Rực rỡ thanh xuân
Chương 331

Ánh Nến Giữa Đêm Khuya

3367 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp kết thúc chương 330, phá vỡ sự im lặng và xa cách giữa Long và Linh.,Khắc họa một khoảnh khắc hiếm hoi khi Long và Linh cùng nhau ôn bài khuya, cho phép sự gần gũi tưởng chừng đã tan biến quay trở lại một cách bất ngờ.,Tạo ra một tia hy vọng mới cho mối quan hệ của họ, chứng minh rằng tình yêu vẫn có thể vượt qua những căng thẳng và khác biệt nhỏ.,Tiếp tục phát triển 'rising_action' của Arc 5 bằng cách cho thấy sự đồng hành là chìa khóa để đối phó với áp lực học tập và định hướng tương lai, đồng thời giữ lại những vấn đề cốt lõi chưa được giải quyết hoàn toàn.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Hoàng Thảo Mai
Mood: Hy vọng, lãng mạn nhẹ nhàng, dịu dàng, trầm tư
Kết chương: [object Object]

Sự im lặng nặng nề ấy, một khoảng trống mênh mông như biển đêm không sao, đã nuốt chửng mọi lời nói, mọi cảm xúc còn vương vấn giữa Long và Linh. Họ ngồi đó, cạnh nhau nhưng lại xa cách đến lạ lùng, mỗi người chìm đắm trong suy nghĩ riêng, nhìn về hai phía khác nhau. Khoảng cách vô hình giữa họ, được tạo nên từ những áp lực, những lời đồn thổi và những gánh nặng không thể sẻ chia, giờ đây dường như còn rộng lớn hơn cả bầu trời Hạ Long đầy sao đang dần hiện ra trước mắt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây lại mang một màu sắc trầm buồn, nặng trĩu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, nó lại giống như hai con thuyền lạc nhau giữa đại dương mênh mông, chẳng biết phương nào để cập bến. Sự im lặng này, dường như đang báo hiệu một giai đoạn khó khăn, một sự xa cách tạm thời, hoặc thậm chí là những rạn nứt sâu sắc hơn trong mối quan hệ của Long và Linh.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng cuối thu vàng dịu len lỏi qua những tán cây cổ thụ trong sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, vẽ lên nền gạch những vệt sáng nhảy múa. Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vừa dứt, âm thanh huyên náo của học sinh ùa ra từ các lớp học lập tức tràn ngập hành lang. Tiếng bước chân vội vã, tiếng cười nói ríu rít, tiếng bóng rổ nảy trên sân, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Mùi phấn bảng vẫn còn vương vấn trong không khí, xen lẫn mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin và hương hoa sữa dịu nhẹ đâu đó từ góc vườn. Trường Ánh Dương, với kiến trúc pha trộn giữa nét cổ kính của những mái ngói đỏ, tường gạch cũ kỹ được bảo trì tốt và sự hiện đại của các dãy phòng học kính, bê tông, vẫn luôn là một không gian tràn đầy năng lượng và hy vọng. Nhưng đối với Ngọc Linh, khung cảnh quen thuộc ấy giờ đây lại mang một màu sắc khác, nhạt nhòa và xa lạ.

Cô lặng lẽ đi dọc hành lang, cố gắng hòa mình vào dòng người, nhưng tâm trí lại lơ lửng ở một nơi nào đó rất xa. Làn da trắng hồng ngày nào giờ có vẻ xanh xao hơn, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày lại chất chứa một nỗi buồn khó gọi tên, ánh nhìn cứ vô định. Mái tóc dài đen óng ả, vốn luôn được cô chăm chút buộc cao hoặc thả tự nhiên, giờ đây có vẻ hơi lộn xộn, như thể cô đã không còn tâm trí để bận tâm đến những điều nhỏ nhặt ấy. Chiếc đồng phục chỉnh tề vẫn nằm ngay ngắn trên người cô, nhưng thiếu đi vài phụ kiện nhỏ xinh hay chiếc nơ màu sắc mà cô thường cài, khiến tổng thể trông đơn giản và có phần u buồn hơn. Mỗi bước chân của Linh đều như đang cố tránh né một điều gì đó vô hình, một gánh nặng tâm lý mà cô không thể rũ bỏ.

Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân đeo kính cận với đôi mắt sáng thông minh, đã nhận ra sự thay đổi rõ rệt của Linh từ mấy ngày nay. Cậu ấy lo lắng quan sát Linh từ xa, rồi nhanh chóng bước đến, nhẹ nhàng chạm vào vai Linh. "Linh, cậu ổn không? Trông cậu xanh xao quá, có phải cậu lại thức khuya học bài không?" Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, ánh mắt đầy sự quan tâm.

Ngọc Linh giật mình, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. Nụ cười ấy nhợt nhạt, không hề chạm đến đôi mắt. "Tớ ổn mà, Mai. Chắc do thức khuya học bài thôi," cô nói, giọng điệu cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng không thể che giấu sự mệt mỏi. Cô không muốn Mai lo lắng, cũng không muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng mình với ai, bởi cô sợ rằng khi nói ra, nỗi sợ hãi và tự ti sẽ trở thành hiện thực. Cô sợ những lời đồn thổi về mình sẽ làm ảnh hưởng đến bạn bè, sợ rằng sự hiện diện của cô sẽ kéo những người thân yêu xuống.

Từ một góc hành lang, Trần Hoàng Long vẫn luôn dõi theo từng cử chỉ của Linh. Cậu ấy đứng tựa vào bức tường gạch cũ kỹ, dáng người cao ráo, bờ vai rộng nổi bật giữa đám đông. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của Long ánh lên vẻ lo lắng rõ rệt. Cậu ấy nhận ra ngay sự nhợt nhạt trên gương mặt Linh, ánh mắt cô không còn rạng rỡ, và cả sự lảng tránh cố hữu khi cô cảm nhận được ánh nhìn của cậu. Long thấy lòng mình nặng trĩu. Cậu ấy biết Linh đang tổn thương, cậu ấy biết mình đã nói những lời không đúng lúc, không đúng cách. Cái đêm trên sân thượng, sự im lặng đau đớn ấy vẫn ám ảnh cậu. Cậu ấy muốn làm gì đó, muốn hàn gắn, muốn xoa dịu cô, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Những áp lực từ gia đình, từ kỳ vọng về tương lai, về những trường đại học danh tiếng vẫn đè nặng lên vai cậu, khiến cậu trở nên kém nhạy cảm hơn, lý trí hơn trong cách thể hiện cảm xúc. Nhưng nhìn Linh như vậy, lòng Long như bị bóp nghẹt. "Mình phải làm gì đó..." cậu ấy thầm nghĩ, quyết tâm hiện rõ trong đôi mắt. Long biết mình không thể để Linh chìm mãi trong nỗi buồn này. Cậu ấy sẽ phải tìm cách tiếp cận cô một lần nữa, nhưng lần này phải thật cẩn trọng, tinh tế hơn, không để những gánh nặng của bản thân làm ảnh hưởng đến cách cậu quan tâm cô. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, tất cả những mùi hương đặc trưng của trường học bỗng trở nên vô vị trong tâm trí Long, khi hình ảnh Linh xanh xao cứ lởn vởn.

***

Chiều muộn, sau giờ học, ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời Hạ Long. Gió heo may cuối thu thổi nhè nhẹ, mang theo chút se lạnh đặc trưng của thành phố biển. Tiếng chuông tan học reo vang, hòa lẫn với tiếng xe cộ ồn ào từ đường lớn và tiếng học sinh reo hò, vội vã ùa ra cổng trường. Mùi khói xe thoang thoảng xen lẫn mùi bánh mì nướng thơm lừng từ quán vỉa hè gần đó, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, vội vã nhưng cũng rất đỗi thân quen.

Ngọc Linh bước ra khỏi cổng trường, cố gắng đi nhanh hơn để tránh mặt Long. Cô không muốn đối diện với cậu ấy lúc này, không muốn những cảm xúc hỗn độn trong lòng mình lại bùng lên. Cái cảm giác bị hiểu lầm, bị bỏ rơi, và cả nỗi tự ti về việc mình không xứng đáng với Long, vẫn cứ đeo bám cô dai dẳng. Cô vẫn còn nhớ rõ lời nói của Long trên sân thượng, những lời nói về tương lai, về kế hoạch, mà không hề chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng cô. Cô cần một sự an ủi, một sự thấu hiểu, chứ không phải một kế hoạch cụ thể.

Nhưng Long đã chờ sẵn ở cổng. Dáng người cao ráo, bờ vai vững chãi của cậu ấy đứng chắn ngay lối đi của Linh. Ánh hoàng hôn hắt lên khuôn mặt góc cạnh của cậu, làm nổi bật sống mũi cao và đôi mắt hổ phách kiên định. Cậu ấy không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, nhìn thẳng vào Linh.

Ngọc Linh khẽ giật mình, cô cố gắng lảng tránh ánh mắt cậu. Trái tim cô đập thình thịch, một phần vì bất ngờ, một phần vì những cảm xúc khó gọi tên đang trỗi dậy. Cô cúi đầu, mái tóc dài che đi một phần gương mặt xanh xao.

"Linh," Long cất tiếng, giọng cậu trầm ấm nhưng không còn chút gằn gắt hay mệt mỏi như đêm hôm trước. "Cậu có thể dành buổi tối nay để ôn lại phần Lý thuyết Điện từ trường không? Có vài chỗ tớ vẫn chưa thông lắm, mà cậu thì giỏi môn này." Long không đề cập đến cuộc cãi vã, không nói đến sự im lặng hay những lời đồn thổi. Cậu ấy chỉ tập trung vào việc học, một chủ đề an toàn và quen thuộc, một lời đề nghị bất ngờ nhưng lại rất đỗi tự nhiên giữa hai học sinh xuất sắc.

Ngọc Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn bối rối nhìn Long. "Tớ... tớ cũng đang rất bận," cô nói, giọng lí nhí. Thực ra, cô không bận, chỉ là cô không muốn đối mặt với cậu, không muốn lại chìm vào những cảm xúc tiêu cực. Cô sợ rằng sự gần gũi này sẽ lại dẫn đến một sự tổn thương khác.

Long vẫn đứng đó, kiên nhẫn. Cậu ấy không tiến lại gần, cũng không lùi xa, chỉ giữ một khoảng cách vừa đủ, tôn trọng sự riêng tư của cô. "Chỉ khoảng vài tiếng thôi. Ở nhà tớ đi, sẽ yên tĩnh hơn. Tớ có một vài tài liệu tham khảo hay mà cậu có thể cần." Long nói, giọng điệu nhẹ nhàng, mang theo một sự chân thành khó cưỡng. Cậu ấy biết Linh luôn nghiêm túc trong học tập, và việc học là cầu nối tốt nhất để hai người có thể trở lại gần nhau mà không phải đối mặt trực tiếp với những vấn đề nhạy cảm. Cậu ấy nhớ Linh từng rất thích không gian yên tĩnh ở căn hộ tập thể của mình, nơi có những cuốn sách cũ và ánh đèn bàn ấm áp.

Ngọc Linh do dự. Cô nhìn vào đôi mắt hổ phách của Long, thấy ở đó không còn sự mệt mỏi hay bất lực, mà là một sự chân thành, một tia hy vọng mong manh. Cô cảm nhận được sự kiên nhẫn và cẩn trọng của Long. Một phần trong cô vẫn muốn đẩy Long ra xa, bởi nỗi sợ hãi bị tổn thương vẫn còn quá lớn. Nhưng một phần khác, sâu thẳm hơn, lại khao khát sự gần gũi, khao khát được trở lại những tháng ngày bình yên, được cùng Long học bài, được chia sẻ những khoảnh khắc giản dị. Cô nhớ cảm giác được cậu ấy giảng bài, cảm giác mọi thứ trở nên dễ hiểu hơn khi có cậu ấy bên cạnh. Cuối cùng, nỗi khao khát đó đã chiến thắng nỗi sợ hãi.

Cô nhẹ nhàng gật đầu, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng: "Được rồi... Vậy lát nữa tớ sẽ qua."

Long khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi trong mấy ngày qua. Ánh hoàng hôn dường như cũng rạng rỡ hơn trên khuôn mặt cậu. "Được. Tớ đợi cậu."

Linh quay đi, bước chân cô nhẹ nhàng hơn một chút. Trong lòng cô, một tia nắng ấm áp mỏng manh vừa lóe lên, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của gió chiều. Long nhìn theo bóng Linh cho đến khi cô khuất hẳn. Cậu ấy thở phào nhẹ nhõm, như trút được một gánh nặng vô hình. Cậu biết, đây chỉ là bước đầu tiên, một bước nhỏ để phá vỡ bức tường im lặng, nhưng ít nhất, nó đã được thực hiện. Sự chủ động và kiên nhẫn của cậu đã phần nào được đền đáp. Cậu ấy biết những vấn đề cốt lõi vẫn còn đó, nhưng cậu tin rằng, chỉ cần Linh chịu mở lòng, chỉ cần họ lại có thể ngồi cạnh nhau, mọi chuyện sẽ dần tốt đẹp hơn.

***

Đêm khuya, căn hộ tập thể cũ của Long chìm trong sự yên tĩnh đặc trưng của một khu dân cư đã quen thuộc với nhịp sống chậm rãi. Dù được xây dựng từ những năm 80-90 với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ và tường vôi đã bong tróc, căn hộ của Long vẫn toát lên vẻ ấm cúng, thân thuộc. Mùi giấy sách cũ, mùi gỗ từ bàn học, và thoang thoảng mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể hòa quyện vào không khí. Từ bên ngoài, tiếng sinh hoạt lèo tèo của vài nhà hàng xóm thỉnh thoảng vọng vào, tạo nên một bức nền âm thanh dịu nhẹ, không hề phá vỡ sự tập trung.

Ngọc Linh ngồi đối diện Long bên chiếc bàn học gỗ đã cũ, nơi từng chứng kiến biết bao đêm thức khuya của hai người. Ánh đèn bàn vàng ấm áp hắt xuống, tạo nên một vầng sáng dịu nhẹ, lãng mạn, xua đi bóng tối lạnh lẽo của đêm. Ngoài cửa sổ, gió heo may se lạnh thỉnh thoảng lại vút qua, làm lay động tấm rèm mỏng. Ban đầu, sự im lặng giữa họ vẫn còn gượng gạo. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách khẽ khàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch. Long nhìn Linh, thấy cô vẫn còn e dè, ánh mắt thỉnh thoảng lại lảng đi, nhưng cậu vẫn kiên nhẫn. Cậu biết, đây không phải lúc để nói về những chuyện đã qua, mà là lúc để tạo lại sự kết nối, dù chỉ là qua những công thức vật lý khô khan.

"Cậu hiểu chỗ này không?" Long nhẹ nhàng lên tiếng, chỉ vào một công thức phức tạp trong cuốn sách giáo khoa Lý. Ngón tay cậu khẽ chạm vào trang giấy, hơi ấm từ đầu ngón tay dường như lan tỏa cả không gian.

Ngọc Linh khẽ lắc đầu, mái tóc dài khẽ rũ xuống. "À... chỗ này tớ vẫn còn hơi mơ hồ. Mấy cái phương trình Maxwell này tớ thấy khó hình dung quá." Giọng cô nhỏ nhẹ, khác hẳn với sự hoạt bát thường ngày.

Long khẽ mỉm cười. "Để tớ giảng lại, cậu thử hình dung nó như... những con sóng trên biển Hạ Long mình vậy. Sóng điện và sóng từ cùng nhau dao động, truyền đi trong không gian, mang theo năng lượng..." Cậu ấy cúi sát hơn, đầu gần như chạm vào đầu cô, chỉ dẫn từng chi tiết, từng khái niệm. Giọng Long trầm ấm, chậm rãi, từ tốn, không hề có chút vội vàng hay cáu kỉnh nào. Cậu ấy dùng những ví dụ gần gũi, quen thuộc để giúp Linh dễ hình dung hơn, kiên nhẫn lặp đi lặp lại những chỗ cô còn vướng mắc. Mùi giấy sách cũ và mùi hương nhẹ nhàng đặc trưng của Long thoảng qua, mang đến một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng.

Ngọc Linh chăm chú lắng nghe. Ánh mắt cô dần trở nên dịu dàng hơn, không còn sự e dè hay lo lắng. Cô nhìn vào trang sách, rồi lại nhìn sang Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tập trung. Cái cách Long giảng bài, cái cách cậu ấy kiên nhẫn giải thích từng ly từng tí, đã khiến cô cảm thấy ấm áp. Một cảm giác an toàn, quen thuộc như những ngày đầu họ cùng nhau học nhóm, dần dần lan tỏa trong lòng cô.

"À, tớ hiểu rồi!" Linh thốt lên, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, lần đầu tiên sau nhiều ngày. Nụ cười ấy giống như ánh nắng ban mai xua tan màn sương mù. "Cậu giảng dễ hiểu hơn thầy nhiều. Thầy Chung toàn dùng mấy từ hàn lâm khó hiểu."

Long khẽ bật cười, nụ cười hiền lành và ấm áp. "Cậu thông minh mà, chỉ là cần thêm chút thời gian để quen với cách tư duy của nó thôi." Cậu nói, ánh mắt trìu mến nhìn cô. Trong khoảnh khắc ấy, bàn tay Long vô tình chạm nhẹ vào bàn tay Linh khi cậu chỉ vào một công thức trên cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cô. Sổ tay với những trang giấy đã ngả màu, ghi chép cẩn thận những công thức, những ước mơ. Cái chạm tay nhẹ nhàng, bất chợt ấy, như một luồng điện nhỏ chạy qua, khiến cả hai khẽ giật mình. Hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang, xua đi cái lạnh lẽo của gió đêm.

Ngọc Linh rụt tay lại, má cô khẽ ửng hồng. Nhưng lần này, không còn sự khó chịu hay xa cách, chỉ là một chút ngượng ngùng dễ thương. Cô nhìn vào Long, đôi mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. "Cảm ơn cậu, Long." Cô thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật. Lời cảm ơn ấy không chỉ dành cho việc giảng bài, mà còn dành cho sự kiên nhẫn, sự quan tâm tinh tế mà cậu ấy đang dành cho cô.

Họ tiếp tục ôn bài, đầu gần sát nhau, cùng nhìn vào trang sách. Cây bút chì khắc tên Linh mà Long đã tặng cho cô từ lâu, giờ đây nằm gọn trong tay cô, lướt nhẹ trên giấy, vẽ lên những đường nét chú thích. Cứ thế, từng chút một, bức tường vô hình giữa họ dần tan chảy. Sự tập trung vào bài vở đã kéo họ lại gần nhau hơn bất kỳ lời xin lỗi hay giải thích nào. Trong khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy mình không còn cô đơn nữa. Nỗi sợ hãi Phạm Thùy Chi, những lời đồn thổi, những gánh nặng về tương lai, tất cả dường như lùi lại phía sau, nhường chỗ cho sự bình yên giản dị này.

Long cũng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm. Nụ cười của Linh, ánh mắt ngưỡng mộ của cô, đã làm tan chảy sự lo lắng và bất lực trong cậu. Cậu ấy biết, cô vẫn còn đó, vẫn là Linh mà cậu yêu thương. Cậu ấy nhận ra rằng, dù những áp lực và khác biệt có lớn đến đâu, thì sự đồng hành, sự sẻ chia những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống hàng ngày, mới chính là sợi dây gắn kết họ. Ánh đèn bàn vàng ấm áp, tiếng bút sột soạt, tiếng thì thầm giảng bài, và cả cái chạm tay vô tình ấy, tất cả đã tạo nên một khoảnh khắc lãng mạn nhẹ nhàng, một tia hy vọng mong manh lóe lên giữa đêm khuya tĩnh lặng.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn cả hai, những vấn đề cốt lõi vẫn chưa được giải quyết hoàn toàn. Nỗi tự ti của Linh, sự thiếu thấu hiểu của Long, và những áp lực về định hướng tương lai, tất cả vẫn còn tiềm ẩn như những ngọn sóng ngầm, chờ đợi thời điểm để bùng phát trở lại. Sự tái kết nối này, dù mang đến hy vọng, nhưng có lẽ chỉ là tạm thời, một khoảng lặng bình yên trước cơn bão lớn hơn đang chờ đợi họ ở phía trước, khi áp lực học tập năm lớp 12 và những lựa chọn đại học thực sự ập đến. Dù vậy, trong khoảnh khắc này, dưới ánh đèn bàn ấm áp, Long và Linh đã tìm thấy lại một phần của nhau, một phần của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có lúc dữ dội, có lúc êm đềm, nhưng vẫn luôn tìm thấy nhau để cùng hòa vào đại dương mênh mông của cuộc đời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ