Rực rỡ thanh xuân
Chương 343

Vết Nứt Giữa Những Phương Pháp: Khi Lời Khuyên Hóa Gánh Nặng

3573 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc trạng thái nội tâm của Long sau khi chứng kiến áp lực gia đình đè nặng lên Linh.,Tạo ra một cuộc tranh cãi nhỏ nhưng có ý nghĩa giữa Long và Linh, bắt nguồn từ sự khác biệt trong cách tiếp cận vấn đề học tập và sự thiếu thấu hiểu cảm xúc.,Làm nổi bật cảm giác 'Long đề nghị phương pháp học tập mới, nhưng Linh lại cho rằng anh đang không hiểu được nỗi sợ hãi của cô'.,Thể hiện rõ ràng 'cả hai bắt đầu cảm thấy có khoảng cách' trong mối quan hệ, đẩy xung đột lên cao trong giai đoạn Climax của Arc.,Dẫn dắt mạch truyện đến những thử thách lớn hơn về giao tiếp và sự đồng hành giữa Long và Linh.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Tense, emotional, frustrated, melancholic, conflicted
Kết chương: [object Object]

Đêm buông xuống Hạ Long, nhưng trong lòng Long, bóng tối vẫn còn vương vấn từ đêm qua, nặng trĩu hơn cả những đám mây đen vần vũ trên vịnh. Cậu đã cố gắng gạt bỏ cảnh tượng ấy ra khỏi tâm trí, cố gắng quên đi ánh mắt thất vọng của chú Minh, cô Hương và đặc biệt là sự suy sụp hoàn toàn của Linh. Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, Long lại thấy rõ mồn một khuôn mặt xanh xao của cô, đôi vai nhỏ bé run rẩy và những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cảm giác bất lực đến nghẹt thở ấy vẫn bủa vây, khiến cậu gần như không thể thở nổi.

Sáng nay, khi chuông báo thức réo vang, Long gần như không muốn rời khỏi giường. Cả người cậu nặng trịch, không phải vì thiếu ngủ, mà vì gánh nặng vô hình đang đè nén tâm hồn. Cậu biết mình phải mạnh mẽ, phải là điểm tựa cho Linh, nhưng chính cậu cũng đang chênh vênh giữa biển trời cảm xúc. Long tự nhủ, một lần nữa, phải tìm cách nói chuyện với cô ấy, phải tìm một lối thoát cho cả hai. Cậu không thể để Linh cứ thế chìm sâu, và cậu cũng không thể để mối tình của họ bị bào mòn bởi những áp lực vô hình này.

***

Tiết học đầu tiên trôi qua trong sự mơ hồ của Long. Tiếng giảng bài của thầy giáo như vọng từ xa xăm, những con số, công thức toán học nhảy múa trước mắt cậu nhưng không đọng lại chút nào trong tâm trí. Cậu chỉ mong tiếng chuông reo thật nhanh để có thể thoát ra khỏi không khí ngột ngạt của lớp học. Khi tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên, một âm thanh chói tai nhưng lại như tiếng chuông giải thoát, Long vội vã đứng dậy, bỏ mặc tập vở còn dang dở trên bàn.

Hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương lúc này đã rộn ràng tiếng nói cười của học sinh. Kiến trúc pha trộn giữa nét cổ điển của Pháp với mái ngói đỏ thẫm và những bức tường gạch cũ kỹ được bảo trì cẩn thận, cùng với những dãy phòng học hiện đại hơn với kính và bê tông, tạo nên một không gian vừa hoài niệm vừa tràn đầy sức sống. Ánh nắng ban mai rực rỡ, vàng óng như mật, rọi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền gạch sạch sẽ. Tiếng xì xào của học sinh, tiếng bước chân vội vã, tiếng bóng rổ nảy trên sân từ phía xa vọng lại, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ, nhưng Long lại cảm thấy mình lạc lõng giữa những âm thanh tươi vui ấy.

Cậu bước đi dọc hành lang, ánh mắt đảo tìm một bóng hình quen thuộc. Trái tim cậu đập thình thịch, vừa lo lắng, vừa chất chứa một niềm hy vọng mong manh. Long biết Linh thường hay đi loanh quanh ở khu vực này vào giờ ra chơi, có lẽ là tìm Thảo Mai, hoặc chỉ đơn giản là hít thở không khí trong lành. Và rồi, cậu nhìn thấy cô. Linh đang đứng một mình cạnh cửa sổ, lưng quay về phía cậu, đôi vai gầy gò khẽ rụt lại, như đang cố gắng thu mình vào một thế giới riêng. Dáng người nhỏ nhắn của cô càng làm Long đau lòng. Mái tóc đen dài, thường ngày vẫn óng ả và được cột gọn gàng, giờ đây lại có vẻ hơi xơ xác, buông lơi một cách mệt mỏi.

Long chậm rãi bước lại gần, từng bước chân như nặng hơn gấp bội. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Linh," cậu gọi khẽ, giọng trầm ấm, nhưng lại pha lẫn chút căng thẳng.

Linh giật mình, khẽ quay đầu lại. Khi đôi mắt to tròn, long lanh của cô chạm vào ánh mắt Long, một tia dao động thoáng qua. Gương mặt cô vẫn còn xanh xao, thiếu sức sống, đôi môi nhợt nhạt. Dù chỉ mới một ngày trôi qua kể từ tối hôm qua, nhưng dường như cô đã sụt đi vài cân. Vẻ hoạt bát, tươi sáng thường ngày của cô đã biến mất, thay vào đó là một sự mệt mỏi và u uất khó tả. Cô né tránh ánh mắt cậu, chỉ gật đầu nhẹ một cái, như một phản xạ vô thức, rồi lại quay đi, định bước tiếp.

"Khoan đã, Linh," Long vội vàng nói, cố gắng chặn cô lại. "Chúng ta cần nói chuyện."

Linh khẽ lắc đầu, giọng nói khàn khàn như vừa khóc, nhỏ đến mức Long phải ghé sát lại mới nghe rõ. "Em... em không có gì để nói cả."

"Có chứ, chúng ta có rất nhiều điều để nói," Long kiên quyết, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự dịu dàng. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay cô, nhưng Linh lại rụt về như bị bỏng. Cử chỉ nhỏ ấy như một nhát dao khứa vào tim Long. Nó cho cậu thấy khoảng cách giữa họ đã trở nên lớn đến nhường nào, và sự phòng thủ của Linh đã kiên cố ra sao.

"Em... em muốn ở một mình," Linh thì thầm, không dám nhìn thẳng vào Long. "Em... em không muốn làm phiền anh nữa."

"Làm phiền?" Long gần như không tin vào tai mình. "Linh, em đang nói gì vậy? Em không bao giờ làm phiền anh cả. Anh lo cho em."

"Anh lo cho em, nhưng anh không hiểu em," Linh đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt ửng đỏ, dù không có nước mắt nhưng lại chất chứa một nỗi đau sâu sắc. "Anh không hiểu cảm giác của một người... vô dụng. Em xin lỗi, em... em cần thời gian."

Nói rồi, Linh vội vã bước đi, như muốn chạy trốn khỏi chính Long, khỏi ánh mắt quan tâm của cậu, khỏi áp lực vô hình mà cô cảm thấy đang đè nặng lên mình. Long đứng sững sờ, nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của cô khuất dần sau góc hành lang. Tiếng xì xào của học sinh xung quanh bỗng trở nên ồn ào đến nhức óc. Cảm giác bất lực lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nuốt chửng Long vào một vòng xoáy của sự tuyệt vọng. Cậu siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau thể xác nhỏ bé để cố gắng quên đi nỗi đau tinh thần lớn hơn.

"Mình phải làm gì đây?" Cậu độc thoại nội tâm, giọng nói khản đặc, như thể đã nói chuyện rất nhiều dù chỉ là với chính mình. "Cô ấy đang rất đau khổ... nhưng mình không thể cứ để cô ấy chìm sâu như vậy." Long biết, sau những gì đã chứng kiến tối qua, và thái độ của Linh lúc này, cậu không thể tiếp tục lùi bước. Cậu phải tìm cách giúp cô, dù cho cô có đẩy cậu ra xa đến mấy. Cậu cần một kế hoạch, một phương pháp hiệu quả hơn, một cách tiếp cận khác, thay vì chỉ là những lời động viên sáo rỗng hay những lời khuyên chỉ khiến cô thêm áp lực.

***

Buổi chiều Hạ Long mát mẻ, nắng dịu cuối ngày trải một lớp vàng óng lên những con đường rợp bóng cây. Long đã dành cả giờ ăn trưa và tiết tự học để suy nghĩ, để vạch ra một kế hoạch chi tiết. Cậu biết mình không thể cứ mãi bất lực như vậy. Cậu phải hành động. Và điểm đến đầu tiên của cậu là Thư viện Thành phố, nơi mà cậu và Linh đã có biết bao kỷ niệm đẹp đẽ về những buổi học nhóm, những lần cùng nhau chinh phục những bài toán khó, hay đơn giản là cùng nhau đọc sách trong không khí yên tĩnh và tri thức.

Tòa nhà thư viện có kiến trúc hơi cũ kỹ, nhưng được bảo trì rất tốt. Những cánh cửa gỗ sồi lớn, nặng nề mở ra một không gian trầm mặc, yên tĩnh. Mùi giấy cũ, gỗ và bụi sách thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi cà phê nhẹ từ quầy giải khát nhỏ bên trong, tạo nên một cảm giác thân thuộc và bình yên lạ lùng. Các kệ sách cao vút, chất đầy những cuốn sách đủ mọi thể loại, như những người khổng lồ im lặng đứng gác giữ kho tàng tri thức của nhân loại. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa sổ lớn và đèn trần vàng ấm áp tràn ngập không gian, tạo điều kiện lý tưởng cho sự tập trung. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của những người đọc sách tạo nên một bản hòa tấu trầm lắng, khác hẳn với sự ồn ào của trường học.

Long tìm thấy Linh đang ngồi ở một góc khuất, nơi họ thường hay ngồi. Cô tựa lưng vào tường, cuốn sách trước mặt nhưng đôi mắt lại vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Gương mặt cô vẫn còn xanh xao, nhưng ít nhất, cô đã không chạy trốn cậu nữa. Long nhẹ nhàng kéo ghế đối diện, ngồi xuống.

"Linh," Long mở lời, giọng trầm ấm, cố gắng xua tan đi sự căng thẳng. "Anh đã suy nghĩ rất nhiều."

Linh khẽ giật mình, đôi mắt to tròn quay lại nhìn cậu, đầy vẻ đề phòng. "Có chuyện gì vậy anh?" Cô vẫn xưng "anh-em" với cậu, nhưng giọng điệu lại xa cách lạ thường, không còn sự ngọt ngào, tin cậy như mọi khi.

"Anh đã nghĩ về những gì em nói hôm qua, và cả sáng nay nữa," Long tiếp tục, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh và lý trí nhất có thể. "Anh biết em đang rất sợ hãi, và áp lực là vô cùng lớn. Nhưng chúng ta không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi sợ đó. Chúng ta cần phải đối mặt với nó, Linh."

Linh im lặng, chỉ cúi đầu nhìn xuống cuốn sách.

"Anh đã vạch ra một vài phương pháp mới," Long nói, đưa ra một cuốn sổ tay nhỏ, bên trong ghi chép cẩn thận những ý tưởng của cậu. "Có lẽ chúng ta cần một lịch trình chặt chẽ hơn, tập trung vào những môn em còn yếu. Anh có một vài phương pháp học tập hiệu quả, ví dụ như chia nhỏ kiến thức, làm bài tập theo từng dạng, và chúng ta có thể cùng nhau giải đề thi thử mỗi tuần. Anh sẽ kèm em sát sao hơn, tập trung vào những lỗ hổng kiến thức của em. Anh tin là nếu chúng ta nỗ lực hết sức, em sẽ lấy lại được phong độ thôi." Long nói một hơi dài, giọng điệu hơi lý trí, dứt khoát, mang theo tất cả sự nhiệt huyết và niềm tin mà cậu đang cố gắng truyền cho cô. Cậu tin rằng đây là cách tốt nhất, cách duy nhất để vực Linh dậy.

Linh nghe cậu nói, ban đầu chỉ im lặng lắng nghe, nhưng rồi đôi vai cô khẽ run lên. Đôi mắt cô từ từ ngước lên, không nhìn vào cuốn sổ tay của Long, mà nhìn thẳng vào cậu, chứa đầy sự tổn thương và thất vọng.

"Long... anh có nghĩ là anh đang không hiểu em không?" Linh ngắt lời, giọng nói của cô run run, yếu ớt nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm. "Vấn đề không phải là phương pháp. Vấn đề là... em sợ hãi. Em sợ em không làm được, em sợ làm mọi người thất vọng. Em sợ cái cảm giác thất bại nó sẽ nuốt chửng em, như cái cách nó đang làm bây giờ. Anh chỉ đang nhìn vào những con số, những kế hoạch, mà không nhìn thấy em đang cố gắng đến mức nào, và em đang sợ hãi đến mức nào."

Long sững sờ. Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho việc Linh có thể không đồng ý, nhưng không ngờ cô lại phản ứng gay gắt đến vậy. "Nhưng Linh, chúng ta phải đối mặt với nó. Sợ hãi thì càng phải chiến đấu. Anh muốn em mạnh mẽ hơn, như trước đây." Cậu cố gắng giải thích, cố gắng làm cho cô hiểu rằng cậu chỉ muốn tốt cho cô, muốn cô trở lại là Linh mạnh mẽ, hoạt bát mà cậu từng yêu.

"Anh muốn em mạnh mẽ, hay anh muốn em trở thành cái khuôn mẫu mà anh nghĩ là tốt?" Linh bật khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống trang sách. Cô không còn kìm nén được cảm xúc nữa. "Anh có biết áp lực của em lớn đến mức nào không? Anh có biết mỗi đêm em không ngủ được, em chỉ nghĩ về điểm số, về những lời của bố mẹ, về sự thất vọng của mọi người? Anh thì luôn xuất sắc, anh không bao giờ hiểu được cảm giác này đâu!"

Lời nói của Linh như những mũi dao găm thẳng vào tim Long, khiến cậu chết lặng. "Anh... anh chỉ muốn giúp em thôi mà," Long lắp bắp, cảm thấy hụt hẫng và bất lực tột độ. Cậu đã cố gắng hết sức, đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng mọi nỗ lực của cậu dường như chỉ càng khiến cô thêm đau khổ.

"Anh không giúp em được đâu, Long," Linh nói, giọng đầy tuyệt vọng. Cô dùng mu bàn tay lau vội những giọt nước mắt, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. "Anh càng cố gắng, em lại càng cảm thấy mình vô dụng hơn. Em xin lỗi, em... em cần một mình."

Linh đột ngột đứng dậy, làm chiếc ghế kêu kẽo kẹt, phá vỡ sự yên tĩnh của thư viện. Động tác quá nhanh và dứt khoát khiến Long không kịp phản ứng. Cậu giơ tay định giữ cô lại, nhưng rồi lại bỏ xuống. Ánh mắt Long nhìn thấy sự bất lực tột cùng trong đôi mắt ướt đẫm của Linh, nhưng có lẽ, Linh lại nhìn thấy sự thất vọng trong ánh mắt cậu. Một sự thất vọng không phải vì cô yếu đuối, mà vì cậu không thể chạm đến cô, không thể giúp cô thoát ra khỏi bóng tối ấy.

Linh quay người, chạy vội ra khỏi thư viện, bỏ lại Long ngồi một mình giữa không gian sách vở và sự im lặng nặng nề. Tiếng bước chân cô càng ngày càng xa, như mang theo cả chút hy vọng cuối cùng của Long. Cậu ngồi đó, nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tay với những kế hoạch học tập chi tiết, những dòng chữ bỗng trở nên vô nghĩa. Khoảng cách giữa họ, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, dường như đã trở nên rộng lớn hơn bao giờ hết. Tình yêu của họ, tưởng chừng như không gì có thể lay chuyển, giờ đây lại đang xuất hiện những vết nứt đầu tiên, do chính sự thiếu thấu hiểu và cách biểu đạt tình cảm khác biệt.

***

Tối cùng ngày, quán trà sữa Trăng Khuyết vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa kính lớn, soi sáng cả một góc phố. Bên trong, không khí vui vẻ, trẻ trung với tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động, tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm bạn, và mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng tỏa khắp không gian. Hoàng Thảo Mai và Phan Việt Hùng ngồi ở một bàn gần cửa sổ, nơi họ có thể quan sát dòng người qua lại bên ngoài. Cả hai đều không có tâm trạng để thưởng thức vị trà sữa quen thuộc.

Hùng khuấy nhẹ ly trà sữa trân châu đường đen của mình, đôi mắt híp lại đầy lo lắng. "Hai đứa nó cứ như hai đường thẳng song song vậy. Long thì muốn kéo Linh lên, Linh thì cứ lún sâu. Sáng nay tớ thấy Long chặn Linh ở hành lang, rồi chiều thì tụi nó vào thư viện. Tưởng đâu sẽ có kết quả gì tốt đẹp, ai dè ra khỏi thư viện thì Linh mắt đỏ hoe chạy đi, còn Long thì mặt mày ủ rũ như bị mất sổ gạo."

Mai đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn, ánh mắt cô gái đeo kính toát lên vẻ suy tư. "Long chỉ muốn tốt cho Linh, nhưng cậu ấy quên mất Linh đang rất nhạy cảm. Linh cần được thấu hiểu hơn là một kế hoạch hoàn hảo." Cô thở dài, nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng cả thành phố, tạo nên một bức tranh Hạ Long lấp lánh và đầy mơ mộng. "Tớ lo là Long càng cố gắng, Linh lại càng cảm thấy ngột ngạt."

Hùng gật gù đồng tình. "Đúng vậy! Tớ thấy Linh dạo này cứ như con nhím xù lông vậy. Ai nói gì cũng nghĩ là đang trách móc hay áp đặt. Long thì cứ nghĩ là dùng lý trí, dùng logic để giải quyết vấn đề, nhưng tình cảm thì làm sao mà dùng logic được chứ?" Cậu nhấp một ngụm trà sữa, vị ngọt quen thuộc bỗng trở nên nhạt nhẽo. "Cậu biết không, đôi khi tớ thấy Long thật sự không hiểu Linh đang nghĩ gì. Cậu ấy giỏi thật đấy, nhưng trong chuyện tình cảm thì... hơi ngây thơ."

Mai mỉm cười nhẹ, một nụ cười buồn. "Không phải ngây thơ, Hùng ạ. Chỉ là Long chưa từng trải qua cảm giác thất bại, cảm giác bị nghi ngờ về năng lực của bản thân. Cậu ấy luôn là người đứng trên đỉnh cao, nên cậu ấy nghĩ chỉ cần nỗ lực là sẽ thành công. Cậu ấy không hiểu rằng, đôi khi, sự nỗ lực lại chính là áp lực lớn nhất khi người ta đang ở bờ vực của sự suy sụp." Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự thấu hiểu. "Linh thì khác. Linh từ bé đã quen với việc là ngôi sao, nhưng cô ấy cũng rất sợ hãi việc không đạt được kỳ vọng của mọi người. Kết quả thi thử lần này như một cú sốc lớn, đánh sập mọi sự tự tin của cô ấy. Giờ đây, những lời khuyên của Long, dù xuất phát từ ý tốt, lại vô tình trở thành những lời nhắc nhở về sự thất bại, về việc cô ấy chưa đủ tốt."

"Vậy bây giờ phải làm sao đây?" Hùng day trán, vẻ mặt bối rối. "Tớ nhìn hai đứa nó mà sốt cả ruột. Tớ muốn giúp, nhưng chẳng biết phải làm thế nào. Cứ đà này, không biết có chuyện gì lớn hơn sẽ xảy ra nữa."

Mai nhìn Hùng, ánh mắt cô đầy vẻ lo lắng. "Tớ cũng không biết nữa. Có lẽ, tụi mình cần phải tìm cách giúp Long hiểu được Linh hơn. Và giúp Linh mở lòng ra. Nhưng điều đó không hề dễ dàng." Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. "Cuộc tranh cãi này là khởi đầu cho một chuỗi những hiểu lầm và mâu thuẫn lớn hơn giữa Long và Linh, đòi hỏi họ phải học cách giao tiếp và thấu hiểu nhau sâu sắc hơn. Linh càng ngày càng lún sâu vào trạng thái tiêu cực, báo hiệu một sự kiện hoặc hành động 'bùng nổ' sắp xảy ra."

Hùng thở dài, khuấy ly trà sữa thêm vài vòng. Tiếng nhạc Kpop bỗng chuyển sang một bài hát buồn da diết. "Tớ chỉ mong Long và Linh sẽ vượt qua được giai đoạn khó khăn này. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, có vẻ như một cơn bão lớn đang kéo đến."

Mai gật đầu, ánh mắt xa xăm. "Ừm, tớ cũng hy vọng như vậy. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng ngay cả nắng cũng có lúc bị mây đen che phủ. Long sẽ phải tìm kiếm một cách tiếp cận khác, hoặc một người cố vấn để giúp cậu thấu hiểu và hỗ trợ Linh hiệu quả hơn. Và vai trò của nhóm bạn như chúng ta sẽ trở nên quan trọng hơn trong việc hàn gắn mối quan hệ của Long và Linh."

Hai người bạn thân ngồi lặng lẽ trong quán trà sữa, giữa không khí nhộn nhịp nhưng lòng đầy bộn bề lo toan. Họ biết rằng, con đường phía trước của Long và Linh sẽ không hề dễ dàng. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây cũng đang chứng kiến những thử thách cam go nhất của tình yêu tuổi học trò.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ