Sáng hôm sau, một buổi sáng Hạ Long rực rỡ và trong trẻo như chưa từng có bất kỳ cơn giông bão nào vừa đi qua. Nắng vàng ươm chảy tràn trên những mái nhà, len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi của sương đêm và một chút hơi mặn mòi từ biển cả. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ trong sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, hòa cùng tiếng chuông trường reo vang một hồi dài, báo hiệu một ngày học mới đã bắt đầu.
Long và Linh gặp nhau ở cổng trường. Không còn sự gượng gạo hay xa cách nào giữa họ. Chỉ có một cái nhìn, một nụ cười nhẹ, và một cái nắm tay kín đáo, đủ để khẳng định lời hẹn ước của đêm qua. Long vẫn mặc chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh tươm, chiếc cặp sách vắt gọn gàng trên vai. Linh hôm nay cũng chọn bộ đồng phục quen thuộc, nhưng mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, để lộ khuôn mặt xinh xắn, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Có lẽ, gánh nặng trong lòng đã được trút bỏ, khiến cô bé trở nên tươi tắn và tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết.
"Chào buổi sáng, Linh. Em ngủ ngon chứ?" Long khẽ hỏi, giọng cậu ấm áp và đầy quan tâm.
Linh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ấy như xua tan đi mọi u ám. "Ngủ rất ngon, Long ạ. Cảm ơn anh." Cô bé cảm thấy thật nhẹ nhõm, như thể những đám mây đen trong lòng đã tan biến, nhường chỗ cho bầu trời xanh trong.
Họ cùng nhau bước đi trên con đường lát gạch quen thuộc dẫn vào sân trường. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng xì xào của các bạn học sinh khác đang vội vã vào lớp. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới từ những cuốn vở trong cặp, và mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin trường, tất cả tạo nên một không khí học đường quen thuộc và tràn đầy năng lượng. Tụi nó, những bạn bè cùng lớp, vẫn đang tụ tập ở hành lang, cười nói rôm rả, thi thoảng lại có tiếng bóng rổ nảy trên sân, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ.
"Anh tin chúng ta sẽ làm được." Long khẽ nói, giọng cậu trầm ấm, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, nơi tòa nhà lớp học đang vươn mình đón nắng. Cậu biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, áp lực thi cử vẫn còn đó, và những cuộc nói chuyện khó khăn với gia đình về định hướng tương lai chắc chắn sẽ không hề dễ dàng. Nhưng giờ đây, cậu không còn cảm thấy đơn độc nữa. Cậu có Linh, và Linh có cậu.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô bé ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối. "Em cũng tin như vậy, Long." Cô bé khẽ nói, rồi đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay Long, một cái chạm nhỏ nhưng chất chứa đầy ý nghĩa. Đó là một lời nhắc nhở về lời hứa của đêm qua, một lời cam kết về sự đồng hành, về việc không bao giờ giấu giếm, không bao giờ buông tay nhau.
Họ cùng nhau bước vào lớp học, vai kề vai, như hai người đồng hành trên một chuyến đi dài. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua cửa sổ lớp học, hắt lên những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tạo nên một khung cảnh tươi sáng và đầy hy vọng. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ, với tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây không chỉ là những kỷ niệm ngọt ngào mà còn là hành trình trưởng thành, học cách đối mặt với thử thách và cùng nhau xây dựng tương lai. Dù cho những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, nhưng lời cam kết "không giấu giếm" và "tin tưởng nhau" sẽ là nền tảng để họ đối phó với những áp lực thi cử và sự cạnh tranh gay gắt sắp tới, một thử thách lớn cho sự kiên định của cả hai. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu và sự trưởng thành của họ.
***
Tiếng chuông báo kết thúc tiết học đầu tiên vang lên giòn giã, xé tan sự yên tĩnh tạm thời trong các lớp học. Hành lang Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương lập tức trở nên nhộn nhịp, ồn ào. Học sinh ùa ra khỏi lớp, tiếng bước chân lạo xạo trên nền gạch, tiếng cười nói rôm rả xen lẫn tiếng than vãn về bài kiểm tra vừa rồi. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng đầu thu len lỏi qua những ô cửa kính, đổ bóng dài trên những bức tường gạch cũ kỹ được bảo trì cẩn thận, tạo nên một không khí vừa cổ kính vừa tươi mới. Long chậm rãi xếp sách vở, chờ Linh ra khỏi lớp. Trái tim cậu vẫn còn mang theo chút ngượng nghịu, một dư âm của những ngày căng thẳng vừa qua, nhưng sâu thẳm bên trong là sự nhẹ nhõm và quyết tâm. Cậu biết, hàn gắn không phải là một quá trình diễn ra trong chốc lát, nó cần sự kiên nhẫn và nỗ lực từ cả hai phía.
Linh bước ra khỏi lớp, mái tóc dài đen óng ả lay động theo từng bước chân. Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé quét một lượt hành lang, rồi dừng lại ở dáng người cao ráo, vững chãi của Long. Một nụ cười nhẹ nở trên môi Linh, không còn vẻ gượng gạo hay dè dặt như trước. Sự tin tưởng đã trở lại, dù chỉ mới là những hạt mầm chớm nở. Cô bé tiến lại gần Long, chiếc cặp sách màu xanh nhạt vắt trên vai, toát lên vẻ hoạt bát và tràn đầy năng lượng.
"Anh Long!" Linh cất tiếng gọi, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót.
Long quay lại, đôi mắt hổ phách sâu thẳm khẽ ánh lên vẻ ấm áp. Cậu gật đầu đáp lại. "Em... em đã xem lại bài hôm qua chưa?" Giọng cậu hơi ngập ngừng một chút, như thể đang thăm dò, lo ngại làm cô bé cảm thấy áp lực. Câu hỏi đơn giản ấy lại chứa đựng rất nhiều điều, nó không chỉ là về bài vở, mà còn là về sự sẵn sàng của Linh để cùng cậu tiếp tục chặng đường khó khăn phía trước.
Linh mỉm cười trấn an. "Rồi ạ. Cô giáo vừa chữa bài, em cũng đã ghi chú lại những chỗ chưa hiểu." Cô bé thoáng cúi đầu, ánh mắt ngại ngùng nhưng kiên định hướng về phía Long. "Có một vài chỗ... em muốn hỏi anh. Đặc biệt là phần bài tập hình học khó hôm qua thầy cho về nhà." Cô bé nói, giọng nhỏ dần ở cuối câu, như thể sợ làm phiền cậu. Nhưng rồi, nhớ lại lời hẹn ước đêm qua, cô bé ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên quyết hơn. "Em không muốn giấu những gì em không hiểu nữa. Em muốn mình cùng nhau giải quyết."
Long cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Linh đã thực sự lắng nghe, thực sự muốn thay đổi. Đây chính là dấu hiệu của sự tin tưởng mà cậu hằng mong đợi. "Tốt lắm. Vậy thì chiều nay chúng ta ghé thư viện nhé? Anh sẽ giải thích cặn kẽ cho em." Cậu nói, giọng trầm ấm và đầy kiên nhẫn, bờ vai cậu như một điểm tựa vững chắc. Cậu biết, để Linh hoàn toàn tự tin trở lại, cần có thời gian và sự động viên không ngừng nghỉ.
"Vâng ạ!" Linh đáp lời, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai lại bừng sáng trên khuôn mặt. Cô bé cảm thấy thật nhẹ nhõm. Áp lực vô hình đè nặng trong lòng cô bé bấy lâu nay đã vơi đi rất nhiều, nhường chỗ cho sự háo hức và mong chờ. Cô bé không còn cảm thấy đơn độc trong cuộc chiến với những con số, những định lý khô khan nữa. Có Long bên cạnh, cô bé tin mình có thể vượt qua mọi khó khăn.
Họ cùng nhau bước về phía cổng trường, những bước chân đều đặn, nhịp nhàng. Con đường lát gạch dưới chân họ như một dải lụa mềm mại, dẫn lối qua những hàng cây cổ thụ xanh mát. Tiếng ve kêu râm ran bắt đầu vang lên từ những tán lá, báo hiệu mùa hè đang đến gần, cũng là lúc áp lực thi cử lên đến đỉnh điểm. Mùi hương của những bông hoa đại trắng muốt từ vườn trường thoang thoảng trong gió, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Tâm trí Long vẫn còn vương vấn những suy nghĩ về tương lai. Cậu biết, những cuộc thảo luận về các trường đại học khác nhau và nỗi sợ xa cách vẫn còn đó, lơ lửng như một đám mây nhỏ trên bầu trời trong xanh. Nhưng giờ đây, nhìn nụ cười rạng rỡ của Linh, cậu cảm thấy có thêm sức mạnh. Lời hẹn ước "không giấu giếm" và "tin tưởng nhau" không chỉ là lời nói, mà là một sợi dây vô hình gắn kết họ lại, giúp họ vững vàng hơn khi đối mặt với những thử thách sắp tới.
"Em có muốn mua gì ở căn tin không?" Long hỏi, phá vỡ sự im lặng dễ chịu.
Linh lắc đầu. "Không ạ. Em muốn về nhà ăn cơm rồi nghỉ ngơi một chút để chiều có sức học bài." Cô bé chợt nhớ ra điều gì đó. "Anh Long này, anh có cần em giúp gì với bài văn không? Thầy vừa phân tích một số tác phẩm mới trong chương trình ôn thi."
Long mỉm cười. "Có chứ. Anh rất cần. Anh cũng muốn nghe em giảng bài Văn mà." Cậu nói, ánh mắt ấm áp, bờ môi khẽ cong lên. Việc Linh chủ động đề nghị giúp đỡ khiến cậu cảm thấy vui vẻ, đó là sự trao đổi, sự đồng hành mà cậu mong muốn. Nó không còn là một chiều, mà là sự sẻ chia từ cả hai phía. Cậu tin rằng, chỉ cần họ tiếp tục giữ vững tinh thần này, mọi khó khăn đều sẽ trở thành những bài học quý giá, giúp tình cảm của họ thêm bền chặt. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, giờ đây không chỉ là khung cảnh lãng mạn cho tình đầu, mà còn là bệ phóng cho những ước mơ, hoài bão của tuổi thanh xuân rực rỡ này.
***
Buổi chiều, Thư viện Thành phố chìm trong một bầu không khí trầm mặc, yên tĩnh đáng kinh ngạc. Tòa nhà thư viện lớn, với kiến trúc có phần cổ kính nhưng được bảo trì rất tốt, sừng sững giữa lòng thành phố Hạ Long. Bên trong, những kệ sách gỗ cao vút, chất đầy tri thức của nhân loại, tỏa ra mùi giấy cũ và bụi sách đặc trưng. Ánh sáng dịu nhẹ từ những khung cửa sổ lớn hắt vào, chiếu rọi lên những chiếc bàn đọc sách rộng rãi, nơi các học sinh, sinh viên đang miệt mài học tập. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, và tiếng chân đi lại khẽ khàng của nhân viên thư viện là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
Long và Linh chọn một góc quen thuộc, nơi có cửa sổ nhìn ra những hàng cây xanh mướt bên ngoài. Cả hai ngồi đối diện nhau, những quyển sách giáo khoa và tập vở trải rộng trên mặt bàn gỗ mát lạnh. Ban đầu, có một sự im lặng nhẹ nhàng bao trùm, mỗi người tập trung vào công việc của riêng mình. Long gò lưng giải quyết những bài tập Lý, Toán phức tạp, đôi mắt sâu thẳm của cậu chăm chú vào từng con số, từng công thức. Linh thì đang nghiền ngẫm những tác phẩm văn học, những dòng thơ ca bay bổng, đôi lúc cô bé lại khẽ chau mày suy nghĩ.
Khoảng mười lăm phút trôi qua, Linh khẽ thở dài, rồi đưa tay gãi đầu. Cô bé ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ bối rối. "Anh Long, bài toán này... em vẫn chưa hiểu rõ chỗ này." Cô bé khẽ nói, giọng nhỏ nhẹ, rồi đưa ngón tay mảnh khảnh chỉ vào một bài tập hình học trong sách giáo khoa, một trong những dạng bài khó mà thầy giáo đã cho về nhà hôm qua. Đây là một bước đột phá nhỏ nhưng ý nghĩa, là bằng chứng cho lời hẹn ước của đêm hôm trước. Cô bé đã không còn giữ khư khư những điều mình không biết, không còn để nỗi sợ hãi làm chùn bước.
Long ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách của cậu nhìn vào bài toán rồi sang khuôn mặt hơi nhăn nhó của Linh. Cậu thấy được sự quyết tâm trong ánh mắt cô bé, và điều đó khiến cậu cảm thấy ấm lòng. "Ừm, để anh xem." Cậu khẽ nói, giọng trầm ấm, rồi dịch ghế lại gần hơn một chút. Mùi mực mới từ quyển vở của cậu thoang thoảng trong không khí. "Chỗ này em cần áp dụng công thức... Định lý Pythagoras đảo, sau đó dùng tính chất đường trung tuyến trong tam giác vuông." Long bắt đầu giải thích, giọng điệu kiên nhẫn và rõ ràng, cậu cầm bút chì của mình và vẽ thêm vài đường phụ vào hình trong sách của Linh để minh họa.
Linh lắng nghe chăm chú, đôi mắt không rời khỏi những nét vẽ của Long. Cô bé khẽ gật gù, thỉnh thoảng lại hỏi thêm một vài điểm nhỏ mà cô bé còn vướng mắc. Long không hề tỏ ra khó chịu hay vội vã, cậu giải thích lại từng bước một, đưa ra những ví dụ minh họa dễ hiểu, kiên nhẫn chờ đợi đến khi Linh thực sự nắm bắt được vấn đề. Cậu biết, đây không chỉ là việc giải một bài toán, mà còn là việc xây dựng lại niềm tin, sự gắn kết giữa hai người. Cái chạm nhẹ của Long khi cậu đưa tay chỉ vào sách, hay khi cậu khẽ chạm vào cánh tay cô bé để thu hút sự chú ý, đều khiến Linh cảm thấy được quan tâm, được chở che.
Khoảng nửa tiếng sau, bài toán hình học phức tạp đã được giải quyết một cách triệt để. Linh nhìn vào lời giải, rồi lại ngước nhìn Long, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai lại bừng sáng trên khuôn mặt xinh xắn của cô bé. "À, em hiểu rồi! Anh giảng dễ hiểu thật đấy! Lúc nãy em cứ nghĩ mãi mà không ra." Giọng cô bé đầy vẻ vui mừng và nhẹ nhõm. Gánh nặng vô hình trên vai Linh đã tan biến, thay vào đó là sự hứng khởi và tự tin. Cô bé cảm thấy như một nút thắt đã được tháo gỡ, và cảm giác đó thật tuyệt vời.
Long mỉm cười nhẹ, ánh mắt ấm áp. "Có gì đâu. Em chỉ cần nắm vững kiến thức cơ bản hơn một chút thôi. Anh cũng muốn nghe em giảng bài Văn mà." Cậu nhắc lại lời hẹn ước buổi sáng, khẽ đẩy quyển sách Văn học của mình về phía Linh. Cậu biết, đây là cách tốt nhất để họ cùng nhau tiến bộ, để họ thực sự trở thành những người đồng hành trong học tập.
Linh gật đầu ngay lập tức, đôi mắt sáng bừng. "Được chứ! Anh muốn em giảng bài nào?" Cô bé nhanh chóng lật sách, tìm đến phần tác phẩm mà cô bé cảm thấy tâm đắc nhất. Linh bắt đầu phân tích những nét đặc sắc trong thơ ca của Tố Hữu, những hình ảnh ẩn dụ, những biện pháp tu từ độc đáo mà tác giả sử dụng. Giọng nói trong trẻo của cô bé, kết hợp với sự am hiểu sâu sắc về văn học, khiến Long cũng phải bất ngờ. Cậu lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại ghi chú vào vở những ý chính mà Linh nói. Cậu nhận ra, Linh không chỉ giỏi văn, mà còn có khả năng truyền đạt rất tốt, cô bé có một sự nhạy cảm đặc biệt với ngôn ngữ và cảm xúc.
Trong suốt buổi học ở thư viện, sự ngượng nghịu ban đầu giữa Long và Linh dần tan biến hoàn toàn. Thay vào đó là sự ăn ý, thoải mái như những ngày đầu họ cùng nhau học nhóm. Họ cùng nhau giải quyết thêm vài bài tập khó, cùng nhau trao đổi về các phương pháp học tập hiệu quả. Long ghi chú những lỗi sai thường gặp cho Linh, chỉ ra những điểm cô bé cần lưu ý. Linh lại giúp Long sắp xếp lại các ý chính trong bài văn, gợi ý những cách triển khai mới mẻ và sâu sắc hơn. Cảm giác được hỗ trợ và hỗ trợ người khác khiến cả hai đều cảm thấy tràn đầy năng lượng.
Ánh nắng chiều dần ngả vàng, chiếu xuyên qua cửa sổ, hắt lên những trang sách trắng tinh, tạo nên một khung cảnh yên bình và đầy chất thơ. Mùi giấy sách cũ và mùi gỗ thoảng nhẹ trong không khí, như một bản giao hưởng của tri thức. Long nhìn Linh, thấy cô bé không còn vẻ lo lắng, dè dặt mà thay vào đó là nụ cười tự tin, ánh mắt long lanh đầy nhiệt huyết. Cậu cảm thấy một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi len lỏi trong tim. Cậu biết, chặng đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, áp lực thi cử và những lựa chọn đại học vẫn là một tảng đá lớn. Nhưng giờ đây, cậu không còn sợ hãi nữa. Cậu có Linh, và họ sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả. Cậu tin rằng, lời cam kết "không giấu giếm" và "tin tưởng nhau" sẽ là kim chỉ nam, giúp họ vượt qua mọi sóng gió của tuổi thanh xuân rực rỡ này. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến sự trưởng thành của họ, từng chút một.
***
Khi những ánh đèn đường đầu tiên bắt đầu thắp sáng cả thành phố biển Hạ Long, Long và Linh cùng nhau rời khỏi Thư viện Thành phố. Không khí buổi tối mát mẻ, dễ chịu sau một ngày nắng đẹp. Mùi biển thoang thoảng trong gió, hòa lẫn với mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường. Thay vì về nhà ngay, họ quyết định ghé qua quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc, nơi mà nhóm bạn của họ thường tụ tập sau những buổi học căng thẳng.
Quán trà sữa Trăng Khuyết hôm nay đông vui và nhộn nhịp hơn thường lệ. Mặt tiền quán tươi sáng với những gam màu pastel dịu nhẹ, kết hợp với những chậu cây xanh nhỏ và tranh tường vẽ những họa tiết dễ thương. Bên trong, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động, và tiếng máy pha chế đồ uống tạo nên một bầu không khí trẻ trung, vui vẻ. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng nhỏ treo trên trần nhà hắt xuống, làm không gian thêm phần ấm cúng. Mùi trà sữa, trân châu, đường đen ngọt ngào quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Ngay khi bước vào, Long và Linh đã thấy Hùng, Mai và Lan đang ngồi ở một chiếc bàn tròn quen thuộc gần cửa sổ. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, là người đầu tiên phát hiện ra họ. Cậu ta lập tức vẫy tay gọi í ới, giọng nói lanh lảnh vang vọng khắp quán.
"Ây da, 'cặp đôi vàng' của chúng ta cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi à?" Hùng nói, cười tủm tỉm một cách đầy ẩn ý. "Hôm nay lại giảng bài cho nhau tình cảm quá nhỉ? Làm tụi này cứ tưởng hai người mất tích ở thư viện luôn rồi chứ." Cậu ta nháy mắt, ra chiều trêu chọc.
Linh thoáng đỏ mặt, nhưng cô bé không còn cảm thấy khó chịu hay ngại ngùng như trước. Thay vào đó, cô bé mỉm cười tươi tắn, đặt chiếc cặp xuống ghế rồi ngồi xuống cạnh Long. "Hùng nói quá đi. Tụi tớ chỉ học bài thôi mà."
Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài tết gọn gàng và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, khẽ mỉm cười. "Hùng nói đúng đó, Long với Linh lại ăn ý như trước rồi. Nhìn hai cậu học bài mà tớ thấy có động lực ghê." Giọng Mai nhỏ nhẹ nhưng đầy tinh tế, cô bé luôn là người quan sát và đưa ra những nhận xét sâu sắc nhất trong nhóm.
Lan, cô bạn năng động với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt tinh nhanh, lập tức đẩy một ly trà sữa chân trâu đường đen về phía Linh. "Thôi thôi, đừng có mà trêu chọc nhau nữa. Tập trung vào kế hoạch ôn thi giữa kỳ đi. Nghe nói đề Lý năm nay khó lắm đó Long. Cô Thủy vừa thông báo là sẽ có nhiều bài tập thực tế và đòi hỏi tư duy cao đấy." Lan nói, giọng dứt khoát và thực tế, đúng với phong cách của một người luôn lo xa và tổ chức mọi thứ. Cô nàng luôn là người giữ cho nhóm không đi chệch hướng khỏi mục tiêu chính là học tập.
Long khẽ nhíu mày, nhưng rồi cậu nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. "Khó thì mình cùng giải. Linh, em có muốn thử sức với đề Lý không? Anh nghĩ chúng ta có thể cùng nhau tìm hiểu các dạng bài mới." Long nhìn Linh, ánh mắt đầy động viên và niềm tin. Cậu biết, đây là cách tốt nhất để Linh không cảm thấy đơn độc và sợ hãi trước những môn học mà cô bé còn yếu.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt cô bé ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối. "Em... em sẽ cố gắng! Có anh và mọi người giúp đỡ mà." Nụ cười rạng rỡ của Linh không còn vẻ lo lắng hay e ngại nữa, thay vào đó là sự tự tin và quyết tâm. Cô bé cảm thấy như có một bức tường vô hình đã sụp đổ, và giờ đây, cô bé đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cô bé biết, áp lực học tập năm cuối cấp là rất lớn, và sự cạnh tranh cũng không hề nhỏ. Cô bé thoáng nghĩ đến Phạm Thùy Chi, cô bạn luôn đứng đầu lớp về các môn tự nhiên, và cũng là đối thủ học tập đáng gờm của Long. Nhưng ngay lập tức, Linh gạt bỏ suy nghĩ đó. Giờ đây, điều quan trọng nhất là sự đồng hành của cô bé và Long, cùng với sự hỗ trợ của nhóm bạn thân.
"Đúng vậy! Cả nhóm mình cùng cố gắng!" Hùng hô to, giơ cao ly trà sữa của mình như một lời tuyên bố. "Lan nói đúng đó, chúng ta cần một kế hoạch tác chiến cụ thể cho kỳ thi giữa kỳ này. Ai phụ trách tìm đề cương cũ của các năm trước nhỉ? Mai thì giỏi phân tích tài liệu rồi."
Mai khẽ đẩy gọng kính. "Tớ sẽ tìm các đề thi thử của mấy trường chuyên. Có thể có một số dạng bài tương tự." Cô bé nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định.
Lan tiếp lời: "Vậy để tớ tổng hợp lại lịch học và phân công nhiệm vụ cho từng người. Long và Linh có thể tập trung vào những môn thế mạnh của mình để hỗ trợ lẫn nhau. Long thì Toán Lý, Linh thì Văn Anh."
Cả nhóm cùng nhau lên kế hoạch học tập chi tiết cho tuần tới. Họ phân công nhau tìm tài liệu, tổng hợp kiến thức, và động viên nhau vượt qua những khó khăn. Những cuộc thảo luận về các kỳ thi thử và mục tiêu đại học khác nhau của từng người bắt đầu xuất hiện trong cuộc trò chuyện, làm nổi bật những con đường tương lai tiềm năng khác biệt mà mỗi người có thể sẽ phải đối mặt. Tuy nhiên, sự lo lắng không còn đè nặng như trước, thay vào đó là một tinh thần đoàn kết và quyết tâm. Long và Linh ngồi cạnh nhau, thỉnh thoảng bàn tay họ khẽ chạm vào nhau dưới gầm bàn, một cái chạm nhỏ nhưng chất chứa đầy ý nghĩa, một lời nhắc nhở về lời hẹn ước của đêm qua. Ánh mắt họ giao nhau, trao đổi những nụ cười ấm áp, những cái nhìn tin tưởng tuyệt đối.
Long cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Linh, cảm giác mát lạnh của ly trà sữa trong tay cậu. Cậu biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go. Những cuộc nói chuyện về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách. Nhưng giờ đây, cậu không còn đơn độc nữa. Cậu có Linh, và họ sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả. Lời hứa "có gì khó cùng giải" của Long và sự kiên cường hơn của Linh cho thấy họ sẽ đối mặt với nhiều thử thách học thuật gay go hơn trong tương lai, nhưng cũng đồng thời khẳng định rằng họ sẽ không bao giờ buông tay nhau. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu và sự trưởng thành của họ, một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, với tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần lớn lên và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.