Long ngồi đó, chết lặng trên ghế đá, cuốn sách Hóa và cuốn sổ tay của Linh nằm lăn lóc trên nền đất như thể chúng cũng đang chịu chung số phận với những ước mơ tan vỡ. Ánh mắt cậu tràn ngập sự thất vọng và bất lực. Cậu đã cố gắng rất nhiều, nhưng mọi nỗ lực dường như chỉ khiến Linh cảm thấy tồi tệ hơn. Cậu không hiểu, không biết mình đã làm sai ở đâu. Tiếng khóc nức nở của cô vang vọng trong không gian vắng lặng, rồi tắt dần khi bóng lưng cô khuất hẳn sau hàng cây phượng, để lại một khoảng trống hoác trong lòng Long. Cậu cúi xuống, nhặt cuốn sách Hóa và cuốn sổ tay lên, phủi nhẹ những hạt bụi bám trên đó. Từng dòng chữ ngay ngắn, từng công thức phức tạp trong cuốn sổ “Ước mơ tuổi 17” của Linh như đang chế giễu sự bất lực của cậu. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây đang phải đối mặt với những cơn bão dữ dội nhất, và Long cảm thấy mình quá nhỏ bé để chống đỡ.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà lát gạch hoa cũ kỹ. Từ bên ngoài, tiếng rao hàng buổi sớm văng vẳng, tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ sân tập thể vọng lên, xen lẫn tiếng xe máy lướt qua dưới đường. Mùi phở, mùi bánh mì và mùi cafe sữa của quán đối diện theo làn gió nhẹ bay vào phòng, tạo nên một không khí quen thuộc, bình yên đến lạ. Thế nhưng, sự bình yên ấy không thể xua đi được sự nặng nề đang đè nén trong lòng Trần Hoàng Long. Cậu nằm thao thức trên chiếc giường đơn giản, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát đã ngả màu thời gian. Cả đêm qua, cậu không tài nào chợp mắt được. Hình ảnh Linh gào lên, những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, cùng với lời trách móc "Cậu không bao giờ hiểu được cảm giác của một người thất bại là như thế nào đâu!" cứ lởn vởn trong tâm trí cậu, không ngừng cào xé.
Cậu lật người, úp mặt vào chiếc gối, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Nhưng vô ích. Lòng cậu quặn thắt lại bởi cảm giác bất lực và day dứt. Cậu đã thật sự cố gắng. Cậu đã dùng hết sự kiên nhẫn và lý trí của mình để phân tích vấn đề, để đưa ra giải pháp cụ thể, để trở thành một điểm tựa vững chắc cho Linh. Thế nhưng, tất cả những gì cậu làm được lại là đẩy cô ấy vào tình trạng tồi tệ hơn. Long thở dài một tiếng nặng nề, như muốn trút bỏ cả gánh nặng vô hình đang đè lên đôi vai mình. Cậu bật dậy, ngồi phắt trên giường, vuốt mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng đang rối bù.
Căn phòng tập thể cũ kỹ, với bức tường vôi đã bong tróc ở vài chỗ, chiếc bàn học chất đầy sách vở và những bức ảnh kỷ niệm dán trên tường, bỗng trở nên thật chật chội và ngột ngạt. Long bước xuống giường, đi đến bên cửa sổ, mở toang nó ra. Một làn gió mát lành thổi vào, mang theo mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể và mùi hương dịu nhẹ của bột giặt từ quần áo phơi trên ban công nhà hàng xóm. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi lại thở ra thật mạnh, cố gắng làm dịu đi sự hỗn loạn trong tâm trí. "Mình đã làm sai ở đâu? Hay là mình đã quá vô tâm? Cậu ấy cần gì? Cậu ấy cần sự an ủi hay một giải pháp thực tế? Mình... mình thật sự không biết phải làm gì nữa." Cậu độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm chỉ đủ cho chính cậu nghe thấy.
Long nhìn ra xa, về phía những dãy nhà cao tầng hiện đại đang vươn mình lên trời xanh, một sự tương phản rõ rệt với khu tập thể cũ kỹ của cậu. Cậu nhớ lại những ánh mắt lo lắng của mẹ Linh tối qua, khi cậu đưa cô ấy về. Cậu đã nhìn thấy sự sợ hãi trong đôi mắt to tròn của Linh, sự sợ hãi khi phải đối mặt với kết quả không như ý, và giờ đây là sự sợ hãi khi phải đối mặt với chính cậu, người mà cô ấy đã trút bỏ hết nỗi đau yếu của mình. Cậu cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc về bản thân. Cậu luôn tự hào mình là người mạnh mẽ, lý trí, có thể giải quyết mọi vấn đề. Nhưng đứng trước nỗi đau của Linh, Long lại trở nên yếu đuối và lúng túng hơn bao giờ hết. Cậu không phải là người hùng trong truyện cổ tích, không thể hóa phép để xua tan đi tất cả những nỗi buồn và áp lực đang đè nặng lên Linh.
"Liệu mình có đang làm cậu ấy tệ hơn không?" Long tự hỏi, ánh mắt màu hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ lo lắng. "Tình yêu của mình có đủ mạnh để giúp cậu ấy vượt qua không, hay chỉ càng khiến cậu ấy cảm thấy áp lực hơn vì kỳ vọng của mình?" Cậu nhớ lại những buổi học nhóm căng thẳng, những lần cậu kiên nhẫn giảng bài khó cho Linh, hay những trận bóng đá nảy lửa mà cô nàng nhiệt tình cổ vũ. Những ký ức tươi đẹp của tuổi thanh xuân, của tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, giờ đây dường như bị phủ một lớp sương mù của nỗi lo âu. Cậu biết Linh cần thời gian, cần không gian để tự mình đối mặt với những cảm xúc tiêu cực. Nhưng cậu cũng biết, cô ấy không nên phải đối mặt một mình.
Long miết nhẹ tay lên thành cửa sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Cậu phải tìm một cách khác. Một cách tiếp cận tinh tế hơn, không phải là những lời khuyên thực tế mà có thể bị hiểu là áp lực. Cậu cần phải là một người bạn, một người yêu thực sự, không chỉ là một 'gia sư' giỏi giang hay một 'người hùng' hoàn hảo. Cậu cần phải lắng nghe, phải thấu hiểu nỗi sợ hãi sâu thẳm bên trong cô ấy, chứ không phải chỉ nhìn vào con số điểm số. Sự bất lực của Long báo hiệu cậu sẽ phải tìm kiếm một cách tiếp cận mới, hoặc một sự giúp đỡ từ bên ngoài để vực dậy Linh. Cậu quay người khỏi cửa sổ, ánh mắt kiên định hơn một chút. Cậu không thể bỏ cuộc. Cậu không thể để Linh một mình. Cậu sẽ tìm cách, dù khó khăn đến mấy.
***
Buổi chiều hôm đó, Hạ Long chìm trong một màu nắng vàng dịu, gió nhẹ thổi về từ biển, mang theo chút hơi mặn mòi đặc trưng. Long đứng trước cổng khu chung cư cao cấp Galaxy, nơi Linh đang sống. Những tòa tháp cao tầng với kiến trúc hiện đại, ban công kính lấp lánh dưới nắng chiều, tạo nên một sự uy nghi và xa cách. Sảnh đón khách sang trọng, nội thất cao cấp và hệ thống thang máy tốc độ cao, tất cả đều toát lên vẻ yên tĩnh, riêng tư và lịch sự. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ từ sảnh chính, mùi điều hòa không khí sang trọng và thoang thoảng mùi cây cỏ tươi mát từ những vườn cây cảnh được chăm sóc tỉ mỉ.
Long do dự một lúc trước khi bấm chuông căn hộ của Linh ở tầng mười. Ngón tay cậu lơ lửng giữa không trung, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu không biết mình nên nói gì, hay làm thế nào để xoa dịu Linh sau cuộc cãi vã ngày hôm qua. Cậu sợ lại làm cô ấy tổn thương, sợ lại đẩy cô ấy ra xa hơn. Nhưng cậu cũng không thể đứng yên mà không làm gì. Long tin rằng tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ vẫn vẹn nguyên, nhưng nó cần được vun đắp và bảo vệ.
Đúng lúc cậu định ấn chuông, một tiếng nói trầm ấm nhưng đầy căng thẳng bất ngờ vọng ra từ bên trong căn hộ, xuyên qua cánh cửa gỗ dày. Cậu khựng lại, rụt tay về, nấp vội vào một góc khuất gần đó, tim đập càng nhanh hơn.
“Con có biết bố mẹ đã đặt bao nhiêu kỳ vọng vào con không, Linh?” Giọng ông Lê Quang Minh, bố của Linh, vang lên, dù không quá lớn nhưng mang theo một sự thất vọng rõ rệt, khiến Long cảm thấy như có luồng điện chạy dọc sống lưng. “Kết quả này... thực sự làm bố thất vọng. Con luôn là niềm tự hào của bố mẹ, luôn là học sinh xuất sắc nhất. Tại sao lần này lại như vậy?”
Long có thể hình dung ra khuôn mặt nghiêm khắc của chú Minh, dù ẩn chứa sự ấm áp, giờ đây có lẽ đang cau mày lo lắng. Cậu biết chú Minh luôn rất quan tâm đến việc học hành của Linh, luôn đặt kỳ vọng cao vào cô. Chú Minh là một người cha mẫu mực, luôn muốn những điều tốt nhất cho con gái mình, nhưng đôi khi, chính tình yêu và kỳ vọng ấy lại trở thành một gánh nặng vô hình.
“Minh à, con nói khẽ thôi, Linh nó cũng buồn rồi.” Giọng cô Lê Thanh Hương, mẹ của Linh, cất lên, dịu dàng hơn, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng. Cô Hương luôn là người mẹ lo lắng, cố gắng dung hòa mọi chuyện trong gia đình, nhưng Long biết, trước áp lực về học hành của Linh, cô cũng bất lực.
Rồi, một giọng nói yếu ớt, run rẩy vang lên, khiến Long như bị đóng băng tại chỗ. Đó là giọng của Linh. “Con xin lỗi... Con thực sự xin lỗi bố mẹ... Con... con thấy mình thật vô dụng...” Từng lời Linh nói ra như những nhát dao cứa vào tim Long. Cậu có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng, cảm giác tội lỗi và sự tự ti tột độ đang bủa vây cô. Long nhắm chặt mắt, nắm chặt tay đến mức móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay. Cậu hình dung ra Linh đang cúi gằm mặt, đôi vai mảnh mai run lên bần bật, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây chắc hẳn đang ngấn lệ.
Cậu nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng, rồi tiếng thở dài của cô Hương. “Linh à, mẹ biết con đã cố gắng rồi. Nhưng con phải hiểu, đại học là cánh cửa quan trọng cho tương lai của con. Con không thể để mình suy sụp như thế này được.” Dù là lời động viên, nhưng trong không khí căng thẳng đó, Long cảm thấy nó lại giống như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề mà Linh đang gánh vác.
“Mẹ... con không biết nữa. Con đã học rất nhiều, con đã thức khuya dậy sớm... nhưng con vẫn không làm được.” Linh nức nở, tiếng khóc của cô bị nén lại, nhưng Long vẫn có thể cảm nhận được sự đau đớn tột cùng trong đó. “Con thấy mình là gánh nặng cho bố mẹ. Con đã làm bố mẹ thất vọng rồi.”
Long siết chặt tay hơn nữa. Cậu cảm thấy tim mình thắt lại, đau nhói. Cậu muốn lao vào, muốn ôm lấy Linh, muốn nói với cô rằng cô không phải là gánh nặng, rằng cô không hề vô dụng. Nhưng cậu không thể. Cậu là người ngoài, và đây là chuyện gia đình của Linh. Long nhận ra, áp lực từ gia đình Linh sẽ tiếp tục là một yếu tố lớn, có thể dẫn đến những xung đột trực tiếp hơn trong tương lai, và Linh càng ngày càng lún sâu vào sự tự ti và trầm cảm, báo hiệu một giai đoạn khó khăn về tâm lý mà cô sẽ phải đối mặt. Mối quan hệ của Long và Linh đang đứng trước thử thách lớn nhất từ trước đến nay, yêu cầu cả hai phải trưởng thành và kiên cường hơn.
Cậu đứng đó, bất lực nhìn qua khe cửa hé mở của căn hộ, chứng kiến cảnh tượng ấy. Linh ngồi trên sofa, cúi gằm mặt, hai vai run lên bần bật. Cô Hương ngồi bên cạnh, một tay vuốt lưng cô, một tay nắm lấy tay cô một cách trìu mến. Còn chú Minh đứng đối diện, vẻ mặt tuy nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại ánh lên sự lo lắng và bất lực. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao của Long giờ đây cũng đầy vẻ tuyệt vọng. Cậu biết Linh cần một điểm tựa, nhưng cậu lại không thể là điểm tựa ấy ngay lúc này. Cậu cảm thấy mình thật thừa thãi, thật vô dụng khi không thể làm gì để giúp đỡ người mình yêu thương nhất.
***
Đêm dần buông xuống, những ánh đèn vàng dịu từ các căn hộ trong khu chung cư cao cấp Galaxy bắt đầu thắp sáng cả một góc trời. Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ sảnh đón vẫn văng vẳng, hòa cùng tiếng gió nhẹ trên cao và tiếng nước chảy từ hồ bơi, tạo nên một không gian yên bình đến lạnh lẽo. Long vẫn đứng đó, dựa vào lan can kính trong suốt của hành lang tầng trên, nơi cậu có thể nhìn xuống toàn cảnh thành phố Hạ Long lấp lánh ánh đèn. Cậu đã rời khỏi căn hộ của Linh mà không dám bước vào, không dám đối mặt với tình cảnh đang diễn ra bên trong.
Nỗi bất lực dâng trào trong lòng cậu, nặng hơn bao giờ hết, như một tảng đá đè nén trái tim cậu. Cậu biết Linh đang rất đau khổ, đang phải gánh chịu một áp lực khổng lồ từ bản thân và từ gia đình. Nhưng cậu không thể làm gì để gánh đỡ bớt gánh nặng đó. Mọi lời khuyên, mọi sự động viên của cậu dường như chỉ khiến cô ấy cảm thấy tệ hơn. Cậu cảm thấy mình như một kẻ vô dụng, một người yêu tồi tệ.
"Mình phải làm gì đây?" Cậu độc thoại nội tâm, giọng nói khản đặc, như thể đã nói chuyện rất nhiều dù chỉ là với chính mình. "Cậu ấy cần mình, nhưng mình lại không biết cách để giúp cậu ấy. Mình chỉ càng làm cậu ấy thêm áp lực." Long siết chặt tay vào lan can lạnh lẽo, cảm nhận sự cứng nhắc của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Ánh mắt cậu vô định, nhìn về phía xa xăm, nơi những con sóng đêm đang vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng cậu chẳng nhìn thấy gì ngoài sự hỗn loạn trong tâm trí mình.
Cậu đã từng nghĩ rằng tình yêu của hai đứa đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khó khăn. Cậu đã từng tin rằng chỉ cần cậu ở bên, Linh sẽ luôn tìm lại được động lực. Nhưng giờ đây, cậu cảm thấy như mình đang đứng trước một vực sâu hun hút, và Linh đang chênh vênh ở phía bên kia, còn cậu thì không thể vươn tay tới. Long nhớ lại lời của Linh: "Cậu không bao giờ hiểu được cảm giác của một người thất bại là như thế nào đâu!". Có lẽ cô ấy đã đúng. Cậu luôn là người xuất sắc, luôn đạt được những gì mình muốn. Cậu chưa bao giờ thực sự nếm trải cảm giác thất bại, cảm giác bị cả thế giới quay lưng, cảm giác mình không đủ tốt.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cậu, lẫn vào bóng đêm. Đó là giọt nước mắt của sự bất lực, của nỗi thất vọng về bản thân, của tình yêu tuyệt vọng. Long, chàng trai Trần Hoàng Long lạnh lùng, tài năng, luôn là ngôi sao sáng của trường cấp ba, giờ đây lại đang khóc vì không thể bảo vệ được người con gái mình yêu. Cậu không biết liệu tình yêu của cậu có đủ mạnh để giúp Linh vượt qua giai đoạn này không, hay những áp lực này sẽ dần dần bào mòn cả hai, khiến họ rạn nứt.
"Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời," cậu thì thầm, nhưng giờ đây, nơi này lại đang chứng kiến những giọt nước mắt và những vết rạn nứt đầu tiên trong một mối tình tưởng chừng như không gì có thể lay chuyển. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây đang phải đối mặt với những cơn bão dữ dội nhất, và Long cảm thấy mình đang bị cuốn vào vòng xoáy ấy cùng Linh.
Cậu quay lưng đi, bước chân nặng nề, như mang theo cả gánh nặng của Linh, cả những nỗi lo lắng về tương lai và mối quan hệ của họ. Sự bất lực của Long báo hiệu cậu sẽ phải tìm kiếm một cách tiếp cận mới, hoặc một sự giúp đỡ từ bên ngoài để vực dậy Linh. Áp lực từ gia đình Linh sẽ tiếp tục là một yếu tố lớn, có thể dẫn đến những xung đột trực tiếp hơn trong tương lai. Linh càng ngày càng lún sâu vào sự tự ti và trầm cảm, báo hiệu một giai đoạn khó khăn về tâm lý mà cô sẽ phải đối mặt. Mối quan hệ của Long và Linh đang đứng trước thử thách lớn nhất từ trước đến nay, yêu cầu cả hai phải trưởng thành và kiên cường hơn. Cậu bước vào thang máy, cánh cửa khép lại, nuốt chửng bóng dáng cô độc của cậu vào bóng tối.