Long và Linh bước ra khỏi thư viện thành phố khi màn đêm đã buông xuống hẳn, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của buổi chiều. Gió đêm Hạ Long se lạnh, mang theo hơi ẩm mặn mà của biển cả, len lỏi qua từng kẽ lá, từng con phố. Bàn tay Long vẫn siết chặt tay Linh, hơi ấm từ lòng bàn tay cậu như một sợi dây vô hình níu giữ cô bé ở lại với thực tại, với niềm tin vừa được thắp lại. Cả hai không nói thêm lời nào khi đi bộ qua những con đường lớn, nơi ánh đèn cao áp đã bật sáng, hắt lên vỉa hè những vệt sáng trắng bạc. Tiếng còi xe thưa thớt, tiếng cười nói vọng ra từ các quán ăn ven đường, tất cả đều như trôi vào một không gian khác, không chạm đến được thế giới riêng tư mà họ vừa kiến tạo trong thư viện.
Long chậm rãi dẫn Linh vào con hẻm nhỏ quen thuộc dẫn về nhà cô bé. Con hẻm này khác hẳn với sự ồn ào của đường lớn, nó yên tĩnh một cách lạ thường, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ những ô cửa sổ nhà dân và vài bóng đèn vàng vọt treo lủng lẳng trên dây điện chằng chịt. Tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng bong tróc lộ ra lớp vữa bên trong, nhưng chính sự giản dị, có phần hoài cổ ấy lại tạo nên một cảm giác thân thuộc đến lạ. Mùi thức ăn còn vương vất từ các bữa tối trong những căn nhà nhỏ, hòa lẫn với mùi ẩm ướt đặc trưng của những lối đi hẹp và mùi cây cỏ dại mọc lúp xúp ven tường. Đôi khi, tiếng mèo kêu meo meo vọng lại từ một góc khuất nào đó, hoặc tiếng sinh hoạt gia đình khe khẽ lọt qua khung cửa sổ mở hờ, khiến không khí càng thêm phần gần gũi, ấm áp.
Bàn tay họ vẫn đan chặt, nhưng không khí giờ đây không còn nặng nề hay gượng gạo như những ngày qua. Thay vào đó là một sự yên bình mong manh, một khoảng lặng quý giá sau cơn giông bão. Linh khẽ thở dài, một hơi thở dài mang theo cả sự mệt mỏi và chút nhẹ nhõm. Cô bé ngước nhìn Long, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng đã không còn chứa đựng sự hoang mang, tủi thân như trước.
"Thật ra... em vẫn còn sợ lắm, Long à." Linh khẽ nói, giọng cô bé nhỏ xíu, gần như một tiếng thì thầm. Ngay cả khi đã trút bỏ phần nào gánh nặng, những nỗi sợ hãi vẫn như những sợi tơ mỏng mảnh bám víu lấy tâm trí cô bé.
Long dừng lại, cậu quay người đối mặt với Linh, siết chặt bàn tay cô bé hơn nữa, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô. Đôi mắt hổ phách của cậu nhìn thẳng vào Linh, đầy sự kiên định và thấu hiểu. "Em sợ gì? Nói cho anh nghe đi, đừng giấu nữa." Giọng cậu trầm ấm, không hề có chút gượng ép hay sốt ruột nào. Cậu biết, đây là lúc họ cần phải thật sự đối diện với nhau, không bỏ sót bất kỳ một góc khuất nào trong tâm hồn. Cậu đã từng mắc sai lầm khi tự mình gánh vác, tự mình suy diễn, giờ đây cậu sẽ không lặp lại nữa. Long cúi thấp người xuống một chút để ngang tầm mắt với Linh, ánh mắt cậu như một lời mời gọi chân thành, an toàn, không phán xét.
Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh từ làn gió nhẹ lướt qua gò má và sự ấm áp từ bàn tay Long. Cô bé thấy mình mạnh mẽ hơn khi có cậu ở bên. "Em sợ mình không thể làm tốt tất cả, sợ làm bố mẹ thất vọng, và... sợ nếu ước mơ của chúng ta không cùng hướng, anh sẽ rời xa em." Lời nói cuối cùng thoát ra khỏi môi Linh với một sự run rẩy nhẹ, như thể cô bé đang hé mở một vết thương lòng sâu kín nhất. Cô bé sợ nhất là cảm giác cô đơn một lần nữa, sợ rằng con đường mình chọn sẽ khiến Long phải đi một lối khác, và rồi họ sẽ lạc mất nhau trong dòng đời. Đó là nỗi sợ vô hình, lớn hơn cả áp lực học hành, lớn hơn cả kỳ vọng của gia đình. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đẹp đẽ và trong trẻo, nhưng cũng rất dễ bị cuốn trôi bởi những dòng chảy khắc nghiệt của cuộc đời.
Long im lặng lắng nghe, đôi mắt cậu ánh lên vẻ suy tư. Cậu hiểu nỗi sợ hãi đó của Linh, vì chính cậu cũng từng có những nỗi bất an tương tự. "Anh sẽ không rời xa em, Linh ạ. Tuyệt đối không bao giờ." Cậu khẳng định chắc nịch, giọng nói trầm ấm như một lời thề. "Về việc làm tốt tất cả và làm bố mẹ thất vọng... anh nghĩ, đó là nỗi lo của rất nhiều người ở tuổi chúng ta. Em không đơn độc đâu." Long dùng ngón cái khẽ vuốt ve mu bàn tay Linh, nhẹ nhàng. "Anh biết, bố mẹ em rất yêu thương em, và họ chỉ muốn những điều tốt đẹp nhất cho em thôi. Nhưng đôi khi, cái 'tốt đẹp nhất' đó lại không phải là điều em thực sự mong muốn, đúng không?"
Linh khẽ gật đầu, nước mắt lại chực trào ra. "Vâng. Bố mẹ luôn nói, em học giỏi, em nên chọn một ngành ổn định, một trường danh tiếng. Sư phạm là lựa chọn an toàn nhất trong mắt họ. Nhưng em... em muốn vẽ. Em muốn được sáng tạo. Em biết nó bấp bênh, nhưng em muốn thử sức mình." Giọng cô bé càng lúc càng nhỏ dần, như thể đang tự thú tội. "Em sợ nói ra ước mơ của mình một lần nữa, sợ họ sẽ lại thở dài, lại nói rằng em còn trẻ con, chưa hiểu đời."
Long thở hắt ra một hơi, ánh mắt cậu nhìn xa xăm vào khoảng không tối mịt cuối hẻm, nơi chỉ có vài bóng cây lờ mờ. "Mẹ anh cũng vậy. Bà luôn muốn anh vào một trường kinh tế hàng đầu, để sau này kế nghiệp công ty của bố. Anh đã quen với việc sống theo kỳ vọng của gia đình từ bé rồi. Đến nỗi đôi khi, anh không biết mình thực sự muốn gì nữa." Cậu quay lại nhìn Linh, nở một nụ cười gượng gạo. "Anh từng nghĩ, chỉ cần làm tốt, đạt được những gì bố mẹ mong muốn, thì anh sẽ thấy vui. Nhưng giờ anh nhận ra, nếu không phải là điều mình thực sự muốn, thì dù có đạt được bao nhiêu thành công, cảm giác trống rỗng vẫn sẽ ở đó." Long đã rất ít khi chia sẻ những suy nghĩ sâu kín như vậy, nhưng đứng trước Linh, đứng trước tình yêu của họ, cậu cảm thấy mình phải thành thật hoàn toàn. Cậu không muốn bất kỳ rào cản nào nữa, đặc biệt là những rào cản xuất phát từ chính bản thân họ.
Con hẻm nhỏ về khuya càng thêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa xào xạc qua những tán lá và tiếng thì thầm của hai trái tim đang mở lòng. "Vậy nên, Linh à," Long nói tiếp, giọng cậu trở nên kiên định hơn. "Chúng ta không thể cứ mãi sống với những nỗi sợ hãi đó. Em có ước mơ, anh cũng có những suy nghĩ của riêng mình. Có thể nó chưa rõ ràng như em, nhưng anh tin, điều quan trọng nhất là chúng ta phải thành thật với bản thân, và thành thật với nhau." Cậu đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán Linh. "Em đừng sợ anh sẽ rời xa em chỉ vì con đường chúng ta đi có thể hơi khác một chút. Tình yêu của chúng ta không dễ vỡ như vậy. Nếu có gì khiến chúng ta xa cách, thì đó chính là sự im lặng, sự giấu giếm, chứ không phải là những ước mơ hay lựa chọn của chúng ta."
Linh cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của Long, trong từng cái chạm nhẹ của cậu. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô bé, xua đi một phần nào cái lạnh lẽo của đêm và nỗi sợ hãi đang ngự trị. Cô bé ngước nhìn Long, đôi mắt long lanh đầy vẻ tin tưởng. "Em hiểu rồi, Long. Em sẽ cố gắng. Em sẽ nói chuyện với bố mẹ, một lần nữa. Em sẽ nói về ước mơ của mình, và em sẽ tin rằng họ sẽ hiểu." Cô bé khẽ nói, giọng có chút quyết tâm hơn. "Và em sẽ không giấu anh bất cứ điều gì nữa. Dù có khó khăn đến mấy, em cũng sẽ chia sẻ với anh."
Long mỉm cười nhẹ nhõm. "Tốt. Anh tin em sẽ làm được." Cậu khẽ kéo Linh lại gần hơn, để cô bé tựa đầu vào vai mình. Trong con hẻm nhỏ về khuya, dưới ánh đèn vàng vọt, hai bóng hình đứng tựa vào nhau, mang theo những nỗi lo toan của tuổi trẻ nhưng cũng tràn đầy niềm hy vọng. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời" của họ, giờ đây không chỉ là những kỷ niệm ngọt ngào của tình yêu đầu, mà còn là nơi chứng kiến sự trưởng thành, sự dũng cảm đối mặt với những nỗi sợ hãi và một lời cam kết thầm lặng cho một tương lai chung, dù biết rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai và thử thách. Họ sẽ phải đối mặt với những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau, về những con đường có thể không cùng chung một thành phố, nhưng ít nhất, giờ đây họ đã có nhau để cùng bước tiếp.
***
Khi Long đưa Linh về đến cửa căn hộ tập thể cũ, ánh đèn vàng dịu từ bên trong hắt ra hành lang, tạo một vầng sáng ấm áp. Khu nhà tập thể 4-5 tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ và hành lang chung hẹp. Dù đã được sửa chữa, trang trí lại đôi chút, căn hộ của Linh vẫn giữ được nét giản dị, ấm cúng đặc trưng. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm thỉnh thoảng lại thoảng qua, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ và mùi hương quen thuộc của gia đình Linh – mùi bột giặt trên quần áo mẹ, mùi sách cũ từ giá sách trong phòng khách. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng TV từ nhà bên cạnh, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh quen thuộc, khiến người ta cảm thấy an toàn và thân thuộc.
Vừa bước vào cửa, mẹ Linh, cô Lê Thanh Hương, đã chờ sẵn ở phòng khách. Gương mặt cô có chút lo lắng nhưng khi nhìn thấy Long và Linh nắm tay nhau bước vào, ánh mắt cô giãn ra, pha chút nhẹ nhõm. Cô là một người phụ nữ thanh tú, dịu dàng, luôn nở nụ cười ấm áp, nhưng lúc này nụ cười đó có phần hơi gượng gạo. Cô khẽ gật đầu chào Long, rồi quay sang nhìn Linh với ánh mắt thăm dò.
"Về rồi à con? Muộn thế." Giọng cô Thanh Hương nhẹ nhàng, nhưng vẫn ẩn chứa sự quan tâm.
"Vâng, con chào cô ạ." Long lễ phép cúi đầu. "Cháu xin lỗi vì đã để Linh về muộn ạ."
"Không sao đâu, hai đứa cứ ngồi xuống đi." Cô Thanh Hương nói, đoạn quay vào bếp pha ấm trà nóng. Cô biết, hai đứa nhỏ này có lẽ cần thêm chút không gian riêng để nói chuyện. Cô tinh ý đặt ấm trà và hai tách lên bàn phòng khách, rồi khẽ lùi vào trong, để lại không gian yên tĩnh cho Long và Linh. Tiếng xì xào của chiếc TV từ phòng ngủ vọng ra, nhưng không đủ để làm phiền cuộc trò chuyện của họ.
Linh ngồi xuống ghế sofa, Long ngồi cạnh cô bé. Bàn tay họ vẫn không rời. Ánh đèn vàng dịu trong phòng khách khiến mọi thứ trở nên ấm cúng hơn, như một cái kén an toàn bao bọc lấy họ.
"Mẹ em muốn em chọn Sư phạm, nhưng em... em cũng muốn thử sức ở trường khác, có thể xa hơn một chút. Em sợ nói ra, họ sẽ buồn." Linh khẽ nói, giọng cô bé nhỏ lại, như một đứa trẻ đang tâm sự. Cô bé nhìn vào lòng bàn tay Long, ngón tay cái khẽ vuốt ve mu bàn tay cậu. "Bố mẹ em đã kỳ vọng rất nhiều vào em từ bé. Họ luôn nói em là niềm tự hào của gia đình. Em sợ, nếu em chọn con đường khác, một con đường mà họ cho là bấp bênh, họ sẽ cảm thấy thất vọng về em."
Long thở dài, cậu hiểu cảm giác đó hơn ai hết. "Anh cũng có những nỗi sợ của riêng mình, Linh. Sợ không thể giữ em ở lại, sợ em sẽ thấy anh không đủ tốt nếu chúng ta không đi cùng một con đường." Cậu ngước nhìn Linh, ánh mắt đầy chân thành. "Anh biết, em là một người rất giỏi giang và có nhiều ước mơ. Anh sợ rằng nếu anh không đủ mạnh mẽ để ủng hộ em, không đủ thông minh để hiểu em, thì em sẽ tự mình vượt qua tất cả và rồi, anh sẽ không còn là một phần quan trọng trong cuộc sống của em nữa." Lời nói của Long chất chứa một sự dễ tổn thương hiếm thấy, một sự bất an mà cậu thường giấu kín. Cậu không phải là một người đàn ông hoàn hảo, cậu cũng có những nỗi lo lắng, những mặc cảm về sự không đủ tốt của bản thân khi đứng trước một người con gái xuất sắc như Linh.
Linh nghe Long nói, cô bé bất ngờ. Cô bé chưa bao giờ nghĩ rằng Long lại có những suy nghĩ đó. Trong mắt cô, cậu luôn là người mạnh mẽ, tự tin và vững vàng. "Anh đừng nói vậy mà. Anh luôn là người quan trọng nhất với em." Linh khẽ siết tay Long, đôi mắt cô bé rưng rưng. "Chỉ là... em không biết phải làm sao để dung hòa giữa ước mơ của em và mong muốn của bố mẹ. Và em cũng không muốn anh phải vì em mà từ bỏ con đường của riêng mình."
Long lắc đầu. "Không có từ bỏ ở đây, Linh. Chỉ có sự lựa chọn và sự ủng hộ. Chúng ta là một cặp, chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra con đường tốt nhất cho cả hai. Không ai phải hy sinh điều gì cả, chỉ là cùng nhau điều chỉnh và đồng hành." Cậu nhìn sâu vào mắt Linh, ánh mắt kiên định. "Chúng ta hãy hứa với nhau, từ giờ sẽ không có bất cứ điều gì giấu giếm nữa. Mọi áp lực, mọi nỗi sợ, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt." Long biết, lời cam kết này không chỉ là một lời nói suông, mà nó sẽ là nền tảng để họ xây dựng lại niềm tin đã từng bị rạn nứt. Nó sẽ là kim chỉ nam cho những cuộc nói chuyện khó khăn sắp tới, khi họ phải đối diện với những lựa chọn thực sự về tương lai, về trường đại học, về thành phố mà họ sẽ sống.
Linh khẽ gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này là giọt nước mắt của sự cảm động và biết ơn. "Vâng, em hứa. Em sẽ tin tưởng anh, và anh cũng phải tin em, được không?" Cô bé nói, giọng run run nhưng đầy kiên quyết. "Em sẽ không sợ hãi nữa. Em sẽ nói chuyện với bố mẹ một cách thẳng thắn. Và em sẽ cùng anh tìm cách để chúng ta vẫn có thể ở bên nhau, dù con đường có khó khăn đến mấy."
Long mỉm cười, một nụ cười ấm áp và rạng rỡ, xua tan đi vẻ lạnh lùng thường thấy trên khuôn mặt cậu. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má Linh. "Anh tin em. Và anh cũng tin chúng ta." Cậu siết chặt tay Linh, như một lời cam kết không thể phá vỡ. Trong khoảnh khắc đó, chiếc vòng tay may mắn mà Long tặng Linh từ lâu khẽ lấp lánh dưới ánh đèn, như một minh chứng cho tình yêu và lời hẹn ước mà họ vừa trao nhau. Họ cùng nhau vạch ra những điều cần làm: nói chuyện rõ ràng hơn với gia đình, tìm hiểu kỹ lưỡng các ngành học và trường đại học, và quan trọng nhất là không ngừng chia sẻ, lắng nghe lẫn nhau. Dù những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, dù áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go, nhưng giờ đây, họ đã có một lời hẹn ước vững chắc, một niềm tin rằng họ sẽ không bao giờ buông tay nhau.
***
Sáng hôm sau, một buổi sáng Hạ Long rực rỡ và trong trẻo như chưa từng có bất kỳ cơn giông bão nào vừa đi qua. Nắng vàng ươm chảy tràn trên những mái nhà, len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi của sương đêm và một chút hơi mặn mòi từ biển cả. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ trong sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, hòa cùng tiếng chuông trường reo vang một hồi dài, báo hiệu một ngày học mới đã bắt đầu.
Long và Linh gặp nhau ở cổng trường. Không còn sự gượng gạo hay xa cách nào giữa họ. Chỉ có một cái nhìn, một nụ cười nhẹ, và một cái nắm tay kín đáo, đủ để khẳng định lời hẹn ước của đêm qua. Long vẫn mặc chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh tươm, chiếc cặp sách vắt gọn gàng trên vai. Linh hôm nay cũng chọn bộ đồng phục quen thuộc, nhưng mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, để lộ khuôn mặt xinh xắn, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Có lẽ, gánh nặng trong lòng đã được trút bỏ, khiến cô bé trở nên tươi tắn và tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết.
"Chào buổi sáng, Linh. Em ngủ ngon chứ?" Long khẽ hỏi, giọng cậu ấm áp và đầy quan tâm.
Linh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ấy như xua tan đi mọi u ám. "Ngủ rất ngon, Long ạ. Cảm ơn anh." Cô bé cảm thấy thật nhẹ nhõm, như thể những đám mây đen trong lòng đã tan biến, nhường chỗ cho bầu trời xanh trong.
Họ cùng nhau bước đi trên con đường lát gạch quen thuộc dẫn vào sân trường. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng xì xào của các bạn học sinh khác đang vội vã vào lớp. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới từ những cuốn vở trong cặp, và mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin trường, tất cả tạo nên một không khí học đường quen thuộc và tràn đầy năng lượng. Tụi nó, những bạn bè cùng lớp, vẫn đang tụ tập ở hành lang, cười nói rôm rả, thi thoảng lại có tiếng bóng rổ nảy trên sân, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ.
"Anh tin chúng ta sẽ làm được." Long khẽ nói, giọng cậu trầm ấm, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, nơi tòa nhà lớp học đang vươn mình đón nắng. Cậu biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, áp lực thi cử vẫn còn đó, và những cuộc nói chuyện khó khăn với gia đình về định hướng tương lai chắc chắn sẽ không hề dễ dàng. Nhưng giờ đây, cậu không còn cảm thấy đơn độc nữa. Cậu có Linh, và Linh có cậu.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô bé ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối. "Em cũng tin như vậy, Long." Cô bé khẽ nói, rồi đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay Long, một cái chạm nhỏ nhưng chất chứa đầy ý nghĩa. Đó là một lời nhắc nhở về lời hứa của đêm qua, một lời cam kết về sự đồng hành, về việc không bao giờ giấu giếm, không bao giờ buông tay nhau.
Họ cùng nhau bước vào lớp học, vai kề vai, như hai người đồng hành trên một chuyến đi dài. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua cửa sổ lớp học, hắt lên những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tạo nên một khung cảnh tươi sáng và đầy hy vọng. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ, với tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây không chỉ là những kỷ niệm ngọt ngào mà còn là hành trình trưởng thành, học cách đối mặt với thử thách và cùng nhau xây dựng tương lai. Dù cho những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, nhưng lời cam kết "không giấu giếm" và "tin tưởng nhau" sẽ là nền tảng để họ đối phó với những áp lực thi cử và sự cạnh tranh gay gắt sắp tới, một thử thách lớn cho sự kiên định của cả hai. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu và sự trưởng thành của họ.