sụp tinh thần. Cô sợ rằng mình sẽ trở thành gánh nặng, thành rào cản cho tương lai xán lạn của Long.
Đôi mắt Linh đỏ hoe, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô cố gắng lau đi, nhưng chúng cứ tuôn ra không ngừng. Cô cảm thấy mình thật yếu đuối, thật vô dụng.
"Linh, cậu ổn không? Trông cậu cứ sao sao ấy."
Giọng nói nhẹ nhàng của Mai vang lên phía sau, khiến Linh giật mình. Cô vội vàng quay mặt đi, dùng tay lau nước mắt. Mai và Lan đã tìm thấy cô. Mai, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính, nhìn cô đầy lo lắng. Lan, khỏe khoắn và năng động, đứng thẳng người, ánh mắt sắc sảo quan sát cô bạn thân.
"Có chuyện gì à? Cứ nói với bọn mình đi," Lan nói thẳng thắn, giọng có chút sốt ruột. "Cậu cứ ngồi đây một mình, bọn mình lo chết đi được."
Linh cố gắng hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Không có gì... Mình hơi mệt thôi. Muốn về nhà nghỉ sớm." Giọng cô yếu ớt, khàn đặc, không giống giọng nói trong trẻo thường ngày chút nào.
Mai bước đến gần hơn, đặt tay lên vai Linh. "Mệt thật sao? Hay có chuyện gì buồn?" Cô bạn tinh tế nhận ra sự bất thường trong ánh mắt và giọng điệu của Linh. "Nhìn cậu không giống mệt bình thường đâu."
"Đúng đấy, có chuyện gì cứ nói ra đi," Lan tiếp lời, "cậu cứ giữ trong lòng thì chỉ làm mình thêm nặng đầu thôi."
Linh lắc đầu, tránh né ánh mắt quan tâm của hai cô bạn. Cô muốn nói ra lắm chứ, muốn kể hết những gì mình đã nghe được, những nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm hồn cô. Nhưng làm sao cô có thể nói ra được chứ? Làm sao cô có thể kể rằng mình đã nghe những lời đồn thổi về việc mình không xứng với Long, rằng Phạm Thùy Chi mới là người phù hợp hơn? Họ sẽ nghĩ gì về mình? Liệu Long có thực sự nghĩ như vậy không? Nỗi sợ bị đánh giá, bị coi thường còn lớn hơn cả nỗi đau mà cô đang phải chịu đựng. Cô sợ rằng khi cô nói ra, mọi chuyện sẽ trở nên thật hơn, đáng sợ hơn.
"Thật mà... Chỉ là hơi đau đầu thôi. Mình về trước nhé." Linh đứng dậy vội vã, cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Mai và Lan. Cô biết, hai cô bạn thân đang rất lo lắng, nhưng cô không thể, không thể mở lòng lúc này. Cô cảm thấy mình đang dần tự cô lập bản thân, đẩy mọi người ra xa, cả Long và bây giờ là cả Mai và Lan.
"Cậu đi cẩn thận nhé," Mai gọi với theo, giọng đầy vẻ ái ngại. Lan cũng chỉ biết thở dài, nhìn theo bóng Linh khuất dần.
Linh bước đi trên con đường về nhà, ánh mắt vô hồn. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, xua đi màn đêm đang dần buông xuống. Những lời đồn thổi vẫn vang vọng trong đầu cô, những lời nói vô tư nhưng tàn nhẫn của đám bạn cùng lớp đã gieo vào lòng cô những hạt mầm nghi ngờ, những nỗi tự ti sâu sắc. Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Long hôm qua, nhớ lại sự im lặng đầy căng thẳng giữa hai người. "Liệu cậu ấy có nghĩ như những gì bọn họ nói không? Liệu mình có thực sự không đủ tốt, không xứng đáng với cậu ấy không?" Cô tự hỏi.
Sự nghi ngờ của Linh về tình cảm của Long và giá trị bản thân đang tạo ra một rạn nứt lớn hơn trong mối quan hệ của họ, có thể dẫn đến việc cô tự đẩy Long ra xa. Lời đồn về Phạm Thùy Chi làm nổi bật vai trò của cô ấy như một đối thủ tiềm năng, không chỉ trong học tập mà còn trong tình cảm, gây ra hiểu lầm và căng thẳng giữa Long và Linh. Và việc Linh giấu diếm nỗi buồn và tổn thương với Mai và Lan cho thấy cô đang dần tự cô lập mình, điều này có thể dẫn đến những quyết định sai lầm hoặc sự đổ vỡ không đáng có trong tương lai.
Đêm dần buông, bao trùm cả thành phố biển Hạ Long. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây cô lại cảm thấy mình đang bị cuốn ra xa, vào giữa đại dương mênh mông của những lo lắng và tự ti. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của cô, dường như đang dần mất đi sắc màu tươi sáng, nhường chỗ cho một màn sương mù xám xịt của sự bất an và nỗi buồn. Cô không biết mình sẽ phải đối mặt với tất cả những điều này như thế nào, và liệu mối quan hệ mong manh giữa cô và Long có thể vượt qua được những thử thách này hay không. Cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn, giữa một thế giới dường như đang quay lưng lại với mình.