Khoảng lặng của quán cà phê Sắc Màu vẫn còn đọng lại trong tâm trí Long, lạnh lẽo và nặng nề như chính cơn gió đầu đông đang len lỏi qua từng kẽ lá. Cậu vẫn ngồi đó, ngay cả khi Hùng và Mai, Lan đã rời đi, ánh mắt vô định nhìn ra cửa, nơi bóng Linh vừa vụt tắt. Cảm giác lạnh buốt khi cô bé đột ngột đứng dậy, từ chối mọi lời níu kéo, rồi vội vã chạy trốn khỏi không khí gượng gạo ấy, khiến trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Cậu muốn gọi Linh lại, muốn nói điều gì đó, bất cứ điều gì để xóa tan đi sự im lặng đáng sợ này, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời. Nỗi sợ hãi mất nhau, cái cảm giác Linh đang ngày một xa cách, cứ lớn dần trong lòng cậu, như một con sóng dữ dội chực chờ nhấn chìm mọi thứ.
Lời của Lan vẫn văng vẳng bên tai: "Tụi nó... tụi nó cần tự giải quyết vấn đề của mình." Và Hùng, dù thất vọng, cũng không còn cách nào khác. Cả đêm đó, Long trằn trọc không ngủ. Những lời nói của Linh trong cuộc cãi vã, những giọt nước mắt lăn dài trên má cô bé, rồi sự im lặng tuyệt đối của cậu sau đó, tất cả như một thước phim quay chậm, không ngừng lặp lại trong đầu. Cậu nhận ra mình đã quá hời hợt, quá ích kỷ khi không thực sự lắng nghe những gì Linh muốn nói, không hiểu được những áp lực mà cô bé đang gánh chịu. Cậu đã quá tập trung vào nỗi sợ của chính mình mà quên mất rằng, Linh cũng đang đối mặt với một cuộc chiến nội tâm không kém phần gay gắt. "Không thể cứ thế này mãi được," cậu tự nhủ, câu nói ấy bật ra thành tiếng trong căn phòng tối, như một lời thề với chính mình.
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương vẫn khoác lên mình vẻ đẹp quen thuộc, một kiến trúc pha trộn giữa nét cổ kính của mái ngói đỏ, tường gạch cũ kỹ và sự hiện đại của những dãy phòng học kính, bê tông mới xây. Sân trường rộng rãi, lát gạch sạch sẽ, với những cây xanh cổ thụ rợp bóng, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa tươi mát. Tiếng chuông reo vang báo hiệu giờ học bắt đầu, kéo Long trở về thực tại. Mùi phấn bảng quen thuộc, mùi giấy sách mới, và cả mùi cà phê thoảng nhẹ từ căng tin, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm đẹp đẽ của "tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long", nhưng giờ đây, chúng lại mang một chút vị đắng, vị của sự tiếc nuối.
Suốt các tiết học, Long không tài nào tập trung nổi. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng trên sàn lớp, nhưng trong lòng cậu chỉ có một khoảng tối mịt mờ. Cậu đã đưa ra một quyết định, một quyết định mà cậu biết sẽ không dễ dàng, nhưng là điều duy nhất cậu có thể làm vào lúc này. "Phải nói chuyện. Phải đối mặt." Ý nghĩ đó lặp đi lặp lại như một lời thôi thúc không ngừng.
Khi tiếng chuông tan học cuối cùng vang lên, kéo theo tiếng ồn ào vỡ òa của hàng trăm học sinh đang vội vã rời khỏi lớp, Long không vội vàng như mọi khi. Cậu thu dọn sách vở một cách chậm rãi, rồi đi về phía hành lang vắng, nơi có một góc khuất ít người qua lại. Trời đã se lạnh hơn, gió heo may đầu đông thổi nhẹ, mang theo chút hơi ẩm của biển cả. Long đứng tựa vào bức tường gạch cũ, ánh mắt kiên định nhìn về phía lớp học của Linh. Bờ vai rộng của cậu hơi trùng xuống, nhưng không phải vì mệt mỏi, mà vì sức nặng của những suy nghĩ, của những lời cậu sắp nói. Trái tim cậu đập nhanh, mỗi nhịp đập như một hồi trống báo hiệu một cuộc chiến sắp bắt đầu, một cuộc chiến để giành lại điều quý giá nhất.
Không lâu sau, Hùng đi ngang qua. Cậu bạn dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh, thường ngày luôn tươi tắn và pha trò, nhưng hôm nay lại lộ rõ vẻ lo lắng. Ánh mắt híp híp của Hùng dừng lại trên Long, đầy sự quan ngại. Cậu ấy bước chậm lại, rồi tiến đến gần Long, đặt tay lên vai cậu bạn một cách an ủi.
"Mày ổn chứ, Long?" Giọng Hùng lanh lảnh, nhưng hôm nay lại pha chút trầm lắng. "Đừng... đừng làm gì dại dột." Hùng hiểu, hơn ai hết, rằng Long đang ở trong một trạng thái rất dễ đưa ra những quyết định bột phát. Cậu bạn đã chứng kiến sự lạnh lùng và căng thẳng giữa Long và Linh, đã chứng kiến buổi trà chiều thất bại thảm hại hôm qua.
Long khẽ lắc đầu, ánh mắt màu hổ phách sâu thẳm nhìn thẳng vào Hùng. "Không. Tao chỉ biết là tao không thể cứ thế này mãi được." Giọng cậu trầm ấm, nhưng lại mang một sự kiên quyết đến lạ. "Tao phải nói chuyện với em ấy." Long siết chặt tay, chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay hằn sâu vào da thịt, nhắc nhở cậu về những lời ước hẹn, về những kỷ niệm đã từng rực rỡ. Cậu không thể để những "rung động đầu đời" ấy tan biến như bọt biển.
Hùng nhìn Long thật lâu, rồi thở dài một tiếng nặng nề. Cậu biết, Long đã có quyết định của riêng mình, và cậu không thể ngăn cản. "Vậy... cố lên nhé. Tao tin mày sẽ làm được." Hùng vỗ nhẹ vai Long, rồi quay lưng bước đi, để lại một mình Long giữa hành lang vắng. Tiếng bước chân của Hùng dần xa, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của buổi chiều tàn.
Long hít thở thật sâu, lấy lại bình tĩnh. Cậu nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn về phía lớp của Linh. Chắc cô bé đã ra khỏi lớp rồi. Có lẽ Linh sẽ về thẳng nhà, hoặc đến thư viện để ôn bài. Thư viện. Đúng rồi. Đó là nơi họ thường xuyên lui tới, nơi chứng kiến không biết bao nhiêu buổi học nhóm, bao nhiêu lần Long kiên nhẫn giảng bài cho Linh, bao nhiêu lần họ cùng nhau mơ về tương lai. Có lẽ, ở nơi đó, không khí tri thức và sự yên tĩnh sẽ giúp họ dễ dàng đối mặt với nhau hơn. Long cất bước, bước chân cậu không còn vội vã như những học sinh khác, mà mang một sự chậm rãi, vững chãi, như một người lữ hành đang tiến về phía một đỉnh núi cao, nơi cậu biết có thử thách nhưng cũng có câu trả lời đang chờ đợi. Gió vẫn se lạnh, nhưng trong lòng Long, một ngọn lửa quyết tâm vừa được nhen nhóm, đủ để xua tan đi cái lạnh của những ngày đông.
***
Buổi tối buông xuống, phủ một màu xanh thẫm lên thành phố Hạ Long. Nhiệt độ bên ngoài càng lúc càng xuống thấp, những cơn gió lạnh từ biển thổi vào, rít nhẹ qua các khung cửa sổ. Thư viện Thành phố, một tòa nhà lớn, có phần hơi cũ kỹ nhưng được bảo trì rất tốt, vẫn sáng đèn. Bên trong, không khí hoàn toàn khác biệt. Mùi giấy cũ, mùi gỗ sồi đặc trưng của những kệ sách cao ngút ngàn, cùng với mùi bụi sách thoang thoảng, tạo nên một không gian trầm mặc và yên tĩnh. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn treo cao rọi xuống, làm giảm đi sự lạnh lẽo của bên ngoài, mang lại cảm giác ấm áp và trang nghiêm. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính công cộng, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của vài nhân viên sắp xếp sách, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung.
Long và Linh ngồi đối diện nhau ở một chiếc bàn khuất trong góc thư viện, nơi họ từng có những buổi ôn bài căng thẳng nhưng đầy ắp tiếng cười. Giờ đây, không khí giữa họ đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Cả hai đều căng thẳng, tránh né ánh mắt của đối phương. Linh cúi gằm mặt xuống cuốn sách đang mở, đôi tay khẽ siết chặt, những ngón tay trắng bệch. Mái tóc dài đen óng ả của cô bé rủ xuống, che đi một phần khuôn mặt, nhưng Long vẫn có thể cảm nhận được sự tổn thương và ngờ vực đang ẩn chứa trong từng cử chỉ của cô.
Long là người phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói trầm, chậm rãi, nhưng đầy sự chân thành. "Linh... chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc. Về tất cả mọi thứ." Cậu nhìn thẳng vào cô bé, ánh mắt hổ phách chứa đựng sự hối lỗi và một khao khát được thấu hiểu. Cậu đã tập nói những lời này rất nhiều lần trong đầu, nhưng khi đối diện với Linh, mọi thứ vẫn trở nên khó khăn đến lạ.
Linh khẽ rùng mình, nhưng không ngẩng đầu lên. Giọng cô bé nhỏ xíu, gần như là một tiếng thì thầm, hơi run rẩy. "Em... em nghĩ không có gì để nói nữa." Cô bé không dám đối diện với ánh mắt của Long, sợ rằng chỉ một cái nhìn thôi cũng đủ để làm những vết thương trong lòng cô bé lại rỉ máu.
"Có. Có rất nhiều." Long kiên quyết, giọng cậu ấm hơn một chút, pha lẫn sự đau đớn. "Anh đã sai. Anh đã không lắng nghe em đủ, không hiểu em đủ. Anh xin lỗi vì những lời đã nói, xin lỗi vì đã làm em tổn thương." Từng lời nói của Long như những viên đá nặng trĩu, rơi xuống không gian tĩnh lặng, vang vọng trong tai Linh. Cậu thực sự hối hận. Hối hận vì đã để những áp lực thi cử, những lo toan về tương lai làm mờ mắt, khiến cậu vô tình gieo vào lòng Linh những vết xước sâu sắc. Cậu đã quá đề cao cái tôi của mình, quá tự tin vào khả năng gánh vác mọi thứ mà quên đi rằng, Linh cũng có những gánh nặng riêng, những nỗi lo lắng riêng cần được sẻ chia. "Những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát" tình yêu của họ đã bị những lời nói cay nghiệt biến thành những cơn sóng dữ, cuốn phăng đi sự bình yên.
Nghe những lời xin lỗi chân thành từ Long, Linh khẽ run lên. Cô bé từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, nhìn thẳng vào cậu. Trong ánh mắt ấy, có sự ngờ vực, có sự tổn thương, nhưng cũng có một tia hy vọng mong manh. Cô bé đã chờ đợi những lời này, đã khao khát được nghe chúng, nhưng khi chúng thực sự thốt ra, cô lại cảm thấy trống rỗng, không biết phải phản ứng thế nào. Long đã từng là điểm tựa vững chắc của cô bé, là người luôn thấu hiểu và ủng hộ mọi quyết định. Nhưng rồi, cuộc cãi vã đã phơi bày một khía cạnh khác của cậu, một Long lạnh lùng, ít lắng nghe, khiến Linh cảm thấy hoàn toàn bị bỏ rơi.
"Anh... anh thực sự nghĩ vậy sao?" Linh hỏi lại, giọng vẫn còn run rẩy, như một đứa trẻ lạc lõng giữa dòng đời. Cô bé cần sự xác nhận, cần biết rằng Long không chỉ nói những lời đó cho qua chuyện. Cảm giác bị hiểu lầm, bị quy chụp là ích kỷ, là không biết nghĩ đến tương lai chung, đã gặm nhấm tâm hồn cô bé suốt mấy ngày qua. "Anh đã nói em ích kỷ, anh nói em chỉ nghĩ cho bản thân mình, không nghĩ đến tương lai của chúng ta..."
Long nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, không né tránh. "Anh biết, anh biết anh đã nói những lời nặng nề. Và anh thực sự hối hận. Anh không có quyền phán xét ước mơ của em, không có quyền nói em ích kỷ. Đó là lỗi của anh, hoàn toàn là lỗi của anh. Anh đã để những lo lắng của bản thân lấn át đi sự thấu hiểu dành cho em." Cậu đưa tay ra, đặt nhẹ lên bàn, nhưng chưa chạm vào tay Linh. "Anh... anh chỉ muốn em biết rằng, anh không bao giờ nghĩ em ích kỷ. Anh chỉ là... anh đã quá sợ hãi."
Nỗi sợ hãi. Lần đầu tiên Long nhắc đến từ này, và nó khiến Linh giật mình. Cô bé chưa bao giờ nghĩ rằng Long, chàng trai tài năng, lạnh lùng và luôn tự tin, lại có thể biết đến cảm giác sợ hãi. Nó khiến cô bé nhìn Long dưới một góc độ khác, một góc độ con người hơn, yếu đuối hơn. Tia hy vọng trong lòng Linh bỗng bùng lên mạnh mẽ hơn một chút, như một ngọn nến le lói giữa màn đêm. Có lẽ, cậu ấy cũng có những gánh nặng, những nỗi niềm riêng mà cô bé chưa từng biết đến. Có lẽ, cả hai đều đang lạc lối trong mê cung của tuổi thanh xuân rực rỡ, nhưng cũng đầy áp lực này. Long đã nhìn thấy được sự tổn thương của Linh, và Linh, lần đầu tiên, bắt đầu cảm nhận được sự bất lực của Long.
***
Ánh đèn vàng dịu của thư viện vẫn bao trùm lấy không gian, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, đối lập hoàn toàn với cái lạnh buốt bên ngoài. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, như một lời nhắc nhở về thế giới rộng lớn đầy thử thách đang chờ đợi họ. Long và Linh vẫn ngồi đối diện, nhưng ánh mắt đã không còn né tránh nhau nữa. Có một sợi dây vô hình đang dần được nối lại giữa họ, sợi dây của sự thấu hiểu và sẻ chia.
Long hít một hơi thật sâu, như để lấy hết can đảm, rồi bắt đầu chia sẻ những nỗi sợ hãi đã giấu kín bấy lâu nay. "Anh sợ, Linh ạ." Giọng cậu trầm hơn, nhưng không còn sự gượng gạo hay che giấu. "Anh sợ không đủ giỏi để có thể đảm bảo tương lai cho cả hai. Anh sợ không đủ tốt để có thể bảo vệ em, để mang lại cho em một cuộc sống mà em xứng đáng có được." Cậu siết chặt tay mình, chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay hằn sâu vào da thịt, như một lời nhắc nhở về gánh nặng của trách nhiệm mà cậu tự đặt lên vai mình. Long, người luôn được mọi người ngưỡng mộ vì sự tài năng và tự tin, lại đang thú nhận sự yếu đuối sâu thẳm nhất trong lòng. "Anh sợ em sẽ thay đổi ý định, sợ anh không thể đi cùng em nếu chúng ta chọn hai con đường khác nhau. Áp lực thi cử, áp lực từ gia đình... tất cả làm anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm, và anh không biết phải làm thế nào để kéo em đi cùng, hay để em không bị lạc mất anh." Cậu không chỉ sợ cho bản thân, mà còn sợ cho tương lai của họ, cho "tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát" của họ, sợ nó sẽ tan biến giữa những bộn bề của cuộc sống.
Long nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự hối lỗi và thấu hiểu. Cậu đã sai khi giữ kín những nỗi sợ này, sai khi để chúng biến thành sự cáu kỉnh và lời nói làm tổn thương cô bé.
Linh lắng nghe từng lời của Long, nước mắt bắt đầu chảy dài trên má, lăn xuống cằm, rồi rơi xuống mặt bàn, tạo thành những vệt tròn nhỏ. Nhưng lần này, những giọt nước mắt ấy không phải của sự tổn thương hay tức giận, mà là của sự đồng cảm và thấu hiểu. Cô bé chưa bao giờ nghĩ rằng Long lại có những nỗi sợ hãi lớn đến vậy, những nỗi sợ hãi mà cô bé cũng đang phải đối mặt. Cô bé nhận ra, sự lạnh lùng và những lời nói cay nghiệt của cậu có lẽ không phải xuất phát từ sự thiếu quan tâm, mà từ chính nỗi sợ hãi và áp lực mà cậu đang gánh chịu.
"Anh không hiểu đâu..." Linh khẽ nói, giọng nghẹn ngào, rồi bật khóc nức nở. "Em cũng sợ. Em sợ không thể đáp ứng kỳ vọng của bố mẹ, sợ ước mơ của em quá xa vời." Cô bé siết chặt cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" mà cô luôn mang theo bên mình, như một vật tùy thân chứa đựng cả thế giới nội tâm của mình. "Mẹ em, bố em, họ luôn muốn em vào một trường đại học danh tiếng, một ngành nghề ổn định. Em yêu thích hội họa, em muốn theo đuổi nghệ thuật, nhưng họ lại cho rằng đó là một con đường bấp bênh. Em sợ làm họ thất vọng, sợ họ sẽ không tự hào về em nữa." Giọng Linh run rẩy, đầy sự bất lực. "Và em sợ nhất là khi em nói ra, anh lại cho là em ích kỷ, là em không nghĩ đến tương lai của chúng ta. Em sợ anh sẽ không hiểu, sẽ không ủng hộ em. Cảm giác đó... nó thật cô đơn, anh ạ."
Cả hai đều im lặng một lúc, chỉ có tiếng nức nở khe khẽ của Linh và tiếng gió rít nhẹ bên ngoài thư viện. Họ đều nhận ra rằng, mỗi người đều đang gánh một nỗi sợ riêng, một gánh nặng vô hình mà đối phương chưa từng biết đến. Tình yêu của họ, "rực rỡ thanh xuân" của họ, đã bị những nỗi sợ đó làm tổn thương, làm rạn nứt. Áp lực thi cử, những định hướng tương lai khác biệt, tất cả đã tạo nên một bức tường vô hình ngăn cách họ.
Long vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh. Bàn tay cậu ấm áp, truyền một chút hơi ấm vào lòng bàn tay cô bé. Linh không rút tay lại, cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Long. Trong ánh mắt cậu, giờ đây không còn sự lạnh lùng hay tức giận, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, sự đồng cảm chân thành.
"Anh hiểu rồi, Linh ạ. Anh thực sự hiểu." Long khẽ nói, giọng cậu như một lời thì thầm an ủi. "Anh xin lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn. Anh đã quá ngu ngốc khi để nỗi sợ hãi của bản thân che lấp đi sự quan tâm dành cho em. Anh hứa, sẽ lắng nghe em nhiều hơn, tin tưởng em nhiều hơn. Dù em có chọn con đường nào, dù ước mơ của em có xa vời đến đâu, anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh, ủng hộ em." Long siết nhẹ bàn tay Linh, như một lời cam kết. Cậu biết, đây không phải là một giải pháp hoàn hảo cho tất cả mọi vấn đề, nhưng nó là khởi đầu, là bước đệm để họ có thể cùng nhau đối mặt với những thử thách phía trước.
Linh nhìn Long, trong khoảnh khắc ấy, cô bé cảm thấy như một gánh nặng lớn vừa được trút bỏ. Nước mắt vẫn rơi, nhưng là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm. Cô bé khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. "Em cũng vậy, anh. Em cũng sẽ cố gắng hiểu anh hơn. Em cũng sợ... chúng ta sẽ không còn là của nhau nữa."
Long xiết chặt tay Linh hơn nữa, ánh mắt kiên định. "Không đâu. Chúng ta sẽ luôn là của nhau. Chỉ cần chúng ta thành thật với nhau, tin tưởng nhau, thì không có gì có thể chia cắt chúng ta được." Lời cam kết "thành thật hơn" và "tin tưởng nhau hơn" vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thư viện, như một lời hứa hẹn cho những cuộc nói chuyện sâu sắc hơn nữa, những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những con đường có thể sẽ không cùng chung một thành phố. Áp lực thi cử vẫn còn đó, tương lai vẫn còn là một ẩn số, nhưng trong khoảnh khắc này, giữa không gian ấm áp của thư viện, họ đã tìm thấy lại nhau, tìm thấy lại niềm tin và sự thấu hiểu. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời" của họ, giờ đây không chỉ là những kỷ niệm ngọt ngào, mà còn là nơi chứng kiến sự trưởng thành, sự đối mặt với những nỗi sợ hãi và sự cam kết cho một tương lai chung, dù có thể sẽ đầy chông gai.