Tiếng chuông trường Ánh Dương vang lên lanh lảnh, xé tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sáng đầu tuần, báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Ngay lập tức, hành lang và sân trường như bừng tỉnh, tràn ngập tiếng nói cười, tiếng bước chân rộn ràng của hàng trăm học sinh đổ ra từ các lớp học. Ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua những tán cây cổ thụ trong sân, chiếu sáng cả một góc bảng tin lớn được đặt ngay cạnh cổng chính, nơi đang dán chi chít những tờ giấy trắng in đậm kết quả kỳ thi thử quan trọng vừa qua. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, và đâu đó thoảng mùi cà phê từ căng tin hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của tuổi học trò.
Long và Linh cùng với nhóm bạn Hùng, Mai, Lan chen chúc giữa đám đông đang xôn xao bàn tán. Ánh mắt tò mò, háo hức lẫn căng thẳng của mọi người đổ dồn vào những con số. Long, với chiều cao nổi bật và dáng người cân đối, dễ dàng vượt lên trước, còn Linh khẽ bám vào cánh tay cậu, cố gắng luồn lách theo. Hùng thì lanh lảnh, không ngừng bình luận, trong khi Mai và Lan đi phía sau, lặng lẽ quan sát.
“Trời ơi, Long lại nhất rồi! Long ơi, cậu đúng là ‘thánh sống’ mà!” Hùng réo lên, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ pha chút hài hước khi nhìn thấy tên Long chễm chệ ở vị trí đầu bảng tổng sắp. Cậu chàng quay sang vỗ vai Long đánh đét, ánh mắt lấp lánh sự tự hào thay cho bạn.
Long chỉ khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ làm khuôn mặt góc cạnh của cậu ấm áp hơn. Cậu không quá bất ngờ với kết quả của mình, bởi cậu luôn đặt ra mục tiêu rõ ràng và nỗ lực hết mình để đạt được. Điều cậu quan tâm hơn lúc này là Linh, cô bé đang đứng cạnh cậu, ánh mắt tập trung cao độ vào từng con số.
Linh dò tìm tên mình, rồi tên của Long, sau đó là tên của các bạn khác. Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô bé khi thấy thứ hạng tổng thể của mình cũng rất cao, cao hơn cả kỳ vọng của bản thân. Nhưng rồi, khi nhìn kỹ hơn vào từng môn, nụ cười ấy chợt tắt đi một chút, thay vào đó là một vẻ mặt hơi buồn bã.
“Môn Hóa... tớ vẫn chưa làm tốt được như mong muốn,” Linh khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo của cô bé pha chút thất vọng. Đôi mắt to tròn, long lanh thường ngày giờ đây ánh lên một nỗi băn khoăn. Cô bé đã dành rất nhiều thời gian cho môn Hóa, nhưng dường như vẫn còn những lỗ hổng kiến thức mà cô chưa thể lấp đầy hoàn toàn. Cảm giác này, đôi khi, còn khó chịu hơn cả việc điểm kém, bởi nó cho thấy nỗ lực của cô vẫn chưa thực sự mang lại hiệu quả như mong đợi.
Long cúi xuống nhìn Linh, bàn tay cậu khẽ nắm lấy tay cô bé, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh an ủi. Cậu cảm nhận được sự mềm mại và hơi lạnh của bàn tay Linh, biết rằng cô bé đang thực sự buồn. Long hiểu, Linh không phải là người ham danh vọng, nhưng cô bé luôn muốn vượt qua chính mình, luôn muốn hoàn thiện bản thân.
“Không sao cả, đây mới là thi thử. Cậu đã làm rất tốt rồi,” Long nói, giọng trầm ấm, từ tốn như rót mật vào tai Linh. Cậu khẽ siết nhẹ bàn tay cô bé, truyền cho Linh một nguồn năng lượng ấm áp. “Chúng ta sẽ cùng nhau cải thiện phần đó. Anh tin em sẽ làm được.”
Lời động viên của Long như một dòng nước mát xoa dịu nỗi thất vọng trong lòng Linh. Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt hổ phách sâu thẳm của Long. Ánh mắt cậu không chỉ là sự tin tưởng mà còn là một lời hứa, một sự đồng hành không lời. Cái cảm giác được thấu hiểu, được ủng hộ vô điều kiện này khiến mọi áp lực dường như tan biến. Cô bé biết, cậu không hề nói suông. Cậu luôn là người kiên nhẫn nhất, tỉ mỉ nhất khi giảng bài cho cô, và cũng là người luôn tìm ra cách để cô tự mình tháo gỡ những khúc mắc. Tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để cuốn trôi đi những gợn sóng nhỏ của sự tự ti.
Hùng, Mai và Lan cũng tiến lại gần hơn. Hùng vỗ vai Long, rồi lại quay sang cười động viên Linh. “Đúng rồi đấy Linh! Đừng có tự trách mình. Điểm của cậu vẫn cao chót vót, nhiều đứa mơ cũng không được ấy chứ. Với lại, Long đã bảo là ‘có gì khó cùng giải’ rồi còn gì. Cứ thế mà chiến thôi!”
Mai, cô bé tinh tế, nhẹ nhàng nói thêm, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự thấu hiểu: “Hơn nữa, đây là kỳ thi thử khó nhất từ trước đến nay mà. Nhiều bạn còn không làm được bài. Cậu làm được đến mức này đã là rất giỏi rồi.” Lan cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt cô bạn tràn đầy sự ủng hộ.
Linh cảm nhận được sự ấm áp từ những người bạn thân thiết. Cô bé mỉm cười, nụ cười đã rạng rỡ trở lại. “Cảm ơn các cậu. Mình sẽ cố gắng hơn nữa. Đúng là ‘có gì khó cùng giải’!” Cô bé lặp lại lời Long đã nói, như một lời nhắc nhở cho chính mình và cũng là lời khẳng định niềm tin vào sự đồng hành của Long. Cả nhóm cùng nhau phân tích kết quả, chỉ ra những điểm mạnh, điểm yếu của từng người, và bàn bạc về kế hoạch ôn tập sắp tới. Dù áp lực thi cử cận kề, nhưng không khí xung quanh họ vẫn tràn đầy sự lạc quan và quyết tâm, một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những lời hẹn ước kiên cường.
***
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi kết thúc vang lên, cắt ngang những cuộc bàn tán sôi nổi. Học sinh bắt đầu tản ra, di chuyển về các lớp học. Hành lang trường, vốn đã đông đúc, nay lại càng chật kín người. Tiếng bước chân vội vã, tiếng nói chuyện nhỏ to, tiếng sách vở xào xạc tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi học.
Long và Linh sánh bước bên nhau, nhóm Hùng, Mai, Lan đi ngay phía sau. Họ vừa đi vừa tiếp tục bàn luận về chiến lược ôn tập cho môn Hóa. Long đang kiên nhẫn giải thích một vài khái niệm mà Linh còn băn khoăn, giọng cậu trầm ấm, đôi khi cúi xuống nghe Linh nói, ánh mắt luôn tràn đầy sự tập trung. Linh lắng nghe chăm chú, đôi khi lại đưa ra những câu hỏi phản biện, không còn rụt rè như trước.
Bỗng, một bóng người xuất hiện, chặn ngang lối đi của họ. Phạm Thùy Chi, với mái tóc uốn xoăn nhẹ và bộ đồng phục chỉnh tề nhưng vẫn toát lên vẻ cá tính, đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt sắc sảo lướt qua Long và dừng lại ở Linh, ánh lên vẻ tính toán. Mùi nước hoa thoang thoảng của cô ta hòa vào mùi phấn bảng và giấy sách, tạo nên một sự tương phản rõ rệt.
“Ôi chao, Linh ơi, nghe nói cậu vẫn chưa ‘vượt’ được tớ ở môn Hóa à?” Chi cất tiếng, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc và có chút hả hê. Cô ta nhếch mép cười, ánh mắt liếc sang Long một cách đầy ẩn ý. “Hay là bận... chăm sóc bạn trai quá nên lơ là học hành rồi? Tớ cứ tưởng ‘hậu phương vững chắc’ thì phải giúp cậu tiến bộ vượt bậc chứ nhỉ?”
Những lời nói của Chi như một mũi kim sắc nhọn, cố tình chọc vào điểm yếu và mối quan hệ của Long và Linh. Đám đông học sinh xung quanh, vốn đang tản mác, chợt chậm lại, ánh mắt tò mò đổ dồn về phía họ. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên, không khí trên hành lang bỗng chốc trở nên căng thẳng.
Long, người luôn bình tĩnh và ít biểu cảm, cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe những lời lẽ khiêu khích của Chi. Đôi mắt hổ phách của cậu khẽ nheo lại, ánh lên vẻ không hài lòng. Cậu khẽ dịch chuyển, đứng chắn nhẹ trước Linh, bờ vai rộng của cậu như một bức tường vững chắc che chở cho cô bé.
“Chi,” Long cất tiếng, giọng trầm và lạnh lùng, không còn chút ấm áp nào như khi cậu nói chuyện với Linh. Từng từ cậu nói ra đều rõ ràng, dứt khoát, mang theo một sức nặng. “Có vẻ như cậu đang nhầm lẫn giữa sự quan tâm và sự soi mói.”
Lời đáp trả của Long tuy ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, khiến Phạm Thùy Chi hơi bất ngờ. Cô ta không nghĩ Long sẽ phản ứng trực diện như vậy. Nhưng trước khi Chi kịp mở lời, Linh đã khẽ nắm lấy tay Long, ra hiệu cho cậu bình tĩnh. Cô bé bước nhẹ ra khỏi phía sau Long, đối mặt trực tiếp với Chi. Khuôn mặt xinh đẹp của Linh vẫn giữ nụ cười nhẹ, không hề nao núng, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Chi, không chút sợ hãi hay bối rối.
“Cảm ơn cậu đã quan tâm, Chi,” Linh nói, giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên rõ ràng giữa tiếng xì xào của đám đông. Cô bé không hề tỏ ra tức giận hay khó chịu, mà ngược lại, còn có vẻ bình thản đến lạ. “Nhưng mình nghĩ việc của mình, mình tự biết. Còn mục tiêu của mình thì mình vẫn đang rất rõ ràng. Cậu nên tập trung vào mục tiêu của chính mình thì hơn.”
Lời nói của Linh không chỉ là một sự đáp trả sắc bén mà còn thể hiện sự trưởng thành vượt bậc. Cô bé không còn là Ngọc Linh dễ bị tổn thương bởi những lời đồn thổi hay châm chọc nữa. Trải qua bao nhiêu thử thách, cô đã học được cách tin tưởng vào bản thân và vào tình cảm của mình, học được cách không để những lời tiêu cực làm lung lay quyết tâm.
Phạm Thùy Chi hoàn toàn bất ngờ trước sự điềm tĩnh và mạnh mẽ của Linh. Cô ta không ngờ Linh lại có thể đáp trả một cách tự tin và dứt khoát đến vậy, không hề bộc lộ một chút yếu lòng nào. Nụ cười trên môi Chi tắt ngấm, vẻ mặt có chút bối rối. Cô ta mở miệng định nói thêm, nhưng không tìm được lời nào để phản bác.
Hùng, Lan và Mai đứng sát lại, tạo thành một vòng tròn bảo vệ xung quanh Long và Linh. Ánh mắt của Lan ánh lên vẻ bực bội, cô bạn đã sẵn sàng lên tiếng phản bác Chi nếu Linh không tự mình làm được. Hùng thì khẽ nhếch mép cười đắc thắng, vẻ mặt đầy tự hào về Linh. Mai chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt đeo kính sáng lên vẻ thấu hiểu và tán thưởng.
Long nhìn Linh, ánh mắt cậu tràn đầy sự tự hào và yêu thương. Cậu biết, cô bé của cậu đã thực sự trưởng thành. Cậu không còn cần phải luôn đứng ra bảo vệ cô bé một cách lộ liễu nữa, bởi giờ đây, Linh đã có đủ sức mạnh nội tâm để tự mình đối mặt với những thử thách. Cái chạm tay dưới gầm bàn ngày nào, giờ đã trở thành sự nắm chặt tay công khai, một lời khẳng định không lời về sự gắn kết bền chặt. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến sự kiên cường của họ, một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, với tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần lớn lên và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chi, dù bị phớt lờ, có thể sẽ không dừng lại mà tìm cách khác để gây áp lực hoặc tạo ra rắc rối, nhưng Long và Linh giờ đây đã đủ kiên cường để đối mặt.
Phạm Thùy Chi đứng đó một lúc, nhìn Long và Linh với ánh mắt đầy vẻ không cam tâm, rồi cuối cùng, cô ta quay người bỏ đi, hòa vào đám đông học sinh. Tiếng xì xào bàn tán của mọi người cũng dần nhỏ lại, khi họ nhận ra không có thêm kịch tính nào xảy ra. Long và Linh cùng nhóm bạn tiếp tục bước đi về lớp, không một ai trong số họ quay đầu nhìn lại Chi. Khoảnh khắc đối đầu đã trôi qua, để lại một dấu ấn về sự trưởng thành và kiên cường của hai nhân vật chính.
***
Buổi chiều Hạ Long mát mẻ, dễ chịu, những cơn gió nhẹ mang theo hơi biển thổi vào thành phố, xua đi cái oi ả của buổi trưa. Sau giờ học, Long, Linh và nhóm bạn quyết định ghé vào quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc. Mặt tiền quán tươi sáng với những gam màu pastel nhẹ nhàng, bên trong được trang trí bằng nhiều cây xanh nhỏ và những bức tranh tường đáng yêu. Tiếng nhạc Kpop và Vpop du dương hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của các bạn học sinh, tiếng máy pha chế đồ uống xè xè, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp và trẻ trung. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm và mùi sữa béo ngậy quấn quýt trong không khí, khiến tâm trạng mọi người thư thái hơn rất nhiều.
Họ chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có ánh sáng ấm áp chiếu vào. Lan, với tính cách thẳng thắn, không giấu được vẻ bực bội còn sót lại sau cuộc chạm trán trên hành lang. Cô bạn đặt mạnh ly trà sữa xuống bàn, khiến vài hạt trân châu bắn ra ngoài.
“Con nhỏ Chi đó thật là... muốn bốc hỏa với nó!” Lan làu bàu, khuôn mặt tươi tắn thường ngày giờ nhăn lại vì khó chịu. “Lúc nào cũng kiếm chuyện, cũng châm chọc. Nó nghĩ nó là ai chứ? Long và Linh đã làm gì nó đâu mà cứ phải soi mói như vậy?”
Hùng cũng gật gù đồng tình, tuy nhiên cậu chàng lại có vẻ hả hê hơn. “Đúng rồi! Nhưng mà các cậu thấy không, Linh của chúng ta ‘lên trình’ rồi đấy! Đáp trả một câu mà Chi cứng họng luôn, không nói được lời nào. Đáng đời!” Cậu chàng cười phá lên, làm Long và Linh cũng phải bật cười theo.
Linh khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng trên môi. Cô bé nhấp một ngụm trà sữa thạch dâu mát lạnh, cảm nhận vị ngọt lan tỏa trong khoang miệng. “Không sao đâu Lan. Mình đã học được cách không để những lời đó ảnh hưởng đến mình nữa. Đúng không, Long?” Linh quay sang nhìn Long, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tin tưởng. Cô bé đã thực sự vượt qua được nỗi sợ hãi bị đánh giá, bị bàn tán. Giờ đây, những lời nói tiêu cực của Chi chỉ như gió thoảng qua tai, không còn đủ sức làm lung lay tinh thần cô bé.
Long mỉm cười nhẹ, ánh mắt tràn đầy yêu thương khi nhìn Linh. Cậu đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô bé, một cử chỉ thân mật và ấm áp. “Đúng vậy. Chúng ta có mục tiêu riêng, và chúng ta sẽ cùng nhau đạt được nó. Mấy lời đó không đáng để chúng ta bận tâm.” Giọng cậu trầm ấm, như một lời khẳng định vững chắc. Cậu biết, sự kiên cường và ăn ý của Long và Linh trong việc đối phó với Phạm Thùy Chi báo hiệu rằng họ sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua những thử thách lớn hơn, bao gồm cả những khác biệt về định hướng đại học trong tương lai.
Mai, cô bé nhỏ nhắn, mảnh mai, nhẹ nhàng đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn. “Phải rồi, quan trọng là chúng ta biết mình đang làm gì và tin tưởng lẫn nhau. Những lời nói như vậy chỉ là nhiễu loạn thôi, không thể ngăn cản chúng ta đi đến đích.” Lời nói của Mai luôn có một sức nặng riêng, khiến mọi người phải suy nghĩ. Cô bé luôn là người nhìn nhận mọi việc một cách sâu sắc và thấu đáo nhất.
Cả nhóm cùng nhau uống trà sữa, không khí dần trở nên thoải mái và vui vẻ hơn. Long và Linh ngồi sát cạnh nhau, bàn tay họ khẽ chạm vào nhau dưới gầm bàn, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, như một lời hứa không lời cho tương lai. Họ không cần phải nói quá nhiều, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ cũng đủ để hiểu đối phương đang nghĩ gì.
Thay vì tiếp tục bàn tán về Chi, họ nhanh chóng chuyển sang thảo luận về kế hoạch học tập sắp tới. Kỳ thi đại học đang đến gần, áp lực ngày càng đè nặng, nhưng Long và Linh giờ đây đã học được cách biến áp lực thành động lực.
“Mình nghĩ, chúng ta nên tập trung vào việc giải đề thi thử của các năm trước,” Linh đề xuất, giọng nói đầy sự quyết tâm. Cô bé lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, ghi chép cẩn thận những ý tưởng của mình. “Mình sẽ dành thêm thời gian cho môn Hóa, Long có thể giúp mình ở những phần mình còn yếu không?”
Long gật đầu ngay lập tức, ánh mắt kiên định. “Tất nhiên rồi. Anh sẽ soạn thêm một số bài tập nâng cao và cùng em giải những dạng đề khó. Chúng ta sẽ làm một lịch trình học tập cụ thể cho từng môn.”
Hùng, Mai và Lan cũng hào hứng tham gia vào cuộc thảo luận. Hùng đề xuất việc tổ chức các buổi học nhóm định kỳ, Mai thì gợi ý những tài liệu tham khảo hay, còn Lan thì xung phong tìm kiếm các đề thi thử mới nhất. Họ cùng nhau vạch ra một lịch trình học tập chi tiết, phân chia thời gian cho từng môn học, từng dạng bài tập.
Nhìn Long và Linh cùng nhau thảo luận, ánh mắt họ giao nhau tràn đầy sự tin tưởng và thấu hiểu, Mai cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Tình yêu của họ không chỉ là những rung động lãng mạn mà còn là nguồn động lực mạnh mẽ, giúp cả hai cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Những lời châm chọc của Chi, hay bất kỳ áp lực nào từ bên ngoài, giờ đây đều trở nên vô nghĩa trước sự gắn kết bền chặt này. Phạm Thùy Chi, dù bị phớt lờ, có thể sẽ không dừng lại mà tìm cách khác để gây áp lực hoặc tạo ra rắc rối, đặc biệt khi kỳ thi đại học cận kề, nhưng điều đó không còn là mối bận tâm lớn của Long và Linh. Họ đã có đủ niềm tin vào nhau, vào con đường mình đã chọn.
Long cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Linh, một sự kết nối mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Áp lực thi cử càng tăng cao, báo hiệu một chặng đường cuối đầy cam go. Những cuộc nói chuyện về các trường đại học khác nhau có thể dẫn đến việc Long và Linh phải tạm thời xa cách, đó là một nỗi lo vẫn còn lẩn khuất trong tâm trí cậu. Nhưng giờ đây, cậu không còn đơn độc nữa. Cậu có Linh, và họ sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả. Sự kiên cường và ăn ý của Long và Linh trong việc đối phó với Phạm Thùy Chi báo hiệu rằng họ sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua những thử thách lớn hơn, bao gồm cả những khác biệt về định hướng đại học trong tương lai. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu và sự trưởng thành của họ, một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, với tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần lớn lên và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hướng tới một tương lai tươi sáng và đầy hứa hẹn.