Không khí buổi sáng hôm ấy tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương nặng nề đến lạ. Dù ánh nắng đầu ngày vẫn rực rỡ chiếu qua những ô cửa kính lớn của dãy phòng học, rải những vệt vàng óng lên sàn gỗ đánh vecni và những hàng ghế ngay ngắn, nhưng không gian lớp 12A1 lại chìm trong một sự im lặng gần như tuyệt đối. Tiếng chuông báo hiệu giờ học đầu tiên đã vang lên từ lâu, nhưng chẳng ai còn tâm trí để tập trung vào bài giảng. Tất cả ánh mắt đều dán chặt lên bục giảng, nơi cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh đang đứng.
Cô Lan Anh, với mái tóc cắt ngắn cá tính và chiếc áo dài màu xanh ngọc thanh lịch, trông trẻ trung và năng động như thường lệ. Thế nhưng, hôm nay, gương mặt cô lại đượm vẻ nghiêm nghị, xen lẫn một chút lo âu mà những ánh mắt tinh ý nhất của đám học trò đều có thể nhận ra. Cô khẽ hắng giọng, tiếng động nhỏ ấy cũng đủ khiến cả lớp giật mình, như một sợi dây đàn vừa bị căng đến cực hạn. Mùi phấn bảng và giấy sách mới, thứ mùi quen thuộc hằng ngày, bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, quyện lẫn với nỗi hồi hộp đang lan tỏa khắp căn phòng.
“Các em thân mến,” cô Lan Anh bắt đầu, giọng cô trầm hơn mọi khi, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. “Hôm nay, chúng ta sẽ nhận kết quả bài thi thử đại học lần thứ nhất.”
Chỉ một câu nói ấy thôi, cả lớp như nín thở. Long cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cậu ngồi thẳng người trên ghế, ánh mắt không rời khỏi Linh, cô bạn ngồi ngay phía trước. Linh đang cúi gằm mặt xuống bàn, mái tóc đen óng ả xõa xuống che khuất gần hết khuôn mặt. Bờ vai nhỏ nhắn của cô ấy khẽ run lên bần bật, như thể đang gồng mình chịu đựng một áp lực vô hình. Long biết, Linh đang sợ hãi. Cậu cũng sợ. Sợ cho Linh, và sợ cả cho chính mình. Dù đã cố gắng trấn an cô ấy đêm qua, nhưng nỗi lo về kết quả vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí cậu, như một đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời Hạ Long trước cơn bão.
Cô Lan Anh bắt đầu đọc tên và điểm số. Từng cái tên, từng con số được thốt ra từ miệng cô giáo như những nhát dao cứa vào không khí tĩnh mịch. Có tiếng thở phào nhẹ nhõm, có tiếng xuýt xoa tiếc nuối, nhưng phần lớn là sự im lặng đến đáng sợ. Long dõi theo từng cử động của cô giáo, và đặc biệt là của Linh. Cậu thấy bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy siết chặt cây bút, những khớp ngón tay trắng bệch.
“...Môn Hóa học năm nay đề khó, nhiều em không đạt được kết quả như mong muốn. Cô biết đây chỉ là thi thử, nhưng cũng là một lời nhắc nhở cho các em về chặng đường phía trước. Đừng vì một lần chưa như ý mà nản lòng, cũng đừng vì kết quả tốt mà chủ quan. Đây là cơ hội để chúng ta nhìn nhận lại năng lực của mình, và biết mình cần phải cố gắng hơn ở đâu,” cô Lan Anh nói, ánh mắt lướt qua một lượt cả lớp, dừng lại vài giây ở Linh, rồi lại tiếp tục. “Bây giờ cô sẽ phát bài, các em xem và ghi chú lại những lỗi sai để sửa chữa.”
Cô bắt đầu đi xuống từng dãy bàn, đặt những tờ giấy thi đã chấm điểm và lời phê đỏ chót. Long nhận bài của mình. Điểm số khá tốt, nhưng không phải là hoàn hảo như cậu mong muốn. Một chút hụt hẫng len lỏi, nhưng cậu nhanh chóng gạt đi, toàn bộ sự chú ý của cậu đều dồn về phía Linh. Cậu thấy cô ấy nhận bài từ tay cô giáo, một cách chậm rãi, như thể đang kéo dài giây phút đối mặt với sự thật.
Linh đưa mắt nhìn xuống tờ giấy thi, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé từ từ mở to, rồi dần dần cụp xuống. Cả khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy tái nhợt đi, những đường nét thanh tú như bị bóp méo bởi một nỗi thất vọng tột độ. Bờ môi cô ấy mím chặt, run rẩy, như đang cố kìm nén một tiếng nấc nghẹn ngào. "Hóa... Hóa của em... thấp quá..." Linh thì thầm, giọng cô bé nhỏ đến mức Long suýt chút nữa không nghe thấy, nhưng cậu vẫn cảm nhận được sự run rẩy, vỡ vụn trong từng hơi thở của cô. Cô ấy nắm chặt tờ giấy trong tay, vò nát nó một cách vô thức, như thể muốn xé toạc đi cái thực tại nghiệt ngã này.
Long cảm thấy một cơn đau thắt nơi lồng ngực. Cậu muốn đưa tay ra nắm lấy tay Linh, muốn ôm cô ấy vào lòng ngay lúc này, nhưng không thể. Cô giáo vẫn đang ở trong lớp, và những ánh mắt tò mò, xen lẫn sự so sánh từ bạn bè vẫn đang dõi theo. Cậu chỉ có thể liếc nhìn cô ấy, ánh mắt chất chứa sự xót xa và lo lắng. Cậu biết, đây không chỉ là một con điểm thấp. Đây là một đòn giáng mạnh vào niềm tin mà Linh đã cố gắng xây dựng bấy lâu nay, là sự xác nhận cho nỗi sợ hãi mà cô ấy đã vật vã đấu tranh trong suốt những ngày qua.
Long khẽ nghiêng người về phía Linh, cố gắng thì thầm một lời động viên an ủi, nhưng cổ họng cậu nghẹn ứ. Cậu chỉ có thể dùng ánh mắt để truyền tải thông điệp: "Đừng lo lắng. Có tớ ở đây." Nhưng liệu ánh mắt ấy có đủ sức xoa dịu nỗi đau đang cào xé tâm can cô ấy lúc này không? Cậu nhìn thấy một giọt nước mắt lăn dài trên má Linh, rơi xuống trang giấy thi đã nhàu nát. Nó như một vết mực loang, báo hiệu một vết thương lòng sâu sắc hơn rất nhiều. Cả không khí trong lớp bỗng trở nên ngột ngạt hơn nữa, dẫu tiếng cô Lan Anh vẫn đang cố gắng phân tích từng câu hỏi, từng lỗi sai để giúp học sinh hiểu rõ hơn. Nhưng có lẽ, trong khoảnh khắc đó, chẳng ai còn đủ tỉnh táo để lắng nghe. Tất cả chỉ còn là tiếng vọng của nỗi sợ hãi, của sự thất vọng và của một tương lai bỗng chốc trở nên mờ mịt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng ngay cả nắng cũng có thể bị che mờ bởi những đám mây giông bão.
***
Tiếng chuông giờ ra chơi vang lên, nhưng không một ai trong lớp 12A1 cảm thấy nhẹ nhõm. Không khí nặng nề vẫn bao trùm, thậm chí còn u ám hơn khi nhiều học sinh bắt đầu xì xào bàn tán về kết quả của mình và của bạn bè. Long không quan tâm đến những lời xì xào đó. Ngay khi cô Lan Anh vừa bước ra khỏi lớp, cậu đã vội vã đứng dậy, bước đến bên Linh. Cô ấy vẫn ngồi yên tại chỗ, bờ vai khẽ rung lên bần bật, đôi mắt đỏ hoe cố giấu mình sau mái tóc.
"Linh," Long khẽ gọi.
Cô ấy không trả lời, chỉ lắc đầu nhẹ. Long biết cô ấy muốn ở một mình, nhưng cậu không thể để cô ấy như vậy. Cậu biết, lúc này, cô ấy cần một chỗ dựa. Cậu khẽ kéo tay cô ấy, nhẹ nhàng dẫn cô ra khỏi lớp, đi dọc theo hành lang vắng người, tìm đến một góc khuất ít ai qua lại, nơi một cây bàng cổ thụ rợp bóng mát đổ dài trên bức tường gạch cũ kỹ.
Linh co ro ngồi xuống, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo, giấu mặt vào hai đầu gối, những tiếng nức nở nghẹn ngào bắt đầu thoát ra khỏi lồng ngực. Tờ giấy thi bị vò nát nằm lăn lóc dưới chân cô ấy, như một minh chứng cho sự sụp đổ. Long ngồi xuống cạnh cô, không nói gì, chỉ đặt nhẹ tay lên vai cô. Hơi ấm từ bàn tay cậu xuyên qua lớp áo đồng phục, truyền một chút sức mạnh mong manh vào cơ thể đang run rẩy của cô. Cậu không cố gắng bắt cô ấy nói, cậu chỉ ở đó, lắng nghe những tiếng nấc của cô, cảm nhận nỗi đau của cô. Tiếng ve kêu râm ran mùa hè từ những tán cây cổ thụ trong sân trường bỗng trở nên xa xăm, như một bản nhạc buồn vô tận.
"Em... em đã cố gắng rất nhiều..." Linh cuối cùng cũng cất tiếng, giọng cô bé đứt quãng, nghẹn ngào trong tiếng nức nở. "Tại sao lại thế này chứ? Em... em không thể làm được gì cả... Long ơi, em sợ quá..."
Cô ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn cậu, ánh mắt ấy tràn đầy sự hoang mang, tuyệt vọng. Cô ấy chưa bao giờ suy sụp đến mức này. Long cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Cậu khẽ ôm nhẹ Linh vào lòng, để cô ấy tựa vào vai mình. Mùi hương dịu nhẹ của cô ấy, mùi giấy sách và phấn bảng quen thuộc, giờ đây lại mang theo cả mùi mặn chát của nước mắt.
"Đừng nói vậy, Linh," Long nói, giọng cậu trầm ấm, kiên định, như một cột trụ vững chắc giữa cơn bão lòng của cô. "Đây chỉ là thi thử. Em vẫn còn cơ hội. Anh tin em." Cậu dùng từ "anh" thay vì "tớ", muốn tạo cho cô ấy cảm giác được che chở, được bảo vệ.
Linh lắc đầu nguầy nguậy, tựa đầu sâu hơn vào vai Long. "Không... anh không hiểu đâu. Em đã đặt hết hy vọng vào môn Hóa. Em đã nghĩ em đã làm tốt. Nhưng kết quả... nó chứng minh em không đủ giỏi. Em không thể làm được."
Ở phía xa, Hùng, Mai và Lan đang đứng nhìn về phía họ với ánh mắt đầy lo lắng. Hùng gãi đầu bối rối, không biết nên làm gì để giúp bạn. Cậu ấy là người luôn cố gắng pha trò để giảm bớt căng thẳng, nhưng giờ đây, ngay cả một câu đùa cũng trở nên vô nghĩa.
Mai khẽ kéo tay Hùng, thì thầm. "Linh chưa bao giờ suy sụp đến vậy... Tớ lo cho cậu ấy quá." Đôi mắt sáng thông minh của Mai cũng ánh lên vẻ u buồn.
Lan, dù luôn mạnh mẽ và dứt khoát, giờ đây cũng chỉ có thể thở dài thườn thượt. "Chúng ta có nên đến đó không?" cô hỏi, giọng đầy sốt ruột.
"Không," Hùng lắc đầu. "Long sẽ lo được. Chúng ta chỉ khiến cậu ấy thêm áp lực thôi. Cứ để họ ở đó một lát."
Quay lại với Linh, cô ấy vẫn đang khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt áo Long. Cậu vỗ nhẹ lưng cô ấy, cảm nhận được sự run rẩy không ngừng. Cậu biết, lúc này, mọi lời an ủi đều trở nên sáo rỗng. Cô ấy cần thời gian để trút bỏ hết nỗi đau này. Long cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai mình. Cậu phải mạnh mẽ, phải kiên định vì Linh. Cậu phải là điểm tựa cho cô ấy, ngay cả khi bản thân cậu cũng đang phải đối mặt với những lo lắng và áp lực riêng. Kết quả thi của cậu, dù không tệ, nhưng cũng không thể xua tan đi nỗi lo về tương lai, về những kỳ vọng của gia đình, và đặc biệt là về con đường sắp tới của cả hai. Liệu sự suy sụp của Linh có khiến cô ấy thay đổi quyết định về trường đại học, về ước mơ mà họ đã cùng nhau vẽ nên? Long không dám nghĩ sâu hơn nữa. Cậu chỉ biết, ngay lúc này, cậu phải ở bên Linh, phải làm mọi cách để cô ấy vượt qua được cơn khủng hoảng niềm tin này. Cậu khẽ siết chặt vòng tay, để Linh cảm nhận được sự hiện diện vững chãi của mình. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng đôi khi cũng có những con sóng dữ dội xô ngã mọi thứ.
***
Buổi chiều tối, căn hộ tập thể cũ của Linh chìm trong một bầu không khí nặng trĩu. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam đỏ cho những mái nhà cũ kỹ và con ngõ nhỏ, nhưng không thể xua đi vẻ u ám trong căn nhà. Linh ngồi thẫn thờ trên giường, đôi mắt sưng húp, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt và mệt mỏi. Cô ấy đã khóc rất nhiều, đến mức cạn cả nước mắt.
Mẹ Linh, cô Lê Thanh Hương, với vẻ ngoài thanh tú và dịu dàng, đang ngồi cạnh con gái, xoa nhẹ mái tóc đen óng ả của cô. Gương mặt cô Hương cũng ánh lên vẻ lo lắng và xót xa. Bữa cơm chiều thịnh soạn mà cô Hương đã chuẩn bị, với những món Linh yêu thích, vẫn nằm yên trên bàn ăn, không ai động đũa. Mùi thức ăn thơm lừng bỗng trở nên vô vị.
Long đã đến, đứng lặng lẽ ở cửa phòng Linh, ánh mắt đầy lo lắng dõi theo cô ấy. Cậu vừa đi học về, nhưng vẫn chưa kịp thay bộ đồng phục. Cậu không muốn rời đi, không muốn để Linh một mình trong lúc này.
"Mẹ ơi," Linh thì thào, giọng cô bé yếu ớt, như thể mỗi từ thốt ra đều cần một nỗ lực lớn. "Con sợ con sẽ không đỗ được trường mình mong muốn. Con sợ làm mẹ thất vọng... Con sợ con không đủ giỏi."
Cô Thanh Hương khẽ ôm Linh vào lòng, vỗ về. "Con gái mẹ đừng nghĩ vậy. Mẹ biết con đã cố gắng rồi. Kết quả này không nói lên tất cả. Đây chỉ là một kỳ thi thử thôi mà. Con còn nhiều cơ hội để sửa chữa. Mẹ tin con sẽ làm được." Giọng cô Hương nghẹn ngào, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh để trấn an con gái. Cô biết, Linh đang trải qua một cú sốc lớn.
Long bước vào phòng, nhẹ nhàng đặt cặp sách xuống sàn. Cậu tiến đến, ngồi xuống mép giường cạnh Linh, đưa cho cô một cốc nước ấm. "Linh, em đừng tự trách mình nữa. Em đã làm hết sức rồi mà." Giọng cậu nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự kiên định. Cậu không muốn cô ấy chìm sâu vào sự tự trách và tuyệt vọng.
Linh không uống nước, đôi mắt trống rỗng nhìn Long. "Em không thể... Em đã nghĩ em có thể. Nhưng... em đã sai. Em đã sai khi quá tự tin vào bản thân. Em đã làm hỏng mọi thứ."
Long khẽ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh. "Em không làm hỏng gì cả. Ai cũng có lúc mắc sai lầm, ai cũng có lúc chưa đạt được như ý muốn. Điều quan trọng là em có đứng dậy sau vấp ngã hay không." Cậu nhìn sâu vào đôi mắt Linh, cố gắng truyền cho cô ấy chút sức mạnh.
Cô Thanh Hương nhìn Long, ánh mắt biết ơn. Cô biết Long là một điểm tựa vững chắc cho con gái mình. Cô đứng dậy, khẽ vuốt tóc Linh. "Mẹ xuống dưới bếp đây. Con cứ nói chuyện với Long nhé. Long, con ở lại đây với Linh nhé." Cô nhẹ nhàng rời khỏi phòng, để lại không gian riêng tư cho hai người trẻ.
Ánh đèn vàng dịu của căn phòng hắt lên gương mặt Long và Linh, tạo nên những vệt sáng tối đối lập. Linh vẫn còn run rẩy, đôi lúc lại rơm rớm nước mắt. Cậu cảm thấy bất lực trước nỗi đau của cô. Cậu nhận ra gánh nặng trên vai Linh lớn đến nhường nào – gánh nặng từ kỳ vọng của gia đình, của thầy cô, của bạn bè, và cả của chính bản thân cô ấy. Nỗi sợ hãi không đạt được mục tiêu, nỗi sợ phải đối mặt với một tương lai mờ mịt, tất cả đang đè nặng lên trái tim non nớt của cô. Long biết, đây không chỉ là một bài thi thử. Đây là một dấu hiệu cảnh báo, một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự khốc liệt của cuộc đua vào đại học, và về những lựa chọn có thể dẫn họ đến những con đường khác nhau.
Cậu siết nhẹ bàn tay Linh, cố gắng truyền thêm hơi ấm và sự vững vàng. Cậu không nói nhiều, chỉ để cô ấy cảm nhận được sự hiện diện của mình, để cô ấy biết rằng mình không đơn độc trong cuộc chiến này. Cậu biết, đôi khi, sự im lặng và một cái nắm tay cũng có thể nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời nói nào. Hoàng hôn đã dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, ánh đèn vẫn sáng, như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển khơi giông bão, cố gắng dẫn lối cho một tâm hồn đang lạc lối.
***
Đêm đã về khuya, không gian bên ngoài căn hộ tập thể cũ của Linh chìm trong sự thanh vắng. Tiếng gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những âm thanh xào xạc mơ hồ. Trong phòng Linh, ánh đèn vàng dịu vẫn còn sáng. Long và Linh ngồi cạnh nhau trên giường, vai kề vai. Linh đã ngừng khóc, nhưng đôi mắt cô ấy vẫn còn sưng húp và ánh lên vẻ trống rỗng, vô định.
“Em không biết mình phải làm gì nữa,” Linh nhìn Long, giọng cô bé thì thào, như thể đang nói với chính mình. “Em đã nghĩ em sẽ ổn... nhưng không phải vậy. Em không tin vào bản thân mình nữa, Long ạ. Em sợ rằng tất cả những nỗ lực của em đều vô ích. Em sợ rằng em sẽ không bao giờ đạt được ước mơ của mình.”
Lời nói của Linh như những vết cứa sâu vào lòng Long. Cậu cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng trong giọng nói của cô ấy, và điều đó khiến cậu đau đớn vô cùng. Cậu chưa bao giờ thấy Linh suy sụp đến mức này. Cô ấy luôn là người hoạt bát, lạc quan, là ánh mặt trời rực rỡ trong mắt cậu. Giờ đây, ánh mặt trời ấy dường như đã tắt lịm.
Long khẽ ôm nhẹ Linh, để cô ấy tựa đầu vào vai mình. Cậu cảm nhận được sự lạnh lẽo và run rẩy từ cơ thể cô. Cậu biết, đây là một thời điểm vô cùng quan trọng. Một lời nói sai, một hành động thiếu suy nghĩ cũng có thể đẩy cô ấy xuống vực sâu hơn. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi thì thầm, giọng cậu trầm ấm và kiên định, như một lời thề.
“Anh biết bây giờ khó khăn, Linh. Anh biết em đang rất đau khổ và mất niềm tin. Nhưng em không đơn độc. Em còn anh, còn Hùng, Mai, Lan, và cả gia đình nữa. Chúng ta sẽ tìm cách. Anh sẽ ở bên em, cho đến khi em tìm lại được niềm tin của mình.” Long siết chặt vòng tay, truyền cho cô ấy hơi ấm và sức mạnh. “Em nhớ ước mơ của chúng ta không? Ước mơ được cùng nhau bước vào cánh cửa đại học, được cùng nhau khám phá một thế giới mới, được cùng nhau viết tiếp câu chuyện của chúng ta. Em vẫn còn nhớ cái ngày chúng ta cùng nhau đứng trên đỉnh Bãi Cháy, nhìn ra biển Hạ Long rộng lớn và hứa sẽ cùng nhau chinh phục mọi thử thách chứ?”
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ấy, dẫu vẫn còn mờ đi vì nước mắt, nhưng đã bắt đầu ánh lên một tia sáng yếu ớt. Cô ấy nhìn Long, như thể đang tìm kiếm một sự xác nhận, một điểm tựa trong bóng tối mịt mùng.
“Anh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng,” Long tiếp tục, ánh mắt cậu tràn đầy sự kiên định và thấu hiểu. “Sẽ có những lúc em cảm thấy muốn bỏ cuộc, sẽ có những lúc em nghi ngờ chính khả năng của mình. Nhưng hãy nhớ, anh sẽ luôn ở đây. Anh sẽ là người cùng em ôn bài, cùng em thức khuya, cùng em đối mặt với mọi áp lực. Anh sẽ là người nhắc nhở em về những gì em đã đạt được, về tài năng và sự thông minh của em. Anh sẽ là người tin tưởng em, ngay cả khi em không còn tin vào chính mình nữa.”
Long nắm lấy tay Linh, đan chặt các ngón tay của cậu vào những ngón tay nhỏ bé của cô. “Dù kết quả thi thử này có là gì đi nữa, nó không định nghĩa được em là ai, và nó cũng không định nghĩa được tương lai của chúng ta. Anh biết, có thể những lựa chọn trường đại học của chúng ta sẽ không hoàn toàn giống nhau, có thể chúng ta sẽ phải tạm thời xa cách. Nhưng tình yêu và lời hẹn ước của chúng ta sẽ không bao giờ thay đổi. Anh sẽ luôn là Long của em, và em sẽ luôn là Linh của anh.”
Linh tựa đầu vào vai Long một lần nữa, những giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má, nhưng lần này, chúng không còn là những giọt nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là của sự giải tỏa, của một nỗi niềm được sẻ chia. Cô ấy cảm nhận được sự vững chãi từ bờ vai cậu, cảm nhận được hơi ấm từ cái nắm tay, và quan trọng hơn cả, cô ấy cảm nhận được niềm tin sắt đá mà Long dành cho mình. Nỗi khủng hoảng niềm tin vẫn còn đó, nỗi sợ hãi về tương lai vẫn còn lởn vởn, nhưng trong vòng tay Long, cô ấy tìm thấy một tia hy vọng mong manh, một sức mạnh để đứng dậy và đối mặt.
Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, cũng là nơi họ phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã nhất. Kỳ thi thử đã kết thúc với một kết quả đầy cay đắng, nhưng hành trình trưởng thành và khám phá bản thân của Linh, cùng sự đồng hành kiên định của Long, chỉ mới thực sự bắt đầu. Và họ biết, dù có khó khăn đến đâu, dù con đường có gập ghềnh thế nào, họ sẽ cùng nhau vượt qua, vì tình yêu của họ chính là kim chỉ nam, là điểm tựa vững chắc nhất để họ cùng nhau vững bước.