Rực rỡ thanh xuân
Chương 344

Lời Khiêu Khích Trong Áp Lực

2652 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét sự công khai thách thức của Phạm Thùy Chi đối với Linh trong bối cảnh một buổi kiểm tra quan trọng.,Làm sâu sắc thêm áp lực học tập và tinh thần suy sụp của Linh, khiến cô mất tập trung và thể hiện kém trong bài kiểm tra.,Cho Long nhận ra mức độ gay gắt và cá nhân hóa của sự cạnh tranh từ Thùy Chi, cũng như tình trạng tồi tệ của Linh.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Long (cảm giác bất lực, tội lỗi) và Linh (sợ hãi, tự ti).,Duy trì giai đoạn 'climax' của arc, đẩy mối quan hệ Long - Linh vào thử thách lớn hơn, yêu cầu một hành động quyết liệt từ Long.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Phạm Thùy Chi, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Nguyễn Lan Anh
Mood: Căng thẳng, lo lắng, dồn nén, có chút tức giận và tuyệt vọng.
Kết chương: [object Object]

Tiếng nhạc Kpop buồn da diết trong quán trà sữa như vẫn còn vương vấn trong tâm trí Long khi cậu đến trường vào sáng hôm sau. Bầu trời Hạ Long hôm nay trong xanh vời vợi, những tia nắng ban mai vàng óng như rói mật xuống sân trường, phủ lên những tán cây cổ thụ một lớp áo lấp lánh. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng chuông gió leng keng từ cửa lớp học, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường. Nhưng trong lòng Long, sự bình yên ấy lại xa xỉ như một giấc mơ. Cuộc tranh cãi hôm qua với Linh, những lời nói vô tình làm tổn thương cô bé, và cả cảnh tượng Linh thất thần rời khỏi thư viện, cứ xoáy sâu vào tâm trí cậu, khiến lồng ngực Long nặng trĩu. Cậu cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp, như một gánh nặng vô hình đang đè lên đôi vai rộng của mình.

Long bước đi trên hành lang rộng rãi, từng bước chân như thể muốn chìm vào nền gạch men lạnh lẽo. Mùi phấn bảng thoảng nhẹ từ các lớp học hòa cùng mùi cà phê phảng phất từ căng tin, gợi lên những kỷ niệm thân thuộc của tuổi học trò. Nhưng hôm nay, những mùi hương ấy chỉ khiến cậu thêm phần day dứt. Cậu nhìn thấy Linh ở phía cuối hành lang, cạnh cửa lớp học. Cô bé đang đứng dựa vào tường, tóc dài đen óng ả buông xõa che gần hết khuôn mặt. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát ấy giờ đây như thu mình lại, mong manh đến tội nghiệp. Làn da trắng hồng thường ngày giờ xanh xao một cách đáng sợ, đôi mắt to tròn long lanh thường rạng rỡ như ánh nắng giờ đây chỉ còn ánh lên vẻ mệt mỏi, trũng sâu. Trái tim Long nhói lên một nhịp. Cậu muốn chạy đến, ôm cô bé vào lòng, xin lỗi vì tất cả, và nói rằng cậu sẽ làm mọi thứ để Linh không phải chịu đựng thêm bất cứ áp lực nào nữa. Nhưng những lời nói hôm qua của Linh, rằng cậu không hiểu cô, rằng những "phương pháp" của cậu chỉ càng khiến cô ngột ngạt, vẫn còn văng vẳng bên tai. Long sợ hãi. Sợ hãi rằng bất cứ hành động nào của cậu lúc này, dù xuất phát từ tình yêu thương vô bờ bến, cũng có thể đẩy Linh ra xa hơn.

Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh, thật dịu dàng khi tiến đến gần. "Linh, em không sao chứ? Tối qua... anh xin lỗi vì đã nói những lời khiến em buồn." Long ngập ngừng, đưa tay lên định chạm vào vai cô, nhưng lại rụt lại. Cậu biết cô đang rất nhạy cảm. "Anh chỉ lo cho em thôi. Anh không có ý trách móc hay áp đặt gì đâu."

Linh không ngẩng đầu lên, vẫn giữ nguyên tư thế dựa vào tường, mái tóc rủ xuống che đi một nửa khuôn mặt. Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng lại vang lên một sự lạnh nhạt đến lạ, như thể đang cố tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người. "Em không sao. Anh đừng lo." Cô nói, rồi khẽ đẩy người ra khỏi tường, vờ bận sắp xếp lại chồng sách vở trong tay, tránh đi ánh mắt lo lắng của Long. Từng động tác của cô đều chậm chạp, thiếu sức sống, khác hẳn với sự hoạt bát, nhanh nhẹn thường ngày. Long cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lòng. Cô bé đang cố tình lảng tránh cậu. Cô bé đang đóng chặt cánh cửa trái tim lại.

Không xa đó, ở một góc hành lang khuất tầm nhìn, Phan Việt Hùng và Hoàng Thảo Mai đang lén nhìn về phía Long và Linh. Hùng khẽ huých tay Mai, đôi mắt híp lại đầy vẻ lo lắng. "Hai đứa nó lại làm sao thế nhỉ? Căng thẳng quá." Cậu thì thầm, giọng pha chút bực dọc. "Tớ đã bảo Long là đừng có dồn ép Linh nữa mà. Cậu ấy cứ như bị ma xui quỷ ám ấy, cứ muốn 'giải quyết vấn đề' theo cách của mình."

Mai đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt thông minh ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. "Long chỉ muốn tốt cho Linh thôi, Hùng à. Nhưng cậu ấy chưa từng ở vị trí của Linh, chưa từng nếm trải cảm giác thất bại, cảm giác mình không đủ tốt. Cậu ấy không hiểu rằng, đôi khi, sự quan tâm quá mức, nếu không đúng cách, lại trở thành áp lực." Cô thở dài, nhìn Linh với ánh mắt thương xót. "Linh đang ở giai đoạn rất yếu lòng. Cô ấy sợ hãi, cô ấy tự ti. Những lời nói của Long, dù là ý tốt, giờ đây lại như những mũi dao cứa vào vết thương lòng của cô ấy."

Long đứng chôn chân nhìn theo bóng Linh, cô bé đã bước đi về phía lớp học mà không ngoảnh lại. Cậu cảm thấy một cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực. Sự bất lực này còn đáng sợ hơn cả sự tức giận. Cậu luôn nghĩ mình có thể bảo vệ Linh khỏi mọi sóng gió, nhưng giờ đây, chính cậu lại là người vô tình tạo ra sóng gió trong tâm hồn cô bé. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây cũng đang chứng kiến những rạn nứt đầu tiên trong mối quan hệ của họ. Ánh nắng ban mai rực rỡ như không thể xua đi cái không khí nặng nề, u ám đang bao trùm lấy Long. Cậu biết mình phải làm gì đó, nhưng "làm gì" và "làm như thế nào" lại là một câu hỏi quá khó để trả lời.

Tiếng chuông báo hiệu giờ kiểm tra Toán vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của Long. Cả trường như chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân vội vã của học sinh trên hành lang, tiếng đóng cửa lớp học cạch một cái dứt khoát. Trong lớp học, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng đồng hồ tích tắc trên tường, và cả tiếng thở nhẹ của học sinh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự lo lắng. Mùi giấy mới, mùi mực và mùi gỗ bàn ghế cũ kỹ len lỏi trong không khí, quen thuộc mà lại xa lạ. Cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, với mái tóc ngắn cá tính và dáng người nhanh nhẹn, đi lại nhẹ nhàng giữa các dãy bàn, ánh mắt nghiêm nghị quét một lượt khắp phòng.

Linh ngồi ở bàn giữa, hàng ghế thứ ba, cố gắng hít thở thật sâu. Đề thi Toán nằm trước mặt cô, những con số và ký hiệu toán học như nhảy múa loạn xạ, mờ ảo trước đôi mắt đã mệt mỏi của cô. Cô biết đây là một bài kiểm tra quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến điểm tổng kết học kỳ và cả kỳ thi đại học sắp tới. Cô cố gắng tập trung, cố gắng gợi lại những kiến thức đã học, nhưng đầu óc cô trống rỗng một cách đáng sợ. Hình ảnh bố mẹ thất vọng, lời nói nặng nề của bố, và cả ánh mắt khó hiểu của Long hôm qua cứ lởn vởn trong tâm trí cô, như những đám mây đen che khuất đi ánh sáng của lý trí. Cô cắn chặt môi, cố gắng viết, nhưng bàn tay lại run rẩy không thể điều khiển. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương cô.

Long, ngồi ở một dãy bàn khác, cách Linh vài hàng, vẫn không ngừng liếc nhìn về phía cô. Cậu cảm nhận được sự căng thẳng đang tỏa ra từ Linh, dù không thể nhìn rõ biểu cảm của cô. Trái tim cậu như thắt lại. Cậu muốn giúp cô, muốn xé tan cái áp lực vô hình đang đè nặng lên cô bé. Nhưng cậu biết mình không thể làm gì trong phòng thi lúc này. Cậu chỉ có thể nhìn, và cảm nhận nỗi đau của cô. Long siết chặt nắm đấm dưới gầm bàn, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ lo lắng đến tột độ.

Bỗng nhiên, một sự kiện nhỏ xảy ra, nhưng lại như một đòn giáng mạnh vào tâm lý vốn đã yếu ớt của Linh. Phạm Thùy Chi, ngồi ở hàng trên, đã hoàn thành bài kiểm tra sớm. Với phong thái tự tin, kiêu ngạo thường thấy, cô ta đứng dậy, vuốt nhẹ mái tóc cá tính của mình. Thùy Chi tiến về phía bàn giáo viên để nộp bài, nhưng không đi theo lối gần nhất. Cô ta cố tình đi vòng qua bàn của Linh, bước chân chậm rãi, nhẹ nhàng nhưng đầy chủ đích. Khi đi ngang qua, Thùy Chi dừng lại một thoáng. Ánh mắt cô ta sắc lạnh, đầy ẩn ý, vừa tự mãn vừa mang tính khiêu khích, chiếu thẳng vào Linh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, như có một luồng điện chạy qua người Linh. Ánh mắt đó, như một mũi kim châm vào sự tự ti và áp lực đang ngự trị trong tâm hồn cô. Nó như lời nhắc nhở không lời về sự thua kém, về việc cô đang không giữ được vị thế "ngôi sao" của mình. Linh giật mình, cây bút chì trên tay cô trượt khỏi những ngón tay run rẩy, rơi xuống sàn tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng chói tai trong không gian tĩnh lặng của phòng thi. Cô vội cúi xuống nhặt bút, đôi má nóng bừng, cảm giác xấu hổ và bất lực dâng trào.

"Các em tập trung làm bài, không trao đổi," giọng cô Lan Anh vang lên, nghiêm túc nhưng không quá gay gắt. Cô không để ý đến hành động nhỏ của Thùy Chi hay sự bối rối của Linh. Thùy Chi mỉm cười nhếch mép, nộp bài rồi trở về chỗ ngồi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh một giây. Long đã quan sát tất cả. Cậu nhìn thấy ánh mắt khiêu khích của Thùy Chi, nhìn thấy cây bút rơi khỏi tay Linh, và nhìn thấy vẻ mặt tái mét của cô bé khi cúi xuống. Một ngọn lửa giận bùng lên trong lòng Long. Cậu biết Thùy Chi đang cố tình làm khó Linh, đang cố tình kích động cô. Cậu cũng biết, tình trạng của Linh giờ đây đã tệ hơn rất nhiều so với những gì cậu hình dung. Sự cạnh tranh này không còn là đơn thuần trên bảng điểm nữa, nó đã trở thành một cuộc chiến tâm lý đầy tàn nhẫn. Long siết chặt nắm đấm thêm một lần nữa, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cậu cảm thấy mình cần phải làm gì đó, phải bảo vệ Linh khỏi những đòn tấn công vô hình này. Nhưng cậu phải làm gì đây, khi mà chính cậu cũng đang bị Linh xa lánh?

Tiếng chuông hết giờ vang lên, dứt khoát và chói tai, như một hồi kết cho sự căng thẳng kéo dài. Học sinh bắt đầu xôn xao, bàn tán về bài kiểm tra. Một vài tiếng thở phào nhẹ nhõm, một vài tiếng than vãn vì làm bài không tốt. Mùi phấn bảng, mùi giấy, và cả mùi mồ hôi nhẹ của học sinh hòa quyện vào không khí, tạo nên một sự hỗn loạn quen thuộc sau mỗi buổi thi.

Linh rời khỏi lớp học với vẻ mặt thất thần. Đôi mắt to tròn long lanh giờ đây trũng sâu, vô hồn. Làn da trắng hồng ngày nào giờ tái mét, đôi môi cũng không còn sắc đỏ tươi tắn. Bài kiểm tra của cô gần như trống một nửa, những dòng chữ cô cố gắng viết ra cũng nguệch ngoạc, khó đọc. Cô đi như một cái bóng, lướt qua Long mà không hề nhìn cậu, không hề nhận ra sự hiện diện của cậu. Bóng dáng nhỏ nhắn của cô bé như bị bao phủ bởi một đám mây đen, nặng nề và đầy tuyệt vọng.

Long đứng đó, trái tim như bị bóp nghẹt. Cậu nhìn theo bóng lưng Linh, cảm giác bất lực dâng trào lên tận cổ họng. Cô bé đã hoàn toàn chìm vào nỗi sợ hãi và tự ti. Cậu không thể cứ để cô ấy như thế này mãi được. Long quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh như dao găm quét qua. Thùy Chi đang đứng ở một góc hành lang, cười nói vui vẻ với bạn bè, ánh mắt cô ta vẫn còn vương vấn sự tự mãn khi nhìn theo bóng Linh. Long cảm thấy một cơn tức giận bùng lên dữ dội. Cậu biết rằng Thùy Chi sẽ không dừng lại, và cuộc đối đầu giữa cô ta và Linh sẽ còn gay gắt hơn nữa. Sự thể hiện kém cỏi của Linh trong bài kiểm tra này sẽ là một dấu hiệu cảnh báo nghiêm trọng, có thể dẫn đến kết quả học tập sa sút nếu không được giải quyết kịp thời. Tình trạng tinh thần của Linh đang ở mức báo động, có thể dẫn đến một sự kiện "bùng nổ" hoặc một quyết định bất ngờ từ cô.

Hùng và Mai cũng đã ra khỏi lớp. Hùng vội vàng chạy đến bên Linh, lo lắng hỏi. "Linh ơi, cậu không sao chứ? Sao mặt cậu tái mét thế này?"

Mai cũng tiến đến, nhìn gương mặt xanh xao của Linh với ánh mắt đầy xót xa. "Gương mặt cậu tái mét kìa. Cậu có ổn không vậy?"

Linh không trả lời, vẫn lững thững bước đi, như thể không nghe thấy bất cứ điều gì. Cô cứ thế bước thẳng ra khỏi hành lang, hướng về phía cầu thang. Long nhìn theo bóng Linh, rồi nhìn ánh mắt đầy lo lắng của Hùng và Mai. Cậu biết mình phải làm gì đó. Không thể cứ để mọi chuyện diễn ra như thế này. Cậu không thể cứ đứng nhìn Linh lún sâu vào tuyệt vọng, không thể để Thùy Chi tiếp tục công khai khiêu khích cô. Long siết chặt nắm đấm, một sự quyết tâm sắt đá hiện rõ trong đôi mắt hổ phách của cậu. "Không thể để em ấy như thế này được nữa," Long tự nhủ trong lòng, giọng nói trầm khàn vang lên trong tâm trí cậu. Cậu xoay người, ánh mắt vẫn không rời khỏi hướng Linh vừa đi. Cậu không gọi cô, mà chỉ lặng lẽ bước nhanh theo sau, như một cái bóng âm thầm, quyết tâm tìm ra một lối thoát, một cách để đưa Linh trở lại với "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long" mà cô đáng lẽ phải có. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây cũng đang chứng kiến những thử thách cam go nhất của tình yêu tuổi học trò, và Long biết, cậu phải là người bảo vệ tình yêu ấy. Những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những con đường riêng biệt, có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, nhưng cậu tin, tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, nhưng Long đã sẵn sàng đối mặt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ