Ánh đèn bàn vàng ấm áp đã tắt tự bao giờ. Ngoài cửa sổ, vầng trăng tròn treo lơ lửng giữa nền trời đêm thăm thẳm, soi rọi những tia sáng bạc lờ mờ vào căn phòng. Ngọc Linh nằm trên giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Mùi hương đặc trưng của Long, mùi giấy sách cũ, và cả cái chạm tay vô tình đêm qua, tất cả vẫn còn vương vấn đâu đó trong tâm trí cô, tạo thành một mớ cảm xúc lẫn lộn. Một mặt, cô cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ. Sự căng thẳng đã tích tụ bấy lâu dường như tan biến đi ít nhiều sau buổi học chung ấy. Long vẫn kiên nhẫn, vẫn ấm áp, vẫn là chỗ dựa vững chãi mà cô luôn tin tưởng. Nụ cười của cậu ấy, ánh mắt trìu mến ấy, đã xua đi những nghi ngờ, những cảm giác xa cách bấy lâu nay. Cô cảm thấy mình không còn cô đơn nữa, ít nhất là trong khoảnh khắc đó.
Thế nhưng, khi màn đêm buông xuống, và sự yên tĩnh nuốt chửng mọi âm thanh, những nỗi lo lắng sâu kín lại trỗi dậy, càng rõ ràng và nặng nề hơn. Cô đã cảm thấy thoải mái hơn khi ở bên Long, nhưng liệu điều đó có giải quyết được vấn đề gốc rễ hay không? Những gì đã xảy ra giữa họ – những lời đồn thổi, áp lực từ Phạm Thùy Chi, sự tự ti của chính cô – có phải chỉ tạm thời bị che lấp bởi buổi học khuya đó? Long có thực sự hiểu những gì cô đang phải trải qua không? Hay cậu ấy chỉ đơn thuần muốn giúp cô trong học tập, mà không hề nhận ra những gánh nặng vô hình đang đè nén trái tim cô?
Ngọc Linh thở dài thườn thượt. Cánh tay cô đưa lên, chạm nhẹ vào cây bút chì Long đã tặng, vẫn còn nằm trong tầm tay trên chiếc bàn học cạnh giường. “Ước mơ tuổi 17” – dòng chữ đó cứ ám ảnh cô. Tuổi 17, đáng lẽ phải là tuổi hồn nhiên, rực rỡ nhất, vậy mà cô lại cảm thấy mình đang lạc lối giữa một mê cung của những kỳ vọng và áp lực. Sức học của cô, dù vẫn tốt, nhưng dường như không đủ để làm cô yên tâm. Những bài toán khó, những công thức phức tạp, những khái niệm trừu tượng… tất cả dường như đang quay cuồng trong đầu cô, biến thành những quái vật vô hình gặm nhấm sự tự tin của cô. Long thì khác. Cậu ấy luôn vững vàng, luôn biết mình muốn gì, luôn có định hướng rõ ràng. Điều đó khiến cô vừa ngưỡng mộ, vừa cảm thấy mình thật nhỏ bé, yếu đuối.
Rạng sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lờ mờ. Tiếng quạt trần quay đều đều trong phòng, tạo nên một âm thanh rì rì đều đặn, quen thuộc đến mức gần như vô hình. Ngọc Linh trở mình, đôi mắt to tròn long lanh mở hé, nhưng vẫn chưa thoát khỏi cái màn sương mờ của những suy nghĩ miên man. Tấm rèm cửa sổ màu xanh đã bạc màu, phất phơ nhẹ trong làn gió sớm, lọt vào phòng mang theo mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể đã trải qua bao nhiêu năm tháng.
Cô cố gắng tập trung vào cuốn sách Vật lý đang mở trên bàn, nhưng từng dòng chữ, từng công thức cứ nhảy múa trước mắt cô, chẳng đọng lại chút nào trong tâm trí. Cô lật trang sách, rồi lại lật trang khác, nhưng ánh mắt cô lại hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn những ngọn cây xanh rì đung đưa theo gió. Tiếng rao hàng của bà bán xôi từ dưới đường vọng lên đều đều, xen lẫn tiếng trẻ con í ới gọi nhau đi học ở sân tập thể. Tất cả những âm thanh quen thuộc ấy, đáng lẽ phải mang lại cảm giác bình yên, giờ đây lại càng khiến cô cảm thấy cô đơn hơn trong mớ bòng bong của chính mình.
Đến bữa sáng, Ngọc Linh ngồi vào bàn ăn, khuấy cốc sữa đậu nành một cách vô thức. Mùi phở thoang thoảng từ nhà hàng xóm, mùi cà phê của ba, và mùi nước hoa dịu nhẹ của mẹ quện vào nhau, tạo thành một bức tranh mùi hương quen thuộc đến ám ảnh. Cô nhìn chằm chằm vào bát phở trước mặt, những sợi phở trắng ngần, miếng thịt bò thái mỏng, tất cả đều trông hấp dẫn, nhưng cô lại chẳng muốn ăn chút nào.
Mẹ Linh, Lê Thanh Hương, với mái tóc đen nhánh vấn cao gọn gàng và nụ cười ấm áp, ngồi đối diện cô, ánh mắt tinh tế quan sát cô con gái. Bà vẫn thanh tú và dịu dàng như mọi khi, nhưng trên khuôn mặt bà phảng phất một nét lo lắng không hề che giấu.
“Hôm nay con có vẻ không được khỏe à?” Mẹ Linh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. Bà đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc lòa xòa trên trán cô. “Con ăn ít quá.”
Ngọc Linh giật mình, ngẩng đầu lên nhìn mẹ. “Dạ, con không sao đâu ạ. Chắc tại tối qua con thức khuya học bài.” Cô nói dối, nhưng giọng nói lại lạc đi đôi chút.
Mẹ Linh không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Bà biết rõ con gái mình. Cái vẻ mặt lơ đãng, ánh mắt xa xăm ấy không phải là dấu hiệu của một buổi thức khuya thông thường. Bà đã thấy Linh như vậy nhiều lần rồi, mỗi khi cô bé có chuyện gì đó chất chứa trong lòng. Bà hiểu, ở tuổi này, những đứa trẻ có những bí mật của riêng mình, những nỗi lo toan mà chúng không dễ dàng chia sẻ.
Suốt buổi sáng, Ngọc Linh vẫn vật lộn với đống sách vở. Cô cố gắng dẹp bỏ những suy nghĩ về Long, về Thùy Chi, về tương lai, nhưng chúng cứ như những bóng ma, lởn vởn trong tâm trí cô, không chịu buông tha. Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên bầu trời xanh ngắt của Hạ Long. Xa xa, những dãy núi đá vôi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mờ ảo, và biển cả vẫn rì rào vỗ sóng. Cảnh vật đẹp đến nao lòng, nhưng tâm hồn cô lại không thể nào cảm nhận được vẻ đẹp ấy. Cô ước mình có thể trở lại cái thời vô tư lự, chỉ lo học và chơi, không phải nghĩ ngợi gì về tương lai hay những mối quan hệ phức tạp.
Buổi chiều, khi ánh nắng đã dịu bớt, rót vàng qua khung cửa, mẹ Linh lại thấy cô con gái vùi đầu vào sách, nhưng ánh mắt thì vẫn vô hồn. Bà quyết định đã đến lúc. Bước chân bà nhẹ nhàng tiến vào phòng Linh. Căn phòng nhỏ gọn gàng, với bức tường sơn màu xanh nhạt đã hơi cũ, và chiếc giường đơn giản. Trên bàn học, chồng sách giáo khoa cao ngất, cùng với chiếc máy tính xách tay và những cây bút nhiều màu sắc. Một mùi hương đặc trưng của sách cũ và mùi tinh dầu oải hương thoang thoảng trong không khí.
Mẹ Linh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, khiến cô giật mình. Hơi ấm từ bàn tay mẹ truyền qua vai áo mỏng, mang đến một cảm giác an ủi lạ thường.
“Con gái, con có chuyện gì muốn nói với mẹ không?” Giọng mẹ Linh trầm ấm, dịu dàng, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn cô.
Ngọc Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ngấn nước. Cô nhìn vào gương mặt đầy bao dung của mẹ, cảm thấy một dòng nước ấm chảy trong lòng, dường như mọi gánh nặng đều có thể được trút bỏ. Cô đã cố gắng che giấu, đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng trước ánh mắt thấu hiểu của mẹ, mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa.
“Mẹ… con không biết nữa.” Linh bắt đầu, giọng nói nghẹn ngào. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu tuôn ra tất cả những gì đã chất chứa bấy lâu nay. “Con thấy mình thật tệ, mẹ ạ. Con không thể tập trung học được. Mấy bài toán, mấy công thức cứ xoay mòng mòng trong đầu con. Con sợ… con sợ mình không đậu được vào trường tốt, không làm mẹ ba tự hào. Con sợ mình sẽ không theo kịp Long, không xứng đáng với cậu ấy.”
Những lời nói của Linh như một con đê vỡ. Cô tựa đầu vào vai mẹ, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt một mảng áo của mẹ. “Con cứ nghĩ về Thùy Chi, về những lời đồn thổi. Con không biết phải làm sao để đối mặt với tất cả. Con cảm thấy mình thật yếu đuối, mẹ ạ. Long thì luôn mạnh mẽ, luôn biết mình muốn gì. Còn con… con cứ như con thuyền lạc giữa biển khơi, không biết đâu là bến bờ.”
Mẹ Linh nhẹ nhàng vuốt tóc con gái, ôm cô vào lòng. Cái ôm của mẹ thật ấm áp và vững chãi, như một vòng tay che chở cho cô khỏi mọi bão tố cuộc đời. Bà không vội vàng ngắt lời cô, chỉ lặng lẽ lắng nghe, để cô trút hết những nỗi lòng đã đè nén bấy lâu. Tiếng quạt trần vẫn rì rì quay, tiếng gió nhẹ từ cửa sổ lùa vào, mang theo mùi hương của cây cỏ. Căn phòng nhỏ bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của Linh và hơi thở đều đặn của mẹ.
Khi Linh đã bớt nấc, mẹ Linh mới nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói bà vẫn trầm ấm và điềm tĩnh. “Con gái của mẹ, con không hề yếu đuối đâu. Con mạnh mẽ hơn con nghĩ rất nhiều. Ai trong chúng ta cũng có những lúc lạc lối, những lúc băn khoăn về tương lai. Mẹ cũng từng như vậy.”
Bà khẽ đẩy Linh ra một chút, lau đi những giọt nước mắt còn đọng trên má cô. “Con biết không, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, không phải lúc nào cũng chỉ có tiếng cười và niềm vui. Sẽ có những lúc con phải đối mặt với những thử thách, những nỗi buồn. Nhưng chính những lúc đó, con sẽ học được cách trưởng thành, học được cách tin vào bản thân mình.”
Mẹ Linh nhẹ nhàng nắm lấy tay Linh, bàn tay bà ấm áp và mềm mại. “Về chuyện học hành, con đừng quá lo lắng. Con đã rất cố gắng rồi. Kết quả học tập chỉ là một phần, điều quan trọng hơn là con đã học được gì, đã khám phá được điều gì về bản thân mình trong quá trình đó. Mẹ tin con sẽ làm được, dù con chọn con đường nào, dù con học trường nào, miễn là con hạnh phúc và cố gắng hết sức.”
Bà dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt Linh, đầy yêu thương và thấu hiểu. “Còn về Long… Mẹ thấy cậu ấy là một chàng trai tốt. Cậu ấy quan tâm đến con, yêu thương con. Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Sẽ có những lúc hai đứa có những suy nghĩ khác nhau, những áp lực từ bên ngoài. Điều quan trọng nhất là sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau. Con phải tin tưởng vào Long, và Long cũng phải tin tưởng vào con. Và quan trọng hơn cả, con phải tin tưởng vào chính mình.”
Mẹ Linh mỉm cười dịu dàng. “Đôi khi, những lời đồn thổi, những thị phi bên ngoài, chúng ta không thể kiểm soát được. Nhưng cách chúng ta đối diện với chúng, cách chúng ta giữ vững niềm tin vào bản thân và vào người mình yêu thương, đó mới là điều quan trọng. Con đừng để những điều đó làm lung lay giá trị của con, hay tình cảm của hai đứa.”
Ngọc Linh lắng nghe từng lời mẹ nói, như một người khát nước gặp được suối nguồn. Mỗi lời khuyên của mẹ, mỗi câu an ủi, đều như một liều thuốc bổ, ngấm dần vào tâm hồn cô, xoa dịu những vết thương lòng. Cô cảm thấy gánh nặng trên vai mình dần được cởi bỏ. Mùi trà thoang thoảng từ phòng khách, mùi hương quen thuộc của gia đình, giờ đây không còn ám ảnh mà trở thành một phần của sự bình yên.
“Con sợ… con sợ Long sẽ không hiểu con, mẹ ạ. Con sợ những áp lực về tương lai sẽ khiến hai đứa xa nhau.” Linh thì thầm, nỗi lo lắng ấy vẫn còn vương vấn trong lòng cô.
Mẹ Linh lại siết nhẹ bàn tay cô. “Đó là chuyện của tương lai, con gái. Và tương lai thì luôn ẩn chứa nhiều điều bất ngờ. Nhưng nếu hai đứa thực sự yêu thương và tin tưởng nhau, nếu hai đứa đủ dũng cảm để đối diện với những khó khăn, thì không có gì là không thể vượt qua. Hãy chia sẻ với nhau, hãy nói ra những nỗi lo lắng của mình. Đừng giữ chúng trong lòng. Sự im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn cả những lời nói cay nghiệt.”
Bà mỉm cười, một nụ cười đầy hy vọng. “Mẹ tin con sẽ tìm thấy con đường của mình, và mẹ cũng tin rằng tình yêu của con và Long đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách. Hãy nhớ, con luôn có mẹ ở đây, bên cạnh con, bất cứ khi nào con cần.”
Ngọc Linh ngước nhìn mẹ, đôi mắt cô không còn sự bối rối, thay vào đó là một tia sáng của sự quyết tâm. Cô cảm thấy một sức mạnh mới đang trỗi dậy trong lòng mình. Lời khuyên của mẹ về sự thấu hiểu và tin tưởng trong tình yêu, về việc đối diện với những áp lực một cách kiên cường, đã chạm đến trái tim cô. Nó không chỉ là lời an ủi, mà còn là một kim chỉ nam, giúp cô định hướng lại những suy nghĩ mông lung của mình. Cô biết, chặng đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, áp lực học tập năm lớp 12 và những lựa chọn đại học sẽ còn cam go hơn nữa. Có thể Long và cô sẽ phải đối mặt với khoảng cách địa lý, với những thử thách mà họ chưa từng nghĩ tới. Nhưng giờ đây, cô đã có thêm một chỗ dựa vững chắc, một nguồn sức mạnh tinh thần không gì có thể sánh bằng – đó là mẹ, và cả tình yêu mà cô dành cho Long.
Dưới ánh đèn thành phố bắt đầu lung linh ngoài cửa sổ, Ngọc Linh tựa vào vai mẹ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và an toàn. Cô đã khóc rất nhiều, nhưng nước mắt lần này không phải của sự yếu đuối, mà là của sự giải tỏa, của sự nhẹ nhõm. Cô hít sâu một hơi, mùi hương dịu nhẹ của mẹ, mùi sách cũ, và cả mùi của căn nhà thân thương này, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc yên bình đến lạ. Cô biết, mình sẽ không còn cô đơn nữa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ không chỉ là một bức tranh lãng mạn, mà còn là một hành trình đầy thử thách, nhưng cô đã sẵn sàng để đối mặt. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có lúc dữ dội, có lúc êm đềm, nhưng vẫn luôn tìm thấy nhau để cùng hòa vào đại dương mênh mông của cuộc đời. Và cô, Ngọc Linh, sẽ không để con sóng đó cuốn đi niềm tin và hy vọng của mình. Cô sẽ mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, vì cô biết, cô có mẹ, và cô có Long, luôn đồng hành cùng cô trên con đường phía trước.