Đêm dần buông, bao trùm cả thành phố biển Hạ Long. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây cô lại cảm thấy mình đang bị cuốn ra xa, vào giữa đại dương mênh mông của những lo lắng và tự ti. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của cô, dường như đang dần mất đi sắc màu tươi sáng, nhường chỗ cho một màn sương mù xám xịt của sự bất an và nỗi buồn. Cô không biết mình sẽ phải đối mặt với tất cả những điều này như thế nào, và liệu mối quan hệ mong manh giữa cô và Long có thể vượt qua được những thử thách này hay không. Cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn, giữa một thế giới dường như đang quay lưng lại với mình.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa sổ kính của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn lớp học. Kiến trúc của trường, một sự pha trộn hài hòa giữa nét cổ điển Pháp với mái ngói đỏ thâm trầm và những dãy nhà hiện đại với tường kính sáng loáng, dường như cũng không đủ sức xua đi màn sương xám xịt trong lòng Lê Ngọc Linh. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vừa dứt, theo sau là tiếng giảng bài đều đều từ các phòng học vọng lại, tiếng bút sột soạt trên trang giấy, và thỉnh thoảng là tiếng xì xào thì thầm của đám học trò. Mùi phấn bảng mới, mùi giấy sách quen thuộc và thoang thoảng hương cà phê từ căng tin lẩn quất trong không khí, tạo nên một bầu không khí học đường quen thuộc đến nhường nào. Thế nhưng, tất cả những điều đó dường như chẳng thể chạm tới cô lúc này.
Ngọc Linh ngồi ở bàn cuối, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tán cây cổ thụ rợp bóng đang đung đưa khe khẽ trong làn gió nhẹ. Tâm trí cô trôi dạt vô định, quay cuồng với những lời đồn thổi tàn nhẫn mà cô vô tình nghe được ngày hôm qua. "Không xứng," "chỉ là tình yêu trẻ con," "Long còn có nhiều lựa chọn tốt hơn"... Những từ ngữ ấy cứ như những mũi kim châm, khứa sâu vào trái tim vốn đã yếu mềm của cô. Cô cảm thấy mình như một con ốc sên co mình vào vỏ, cố gắng tránh né mọi ánh nhìn, đặc biệt là ánh nhìn từ phía Hoàng Thảo Mai – cô bạn thân luôn tinh tế và Long – người mà cô yêu thương nhưng lại đang khiến cô hoang mang tột độ. Cô sợ hãi ánh mắt của họ, sợ họ sẽ nhìn thấy sự yếu đuối, sự tự ti đang gặm nhấm cô từng chút một.
Trong giờ ra chơi, khi sân trường tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bóng rổ nảy lên từ sân thể dục, và tiếng ve kêu râm ran báo hiệu một mùa hè đang đến gần, Ngọc Linh lại tìm một góc vắng vẻ nhất của hành lang, nơi ít người qua lại để ẩn mình. Cô lật từng trang sách một cách vô thức, những dòng chữ dường như nhảy múa trước mắt mà chẳng đọng lại chút ý nghĩa nào. Đầu óc cô rối bời, một mớ bòng bong của nỗi sợ hãi, tổn thương và nghi ngờ. "Liệu mình có thực sự không tốt như họ nói? Long có bao giờ nghĩ như thế không?" Mỗi câu hỏi tự vấn lại càng khiến lồng ngực cô thêm nặng trĩu. Cô cảm thấy mình đang dần biến thành một cái bóng, một phiên bản mờ nhạt của chính mình, hoàn toàn khác xa với Ngọc Linh hoạt bát, rạng rỡ mà mọi người vẫn biết.
Mai, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính, nhận ra sự bất thường đó. Cô đến gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Ngọc Linh.
“Linh ơi, cậu sao thế? Mấy hôm nay cậu cứ như người mất hồn ấy.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, tràn đầy sự lo lắng.
Ngọc Linh giật mình, khẽ rụt vai lại, né tránh cái chạm của Mai như thể bị điện giật. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi cô dường như không nghe theo ý muốn. “Không có gì đâu Mai. Tớ hơi mệt thôi.” Giọng cô nhỏ xíu, khàn đặc, hoàn toàn không phải âm điệu trong trẻo thường ngày. Cô quay mặt đi, nhìn ra khoảng sân trường đông đúc, tránh né ánh mắt dò xét của bạn mình. Cô biết Mai đang lo lắng, cô biết Mai muốn giúp, nhưng cô không thể nói ra. Nỗi sợ bị đánh giá, bị coi thường, bị cho là yếu đuối còn lớn hơn cả nỗi đau mà cô đang phải chịu đựng.
Từ xa, Long đứng tựa vào một thân cây xà cừ cổ thụ rợp bóng, ánh mắt cậu ấy dõi theo Ngọc Linh. Cậu ấy có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của cô. Mấy ngày nay, cô ấy luôn né tránh ánh mắt cậu, không còn những nụ cười rạng rỡ, không còn những câu chuyện ríu rít. Nụ cười trên môi Long vụt tắt, thay vào đó là một vẻ ưu tư, nặng trĩu. Cậu ấy thấy Linh co mình lại, thấy cô ấy cố gắng che giấu cảm xúc, và cậu ấy biết, có điều gì đó không ổn. Long cảm nhận được một khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần giữa họ, như một bức tường pha lê trong suốt nhưng kiên cố, ngăn cách hai người.
“Linh đang có chuyện gì? Hay là... do mình?” Long thầm tự hỏi. Cậu nhớ lại bữa cơm gia đình đầy áp lực, nhớ lại những kỳ vọng lớn lao từ bố mẹ về tương lai, về trường đại học danh tiếng. Những gánh nặng ấy đè nặng lên vai cậu, khiến cậu mệt mỏi và đôi khi trở nên thiếu nhạy cảm hơn. Cậu biết mình đã không còn là Long của những ngày đầu, vô tư và chỉ biết nghĩ đến Linh. Giờ đây, cậu đang phải chiến đấu với những áp lực từ bên trong và bên ngoài, và có lẽ, cậu đã vô tình làm tổn thương cô ấy. Cậu khẽ thở dài, ánh mắt đầy ưu tư, nhìn về phía Ngọc Linh đang cô độc giữa dòng người tấp nập. Cậu muốn đến gần cô ấy, muốn hỏi han, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, và liệu cô ấy có sẵn lòng chia sẻ với cậu không, khi mà bản thân cậu cũng đang chìm trong mớ bòng bong của riêng mình. Sự cô đơn của Long, bị kìm hãm bởi áp lực cá nhân và sự thiếu nhạy cảm trong lúc căng thẳng, đang dần biến thành một gánh nặng khác, một lời nhắc nhở về sự rạn nứt tiềm ẩn trong mối quan hệ của họ. Cậu đã từng hứa sẽ là chỗ dựa cho cô ấy, nhưng giờ đây, cậu lại cảm thấy mình đang lạc lối.
***
Buổi chiều, sau giờ học, ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời. Những tia nắng cuối ngày nhạt dần, trải dài trên hành lang vắng vẻ của trường Ánh Dương. Tiếng chuông tan học đã reo, nhưng thay vì sự ồn ào náo nhiệt như buổi sáng, giờ đây chỉ còn lại tiếng bước chân thưa thớt và những lời tạm biệt vội vã. Không khí tĩnh lặng bao trùm, mang theo chút se lạnh của buổi xế chiều.
Ngọc Linh vội vã rời trường, mong muốn nhanh chóng thoát khỏi không gian ngột ngạt này. Cô cúi đầu bước đi, cố gắng lẩn tránh mọi ánh mắt. Nhưng khi cô vừa rẽ vào hành lang phụ dẫn ra cổng sau, một bóng người cao lớn đã đứng chặn trước mặt cô. Long.
Cậu ấy đứng đó, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cô, cố gắng đọc được điều gì đó ẩn sâu trong đôi mắt của Linh. Khuôn mặt góc cạnh của cậu ấy hơi cau lại, thể hiện rõ sự lo lắng.
“Linh, chúng ta cần nói chuyện.” Giọng Long trầm ấm, nhưng vang lên đầy kiên quyết, không cho phép cô né tránh.
Ngọc Linh giật mình, cô không ngờ Long lại đợi mình ở đây. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô lảng tránh ánh mắt cậu, vờ như không nghe thấy. “Nói chuyện gì chứ? Tớ đang bận.” Cô đáp lại một cách lạnh nhạt, giọng nói thiếu sức sống. Cô không muốn đối mặt. Cô sợ hãi những gì cậu ấy có thể nói, sợ hãi rằng những lời đồn thổi kia sẽ trở thành sự thật qua miệng Long.
Long bước đến gần hơn một bước, khoảng cách giữa hai người như bị rút ngắn lại, nhưng khoảng cách trong tâm hồn họ dường như lại càng xa hơn. Cậu ấy khẽ nắm lấy cổ tay Linh, một cái chạm nhẹ nhưng đủ để giữ cô lại. Linh khẽ rụt tay lại, như thể muốn thoát khỏi sự ràng buộc ấy, nhưng Long vẫn giữ chặt, không dùng lực nhưng cũng không buông.
“Về chuyện của chúng ta. Về những gì đang xảy ra.” Giọng cậu ấy trầm xuống, mang theo một chút nặng nề. Cậu ấy nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố gắng lảng tránh của Linh, cố gắng xuyên qua lớp vỏ bọc mà cô đang tạo ra.
Ngọc Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao nỗi mệt mỏi và tuyệt vọng. Cô biết mình không thể trốn tránh mãi được. Ánh mắt cô vẫn đầy vẻ đề phòng, nhưng trong đó còn có cả sự mệt mỏi tột độ. Cô nhìn Long, rồi lại nhìn về phía hành lang vắng ngắt. Cô không muốn những lời nói riêng tư của họ bị ai đó vô tình nghe được.
“Được thôi. Nhưng không phải ở đây.” Cô nói, giọng vẫn còn chút do dự, nhưng đã pha lẫn sự bất lực. Cô biết mình cần phải đối mặt, dù cho kết quả có như thế nào đi nữa. Có lẽ, đây là lúc để mọi chuyện rõ ràng, dù rõ ràng có nghĩa là tổn thương.
Long khẽ gật đầu, ánh mắt cậu ấy vẫn kiên quyết nhưng cũng chất chứa sự lo lắng. Cậu ấy biết rằng cuộc nói chuyện này sẽ không dễ dàng, nhưng cậu ấy tin rằng họ cần phải nói chuyện. Cậu ấy buông tay Linh ra, nhìn cô quay lưng bước đi, rồi lặng lẽ đi theo sau. Bóng hai người đổ dài trên nền gạch, chập chờn dưới ánh nắng chiều tà, như thể đang mang theo một gánh nặng vô hình. Linh cảm thấy mình đang đi trên một sợi dây mảnh, chênh vênh giữa vực thẳm của sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi, còn Long, cậu ấy cũng không khá hơn, cậu ấy đang cảm thấy sự bất lực dâng trào khi nhìn thấy cô ấy như thế này, và một phần nào đó cậu ấy tự trách mình.
***
Hai người im lặng bước đi, không nói với nhau lời nào. Long dẫn Linh đến Khu Sân Thượng Cũ, một nơi ít người biết đến, tách biệt khỏi sự ồn ào của trường học. Đây là chốn quen thuộc của họ, nơi từng chứng kiến biết bao câu chuyện vui buồn, bao lời hẹn ước. Sân thượng bê tông rộng lớn, với những vết nứt và mảng rong rêu bám trên tường, lan can sắt cũ kỹ đã bạc màu theo năm tháng. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, lùa qua các khe hở, mang theo tiếng rít nhẹ và mùi không khí trong lành của độ cao. Từ đây, tầm nhìn bao quát cả thành phố Hạ Long đang dần lên đèn, những ánh sáng lung linh bắt đầu thắp sáng cả một vùng trời, biến khung cảnh hoang dại và cô đơn nơi sân thượng trở nên huyền ảo hơn. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, mơ hồ và dịu nhẹ, như một bản nhạc nền buồn cho khoảnh khắc này.
Long và Linh ngồi xuống một bậc tam cấp cũ kỹ, cạnh nhau nhưng khoảng cách giữa họ lại xa vời vợi. Họ nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại vệt hồng cam cuối cùng đang dần tắt. Khung cảnh rộng lớn, tự do, nhưng không gian giữa hai người lại đặc quánh sự căng thẳng, nặng nề hơn bất kỳ lời cãi vã nào.
Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió lạnh vuốt ve trên má. Cậu ấy quay sang nhìn Linh, thấy đôi vai cô khẽ run lên trong gió.
“Em sao vậy Linh? Anh thấy em lạ lắm mấy hôm nay.” Long cố gắng giữ giọng thật nhẹ nhàng, nhưng những lời nói của cậu ấy dường như lại thiếu đi sự thấu hiểu sâu sắc, bởi vì bản thân cậu ấy cũng đang mang một gánh nặng khác. Cậu ấy đã quen với việc giải quyết vấn đề bằng lý trí, bằng những lời khuyên thực tế, mà quên mất rằng điều Linh cần lúc này có lẽ chỉ là một sự sẻ chia cảm xúc.
Ngọc Linh không quay lại nhìn Long. Cô siết chặt bàn tay vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Giọng cô run rẩy, nhỏ đến mức gần như bị gió cuốn đi. “Em... em nghe người ta nói... nói chúng ta không hợp, nói em không xứng với anh.” Cô nói ra từng lời, như thể đang bóc tách từng lớp vết thương còn tươi. Những lời đó, dù là lời đồn thổi, nhưng đã gieo vào lòng cô một nỗi sợ hãi tột độ, nỗi sợ mình không đủ tốt, không đủ xứng đáng với một người xuất sắc như Long.
Long ngỡ ngàng. Cậu ấy không ngờ cô ấy lại vì những lời đồn thổi vớ vẩn đó mà buồn bã đến vậy. Cậu ấy muốn ôm cô vào lòng, muốn trấn an cô rằng tất cả chỉ là những lời gió thoảng, nhưng rồi cậu ấy lại ngập ngừng. Áp lực từ gia đình, từ kỳ vọng của bố mẹ về một tương lai xán lạn, về những trường đại học danh tiếng như Bách Khoa, Ngoại Thương, những định hướng ngành nghề 'hot', tất cả đều đang đè nặng lên vai cậu. Những suy nghĩ đó vô hình trung đã ảnh hưởng đến cách cậu ấy phản ứng, làm cho lời nói của cậu ấy trở nên khô khan hơn, thiếu đi sự mềm mại mà Linh đang khao khát.
“Em đừng bận tâm những lời đó. Mấy chuyện tương lai hay trường đại học... anh đã nói rồi, anh sẽ cố gắng...” Long đưa tay định chạm vào vai Linh, nhưng rồi lại rụt về, ngón tay cậu khẽ chạm vào chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình. Chiếc vòng tay mà Linh đã tặng, từng là biểu tượng cho tình yêu và sự tin tưởng giữa họ, giờ đây lại như một lời nhắc nhở về khoảng cách đang lớn dần. Cậu ấy muốn trấn an cô, muốn cho cô thấy rằng cậu ấy vẫn ổn, và cô cũng vậy. Nhưng lời nói của cậu ấy lại giống như đang nói về kế hoạch, về mục tiêu, chứ không phải về nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng cô.
Ngọc Linh nghe những lời ấy, nhưng chúng chẳng thể chạm đến trái tim cô. “Cố gắng gì chứ?” cô thầm nghĩ. Cô không cần Long nói về tương lai hay trường đại học lúc này. Cô cần cậu ấy hiểu nỗi sợ hãi của cô, nỗi đau của cô. Cô cần cậu ấy nói rằng cô xứng đáng, rằng những lời đồn thổi kia là sai. Nhưng Long lại đang nói về những thứ quá xa vời, quá lý trí.
Cô quay đầu lại nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đẫm lệ, ánh nhìn đầy thất vọng. “Anh có thật sự hiểu em đang cảm thấy thế nào không?” Giọng cô nghẹn lại, xen lẫn chút cay đắng. Cô cảm thấy mình như đang chìm giữa đại dương, còn Long thì đang đứng trên bờ, nói về thời tiết, về những con sóng, nhưng không hề nhìn thấy cô đang vùng vẫy.
Long sững sờ trước câu hỏi đó. Cậu ấy nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Linh, nhận ra sự thất vọng và tổn thương sâu sắc trong ánh nhìn của cô. Cậu ấy cảm thấy một nỗi bất lực trào dâng. Cậu ấy muốn hiểu, cậu ấy muốn làm gì đó, nhưng những gánh nặng của chính bản thân cậu ấy, những áp lực vô hình từ gia đình và tương lai, đã khiến cậu ấy trở nên chai sạn hơn, kém nhạy cảm hơn. Cậu ấy không biết phải nói gì, không biết phải làm sao để xoa dịu cô, khi mà chính cậu ấy cũng đang lạc lối trong mớ cảm xúc hỗn độn của riêng mình.
“Anh... anh không biết phải nói sao nữa.” Long thở dài, tiếng thở dài nặng nề mang theo sự mệt mỏi và bối rối. Cậu ấy quay đi, nhìn về phía những ánh đèn thành phố đang bắt đầu lung linh. Cậu ấy cảm thấy mình thật vô dụng, thật yếu kém.
Ngọc Linh nhìn Long quay mặt đi, cảm nhận sự lạnh lẽo bao trùm lấy mình. “Anh ấy không hiểu. Hay là... chúng ta thật sự khác biệt đến vậy?” Cô tự hỏi, trong lòng dâng lên một nỗi cô đơn tột cùng. Cô muốn nói hết, muốn kể về cảm giác bị bỏ rơi, về nỗi sợ hãi Phạm Thùy Chi, về việc cô sợ mình sẽ kéo Long xuống. Nhưng khi nhìn thấy sự bất lực và mệt mỏi trong ánh mắt Long, cô lại không đủ mạnh mẽ để nói ra. Cô sợ rằng khi cô nói ra, mọi thứ sẽ sụp đổ hoàn toàn. Cả hai đều mang trong mình những gánh nặng riêng, những nỗi sợ hãi riêng, nhưng họ lại không thể tìm thấy tiếng nói chung để sẻ chia, để thấu hiểu.
Gió trên sân thượng thổi mạnh hơn, cuốn đi những lời chưa nói, chỉ để lại một sự im lặng nặng nề, đau đớn hơn bất kỳ lời cãi vã nào. Họ ngồi đó, cạnh nhau nhưng lại xa cách đến lạ lùng, mỗi người chìm đắm trong suy nghĩ riêng, nhìn về hai phía khác nhau. Khoảng cách vô hình giữa họ, được tạo nên từ những áp lực, những lời đồn thổi và những gánh nặng không thể sẻ chia, giờ đây dường như còn rộng lớn hơn cả bầu trời Hạ Long đầy sao đang dần hiện ra trước mắt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại mang một màu sắc trầm buồn, nặng trĩu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, nó lại giống như hai con thuyền lạc nhau giữa đại dương mênh mông, chẳng biết phương nào để cập bến. Sự im lặng này, dường như đang báo hiệu một giai đoạn khó khăn, một sự xa cách tạm thời, hoặc thậm chí là những rạn nứt sâu sắc hơn trong mối quan hệ của Long và Linh.