Rực rỡ thanh xuân
Chương 341

Bóng Tối Nghi Ngờ: Lời Khuyên Hóa Áp Lực

3072 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc sự thất vọng, tự nghi ngờ và trạng thái bỏ bê việc học của Linh sau kết quả thi thử.,Mô tả những nỗ lực kiên nhẫn, chân thành của Long để động viên Linh, nhưng vô tình lại tạo thêm áp lực cho cô.,Đẩy xung đột nội tâm của Linh lên cao trào, thể hiện sự mong manh của cô trước áp lực học tập và kỳ vọng.,Làm nổi bật sự căng thẳng, hiểu lầm nhỏ trong mối quan hệ giữa Long và Linh, dù tình yêu vẫn hiện hữu.,Tạo tiền đề cho quá trình Linh dần tìm lại động lực và Long học cách hỗ trợ cô hiệu quả hơn.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Lê Thanh Hương, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Emotional, tense, somber, thất vọng, áp lực.
Kết chương: [object Object]

Những giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má Linh đã mang theo một chút nhẹ nhõm, một phần gánh nặng được sẻ chia trong vòng tay Long. Tia hy vọng mong manh ấy, dẫu chỉ là một đốm sáng yếu ớt trong bóng tối của sự tuyệt vọng, cũng đủ để cô chìm vào giấc ngủ chập chờn, để rồi tỉnh dậy với nỗi khủng hoảng niềm tin vẫn còn nguyên vẹn, và nỗi sợ hãi về tương lai vẫn lởn vởn như những bóng ma. Cái ôm siết chặt của Long, lời hứa kiên định của cậu, đã trở thành một chiếc phao cứu sinh, nhưng Linh vẫn đang chìm dần trong dòng nước lạnh giá của sự tự nghi ngờ.

Vài ngày sau kết quả thi thử, thành phố biển Hạ Long khoác lên mình một tấm áo choàng xám xịt của những cơn mưa phùn dai dẳng. Từ cửa sổ căn hộ tập thể cũ, chỉ thấy một màu trắng đục của sương giăng và hơi nước, như một tấm màn che đi vẻ rực rỡ thường ngày của vịnh biển. Cái không khí ẩm ướt, se lạnh càng khiến tâm trạng Linh thêm nặng nề. Cô co ro trong phòng, chăn kéo kín đầu, cố gắng trốn tránh ánh sáng lờ mờ hắt qua khung cửa sổ. Trên bàn học, chồng sách vở và tài liệu ôn thi vẫn nằm gọn gàng, nhưng đã phủ một lớp bụi mỏng, như thể thời gian đã ngừng trôi trong căn phòng nhỏ bé này. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ hòa lẫn với mùi giấy sách cũ, tạo nên một thứ hương vị u buồn, nặng trĩu.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng của mẹ Linh, Lê Thanh Hương, vang lên ngoài hành lang. Mùi cháo hành thơm thoảng bay vào, cố gắng xua đi cái không khí ảm đạm. Mẹ cô, với vẻ mặt thanh tú nhưng giờ đây hằn rõ nét lo lắng, khẽ mở cửa, bước vào phòng. Ánh mắt bà dừng lại trên dáng hình co ro của con gái, rồi chuyển sang chồng sách vở nằm im lìm trên bàn. Bà đặt bát cháo còn nghi ngút khói lên chiếc bàn đầu giường, rồi ngồi xuống mép giường, khẽ vuốt mái tóc dài đen óng ả của Linh đang xõa trên gối.

“Linh ơi, con dậy ăn chút gì đi con,” giọng mẹ Linh dịu dàng, ấm áp như tia nắng hiếm hoi. “Con không ăn uống thế này sao mà có sức học tiếp được. Đã mấy ngày rồi con có ăn được gì đâu.” Bà nhìn con gái đầy xót xa, đôi mắt long lanh như muốn khóc. Những tiếng sinh hoạt lèo tèo của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể, tất cả đều trở nên xa xăm, mờ ảo trong căn phòng bao trùm bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ này.

Linh khẽ cựa mình dưới lớp chăn dày, giọng cô bé yếu ớt, nghẹn ngào như thể mỗi từ thốt ra đều cần một nỗ lực phi thường. “Con không đói mẹ ạ. Con chỉ muốn yên tĩnh một chút thôi.” Cô không quay lại, vẫn giữ nguyên tư thế quay lưng vào trong, cố gắng trốn tránh ánh mắt lo lắng, chất chứa bao nỗi niềm của mẹ. Cô không muốn đối mặt với bất cứ ai, đặc biệt là những người yêu thương cô, bởi vì cô cảm thấy mình không còn xứng đáng với tình yêu và sự kỳ vọng đó nữa.

Mẹ Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa sự bất lực và xót xa. Bà biết, những lời khuyên lúc này có lẽ chỉ như nước đổ lá khoai. “Đừng suy nghĩ nhiều quá con. Chỉ là một kỳ thi thử thôi mà. Mình làm lại từ đầu.” Bà nắm nhẹ bàn tay Linh đang lộ ra ngoài chăn, cố gắng truyền cho con hơi ấm và sự động viên. Nhưng bàn tay Linh lạnh ngắt, không có chút phản ứng nào. Cảm nhận được sự thờ ơ của con, bà đành bất lực rời đi, nhẹ nhàng khép cửa lại, để lại Linh một mình trong thế giới riêng của sự thất vọng và nghi ngờ. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc, mùi sách cũ, tất cả lại hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã trong căn phòng nhỏ. Mẹ Linh rời đi, mang theo nỗi đau đáu trong lòng, bà biết con gái mình đang trải qua một cơn bão lớn trong tâm hồn, và điều bà có thể làm chỉ là ở bên cạnh, chờ đợi cơn bão đi qua.

***

Cơn mưa phùn đã tạnh vào buổi chiều cùng ngày, nhưng bầu trời vẫn xám xịt, không một tia nắng. Long, sau giờ học, vội vã đạp xe đến căn hộ của Linh. Cậu mang theo một ly cà phê sữa đá, món đồ uống yêu thích của cô, hy vọng nó có thể mang lại chút vị ngọt cho cuộc sống đang đắng chát của cô lúc này. Bước lên những bậc cầu thang cũ kỹ, Long cảm nhận được sự im ắng khác thường của khu tập thể. Tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng rao hàng, tiếng TV thường ngày dường như đã tắt lịm, nhường chỗ cho một không gian tĩnh mịch đến nao lòng. Khi Long gõ cửa, mẹ Linh mở ra, ánh mắt bà thoáng chút mừng rỡ khi nhìn thấy cậu, nhưng rồi lại nhanh chóng chìm vào vẻ u sầu. Bà khẽ lắc đầu, chỉ tay vào phòng Linh, ngụ ý rằng cô bé vẫn chưa thoát khỏi trạng thái buồn bã.

Long nhẹ nhàng bước vào phòng Linh. Căn phòng vẫn như buổi sáng, tối tăm và ngột ngạt. Linh vẫn nằm co ro trên giường, nhưng giờ đã bỏ chăn ra. Cô mặc một chiếc áo phông cũ, mái tóc dài đen óng ả xõa lòa xòa trên gối, che khuất một phần khuôn mặt. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ sưng húp và vô hồn, ánh lên vẻ trống rỗng. Mùi ẩm mốc và mùi sách cũ vẫn quẩn quanh, nhưng giờ đây có thêm chút hương thơm ngọt ngào từ ly cà phê sữa đá mà Long mang đến. Cậu đặt ly cà phê lên bàn, ngồi xuống mép giường, cách Linh một khoảng.

“Linh,” giọng Long trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng, cố gắng phá vỡ sự im lặng nặng nề. Cậu đặt tay lên vai cô, khẽ lay. “Cậu không thể cứ như vậy mãi được. Mọi người đều lo cho cậu.” Long cố gắng kể những câu chuyện vui ở lớp, về Hùng với những trò đùa ngớ ngẩn, về Mai với những cuốn sách triết lý mới lạ, về những kế hoạch sắp tới của cả nhóm. Cậu muốn kéo Linh ra khỏi cái vỏ bọc mà cô đang tự tạo ra cho mình. Nhưng Linh vẫn thờ ơ, ánh mắt vô định nhìn lên trần nhà, không một chút phản ứng. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô giờ đây dường như càng thêm gầy gò, yếu ớt.

Long khẽ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, cố gắng truyền hơi ấm và sức mạnh. Nhưng cô chỉ khẽ rụt lại, như thể không muốn bất cứ sự tiếp xúc nào. Hành động nhỏ bé ấy như một nhát dao cứa vào lòng Long. Cậu cảm thấy bất lực, cảm thấy lời nói của mình trở nên vô nghĩa. “Lo làm gì?” Linh bất chợt lên tiếng, giọng cô lạnh nhạt, khô khan, không chút sức sống. “Tớ có còn xứng đáng để được lo lắng nữa đâu.” Cô nói mà không nhìn Long, như thể đang nói với một bức tường vô hình.

Long siết chặt tay Linh, mặc kệ cô rụt lại. Cậu biết, đây không phải lúc để nản lòng. “Đừng nói vậy. Cậu là Linh mà. Cậu sẽ vượt qua được thôi. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách giải quyết.” Ánh mắt cậu tràn đầy kiên định, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng trong đôi mắt vô hồn của cô. Cậu nhớ lại lời hứa của mình dưới ánh hoàng hôn Hạ Long, nhớ lại những ước mơ mà họ đã cùng nhau vun đắp. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dẫu có lúc dữ dội nhưng cuối cùng vẫn dịu êm. Nhưng giờ đây, sóng đang vỗ mạnh, đe dọa cuốn trôi tất cả.

Linh khẽ quay đầu, nhìn Long bằng đôi mắt đỏ hoe, ánh mắt ấy chứa đựng một nỗi đau đớn tột cùng. “Giải quyết? Cậu có hiểu cảm giác của tớ bây giờ không? Cảm giác mình vô dụng, mình không đủ tốt...” Giọng cô nghẹn lại, rồi vỡ òa trong tiếng nấc. “Tớ đã nghĩ mình có thể làm được, Long ạ. Tớ đã cố gắng rất nhiều. Nhưng kết quả... nó chứng minh tớ chỉ là một kẻ thất bại. Tớ không muốn nhìn mặt ai cả. Tớ không muốn ai phải thất vọng về tớ nữa.”

Long ôm chặt Linh vào lòng, cảm nhận sự run rẩy từ cơ thể cô. Cậu không nói gì, chỉ đơn giản là ôm cô, để cô trút hết những nỗi niềm, những uất ức. Cậu biết, lúc này, lời nói chỉ là vô nghĩa. Điều cô cần là một bờ vai vững chãi, một trái tim thấu hiểu. Cậu vuốt nhẹ mái tóc cô, mùi hương quen thuộc của Linh hòa lẫn với mùi ẩm mốc, tạo thành một sự pha trộn kỳ lạ. Cậu ước mình có thể gánh vác tất cả nỗi đau này cho cô. Ánh mắt cậu nhìn xa xăm, ra ngoài cửa sổ nơi bầu trời vẫn xám xịt. Cậu cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Cậu đã hứa sẽ ở bên cô, sẽ giúp cô tìm lại niềm tin. Nhưng niềm tin ấy dường như đang vụt khỏi tầm tay cậu, và Linh thì càng lúc càng lún sâu vào vũng lầy của sự nghi ngờ.

***

Sáng hôm sau, bất chấp sự miễn cưỡng của Linh, Long vẫn quyết tâm kéo cô ra khỏi nhà. Cậu đã đứng đợi dưới sân khu tập thể từ sáng sớm, kiên nhẫn gọi điện và nhắn tin. Cuối cùng, có lẽ vì không muốn Long phải đợi lâu dưới cái nắng nhẹ hiếm hoi sau cơn mưa, hoặc vì một chút động lực nhỏ nhoi nào đó còn sót lại, Linh đã chịu bước ra. Cô vẫn mặc bộ quần áo đơn giản, mái tóc dài đen óng ả buộc lỏng, nhưng gương mặt hốc hác, đôi mắt sưng húp vẫn chưa thể che giấu được nỗi buồn. Cô không còn là cô gái hoạt bát, rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long mà Long vẫn thường thấy.

Họ cùng nhau đi bộ đến trường, không nói nhiều. Tiếng chân hai người lạo xạo trên những viên sỏi nhỏ của con đường vắng vẻ. Những hàng cây xanh mướt hai bên đường, sau cơn mưa, dường như tươi tắn hơn, nhưng Linh thì vẫn chìm trong thế giới riêng của mình. Long muốn đưa cô đến phòng tư vấn học đường, nơi cô giáo Lan Anh có thể nói chuyện và trấn an cô. Nhưng Linh từ chối. Cô không muốn ai phải nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình. Cuối cùng, Long dẫn Linh đến một góc vắng trong trường, một khoảng sân nhỏ ít người qua lại, có một chiếc ghế đá cũ kỹ và vài cây phượng vĩ đang bắt đầu trổ những chùm hoa đỏ đầu tiên. Nơi đây yên tĩnh, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của sân trường, tạo ra một không gian riêng tư, an toàn. Mùi hoa phượng thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm của đất sau mưa.

Long ngồi xuống cạnh Linh, đưa cho cô chai nước mà cậu đã chuẩn bị sẵn. Cậu mở chiếc cặp sách, lấy ra một cuốn sách giáo khoa Hóa học dày cộp và cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của Linh, mà cô đã để quên ở nhà cậu từ hôm đi học nhóm. Cuốn sổ tay bìa xanh lam, đã sờn cũ, bên trong đầy ắp những ghi chép cẩn thận, những công thức hóa học phức tạp, và cả những dòng chữ nguệch ngoạc ghi lại những ước mơ, những mục tiêu mà cô và cậu đã cùng nhau đặt ra. Tên cô, "Lê Ngọc Linh", được khắc bằng cây bút chì mà Long đã tặng cô vào sinh nhật năm ngoái, vẫn sáng bóng trên bìa sổ.

“Nhìn này Linh,” Long bắt đầu, giọng cậu trầm ấm, cố gắng giữ bình tĩnh và khách quan. Cậu lật trang sách Hóa, chỉ vào những phần đã được đánh dấu đỏ. “Phần hóa hữu cơ cậu bị mất điểm nhiều nhất. Có thể là do cậu chưa nắm vững các phản ứng cơ bản, hoặc là do cậu bị nhầm lẫn khi áp dụng vào các dạng bài tập vận dụng cao. Chúng ta cần ôn lại thật kỹ phần này. Cậu có muốn tớ kèm thêm cho cậu không?” Long nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm và mong muốn giúp đỡ. Cậu nghĩ, nếu cậu phân tích một cách logic, đưa ra giải pháp cụ thể, Linh sẽ hiểu và có động lực hơn.

Linh khẽ rùng mình, như thể mỗi lời nói của Long đều là một nhát dao cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu của cô. Cô nhìn cuốn sách Hóa, rồi nhìn sang cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, ánh mắt trống rỗng. Những ghi chép cẩn thận, những công thức phức tạp trong cuốn sổ giờ đây dường như trở thành bằng chứng cho sự thất bại của cô. Mỗi lời của Long, dù chân thành đến mấy, cũng chỉ càng làm nổi bật sự yếu kém, sự “không đủ tốt” mà cô đang tự gán cho mình.

“Cậu... cậu đang nói với tớ như một học sinh kém cỏi vậy,” Linh thì thào, giọng cô run rẩy, nước mắt đã chực trào ra nơi khóe mắt sưng húp. Cô nhìn Long, ánh mắt đầy sự tổn thương và oán trách. “Cậu nghĩ tớ không biết những điều đó sao? Tớ đã cố gắng hết sức rồi, nhưng tớ... tớ thật sự không làm được.” Linh cảm thấy một sự bùng nổ dữ dội trong lồng ngực. Cô đã dành bao đêm thức trắng, bao buổi sáng sớm để học, để giải bài tập, để cố gắng theo kịp Long, theo kịp kỳ vọng của mọi người. Nhưng tất cả giờ đây đều tan biến thành con số điểm thấp thảm hại.

Long ngỡ ngàng trước phản ứng của Linh. Cậu không ngờ lời nói của mình lại gây ra hiệu ứng ngược. “Linh, tớ không có ý đó,” cậu vội vàng thanh minh, giọng nói thể hiện sự bối rối và có lỗi. Cậu vươn tay muốn nắm lấy tay cô, muốn xoa dịu nỗi đau đang hiển hiện trên khuôn mặt cô. “Tớ chỉ muốn giúp cậu thôi mà. Tớ muốn chúng ta cùng nhau vượt qua khó khăn này.” Cậu cảm thấy một sự bất lực trỗi dậy trong lòng. Cậu đã cố gắng hết sức để trở thành điểm tựa cho cô, nhưng dường như cậu đang đẩy cô ra xa hơn.

“Giúp tớ?” Linh đột ngột đứng dậy, gạt phăng cuốn sách Hóa đang nằm trên đùi Long, khiến nó rơi xuống nền gạch một tiếng “bịch” khô khốc. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" cũng theo đó mà rơi ra, nằm lăn lóc bên cạnh. Mùi giấy và mực bay lên, trộn lẫn với mùi hoa phượng. Nước mắt cô tuôn rơi lã chã, giọng nói vỡ òa trong tiếng nức nở. “Cậu chỉ đang làm tớ cảm thấy áp lực hơn thôi! Cậu giỏi, cậu xuất sắc, cậu không bao giờ hiểu được cảm giác của một người thất bại là như thế nào đâu!” Cô hét lên, như muốn trút bỏ tất cả những uất ức, những nỗi đau đang đè nén trong lòng. Bóng lưng mảnh mai của cô run lên bần bật.

Rồi không đợi Long nói thêm lời nào, Linh quay người, chạy vụt đi, bỏ lại Long chết lặng trên ghế đá. Tiếng khóc nức nở của cô vang vọng trong không gian vắng lặng, rồi tắt dần khi bóng lưng cô khuất hẳn sau hàng cây phượng. Long ngồi đó, nhìn cuốn sách Hóa và cuốn sổ tay của Linh nằm lăn lóc trên nền đất, như thể chúng cũng đang chịu chung số phận với những ước mơ tan vỡ. Ánh mắt cậu tràn ngập sự thất vọng và bất lực. Cậu đã cố gắng rất nhiều, nhưng mọi nỗ lực dường như chỉ khiến Linh cảm thấy tồi tệ hơn. Cậu không hiểu, không biết mình đã làm sai ở đâu.

Sự bùng nổ cảm xúc của Linh và sự thất vọng của Long báo hiệu rằng mối quan hệ của họ sẽ phải trải qua một thử thách lớn, đòi hỏi cả hai phải học cách giao tiếp và thấu hiểu nhau sâu sắc hơn. Việc Long nhận ra lời khuyên của mình chưa phù hợp sẽ thúc đẩy cậu tìm kiếm những cách thức hỗ trợ khác, có thể là từ bạn bè hoặc người lớn có kinh nghiệm. Tình trạng suy sụp của Linh gợi ý rằng quá trình vực dậy tinh thần của cô sẽ không dễ dàng và cần sự kiên nhẫn, không chỉ từ Long mà còn từ chính bản thân cô. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây cũng là nơi chứng kiến những giọt nước mắt và những vết rạn nứt đầu tiên trong một mối tình tưởng chừng như không gì có thể lay chuyển. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây đang phải đối mặt với những cơn bão dữ dội nhất.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ